[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

Trạng thái
Không mở trả lời sau này.

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,811
Điểm cảm xúc
1,648
Điểm
113
Thế… thế này… là đã thay đổi quyết định rồi, không đi tu nữa đúng không?

Tịch phu nhân hai mắt đỏ hồng, không nhịn nổi mà ôm con trai khóc òa lên: "Khanh Khanh à, con dọa chết mẹ rồi!"

Tịch lão gia mặt cũng đầy vui vẻ: "Tiểu Tịch, cám ơn cháu! Cám ơn!"

Nếu không có Ninh Tịch thì suýt chút nữa cả vợ và con trai ông đều đi tu hết cả rồi!

"Cháu gái à! Cháu làm sao mà khuyên được nó thế?" Trên khuôn mặt của Tịch lão gia tử cũng tràn đầy xúc động.

"Đúng đó Tiểu Tịch, cô thật không biết cảm ơn con như thế nào mới phải!"

Ninh Tịch đương nhiên là không thể nói thẳng cho bọn họ biết mình làm thế nào liền vội vã xua tay nói: "Khụ, cô chú, ông thực ra cháu cũng có làm gì đâu, lúc cháu đến thì anh ấy đã bị mọi người nói cho xiêu lòng rồi, cháu chỉ hưởng sái công lao của mọi người mà thôi!"

"Con bé này, cháu khiêm tốn quá rồi!" Tịch phu nhân ngắm nhìn cô gái trước mặt, mắt ngọc mày ngài, đôi mắt trong suốt sạch sẽ, ăn mặc cũng đơn giản mà hào phóng, thật đúng là càng nhìn càng thích.

Hơn nữa, con trai mình ai khuyên cũng không được thế mà cô gái này chỉ đi một chuyến thôi đã khuyên được rồi, bà càng chắc chắn tâm tư của con trai mình với cô gái này không hề bình thường.

Nếu như hai đứa nên đôi nên lứa, vậy thì khỏi phải lo lắng con trai bà sau này lại có ý định đi tu nữa rồi.

"Tiểu Tịch à, tối sang nhà cô cùng ăn một bữa cơm đi! Dù sao thì lần này cũng phải cảm ơn cháu cho đến nơi đến chốn!"

Tịch lão gia tử gật gù: "Điều này là chắc chắn rồi!"

Ninh lão gia tử đứng bên cạnh thấy thái độ của người nhà họ Tịch như thế đương nhiên là biết bọn họ đang nghĩ gì, ông cũng vui vẻ khi nhìn thấy việc thành.

Cùng lúc đó, trong một chiếc xe màu đen bên ngoài chùa.

"Anh Hai, em về rồi! Anh cứ yên tâm, chị dâu đã làm xong việc rồi! Hơn nữa còn rút lui an toàn, không mất một cọng tóc!" Lục Cảnh Lễ cố ý dùng giọng điệu như không hề có gì kì lạ xảy ra để báo cáo với ông anh mình.

Nhưng mà, Lục Đình Kiêu là ai chứ.

Đôi mắt sâu thẳm không thấy đáy liếc nhìn một cái, Lục Cảnh Lễ không hiểu tại sao cũng rùng mình một cái: "Anh... sao thế?"

Thật đúng là cố gắng lắm mới không nói lắp bắp.

Lục Đình Kiêu hơi nheo mắt, ánh mắt như thể xuyên thấu cả linh hồn, âm u nói: "Rút lui an toàn?"

"Dạ, đúng thế! Làm sao ạ?" Biểu cảm trên mặt của Lục Cảnh Lễ rất vô tội.

"Nói thật!" Bầu không khí xung quanh Lục Đình Kiêu bỗng nhiên trở nên nặng nề.

Lục Cảnh Lễ chớp chớp đôi mắt hoa đào, ánh mắt chân thành không gì sánh nổi nói: "Anh Hai, em nói thật mà! Chị dâu hoàn toàn không hề đáp ứng bất kì một yêu cầu quá đáng nào của Tịch Thế Khanh cả, cũng không nói ra chân tướng sự việc tối qua! Thế chẳng phải là rút lui an toàn thì là gì!"

Ha ha ha, nói thật có mà chết à, anh còn yêu đời lắm.

Cái cách đó của Ninh Tịch người ngoài nhìn vào thì thấy thông minh lắm, oách lắm nhưng đối với Lục Đình Kiêu mà nói nó lại chẳng khác gì một đòn hủy thiên diệt địa cả.

Thảm nhất là, lúc đó anh vì sửng sốt nên không kịp thời cản lại! Chỉ cần riêng chuyện này thôi là đã đủ chết một trăm lần rồi!

"Đừng để anh nhắc lại lần thứ hai." Trong khoảnh khắc Lục Đình Kiêu vừa dứt lời, xung quanh như thể có cơn cuồng phong ập đến, bầu không khí đè nén đến cực điểm.

