Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,038
Điểm cảm xúc
2,090
Điểm
113
Lúc đi ngang qua bàn lễ tân, không hiểu sao vẻ mặt Ninh Tịch như bị ai đấm lẩm bẩm một câu: "Thật là đáng ghét..."

"Sao vậy?" Lục Cảnh Lễ thuận miệng hỏi một câu.

Ninh Tịch đau khổ ôm đầu: "Lễ tân trước đây là một cô em siêu cấp dễ thương, ngày đầu tiên tôi tới đây còn tặng son cho cô bé ấy đấy. Sau đó quan hệ hai chúng tôi khá tốt, còn thường xuyên chém gió với nhau nữa. Sau cùng không biết tên quản lí thần kinh nào tự dưng đem em ấy đổi thành một ông chú xấu xí, tức chết đi được, cô em đáng yêu của tôi đâu rồi!"

"Hợ..." Phản ứng đầu tiên của Lục Cảnh Lễ là quay đầu đi, liếc nhìn ông anh vẫn bình tĩnh ổn định như thường một cái, cứ như thể anh ấy chưa hề làm bất cứ chuyện xấu gì.

Ha ha ai làm ý hả, cái này còn cần hỏi sao...

Tình địch của anh Hai... đúng là trải khắp thiên hạ...

Mỗi ngày chỉ giải quyết tình địch thôi cũng đủ bận rộn rồi...

Khi bước ra từ thang máy, đi đến chỗ rẽ thì Ninh Tịch lại đột ngột dừng lại, hơn nữa còn ôm Tiểu Bảo lùi về sau một bước.

"Tiểu Tịch Tịch làm sao thế? Bộ dáng cứ như gặp quỷ..." Lục Cảnh Lễ đi sau lưng khó hiểu.

Mà khóe mắt Lục Đình Kiêu thấy người đứng trước cửa nhà Ninh Tịch thì không kìm được nhíu mày.

Ninh Tịch nhức đầu thở dài: "Tô Diễn."

"Cái gì? Tô Diễn? Mối tình đầu của cô? Ở đâu?"

"Ngay ở cửa nhà đấy!"

Lục Cảnh Lễ vừa nghe thì lập tức trợn mắt: "Mẹ nó! Hơn nửa đêm hắn ta chạy tới trước cửa nhà cô làm cái gì? Tiểu Tịch Tịch, tôi giúp cô đi đánh hắn!"

Ninh Tịch liếc Lục Cảnh Lễ một cái, xoay người nói với Lục Đình Kiêu: "Bế Tiểu Bảo dùm để tôi xử lý, xong nhanh thôi."

Lục Đình Kiêu gật đầu một cái: "Ừ."

Lục Cảnh Lễ nhìn vẻ ngoan ngoãn dịu dàng như nước trên mặt anh Hai thì khóe miệng co quắp, trước mặt thì giả vờ không có gì nhưng trong lòng chắc chắn nổi bão đi...

Tô Diễn cầm một điếu thuốc đứng dựa vào cửa nhà Ninh Tịch, vẻ mặt bần thần không biết đang nghĩ cái gì.

Cho đến khi Ninh Tịch đi tới trước mặt thì gã ta mới phát hiện liền lập tức ngẩng đầu lên: "Tiểu Tịch, em về rồi!"

Ninh Tịch hơi gật đầu một cái: "Bên kia kết thúc rồi sao?"

"Ừ, anh đưa Tuyết Lạc về nên tiện đường tới xem em thế nào, anh tưởng em về nhà từ lâu rồi chứ, trên đường về có chuyện gì xảy ra sao?" Tô Diễn ân cần hỏi, gã ta cũng không biết Ninh Tịch được Lục Cảnh Lễ đón đi.

"Không, có một đoạn kẹt xe thôi, anh tìm tôi có chuyện gì?" Ninh Tịch tùy tiện nói một cái cớ lấy lệ.

Còn chẳng phải do Lục Cảnh Lễ cứ mải bát quái với cô mà tốc độ lái xe không khác nào ốc sên bò sao...

"Mới nãy ở bên kia đông quá, không kịp nói gì với em." Tô Diễn nhìn cô, vẻ mặt muốn nói lại thôi.

"Muộn rồi cũng không thể mời anh vào nhà được, có chuyện gì anh cứ nói thẳng đi!"

Tô Diễn do dự một hồi cuối cùng vẫn mở miệng: "Có chuyện, anh nghĩ tới nghĩ lui vẫn muốn nhắc nhở em một câu, Tiểu Tịch, bây giờ em muốn về Ninh gia thì thân phận sợ rằng có chút lúng túng..."

"Hửm? Lúng túng chỗ nào?" Ninh Tịch nghe vậy thì hơi nhướng mày, một bộ khiêm tốn học hỏi.

