[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

Trạng thái
Không mở trả lời sau này.

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,759
Điểm cảm xúc
1,568
Điểm
113
Chùa Pháp Hoa.

Lục Đình Kiêu với Tiểu Bảo chờ trong xe còn Ninh Tịch nhanh chóng chạy xuống tìm ông nội.

Vòng qua đám đông đến dâng hương, Ninh Tịch chạy thẳng về sân sau đại điện. Chạy qua mấy hành lang, tít trong một đình viện mới thấy bóng người quen thuộc, trừ ông nội ra còn có Tịch Bác Nghĩa cùng một nam một nữ trung niên. Hẳn đây chính là cha mẹ của Tịch Thế Khanh.

"Ông nội..."

"Tiểu Tịch à, mau đến đây! Mau đến đây!" Ninh Trí Viễn thấy cháu gái chạy tới thì vội vàng đứng dậy dắt tay cô.

"Ông nội, cô, chú..." Ninh Tịch chào hỏi từng người, tâm tình có chút bất an.

Ba người Tịch gia thấy Ninh Tịch cũng kích động ngênh đón, Tịch phu nhân thấy cứu tinh đến thì kéo nhẹ tay cô: "Con chính là Tiểu Tịch à? Quả nhiên là một đứa bé ngoan, khó trách Khanh Khanh nhà chúng ta trở về cứ khen con ưu tú!"

Ninh Tịch vốn cho là Tịch phu nhân sẽ chỉ trích cô một trận nhưng không ngờ bà lại khen ngợi mình nên có chút ngây ngẩn.

"Đứa bé ngoan, đừng khẩn trương. Vừa nãy trong điện thoại ông nội con chỉ nói quá lên thôi, mọi người đều biết chuyện này không có liên quan gì đến con hết, tối qua Khanh Khanh đã nói với chúng ta, nó cảm thấy với tính cách của hai đứa chỉ thích hợp làm bạn..."

Nghe đến đây Ninh Tịch vừa thấy thở phào nhẹ nhõm lại vừa thấy áy náy.

Lúc trước cô vẫn hoài nghi Tịch Thế Khanh, không ngờ anh không những không nói gì xấu mà còn nói tốt cho cô.

Thật đúng là làm bậy mà... bây giờ Ninh Tịch thật hy vọng Tịch Thế Khanh là mấy tên cặn bã con nhà giàu, như vậy cô còn dễ xử lý một chút, nhưng lần này...

Tịch phu nhân kéo Ninh Tịch, hốc mắt đỏ ửng: "Gọi con tới cũng không có ý gì khác, chẳng qua là chúng ta nghĩ hết cách rồi nhưng vẫn không hiểu vì sao đang êm đang đẹp nó lại đòi xuất gia, cho nên mới ôm hy vọng cuối cùng gọi con đến! Tối qua nghe giọng của Tịch Thế Khanh thì nó cực kì tán thưởng con, con thử trò chuyện với nó xem, không chừng nó nghe con khuyên nhủ thì sao, bé ngoan, con có thể giúp cô khuyên nhủ Khanh Khanh sao?"

Tịch Bác Nghĩa đứng một bên lên tiếng: "Cái gì mà cực kì tán thưởng chứ, ba thấy thằng nhóc này tám phần là vừa ý Tiểu Tịch rồi, thích con bé thật đấy! Ngày đó ba bảo sắp xếp cho nó đi coi mắt nó còn định từ chối đấy, kết quả vừa mới nói đó là tiểu thư Ninh gia thì nó đã hỏi là tiểu thư nào, ba bảo là Tiểu Tịch thì nó lập tức đồng ý..."

"Vậy sao lúc về nó lại bảo Tiểu Tịch không phải loại hình nó thích, nói cái gì mà hợp làm bạn?" Tịch phu nhân khó hiểu.

Lúc này Tịch lão gia mới lên tiếng: "Tính của con trai bà đâu phải không biết, cái gì cũng không tranh, còn trẻ đã thích Phật, tính tình càng ngày càng lạnh nhạt... Tôi thấy tám phần là Tiểu Tịch tỏ ra là không có ý với nó nên nó quyết định quy y để trốn tránh sự thật!"

Không đợi Ninh Tịch phải giải thích cho bọn họ thế nào thì mấy người lớn đã tưởng tượng ra được đại khái.

Mặc dù thực tế không hẳn như vậy nhưng thà để cho bọn họ hiểu lầm như vậy còn hơn, đỡ cho cô phải nghĩ xem ăn nói thế nào.

