[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

Trạng thái
Không mở trả lời sau này.

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,856
Điểm cảm xúc
1,702
Điểm
113
Đúng là Đại ma vương đã phối hợp ăn ý với cô thật, vở kịch này đúng là không thể chê vào đâu được.

Nhưng với phản ứng của Lục Đình Kiêu lúc này... chẳng lẽ có vấn đề ở chỗ nào sao?

Hự! Chắc không phải Lục Đình Kiêu tưởng đây là thật chứ? Chuyện này không phù hợp với IQ của Đại ma vương chút nào!!!

Trên thực thế, sau khoảnh khắc kinh ngạc ngắn ngủi Lục Đình Kiêu quả thật lập tức hiểu ra Ninh Tịch muốn làm gì, chỉ là khi ấy tình cảm chiến thắng lí trí, dù biết là giả anh cũng cố coi là thật, phóng túng chính mình trầm mê trong giấc mộng mà cô dựng lên...

Một lúc lâu sau, Lục Đình Kiêu mới mở lời, anh khẽ xoa đầu cô sau đó nói: "Không sao, em làm tốt lắm."

Sự im lặng vừa xong đâu phải vì anh tức giận, chẳng qua anh muốn yên tĩnh để nhớ kĩ, nhớ kĩ nụ hôn của cô, lời cô nói và tâm tình của chính anh giây phút ấy.

Ninh Tịch nghe vậy, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, chỉ là câu "em làm tốt lắm" sao nghe cứ kì kì vậy nhỉ?

Lúc này, Lục Cảnh Lễ bị làm lơ một lúc lâu không nhịn được phải lên tiếng: "Vậy... xin anh chị nhìn em chút với, cậu em này đã đợi lâu lắm rồi, hai người còn muốn lên xe nữa không đây?"

Ninh Tịch nguýt Lục Cảnh Lễ một cái rồi sau đó bế bánh bao nhỏ lên xe.

Vừa lên xe, Lục Cảnh Lễ bắt đầu cười hề hề: "Tiểu Tịch Tịch, vừa xong tôi nhìn thấy rồi nhé? Tiểu Bảo đáng thương của tôi sắp bị chèn thành nhân bánh quy luôn rồi!"

"Lục Cảnh Lễ!!! Tôi còn chưa hỏi tội anh đâu đấy, chuyện hôm nay tôi càng nghĩ càng thấy kì quái, kể cả Tiểu Bảo có nhìn thấy tôi ăn cơm chung với Tịch Thế Khanh nên không vui nhưng cũng không đến nỗi khóc thành thế này, có phải anh trót nói cái gì không nên nói với thằng bé rồi không?" Ninh Tịch làm um lên.

Lục Cảnh Lễ sợ suýt tè ra quần, thề sống thề chết phủ nhận để giữ mạng: "Tôi không có! Tôi có nói gì đâu! Tiểu Tịch Tịch cô nghi oan cho tôi rồi!"

Ninh Tịch nghiến răng, hiển nhiên xác định tội là của anh ta: "Tôi nghi oan cho anh? Vậy để tôi hỏi thẳng Tiểu Bảo xem rốt cuộc có nghi oan cho anh không nhé!"

Lục Cảnh Lễ nghe vậy trợn tròn mắt, vội vàng đưa mắt qua cầu cứu ông anh.

Anh, cứu em với! Chị dâu mà biết thì bả đập chết em mất! Bả thương Tiểu Bảo bao nhiêu thì sẽ đánh em đau bấy nhiêu đấy!

Lục Đình Kiêu trông vẻ mặt sợ hãi của Lục Cảnh Lễ, nể tình công lao ngày xưa của cậu ta nên mở miệng: "Ninh Tịch, vừa rồi em nói muốn để Tịch Thế Khanh hết hi vọng, ý là... hắn có cảm giác với em sao?"

Ninh Tịch thành công bị câu nói này của Lục Đình Kiêu di dời sự chú ý, cô gãi gãi đầu có chút khó xử nói: "Nói thật, tôi cũng vẫn còn mơ màng lắm, hoàn toàn không biết tại sao Tịch Thế Khanh lại để ý đến tôi nữa, trước đây chúng tôi có từng gặp nhau nhưng là từ năm năm về trước, cũng chẳng có liên hệ gì. Tất nhiên, cũng có khả năng do tôi nhạy cảm nghĩ nhiều rồi cũng nên, nhưng dù sao giờ cũng không có vấn đề gì nữa rồi! Đều nhờ Boss đại nhân cả, cảm ơn anh lần nữa nhé!"

Lục Đình Kiêu: "Không cần khách khí."