Vốn dĩ anh cũng không muốn tìm hiểu nhiều nhưng vì hiểu quá rõ Lục Cảnh Lễ, biểu hiện của thằng nhóc này càng bình tĩnh thì chắc chắn sẽ có chuyện, hơn nữa còn không phải là chuyện nhỏ.

Trạng thái này của Lục Đình Kiêu, Lục Cảnh Lễ đã từng gặp một lần vào rất nhiều năm trước, khi Lục Đình Kiêu bắt đầu thanh lọc nội bộ của gia tộc họ Lục. Cái khí thế trong khi thẩm vấn đó đã khiến cho tên gián điệp kia sợ đến mức tè cả ra quần!

Lục Cảnh Lễ thầm chửi thề một tiếng, má nó, em là em ruột của anh đó, anh dùng cái kiểu bức bách phạm nhân đó để đối phó với em à! Nhân tính ở đâu!
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,811
Điểm cảm xúc
1,648
Điểm
113
Biết sao được, từ sau khi chị dâu xuất hiện đứa em này đã bị cho ra rìa.

Trong lúc Lục Cảnh Lễ còn đang âm thầm phỉ nhổ, Lục Đình Kiêu đã mở rộng áp lực bao phủ khắp nơi.

Hơn nữa, thần kì ở chỗ là nó chỉ hướng vào Lục Cảnh Lễ, mà tránh khỏi Tiểu Bảo đang vùi đầu vẽ tranh.

Đối diện với ánh mắt đóng băng ngàn dặm của ông anh trai, Lục Cảnh Lễ rởn hết cả da gà, chân cẳng càng lúc càng run lẩy bẩy… oh shit! Shit! Không được rồi! Không chịu nổi nữa rồi!!!

"Chị dâu thực sự không làm gì mà, chẳng qua chỉ đẩy ngã Tịch Thế Khanh rồi đùa giỡn một chút mà thôi, cái tên Tịch Thế Khanh đương nhiên là không chịu được rồi, lúc đó mặt đỏ đến mức thấy máu luôn. Sau đó, chị dâu liền nhân cơ hội đó dùng phép khích tướng nói hắn ta lục căn không tịnh, làm bẩn cửa Phật, không xứng xuất gia…" Lục Cảnh Lễ dùng tốc độ nhanh nhất nói một lèo.

Nếu như Lục ma vương mà có ma pháp thật thì chỉ sợ là lúc này cửa kính xe đều vỡ nát cả ra rồi, thực vật trong vòng một trăm dặm không thể sống sót.

Lục Cảnh Lễ sợ đến mức tim sắp ngừng đập đến nơi, yên lặng ôm lấy Tiểu Bảo - người duy nhất ở ngoài cơn cuồng nộ, tìm kiếm sự che chở.

Tiểu Bảo nãy giờ còn đang chăm chú vẽ tranh, cũng không nghe thấy Lục Cảnh Lễ nói cái gì, thấy chú Hai đột nhiên ôm lấy mình, cậu nhóc nhăn nhó cúi đầu viết xoàn xoạt một hàng chữ lên giấy: "Độc quyền của cô Tiểu Tịch"

Có nghĩa là… cục cưng đây chỉ thuộc về cô Tiểu Tịch, chú không thể tùy tiện ôm được.

Lục Cảnh Lễ đọc xong, câm nín khóc thành dòng sông…

Hu hu hu! Tại sao cả thế giới này đều hắt hủi tôi!

Về phía Ninh Tịch, bởi vì Lục Đình Kiêu còn đang chờ cô cho nên cô lịch sự từ chối lời mời ăn tối của nhà họ Tịch, nhưng mà bởi vì nhiệt tình khó mà chối từ nên cô đã đồng ý lần sau nếu có thời gian nhất định sẽ đến.

"Tôi về rồi đây! Đã xong việc hết rồi! Đi thôi!"

Ninh Tịch vừa mới mở cửa xe ra, Lục Cảnh Lễ lập tức thảm thiết gào lên nhào đến: "Chị dâu, hai người bọn họ bắt nạt em!"

"Ha ha, chị dâu…? Xem ra không đánh cho anh một trận thì anh vĩnh viễn không nhớ được đúng không?" Ninh Tịch bẻ bẻ đốt ngón tay.

Lục Cảnh Lễ nhất thời như thể chịu đả kích rất lớn, mặt mũi tràn đầy thất vọng: "Cái thế giới vô tình này, tôi cũng đi tu luôn cho xong…"

Ninh Tịch không để ý đến anh ta, lôi tờ giấy Huyền Tịnh đại sư vẽ cho cô ra ngắm nghía.

Lục Cảnh Lễ ngay lập tức bị thứ trong tay Ninh Tịch thu hút sự chú ý, vẻ mặt đầy cảnh giác hỏi: "Chị… anh Tịch, đây là cái gì thế? Một đóa hoa! Chẳng lẽ là do Tịch Thế Khanh tặng cho anh?"

