Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,406
Điểm cảm xúc
2,271
Điểm
113
Lục Cảnh Lễ bên này còn đang lo lắng lát nữa Tiểu Tịch Tịch tới nhỡ đâu lại nhìn thấy cái gì không nên thấy thì sao, nghĩ vậy tâm tư tán gái đều bay sạch, dè dặt đến gần anh trai thử thăm dò nói: "Anh à... hay là để em tìm cái cớ nào đó cho chị dâu không tới nữa?"

Những ngón tay thon dài của Lục Đình Kiêu gõ nhịp nhàng theo một quy luật lên tay vịn, mãi mới lên tiếng: "Lúc này chắc cô ấy đã trên đường tới rồi, chờ lát nữa gửi anh gửi tin nhắn bảo cô ấy qua chỗ anh."

Loại chuyện như thế này Lục Đình Kiêu không thể mạo hiểm được, lỡ lại xảy ra chuyện gì không thể cứu vãn thì làm sao.

Nói xong thì anh đứng lên, nhìn dáng vẻ thì xem chừng chuẩn bị rời đi.

Trang Khả Nhi không biết Lục Đình Kiêu với Lục Cảnh Lễ nhỏ giọng nói cái gì, nhưng vừa nói xong đã muốn rời đi khiến vẻ mặt bình tĩnh của cô ta khó tránh khỏi có chút mất mát: "Nhanh như vậy anh Lục đã muốn đi rồi sao? Hay là ở chơi thêm một lúc đi? Có chuyện gì gấp sao?"

Lời vừa ra tất cả mọi người lập tức dựng lỗ tai lên!

Cái gì? Lục Đình Kiêu phải đi?

Nhanh như vậy á? Cái này... còn chưa nổi năm phút cơ mà?

Chưa đến năm phút mà anh trai đã muốn đi, Lục Cảnh Lễ cũng thực sự thấy mất mặt nhưng mà ai bảo hôm nay là anhn để xảy ra tình trạng chó gặm này chứ!

"Thật đáng ghét! Sao anh Kiêu lại muốn đi nhanh như thế? Nhất định là bị con nhỏ Trang Khả Nhi đó làm phiền rồi!

"Tám phần là như thế rồi! Lục tổng thích nhất là yên tĩnh mà, trong chúng ta nào có ai là không ngưỡng mộ anh ấy đâu nhưng mà có dám ra làm phiền chứ, tự dưng cô ta lại chạy tới bô bô cái miệng mới khiến anh ấy khó chịu!"

"Làm hại chúng ta ngay cả cơ hội nhìn từ xa cũng không có!"

"Đồ đáng ghét! Ỷ vào gia thế tốt rồi thì muốn làm gì thì làm sao?"

...

Nghe tiếng bàn tán mãi không dứt, Trang Khả Nhi có chút không nén được giận, mấy người đáng chết này nói lăng nhăng gì đó, Lục Đình Kiêu sao lại bị cô làm phiền nên mới rời đi!

Lần gặp trước, Lục Đình Kiêu đã khiến cô rung động, đồng thời cô cũng sớm nhận định người đàn ông này, khó khăn lắm hôm nay mới gặp lại thì sao có thể dễ dàng buông tha cơ chứ!

Thân là Đại tiểu thư của Trang gia thì thử hỏi Đế Đô này ai có thể so với cô về độ môn đăng hộ đối với Lục Đình Kiêu.

Từ nhỏ đến lớn chỉ cần là đồ cô muốn thì chắc chắn cô sẽ có được, lần này tất nhiên cũng như vậy thôi!

Hơn nữa giữa cô và Lục Đình Kiêu chắc chắn có duyên, tối nay cô vừa mới trở về từ nước ngoài thì nghe một người bạn nói Lục Cảnh Lễ mở party và Lục Đình Kiêu cũng tới.

Quả nhiên là gặp được anh ở đây, không chỉ vậy vốn trước giờ chỉ mặc đồ có sắc lạnh thì hôm nay anh lại phá lệ mặc một bộ âu phục đỏ thẫm. Màu sắc giống y như đúc chiếc váy mà cô mặc hôm nay, vô cùng xứng đôi.