Nguy cơ được giải trừ, Lục Cảnh Lễ sống sót sau tai nạn.

Nhìn dáng vẻ nghiêm túc của anh trai, Lục Cảnh Lễ bỗng hơi giật mình.

Nghĩ kĩ lại, lần này anh mình cũng không có thiệt, chẳng cần làm gì tự dưng lại hạ được một tình địch, đã thế lại còn ăn không một nụ hôn, không cần lãi thế chứ!!!

Chuyện tốt thế này, có thêm vài lần nữa cũng không chê nhiều đâu!
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,856
Điểm cảm xúc
1,702
Điểm
113
Dù thế nào thì chuyện lần này cũng coi như đã được giải quyết thuận lợi.

Lên xe, Ninh Tịch chuẩn bị gọi điện báo cáo tình hình cho ông nội biết nhưng cô vẫn cảm thấy có chút khó xử.

Haiz, tuy cô đã bàn bạc với Tịch Thế Khanh về chuyện "ai về nhà nấy" nhưng lỡ ông nội vẫn chưa hết hi vọng thì sao?

"Alo, ông ạ!!!"

"Aiz, Tiểu Tịch à! Con đã gặp mặt chàng trai nhà họ Tịch chưa? Con thấy thế nào? Cậu ta được lắm phải không?"

"Khụ, ông nội, anh ấy tốt lắm nhưng người ta không để ý tới con!" Ninh Tịch đáp.

"Con nói gì cơ, tên đó không để ý đến con á?" Lão gia tử kích động nói.

"Không phải đâu ông, ý con là bọn con không hợp nhau, ông đừng tác hợp chúng con nữa!" Ninh Tịch giải thích cho ông nội nghe những gì cô đã bàn bạc với Tịch Thế Khanh.

Đầu dây bên kia, nghe giọng Lão gia tử có vẻ khá thất vọng: "Sao có thể thế được? Ông còn cố ý gặp mặt cậu ta trước mà, trông không tồi, cũng là người tài giỏi nên ông mới yên tâm bảo con đi gặp mặt cậu ta, vậy mà con cũng không thích? Thế con nói ông hay, con thích người thế nào, để ông tìm giúp con! Ông còn một ông bạn già nữa, cháu trai nhà họ..."

Thôi rồi, thôi rồi, quả nhiên...

Ninh Tịch đỡ trán: "Ông à đừng! Ông, giờ con thật sự không muốn tìm đối tượng đâu!"

"Tiểu Tịch à, con tin ông đi, ông là người từng trải, tuổi con bây giờ phải tranh thủ mới tìm được người đàn ông xuất sắc, hơn nữa..."

Ninh Tịch đau đầu, bên cạnh bỗng truyền đến một nguồn nhiệt, Lục Đình Kiêu không biết từ lúc nào đã ghé sát vào tai cô, khẽ nói: "Nói với ông nội em, bảo ông chủ em không cho phép em yêu đương."

Ninh Tịch sững sờ, vội bịt điện thoại: "Hả?"

"Lâm Chi Chi không nói với em à? Tình hình lúc này của em không thể có bạn trai được." Lục Đình Kiêu mặt không đổi sắc nói.

Ninh Tịch nghe vậy mắt sáng lên: "Đúng! Đây là một lí do quá tuyệt!"

Lục Cảnh Lễ đang lái xe phía trước khóe miệng giật giật lẩm bẩm: "Ha ha, phải, ông chủ không cho phép cô yêu đương, chỉ cho phép cô với ông chủ yêu nhau thôi..."

"Ông nội, hiện tại con chỉ muốn dồn tâm sức vào công việc thôi, hơn nữa sự nghiệp của con đang trên đà đi lên, công ty con không cho phép con yêu đương lúc này!"

Lão gia tử nghe vậy nổi giận: "Gì cơ? Không cho yêu đương, sao lại có công ty như thế? Ông chủ của con có hiểu gì về quyền của con người không?"

Ninh Tịch liếc nhìn Lục Đình Kiêu vì chắn cho cô mà lỡ phải dính đạn: "Ông nội, công việc của bọn con là vậy đấy, nếu có bạn trai rồi sẽ mất rất nhiều fan. Hơn nữa, giờ con còn mở một văn phòng làm việc riêng, ngày nào cũng bận tối mắt tối mũi, tháng sau bắt đầu tuyên truyền phim mới, phải chạy khắp nơi trên cả nước, xong lại bắt đầu quay phim khác... thật sự không có thời gian đâu ạ!"

Ninh Trí Viễn đang định nói với cô về chuyện để cô về công ty làm việc nhưng nghe cô nói vậy liền biết không có khả năng, tuy rất tiếc nhưng thấy cháu gái mình có được sự nghiệp như ngày hôm nay trong lòng ông cũng cảm thấy vui mừng.

