Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Hôm nay Ninh Tịch có một cảnh quay múa, không cần mặc cung trang nặng và dày như hôm qua, trang phục hôm nay rất mỏng và nhẹ, nói chung thì dễ thở hơn hôm qua.

Vào phòng trang điểm, Ninh Tịch giật mình, không ngờ cô lại thấy Giả Thanh Thanh ở đây.

Cô còn tưởng Giả Thanh Thanh sẽ không đến cơ.

Lúc trước, Giả Thanh Thanh bị đánh trượt sau khi đến thử vai nữ thứ, đạo diễn lại mời cô ta diễn vai nữ ba - Hiền Phi.

Vai nữ ba cũng là một yêu phi hại nước, chỉ là đất diễn ít hơn Ninh Tịch rất nhiều, hơn nữa, trong phim còn bị Ninh Tịch hành hạ rất thảm hại.

Tuy quản lí đã nhận vai này thay Giả Thanh Thanh, nhưng cô ta cảm thấy rất bất mãn, lễ khai máy không xuất hiện, thậm chí còn có tin đồn cô ta muốn bỏ vai.

Ninh Tịch đoán chắc cô ta nghe phong phanh đâu đó biết có nguồn đầu tư lớn đổ thêm vào, nên hôm nay mới chịu ngoan ngoãn tới đây.

Dù sao bộ phim này cũng đầu tư tới cả tỷ cơ mà.

Giả Thanh Thanh đang trang điểm, thấy Ninh Tịch qua gương, lập tức quắc mắt lên, không hề che giấu sự chán ghét của mình với cô.

Giống Ninh Tuyết Lạc, cô ta có người cha giàu có chống lưng, thế nên ở trên phim trường luôn tỏ ra ngang ngược, hống hách, rất nhiều tai tiếng, có điều, thủy quân* của cô ta rất lợi hại, có thể tẩy trắng cho cô ta thành người ăn ngay nói thẳng, hài hước hơn là còn tặng cho cô ta danh hiệu "đệ nhất mỹ nhân" trong làng giải trí.

(*Thủy quân: Mỗi một nghệ sĩ TQ đều có đoàn đội riêng để gây dựng hình ảnh trên mạng, thủy quân là một phần trong đó, nhiệm vụ chủ yếu là tâng bốc nghệ sỹ của mình bằng cách bôi xấu đối thủ cạnh tranh, có thể coi như là một đám anh hùng bàn phím nhưng hoạt động có tổ chức.)

Thế nên, đối với việc Ninh Tịch cướp mất vai rồi còn cướp mất cả biệt hiệu của cô ta, Giả Thanh Thanh tất nhiên sẽ hận cô thấu xương rồi.

"Yo, đây chẳng phải là đệ nhất mỹ nhân trong làng giải trí của chúng ta đây sao? Có bao nhiêu kim chủ nâng đỡ cô như vậy, còn phải chạy tới tới đây tranh phòng trang điểm với lũ nghệ sĩ nhỏ như chúng tôi sao?" Giả Thanh Thanh châm biếm đầy ác ý.

Ninh Tịch vẫn rất bình tĩnh, tự tìm một chiếc ghế rồi ngồi xuống, bắt đầu xem kịch bản, không bị ảnh hưởng chút nào.

Cô có một đặc điểm, chỉ cần tới phim trường thì cô sẽ dồn hết tâm trí của mình vào công việc, bất kể là ai hay chuyện gì cũng đừng hòng làm ảnh hưởng tới trạng thái của cô.

"Ninh Tịch, mày có ý gì hả, coi thường tao đấy à?" Giả Thanh Thanh đập chiếc lược trong tay xuống.

Ninh Tịch vẫn tiếp tục xem kịch bản, như thể không nghe thấy cô ta đang nói gì.

Lúc này, chuyên viên trang điểm bên cạnh không nhịn được nữa, khẽ ho nhẹ một cái: "Ninh Tịch đang đeo tai nghe mà, chắc không nghe thấy đâu!"

Giả Thanh Thanh khi ấy mới thấy trong tai Ninh Tịch có nhét tai nghe, nhất thời có cảm giác như đang đánh vào bịch bông.

Con khốn này, ai biết được là nó không nghe thấy hay cố tình không nghe!

Ninh Tịch đương nhiên là cố tình rồi.

Vừa thấy Giả Thanh Thanh, cô đã lấy tai nghe ra nhét luôn vào tai, vờ như không nghe thấy gì cả.

Bởi vì trong tình huống này, chỉ cần có xung đột xảy ra, bất kể ai đúng ai sai cũng đều sẽ không có lợi cho cô. Tốt nhất cứ phải tránh phiền phức đã.

"Cô Giả, đã xong rồi đấy, cô xem xem đã vừa ý chưa?" Ngữ khí chuyên viên trang điểm vô cùng dè dặt, "vị chủ nhân" này không phải là người dễ nói chuyện.

"Không vừa ý! Trang điểm lại cho tôi!" Giả Thanh Thanh còn chẳng thèm nhìn đã ra lệnh.

"Không biết cô thấy không hài lòng ở chỗ nào?" Chuyên viên trang điểm hỏi.

"Chỗ nào cũng không hài lòng!"

Vẻ mặt của chuyên viên nhất thời cứng đờ, nhưng cũng chỉ có thể ngoan ngoãn tẩy trang rồi trang điểm lại cho cô ta.

