Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,038
Điểm cảm xúc
2,090
Điểm
113
Lần thứ ba bị chọn trúng, Ninh Tịch rốt cuộc không chọn thật lòng nữa: "Mạo hiểm đi."

Bởi vì nếu tiếp tục chọn nói thật thì chắc chắn Tiểu Kiều sẽ không dễ dàng bỏ qua, không biết cô ta còn có thể hỏi vấn đề gì nữa.

Nếu Đại ma vương không có ở đây thì nhạc gì cô cũng nhảy.

Nhưng mà lúc này Đại ma vương vẫn còn đang tọa trấn ở đây đấy, đến nhún cô còn chẳng dám nữa là nhảy.

Mặc dù Lục Đình Kiêu ngồi trong góc, có vẻ chẳng có chút cảm giác tồn tại nào. Nhưng mà với một người đã quen với khí tức của anh như Ninh Tịch thì cảm giác tồn tại của người kia thật không có cách nào phủ nhận...

Đến Cung Thượng Trạch anh ấy còn uống dấm thì dấm của mấy cô này sao thoát khỏi miệng anh được!

Nghe Ninh Tịch chọn 'mạo hiểm' xong, Tiểu Kiều có chút thất vọng vì vấn đề cực hot đã chuẩn bị không có chỗ dùng, nhưng cũng chẳng sao cô ta vẫn có phương án thứ hai!

Vì vậy Tiểu Kiều ho nhẹ một cái rồi nói ra phương thức mạo hiểm đã chuẩn bị từ trước: "Anh Đường, yêu cầu của em rất đơn giản, trong số những cô gái ở đây tối nay, anh hãy chọn lấy một người làm bạn gái của anh nửa ngày nha!!"

Nói xong mấy chữ cuối, Tiểu Kiều có chút xấu hổ cúi đầu.

Chỉ cần là đàn ông, chắc chắn có thể hiểu ám chỉ của cô ta.

Chỉ cần người thanh niên này chọn cô ta thì dù có là trò chơi cô ta vẫn có thể thuận nước đẩy thuyền mà chơi giả thành thật, từ nửa ngày thành vô thời hạn...

Thật ra thì ban đầu cô ta muốn một nụ hôn cơ, nhưng sau đó lại đổi ý. Một nụ hôn sao có thể thỏa mãn được, cô ta còn muốn nhiều hơn thế, muốn có được người thanh niên này một cách hoàn toàn.

Nghe được yêu cầu của Tiểu Kiều, mọi người ở đây sao có thể không hiểu ý tứ của cô ta. Những cô gái khác dù ghen tị nhưng vẫn biết bản thân kém hơn hai chị em kia liên thủ lại nên chỉ có thể âm thầm sinh hận. Đám con trai thì đã bị Ninh Tịch ngược tới chẳng còn chút sức chiến đấu nào nên giờ chỉ có thể trơ mắt ra mà nhìn thằng nhóc thối kia ôm mỹ nhân về nhà.

"Hu hu hu! Nữ thần Tiểu Kiều của tôi! Tức chết mất!"

"Không sao, không sao, không có Tiểu Kiều nhưng vẫn có Đại Kiều mà!"

"Đệch, Tiểu Kiều đã mất rồi thì Đại Kiều còn xa sao? Hai chị em kia tâm ý tương thông, thích ai thì sẽ cùng thích. Thằng nhóc kia thịt xong Tiểu Kiều thì khác nào cũng thịt cả Đại Kiều chứ hả! Đây đây... đây đúng là có số hưởng mà!"

"Quá đáng! Rốt cuộc thằng nhóc này ở đâu chui ra! Tự nhiên cướp hết mỹ nhân của chúng ta!"

"Nhị thiếu, anh làm cái gì đi chứ! Đã nói tối nay sẽ cho đám chó độc thân chúng tôi bỏ thân "trinh nam" này mà? Anh để chúng tôi mất trinh thế này đấy hả?"

...

Lục Cảnh Lễ tự dưng bị mắng cho đầu nở hoa luôn, im lặng phỉ nhổ đám người kia: "Các cậu cộng lại nhiều người như thế mà bị người ta đơn thương độc mã ngược cho tan nát đời hoa thì còn trách tôi được sao?"

Anh cũng không đành lòng nói cho bọn họ rằng, bọn họ bị đánh bại bởi một cô gái, một cô gái, một cô gái!!!

Lúc này Tiểu Kiều cũng không vội vàng, im lặng chờ đợi "người thanh niên" kia trả lời, hơn nữa cũng không quên hướng về phía Trang Khả Nhi tỏ vẻ đắc ý.