"Thế còn chắt của ông thì sao... bao giờ ông mới được bế chắt đây..."

Nghe tiếng thở dài đau thương của ông, Ninh Tịch xoa đầu bánh bao nhỏ, cô cũng thở dài, haiz, nếu bánh bao nhỏ là con trai cô thì tốt biết mấy, như vậy thì chuyện gì cũng có thể giải quyết được rồi.

"Hay là ông ơi, con đi thụ tinh ống nghiệm nhé?"

Lục Đình Kiêu: "..."

Lục Cảnh Lễ: "..."

Tiểu Bảo: "..." Thụ tinh ống nghiệm là gì?
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,856
Điểm cảm xúc
1,702
Điểm
113
"Đừng có làm càn!" Dù sao Lão gia tử tuổi tác cũng đã cao nên tư tưởng vẫn khá là cổ hủ, ông không thể chấp nhận được chuyện này.

Ông cũng sợ lỡ Ninh Tịch bị ông bức quá sẽ làm ra chuyện dại dột nên vội mềm giọng nói: "Được rồi được rồi, thật ra giờ con vẫn còn nhỏ, con cứ chăm chỉ làm việc đi, ông cũng không làm khó con nữa nhưng có một chuyện, con phải thường xuyên về thăm ông đấy, đây không phải là yêu cầu gì quá đáng chứ?"

Ninh Tịch nghe vậy thì vui mừng: "Không quá đáng, không quá đáng! Con nhất định sẽ về thăm ông thường xuyên!"

Sau khi dập điện thoại, Ninh Tịch cảm thấy nhẹ nhõm cả người, cuối cùng cô cũng giải quyết được một nỗi phiền muộn rồi.

Phía trước, Lục Cảnh Lễ vẫn đang chìm đắm trong bốn chữ "thụ tinh ống nghiệm" kinh hồn kia: "Anh Tịch, anh giỏi lắm, ngay đến thụ tinh ống nghiệm mà cũng lôi ra dùng được!"

Ninh Tịch lườm anh ta: "Ông nội tôi muốn được bế chắt, tôi lại không thể có bạn trai, nếu không làm thế thì anh bảo tôi phải làm thế nào?"

"Thế cô lấy t*ng trùng ở đâu ra?" Lục Cảnh Lễ hỏi.

"Kho t*ng trùng chứ đâu!"

Lục Cảnh Lễ nhìn anh trai qua gương chiếu hậu: "Thật ra ngay bên cạnh cô chẳng phải đã có sẵn lại còn là hàng cao cấp đấy sao..."

Ninh Tịch biết Lục Cảnh Lễ đang nói đến ai, cô không biết nên nói gì nữa: "Dừng! Dừng ngay cái chủ đề trẻ nhỏ không được nghe này lại!"

Sinh con với Đại ma vương, đùa gì thế...

Lục Đình Kiêu: "Nếu để tự nhiên thì chất lượng của t*ng trùng sẽ tốt hơn."

Ninh Tịch: "Hai người đủ rồi đấy... tôi chỉ nói bừa một câu thôi mà... Đừng có mà thảo luận sâu thế được không hả... Tiểu Bảo vẫn còn đang ở đây đấy!"

Cô cúi đầu nhìn, may mà Tiểu Bảo khóc mệt quá nên đã ngủ rồi.

...

Châu Giang Đế Cảnh.

Lục Đình Kiêu và Lục Cảnh Lễ tiễn Ninh Tịch và Tiểu Bảo xuống tận dưới lầu.

Lục Đình Kiêu xoa đầu con trai rồi ngẩng lên nói với Ninh Tịch: "Tôi về đây, gần đây trời trở lạnh, buổi đêm chú ý giữ ấm."

Ninh Tịch gật đầu: "Ừm ừm, tôi biết rồi! Boss đại nhân ngủ ngon!"

Lục Đình Kiêu nhìn cô đắm đuối: "Ngủ ngon."

Lục Cảnh Lễ ngáp một cái: "Anh Tịch ngủ ngon, Nếu bên phía Tịch Thế Khanh còn có chuyện gì, tuyệt đối phải nhớ chia sẻ với cậu em này nhé!"

Ninh Tịch không biết nên nói gì với tên sống nhờ vào đưa chuyện này nữa: "Có gì cũng không thiếu anh được!"

Tạm biệt xong, hai người chuẩn bị rời đi.

Nhưng Lục Đình Kiêu vừa quay người, bỗng cảm thấy áo mình bị một lực nhỏ kéo lại.