Đôi mắt cô khẽ chuyển động, giữa ánh sáng mờ tối, đôi mắt lưu ly kia tỏa sáng thật xinh đẹp. Tô Diễn thở chậm lại, hồn thiếu chút nữa bị hút mất, trong lúc nhất tời lại quên mất mình muốn nói gì, hoảng hốt thật lâu mới bình tĩnh lại...
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,038
Điểm cảm xúc
2,090
Điểm
113
Nhận ra bản thân thất thố vẻ mặt Tô Diễn có hơi chút lúng túng, gã ta ho một cái nói tiếp: "Năm năm nay, thế lực với phe phái trong Ninh thị đã phân chia cố định rồi, dưới tình huống này mà có một người nữa cạnh tranh quyền thừa kế thì hậu quả khó mà lường được..."

Ninh Tịch nghiền ngẫm nhìn người đàn ông trước mặt, không thèm để ý gì mà lên tiếng: "Nếu như... cái tôi muốn chính là Ninh thị thì sao?"

Tô Diễn nghe vậy thì trầm mặt, nghiêm túc nói: "Tiểu Tịch, em đừng có làm càn, chuyện này liên quan tới rất nhiều người, nếu em cố ý quấy vũng nước đục này thì chỉ tự làm mình bị thương thôi! Em làm ảnh hưởng đến lợi ích của đám người kia thì họ có thể để yên cho em?"

Ninh Tịch cười khẩy một cái: "Ha... Lợi của đám người... lợi ích của ai?"

Luôn giả mù sa mưa quan tâm đến cô, nhưng chỉ cần hơi đụng đến lợi ích của mình thì trở mặt trong nháy mắt.

Nhìn ánh mắt giễu cợt của Ninh Tịch, trong lòng Tô Diễn như bị đâm một cái liền vội vàng nói: "Tiểu Tịch đừng hiểu lầm anh, anh không phải vì bản thân mình cũng chẳng quan tâm đến tài sản của Ninh gia, anh chỉ sợ.... đến lúc đó đứng giữa em và Tuyết Lạc, anh sẽ rất khó xử!"

Ninh Tịch vặn vặn người, hời hợt liếc gã ta một cái: "Có cái gì mà khó xử? Giữa tôi và Ninh Tuyết Lạc thì ngoại trừ cô ta ra anh có lựa chọn thứ hai sao?"

Nhìn khóe miệng nhếch lên cùng cái nhướng mày khinh thường của cô, Tô Diễn siết chặt nắm tay, hai mắt trở nên âm trầm...

Một hồi lâu sau, con mắt âm trầm rốt cuộc cũng bình tĩnh lại, khe khẽ thở dài có chút không dám đối điện với ánh mắt của Ninh Tịch.

Trước kia thì gã sẽ chẳng có chút do dự nào mà lựa chọn Ninh Tuyết Lạc, bởi vì tình yêu là sự ích kỉ, cho dù biết Ninh Tuyết Lạc làm sai nhưng gã ta vẫn lựa chọn che chở bảo vệ cho cô ta.

Nhưng bây giờ...

Gã cũng không biết mình rốt cuộc bị làm sao nữa, kể từ khi Ninh Tịch về nước thì ánh mắt của gã bắt đầu không tự chủ được mà đuổi theo cô, hơn nữa dạo gần đây càng ngày càng khó khống chế loại cảm giác xung động này...

Từ trước đến giờ Tô Diễn vẫn luôn biết rõ cái mình muốn là gì, người phụ nữ như Ninh Tuyết Lạc mới là mẫu người vợ lý tưởng mà gã hướng tới.

Nhưng tại sao những nhận thức thâm căn cố đế trong lòng gã lại từ từ tan rã...

Đúng ra gã không nên tới đây vào lúc trễ thế này, nhưng gã vẫn tới...

Bởi vì muốn gặp cô, dù là nghe cô châm chọc cũng được!

Tô Diễn bình ổn lại tâm tình rồi mềm giọng nói: "Tiểu Tịch, những lời anh nói đều vì nghĩ cho em, hy vọng em có thể nghĩ cho kỹ... nếu cần giúp gì cứ gọi cho anh."

Gã còn muốn nói thêm gì đó nữa nhưng chợt phát hiện, giữa hai người cũng chẳng còn gì để nói vì vậy ảm đạm lên tiếng: "Muộn rồi, không quấy rầy em nữa, ngủ ngon."

Cùng lúc đó trong góc, cặp mắt của Lục Cảnh Lễ đang phát sáng lấp lánh, không nhịn được nhỏ giọng nói: "Ahihi, giác quan thứ sáu của tiểu gia bắt được một chút không khí không bình thường! Tô Diễn này... ánh mắt của gã nhìn Tiểu Tịch Tịch không đúng lắm ha?"

Vừa dứt lời, áp thấp đè nén cả đêm của Lục Đình Kiêu lập tức bùng nổ.