Giả Thanh Thanh thấy Ninh Tịch hoàn toàn ngó lơ cô ta, lửa giận trong lòng càng lớn, nên không ngừng bới móc chuyên viên trang điểm.

Chuyên viên trang điểm không dám tỏ ra khó chịu với Giả Thanh Thanh, chỉ có thể giận dỗi nhìn Ninh Tịch trong góc phòng.

Cô cũng biết rõ người mà Giả Thanh Thanh muốn nhằm vào là Ninh Tịch, cô chỉ bị kéo vào thôi.

Ngoài nam chính và nữ chính có phòng trang điểm riêng ra, những người khác đều phải dùng chung một phòng, thế nên Giả Thanh Thanh còn chưa trang điểm xong, Ninh Tịch cũng chỉ có nước ngồi đợi.

Cuối cùng, mãi tới khi quản lí của Giả Thanh Thanh vào giục, cô ta mới không tình nguyện rời khỏi đó, trước khi đi cũng không quên lườm Ninh Tịch một cái.
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Lúc sắp trang điểm cho Ninh Tịch, chuyên viên trang điểm đập đồ kêu bồm bộp, lạnh lùng quát: "Ninh Tịch, tới trang điểm!"

Ninh Tịch bỏ kịch bản xuống đi tới: "Làm phiền chị rồi."

Chuyên viên trang điểm đang chuẩn bị trang điểm cho cô, Ninh Tịch lướt mắt nhìn đống đồ trang điểm của cô ta, bỗng giơ tay lên ngăn cô ta lại.

"Cô làm gì vậy?"

Ninh Tịch hòa nhã nói: "Chị Amy, tôi có thể dùng đồ của tôi được không? Vì da tôi khá mẫn cảm, dùng đồ của hãng khác sẽ bị dị ứng..."

"Không được, đâu ra cái trò đó, lỡ trang điểm xong hiệu quả không tốt cô có chịu trách nhiệm được không? Hôm qua chẳng phải cô vẫn ổn đấy còn gì?" Amy tỏ ra bực mình, bày ra dáng vẻ cô đừng có lắm chuyện.

Ninh Tịch lấy một phong bì trong túi ra nhẹ nhàng đặt vào tay Amy: "Chị Amy, xin chị châm trước cho, dù sao cái nghề ngày là dựa vào mặt để kiếm cơm, tôi cũng chỉ đề phòng thôi mà..."

Amy miết miết độ dày của phong bì, ho nhẹ một tiếng, vẫn vờ ra vẻ khó chịu, nói: "Được rồi! Tí nữa mà đạo diễn kêu có vấn đề thì cô đi mà chịu trách nhiệm đấy!"

"Chuyện đó thì tất nhiên rồi, tuyệt đối sẽ không để liên lụy tới chị Amy đâu!"

Trong giới này làm gì có ai mãi là kẻ thù, Amy nhận được phong bì lớn như vậy tâm trạng cũng lập tức tốt hơn nhiều, lúc trang điểm cho Ninh Tịch cũng chuyên chú hơn, kết quả còn đẹp hơn cả lần trang điểm ngày hôm qua.

Sau khi chuyên viên trang điểm đi khỏi, Ninh Tịch đứng khoanh tay trước ngực đánh giá trang phục phải mặc ngày hôm nay, sau đó cô lấy một cục nam châm to trong túi ra, tỉ mỉ kiểm tra quần áo lại một lượt, đồng thời kiểm tra luôn cả giày.

Cũng may không có vấn đề gì.

Ninh Tịch cất nam châm đi, chậc lưỡi nghĩ thầm, thật chẳng chuyên nghiệp gì cả! Trong bộ đồ này đáng ra phải được găm kim để cô bị đau khắp người nhưng lại không tìm ra rốt cuộc vấn đề ở đâu chứ; đế đôi giày này đáng ra cũng phải đóng thêm một cái đinh, đi bình thường thì không sao, nhưng chỉ cần động mạnh một cái thì thốn chắc luôn......

Người không bao giờ phải chịu cảnh dãi nắng dầm mưa như Ninh Tuyết Lạc sao có thể đọ được với người đã từng lăn lộn nhiều năm ở tầng thấp thấp như cô, mấy mánh khóe này sao có thể thoát khỏi mắt cô được.

Tuy vừa rồi cô không kiểm tra đồ trang điểm, nhưng Ninh Tuyết Lạc biết da cô bị dị ứng với kim loại, thế nên chắc chắn sẽ xuống tay điểm này.

Sau khi Ninh Tịch thay đồ xong, giáo viên dạy múa mà đạo diễn mời tới cho cô cũng đã đợi sẵn ở bên ngoài, lúc quay cảnh của những người khác, Ninh Tịch liền đi theo giáo viên dạy để học động tác.

Đợi tới khi bên đó quay xong, đạo diễn đi tới kiểm tra thành quả: "Ninh Tịch, học thế nào rồi? Tôi thấy trên hồ sơ có ghi cô từng học múa, nên nghĩ từ nãy tới giờ chắc cũng được kha khá rồi đấy nhỉ, nếu không được tôi có thể cho cô thêm mấy ngày để học."

"Chắc không có vấn đề gì đâu ạ..." Ninh Tịch cũng không dám nói chắc quá.