Ngoảnh lại, anh thấy Tiểu Bảo không biết đã tỉnh từ lúc nào, đang ngái ngủ nhìn anh, bàn tay nhỏ nhắn nắm chặt lấy góc áo anh không chịu buông.

Lục Đình Kiêu nhất thời ngớ ra.

Dù sao từ trước đến giờ Tiểu Bảo cũng chưa từng có cử chỉ thân mật như vậy với anh, chẳng phải lần nào anh rời khỏi chỗ Ninh Tịch, bé con cũng thiếu điều muốn nhảy cẫng lên vì vui sướng, muốn anh đi nhanh lên sao...

Không chỉ Lục Đình Kiêu, ngay đến cả Lục Cảnh Lễ và Ninh Tịch cũng thấy ngỡ ngàng.

"Tiểu Bảo, con sao thế?" Ninh Tịch dịu dàng hỏi.

Tiểu Bảo chớp mắt nhìn Lục Đình Kiêu, sau đó bàn tay nhỏ bé thò vào ngực tìm gì đó.

Ninh Tịch biết cậu bé đang tìm tập giấy viết, vội lấy từ trong balo sau lưng ra cho cậu bé.

Một tay bánh bao nhỏ giữ chặt lấy áo Lục Đình Kiêu không buông, tay còn lại dụi dụi mắt, sau đó liền viết mấy chữ: [Ba ơi, đừng đi]

Bốn chữ... Lục Đình Kiêu còn chưa kịp phản ứng lại, Lục Cảnh Lễ đã rú lên một tiếng, cảm động đến nỗi suýt thì bật khóc: "OA! Tiểu Bảo tình cảm quá! Tôi cũng muốn có con! Tôi muốn đi thụ tinh ống nghiệm!"

Lúc này, Lục Đình Kiêu nhìn vào bàn tay đang giữ chặt áo mình và bốn chữ trên tập giấy kia, trong lòng vô cùng ngổn ngang.

Nước mắt Ninh Tịch đã lưng tròng, quan hệ giữa bánh bao nhỏ và Lục Đình Kiêu tốt lên, đây là việc cô muốn thấy hơn ai hết: "Lục Đình Kiêu, hay tối nay anh ở lại chỗ tôi đi! Ở bên Tiểu Bảo nhiều một chút!"
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,856
Điểm cảm xúc
1,702
Điểm
113
Lục Cảnh Lễ muốn ra ngoài chạy như điên một vòng!

Thật hâm mộ quá! Có con trai thật tốt!

Giống như có thần trợ giúp vậy!

Đại khái là vì hạnh phúc đến quá bất ngờ nên Lục Đình Kiêu không kịp phản ứng lại.

Mặc dù Tiểu Bảo vẫn là lá bài tẩy lớn nhất của Lục Đình Kiêu nhưng đây là lần đầu tiên Tiểu Bảo chân chính trợ giúp anh như vậy.

Là bởi vì chuyện tối nay sao?

Đúng là trong cái rủi có cái may!

Cuối cùng thì Lục Đình Kiêu ở lại, chó độc thân Lục Cảnh Lễ khóc như mưa đi về nhà một mình.

Trong phòng ngủ.

Ninh Tịch nằm với Tiểu Bảo trên giường, hát ru dỗ nhóc ngủ còn Lục Đình Kiêu ngồi mép giường phía bên kia, một đoạn ống tay vẫn được Tiểu Bảo nắm lấy.

Đợi Tiểu Bảo ngủ rồi, Ninh Tịch hỏi: "Nếu không thì tối nay anh ngủ với Tiểu Bảo đi? Tôi ngủ phòng dành cho khách."

"Ngủ cùng nhau." Lục Đình Kiêu nói.

Ninh Tịch nghe vậy thì sửng sốt, lúng túng gãi đầu một cái: "Như vậy hình như không ổn lắm?"

Lục Đình Kiêu: "Không sao, tôi không ngại."

Ninh Tịch: "..." Đại ma vương... ngày càng bại hoại!

Boss đại nhân cũng đã nói không ngại bị chiếm tiện nghi, chẳng lẽ cô còn có thể nói mình ngại sao?

May mà giường cũng lớn, ở giữa còn có banh bao nhỏ nữa tính ra thì cũng chẳng có vấn đề gì.

Ninh Tịch tắm xong bước vào phòng thì Lục Đình Kiêu đã nằm trên giường, mái tóc khi vừa tắm xong còn hơi xù xù, dịu dàng nhìn Tiểu Bảo đang say ngủ, điều này khiến trái tim Ninh Tịch không cẩn thận mà đột nhiên đập bình bịch.

Nghe tiếng bước chân, Lục Đình Kiêu ngẩng đầu lên: "Uống hết sữa rồi đi ngủ."