Trong nháy mắt trông thấy anh, ánh mắt Trang Khả Nhi như bốc ra được cả ngọn lửa, còn đẹp trai hơn cả lần đầu gặp mặt...

Người đàn ông này! Tuyệt đối cô phải giành được!

Nghĩ tới đây Trang Khả Nhi lập tức khôi phục lại tinh thần, đạp lên đôi cao gót 12 phân uyển chuyển đuổi theo Lục Đình Kiêu.

"Anh Lục, xin chờ một chút... Tôi... A..."

Bởi vì đôi giày hôm nay Trang Khả Nhi đi thực sự quá cao, cộng thêm việc sàn nhà cạnh hồ bơi có chút trơn trượt mà cô lại sải bước thật nhanh chạy tới nên trượt chân một cái, cả người mất thăng bằng lao về phía hồ bơi...

Trong nháy mắt ấy, trên mặt Trang Khả Nhi tràn ngập sự kinh hoàng cùng tuyệt vọng, tựa như đã thấy đám người xung quanh bắt đầu chế nhạo bêu xấu cô.

Không... không muốn...

Ngay tại lúc Trang Khả Nhi run rẩy nhắm mắt lại thì bỗng nhiên có một bóng người từ đâu lao ra nhanh như một tia chớp, cánh tay hơi nhỏ gầy vững vàng ôm lấy eo của Trang Khả Nhi, vừa duỗi ra đã lập tức co lại kéo cô vào lòng ngực, đem Trang Khả Nhi xoay người cả nửa vòng mới thành công cứu cô lại...

Cách đó không xa, Lục Cảnh Lễ ngơ ngác nhìn tình huống giống y như trong tiểu thuyết ngôn tình cẩu huyết, một "anh chàng" đẹp trai như thiên thần xuất hiện cứu lấy Trang Khả Nhi...

Ly rượu trong tay 'choang' một tiếng lăn trên bàn quầy bar: "Chị... chị dâu?"
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,406
Điểm cảm xúc
2,271
Điểm
113
Anh chàng cứu Trang Khả Nhi có một khuôn mặt tinh xảo, mị hoặc có thể nháy mắt giết chết cả trai lẫn gái. Thứ hấp dẫn nhất chính là ánh mắt tựa như lưu ly kia, nhìn như có vẻ lười biếng tùy tiện nhưng mà lại lộ ra một cảm giác tiêu sái không thể kiểm soát; vẻ thờ ơ lạnh lùng như thể không có bất cứ chuyện gì trên đời có thể chạm được vào lòng cậu ta.

Tuy nhiên sự vô tình cũng có thể làm say mê lòng người...

Anh chàng này... đơn giản là một yêu tinh sinh ra để mê hoặc chúng sinh!!!

Trang Khả Nhi vốn cho rằng lần này cô chết chắc rồi nhưng không ngờ lại thoát được.

Một hơi ấm nhẹ nhàng khoan khoái khiến người khác an tâm ùn ùn kéo đến bao lấy Trang Khả Nhi, cô ngẩng đầu lên theo bản năng, đối diện với một đôi mắt có khả năng cướp đoạt linh hồn của người khác...

"Không sao chứ?"

Người thanh niên này không giống mấy kẻ cố tạo ra cơ hội để sàm sỡ cô, chờ cô đứng vững lại liền lập tức buông cô ra, không chỉ giữ một khoảng cách nhất định mà còn rất cẩn thận để cô cách bể bơi một khoảng.

Trái tim Trang Khả Nhi loạn nhịp vì hành động chu đáo này: "Cám... cám ơn..."

"Anh chàng" kia cong khóe miệng: "Đây là vinh hạnh của tôi."

Vì vừa mới bị trượt chân nên khóa giày của Trang Khả Nhi bị tuột ra, "anh chàng" nói xong thì vô cùng tự nhiên cúi người xuống, giúp cô cài chắc khóa giày lại rồi mới đưa một tay ra.