Quách Khải Thắng nhìn về phía giáo viên dạy múa: "Cô Trịnh, cô thấy thế nào?"

Giáo viên dạy múa cười ha hả nói: "Lát nữa anh tự mình xem là biết ngay thôi!"

"Được, vậy chúng ta bắt đầu luôn đi!"

Cảnh thứ 13: Đức Phi Túy Vũ.

Tham diễn: Hoàng đế, Đức phi, Hiền phi, các tú nữ, phi tử cùng các thái giám.

Gần đây vừa tuyển tú, có rất nhiều thiếu nữ trẻ đẹp tiến cung, hoàng đế triệu tập các tú nữ và sủng phi lại tẩm cung để uống rượu mua vui.

Hoàng đế rất để tâm vào đám người mới, đến nỗi thậm chí ngay đến cả Đức phi được sủng ái nhất, hôm nay cũng bị lạnh nhạt.

Trước Đức phi, Hiền phi là người được sủng ái nhất, Hiền phi lúc này thấy Đức phi bị lạnh nhạt liền cảm thấy hả hê: "Từ trước đến giờ hậu cung này luôn là cảnh "người mới cười, kẻ cũ khóc", ả ta nghĩ mình có vài phần tư sắc thì hoàng thượng có thể ở bên ả cả đời sao? Bổn cung phải xem xem ả còn có thể đắc ý được bao lâu!"

Vì Đức phi là do Ninh Tịch đóng, nên cho dù Giả Thanh Thanh bình thường diễn xuất chẳng ra làm sao nhưng lần này lại đóng rất đạt, khiến đạo diễn cảm thấy rất hài lòng.
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Ninh Tịch nghiêng người uống rượu trên ghế quý phi, xung quanh tưng bừng náo nhiệt nhưng nàng lại như đang ở thế giới khác.

Rượu mạnh chảy dọc từ cánh môi đỏ thẫm của nàng xuống chiếc cổ thon dài, thấm vào vạt áo mê người....

Cảnh tượng đó đẹp đến nỗi cánh đàn ông trên phim trường đều say mê nhìn không chớp mắt.

Thợ quay còn cố ý zoom gần lại để lấy cảnh đặc tả.

"Phong quyển giang hồ vũ ám thôn, tứ sơn thanh tác hải đào phiên... "

Ninh Tịch đã ngà ngà say, mơ mơ màng màng đọc một câu thơ, sau đó lảo đảo đứng dậy.

Giây tiếp theo, nàng ném vỡ chén rượu trong tay, nâng chân theo nhịp thơ bắt đầu múa, "Khê sài hỏa nhuyễn man chiên noãn, ngã dữ li nô bất xuất môn....."

Chiếc eo thon mềm như cành liễu, uốn cong xuống rồi lại bật lên, lả lướt múa may trong gió, ánh mắt ngập tràn quyết rũ.

"Cương ngọa cô thôn bất tự ai, thượng tư vị quốc thú Luân Đài......" Nàng nhấc thẳng bầu rượu trên bàn lên, một hơi cạn sạch.

Từng động tác múa và cước bộ đều khiến mọi người hoa hết cả mắt, trông giống như một màn chiến vũ trên chiến trường hơn là một điệu múa đơn giản, chỉ trong nháy mắt một yêu tinh mê hoặc chốn nhân gian trở thành một tướng quân anh dũng chinh chiến nơi sa trường, khiến người chứng kiến kinh diễm.

Thân phận thật sự của Đức phi là nữ tướng quân Mạnh Trường Ca, Mạnh gia đời đời chinh chiến vì nước, cuối cùng lại đổi lại cảnh nhà tan cửa nát, không một ai sống sót, chỉ còn lại một mình nàng. Nàng lẻn vào thâm cung không chỉ để giết kẻ thù mà còn muốn lật đổ cả thiên hạ này.....

Cách đó không xa, hoàng đế lại không nhận được sự nguy hiểm rình rập, hắn đang đắm chìm trong sắc đẹp, ngẩn người bưng ly rượu ngắm nhìn mỹ nhân trước mắt.

Thấy sự cuồng nhiệt, si mê lại được thiếu đốt trong ánh mắt hoàng đế, Hiền phi cùng các phi tần khác đều tràn ngập đố kị.

"Dạ lan ngọa thính phong xuy vũ, thiết mã băng hà nhập mộng lai...... Thiết mã băng hà nhập mộng lai...... Thiết mã băng hà nhập mộng lai......"

*Câu thơ được trích trong bài Cảm Hoài Thi, được viết vào tháng 11 năm Thiệu Hy thứ 3 (1192) tại Sơn Âm, quê hương của Lục Du. Lục Du sống vào thời kỳ hai triều Tống Kim đánh nhau, ông trở thành một người rất trăn trở vì mất nước. Bài thơ này được viết khi ông nằm nơi thôn trang cô tịch nhưng không hề than oán cảnh ngộ buồn thảm của chính mình, chỉ hận không được vì nước đến trấn thủ tại Luân Đài. Những đêm mưa to gió lớn, ông thường mơ thấy mình chỉ huy đoàn thiết kỵ vượt dòng sông đóng băng, chiến đấu với địch quốc phương Bắc.