"Ăn nói linh tinh, đây là chữ mà Huyền Tịnh đại sư phê cho tôi!"

"Hả? Nhưng đây rõ ràng là một đóa hoa mà!" Lục Cảnh Lễ tỏ vẻ thị lực của mình rất tốt.

Ninh Tịch lật đi lật lại ngắm nghĩa một hồi vẫn không nhìn ra có ý gì: "Hazz, đại sư đúng là đại sư, hoàn toàn không hiểu có nghĩa gì luôn!"

Nói rồi hai mắt sáng lên ghé đầu sang ghế lái bên cạnh: "Boss đại nhân, anh học rộng hiểu nhiều, nhất định là sẽ biết, anh giúp tôi nhìn một chút xem nào?"

Mái đầu của cô gái nhỏ kề sát bên tai Lục Đình Kiêu, hơi thở nóng ấm quanh quẩn, sự lạnh lùng xung quanh Lục Đình Kiêu mới giảm đi đôi chút, anh nhận tờ giấy trên tay Ninh Tịch nhìn thoáng qua, một lúc sau, anh khẽ cau mày: "Phương trượng tại sao lại phê chữ cho em?"

Ninh Tịch gãi gãi đầu nói: "Tôi chỉ thuận miệng hỏi một câu, bảo là dạo này tôi luôn cảm thấy thấp thỏm không yên, hỏi xem ông ấy gợi ý gì đó được không, sau đó ông ấy liền vẽ cho tôi một đóa hoa, cũng không nói gì cả, à... hay là ông ấy khen tôi xinh nhỉ?"

Đóa hoa này... quả thực là rất khó có thể đoán được hàm ý của nó, trong thoáng chốc Lục Đình Kiêu cũng không nghĩ ra được là có ý gì.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,811
Điểm cảm xúc
1,648
Điểm
113
Đúng lúc này, Lục Cảnh Lễ cũng sáp đến, vẻ mặt rất hiếu kì: "Cái này rất khó giải à? Ý tứ của Huyền Tịnh đại sư rất rõ ràng mà!"

"Rõ ràng? Chỗ nào?" Ninh Tịch có chút câm nín, quả nhiên tư duy của Lục Cảnh Lễ đúng là không giống người thường.

Lục Cảnh Lễ chớp chớp mắt: "Vấn đề mà cô hỏi chắc là hỏi về cát hung, kiếp nạn chứ gì! Huyền Tịnh đại sư vẽ cho cô một bông hoa đào... ý chẳng phải là đang nhắc nhở sắp tới cô sẽ có kiếp đào hoa sao!"

Ninh Tịch: "Kiếp... đào… hoa…"

Lục Đình Kiêu: "…"

Trên mặt của Lục Cảnh Lễ tràn đầy vẻ vô tội: "Tôi nói sai gì à?"

Vẻ mặt của Ninh Tịch đen như đáy nồi: "Anh nói cũng…có lý lắm!"

Cô không thể phản bác được câu nào luôn.

Hơn nữa, càng nghĩ càng cảm thấy có lý, gần đây cô thật sự thấy có dấu hiệu của kiếp đào hoa nha!

Không chỉ là Ninh Tịch, ngay cả Lục Đình Kiêu cũng cảm thấy rất có lý.

Ninh Tịch khổ sở vò đầu: "Má nó chứ! Chẳng lẽ thế thật! Vậy tôi phải làm thế nào đây? Đại sư cũng không nói với tôi cách phá giải! Tôi có cần quay lại lần nữa để hỏi không?"

"Cái này mà còn cần hỏi Đại sư à? Cô hỏi tôi là được rồi! Cách phá giải đương nhiên là tìm một người để kết hôn rồi, như thế thì sẽ không còn phạm phải đào hoa nữa!" Gương mặt của Lục Cảnh Lễ hiện lên vẻ đương nhiên là thế, hơn nữa còn nhìn vào khuôn mặt nghiêng lạnh lùng của ông anh ruột mình nói với ngữ điệu đầy sâu xa: "Đây chính là phương thuốc diệt hoa đào trong truyền thuyết đó!"

Sắc mặt của Ninh Tịch càng kém: "Kết hôn... đùa nhau à, thế thì khác nào là không có cách nào giải đâu? Ơ mà không, Lục Cảnh Lễ tại sao tôi lại đi nghe anh nói vớ vẩn nhỉ! Ai bảo nhất định là kiếp đào hoa đâu!"

"Đã vẽ cái hoa đào to thế rồi còn gì, không phải là kiếp đào hoa thì là cái gì?"

Ninh Tịch cáu giận lườm anh ta một cái: "Thế không thể là vận đào hoa được à?"