Ngón tay Trang Khả Nhi khẽ run, do dự một chút mới chậm chạp đưa tay mình lên. Bàn tay vừa mới chạm phải đầu ngón tay của người kia thì hai gò má đột nhiên đỏ bừng.

Trừ việc đỡ bàn tay cô ra thì "anh chàng" hoàn toàn không có bất cứ một tiếp xúc thân thể nào khác cả, anh ta chỉ chậm rãi đỡ cô ngồi xuống một chiếc ghế...

Những người vây xem vốn mong chờ Trang Khả Nhi bị mất mặt nhưng không ngờ được bỗng nhiên từ đâu lao ra một người, mà người này tốc độ cực nhanh, không ai phát hiện cậu ta xuất hiện từ lúc nào...

Bọn họ lập tức oán trách tên lạ mặt chui từ đâu ra làm hỏng chuyện tốt của bọn họ nhưng trông thấy cảnh đó thì thì đều kích động đến hai má đỏ bừng, ngay cả nói cũng không nên lời...

"Ôi... thật là đẹp trai! Ai vậy? Là người trong giới sao? Sao trước nay tôi chưa từng thấy qua?" Danh viện nào đó xấu hổ đỏ bừng cả mặt hỏi thăm khắp nơi.

"Không biết, tôi cũng không nhận ra là ai cả! Thân thủ thật tốt a! Động tác vừa nãy cứ y như khinh công vậy!"

"Gặp phải tuyệt sắc giai nhân như Lục tổng và Nhị thiếu khiến tôi tưởng mình đã miễn dịch với trai đẹp rồi! Nhưng mà chuyện gì xảy ra thế này! Tại sao tim tôi đập nhanh đến vậy aaaa...! Chết mất!"

"Tôi cũng thế! Giống như trúng phải tiếng sét ái tình rồi!"

"Người kia rốt cuộc là ai? Từ bao giờ Nhị thiếu có một người bạn như vậy?"

...

Kĩ thuật hóa trang của Ninh Tịch thuộc hàng chuyên nghiệp, người quen tuyệt đối không nhận ra cô.

Dĩ nhiên cũng có ngoại lệ, ngay từ giây phút cô xuất hiện thì Lục Đình Kiêu đã nhận ra cô rồi.

Còn Lục Cảnh Lễ tất nhiên không có bản lĩnh thông thiên kia rồi, anh nhận ra Ninh Tịch là vì thấy bảo bối Tiểu Bảo chạy sau lưng người nọ nên mới liên tưởng đến...

Tình hình trước mắt hoàn toàn phát triển theo chiều hướng không khống chế được, ánh mắt Trang Khả Nhi và mấy cô danh viện nhìn Ninh Tịch ngày càng không đúng, thậm chí có người còn quấn lấy Cảnh Lễ hỏi thân phận Ninh Tịch, bộ não đáng thương của Cảnh Lễ đã hoàn toàn chết máy...

Lợi hại quá... anh... a nhầm chị dâu!
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,406
Điểm cảm xúc
2,271
Điểm
113
Đỡ Trang Khả Nhi ngồi xuống Ninh Tịch cũng không rời đi ngay lập tức, cô để cho người giúp việc đưa tới một đôi giầy đế bằng cùng một lọ dầu xoa bóp trật khớp, cẩn thận dạy Trang Khả Nhi cách sử dụng, sau đó mới đứng dậy rời đi.

Ninh Tịch đối với loại đàn ông cặn bã đều rất vô tình nhưng đối với nhưng cô gái đáng yêu yếu đuối thì lại vô cùng dịu dàng, đối với cô mà nói thì con gái được sinh ra là để được yêu thương.

Từ một phương diện nào đó thì Giang Mục Dã nói không sai. Thuộc tính ẩn lớn nhất của Ninh Tịch chính là thương hoa tiếc ngọc.

Trang Khả Nhi hoảng hốt vươn tay nắm chặt góc áo của Ninh Tịch: "Khoan đã!"

Ninh Tịch dừng bước chân, ánh mắt hồ nghi, lông mày khẽ cong lên như một cái móc câu nhỏ dụ dỗ lòng người cắn câu.