Tịch phu nhân nghe Tịch lão gia phân tích cũng cảm thấy hợp lí: "Chẳng lẽ thật sự Khanh Khanh vì chuyện này mà lẩn quẩn trong lòng sao... cái này sao có thể?"

Vẻ mặt Tịch lão gia nghiêm trọng: "Lúc trước nó say mê Phật học tôi đã lo lắng ngày này sẽ xảy ra, quả nhiên... ngay từ đầu nên ngăn cản nó tiếp xúc với mấy thứ linh tinh này!"
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,759
Điểm cảm xúc
1,568
Điểm
113
Tịch lão gia tử còn đang định tức giận vì câu "mấy thứ linh tinh" của con trai nhưng nghĩ đến tình cảnh cháu trai mình bây giờ cũng chẳng nói nên lời.

Ông dù tin Phật nhưng không có nghĩa ông chấp nhận cho cháu trai mình làm hòa thượng...

Ninh Tịch thấy cha mẹ với ông của Tịch Thế Khanh đối thoại như vậy cũng hiểu, tại sao con người Tịch Thế Khanh lại tốt đến vậy.

Người lớn trong nhà đều là những người ôn hòa biết quan tâm, đầu tiên là an ủi cô rồi đến tận giờ vẫn chưa nói một câu hoài nghi hay chỉ trích nào, đều là đổ lỗi cho bản thân chính họ.

Chính bởi như vậy Ninh Tịch mới càng thêm áy náy.

Người ta vất cả mãi mới nuôi lớn được một cậu con trai, kết quả lại bởi vì cô mà đi làm hòa thượng, cô đúng là đã tạo nghiệt lớn rồi!

Vốn còn có chút không chắc chắn nhưng nghe bọn họ nói chuyện thì hiểu nếu bọn họ cũng không tìm được nguyên nhân khác vậy chỉ có thể vì chuyện tối hôm qua. Lúc ấy vẻ mặt của Tịch Thế Khanh cũng có chút... không đúng...

"Thế này đi, dù sao con cũng tới rồi, dù con không chắc chắn nhưng con sẽ cố hết sức thử xem có được không?" Ninh Tịch đề nghị.

Tịch phu nhân nghe vậy liền cảm kích: "Quá tốt! Tiểu Tịch, thật cám ơn con!"

Tịch lão gia cũng hòa hoãn mấy phần: "Con cũng không cần quá áp lực, chuyện này cũng chẳng quan hệ đến con, cứ thử một lần là được!"

Hai người tuy an ủi Ninh Tịch những rõ ràng bản thân họ cũng vô cùng khẩn trương thấp thỏm, dẫu sao giờ phút này Ninh Tịch là hy vọng duy nhất của bọn họ.

Ninh Tịch hít sâu một hơi, hướng tới phòng tụng kinh mà Tịch phu nhân chỉ cho cô.

Sau lưng, Ninh Trí Viễn trầm giọng thở dài: "Hy vọng Tiểu Tịch có thể đả động được Thế Khanh..."

Thật ra thì ông cũng không ôm hy vọng gì, bởi vì lần này thằng bé có vẻ rất kiên quyết, dẫu cho thật sự có liên quan đến Tiểu Tịch thì có khuyên nữa cũng chưa chắc thằng bé đã quay đầu.

Ninh Tịch hớt ha hớt hải cuối cùng cũng tìm được chỗ của Tịch Thế Khanh.

Đi hết những bậc thang đá xanh thì thấy một cái sân nhỏ thanh tịnh, trong sân có mấy cây hoa mai tỏa ra mùi thơm ngát thấm lòng người, khiến cho tâm tình người ta thoáng chốc bình tĩnh lại.

Cửa phòng đọc kinh mở ra, chợt thấy một chiếc mành cỏ đung đưa nhè nhẹ trong gió phát ra tiếc vang lóc cóc. Trừ cái này ra thì không gian rất yên tĩnh, như thể thế bên ngoài và nơi đây là hai thế giới khác nhau.

Ninh Tịch bước lên chậm rãi đi tới cửa, hơi do dự một chút sau đó đưa tay ra vén chiếc rèm kia lên.

Sau khi tầm rèm được vén lên, đập vào mắt cô là một chiếc cửa sổ, bên ngoài cửa sổ là một mảnh rừng trúc xanh ngát, trong phòng có đầy những bình phong kinh văn. Tịch Thế Khanh cứ lẳng lặng ngồi trên một cái bồ đoàn, trong tay cầm một quyển kinh thư, vẻ mặt thành kính mà chuyên chú hoặc là nói thanh tâm quả dục.

Cho dù lúc này Tịch Thế Khanh vẫn đang mặc một bộ âu phục nhưng khí chất trên người đã không khác gì một hòa thượng đã quy y cửa phật.