"..." Sao có cảm giác như Lục Đình Kiêu đang chăm hai đứa bé vậy.

Ninh Tịch uống sữa xong rồi bò lên cạnh Tiểu Bảo.

Lục Đình Kiêu tắt đèn phòng, chỉ để lại một ngọn đèn ngủ mờ mờ, sau đó cúi người hôn trán con trai một cái.

Thấy Ninh Tịch nhìn mình, Lục Đình Kiêu hơi nhướng mày: "Cũng muốn hôn chúc ngủ ngon sao?"

Ninh Tịch mở to mắt lắc đầu.

Cô chỉ cảm thấy dáng vẻ Đại ma vương dịu dàng chăm sóc Tiểu Bảo rất mê người nên mới nhìn thêm vài lần thôi mà! Nào có ý đồ bất chính gì!

Trong đôi mắt Lục Đình Kiêu thoáng qua một nét cười, đột nhiên nghiêng người nhào qua phía Tiểu Bảo, dưới con mắt trợn tròn của Ninh Tịch đặt xuống môi cô một nụ hôn.

Ninh Tịch: "!!!"

Má! Đại ma vương đang làm cái gì! Đã bảo chỉ ngủ cùng Tiểu Bảo thôi cơ mà?

Lục Đình Kiêu híp hai mắt lại, giấu đi một tia ám muội nơi khóe mắt: "Đây là thù lao hôm nay tôi giúp em."

Ninh Tịch: "..."

Buổi sáng hôm sau.

Ninh Tịch mơ mơ màng màng tỉnh lại, cảm giác chưa bao giờ có giấc ngủ ngon như đêm qua, cả một đêm không mộng mị. Hơn nữa cả người cũng ấm áp, hơi nóng xông lên khiến đầu óc cứ mơ màng.

Không được, còn phải dậy làm bữa sáng thật ngon cho Tiểu Bảo nữa!

Ninh Tịch cuối cùng cũng tự ép mình mở mắt ra.

Kết quả, vừa mới mở mắt đã bị một lồng ngực trần đập vào mắt...

Sấm sét ầm trời!!!

OMG! Cái tình huống gì đây? Tại sao... cô sẽ ngủ thành thế này!

Không biết cô chạy đến cạnh Lục Đình Kiêu kiểu quái gì hơn nữa cả người cũng đè lên anh, cho nên quần áo ngủ của Lục Đình Kiêu cũng bị cô cọ cọ cho rơi ra, lộ ra một mảng da thịt trần trụi... mà tay cô thì đang đặt lên trên bụng với ngực của anh.

Ninh Tịch giật mình một cái, nghiêng nghiêng ngả ngả muốn bò dậy, nhưng mà chưa kịp lén lút trốn đi thì bàn tay của cô đã vô tình ấn nhẹ vào Lục Đình Kiêu, hơn nữa còn ấn vào chỗ không nên ấn...
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,856
Điểm cảm xúc
1,702
Điểm
113
Người đàn ông trên giường khẽ hừ một tiếng rồi từ từ mở mắt ra, từng chút ánh sáng từ bên ngoài chiếu vào trong đôi mắt rồi hình thành hình ảnh ngược của gương mặt ngu ngốc đang kinh hoàng thất thố của cô...

Ninh Tịch nuốt nước bọt, đôi mắt xoay rồi lại xoay, nghĩ làm thế nào để giải thích cái tình huống chết tiệt trước mắt này.

Tình huống này cũng cực kì khó giải thích rồi!

Có bị bắt gian tại trận cũng không khó giải thích thế này!

Đầu óc Ninh Tịch cũng sắp nổ tung rồi, nhưng mà một giây sau cô đã biết, chút kích thích đó của cô cũng chẳng coi vào đâu. Bởi, Lục Đình Kiêu dùng đôi mắt còn chưa tỉnh ngủ kia nhìn cô một cái rồi đột nhiên quay mình...

Ninh Tịch chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, lúc tỉnh táo lại thì người đã bị đặt trên giường, đầu óc vẫn còn choáng váng chưa hiểu chuyện gì đã xảy ra. Trên đầu liền có một bóng râm đổ xuống, ngay sau đó là một nụ hôn đau nhói trên môi, Lục Đình Kiêu hôn vô cùng kịch liệt, ngón tay hơi sần cực kì có kĩ xảo bóp cằm Ninh Tịch, chiếc lưỡi nóng hổi lập tức tiến vào, tùy ý càn quét dùng sức quấn lấy chiếc lưỡi của cô...