Câu thơ cuối, Ninh Tịch nói ba lần, lần thứ nhất là hoảng hốt, sau đó là bi thương, lần cuối cùng lại kiên định vô cùng.

Vừa dứt lời, nàng thướt tha ngả vào lòng hoàng đế, tiếp tục con đường trả thù kiên định của mình....

Cảnh quay kết thúc, đạo diễn suýt chút nữa thì quên hô cắt.

"Cắt! Diễn tốt lắm!" Quách Khải Thắng vỗ tay đầu tiên: "Ninh Tịch múa đẹp lắm, rất chuyên nghiệp, khó có được là mọi người đều diễn được cái thần thái mà tôi mong muốn, biểu hiện tốt lắm. Lão Phùng thì không cần nói, nhưng bất ngờ nhất là Thanh Thanh đấy, thần thái vừa rồi thể hiện rất tốt.!"

Mặt Giả Thanh Thanh đen như đít nồi, sao mà không tròn vai cho được, cô ta thật sự là ghen ghét đố kị mà.

Người đóng vai hoàng đế là Phùng Diệc Bác, là một lão làng chuyên đóng vai hoàng đế, từng hợp tác với vô số mỹ nữ, lúc này cũng không nhịn được cười nói: "Đạo diễn Quách, vừa xong tôi đúng là sững sờ thật luôn đấy, không phải là diễn đâu!"

"Tôi đã bảo Tiểu sư muội rất có thực lực mà!" Ninh Tuyết Lạc đứng ngoài quan sát cũng hát đế theo, nhưng thực chất răng cô ta sắp nát vì dùng sức nghiến rồi.

Hết cảnh, Ninh Tuyết Lạc liền gọi tiểu trợ lí tới chất vấn.

"Chuyện này là sao? Cả một buổi sáng rồi sao vẫn không thấy phản ứng gì!"

Tiểu trợ lí tỏ ra kinh hãi: "Chính tay em bỏ vào đấy rồi mà, hơn nữa trong cả phấn mắt lẫn phấn má đều có! Liệu có phải vẫn chưa đến lúc phát tác không?"

Ninh Tuyết Lạc trừng mắt nhìn cô ta: "Không thể nào, nếu nó chạm phải mấy thứ đó, trong vòng nửa tiếng sẽ bắt đầu nổi mẩn đỏ!" Trước đây cô ta đã từng dùng cách này để làm Ninh Tịch xấu mặt trong tiệc sinh nhật.

"Vậy chỉ có thể là cô ta không hề dùng tới những đồ trang điểm đó thôi..." Tiểu trợ lí yếu ớt nói.

"Đồ vô dụng! Chẳng lẽ cô không có phương án dự phòng à, không động tay động chân trên quần áo của nó à?”

"Khi ấy em cũng không nghĩ đến, chị Tuyết Lạc, chị đừng giận, lần sau em nhất định sẽ không để xảy ra sai sót nữa đâu!"

Ninh Tuyết Lạc cố áp chế cơn tức giận, lần này chỉ là ngoài ý muốn thôi, dù sao sau này vẫn có cơ hội, hoặc chẳng cần cô phải ra tay, bằng ánh mắt ban nãy Giả Thanh Thanh thôi cũng đủ biết cô ta muốn làm thịt Ninh Tịch như thế nào rồi.

Hừ, Ninh Tịch, mày nghĩ vai diễn này dễ lấy như vậy sao?

Tao sẽ để mày leo càng cao, đợi đến lúc ngã xuống thì biết mùi thôi!
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Lần này, tuy Ninh Tịch đã chứng minh được khả năng diễn xuất của mình, nhưng cô vẫn chưa thể lấy lại được danh tiếng, vì cô biểu hiện quá tốt, càng khiến người ta cảm thấy cô lẳng lơ, thậm chí họ sẽ còn cho rằng đây không phải là diễn xuất mà chính là bản chất thật của cô.

Đạo diễn lo cô sẽ nghĩ ngợi nhiều mà ảnh hưởng tới phong độ, trước khi đi còn chạy tới an ủi cô, "Ninh Tịch, đừng lo, tháng sau, nam thứ của cô sẽ tới thôi, kịch hay vẫn còn ở phía sau!"

Ninh Tịch cười khổ, "Đạo diễn, rốt cuộc người diễn nam thứ của em là ai thế? Ngài giấu từ lúc bấm máy tới giờ, chẳng chịu phong phanh gì cả, nếu chỉ để giấu giới báo chí thì thôi không nói, chẳng lẽ tới bọn em mà ngài cũng không nói được sao?"

"Không thể nói được, lỡ mấy cô lỡ lời để lộ ra thì làm thế nào? Dù sao tôi cũng chỉ có thể nói với cô, nam thứ là một nhân vật nổi tiếng thôi!" Quách Khải Thắng tỏ ra thần bí.

Giả Thanh Thanh đi ngang qua nghe thấy vậy, khinh bỉ lẩm bẩm: "Là nam thứ thì nổi tiếng quái gì? Mà kể cả có nổi đi nữa thì cũng có thể nổi hơn được ảnh đế Triệu Tư Châu không? Chị Tuyết Lạc nói xem có đúng không?”

Ninh Tuyết Lạc cười cười, không nói gì, hiển nhiên cũng nghĩ đạo diễn đang thổi phồng mọi chuyện.