Giọng Trang Khả Nhi khẽ run lên: "Tôi... tôi vẫn chưa rõ, anh có thể... có thể giúp tôi một chút không?"

Lông mày của Ninh Tịch nâng lên thêm mấy phần, ánh mắt kia tựa như nhìn thấu lòng người.

Trang Khả Nhi vừa nói ra cũng đã hối hận vô cùng, đáng chết, rốt cuộc cô đang nghĩ cái gì mà nói ra loại yêu cầu này!

Nhưng mà cô không khống chế được bản thân, chỉ tuân theo bản năng không muốn người trước mắt này rời đi...

"Tất nhiên." Ninh Tịch không thể để cô gái nhỏ này khó xử trước mặt bao nhiêu người được, cô hạ đầu gối, quỳ một chân xuống rồi nhẹ nhàng cần mắt cá chân trắng nõn kia lên: "Có thể sẽ hơi đau một chút."

"A..."

"Cố nhịn một chút nhé, nếu không mạnh tay thì máu bầm không tan được. Về nhà tự bôi thì chú ý đè vào hai huyệt vị này, dựa tay cách làm của tôi nhé, một lượt năm lần, làm ba lượt cho đến khi cảm thấy nóng lên... nhớ chưa?"

"Ừ, nhớ." Một Trang Khả Nhi luôn cao ngạo mà giờ lại ngoan ngoãn gật đầu, thanh âm trong miệng cũng mềm mại không ít.

Không giống như những người lớn lên trong những nơi tranh đấu quyền lực như Lục Cảnh Lễ và Lục Đình Kiêu, "người thanh niên" trước mắt này có khí chất hoàn toàn khác biệt, anh ta giống một con sói cô độc giữa thảo nguyên bao la, không bị ràng buộc bất cứ điều gì và cũng không thuần phục bất luận kẻ nào. Mặc dù thân xác ở nơi thành phố sầm uất, náo nhiệt, ồn ào nhưng tâm hồn vẫn bướng bỉnh tự do như cũ, anh ta có thể dịu dàng đến vô hạn với cô nhưng sẽ không vì cô mà dừng lại...

Trang Khả Nhi - một danh viện được nuôi trong khuê phòng làm sao có thể từng thấy, từng cảm nhận những thứ như thế này, dễ dàng đắm chìm vào nó là điều không thể tránh khỏi...

Cách đó không xa Lục Cảnh Lễ đã hoàn toàn sợ đến ngây người: "Quá... quá lợi hại! Chị dâu sát gái thấy ớn! Ngay cả em đây cũng phải quỳ xuống tự thẹn tài không bằng người... Chẳng lẽ vì là con gái nên hiểu rõ con gái sao? Hự! Em mà là con gái chắc cũng chịu không nổi luôn!"

Vừa dứt lời đã mơ hồ cảm thấy một luồng khí lạnh xâm nhập vào tận cốt tủy.

Lục Cảnh Lễ lạnh run cầm cập, cẩn thận liếc nhìn ông anh trai một cái rồi im bặt.

Lục Đình Kiêu đang định rời đi nhưng trông thấy một màn này, thì trên đỉnh đầu tựa như có thêm một thang tính giá trị tức giận, lúc này đang chậm rãi nâng lên...

Bản thân thì cẩn thận từng li từng tí vì sợ vợ sẽ hiểu nhầm nhưng không nghĩ tới người uống dấm lại là anh, từ đối tượng coi mắt biến thành tình địch...
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,406
Điểm cảm xúc
2,271
Điểm
113
Ninh Tịch làm anh hùng cứu mĩ nhân xong thì dắt bánh bao nhỏ đi về phía Lục Đình Kiêu và Lục Cảnh Lễ.

Sắc đẹp quá mạnh mẽ nên đến tận bây giờ mọi người mới phát hiện ra bên cạnh Ninh Tịch còn có một cục bột nhỏ.

Bởi ở đây toàn là người quen nên không ít người nhận ra thân phận của bánh bao nhỏ.