Lục Cảnh Lễ sợ dựng đứng lông tơ lên, lau mồ hôi lầm bầm: "Cái gì đây hả trời... có phải gần đây anh Hai bị sao Thủy nghịch hành1 ảnh hưởng không, sao lại xui xẻo như vậy... tình địch một cái lại đến một cái... hơn nữa gần đây chẳng biết có chuyện gì mà trong lòng vẫn luôn bất an, cảm thấy sắp xảy ra đại sự! Thật đáng sợ..."

1 Hiện tượng Sao Thủy nghịch hành (retrograde) khởi nguồn từ việc tất cả các hành tinh di chuyển quanh Mặt Trời với tốc độ và quỹ đạo khác nhau. Vì thế, đứng từ góc nhìn của Trái Đất, Sao Thủy như đang "đi lùi" bởi nó chuyển động với tốc độ chậm hơn.

Sao Thủy là hành tinh chủ về giao tiếp, giao dịch, liên lạc, đi lại, tư duy và học hành. Mỗi năm, Sao Thủy nghịch hành khoảng 3 lần. Mỗi lần nó nghịch hành, 12 cung Hoàng Đạo lại đau đầu từ mối quan hệ giao tiếp đến đồ công nghệ. Lúc này, họ sẽ hiểu thế nào là cảm giác mọi thứ quay lưng lại với mình.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,038
Điểm cảm xúc
2,090
Điểm
113
Ninh Tịch vào nhà trước tiên bế là Tiểu Bảo vào phòng ngủ, sau đó mới mở tủ lạnh xem còn gì không.

Sau khi Tiểu Bảo đến đây Ninh Tịch mua rất nhiều đồ ăn, nguyên liệu và gia vị xếp đầy trong tủ. Nhờ phúc của Tiểu Bảo mà bây giờ muốn làm một nồi lẩu chẳng khó khăn gì.

Lục Đình Kiêu tự nhiên nhận lấy rau trong tay Ninh Tịch mang đi rửa, Ninh Tịch nhìn anh một cái rồi giúp anh xắn tay áo lên.

Lục Cảnh Lễ: "..."

Cảnh Lễ đáng thương cảm thấy mình "sáng quá" nên ngoan ngoãn ra phòng khách xem tivi.

Thức ăn được làm xong rất nhanh, tiếng nước lẩu sôi lục bục cùng mùi hương mê người tỏa ra trong không khí khiến người ta muốn dùng cả mười ngón tay để ăn.

Lục Cảnh Lễ cũng không nhẫn nại được nữa, bò tới nhìn nồi lẩu một bên đỏ - một bên trắng đục mà ngẩn người: "Ý, Tiểu Tịch Tịch làm lẩu uyên ương à?"

"Anh Hai anh không thể ăn cay." Ninh Tịch vừa xếp bát đũa vừa thuận miệng đáp.

"A!" Lục Cảnh Lễ cắn đũa, đôi mắt xoay tít: "Tôi nói này Tiểu Tịch Tịch! Có phải cô thích anh tôi không?"

"Khụ khụ khụ..." Ninh Tịch nhất thời bị sặc nước bọt, suýt nữa tự cắn vào đầu lưỡi mình, hốt hoảng quay đầu nhìn về phía Lục Đình Kiêu: "Nói linh tinh cái gì thế!!!"

"Ai bảo cô tốt với anh tôi như vậy!" Lục Cảnh Lễ làu bàu.

"Chả lẽ nhân viên quèn không được lấy lòng ông chủ sao? Động cái não của anh một tí đi được không hả? Lần sau còn dám nói tôi ngấp nghé Boss đại nhân thì coi chừng tôi dần anh ra cám đấy!" Ninh Tịch lập tức chứng minh sự trong sạch, sau đó nịnh bợ đưa một đôi đũa cho Lục Đình Kiêu: "Boss đại nhân, anh đừng nghe anh ta nói bậy! Sự trung tâm của tôi với anh có thiên địa chứng dám, tuyệt đối không có ý đồ bất lương."

Lục Đình Kiêu nhận lấy đũa, nhìn cô một cái: "Cho phép có."

Lục Cảnh Lễ: "Phụt..."

Ninh Tịch: "..."

Cắm mặt vào ăn một hồi, Lục Cảnh Lễ hài lòng sờ cái bụng tròn vo, cuối cùng cũng có sức mà bát quái: "Tiểu Tịch Tịch, có thể hỏi cô một vấn đề hay không?"

"Anh muốn hỏi cái gì?"

"Cái đó... cảm giác của cô... với Tô Diễn là gì?"

Cánh tay Lục Đình Kiêu đang gắp thức ăn cho Ninh Tịch dừng lại một chút.

"Cảm giác gì?"

"Chính là cô còn có tình ý vất vưởng gì gì đó với tên đó hay không ý! Nếu không thì người ta nói rõ vậy làm gì!"