Ninh Tịch chẳng thèm để ý đến lời châm biếm của Giả Thanh Thanh, cô bám dính lấy Quách Thắng Khải truy hỏi: "Thế có đẹp trai không? Cái này chắc ngài nói được chứ? Trong kịch bản, nam thứ là một thần y đẹp đến nỗi khiến tất cả thiên kim tiểu thư ở kinh đô đều phải vờ bị bệnh để được gặp!"

Trong phim, cô có không ít cảnh thân mật với nam thứ, không chỉ có những cảnh đối thoại, mà còn có vài cảnh giường chiếu, ôm ấp hôn hít thì như cơm bữa, thế nên cô không thể không quan tâm.

"Tất nhiên là đẹp trai rồi, đảm bảo cô sẽ hài lòng! Đến lúc đó đừng kích động quá mà ngất đi là được!"

"Thật hay giả vậy, đạo diễn Quách, ngài đừng lừa em! Em sẽ coi là thật đấy!"

...........

Ngày cứ thế trôi qua, chớp mắt một cái đã đến tháng tám, cô cũng đã ở Lục gia được hai tuần, mối quan hệ giữa cô với Tiểu Bảo cũng ngày càng tốt, tiến trình trên phim trường trước mắt cũng xem là thuận lợi.

Ninh Tuyết Lạc và Giả Thanh Thanh đã kết thành đồng minh, luôn tìm cách chơi trò mèo với cô, tuy lần nào cô cũng tránh được, có điều ngày nào cũng phải luôn đề phòng như vậy cũng rất mệt mỏi, cô đang tìm thời cơ thích hợp để xử một lần luôn cho khỏe.

Nói cũng thấy kì, cô luôn cảm thấy hình như có ai đó trong đoàn làm phim đang âm thầm giúp đỡ cô, mấy lần cô không để ý đều nhận được ám hiệu ám chỉ. Chắc có người ngứa mắt vì Giả Thanh Thanh cứ tác oai tác quái cũng nên, Ninh Tịch cũng chẳng nghĩ nhiều nữa.

Hiện tại chuyện khiến cô đau đầu nhất chính là tối này cô phải tới sân bay để đón tên của nợ nào đó.

Cả ngày hôm nay cô đã bị tên này khủng bố gần chục cuộc điện thoại nhắc nhở.

Sau khi kết thúc công việc, Ninh Tịch về Lục gia trước một chuyến.

"Về rồi à, gần đây có một quán lẩu mới mở, ăn cũng được lắm, tối nay cùng đưa Tiểu Bảo đi ăn nhé?" Lục Đình Kiêu ngồi trên sofa đọc báo, thấy cô về, anh liền hỏi rất tự nhiên, cứ như đang hỏi vợ mình vậy.

Ninh Tịch bị suy nghĩ này dọa cho hết hồn, rõ ràng cô mới ở đây hơn nửa tháng thôi ấy thế mà cô đã quen với phương thức chung sống của Lục Đình Kiêu.

Hai người dẫn theoTiểu Bảo đi ăn, thật giống một nhà ba người.

Ninh Tịch lắc đầu, xua tan suy nghĩ kì quái của mình, cô khó xử nói: "Tối nay sợ là không được rồi, tôi phải tới sân bay đón một người, chắc muộn mới về được, Tiểu Bảo muốn ăn lẩu à? Hay là anh đưa Tiểu Bảo đi ăn đi?"

"Nếu cô không ở đây, nó sẽ không ra ngoài với tôi đâu."

"Khụ... được rồi, vậy lần sau chúng ta cùng đi vậy nhé!"

Lục Đình Kiêu buông tờ báo xuống, ánh mắt kín đáo nhìn cô: "Đón bạn à?"

"Ừm, cứ coi là vậy đi..." Ninh Tịch khó khăn gật đầu.

"Nam hay nữ?"

"Ờ..." Câu hỏi này hình như hơi vượt ranh giới rồi thì phải?
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Ninh Tịch không phải không nhận thấy Lục Đình Kiêu có thái độ khác thường với mình, nhưng lần nào Lục Đình Kiêu cũng dừng ở điểm mấu chốt, nếu cô tỏ ra quá kích động, trông sẽ chẳng khác gì tự mình đa tình.

Vậy nên Ninh Tịch cũng trả lời lại bình thường như nghe thấy một câu hỏi rất đỗi bình thường: "Nam!"

Con ngươi sâu thẳm của Lục Đình Kiêu hơi nheo lại: "Tối nay có về không?"

Câu này... sao càng nghe càng....

Ninh Tịch phát huy khả năng diễn xuất của mình, vờ như không nghe ra ý mờ ám trong đó, coi như không có việc gì, nói: "Chuyện này, tôi còn chưa biết được, khi nào quyết định xong tôi sẽ gọi báo anh! Sắp muộn mất rồi, tôi lên lầu trước đã!"

Chuyện tối nay không nói chắc được, lỡ cô không nhịn được mà đập tên Giang Mục Dã kia cả đêm thì sao!

Ninh Tịch vội vàng lên tầng lấy một cái túi màu đen to bự chảng, sau đó chạy ù xuống ôm hôn tạm biệt bánh bao nhỏ.

Thấy bóng dáng chạy như bay của cô, sắc mặc Lục Đình Kiêu bỗng chốc cũng lạnh xuống.