"A! Kia... bé trai kia... chẳng phải con trai của Lục tổng sao?"

"Không sai!"

"Sao Lục tiểu thiếu gia lại đi cùng cậu ta? chẳng lẽ đây là họ hàng của Lục gia?"

"Cũng không nhất thiết phải là họ hàng, chắc là có quan hệ rất tốt với Lục Đình Kiêu và Lục Cảnh Lễ!"

"Nếu có quan hệ tốt thì tại sao chưa thấy bao giờ? Thật kì lạ!"

...

Một anh chàng ngang tàng chất chơi dắt theo một bánh bao nhỏ mềm mềm xinh xinh, hình ảnh này giống như một mũi tên xuyên tim, thành công đem đám người hét đến chói tai...

...

Ninh Tịch mặc đồ nam vào thì ngay cả hành động cũng vô thức đổi thành hành động của phái nam. Đi tới liền trực tiếp choàng vai Lục Đình Kiêu ghì xuống coi như là chào hỏi, sau đó đem bánh bao nhỏ nhét vào ngực anh: "Tới sớm thế?"

"..." Sắc mặt Lục Đình Kiêu lại càng đen, định mở miệng nói nhưng rốt cuộc lại chẳng nói được từ nào, vẻ mặt vô cùng bất đắc dĩ.

Cuối cùng là Lục Cảnh Lễ không nhịn được mà bắt đầu dè bỉu: "Tiểu Tịch Tịch, cô mặc thành thế này tới đây là muốn làm cái gì?"

Việc đầu tiên của Ninh Tịch là gọi cho bánh bao nhỏ nước trái cây và một ít đồ ngọt, đang chăm bánh bao nhỏ thì nghe được những lời này của Lục Cảnh Lễ, đuôi mắt khẽ nhướng lên một cái tỏ vẻ đương nhiên nói: "Đương nhiên là để tán gái!"

Đầu Lục Cảnh Lễ đầy hắc tuyến: "Làm ơn đi! Cô muốn ăn đòn sao? Có để cho mấy con chó độc thân chúng tôi chút đường sống nữa không? Gái đẹp vốn là tài nguyên khan hiếm rồi mà một cô gái như cô còn muốn cướp của chúng tôi nữa à!"

Lục Cảnh Lễ muốn hại người nhưng lại bị người hại lại, quả thật muốn chết luôn cho rồi.

Ninh Tịch thừa dịp bánh bao nhỏ tập trung ăn không để ý thì thấp giọng hỏi: "Ê, Nhị thiếu, để tôi nhắc anh một câu, số zai anh giành của các cô em cũng không ít đâu!"

Lục Cảnh Lễ nghẹn họng, ngay sau đó nhỏ giọng lầu bầu: "Đó là điều dĩ nhiên, vẻ đẹp của Tiểu gia đây trai gái đều xin chết! Nhưng mà giờ bất kể là zai hay gái cũng đều bị cô cướp sạch rồi!"

Vừa nãy ngoại trừ các cô em xinh đẹp chạy tới chỗ anh hỏi thăm Ninh Tịch thì cũng không thiếu mấy tên tiểu thụ thẹn thẹn thùng thùng chạy tới hỏi thăm tên họ của cô, thiếu điều muốn trực tiếp lấy thân báo đáp luôn cho rồi...

Nếu là Lục Đình Kiêu thì trừ Trang Khả Nhi ra tuyệt đối không có bất kì một cô gái nào xớ rớ vào nhưng Ninh Tịch thì khác.

Cô vừa mới ngồi xuống chém gió với Lục Cảnh Lễ không bao lâu thì đã có người chủ động đi tới bắt chuyện.

Hơn nữa lại còn là hàng cao cấp, là một cặp sinh đôi mà toàn bộ đám chó độc thân ở đây chú ý nhất...