Thấy Tịch Thế Khanh như vậy khiến Ninh Tịch kinh hãi.

Chỉ trong một đêm ngắn ngủi mà thôi sao anh ta tựa như biến thành một người khác thế này?

Lúc trước tuy anh ta cũng có khí chất xuất trần nhưng vẫn còn dính chút khói lửa nơi trần thế nhưng bộ dáng của hiện tại dường như đã có vẻ nhìn thấu hồng trần!

Ninh Tịch nhức đầu, tình huống của Tịch Thế Khanh xem ra còn khó giải quyết hơn cô tưởng tượng.

Không được, không thể chưa đánh đã lui được, má nó, nghiệt mình gây ra mình phải gánh, huống chi cha mẹ với ông nội người ta vẫn còn đang chờ tin tức của cô đấy.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,759
Điểm cảm xúc
1,568
Điểm
113
Ninh Tịch ổn định lại tâm tình, sau đó nhấc chân đi vào.

Đại khái là vì nghe được tiếng bước chân, tay cầm kinh thư của Tịch Thế Khanh hơi ngừng một chút sau đó chậm rãi ngẩng đầu lên.

Thấy người tới là ai, đáy mắt Tịch Thế Khanh vẫn yên tĩnh không chút gợn sóng như một chiếc giếng cổ.

"Ninh thí chủ..."

Nghe ba chữ này Ninh Tịch thiếu chút nữa hộc máu, hự ngay cả "Ninh thí chủ" cũng dám nói, anh ta muốn trốn vào cửa Phật thật à!

Ninh Tịch nhéo mi tâm, dứt khoát đặt mông ngồi đối diện Tịch Thế Khanh rồi khoanh chân lại, sau đó thở dài nói: "Tôi nói này... anh zai à, một lời không hợp liền đòi xuất gia? Rốt cuộc anh muốn cái gì?"

Tịch Thế Khanh: "Đây là kết quả do bần tăng đã suy nghĩ cặn kẽ nếu Ninh thí chủ đến để khuyên nhủ vậy thì ngài có thể đi rồi."

"Là do tôi sao?" Ninh Tịch dứt khoát đưa ra câu hỏi.

Tịch Thế Khanh: "Hết thảy đều xuất phát từ tâm của chính mình, không liên quan đến người khác."

Ninh Tịch hít sâu một hơi: "Vậy tôi có thể hỏi anh lý do chứ? Rốt cuộc là tại sao anh lại làm như này? Coi như là vì chuyện tối hôm qua, anh thích tôi rồi lại phát hiện tôi đã có người yêu... nhưng thế cũng không đến nỗi đòi xuất gia chứ, cái này quá không khoa học..."

Tịch Thế Khanh: "Hết thảy đều chỉ là một ý niệm, nhất niệm thiên đường, nhất niệm địa ngục, nhất niệm sinh, nhất niệm tử."

Ninh Tịch thật muốn khóc: "Đại thần, ngài có thể nói tiếng người sao?"

"Ninh thí chủ, nếu ngài đến đây vì áy náy thì không cần như vậy, đây là bần tăng tự nguyện." Tịch Thế Khanh nói.

"Vậy ba mẹ với ông nội anh thì sao? Anh không quan tâm chắc? Bọn họ nuôi anh nhiều năm như thế mà kết quả anh chẳng nói chẳng rằng chạy đi xuất gia?"

"Hết thảy đều có duyên phận, bần tăng với bọn họ đã hết duyên, bọn họ còn có Thế Hiên."

Ninh Tịch nhớ ra Tịch Thế Khanh từng nói với cô, anh ta còn có một em trai.

Má nó chứ, hóa ra anh ta đã chuẩn bị hết rồi, xem ra là quyết tâm xuất gia luôn chứ không phải đùa giỡn!

"Đại thần, Tịch tiên sinh, Khanh Khanh? Kính nhờ ngài nghĩ kĩ một lần nữa được không, xuất gia không phải là chuyện nhỏ đâu! Ba ngày, anh đợi thêm ba ngày suy nghĩ cho kĩ rồi quyết định cũng không muộn!" Ninh Tịch ý đồ dùng kế trì hoãn.

"Ý bần tăng đã quyết, xin thí chủ về đi, sau hôm nay thí chủ có thể gọi pháp hiệu của bần tăng - Viên Thanh." Tịch Thế Khanh bắt đầu tiễn khách.