"Ha ha…"

Lục Cảnh Lễ cười gượng lẩm bẩm: "Nếu như cô có vận đào hoa thì đó chính là kiếp nạn của anh tôi đấy! Lại còn là sinh tử kiếp nữa chứ!"

Đúng lúc này, "Tinh" một cái, di động của Ninh Tịch vang lên, báo có tin nhắn mới.

Ninh Tịch vẫn còn đang không nghĩ ra rốt cuộc đóa hoa đó có nghĩa là gì, vô thức cầm điện thoại lên nhìn một cái, kết quả sau khi nhìn xong thì…

Hồn bay phách lạc!!!

"Này! Tiểu Tịch Tịch, cô làm sao thế? Nhìn thấy cái gì mà sợ thế?" Lục Cảnh Lễ hỏi nhỏ.

Lúc này vẻ mặt của Ninh Tịch quả thật khiến người ta phát sợ, mặt tái xanh tái mét như thể vừa gặp ma.

Lục Đình Kiêu cũng nhíu mày nhìn sang.

Ninh Tịch đỡ lấy cái trán hơi choáng vì bị kích thích quá lớn, quả thực muốn bóp chết Lục Cảnh Lễ luôn.

Cái tên mồm quạ đen này! Kiếp đào hoa chết tiệt sợ là đã đến tìm bà rồi đấy!!!

Một lúc lâu sau Ninh Tịch mới miễn cưỡng khôi phục lại bình tĩnh, sau đó quay sang nói với Lục Đình Kiêu: "Boss đại nhân, tôi có chút chuyện cần phải xử lý, tối nay không thể quay về thế nên tối nay anh có thể trông Tiểu Bảo giúp tôi được không?"

"Lúc nào thì về?" Lục Đình Kiêu hỏi.

Vẻ mặt của Ninh Tịch có hơi sửng sốt: "Tôi… cũng không chắc, nếu nhanh thì là sáng ngày mai, còn muộn thì có thể là hôm sau nữa... tóm lại, khi nào xong việc tôi sẽ lập tức gọi điện thông báo với anh!"

Nói rồi cô ôm Tiểu Bảo vào lòng, siết thật chặt: "Cục cưng à, cô có chút chuyện phải đi ra ngoài một lát, con ở nhà ngoan ngoan nghe lời ba nha!"

Lục Đình Kiêu nhìn cô gái nhỏ, trong đôi mắt lóe lên sự lạnh lẽo: "Tôi đưa em đi."

"Hả, không cần đâu, không cần đâu! Tôi tự đi là được rồi!"

Rõ ràng Ninh Tịch không muốn nói quá nhiều, vội vội vàng vàng xuống xe, trên mặt thoáng hiện lên sự kinh hoàng trước nay chưa từng thấy.

Lục Đình Kiêu nhìn theo bóng dáng hấp tấp lên xe taxi của Ninh Tịch, đôi mắt càng lúc càng trở nên đen đặc.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,811
Điểm cảm xúc
1,648
Điểm
113
"Rốt cuộc thì cái tin nhắn đó có nội dung gì vậy? Từ trước đến giờ chưa từng thấy chị dâu sợ hãi như thế bao giờ! Chẳng lẽ là có nguy hiểm gì sao?" Lục Cảnh Lễ thở dài: "Đáng tiếc lúc nãy em không nhìn trộm được!"

Vừa mới dứt lời, bánh bao nhỏ ngồi bên cạnh lập tức vểnh tai lên, sau đó viết soàn soạt trên giấy: [Nguy hiểm?]

Con ngươi Lục Cảnh Lễ chuyển vòng vòng: "Tiểu Bảo, vừa nãy con có nhìn thấy nội dung tin nhắn của cô Tiểu Tịch là gì không? Nếu như biết nhất định phải nói cho ba và chú Hai biết đấy nhé, bởi vì nó rất quan trọng! Chú sợ cô Tiểu Tịch của con sắp gặp phải nguy hiểm!"

Tiểu Bảo hoang mang nhìn Lục Đình Kiêu.

Lục Đình Kiêu khẽ gật đầu.

Lần này cũng không phải Lục Cảnh Lễ ăn nói lung tung, vừa nãy khi Ninh Tịch đi khỏi đây, vẻ mặt của cô quả thực rất lạ.

Biết cô Tiểu Tịch có khả năng gặp nguy hiểm, Tiểu Bảo ngay lập tức cúi xuống viết xoèn xoẹt.

Lục Đình Kiêu và Lục Cảnh Lễ căng thẳng nhìn cậu nhóc nhanh chóng viết ra nguyên văn toàn bộ nội dung tin nhắn: "Đêm nay, gặp nhau trên tầng thượng.__. Đại sư huynh."

Xem xong vẻ mặt của Lục Đình Kiêu và Lục Cảnh Lễ đồng thời thay đổi.