Trang Khả Nhi ở trong góc nhận được khiêu khích của Tiểu Kiều thì chỉ có thể ra sức cắn môi. Cô không muốn xem tiếp nhưng cũng không muốn rời đi, chỉ có thể không ngừng tự nhủ, mục tiêu của cô là Lục Đình Kiêu.

Vừa vặn tối nay con trai của Lục Đình Kiêu cũng ở đây, hẳn là cô nên thừa dịp tất cả sự chú ý của mọi người đều tập trung vào người kia mà thiết lập quan hệ tốt với cậu nhóc mới phải.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,038
Điểm cảm xúc
2,090
Điểm
113
Tuy trong lòng Trang Khả Nhi nghĩ như vậy nhưng mà ánh mắt cùng trái tim lại chẳng nghe lời, cứ hướng về phía Tiểu Kiều và người kia.

Lúc này nỗi lo đã dâng tới tận cuống họng, người kia... thật sự sẽ chọn Tiểu Kiều sao?

Làm sao có thể!

Rõ ràng cô biết người này trước!!!

Sự tức giận khiến Trang Khả Nhi bắt đầu dao động, cô không muốn tiếp tục ngồi chờ chết nữa...

Trong lúc nhất thời ánh mắt của tất cả mọi người đều rời vào người Ninh Tịch.

Ninh Tịch cũng không ngờ Tiểu Kiều sẽ yêu cầu như vậy, quả thật có chút khó khăn.

Chưa nói đến chuyện Đại ma vương có ghen hay không thì cho dù Đại ma vương không có ở đây cô cũng phải suy nghĩ cẩn thận.

Nếu chỉ chơi đùa thì Tiểu Kiều có đòi hôn một cái cũng không thành vấn đề.

Nhưng mà loại chuyện có danh phận rõ ràng như bạn gái nếu không thật lòng thì không thể tùy tiện đáp ứng.

Cô có thể hành hạ đám đàn ông cặn bã nhưng tuyệt đối không làm các cô gái tổn thương.

Chuyện không có khả năng thì không nên tùy tiện khiến người khác hy vọng.

Ban đầu Ninh Tịch cũng nhìn ra Tiểu Kiều chỉ muốn chơi một chút thôi, nhưng càng chơi cô lại dần phát hiện trong mắt cô bé có một tia nghiêm túc, cho nên cô quyết định thu tay lại.

"Xin lỗi, anh tự phạt 3 ly thôi." Cuối cùng Ninh Tịch mở miệng nói.

Vừa dứt lời, tất cả mọi người đều ngây ngẩn.

Bởi tất cả mọi người đều cho rằng Ninh Tịch với Tiểu Kiều tối nay sẽ vui vẻ một trận rồi, hoàn toàn không ngờ cuối cùng Ninh Tịch lại nhận phạt.

Nhất là Tiểu Kiểu, vẻ mặt vô cùng bàng hoàng: "Anh Đường... tại sao..."

Ninh Tịch thoải mái cười một tiếng, đùa giỡn nói: "Tối nay có quá nhiều người đẹp, anh hoa cả mắt rồi cho nên không chọn được."

Mặc dù biết Ninh Tịch đang cho mình một bậc thang, nhưng Tiểu Kiều vẫn không nghe chị gái nhắc nhở cũng chẳng sợ mất thể diện, không chịu bỏ cuộc nói: "Anh Đường, anh đừng lừa em mà, em phải biết lý do! Tại sao vậy?"

Trước mặt bao nhiêu người, trong mắt cô bé đã ngân ngấn nước.

Ninh Tịch... nhức đầu quá! Chết toi rồi, chơi ngu rồi...

Trên thực tế thì tất cả những người quen biết Ninh Tịch đều biết cô sợ nhất là nước mắt con gái.

Nhìn dáng vẻ đẫm lệ của Tiểu Kiều, Ninh Tịch nhéo mi tâm một cái, nội tâm giằng co: "Tiểu Kiều đừng khóc mà, anh..."

Cô đang suy nghĩ xem có cách nào có thể thu tay mà lại có thể giảm độ tổn thương đến mức nhỏ nhất không, nếu không có thì trước mắt cứ đồng ý với Tiểu Kiều đã, ít nhất không để cô bé này mất mặt tại chỗ đông người thế này được?

Dẫu sao chuyện đêm nay cũng là do cô sai...

Cách đó không xa, Lục Cảnh Lễ vuốt vuốt mặt cũng chuẩn bị báo động đỏ luôn rồi. Anh đã sớm thăm dò được thuộc tính thương hương tiếc ngọc của Ninh Tịch thế nên hoàn toàn tin tưởng trước sự tấn công bằng nước mắt của Tiểu Kiều, e là Ninh Tịch sẽ thật sự đồng ý với cô ta.