"Viên Thanh... tôi còn nghĩ là Viên Thông đấy! Tịch Thế Khanh! Anh quyết không đổi ý đúng không?" Ninh Tịch tức giận, người này rõ ràng nhìn có vẻ dễ nói chuyện nhưng sao lại cứng đầu như vậy!

Thật muốn đánh anh ta ngất xỉu rồi xách về!

Vẻ mặt Tịch Thế Khanh vẫn không thay đổi, giống như một tảng đá sừng sững đã trải qua biết bao năm tháng.

Ninh Tịch nói hơn nửa ngày, miệng lưỡi cũng sắp tứa máu rồi những vẫn không thuyết phục nổi người kia, đến tận lúc ông nội cô gọi điện.

Ninh Tịch đi ra ngoài nhận điện thoại: "Alo, ông nội..."

"Tiểu Tịch đó à, sao đi lâu thế? Hai đứa nói chuyện thế nào rồi?"

Vẻ mặt Ninh Tịch âm trầm: "Thật xin lỗi ông nội, có thể khuyên được gì thì cũng đã khuyên hết rồi ạ, nhưng mà.... hình như vô dụng..."

Ninh lão gia tử ở đầu bên kia thở dài một tiếng: "Được rồi, đã sớm nghĩ tới kết quả này rồi, Tiểu Tịch, con quay lại đi!"

Ninh Tịch cắn răng: "Không vội, ông nội, làm phiền mọi người chờ con một chút, mọi người cứ tìm chỗ nghỉ ngơi rồi ăn gì đi, con muốn thử lại lần nữa."

"Hazz đứa nhỏ này... được rồi... đừng quá miễn cưỡng! Mà khoan, chú Tịch của con có lời muốn nói."
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,759
Điểm cảm xúc
1,568
Điểm
113
Bên kia di động đã thành cha của Tịch Thế Khanh: "Tiểu Tịch, con trở về đi, con không biết Thế Khanh nhà ta đâu, nó nhìn thì tưởng mềm tính lắm nhưng chỉ cần chuyện nó đã quyết thì tuyệt đối không đổi ý, con có khuyên thế nào cũng vô ích thôi."

"Đúng đó Tiểu Tịch, con đừng tự làm khó mình, chúng ta cũng không trách con đâu, chuyện này không quan hệ gì đến con cả." Tịch phu nhân cũng khuyên nhủ một câu, rất sợ cô bé kia ôm hết trách nhiệm vào người.

"Cô chú, con hiểu, anh ta không đụng tường sẽ không quay lại, mọi người cứ để con thử lần nữa!"

...

Một lát sau, Ninh Tịch cúp máy, vẻ mặt liên tục thay đổi.

Đánh ngất rồi xách đi chỉ là hạ sách. Nếu Tịch Thế Khanh không chịu thay đổi chủ ý thì có xách về rồi thì anh ta cũng lại chạy đến cho mà coi.

Hiện tại nên làm cái gì bây giờ!

Cùng lúc đó, dưới một cây đại thụ cách chùa không xa, có một chiếc xe lẳng lặng đậu tại đó.

Bên trong xe, Lục Đình Kiêu đang nhìn đồng hồ trên di động, lông mày hơi nhíu lại.

"Hừ, đã lâu thế rồi sao chị dâu vẫn chưa ra?" Lúc này Lục Cảnh Lễ đã chạy đến hội họp với anh trai.

Lục Đình Kiêu mở cửa xe đi ra ngoài rồi châm một điếu thuốc, hiển nhiên là tâm tình có chút bực bội.

Lục Cảnh Lễ gãi đầu một cái cũng đi theo xuống xe: "Chờ ở đây cũng không phải một biện pháp, nếu không chúng ta vào xem thế nào?"

"Anh không thể vào."

"Chậc... được rồi... đúng là anh không quá thích hợp... nhỡ đâu Tiểu Tịch vất vả lắm mới khuyên được người về lại bị anh kích thích đi cạo đầu luôn thì làm sao..." Lục Cảnh Lễ lầu bầu, sau đó mở miệng nói: "Vậy để em đi thôi! Em len lén đi thám thính là được rồi! Lỡ đâu Tịch gia bên kia ép chị dâu, rồi chị dâu phải bất đắc dĩ phải thỏa thuận cái gì thì sao, ví dụ như phải cho Tịch Khanh cơ hội, đồng ý qua lại gì gì đó vậy thì không xong rồi!"

Ánh mắt Lục Đình Kiêu tối dần, đây cũng là điều anh lo lắng nhất.

Hơn nữa lấy tính cách Ninh Tịch thì nếu Tịch gia làm người hiền lành thì chắc chắn sẽ vắt óc tìm cách lôi tên Tịch Thế Khanh về cho họ.