Ninh Tịch liếc Cảnh Lễ một cái: "Anh cảm thấy có thể có à?"

Lục Cảnh Lễ cắn đũa: "Sao mà không thể chứ? Mỗi tình đầu... là mối tình khó quên nhất, là mối tình ghi lòng tạc dạ không phải sao?"

Nói xong còn sâu xa liếc anh Hai một cái, Ninh Tịch chính là mối tình đầu của anh Hai đó!

Sao ai cũng nghĩ cô còn tình cảm với Tô Diễn cơ cứ? Ninh Thiên Tâm cũng vậy, Lục Cảnh Lễ cũng thế!

Ninh Tịch cắn một miếng khoai tây, bất mãn nói: "Trái đất lớn như thế thì thiếu zai đẹp sao, tôi cũng chẳng phải cô bé chưa biết sự đời năm đó, sao cứ phải bám mãi một cái cây? Tôi đã có người mình thích từ lâu rồi!"

Vừa dứt lời, không chỉ Lục Cảnh Lễ mà ngay cả Lục Đình Kiêu cũng thẳng lưng.

Tất nhiên Lục Cảnh Lễ sẽ không bỏ qua cơ hội thăm dò, lập tức đưa đẩy: "Quả thật trước đây có nghe cô nói qua, vậy người kia rốt cuộc là ai? Trông thế nào, có đẹp trai không? Đẹp trai hơn tôi không? Rốt cuộc là loại đàn ông nào có thể khiến "anh Tịch" vừa ý vậy? Nói mau nói mau!"

Nhìn bộ dạng phấn khởi của Lục Cảnh Lễ, Ninh Tịch đầu đầy hắc tuyến: "Cho tôi nghĩ một chút..."

"Nhanh lên nhanh lên!"

Lục Đình Kiêu trầm mặc ngồi tại chỗ, đột nhiên không muốn nghe tiếp nữa, mặc dù biết rõ câu trả lời đối với anh chính là một lưỡi dao sắc bén nhưng mà lại chẳng có cách nào rời đi.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,038
Điểm cảm xúc
2,090
Điểm
113
Ninh Tịch sờ cằm, khóe mắt liếc về phía Lục Đình Kiêu một cái, rồi làm bộ nghiêm túc suy nghĩ một chút, sau đó mới trả lời: "Người đó à... Anh ấy rất khí phách, thân cao tám thước, văn võ song toàn, vừa dịu dàng vừa lãng mạng lại còn cơ trí dũng mãnh, thành thục chững chạc, là đấng quân vương ngàn năm khó gặp, trước nay chưa từng có, bày mưu tính kế thì xuất thần nhập hóa, vẻ ngoài thì như chim sa, cá lặn, nguyệt thẹn, hoa nhường1nghiêng nước nghiêng thành, là tiên nhân chân đạp cân đẩu vân ngao du thiên hạ!!!"

1 Câu thành ngữ miêu tả vẻ đẹp của tứ đại mỹ nhân TQ.

Lục Cảnh Lễ: "..."

Lục Đình Kiêu: "..."

Rất lâu sau Lục Cảnh Lễ mới hoàn hồn, khóe miệng co giật: "Cô chắc chắn cô đang miêu tả loài người sao? Ngay cả chân đạp cân đẩu vân cũng nghĩ được... có cần phải khoa trương như vậy không?"

Lục Đình Kiêu không cách nào hình dung tâm tình hiện tại của mình, tuy Ninh Tịch miêu tả hơi khoa trương một chút nhưng có thể thấy, người nọ ở trong lòng cô là sự tồn tại hoàn mỹ cỡ nào.

"Hừ, nếu anh biết người đó là ai thì chắc chắn sẽ không cảm thấy tôi khoa trương đâu!" Ninh Tịch lầu bầu.

Lục Cảnh Lễ: "Vậy gã đó rốt cuộc là ai?"

Hai mắt Ninh Tịch híp lại, cầm cái bánh bao chay nhét vào miệng Lục Cảnh Lễ: "Muốn dụ tôi nói ra sao? Tỉnh lại đi!"

Lục Cảnh Lễ há mồm đem cái bánh nhỏ nuốt trọn: "Thật nhỏ mọn... cô đã có người mình thích rồi còn muốn đi coi mắt sao?"

Chuyện này về sau vẫn còn cơ hội thám thính, việc cấp bách trước mắt là làm rõ chuyện coi mắt đã!

Ninh Tịch thở dài: "Vẫn phải đi một lần, dù sao cũng phải giải thích rõ cho người ta chứ, cho người ta leo cây nhỡ đâu lại khiến ông nội tôi khó chịu thì sao?"

Lục Đình Kiêu nghe vậy thì sắc mặt hơi ảm đạm, thật ra thì câu trả lời này cũng trong dự liệu của anh, chẳng qua là ý nghĩ muốn độc chiếm làm của riêng đã ngấm vào xương tủy, cho dù hiểu rõ cũng vẫn khó chịu mà thôi. Ai có thể chấp nhận cái chuyện vợ mình phải đi xem mắt chứ!