Bởi vì tất cả mọi người, bao gồm cả Lục Cảnh Lễ đều tập trung sự chú ý vào Ninh Tịch, cho nên không ai phát hiện trong một cái góc nào đó, phong ấn của Đại ma vương đã giải trừ...

Không ai phát hiện Lục Đình Kiêu đứng lên từ lúc nào, anh sải chân bước từng bước một về phía Ninh Tịch...

Ngay cái lúc mà Ninh Tịch mềm lòng chuẩn bị đáp ứng thì cổ tay cô bị một người kéo lên, cả người rơi vào một lồng ngực lạnh như băng. Một giây sau, nụ hôn nóng bỏng rơi xuống môi cô không chệch một li...
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,038
Điểm cảm xúc
2,090
Điểm
113
Khoảnh khắc đó, tiếng dao nĩa loảng xoảng xen lẫn tiếng hít thở đồng loạt của tất cả mọi người có mặt ở hiện trường đồng loạt vang lên…

Lục Cảnh Lễ uống được ngụm rượu còn chưa xuống đến cổ đã sặc lên tận mũi, ho sù sụ sù sụ, chai dầu thuốc Trang Khả Nhi đang siết chặt trong tay lập tức rơi xuống nát bấy, Đại Kiều kinh hãi, Tiểu Kiều…Tiểu Kiều thì bị dọa cho đến mức ngu cả người luôn rồi…

Đương nhiên, hiện trường còn có một người còn kinh ngạc hơn tất cả đó chính là bản thân Ninh Tịch.

Fuckkkkkkkkkkkkkkk......!!!

Đại ma vương đang làm cái gì thế?

Đợi tới khi mắt Ninh Tịch như sắp rớt ra đến nơi, Lục Đình Kiêu mới rời khỏi đôi môi cô, nhưng lại vòng tay ôm siết lấy eo cô công khai thể hiện chủ quyền lãnh thổ rồi đưa mắt nhìn về phía Tiểu Kiều trầm giọng nói: "Còn có vấn đề gì nữa không?"

Tiểu Kiều vừa nãy vẫn còn truy hỏi Ninh Tịch tại sao không chọn mình ngẩn ra mất một giây sau đó lập tức lắc đầu như trống bỏi.

Anh Đường không có lừa cô, anh ấy quả thực là không có bạn gái! Nhưng người ta có bạn trai nhaaaaaaaaa! Hơn nữa bạn trai của người ta còn là Kiêu giaaaaa! Oh my god!

Lục Cảnh Lễ che mắt tỏ vẻ không nỡ nhìn, anh cảm thấy đáng thương cho con nhóc này quá, lắc nhiều như thế không biết óc có bị văng mất không nữa!

Ài! Cô nhóc ngốc, thả thính ai mà chẳng được, lại cứ khăng khăng muốn cướp đồ ăn từ miệng hổ…

Ninh Tịch cố gắng thoát ra, giãy một lúc mà vẫn không ra được, cuống đến nỗi suýt thì cào luôn ai đó: "Lục Đình Kiêu…anh điên rồi à? Anh có biết bây giờ mình đang làm gì không???"

Vẻ mặt của Lục Đình Kiêu chẳng có tí nào gọi là ăn năn hối hận cả, ngược lại còn ra vẻ như mình có lý lắm: "Giải quyết phiền toái."

"…" Ninh Tịch, cô muốn đi chết quá!!!

Kể cả là anh có muốn giải vây cho cô đi chăng nữa nhưng mà bây giờ cô đang là đàn ông mà, rốt cuộc thì anh có nhận thức được điều này không!!!

Trực tiếp hôn nhau trước mặt mọi người đã đủ chấn động rồi, bây giờ lại còn là hai thằng đực rựa…

Cô đang hóa trang nên coi như không có việc gì nhưng anh lại là một chuyện khác, anh ngại những tin đồn trước đấy chưa đủ khoa trương hay sao, lần này thì hay lắm, tự mình chứng thực chuyện này luôn rồi!

Cái gã này cũng tùy hứng quá rồi!

Ninh Tịch tức giận: "Bỏ ra!"

Lục Đình Kiêu không những không buông ra mà càng không thể kiềm chế nổi bản thân mình khi nhìn thấy sự lo lắng và quan tâm ẩn chứa trong đôi mắt tức giận đó, anh cúi xuống hôn cô thêm lần nữa…

Cảm nhận sự ấm nóng đột ngột xuất hiện trên môi mình, Ninh Tịch ngu cả người: "!!!"

Đờ phắc!!! Tình huống gì thế này? Đại Ma vương nhiễm virut rồi à?

"Bùm" một cái, cũng không biết đứa xui xẻo nào đứng không vững, kinh ngạc quá độ mà rơi luôn xuống bể bơi...