"Anh Hai, vậy em đi xem, nếu có chuyện gì em sẽ báo cho anh! Thời khắc mấu chốt em sẽ ngăn chị dâu lại!" Thấy Lục Đình Kiêu không nói gì, coi như ngầm chấp thuận thế là Lục Cảnh Lễ lập tức nhanh nhảu chạy vào chùa.

Trong xe Tiểu Bảo nhô cái đầu nhỏ ra giơ tập giấy: [Ba ba, cần Tiểu Bảo giúp một tay sao?]

Nhìn dáng vẻ xem ra, sau buổi tối hôm qua Tiểu Bảo đã triệt để tự nguyện phối hợp với anh rồi.

Ánh mắt Lục Đình Kiêu dịu dàng nhìn con trai: "Cám ơn con, nhưng mà chuyện này con không giúp được."

Bánh bao nhỏ thất vọng cụp cái đầu nhỏ xuống.

Ninh Tịch lại đi vào phòng đọc kinh một lần nữa.

Cùng lúc đó, Lục Cảnh Lễ đã nghe ngóng được chỗ của Tịch Thế Khanh liền nhanh chóng chạy tới.

Tịch Thế Khanh thấy Ninh Tịch trở lại trên mặt vẫn không có biểu cảm gì giống như trong thế giới của anh ta chỉ còn lại cuốn kinh thư trước mặt, trong lòng cũng chỉ còn Phật tổ, một lòng hướng Phật.

Ninh Tịch đi thẳng tới bên cạnh Tịch Thế Khanh, giật đi cuốn kinh thư trong tay anh ta.

Tịch Thế Khanh bị cướp mất kinh thư cũng không giận, vẫn bình tĩnh như cũ.

Ninh Tịch tiện tay lẳng cuốn kinh thư đi, sau đó đột nhiên tới áp sát gần Tịch Thế Khanh, dùng đầu gối đè lên người anh ta, một tay khác chống lên cạnh bàn trà nhỏ để bên cạnh, khuôn mặt gần đến mức cơ hồ chỉ cách một hơi thở...

Đôi lông mày lạnh nhạt của Tịch Thế Khanh hơi cau lại một chút, không dễ phát hiện.

Vừa muốn mở miệng nói cái gì, Ninh Tịch đã không cho anh ta cơ hội trực tiếp đè lại bả vai, đem anh đặt dưới thân, đồng thời thân thể cũng đè lên...
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,759
Điểm cảm xúc
1,568
Điểm
113
Bên ngoài phòng đọc kinh, Lục Cảnh Lễ vừa mới ghé vào cạnh cửa sổ liếc trộm vào đã thấy một màn kinh hoàng như vậy.

Chị dâu đè lên Tịch Thế Khanh... đè lên... đè lên...

Trong phút chốc, ba hồn bảy vía Lục Cảnh Lễ bay sạch!

Trời ạ!!!!!!!!!

Anh vừa mới nói có chuyện gì sẽ báo cho anh Hai đấy, thế này... này... thế này thì phải báo cáo kiểu gì!

Đây là giết người!

Làm thế nào? Làm thế nào? Làm thế nào? Bây giờ anh phải xông vào cản lại sao?

Tịch Thế Khanh thanh tâm quả dục phối thêm Ninh Tinh hoang dại khó kiềm chế. Cao tăng với yêu quái chính là tổ hợp kinh điển! Sao đột nhiên Cảnh Lễ lại thấy hai người kia xứng đôi một cách quỷ dị như vậy chứ?

Chết rồi chết rồi! Nếu như bị anh Hai biết anh có loại suy nghĩ này thì chắc chắn chết không có chỗ chôn!

Ninh Tịch đè Tịch Thế Khanh vẫn chưa là gì, cô dùng ngón tay ấm áp mềm mại lướt qua mi tâm của Tịch Thế Khanh, kéo đến môi, hơn nữa còn dần dần sát gần lại...

Giờ phút này, Tịch Thế Khanh giống như một hồ nước đọng gặp phải bão táp, toàn thân căng thẳng như một cây cung được kéo căng hết sức, ngón tay thon dài siết chặt, hô hấp cũng hoàn toàn rối loạn. Mắt thấy đôi môi Ninh Tịch sắp chạm vào thì Thế Khanh giật mình, hai mắt nhắm chặt lại, hơi nghiêng đầu, lỗ tai đỏ như muốn nhỏ máu...

Nhưng mà ngay tại lúc tâm thần chấn động thì bên tai nghe được một giọng nói lạnh lùng băng giá: "Trần duyên chưa đứt! Lục căn không tịnh! Tịch Thế Khanh, anh thì xuất gia cái gì? Cái gì mà quy y cửa Phật? Không sợ ô nhục thánh địa Phật môn sao?"