Ninh Tịch hoàn toàn bị hành động bất ngờ của Lục Đình Kiêu làm cho đờ đẫn, cộng thêm dưỡng khí trong lồng ngực càng ngày càng ít khiến cho đầu óc không thể nào tập trung suy nghĩ.

Thậm chí, tình cảm bị kiềm chế nơi đáy lòng đã lâu suýt chút nữa thì bị nụ hôn này kéo ra, thiếu chút nữa không nhịn được mà đáp lại Lục Đình Kiêu.

Càng thảm hơn chính là vì khoảng cách quá gần mà cô phát hiện buổi "chào cờ'' sáng sớm của anh...

Ninh Tịch! Tỉnh táo! Bảo bối Tiểu Bảo vẫn còn nằm đây đấy!

Hết cách, cô tỉnh táo nhưng Lục Đình Kiêu thì không, nụ hôn này giống như anh đang muốn tháo rời từng bộ phận của cô ra rồi nuốt vào bụng.

Ninh Tịch bó tay, không biết làm gì hơn ngoài dùng hết sức cắn trả, trong nháy mắt khoang miệng tràn ngập mùi máu tươi.

Lông mày Lục Đình Kiêu nhăn lại, động tác cũng chậm dần.

Ninh Tịch thừa một giây chậm trễ này vội vàng đẩy anh ra, thở hổn hển nói: "Này, Lục Đình Kiêu! Anh... anh đang bị mộng du sao?"

... Nếu đang mộng du thật thì hỏi cũng vô ích!

Không đúng, chẳng phải mộng du đều vào ban đêm mới phát bệnh sao? Bây giờ trời đã sáng rồi!

Đầu óc mơ hồ của Lục Đình Kiêu cũng dần dần tỉnh táo lại: "Không phải."

Ninh Tịch chớp mắt một cái, trong lòng đánh cái hoảng, phải không?

Ngón tay Lục Đình Kiêu lùa tay vào mái tóc xốc xếch, hai mắt vẫn còn lưu lại vẻ ngái ngủ chưa lui: "Xin lỗi, vừa rồi không tỉnh táo, cữ ngỡ còn đang mơ."

Ninh Tịch: "..."

Câu trả lời này...

Cô còn có thể nói gì đây?

Chẳng lẽ trong giấc mơ của Đại ma vương... anh làm thế với cô???

Hơn nữa Lục Đình Kiêu của vừa nãy quá khác với Lục Đình Kiêu lúc bình thường ở trước mắt cô... nụ hôn vừa rồi thật sự quá bá đạo!

Bá đạo đến nỗi khiến trái tim cô đập rộn lên...

"Vừa nãy em... đang làm gì?" Không đợi Ninh Tịch nói chuyện, Lục Đình Kiêu đột nhiên đặt câu hỏi, hơn nữa ngay câu đầu tiên đã đem bản thân từ thủ phạm chuyển thành người bị hại.

Nghe được câu hỏi này, Ninh Tịch chột dạ: "Cái đó... cái đó... tôi nói là tôi cũng không biết thì anh có tin không?"

Ánh mắt Lục Đình Kiêu nhìn Ninh Tịch sâu hun hút, vẻ mặt kia hiển nhiên là không tin.

Vẻ mặt Ninh Tịch vô cùng chân thành: "Boss đại nhân, tôi thề với trời, thật sự tôi không biết tại sao mà vừa tỉnh ngủ đã thành như thế! Thật ra bình thường tôi ngủ cũng không tệ thế... túm cái váy lại, đây chỉ là một chuyện ngoài ý muốn thôi!"
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,856
Điểm cảm xúc
1,702
Điểm
113
Ninh Tịch nói xong nhỏ giọng lầm bầm: "Còn chưa hỏi tội anh vừa làm vậy với tôi... nói sao thì cũng coi như hòa nhau chứ?"

Lục Đình Kiêu tựa hồ suy nghĩ một chút, sau đó gật đầu nói: "Được, coi như hòa nhau."

Ninh Tịch cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng mà vừa mới thở ra đã cảm thấy là lạ chỗ nào, cái này không đúng nha... chỗ nào hòa nhau chứ, rõ ràng là cô thua thiệt hơn mà?

Thôi kệ, ai bảo cô lăn đến đó trước chứ, nếu không Lục Đình Kiêu cũng không làm chuyện vừa rồi...

"Cái đó... Boss đại nhân, có thể đứng lên không? Tôi còn phải làm bữa sáng!" Ninh Tịch yếu ớt nói.

Lục Đình Kiêu cũng không lập tức đứng dậy mà chỉ nhìn cô, ánh mắt càng ngày càng u ám.

Ninh Tịch hoàn toàn không biết dáng vẻ của mình lúc này.