Ôi má ơi!!! Thật đáng sợ nha!!!

Tối nay bọn họ biết một bí mật kinh thiên động địa thế này, không biết sau này có bị bịt đầu mối không đây?

Nhưng mà... cho dù cả hai người đều là đàn ông, nhưng mà… nhưng mà… sao tự dưng lại thấy bọn họ xứng đôi với nhau thế nhỉ?

Một người ngang bướng, một người bá đạo, cảnh tượng hai người ôm hôn nhau quả thật khiến người ta đỏ mặt, tim đập thình thịch, máu chảy rần rần aaaa...!

Mau mau tỉnh lại! Tỉnh lại đi! Ôi trời ạ, tại sao bọn họ lại có cái ý nghĩ kì quái như thế chứ!
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,038
Điểm cảm xúc
2,090
Điểm
113
Khi cằm bị những ngón tay hơi thô ráp siết chặt, cảm giác tê tê đau đau truyền đến khiến Ninh Tịch sợ đến mức tí thì t*** ra quần.

Sớm biết thế đã không chơi high như vậy, Đại ma vương sau khi giải trừ phong ấn thật đáng sợ, cái gì cũng không thèm sợ!

Nhưng mà, cô thật sự không ngờ được ngay đến cả con gái mà Đại ma vương cũng ghen, còn ghen đến mức long trời lở đất thế này nữa!

Lần này, tuy Lục Đình Kiêu hôn lên đôi môi đó rất lâu nhưng vẫn biết rõ giới hạn, gần đến khi Ninh Tịch sắp xù lông lên mới thả cô ra.

Ninh Tịch nghiến răng nghiến lợi, từ từ giơ tay lên… muốn giật luôn bộ tóc giả xuống…

Mọi chuyện đã thành ra thế này, cô đâu thể để Lục Đình Kiêu bị người ta hiểu lầm thành Gay?

Nhưng mà, đúng lúc này dường như Lục Đình Kiêu lại nhìn ra cô muốn làm gì, anh nắm tay cô thật chặt, ngăn cản hành động của cô.

Ánh mắt rực lửa chăm chú nhìn vào người con gái trước mặt như thể cả thế giới này chỉ có mình cô, anh đè thấp giọng xuống nói với cô: "Không cần thiết phải thế đâu, như thế này không tốt sao? Sau này bên cạnh anh sẽ không có người phụ nữ nào khác nữa."

Ninh Tịch nghe vậy thì sửng sốt, từ trong tim truyền đến sự rung cảm không thể khống chế nổi…

Ôi cha mẹ ơi! Đại ma vương thật quá đáng! Chơi lớn thật đấy! Má nó chứ, cô sắp không nhịn nổi nữa rồi, muốn ngay lập tức nhảy bổ vào lòng anh cưỡng hôn anh mất thôi!

"Tôi… tôi đi toilet!" Sau cùng, Ninh Tịch thoát ra khỏi bàn tay của Lục Đình Kiêu, chạy trốn mất tiêu.

Lục Đình Kiêu nhìn theo bóng lưng nhếch nhác chạy trốn của cô gái nhỏ rồi ngay sau đó đưa mắt liếc tất cả những người có mặt ở đây một cái, ánh mắt ấm áp dịu dàng liền biến thành rét lạnh căm căm ngay lập tức…

Tiểu Kiều ôm lấy Đại Kiều, sợ đến mức run lẩy bẩy: "Hu hu hu! Chị ơi! Em đã làm gì thế này! Em đã làm cái gì thế này! Kiêu gia sẽ giết chết em mất! Vừa nãy thế mà em dám to gan tranh giành đàn ông với Kiêu gia!!!"

Đại Kiều hiển nhiên là cũng bị dọa cho khiếp vía, cố ép mình bình tĩnh nói: "Bình tĩnh nào, sẽ không có chuyện gì đâu, người không biết không có tội, dù sao bọn họ chẳng ai nói gì, chúng ta hoàn toàn không biết chuyện mà!"

"Chẳng trách anh ấy lại thân quen với Kiêu gia và cả anh Cảnh Lễ như thế, ngay cả Tiểu Bảo cũng thân nữa! Sao em lại ngu thế cơ chứ, không sớm nghĩ ra mối quan hệ giữa bọn họ là thế này!"

Hai chị em co cụm lại một góc cố gắng giảm bớt sự tồn tại của mình đi, đám hủ nữ ẩn núp trong quần chúng thì máu mũi đầm đìa bàn ra tán vào…

"Chuyện Lục tổng thích đàn ông đã đồn đại lâu lắm rồi, chỉ là vẫn chưa come out thôi, thực ra cũng không có gì đáng ngạc nhiên lắm, đúng không?"