"Đại sư huynh là cái quỷ gì! Lại còn hẹn người ta gặp trên nóc nhà! Móa, không lẽ là kiếp đào hoa đến thật? Nhưng cũng không đúng, nếu như thế thì Ninh Tịch có thể không đi mà! Sao lại chạy chối chết thế làm gì?" Lục Cảnh Lễ càng nghĩ lại càng cảm thấy kì lạ, thật đúng là chẳng có chút đầu mối nào.

Đang lầm bầm nghi ngờ, vừa ngẩng đầu lên liền nhìn thấy vẻ mặt của ông anh trong gương chiếu hậu, quả thực đáng sợ cực kì.

So với lúc khi nghe thấy Ninh Tịch dùng mỹ nhân kế với Tịch Thế Khanh còn đáng sợ hơn gấp vạn lần, hoàn toàn là một cấp độ khác!

"Anh Hai…làm sao thế? Có chỗ nào không đúng à?" Nhìn biểu cảm của Lục Đình Kiêu, Lục Cảnh Lễ cũng sợ theo.

Lục Đình Kiêu không nói gì mà gọi một cuộc điện thoại.

Lục Cảnh Lễ nhìn thấy số điện thoại đó thì thầm kinh hãi.

Móa, anh Hai gọi cho "Cẩm Y Vệ" làm gì?

Lẽ nào Ninh Tịch thực sự gặp nguy hiểm?

Xem ra thân phận của vị Đại sư huynh này tuyệt đối không đơn giản!

Lẽ nào… lẽ nào có quan hệ gì đó với người mà gần đây bọn họ đang điều tra?

Ngay sau đó, Lục Đình Kiêu gọi tiếp cuộc điện thoại thứ hai, quản gia rất nhanh chóng có mặt đưa Tiểu Bảo đi.

Tiểu Bảo vừa được đưa đi, Lục Đình Kiêu ngay lập tức đạp chân ga phi như bay trên đường.

Lục Cảnh Lễ ngồi phía sau tí nữa thì cho ra bằng sạch: "Ọe… anh, em trai anh… em trai anh còn đang ngồi đằng sau đấy nhé…"

Lúc này, Ninh Tịch dùng tốc độ nhanh nhất để quay về Châu Giang Đế Cảnh rồi tiến vào thang máy đi thẳng lên tầng chót, sau đó lại bắc thang đẩy cánh cửa đầy bụi trên gác mái ra leo lên nóc nhà.

Trong tin nhắn, Đường Dạ chỉ cho cô một khoảng thời gian mơ hồ, đêm nay... cũng không biết đêm nay là mấy giờ nữa.

Vì đảm bảo an toàn nên Ninh Tịch cố chạy trối chết đến thật sớm, sau đó mới ngồi xổm dưới đất bắt đầu vắt óc ngẫm nghĩ, càng nghĩ càng thấy bất an.

Đại sư huynh xưa nay luôn trấn giữ đại bản doanh rất hiếm khi rời đi tổ chức thế mà lại... lại đích thân đến Trung Quốc tìm cô…

Chỉ riêng điều này thôi đã đủ để khiến Ninh Tịch kinh hãi..

Lần trước Đại sư huynh đến Trung Quốc là để làm gì?

Đúng rồi, hình như đến để thi hành nhiệm vụ cấp S thì phải…

Thế còn lần này thì sao…?

Ngàn dặm xa xôi mò đến đây, rốt cuộc là vì cái gì?

Ninh Tịch đợi mãi, đợi từ lúc hoàng hôn buông xuống cho đến lúc thành phố lên đèn.

Sân thượng im ắng, chẳng có tiếng động nào.

Lâu đến nỗi Ninh Tịch nghi ngờ đây là một trò đùa dai.

Nếu như tin nhắn đó là do Nhị sư huynh gửi thì còn có khả năng nhưng đây là Đại sư huynh mà, không có chuyện đó đâu!

Huynh ấy thực sự sẽ đến.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,811
Điểm cảm xúc
1,648
Điểm
113
Cùng lúc đó, một chiếc Maybach màu đen lẳng lặng đỗ lại trong một góc khuất dưới tòa nhà của Ninh Tịch, cách đó không xa là một lực lượng vũ trang nhỏ đang sẵn sàng chờ lệnh.

Trời đêm dần dần trở lạnh, không khí như ngưng đọng lại khiến thần kinh của mọi người đều căng cứng.

Ở một góc tối, điện thoại của Trình Phong đột nhiên vang lên, cậu ta đang chấp hành một nhiệm vụ quan trọng, vốn cũng không muốn nghe nhưng nhìn thấy tên người gọi thì cuối cùng vẫn đành phải bắt máy.

"Alo, có việc gì?"

"Anh Phong, sao có nhiệm vụ lại không kêu em?" Người nói chuyện là Thạch Tiêu.