Ngoài Ninh Tịch ra, bánh bao nhỏ không để tâm tới bất cứ chuyện gì khác, bao gồm cả ba ruột của nhóc. Lúc này, thấy vẻ mặt thầm trầm của ba, khó có được lại vùi đầu xuống viết xoẹt xoẹt gì đó lên tập vở, sau đó chọc chọc tay vào người ba mình.

Lục Đình Kiêu cúi mắt nhìn, sau đó thấy con trai anh viết một "dấu hỏi" trên tập vở.

"Hỏi ba sao lại không vui à?" Lục Đình Kiêu cau mày, suy tư một hồi, sau đó khẽ đáp: "Nếu có một ngày, cô Tiểu Tịch của con không còn là của con nữa, cô ấy gọi người khác là bảo bối, sẽ hôn chào buổi sáng, hôn chúc ngủ ngon, hôn tạm biệt, cùng đi ăn lẩu với người khác... mà con lại chẳng là gì của cô ấy, ngay đến tư cách hỏi hay tức giận cũng không có, vậy con có vui được không?"

Tiểu Bảo ngẩn ra, ngay sau đó liền bày ra vẻ mặt long trời lở đất.

Thế là, ông bố nào đó rốt cuộc cũng cảm thấy cân bằng hơn một chút.

Tiểu Bảo khóc lã chã giật lấy điện thoại của ông bố bất lương, sau đó nhắn tin mách tội với cô Tiểu Tịch.

Cậu nhóc gửi cho Ninh Tịch một hàng emo khóc lóc: (>﹏<)~

Ninh Tịch đang trên đường tới sân bay thì nhìn tin nhắn, còn tưởng bánh bao nhỏ buồn vì không được ăn lẩu, cô vội tìm lời ngon tiếng ngọt để dỗ cậu nhóc: Ôi, bảo bối của cô con sao thế, không vui à? Đừng buồn mà, con mà buồn thì cô cũng sẽ buồn lắm! Hôm nay cô có việc bận thật, tối mai nhất định sẽ đi ăn lẩu với con được không! Moaz! Yêu con vạn năm! Cô thích nụ cười của bảo bối nhất đấy!

Tiểu Bảo thấy Ninh Tịch trả lời liền nín khóc mỉm cười, còn đưa cả điện thoại cho ba xem.

Lục Đình Kiêu liếc đống ngôn từ ngọt ngào mà Ninh Tịch gửi tới, đưa tay che mắt: ".........."

Đả kích dã man ~~~

Hai tiếng sau, ở sân bay B.

Dù trước khi tới Ninh Tịch đã chuẩn bị sẵn tinh thần, nhưng vẫn bị cảnh tượng lúc làm cho phát sợ.

"AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA! Giang Mục Dã! Giang Mục Dã! Giang Mục Dã!"

"Ông xã, nhìn đây đi! Ông xã, em yêu anh! Ông xã, em muốn sinh con cho anh!"

"Mục Dã, Mục Dã, Mục Dã đẹp trai nhất! Gia Tử sẽ mãi mãi ủng hộ anh!"

"Mục Dã, Mục Dã, anh là tuyệt vời nhất! Gia Tử sẽ mãi mãi bảo vệ anh!"

..........

Đội quân đánh chiếm sân bay, fan nữ chiến nhiều nhất nhưng vẫn có vài thím fan và không ít fan nam nữa, ai nấy cũng la hét kịch liệt, tất cả cảnh vệ ở sân bay đều phải chạy tới mà vẫn không khống chế được cục diện.

"Các bà xã, yên tĩnh một chút được không? Đừng làm ảnh hưởng đến người khác nhé! Suỵt!"

Một giọng nói quyến rũ vang lên, đám fan lập tức im bặt, sau đó lại điên cuồng gào thét ầm trời, sân bay không những không yên tĩnh lại mà còn bùng nổ hơn nữa.

Ninh Tịch nấp ở một cái cột phía xa nhìn lại, đầu đầy hắc tuyến.

Cái tên trời đánh này, quả nhiên là muốn hại chết cô mà!

Lúc này mà cô chạy ra đón hắn, liệu còn sống sót tới ngày hay không?

May mà cô đã có chuẩn bị từ sớm......
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Ninh Tịch chạy vụt một cái vào phòng vệ sinh phía sau lưng, đẩy cửa chui vào trong một buồng vệ sinh, mở cái túi đen ra lấy đồ nghề bắt đầu hoá trang.

Chờ đến khi bước ra, Ninh Tịch đã biến thành một bà lão tóc bạc da mồi.

Chuông điện thoại reo lên, có tin nhắn đến.

Ninh Tịch lôi điện thoại ra xem, quả nhiên là tin nhắn của Giang Mục Dã.

Ô Yêu Vương: Ninh Tiểu Tịch! Hạn cho bà trong vòng năm phút nữa phải xuất hiện trước mặt tôi, nếu không tôi sẽ lập tức công bố quan hệ của chúng ta!

Đờ cờ mờ!

Ninh Tịch kiểm tra lại lớp hoá trang lần cuối cùng, sau đó vội vã chạy về phía đám đông đang chen chúc nhau.