Vừa dứt lời, cả người căng thẳng của Tịch Thế Khanh lập tức lạnh xuống, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy.

Ngoài cửa sổ, đôi mắt Lục Cảnh Lễ sáng lấp lánh. Chị dâu đẹp trai chết đi được! Thật là không thể ngờ tình huống sẽ chuyển biến thế này! May mà anh không xúc động mà vọt vào nếu không thì hỏng cả kế hoạch của chị dâu...

Tịch Thế Khanh há miệng muốn nói cái gì nhưng chẳng thể thốt ra nổi một chữ.

Cho dù là lúc cùng bàn luận Phật pháp với Huyền Tịnh đại sư anh cũng chưa từng thua... nhưng bây giờ anh lại á khẩu không trả lời được.

Bởi vì không khống chế được lòng mình, không khống chế được tình cảm của mình, không khống chế được dục vọng...

Thấy Tịch Thế Khanh không nói lời nào, Ninh Tịch híp hai mắt lại: "Làm sao? Vẫn không chịu thừa nhận? Muốn tôi tiếp tục sao?"

"Không... không cần..." Trong đôi mắt Tịch Thế Khanh thoáng qua vẻ kinh hoàng, vẻ mặt khổ sở nói: "Cô nói đúng, quả thật tôi... đúng là... lục căn không tịnh..."

Ninh Tịch lúc này mới đứng dậy, sau đó đưa tay về phía Tịch Thế Khanh rồi kéo anh ta lên.

Mặc dù biết chiêu này có chút tàn nhẫn nhưng đối với tình hình của Tịch Thế Khanh lúc này thì chỉ có thể dùng biện pháp mạnh.

Vào giờ phút này, trên mặt Tịch Thế Khanh đã không còn vẻ tĩnh lặng như nước, anh hoàn toàn không biết nên hình dung tâm tình của mình lúc này như thế nào.

Tất cả mọi người đều không hiểu, thậm chí cả Ninh Tịch cũng không hiểu tại sao anh phải quyết định như thế.

Đợi suốt năm năm đột nhiên có một cơ hội bày ra trước mặt mình, còn chưa kịp lĩnh hội đã lập tức tan thành bọt biển.

Nếu chưa bao giờ hy vọng có lẽ anh sẽ không thất vọng đến vậy.

Đến tận bây giờ mỗi lần nhớ lại cái cảnh tượng hai người ôm hôn nhau, trái tim Tịch Thế Khanh lại đau như xé ra vậy.

Khi đó anh đã nhớ ra, người đàn ông này là Tổng tài của tập đoàn Lục thị - Lục Đình Kiêu.

Mặc dù mới chỉ gặp qua một lần lúc Bảo Ngọc Hiên khánh thành nhưng anh sẽ không nhận sai.

Nếu như là bất kì một ai khác thì có lẽ Thế Khanh còn có cơ hội cạnh tranh nhưng đây là Lục Đình Kiêu, là Lục Đình Kiêu...

Trận chiến này còn chưa bắt đầu cũng đã định sẵn anh là kẻ thất bại.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,759
Điểm cảm xúc
1,568
Điểm
113
Với một gia cảnh tốt, từ bé đến lớn vẫn thuận buồm xuôi gió mà không có bất cứ trắc trở nào khiến cho anh không có ham muốn với bất cứ thứ gì. Bởi vì chỉ cần anh muốn thì đều có được dễ như trở bàn tay, cho nên dần dần hình thành cái tính không tranh đấu bất cứ một cái gì, cuộc sống đối với anh mà nói thì có cũng được, không có cũng chẳng sao.

Sự tồn tại của anh trên thế gian này thật giống như một người người ngoài cuộc đứng xem hết thảy.

Cho đến khi Ninh Tịch xuất hiện...

Sự xuất hiện đó đã hoàn toàn phá vỡ tầng ngăn cách kia, để cho anh lần đầu tiên có cảm giác mong muốn một cái gì đó.

Chính bởi vì quá trân quý cho nên lúc mất đi mới có thể tuyệt vọng đến vậy.

Cái anh muốn thì trên đời chẳng cầu xin được ở đâu.

Khi anh đến tìm Huyền Tịnh đại sư, cầu xin ngài nhận lấy mình thì ngay cả Huyền Tịnh đại sư cũng đồng ý cho anh quy y, bởi vì khi đó tâm cảnh của anh đã đạt đến trạng thái "Tứ đại giai không".