Cô nằm dưới thân anh, hai gò má đỏ ửng, đôi môi hơi sưng, quần áo ngủ cũng hơi xốc xếch, những lọn tóc dài đen nhánh rơi tán loạn trên gối trắng...

Lục Đình Kiêu không nhịn được tự hỏi, rốt cuộc anh phải làm thế nào để nhẫn nhịn?

"Lục Đình Kiêu?" Ninh Tịch bị nhìn chằm chằm có chút sợ.

Lục Đình Kiêu phục hồi tinh thần, đứng dậy xuống giường, Ninh Tịch lập tức chạy biến như nhanh như thỏ...

Ninh Tịch rất nhanh chóng làm một bàn đồ ăn sáng đầy đủ hương sắc, sau đó gọi Lục Đình Kiêu và bánh bao nhỏ tới ăn.

Hình như hôm nay bánh bao nhỏ khá là vui vẻ, khuôn mặt nhỏ nhắn còn rạng rỡ hơn mấy phần so với bình thường.

Ninh Tịch còn đang cảm thấy chuyện tối qua Lục Đình Kiêu ngủ lại đây có chút không thích hợp, nhưng hiện tại nhìn thấy khuôn mặt hạnh phúc của Tiểu Bảo thì bản thân lại bắt đầu vui mừng vì tối qua Lục Đình Kiêu đã ở lại.

Trong lòng cô bánh bao nhỏ vĩnh viễn đều là số một, chỉ cần bánh bao nhỏ vui vẻ là tốt rồi, mọi thứ còn lại đều là mây bay~!

Ăn sáng xong thì thời gian vẫn còn sớm, Lục Đình Kiêu liền ngồi ở salon xem báo, hiếm khi bánh bao nhỏ dính lấy Lục Đình Kiêu. Nhóc đang cầm một quyển sách viết bằng ngôn ngữ nào đó mà Ninh Tịch cũng không hiểu nổi rồi dùng tập viết bàn luận với ba ba.

Dưới ánh mặt trời, một lớn một nhỏ ấm áp như bức tranh sơn dầu, không hiểu sao lại khiến người ta tĩnh tâm lại, còn có cảm giác yên bình nữa.

Cho đến khi di động của Ninh Tịch đột nhiên vang lên.

Ninh Tịch cúi đầu nhìn thì hơi hoảng, là ông nội gọi tới...

Lục Đình Kiêu thấy vẻ mặt cô không đúng liền hỏi: "Sao vậy? Ai gọi tới?"

"Ông nội tôi!" Ninh Tịch nhăn tít lông mày lại, chẳng phải tối qua đã nói xong rồi sao? Chẳng lẽ ông nội lại đổi ý?

Ninh Tịch gãi đầu một cái, có chút lo lắng nhận điện thoại: "Alo, ông nội ạ..."

"Tiểu Tịch! Ông nội hỏi, có phải con có chuyện gì giấu ông hay không?" Bên kia di động, Ninh lão gia tử không vòng vo mà trực tiếp hỏi thẳng luôn, giọng điệu nghiêm túc lạ thường.

Ninh Tịch sửng sốt một chút: "Gì ạ? Không có đâu ạ! Ông nội muốn nói chuyện gì?"

"Là chuyện của Tịch Thế Khanh!"

Nghe được cái tên này, Ninh Tịch nhất thời có dự cảm xấu, chẳng lẽ Tịch Thế Khanh nói cái gì với ông nội? Anh ta không giữ thỏa thuận nói lại với người nhà sao?

Không thể nào? Tịch Thế Khanh không giống với loại người đó!

"Ông nội, anh ấy làm sao? Con thật sự không biết ông nói chuyện gì!"

Bên kia di động, giọng của Ninh lão gia tử rất kích động: "Con không biết? Vậy con nói cho ông tại sao hôm qua hai đứa vừa mới gặp nhau mà hôm nay thằng bé lại muốn xuất gia làm hoà thượng!"

Ninh Tịch: "..." Ông mới... mới nói cái gì?

Ninh Tịch bị Ninh lão gia tử dọa cho sợ đến ngu người: "Ông nội, ông ông... khụ, ông nói cái gì? Xuất gia làm hòa thượng???"
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,856
Điểm cảm xúc
1,702
Điểm
113
"Tịch Thế Khanh muốn xuất gia làm hòa thượng??? Ông nội chắc chứ? Ông nội, có phải ông đang đùa con không?" Ninh Tịch không cách nào tin tưởng lời ông cô vừa nói.

Nghe được đối thoại của Ninh Tịch và Ninh lão gia tử, Lục Đình Kiêu ngồi một bên cũng lộ vẻ kinh ngạc, sau đó chân mày nhăn lại...