Thần sắc của Ninh Tịch vừa lo lắng lại sốt ruột: “ Khụ khụ, nhường một chút, nhường một chút…. Khụ khụ, các cô gái tốt bụng ơi, có thể cho bà già này nhìn A Dã một cái được không?”

“Ah, mọi người đừng đẩy nữa! Ở đây có một cụ già tuổi cao lắm nè!”

“Ối, bà ơi, tại sao bà lại muốn nhìn thấy Mục Dã của chúng cháu? Lẽ nào bà cũng là fan của Mục Dã nhà cháu?”

“Ôi trời đất ơi! Mục Dã nhà chúng ta đúng là già trẻ đều không tha! Có cả fan lớn tuổi nữa này! Mọi người mau mau nhường đường cho bà qua nào!”

“Bà ơi bà bao nhiêu tuổi rồi ạ?”

……

Ninh Tịch khom người, dùng tay đấm đấm vào sau lưng: “Cám ơn mấy cháu nhiều lắm, bà tám mươi tuổi rồi, bà ấy à, rất rất thích cậu bé này đấy, bởi vì cậu ấy rất giống với cháu nội bà! Cháu bà đi làm ăn xa, một năm bà chẳng gặp được nó mấy lần….” vừa nói nước mắt vừa rơi lã chã.

“Mục Dã! Mục Dã! Ở đây có một bà cụ là fan của anh nè! Anh lại nhìn bà ấy một cái đi!”

“Đúng thế! Anh nhìn bà ấy một cái đi! Bà ấy rất đáng thương ……”

Dưới sự giúp đỡ nhiệt tình của các fan, Ninh Tịch nhanh chóng chen vào trong một cách thuận lợi.

Trung tâm của đám đông, Giang Mục Dã lấy tay vuốt vuốt mái tóc lộn xộn vàng hoe của mình, tháo kính râm xuống, trên gương mặt điển trai hiện lên vẻ hoài nghi: “Có một bà cụ là fan của tôi á?”

“Đúng thế, đúng thế! Bà ấy đã hơn tám mươi tuổi rồi! Trời nóng thế này mà còn đặc biệt đến sân bay để đón anh đó! Bà ấy nói là rất thích anh, bởi vì anh giống với cháu trai bà ấy!”

Fan vừa mới nói xong, Giang Mục Dã đã đi theo con đường mà mọi người nhường ra, thấy một bà lão mặc áo vải sờn vá, khom lưng chống gậy, trên mặt toàn những vết nhăn….

Vẻ mặt anh ta lập tức méo xệch: “Đờ….”

Anh ta cố gắng dùng chút lý trí còn lại để nuốt câu chửi sắp bật ra khỏi miệng vào bụng, nhìn ‘bà cụ’ kia như thể muốn bóp chết tươi người ta đến nơi.

Đương nhiên, tất cả những điều này chỉ diễn ra trong vòng có một giây ngắn ngủi, fan của anh ta không hề phát hiện ra điều gì khác thường.

"Ài …. Cháu của bà…. Cháu ngoan của bà….. bà nhớ con lắm….” Ninh Tịch bồ nhào lên người Giang Mục Dã, tay không ngừng giày vò cái mái tóc vàng khè của anh ta, khóc đến đứt ruột đứt gan.

Những cô gái có mặt ở đó nhìn thấy khung cảnh ấm áp này, liền bật khóc lên hu hu, tiếng chớp đèn flash của đám phóng viên vang lên không ngừng.

“Ninh Tiểu Tịch! Bà chờ đấy cho tôi!” Giang Mục Dã nghiến răng rít nhỏ bên tai cô.

“Ôi, cháu của bà, cháu của bà! Sao mà con gầy thế này? Bà đau lòng quá đi thôi!” Ninh Tịch càng diễn càng nhập vai, kiểu tóc Giang Mục Dã để ý nhất giờ đã bị xoa thành cái tổ quạ.

Thấy Giang Mục Dã sắp không chịu nổi nữa, chuẩn bị bùng nổ đến nơi, quản lý của anh ta - Lôi Minh vội đi ra giải vây: “Khụ, mọi người nhường đường một chút nào, bà cụ đau lòng quá mức, sức khoẻ hơi yếu, chúng tôi sẽ phụ trách đưa bà ấy về nhà!”

Giang Mục Dã vẫn giữ vẻ mặt dịu dàng quan tâm, nhưng lại đang âm thầm véo tay ai đó, nhanh chóng rời khỏi sân bay.
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Trong xe.

"Cháu trai ngoan, biết nhà bà ở đâu không?"

"Ninh Tịch, bà mở mồm gọi một câu "cháu trai" nữa thử xem?"

"CHÁU TRAI NGOAN~ Tôi cứ gọi đó thì làm sao nào!"

"Tôi….. tôi liều mạng với bà!”

"Đến nha! Tôi còn sợ ông không dám ấy chứ!”

"Á! Cái con nhỏ chết tiệt này, bà đánh thật đấy hả?”

……

Cả thùng xe lắc lư loảng xoảng, quản lý Lôi Minh ngồi ở đằng trước cạn lời nhìn hai đứa đằng sau: “Mục Dã, anh đã nói trước với em rồi, em không chơi được với cô ấy đâu mà, em cứ không tin, giờ thì thấy chưa? Mấy cái tít báo ngày mai thể nào cũng xôm tụ lắm cho xem….”