Nhưng hiện tại chỉ vì một động tác nho nhỏ của cô đã đem anh kéo về trần gian bụi bặm.

Có lẽ cô thật sự là số kiếp của anh!

Trên mặt Tịch Thế Khanh đã có chút chấp nhận thỏa hiệp.

Thấy vậy Ninh Tịch âm thầm thở phào nhẹ nhõm, cô đã thành công rồi.

"Về nhà thôi?" Ninh Tịch nhìn Tịch Thế Khanh

"Tôi cần nói một tiếng với Huyền Tịnh đại sư."

Ninh Tịch vừa nghe thì lập tức cảnh giác: "Vậy tôi đi cùng anh!"

Vất vả lắm mới kéo được người về, nhỡ đâu trò chuyện với Huyền Tịnh đại sư kia mấy câu lại quay đầu về làm hòa thượng thì cô tìm ai khóc đây!

Tịch Thế Khanh định nói là không cần nhưng nhìn ánh mắt của cô thì biết cô đang lo lắng cái gì nên cũng chỉ có thể để cô đi cùng.

Trong đại điện.

Huyền Tịnh đại sư có vẻ không ngạc nhiên về chuyện Tịch Thế Khanh có mặt ở đây, chẳng qua là khi nhìn thấy Ninh Tịch thì ánh mắt có chút biến hóa.

"Phương trượng, thật xin lỗi. Đồ nhi trần duyên chưa dứt, tâm cảnh không vững, tự cảm thấy lúc này chưa có tư cách quy y."

Lúc Ninh Tịch đối diện với Huyền Tịnh đại sư thật ra có chút chột dạ, dẫu sao trong chuyện này cũng là cô dùng trò vặt mới thành công thôi, đừng nói Tịch Thế Khanh chưa phải hòa thượng, dẫu cho có là hòa thượng chân chính thì vào cái tuổi tinh lực tràn trề này liệu có mấy ai giữ được bình tĩnh.

May mà Huyền Tịnh không truy cứu, cũng không hỏi bất cứ cái gì: "Hết thảy đều có duyên phận, con đi đi."

Ninh Tịch nhìn Lão tăng có vẻ đặc biệt cao thâm trước mặt mình thì có chút hiếu kỳ.

Đây chính Huyền Tịnh đại sư trong truyền thuyết?

Vậy cái vòng ngọc kia là do ông ấy khai quang?"

Chậc chậc, thật vất vả mới nhìn thấy chân nhân, nếu ông ấy có thể bói một quẻ may rủi cho cô thì tốt biết bao.

Ngay lúc này thì Huyền Tịnh đại sư chủ động lên tiếng: "Nữ thí chủ có chuyện?"

"Tôi sao?" Nếu Huyền Tịnh đã chủ động hỏi thì Ninh Tịch cũng đành mặt dày lên tiếng, cùng lắm là bị từ chối thôi mà: "Đại sư đúng là tinh tường, quả thật có chút... là như thế này, gần đây tôi luôn có chút không yên lòng, không biết Đại sư có thể chỉ điểm mấy câu?"

Huyền Tịnh nghe vậy thì dùng ánh mắt khó đoán nhìn cô mấy lần, sau đó nói nhỏ vài câu với tiểu hòa thượng đứng bên cạnh. Chốc lát sau, tiểu hòa thượng kia cầm giấy bút đến, sau đó ông cầm bút lông vẽ lên trên giấy...

Đến khi Ninh Tịch được cầm tờ giấy kia nhìn một cái, vẻ mặt có chút sửng sốt.

Vừa rồi Đại sư không viết chữ, mà là... vẽ một đóa hoa!

Đây là ý gì?
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,759
Điểm cảm xúc
1,568
Điểm
113
Ninh Tịch vốn đang định hỏi cho rõ ràng, nhưng lúc này có một chú tiểu chạy đến nhắc Huyền Tịnh, pháp hội sắp bắt đầu rồi.

Huyền Tịnh hình như cũng không có ý định giải thích, cứ thế mà chào tạm biệt cô và Tịch Thế Khanh rồi đi mất.

Ninh Tịch đành quay sang hỏi Tịch Thế Khanh bằng một khuôn mặt ngu đần: "Anh Tịch, anh khá là hiểu Đại sư, anh xem ông ấy vẽ cho tôi một đóa hoa thế là có nghĩa gì?"

Tịch Thế Khanh cầm lấy tờ giấy, cẩn thận ngắm nghía một hồi nhưng cũng không đoán được như thế nào: "Tâm tư của Phương trượng tôi cũng không có cách nào phỏng đoán."