Ngay sau đó đầu bên kia lại truyền tới tiếng của Hùng Chí: "Còn có em nữa, em nữa!"

Hiển nhiên là bây giờ hai người này đang ở cạnh nhau.

Trình Phong chau mày: "Nhiệm vụ lần này có liên quan tới Ninh tiểu thư, các chú chắc chắn là muốn tham gia chứ?"

Đầu dây bên kia yên lặng một lúc lâu.

"Muốn." Một lát sau, Thạch Tiêu và Hùng Chí cùng đồng thanh lên tiếng.

Lông mày Trình Phong hơi giãn ra: "Các chú có thể suy nghĩ được như thế đương nhiên là tốt, có điều xét tới biểu hiện lần trước của các chú, Boss sẽ không cho phép đâu."

"Vậy... vậy làm sao bây giờ?" Giọng điệu của Thạch Tiêu nghe có vẻ lo lắng.

Đù mé, bảo vệ bà chủ đấy! Còn có nhiệm vụ nào quan trọng hơn cái này ư?

Có thế thấy bọn họ bị bài trừ rồi, việc này có khác nào bị đày vào lãnh cung chứ?

Trình Phong nghe vậy bèn thở dài, lúc trước cậu đã biết chắc chắn một ngày nào đó tên nhóc này sẽ phải hối hận, giờ không phải…

"Anh Phong, anh cầu xin Boss giúp tụi em với!" Hùng Chí mở miệng.

Trình Phong ra vẻ bất đắc dĩ: "Anh thì không có bản lĩnh đó nhưng anh có thể chỉ cho các chú một con đường, các chú muốn tìm người cầu tình… thì thà đi nhờ Ninh tiểu thư giúp đỡ đi!"

Thạch Tiêu nghe vậy thì do dự: "Có được không? Cô ấy sao có thể giúp chúng em được? Hùng Chí thì còn đỡ, nhưng còn em…"

Lần trước cậu ta đã lỡ đắc tội với bà chủ mất rồi…

"Thật ra Ninh tiểu thư rất tốt bụng cũng rất dễ mềm lòng, các chú cứ lựa lời nói với cô ấy, cô ấy sẽ đồng ý thôi. Bên này anh còn có việc, không nhiều lời nữa! Cứ thế đi!" Trình Phong sợ phân tâm ảnh hưởng đến nhiệm vụ tối nay bèn vội vàng cúp điện thoại.

Cậu ta cũng không muốn nối gót Thạch Tiêu và Hùng Chí đâu.

Cũng không biết đêm nay rốt cuộc đã xảy ra chuyện lớn gì mà lại khiến Boss đại nhân lo lắng như vậy…

Lúc này, trong xe của Lục Đình Kiêu.

Màn hình ở chính giữa đang phát tình hình trên tầng cao nhất.

Vì là giám sát bằng tia hồng ngoại nên vẫn có thể nhìn được cảnh ban đêm, ngoại trừ ánh sáng hơi lờ mờ ra thì vẫn có thể nhìn thấy Ninh Tịch đang mang vẻ mặt căng cứng dựa người trên lan can sân thượng, tóc dài bay tán loạn trong gió đêm, khuôn mặt biểu lộ vẻ ác liệt trước nay chưa từng có, nhất thời mang lại cho người khác cảm giác lạ lẫm.

Lại hai giờ nữa qua đi, chỉ còn nửa tiếng nữa là mười hai giờ đêm.

Nội dung trong tin nhắn là "tối nay" thế nên người bọn họ đang đợi chắc hẳn sắp tới rồi đúng không?

Nếu như đối phương thật sự tới...

Trên sân thượng, Ninh Tịch thì đợi đến phát rồ rồi.

Mẹ kiếp! Đây đúng là muốn lấy mạng người ta mà! Không nói cụ thể thời gian được à?

Có biết là việc để con gái phải đợi là chuyện rất thiếu phong độ sao?

Hừ, thôi được rồi, đối với chuyện này thì từ trước tới giờ, người đó vẫn chưa từng xem cô là con gái!

Nhưng điều thảm nhất là Đại sư huynh có thể liên hệ với cô nhưng cô lại không thể liên hệ với huynh ấy thế nên muốn hỏi huynh ấy còn khó ngang lên trời.

Số của Đại sư huynh còn thần bí hơn cả tên cầm thú nào đó, lúc nào cũng chỉ có thể đơn phương liên hệ, gọi lại không được, nhắn tin thì càng không.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,811
Điểm cảm xúc
1,648
Điểm
113
Thời gian từng phút từng giây trôi qua, Ninh Tịch không biết mình đã xem đồng hồ đến lần thứ mấy nữa.

Cúi đầu xem tiếp, 23 giờ 59 phút 53 giây...

Khốn kiếp! Không phải là bị leo cây đó chứ!!!