Ngày hôm sau.

Ban ngày, Ninh Tịch mang Tiểu Bảo tới phòng làm việc, lúc chạng vạng tối vì đã có hẹn với cháu trai của vị kia nên đành chạy qua Lục thị một chuyến để gửi Tiểu Bảo.

Mặc dù đây không phải lần đầu cô đến, nhưng lần nào cũng phải hứng chịu một đống ánh mắt nhìn vào. Mỗi người ở đây đều tỏ vẻ hận không thể kéo khẩu trang của cô xuống xem xem rốt cuộc là ai.

Lên tầng, thang máy vừa mới mở ra đã thấy một cô bé lấy hết dũng khí vọt tới bên cạnh cô: "Tô nữ thần, em cực kì thích phim của chị, có thể kí tên cho em không?"

Ninh Tịch khẽ nhướng chân mày, Tô nữ thần?

Ai vậy?

Chẳng lẽ...

Ninh Tịch phản ứng lại rất nhanh, đây là coi cô thành Tô Dĩ Mạt sao?

Nhìn dáng vẻ thấp thỏm đầy mong đợi của cô bé kia, Ninh Tịch có chút không đành lòng từ chối.

Thật ra thì Ninh Tịch biết cô bé này không hề muốn xin chữ ký thật, mà là cố tình dò xét xem cô là ai mà thôi. Nếu cô ký thì chính là ngầm thừa nhận bản thân là Tô Dĩ Mạt, còn nếu không ký thì hiển nhiên không phải.

Cô còn đang đứng suy nghĩ xem phải làm gì thì Lục Đình Kiêu đã đi tới.

Cô bé kia vừa thấy Lục Đình Kiêu thì trốn còn nhanh hơn thỏ, Ninh Tịch còn chưa kịp thấy rõ cô bé đó chạy như thế nào nữa, dù sao cũng là mới chớp mắt một cái đã không thấy đâu.

Cũng không thể trách cô bé kia chạy quá mau, bởi vì tâm tình của Đại boss hôm nay quả thật không được tốt. Lúc họp buổi sáng dọa khóc mấy trưởng phòng rồi. Cô bé kia chỉ là một thư kí nho nhỏ thôi đương nhiên là phải trốn càng xa càng tốt rồi!

Lục Đình Kiêu thấy Ninh Tịch đang bế Tiểu Bảo thì sắc mặt hơi trầm xuống: "Lớn thế rồi mà còn muốn người khác bế?"

Cái đầu nhỏ của Tiểu Bảo chôn vào hõm vai Ninh Tịch, vẻ mặt đầy ủy khuất: Cô Tiểu Tịch, ba ba mắng con.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,038
Điểm cảm xúc
2,090
Điểm
113
Ninh Tịch lập tức xoa đầu Tiểu Bảo: "Lớn gì chứ, chỉ mới năm tuổi thôi mà! Giờ Tiểu Bảo không cần lớn lên mà cần phải nhỏ lại ba tuổi, hai tuổi... học cách làm một em bé!"

Lục Đình Kiêu thở dài một tiếng, mềm giọng nói: "Tôi sợ em bị tê tay."

Nói xong thì ngừng một chút, trầm giọng xuống: "Em đi luôn bây giờ sao?"

Ninh Tịch liếc nhìn thời gian trên di động: "Ừ, sắp tới giờ hẹn rồi."

Ánh mắt Lục Đình Kiêu thay đổi vài lần rồi mới bình tĩnh lại: "Đi đi, chú ý an toàn."

"Biết rồi! " Ninh Tịch đem bánh bao nhỏ đặt xuống, cho nhóc một cái hôn thật kêu như mọi ngày.

Bên ngoài phòng làm việc Tổng giám đốc.

Một vị trưởng phòng ôm một chồng văn kiện, run rẩy móc thuốc trợ tim ra, chuẩn bị liều chết xông vào.

Sau lưng người kia, Lục Cảnh Lễ nhún vai một cái lắc đầu thở dài: "Đừng lấy ra làm gì, thuốc trợ tim cũng không cứu được cưng đâu, lấy tâm tình của anh Hai hôm nay thì cưng đi vào chỉ có một đường chết thôi!"

Trưởng phòng quay đầu, vẻ mặt như sắp đi chết: "Nhị thiếu... cứu em với..."

"Đáng đời, ai bảo mấy người thừa dịp tâm tình anh tôi tốt thì ngồi chơi xơi nước cho lắm vào, bây giờ thì ăn quả đắng rồi đấy!" Lục Cảnh Lễ không chút lưu tình phỉ nhổ, không thèm quan tâm đến chuyện chính mình cũng là kẻ ngồi chơi xơi nước chính cống, chẳng qua là may mắn không bị túm đuôi thôi.