Tịch Thế Khanh nói rồi nhìn cô với ánh mắt có hơi ngạc nhiên: "Mỗi ngày đều có rất nhiều người tới hỏi Đại sư những câu tương tự nhưng ngài ấy chỉ thường trả lời một câu "Tất cả đều tự có duyên pháp" không ngờ lần này ngài ấy lại tự tay phê cho cô."

Khóe miệng của Ninh Tịch cứng đờ, nhỏ giọng đáp: "Nghe anh nói như thế... tuy rằng cảm thấy rất vinh hạnh nhưng mà đóa hoa này cũng thật khó hiểu quá đi mất… thôi, để sau rồi từ từ nghĩ vậy!"

Lúc rời khỏi đại điện, Tịch Thế Khanh quay người nhìn chăm chăm vào tượng phật trong đại điện rất lâu.

Ninh Tịch đặt tay lên vai của Tịch Thế Khanh, xoay anh ta lại không cho nhìn nữa: "Ài, đừng có nhìn nữa mà, làm hòa thượng thì có gì hay? Cả ngày đều phải tụng kinh niệm phật, không được uống rượu, không được ăn thịt! Hôm nào đấy tôi mời anh uống rượu, dẫn đi ăn thịt, đưa anh đi chơi xả láng luôn, đảm bảo sau này anh không muốn đi tu nữa cho mà xem! Tôi bảo này, cuộc sống không thể chêu trọc gái thì khác gì cá mắc cạn…"

Ninh Tịch vắt hết óc, thao thao bất tuyệt nói về những ưu điểm của việc không xuất gia, cuối cùng thì Tịch Thế Khanh cũng không nhìn tượng phật nữa mà quay sang nhìn cô, đôi mắt trong suốt không có bất cứ thứ gì, ngoại trừ... bóng dáng của cô.

Vật lộn cả nửa ngày trời, Ninh Tịch cũng coi như là không phụ sự ủy thác đưa Tịch Thế Khanh bình an quay về.

Lúc đó, Tịch phu nhân đang không ngừng khóc lóc, bà chẳng còn mong chờ gì việc con trai bà sẽ thay đổi quyết định nữa rồi.

Tịch lão gia cũng buồn rười rượi.

Tịch lão gia tử tuy không nói gì nhưng áp lực cũng rất lớn, dù sao chuyện cháu nội mình thích phật học cũng có phần là do bị ảnh hưởng một cách vô thức từ ông.

"Sao mà lâu thế nhỉ…" Ninh lão gia tử bất an ngó ra ngó vào cả buổi.

Tịch lão gia tử lại thở dài một tiếng: "Lão Ninh, gọi tiểu Tịch về đi thôi, bọn tôi lại nghĩ cách khác vậy."

"Trong khoảng thời gian ngắn ngủi như thế này thì có thể nghĩ ra cách nào khác đây?" Tịch phu nhân nhìn đồng hồ: "Còn nửa tiếng nữa là Khanh Khanh phải xuống tóc rồi!"

Dứt lời lại càng khóc tợn: "Nếu như Khanh Khanh của con đi tu thật, con cũng sẽ cắt tóc đi làm ni cô!"

Tịch lão gia nghe thế thì phát hoảng: "Bà… bà đang nói vớ nói vẩn cái gì thế! Đúng là hồ đồ mà!"

"Tôi hồ đồ gì! Con trai đi tu rồi, tôi còn cái gì mà luyến tiếc nữa chứ!"

"Vậy Thế Hiên với tôi thì sao?"

...

Cả nhà đang u buồn thì đột nhiên nhìn thấy một người đang đi từ đầu hành lang tiến về phía này.

Là Ninh Tịch quay về.

Tịch phu nhân đang định tiến lên an ủi Ninh Tịch mấy câu, bảo cô không cần quá để ý nhưng không ngờ ngay sau đó bà lại nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc đi theo sát sau lưng Ninh Tịch.

Đó là con trai bảo bối của bà!

Vẻ mặt của Tịch phu nhân sững sờ rồi tiếp sau đó là kinh ngạc, bà run rẩy nói: "Khanh Khanh…"

"Thế Khanh..."

Ba người nhà họ Tịch nhìn thấy Tịch Thế Khanh đều vừa kinh ngạc lại vui mừng nhưng trong lòng cũng không khỏi thấp thỏm, lẽ nào trước khi xuống tóc nó đến gặp mặt mình lần cuối?

Mãi cho đến khi Tịch Thế Khanh đi đến trước mắt bọn họ, gọi từng người một: "Ba, mẹ, ông nội, ông Ninh…"

Không còn là thí chủ này, thí chủ nọ nữa rồi!
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top