"Nhưng… tận mắt nhìn thấy cảnh tượng này thì vẫn…" rất rúng động!!!

Những người khác cũng ào ào gật đầu phụ họa, thực là rúng động mà!

Có người nhún vai tỏ vẻ không sao cả: "Giờ đã là thời đại nào rồi, chuyện như thế này bây giờ cũng bình thường mà? Dù sao tôi cũng chẳng kì thị, hơn nữa hai người bọn họ ấy mà, nhìn vào trông cũng xứng đôi vừa lứa lắm, cái gã họ Đường ấy lớn lên còn đẹp hơn cả con gái, hai người họ đứng cạnh nhau hoàn toàn không có gì là không hợp hết."

Nghe đến đây cũng có rất nhiều người thể hiện sự tán đồng: "Cái gã đó kiêu ngạo thế có đứa con gái nào chịu nổi hắn không? Cũng chỉ có người như Lục gia mới có thể khống chế được hắn ta, đúng không?"

"Ha ha, tôi thấy không hẳn đâu, cậu không thấy Kiêu gia còn ở đây mà cái tên nhóc đó còn dám đi trêu hoa ghẹo nguyệt à? Đầu tiên là đệ nhất danh viện kinh thành, sau đó là đôi chị em song sinh! Sau cùng làm cho Kiêu gia không chịu nổi mà công khai luôn còn gì! Cậu ta hoàn toàn bắt thóp Kiêu gia rồi!"

"Chậc chậc, khó trách Kiêu gia không yêu mỹ nữ lại yêu cậu ta!"

...
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,038
Điểm cảm xúc
2,090
Điểm
113
Đứng trước phòng vệ sinh, vì tâm hồn còn đang treo ngược cành cây nên Ninh Tịch tí nữa thì bước thẳng vào phòng vệ sinh nữ, cuối cùng ngẩn ra một lúc mới sực tỉnh liền chui vào phía đối diện.

Rửa mặt xong rồi mới coi như bình tĩnh được một chút, kết quả vừa mới bước ra ngoài hành lang liền trông thấy…Trang Khả Nhi.

Vừa nãy lúc chơi trò chơi với Tiểu Kiều và Đại Kiều, hai chị em đã "buôn" với cô không ít chuyện về Trang Khả Nhi, đương nhiên cũng nói về chuyện của Trang Khả Nhi và Lục Đình Kiêu.

Cho nên, lúc này cô thật không biết nên dùng thái độ như thế nào để đối mặt với Trang Khả Nhi nữa, vậy là cô quyết định không làm gì cả.

Quả nhiên, thấy cô không nói gì Trang Khả Nhi không chịu được mà lên tiếng trước: "Tôi biết tôi chẳng có lập trường gì để hỏi cả… nhưng mà… có thật không… anh và Lục Đình Kiêu…mối quan hệ của hai người thực sự là như vậy ư?"

Ninh Tịch nghe thế nhướng mày, xem ra quả nhiên là đến để hỏi tội mình vì đã cướp đi người trong lòng?

Nhà họ Trang tuy rằng trên thương trường không thể so với nhà họ Lục, nhưng bối cảnh của nhà họ… cho dù là thế gia hàng đầu như nhà họ Lục cũng không dám khinh thường hơn nữa còn đúng là thứ mà họ cần nhất.

Lí do Lục Sùng Sơn nhắm trúng Trang Khả Nhi là vì mong muốn có thể mượn thế lực đằng sau nhà họ Trang trợ giúp, khiến thế cho thế lực của nhà họ Lục càng thêm vững chắc.

Nói đến nhà họ Trang… thực ra cũng có chút chút quan hệ sâu xa với Ninh Tịch đấy…

Lão gia tử của nhà họ Trang - Trang Tông Nhân có tất cả một trai ba gái, mà mẹ đẻ của Ninh Tịch - Trang Linh Ngọc chính là đứa con gái út của Trang Tông Nhân, năm đó bà ta vì nhất quyết đòi lấy Ninh Diệu Hoa mà đoạn tuyệt quan hệ cha con với Trang Tông Nhân, hơn 20 năm nay chưa từng qua lại với nhau, cho nên trừ một số người lớn tuổi biết nội tình sự việc ra, phần lớn người ngoài chỉ cho là Trang Tông Nhân có hai cô con gái, ngay cả thế hệ tiếp sau của nhà họ Trang cũng không biết.