"Nhị thiếu... trên em có mẹ già dưới có con thơ... vợ em sắp sinh đứa thứ 2 rồi..." Trưởng phòng còn thiếu nước quỳ xuống.

"Mẹ kiếp! Chú muốn kích thích chó độc thân như tôi đúng không!" Lục Cảnh Lễ xù lông.

"Em nào dám! Ý của em tuyệt đối không phải như thế..." Trưởng phòng đau khổ, tại sao ngay cả Nhị thiếu cũng ăn thuốc súng thế?

Lục Cảnh Lễ hừ hừ mấy tiếng, nhìn cái tên xui xẻo trước mặt rồi tốt bụng mở lời: "Hôm nay đừng đi vào tìm chết nữa, boss nào có tâm tư đi để ý ba cái lỗi của ông, mau đi về làm lại cho hoàn hảo không một lỗi nào đi!"

"Dạ dạ dạ, tôi đi ngay, đa tạ Nhị thiếu nhắc nhở!" Trưởng phòng lập tức chạy đi.

Lục Cảnh Lễ đẩy cửa phòng làm việc đi vào.

Trong phòng làm việc có thêm một chiếc chiếu Tatami đặt bên cửa sổ, hiển nhiên là để tiện cho Tiểu Bảo ngắm bóng cô Tiểu Tịch từ xa.

Khóe miệng Lục Cảnh Lễ giật giật, giờ ngày nào cũng gặp mà còn phải làm bộ như xa cách nghìn trùng thế sao?

Lại nhìn anh trai vẫn đang nghiêm trang ngồi trước bàn làm việc, tay phải cầm một cái bút máy, tay trái cầm mấy tờ tài liệu dáng vẻ vô cùng chăm chỉ làm việc. Cơ mà... nhìn vẻ mặt thì biết hồn đã bay lên mấy tầng trời rồi!

Lục Cảnh Lễ ho nhẹ một tiếng: "Anh Hai, anh chắc rằng mình vẫn phải giả bộ hiền lương thục đức1 sao? Giả vờ nữa thì vợ cũng mất luôn đó! Em nói anh đó, đáng lẽ phải dùng một cái kế nhỏ nào đó cho tên nhãi họ Tịch kia không đến được mới đúng!"

1 Hiền lương thục đức: đức tính của những người vợ trong xã hội phong kiến Trung Quốc, chồng có sủng hạnh thiếp thất cũng không được khóc lóc đòi treo cổ tự tử.

Lục Đình Kiêu liếc em trai một cái: "Em cho là Ninh Tịch sẽ không biết là anh làm sao?" Hơn nữa như thế cũng chỉ trị được ngọn không trị được gốc.

"Nếu không... nếu không em giúp anh đi tìm một cô đóng giả bạn gái cũ của tên kia rồi chạy đến đó làm loạn nhé? Như vậy Tiểu Tịch Tịch có thể có cớ từ chối hắn ta?" Lục Cảnh Lễ tiếp tục ra chủ ý.

"Không được." Cách này có khả năng bị vạch trần ngay tại chỗ là rất lớn. Người cẩn thận như Lục Đình Kiêu tất nhiên không thể dùng bất cứ cách nào có sơ hở được.

"Cái gì cũng không được vậy phải làm sao bây giờ? Không phải em nói quá đâu cơ mà mặc dù Tiểu Tịch Tịch chỉ đi giải thích thôi nhưng nhỡ đâu đối phương lại chính là loại hình Tiểu Tịch Tịch thích thì sao? Cái gì cũng đều có khả năng xảy ra!" Lục Cảnh Lễ thành khuẩn khuyên bảo.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,038
Điểm cảm xúc
2,090
Điểm
113
Lục Đình Kiêu thả bút máy trong tay xuống, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn, ánh mắt không nhanh không chậm rơi vào cậu con trai đang nằm trên chiếu Tatami...

Lục Cảnh Lễ nhìn theo tầm mắt của anh: "Ấy, anh muốn làm cái gì?"

Lục Đình Kiêu đứng dậy, đi tới cạnh con trai: "Tiểu Bảo, ba đưa con đi ăn cơm."

Lục Cảnh Lễ: "Anh... anh muốn..."

Má nó! Vừa nãy tiểu gia đưa ra nhiều ý kiến như thế thì anh không hài lòng cái nào, kết quả lại đích thân ôm bom nguyên tử - Tiểu Bảo ra trận?

Được lắm, cách này rất ra dáng Đại ma vương!

Chỉ có điều độ phối hợp của bom nguyên tử có vẻ không cao...

Tiểu Bảo nghe được lời của ba ba xong cũng hoàn toàn ngó lơ, cắm đầu viết một chữ: No!