Cứ nghĩ rằng chuyện của Tịch Thế Khanh đã giải quyết xong từ tối hôm qua, không ngờ hôm nay lại xảy ra biến cố này.

Ninh lão gia tử cả giận nói: "Con đó, ông lừa con làm cái gì, thằng nhóc kia đã chạy lên chùa rồi, buồi chiều sẽ làm lễ quy y, là thật trăm phần trăm đó, ông còn có thể gạt con à?"

Nghe thế Ninh Tịch hoàn toàn ngây ngẩn: "Cái... cái này làm sao có thể? Có phải có nguyên nhân gì khác không? Tại sao lại nói là do con chứ?"

"Còn có thể có nguyên nhân gì khác à, trước khi gặp con thì người ta đang yên ổn, ăn một bữa cơm với con xong thì đột nhiên nói với người nhà muốn vào chùa cắt tóc đi tu! Con là hiềm nghi lớn nhất!" Ninh lão gia tử khẩn thiết nói: "Tiểu Tịch, con nhất định phải nghĩ cho kĩ, tối qua lúc ăn cơm rốt cuộc xảy ra chuyện gì! Xuất gia cũng không phải chuyện nhỏ! Nếu có liên quan đến con thì ông biết ăn nói thế nào với người ta?"

Lúc này Ninh Tịch có chút chột dạ...

Trên thực tế thì tối qua xảy ra không ít chuyện...

Chẳng lẽ... chẳng lẽ cách cô dùng để Tịch Thế Khanh từ bỏ ý định hơi quá đáng?

Má! Cũng làm gì quá đáng đến độ muốn đi xuất gia chứ?

"Ông nội, bây giờ ông đang ở đâu?" Cô mơ hồ nghe thấy tiếng tụng kinh truyền đến từ đầu bên kia.

"Ông đang ở chùa Pháp Hoa, ông nội với cha mẹ Thế Khanh đều ở đây. Tiểu Tịch, bất kể thế nào con cứ tới một chuyến đi, trong điện thoại nói không rõ được."

"Được, con biết rồi, ông đừng có vội, con tới ngay đây!"

Sau khi cúp máy, Ninh Tịch phức tạp nhìn Lục Đình Kiêu một cái, là vì Đại ma vương ra tay nên mới có lực sát thương lớn đến thế à?

"Tịch Thế Khanh muốn xuất gia?" Lục Đình Kiêu hỏi.

Ninh Tịch gật đầu một cái: "Đúng vậy, hơn nữa hình như bởi vì tôi nên mới thế, bây giờ tôi phải chạy đến chùa Pháp Hoa một chuyến."

"Tôi đi cùng em."

"Mà... hay là thôi đi, nhỡ đâu bị người ta thấy lại bị kích thích thì sao chứ?" Ninh Tịch đau khổ nói.

"Tôi chỉ đưa em đến cửa chùa."

"Nhưng mà anh sắp đi làm mà!"

"Buổi sáng không có việc gì, chỉ có một cuộc họp nhưng Cảnh Lễ có thể thay mặt tôi chủ trì." Lục Đình Kiêu nói xong liền gọi cho Lục Cảnh Lễ.

Di động bên kia vang lên tiếng nói sung sướng của Lục Cảnh Lễ: "Ôi anh Hai, sớm như này sao lại gọi cho em? Chậc chậc, có chuyện gì đó..."

"Cuộc họp buổi sáng anh không đến được, em chủ trì đi." Lục Đình Kiêu bình tĩnh nói.

Lục Cảnh Lễ vừa nghe vậy lập tức kích động: "Chà chà chà... không tới được? Tối hôm qua xảy ra chuyện gì? Chẳng lẽ anh với Tiểu Tịch Tịch..."

"Tịch Thế Khanh muốn xuất gia, anh phải đi cùng Ninh Tịch đến chùa Pháp Hoa một chuyến." Lục Đình Kiêu nói một câu cắt đứt mấy suy nghĩ không nên thân của em trai.

"Em... phụttt..." Di động truyền đến tiếng Cảnh Lễ phun máu: "Xuất gia? Anh đùa em đấy à?"

Cúp máy xong, Cảnh Lễ cũng có chút không biết làm thế nào, chuyện này cũng quá kịch tính rồi...

Quan trọng nhất là, thời khắc trọng yếu thế này sao anh có thể không có mặt chứ?

Lục Cảnh Lễ quả quyết gọi điện cho trưởng bộ phận nào đó, yêu cầu ông ta chủ trì cuộc họp sau đó lặng lẽ chuồn đến chùa Pháp Hoa.
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.

Bạn nên xem

Top