Ninh Tịch biết chuyện này là vì có lần vô tình nghe thấy Trang Linh Ngọc và Ninh Diệu Hoa nói chuyện với nhau…

Hình như lúc đó Ninh Diệu Hoa gặp phải khó khăn gì đó, mong Trang Linh Ngọc có thể quay về cầu cứu cha vợ, nhưng Trang Linh Ngọc cự tuyệt, nói đã thề từ nay trở đi sẽ không qua lại với nhau nữa…

Trang Khả Nhi là cháu nội của Trang Tông Nhân, Ninh Tịch là cháu ngoại của Trang Tông Nhân, cho nên xét về quan hệ huyết thống thì bọn họ là chị em họ.

Chuyện này… rối rắm ra phết đấy!

Nhưng mà, Ninh Tịch cũng chỉ tùy tiện nghĩ ngợi lung tung mà thôi, trong đầu cũng chẳng có ý gì cả, ngay cả Trang Linh Ngọc cô còn chẳng thèm nhận nữa là ông ngoại và bà chị họ cách xa tám ngàn dặm…

"Thật thì sao mà giả thì lại thế nào?" Ninh Tịch không đáp mà hỏi ngược lại một câu.

"Giả à…" Giọng nói của Trang Khả Nhi run run, cô vô cùng hi vọng đó là giả… nhưng mà, không thể được… bọn họ ngay trước mặt mọi người đã… chẳng qua cô đang tự lừa mình dối người mà thôi…

Sau cùng, Trang Khả Nhi mới hít sâu một hơi, trở về với vẻ bình tĩnh tự nhiên mở miệng nói: "Nếu như là thật, tôi bỏ cuộc."

"Hả?" Bởi vì hoàn toàn không ngờ được Trang Khả Nhi sẽ trả lời như thế, hoàn toàn không phù hợp với tính cách háo thắng của cô nàng thế nên Ninh Tịch cũng khó tránh khỏi sửng sốt.

Trang Khả Nhi siết chặt hai tay, ánh mắt sáng rực nhìn cô gằn từng chữ một nói: "Chuyện của Lục Đình Kiêu là tôi bị đẩy vào tình thế bắt buộc. Nhưng mà bởi vì anh cho nên tôi mới bỏ cuộc…tôi…tôi không tranh với anh…"

Trang Khả Nhi nói xong liền quay người chạy vội…

Ninh Tịch nhìn theo bóng lưng vừa cao ngạo vừa nhỏ bé của Trang Khả Nhi, lại ngu người lần nữa: "…"

Hình như có gì đó sai sai thì phải… hay là cô hiểu nhầm rồi?

Sao cô có cảm giác là Trang Khả Nhi yêu cô chứ không phải là Lục Đình Kiêu thế nhỉ?
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,038
Điểm cảm xúc
2,090
Điểm
113
Bên ngoài, bữa tiệc vẫn đang tiếp tục nhưng mà hiển nhiên là tâm tư của tất cả mọi người đều không còn đặt lên việc ăn chơi nữa rồi.

Lục Cảnh Lễ nhìn đám phụ nữ dần dần chạy mất tiêu, toàn bộ đều là đám tiểu thư nhà giàu đặc biệt tìm đến đây vì Lục Đình Kiêu, giờ đều giơ cờ đánh trống rút lui hết rồi.

"Anh, chiêu này của anh thực sự quá tuyệt vời! Không chỉ giải quyết toàn bộ tình địch, ngay cả cái đám phụ nữ tơ tưởng đến anh cũng giải quyết luôn một thể! Trước sau đều không có gì phải lo nữa!" Lục Cảnh Lễ nhìn anh mình với vẻ mặt đầy sùng bái.

Vào giờ phút này Lục Cảnh Lễ vẫn không ý thức được, ông anh mình thì thoạt nạn nhưng chẳng mấy nữa thì cái xui xẻo ấy lại rơi bản thân mình…

Ninh Tịch sau khi ra khỏi toilet, ngoại trừ những ánh mắt nóng rực đang dõi theo mình thì người đầu tiên lao đến chính là bánh bao nhỏ.

Trên mặt bánh bao nhỏ hiện lên năm chữ cực kì rõ ràng: Cục cưng tức giận rồi!!!

Muốn ôm cơ!

Phải là cái ôm to đùng ý!

Có như thế mới có thể an ủi được tâm hồn bị tổn thương!

Cô Tiểu Tịch thế mà lại thơm thơm ba ba, còn thơm tận hai lần nữa! Hai lần!

Ninh Tịch liếc mắt một cái liền biết cu cậu đang nghĩ gì, cực kì hào phóng mà thơm cho cu cậu hai cái thật kêu, sau đó ôm cu cậu đi về phía Lục Đình Kiêu.

Cô vừa mới ngồi xuống, liền có một cậu bồi bàn bê một cái khay đi đến, trên khay có hai cốc sữa.

Lục Đình Kiêu cầm một cốc đưa cho con trai, cốc còn lại đưa cho Ninh Tịch sau đó liền lười nhác dựa vào thành ghế, nhưng mà cánh tay lại đặt lên thành ghế đằng sau lưng Ninh Tịch, tư thế ngập tràn sự chiếm hữu.