Cô Tiểu Tịch cho nhóc ăn no rồi mới qua đây, hơn nữa còn là đích thân cô Tiểu Tịch nấu nhé.

Lục Đình Kiêu nhéo mi tâm một cái, đổi lời: "Mang con đi gặp cô Tiểu Tịch."

Ba giây sau, Tiểu Bảo buông bàn tay nhỏ bé đang chống cằm xuống, lăn một phát nhảy khỏi chiếu, xỏ giày vào rồi chạy như bay đến cạnh ba ba giơ đôi tay ngắn ngắn lên...

Lục Đình Kiêu: "..."

Lục Cảnh Lễ: "..."

Quả bom này cũng dễ điều khiển quá!

Mắt thấy hai cha con đã chuẩn bị xong xuôi để lên đường, Lục Cảnh Lễ quả quyết ngoáy đuôi bám theo: "Em cũng muốn đi ăn!"

...

Nửa giờ sau, trong một nhà hàng Nhật rất phong cách.

Nhà hàng này sử dụng bàn con, sau khi thực khách cởi giầy đi vào sẽ ngồi trên chiếu, ánh sáng trong quán khá dịu dàng khiến con người ta cảm thấy thư giãn thả lỏng.

Đối tượng coi mắt hôm nay còn chưa tới nên Ninh Tịch gọi một chai rượu nhẹ rồi tự rót tự uống.

Cô không hề nhận ra rằng, hơi chéo một chút đằng sau cô là một cặp Đại - Tiểu ma vương và Lục Cảnh Lễ.

Vào phòng ăn, Tiểu Bảo chỉ nhìn bóng lưng thôi cũng nhận ra Ninh Tịch, bèn lạch bạch chạy tới.

Lục Đình Kiêu nhanh tay kéo lại, ngăn cản con trai: "Không được."

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tiểu Bảo căng lên, vẻ mặt viết rõ: Sao lại không được? Ba ba đã bảo dẫn con tới xem cô Tiểu Tịch mà!

Lục Đình Kiêu đảo mắt liếc con trai một cái: "Là mang con đến xem cô Tiểu Tịch nhưng chỉ được xem không được gặp."

Tiểu Bảo: "!!!" Bị lừa rồi!

Bị bế ra ngồi phía sau cô Tiểu Tịch, Tiểu Bảo rầu rĩ không vui, nhưng mà đối diện là cô Tiểu Tịch, chỉ cần ngẩng đầu là có thể thấy nên tâm tình khá hơn nhiều lắm.

Sau khi ngồi xuống, đôi mắt Lục Cảnh Lễ xoay tít nhìn nhìn Ninh Tịch ngồi một mình phía trước: "Chậc chậc chậc, chẳng phải hẹn lúc 7h sao? Bây giờ đã là 7h10' rồi! Lần đầu tiên gặp mặt mà tới trễ tận mười phút! Mặc dù em chưa từng gặp Tịch Thế Khanh nhưng xem ra hắn ta cũng chẳng phải đối thủ lợi hại gì đâu! Chắc không cần Tiểu Bảo phải ra tay đâu!"

Ước chừng thêm một lúc, bầu rượu của Ninh Tịch cũng sắp cạn rồi mà người vẫn chưa thấy đâu.

Lục Cảnh Lễ có chút mất hứng: "Chắc không phải là không đến đấy chứ? Hại chúng ta lo lắng như thế!"

Vừa dứt lời, tấm rèm phía trước bị một bàn tay trắng nõn nâng lên, ngay sau đó thì một người đàn ông mặc âu phục trắng tinh bước vào.

Người này có mái tóc ngắn màu đen như mực, vóc người rất cao, tướng mạo cũng không phải loại đẹp trai hào nhoáng nhưng khí chất lại rất dịu dàng nho nhã, dễ khiến người khác sinh lòng hảo cảm và tín nhiệm. Đặc biệt nhất chính là trên người anh ta có cảm giác thoát tục, một loại cảm giác khiến người ta bình tĩnh lại, cứ như anh ta đã đạt tới cảnh giới an bình của Phật giáo...

"Móa, cực phẩm rồi..." Nháy mắt thấy người đàn ông kia, trong nội tâm Lục Cảnh Lễ dấy lên một dự cảm xấu...
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,038
Điểm cảm xúc
2,090
Điểm
113
"Phật tổ phù hộ, đây chẳng lẽ là..."

Lục Cảnh Lễ vừa định nói hy vọng người này không phải là Tịch Thế Khanh kia, kết quả đã nghe Lục Đình Kiêu nhàn nhạt lên tiếng: "Tịch Thế Khanh."

Lục Cảnh Lễ sững sờ: "Má! Không thể nào! Anh ta là Tịch Thế Khanh? Thật sự là Tịch Thế Khanh sao?"

Đang khiếp sợ thì đã thấy người đàn ông kia cởi giày, khách sáo nói với nhân viên phục vụ một câu sau đó đi thẳng về phía... Ninh Tịch...