Giang Mục Dã đang bị Ninh Tịch vặn tay thở hổn hển gào lên: “Anh im đi!”

Lôi Minh khoé miệng cứng đờ quan sát tình hình trận chiến qua gương chiếu hậu, trên trán có thêm mấy cái vạch đen sì: “Ninh Tịch, em nhẹ nhẹ chút được không? Coi như là anh xin em đấy! Tháng này cậu ấy còn một bộ phim đang chờ, một cái quảng cáo sắp quay, một cái hẹn chụp ảnh bìa tạp chí….”

“Em biết rồi anh Minh, em không đánh vào mặt đâu….. Ngoan ngoãn ở im đó cho tôi!”

Giang Mục Dã giờ đâu còn cái vẻ đẹp trai bức người như lúc ở sân bay nữa, hai tay thì bị còng, cả người thì bị ép xuống ghế như thể vừa mới bị người ta ‘chà đạp’ xong.

“Ninh Tịch…. Đây là do bà ép tôi đấy nhé…”

Ninh Tịch đang đánh hăng say thì Giang Mục Dã đột nhiên nhào đến dùng hai tay bị còng choàng lên cổ cô, sau đó dùng sức đè xuống…..

Nhìn gương mặt tuấn tú đột nhiên phóng to trước mắt, Ninh Tịch ngửa người ra sau theo bản năng, trên mặt vẫn là nụ cười không thèm để ý: “Tính làm giề? Đánh không được định dùng mỹ nhân kế à?”

Lúc môi mình sắp đặt lên đôi môi của đối phương, Giang Mục Dã đột nhiên ngẩng phắt lên, vội vàng quay đi: “Ụa….”

"Ha ha ha ha…." Ninh Tịch ôm bụng cười ngặt nghẽo: “ Nào! Lại đây nào! Hôn ở đây này! Hôm nay bà trang điểm có xinh không con?”

Nhìn gương mặt đầy vết rỗ cùng nếp nhăn của Ninh Tịch, Giang Mục Dã ỉu xìu như con cá chết, không muốn sống nữa luôn.

Cuối cùng thì Ninh Tịch cũng cười đủ, phì phò đứng dậy: “Làm sao thế? Tức thật đấy à? Ai bảo ông hãm hại tôi trước cơ! Còn không cho tôi trả thù lại à?”

“Khốn kiếp, bao lâu rồi không gặp, bà không nhớ tôi tí nào à? Vừa mới gặp đã đánh tôi rồi!” Giang Mục Dã bực bội lườm cô một cái, trong mắt còn có chút tủi thân.

Ninh Tịch cười: “Nhớ chứ, lúc nãy ở sân bay tôi chẳng bảo rồi còn gì, bà nhớ cháu lắm đấy!”

“….”

Để khỏi bị tức chết, Giang Mục Dã cuối cùng cũng đành từ bỏ việc trò chuyện với cô, giơ hai tay đang bị còng lên, tức tối nói: “Còn không cởi cái của nợ này ra cho tôi à? Bà kiếm đâu ra được cái thứ này thế? Cái này ở trong nước là hàng cấm đấy!”

Ninh Tịch xoa xoa cằm: “Cái này ấy à? Hình như tôi mua ở một tiệm đồ dùng tình thú trên taobao! Đang khuyến mại, chỉ có 9.9 tệ thôi!”

Giang Mục Dã: “……”

Lôi Minh: “….”

Sợ hai người lại đánh nhau nữa, Lôi Minh vội vàng đánh trống lảng: “Cắt đuôi hết đám phóng viên và fan rồi, bây giờ đi đâu?”

Giang Mục Dã lôi cái gương nhỏ ra để cứu lại kiểu đầu của mình, không thèm ngẩng đầu lên trả lời:“Về biệt thự ở ngoại ô của em.”

Ninh Tịch lập tức ngồi thẳng dậy: “Vậy hai người cứ thả tôi ở bên đường là được, tôi tự bắt taxi về!”

“Á à, tối nay bà còn muốn chạy à? Để tôi xem bà còn chạy được đi đâu!” Giang Mục Dã nghiến răng kèn kẹt, ấn khoá điều khiển trung tâm, khoá trái cửa xe lại.

“….” Trên trán Ninh Tịch xuất hiện mấy cái vạch đen sì, chả biết nói gì nữa.

Xe càng chạy Ninh Tịch càng cảm thấy là lạ, sao cái đường này quen thế nhỉ?

“Giang đại gia, ông có bất động sản ở cả thành phố B nữa cơ à? Cái biệt thự đó của ông không phải ở Bạch Kim Đế Cung đấy chứ?” Ninh Tịch hỏi thử.

Giang Mục Dã "hừ" một tiếng: “Đúng thế đấy, làm sao nào? Bây giờ mới nghĩ đến việc ôm đùi tôi thì đã quá muộn rồi, tôi nói cho bà biết, trừ phi bà gọi tôi là ông nội!”

Ninh Tịch ngây ra một lát.

Sao lại trùng hợp thế? Cái tên Giang Mục Dã này cũng ở Bạch Kim Đế Cung?

Không biết làm thế nào, trong đầu cô đột nhiên bắt đầu vang lên tiếng cảnh báo "tít tít", khiến cô có dự cảm không hay ho gì cho lắm……
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.

Bạn nên xem

Top