Cả người đang phát tán ra bên ngoài một tin tức..

Vật sở hữu tư nhân, cấm dụ dỗ

Nhìn cũng không được.

Quả nhiên, chiêu này rất hiệu quả, thoáng cái tất cả mọi người đã quay đi nhìn chỗ khác uống rượu, nói chuyện và đánh rắm...

Chiêu vừa rồi của Đại ma vương đúng là rút củi dưới đáy nồi, quả thực giải quyết sạch sẽ mọi phiền toái, giờ thì bên cạnh Ninh Tịch sạch sẽ hơn nhiều rồi, nhưng mà cô vẫn không khỏi lo lắng: "Này, Lục Đình Kiêu, anh như thế thì sẽ bị mọi người hiểu nhầm đấy… thật sự là không có chuyện gì à?"

Lục Đình Kiêu gật đầu: "Ừm, không cần lo, đợi đến ngày em thành vợ tôi, lời đồn đó tự nhiên sẽ hết thôi."

Ninh Tịch: "Khụ khụ khụ…" Má nó! Nếu không có ngày đó thì chẳng phải cả đời này anh sẽ bị hiểu nhầm là thích đàn ông à?

Lục Cảnh Lễ: "Ha haha… thính thả vừa vừa thôi được không? Em sắp bị cả hai làm cho sặc chết rồi đây này!"

Một lúc sau, bánh bao nhỏ đã hơi hơi buồn ngủ, bình thường cậu nhóc tầm chín, mười giờ đã ngủ rồi, uống sữa xong thì lại càng buồn ngủ.

Lục Đình Kiêu nhìn vẻ lơ mơ ngái ngủ của con trai, anh đưa tay định bế lên, muốn để cho thằng bé ngủ thoải mái hơn một chút.

Kết quả là, cậu nhóc hoàn toàn không thèm, cực kì ghét bỏ mà tuột xuống, chạy bình bịch đến chỗ Ninh Tịch bám dính lấy cô, cái tay nhỏ nhắn còn ôm cổ Ninh Tịch thật chặt, vẻ mặt đề phòng nhìn chằm chằm ba mình như thể muốn nói: Ba muốn tách con và cô Tiểu Tịch ra chứ gì, con biết thừa âm mưu của ba rồi…

Từ sau khi Lục Đình Kiêu hôn Ninh Tịch, cậu nhóc vẫn luôn trong trạng thái đề phòng, liên minh cha con bắt đầu có vẻ lung lay sắp sập.

Lục Cảnh Lễ ngồi bên cạnh nhìn thì thấy hả hê lắm, tí nữa thì bật cười thành tiếng.

Đúng là vỏ quýt dày có móng tay nhọn, anh Hai xử lý hết tất cả mọi người nhưng lại quên mất con trai mình ha ha ha...

Ninh Tịch rất thương Tiểu Bảo cho nên liền bế cậu nhóc lên, tạm biệt Lục Cảnh Lễ: "Nhị thiếu, các anh cứ chơi tiếp đi nha, Tiểu Bảo buồn ngủ rồi, tôi đưa nó về đi ngủ trước đã! Thằng bé đang tuổi ăn tuổi lớn không thể thức khuya!"

Lục Cảnh Lễ nhìn cái vẻ mẹ hiền vợ đảm này của Ninh Tịch mà trên trán hiện ra mấy cái vạch đen, thật đúng là chẳng thể tin nổi cái gã playboy tung thính khắp nơi lúc nãy và bây giờ là một…
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,038
Điểm cảm xúc
2,090
Điểm
113
Con trai buồn ngủ rồi, vợ muốn đưa con trai về nhà, Lục Đình Kiêu đương nhiên là không thể ở lại.

Thấy Ninh Tịch bế Tiểu Bảo, Lục Đình Kiêu liền cởi cái áo vest ra choàng lên vai Ninh Tịch, sau đó sóng vai bước ra ngoài cùng cô…

Chậc, chậc, cái cảnh gia đình ba người cùng về nhà này thật là cảm động nha…

Cho dù đã bị Lục Đình Kiêu cảnh cáo nhưng mọi người đều không nhịn được mà dõi ánh mắt theo, càng xem càng ngạc nhiên, cái thằng nhóc họ Đường lúc nãy ăn chơi khủng khiếp thế mà giờ ôm con trai của Lục Đình Kiêu lại dịu dàng đến thế, sự kiêu ngạo và sắc bén trên đường nét khuôn mặt giờ khắc này cũng mềm mại như nước, chẳng có chút công kích nào hơn nữa, khi nhìn vào còn khiến người ta cảm thấy ấm áp…

Không được! Không được xem nữa! Bị bẻ cong thì chết toi! Đây là nhân vật đáng sợ đến mức Lục Đình Kiêu cũng bẻ cong được đấy!