Bây giờ chỉ còn cách ngày mai có 7 giây nữa thôi, cho dù lúc này huynh ấy có đang chạy như điên trên đường thì tuyệt đối cũng không kịp!

Đại sư huynh là người rất đúng giờ cơ mà?

Tích tắc…

Bảy, sáu, năm, bốn, ba, hai…

Ngay lúc số giây nhảy đến 00:00, trên đầu đột nhiên truyền đến tiếng vang ầm ầm, cùng lúc đó thì bầu trời bỗng nổi gió, bụi bay mù mịt.

Phản ứng đầu tiên của Ninh Tịch chính là: Má má má! Khốn nạn thật! Hôm nay bà đây mặc váy đấy!

Ninh Tịch vừa giữ váy vừa híp mắt ngẩng đầu lên nhìn.

Chỉ thấy một chiếc trực thăng đột nhiên hạ xuống từ trên trời, sau đó đáp thẳng xuống đối diện, cách chỗ cô đứng khoảng mười bước chân…

Ninh Tịch: "..."

Ha ha ha, không hổ là Đại sư huynh... Thật sự rất đúng giờ!

Dưới tòa nhà.

Lục Cảnh Lễ trợn tròn mắt nhìn: "Móa! Chúng ta canh dưới lầu, người ta thì đáp từ trên trời xuống!"

Lục Đình Kiêu không nói gì cầm lấy bộ đàm, hạ lệnh để người chung quanh chuẩn bị sẵn sàng.

Trên tầng thượng.

Cánh trực thăng xoay tròn một chốc rồi dần dần dừng lại, không khí lại rơi vào yên lặng, Ninh Tịch cũng buông bàn tay đang đè lấy váy ra.

Đèn trên đỉnh trực thăng lóe sáng, sáng đến nỗi không mở nổi mắt ra, Ninh Tịch chỉ có thể lờ mờ trông thấy một bóng người đứng ngược sáng đang đi từng bước tới chỗ mình…

Tuy chỉ cách khoảng mười bước, thế nhưng mỗi bước lại như đang dẫm lên trái tim cô vậy, khiến cô sợ run lên.

Cô hoàn toàn không đoán được ý đồ của Đại sư huynh.

Chính vì không biết cho nên mới sợ hãi.

Cô chỉ biết rằng cứ chuyện gì mà khiến Đường Dạ phải tự ra tay thì đó là một chuyện vô cùng nghiêm trọng và khó giải quyết!

Cả người Ninh Tịch căng lên, cố gắng chuẩn bị nghênh đón, thậm chí cô còn nghĩ đến tình huống xấu nhất.

Lúc trước khi cô rời tổ chức cũng coi như là lén bỏ đi, mà kết quả của việc tự ý rời khỏi tổ chức…

Cuối cùng, khi người kia chỉ còn cách Ninh Tịch khoảng năm bước, cô cũng thấy rõ được khuôn mặt của người đó. Người đó đeo một chiếc mắt kính gọng vàng, thoạt nhìn rất nhã nhặn, hào hoa phong nhã, thế nhưng nếu chỉ như thế mà cho rằng anh là dạng thư sinh trói gà không chặt thì cái giá phải trả tuyệt đối không hề nhẹ.

Ninh Tịch chỉ cần nhìn thấy mắt kính kia là đã sợ đến nỗi chân run lẩy bẩy.

Xong đời rồi… sẽ không phải... đến để thanh lý môn hộ đấy chứ…

Một năm nay cô chỉ bận rộn quay phim không có luyện tập thân thủ cho tử tế, lần trước Tam sư tỷ - Phong Tiêu Tiêu dùng chưa đến 100 chiêu đã hạ cô đo ván rồi.

Ơ mà, cũng không đúng, thân thủ của cô vốn yếu nhất trong sư môn, cho dù có có chăm chỉ luyện thì cũng chẳng đấu lại một đầu ngón tay của Đại sư huynh.

Năm bước, bốn bước, ba bước...

Ninh Tịch đang nghĩ nên chạy trốn ngay lập tức hay quỳ xuống xin tha thứ, xem xem cái nào có khả năng giữ lại cái mạng nhỏ cho cô hơn!

Cuối cùng, trong lúc Ninh Tịch đang do dự, Đường Dạ đã đứng trước mặt cô rồi.

Cô đã mất đi cơ hội chạy trốn...

Giờ chỉ còn lại một con đường duy nhất là quỳ xuống xin tha mà thôi.

Mắt kính của Đường Dạ lóe sáng phản xạ ánh đèn: "Tiểu sư muội, đã lâu không gặp!"
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,811
Điểm cảm xúc
1,648
Điểm
113
Giọng nói của Đưởng Dạ trong trẻo như hạt châu rơi vào khay ngọc, nhưng không hiểu sao vào tai của Ninh Tịch lại chẳng khác gì như âm thanh từ địa ngục vọng lên vậy.