"Xin chào, cô là Ninh tiểu thư sao?"

Ninh Tịch lúc này đã uống hết bầu rượu thứ nhất, đang uống bầu thứ hai, là loại rượu hoa anh đào nổi tiếng của nhà hàng này. Nghe có người nói chuyện với mình, hơn nữa giọng nói cũng rất dễ nghe thoải mái nên ngẩng đầu lên theo bản năng.

Thấy người trước mắt, vẻ mặt Ninh Tịch rõ ràng hơi kinh hoảng một chút nhưng rất nhanh lấy lại phản ứng, cô đứng lên nói: "Đúng, tôi là Ninh Tịch, anh là Tịch tiên sinh sao?"

Người đàn ông gật đầu một cái: "Xin chào, tôi là Tịch Thế Khanh, thật xin lỗi vì khiến cô đợi lâu như vậy."

"Không sao, anh ngồi đi, cũng không lâu lắm." Ninh Tịch ngồi xuống lần nữa.

Tịch Thế Khanh cởi áo vest bên ngoài khoác lên kệ áo ở bên cạnh, sau đó cũng ngồi lên chiếu.

Tư thế ngồi của Tịch Thế Khanh vô cùng tiêu chuẩn. Nếu là con gái thì chắc cũng ngồi đàng hoàng như vậy nhưng Ninh Tịch thì không, dáng ngồi tương đối hào phóng, một chân co một chân duỗi, còn một tay thì gác lên đầu gối... còn nam tính hơn cả đàn ông.

Nhưng mà cho dù cô ngồi như vậy cũng chẳng có cảm giác thô lỗ chút nào. Hôm nay cô mặc chiếc quần lửng ống rộng với áo khoác da họa tiết thêu cô thích nhất. Ngồi xuống thế này tuy có cảm giác tự do phóng khoáng nhưng có điều đúng là có chút không phù hợp với không khí của cái nhà hàng Nhật này...

Ninh Tịch nghe ông nội nói Tịch gia là ngọc thạch thế gia, cho nên con cháu của Tịch gia cũng tướng đối có tri thức, hiểu lễ nghĩa, con gái thì rất dịu dàng được lòng người. Vì để tránh phiền toái không cần thiết nên cô mới cố ý mặc một bộ quần áo thế này.

Nhưng mà kế hoạch của cô dường như không có hiệu quả. Sau khi Tịch Thế Khanh thấy cô cũng chẳng có biểu hiện chán ghét hay khinh bỉ mà ngược lại còn có chút tán thưởng không dễ phát hiện.

Sau lưng, Lục Cảnh Lễ đã gấp đến độ muốn gào khóc: "Toi rồi toi rồi toi rồi! Hai người này chắc chắn không phải yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên đấy chứ? Mới vừa nãy ánh mắt của Tiểu Tịch thấy Tịch Thế Khanh đó anh có để ý không? Rõ ràng cô ấy có sửng sốt một chút đó, chắc chắn là bị hấp dẫn rồi!

"Hơn nữa ánh mắt Tịch Thế Khanh nhìn Tiểu Tịch Tịch cũng rất thưởng thức đó! Đệt, chẳng phải hắn ta nên thích loại hình cô gái thanh khiết như ngọc sao? Tịch Tịch nhà ta hôm nay ăn mặt đẹp trai như vậy mà!"

Lục Đình Kiêu nhấp một ngụm trà, vẻ mặt coi như vẫn bình tĩnh nếu không kể đến khóe miệng mím chặt cùng ngón tay cầm ly trà đang dần siết chặt lại...

Lục Cảnh Lễ vẫn còn đang vò đầu bứt tai phân tích: "Tịch Thế Khanh này có chút khó giải quyết, mặc dù bộ dạng không đẹp trai như em nhưng cái khí chất đó... đúng là rất đặc biệt! Coi như dùng ánh mắt của một thằng đực rựa như em đây nhìn vào vẫn thấy vô cùng hấp dẫn! Khiến người ta không nhịn được muốn làm thân! Càng đáng sợ hơn là... Tiểu Tịch Tịch là kiểu người có tính cách phóng khoáng khó kiềm chế, có khả năng cực lớn là sẽ thích kiểu người có tính cách hoàn toàn trái ngược như Tịch Thế Khanh!"

"Ken két..." ly trà trong tay Lục Đình Kiêu nát vụn...

Lục Cảnh Lễ nuốt nước miếng: "Không không không... em chỉ đoán bậy thôi mà anh Hai! Chắc chắn không thể nào! Tiểu Tịch Tịch đã nói cô ấy có người thích rồi mà? Chắc chắn sẽ không thích Tịch Thế Khanh đâu!"

Vừa dứt lời, sắc mặt của Lục Đình Kiêu lại càng khó coi...
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.

Bạn nên xem

Top