Trong khi đám đàn ông đứng vây xem cố gắng ổn định tâm lý, đám con gái thì đã hoàn toàn đánh mất tim luôn rồi, dù người ta có thích người đàn ông khác nhưng họ vẫn rất rất là thích thì làm thế nào?

Dáng vẻ bế con nít thật là lôi cuốn…thật là dịu dàng…

Tiểu Kiều nằm bò trong lòng chị mình, khó chịu đến mức sắp ngất: "Hu huhu…thật đau lòng quá, đó là hai người đàn ông em thích nhất cả đời này! Thế mà họ lại yêu nhau mất rồi! Đêm nay em thất tình tận hai lần liền!"

Đại Kiều: "Ờ…" Nói thế này hình như cũng không sai… đúng là thất tình hai lần liền thật mà…

Tiểu Kiều ôm ngực, đau khổ khóc than: "Trai đẹp vốn đã hiếm mà chúng nó lại còn yêu nhau! Thoắt một cái hai người đàn ông tuyệt vời đã mất rồi! Trái tim đau khổ của em!"

Đại Kiều chỉ có thể an ủi nói: "Không sao, không sao, không phải là vẫn còn anh Cảnh Lễ đó sao?"

Tiểu Kiều khụt khịt cái mũi, khàn khàn nói: "Không cần! Lục Cảnh Lễ củ cải1 lắm! Không phải là kiểu em thích! Có đẹp trai nữa em cũng không cần!"

1Củ cải: chỉ những người đàn ông lăng nhăng.

Đúng lúc Lục Cảnh Lễ đi ngang qua, nghe thế tí trượt chân ngã dập mặt.

Má nó chứ! Ông đây củ cải? Được, đúng là ông đây củ cải thật! Nhưng có củ cải bằng anh Đường của mấy đứa không?

Anh Đường của mấy đứa hết đàn ông rồi đến phụ nữ cũng không bỏ qua đó nha… Cái đám con gái ngốc nghếch này!

Lục Cảnh Lễ đưa ba người ra cửa, vừa bị cho ăn hành rồi vẫn không quên quay sang giúp anh trai mình: "Muộn thế này rồi, chạy đi chạy lại cũng phiền, không bằng cô cứ ngủ lại nhà anh tôi một đêm đi!"

Ôi, anh quả thật quá tốt bụng rồi! Nếu như trên đời này có giải thưởng em trai tốt nhất, thì đó nhất định là anh!

Ninh Tịch nghĩ nghĩ cũng cảm thấy ba ruột của bánh bao nhỏ ngay cách vách mà cô lại đưa thằng bé về Châu Giang Đế Cảnh xa xôi, hình như cũng phiền phức lắm…

"Cũng được, tôi không có vấn đề gì." Ninh Tịch nói.

Nói rồi cô bước về phía căn biệt thự của Lục Đình Kiêu, lúc sắp đến cổng lớn thì bánh bao nhỏ vốn đang buồn ngủ hai mắt nhập nhèm trong ngực Ninh Tịch nhìn thấy căn nhà quen thuộc trước mặt, vẻ mặt liền thay đổi, đột nhiên nổi khùng lên!

Cậu nhóc tóm thật chặt áo của Ninh, lắc đầu liên tục, sống chết cũng không chịu đi vào nhà!

Không đâu, không đâu, không đâu, con không muốn rời khỏi cô Tiểu Tịch đâu!

Hiển nhiên bánh bao nhỏ đang nghĩ rằng Ninh Tịch muốn đưa nó về nhà.

Ninh Tịch dịu dàng dỗ dành: "Bảo bối, không phải là bỏ con lại, cô Tiểu Tịch cũng ở cùng với con, sáng sớm mai chúng ta cùng về nhà cô Tiểu Tịch nhé, được không?"

Bánh bao nhỏ đang mơ mơ màng màng cũng không biết là có nghe thấy hay không dù sao thì vẫn cứ lắc đầu liên tục, căng thẳng đến mức sắp khóc đến nơi, nói gì cũng không chịu vào, cứ như thể sắp vào hang hùm ổ sói.

Ninh Tịch bất đắc dĩ nhìn về phía Lục Đình Kiêu: "Làm thế nào bây giờ?"

Lục Đình Kiêu thở dài một tiếng: "Không sao, tôi đưa hai người về."

Con trai… con không thể phản bội ba được…

Cùng lắm thì sau này không hôn trước mặt con nữa là được chứ gì!
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.

Bạn nên xem

Top