Ninh Tịch hít sâu một hơi, lúc này, trong lòng cô không tài nào bình tĩnh nổi, bèn dùng kĩ năng diễn xuất của thân làm ra vẻ bình tĩnh nhất: "Đúng là đã lâu không gặp, không biết là lần này Đại sư huynh tự mình "thân chinh" đến đây là vì việc gì?"

Đường Dạ nghe xong, không biết nghĩ đến điều gì sắc mặt lại âm u thêm mấy phần.

Thấy thế, Ninh Tịch lại càng thêm khẳng định suy đoán trong lòng mình.

Sau mấy giây yên lặng ngắn ngủi, Đường Dạ u ám gằn từng chữ một: "Nhiệm vụ cấp S."

Vẻ mặt Ninh Tịch lập tức lại càng trắng hơn.

Quả nhiên...

Chỉ e là hôm nay cô thật sự khó lòng mà giữ được cái mạng nhỏ này rồi.

Nếu như là một năm trước, chuyện sống chết đối với cô quả thật không sao cả, nhưng bây giờ cô có giấc mơ của mình, có sự nghiệp, có bạn bè, có Tiểu Bảo, còn... còn có… Lục Đình Kiêu.

Cô không muốn chết.

Nhất là lúc cô nghĩ đến việc Tiểu Bảo đang ngoan ngoãn chờ cô về thì trong lòng lại càng dâng lên ham muốn sống mãnh liệt.

"Đại sư huynh, dù gì cũng đã từng là đồng môn, huynh thật sự muốn đuổi tận giết tuyệt muội ư?" Ninh Tịch ý đồ dùng câu chữ đả động lòng người.

Đường Dạ nghe vậy, đuôi lông mày khẽ nhướng lên nhưng rất nhanh chóng trở lại vẻ lạnh lẽo, không nói gì cả mà chỉ giơ tay lên.

Thần kinh khắp người Ninh Tịch lập tức căng thẳng, chỉ thấy sau khi Đường Dạ giơ tay lên thì có hai người đi xuống từ trực thăng.

Lông mày của Ninh Tịch cau chặt hơn, trò gì vậy?

Tên cầm thú kia có phải đã đánh giá cô cao quá không? Chỉ xử lí loại củi mục như cô mà còn sợ mình Đại sư huynh không xử lí được nên phái thêm trợ thủ?

Mồ hôi lạnh trên trán Ninh Tịch chảy ròng ròng, cô biết rằng phần tình cảm với Đường Dạ ngày xưa cũng vô dụng rồi, bèn ngay lập tức bắt đầu tính toán đường ra khác.

Cho dù khoảng cách này rất dễ thất bại nhưng ít nhất thì cũng phải thử một lần xem sao.

Thừa dịp Đường Dạ nghiêng đầu nhìn hai người đằng sau, cơ thể Ninh Tịch nhanh chóng chuyển động, nhanh như chớp tháo chạy về phía cửa ra vào.

Nhưng còn chưa chạy được ba bước thì bên hông đã bị xiết chặt.

Một sợi dây thừng xiết lấy eo cô, chỉ thoáng dùng sức thôi, cả người cô đã bị giật trở về chỗ cũ, hơn nữa người kia còn lợi dụng lực kéo của dây thừng xoay cô mấy vòng, trói chặt cô lại.

Thủ đoạn trói người của Đại sư huynh đúng là càng ngày càng thuần thục!

Cùng lúc đó, dưới lầu, Lục Đình Kiêu nhìn chằm chằm vào màn hình theo dõi xem cảnh Ninh Tịch đang bị trói chặt, ngón tay anh đã đặt lên bộ đàm chuẩn bị hạ lệnh ra tay.

Vẻ mặt Lục Cảnh Lễ cũng lạnh xuống, người đàn ông này...

Thoạt nhìn nhã nhặn nhưng tuyệt đối không phải loại lương thiện gì!

Mà Ninh Tịch thì hãy còn đang nhìn chằm chằm đầu dây thừng trong tay Đường Dạ, giễu cợt nói: "Đại sư huynh, mấy người cũng coi trọng muội quá đi? Đối phó với loại cặn bã như muội mà lại bố trí tận nhiệm vụ cấp S, lại còn phải là huynh tự mình thân chinh... này có phải lãng phí tài nguyên quá rồi hay không?"

Đường Dạ vẫn không có bất cứ phản ứng gì, chỉ là ánh mắt nhìn cô lại có vẻ gì đó không dễ nắm bắt, khiến cho lòng người sợ hãi.

Hai người bên cạnh Đường Dạ, một người thì cầm một chiếc hộp hình chữ nhật, một người thì cầm một chiếc hộp hình vuông nhỏ cỡ bằng bàn tay.

Đường Dạ sửa sang tay áo, sau đó mở hai chiếc hộp kia ra như là để kiểm tra lại một chút.
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top