Hai cô gái xinh đẹp có khuôn mặt giống nhau như đúc, ngay cả quần áo cũng cùng một kiểu nhưng khác màu, đen và trắng.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,406
Điểm cảm xúc
2,271
Điểm
113
Cô gái váy đen tay bưng một ly rượu vang, ánh mắt quyến rũ liếc Ninh Tịch một cái, ngay sau đó nũng nịu đi đến cạnh Lục Cảnh Lễ: "Anh Cảnh Lễ, có bạn mới mà không giới thiệu cho bọn em sao?"

Nhìn ánh mắt lộ liễu của cặp sinh đôi kia, khóe miệng Lục Cảnh Lễ co giật, giới thiệu cái rắm ý, giới thiệu kiểu gì đây? Bảo đây là chị dâu anh sao?

Làm người lương thiện thật mệt mỏi nha...

Lục Cảnh Lễ vuốt trán, che giấu biểu tình đau khổ: "Hai người... tự làm quen đi!"

Hai cô gái liếc nhìn nhau một cái, đi thẳng tới bên cạnh Ninh Tịch.

Cô váy trắng thản nhiên cười nói: "Hi... em tên Kiều Yên."

Cô váy đen cũng nâng ly lên: "Còn em là Kiều Nhiên, làm quen chút nha?"

Lục Cảnh Lễ nghiến răng, trầm giọng nói với Ninh Tịch: "Tiểu Tịch Tịch đúng diễm phúc không cạn nha! Ánh mắt của Tiểu Kiều và Đại Kiều cao lắm đó, đây là lần đầu tiên họ chủ động bắt chuyện với phái nam đấy!"

Ninh Tịch liếc Lục Cảnh Lễ một cái sau đó nhìn về phía hai cô gái, khóe miệng như cười như không: "Chào các cưng."

Kiều Nhiên lập tức ngồi xuống chiếc ghế cạnh Ninh Tịch dựa sát vào người cô, thiếu điều dán người lên luôn: "Anh đẹp trai họ gì nha?"

Ninh Tịch vừa giúp bánh bao nhỏ cắt bánh ngọt thành miếng nhỏ vừa trả lời: "Anh họ Đường."

Vẻ mặt Ninh Tịch dù có thờ ơ nhưng hành động tỉ mỉ chăm sóc bé con của cô không hiểu sao lại khiến trái tim Kiều Nhiên chệch mất nửa nhịp, mãi một lúc sau mới khôi phục nụ cười: "Hóa ra là anh Đường à!"

"Thân thủ anh Đường giỏi quá, anh có tập võ sao?" Cô chị Kiều Yên cảm thấy hứng thú hỏi.

Ninh Tịch cười một tiếng, một tay xoa mái tóc mềm mềm của Tiểu Bảo còn một tay đưa lên chạm vào trán đang hơi nghiêng xuống: "Cũng không hẳn, chỉ là làm màu chút thôi."

Trò chuyện vài câu, Tiểu Kiều tỉnh bơ dán người cô ta lên tay Ninh Tịch: "Anh Đường thật khiêm tốn, bọn em từ nhỏ đã rất thích mấy thứ này nhưng trong nhà lại không đồng ý cho bọn em học, anh có thể dạy chúng em không?"

Ninh Tịch liếc nhìn cô gái đang dán lên người mình, tỉnh bơ nói: "Mấy thứ này không hợp với những cô gái như các em."

Lục Cảnh Lễ đứng một bên: "A ha..."

Không hợp với con gái??? Cô không phải con gái à! Diễn sâu quá rồi đấy!

Tiểu Kiều bị từ chối lập tức tỏ vẻ tủi thân: "Anh Đường ghét bọn em nên mới nói vậy sao?"

"Là sợ hai em bị thương thôi, nhưng mà anh có thể dạy hai em vài chiêu đơn giản để phòng thân."

"Được nha được nha! Anh Đường tốt quá!"

Lúc này mấy cô gái khác thấy có cơ hội liền lập tức bu vào: "Cái đó... có thể dạy bọn em nữa được không? Chúng em cũng muốn học!"

...

Lục Cảnh Lễ bị một đám con gái chen lấn cho không có chỗ mà ngồi, chỉ có thể đi tới thiên đường không một cô gái nào dám chấm mút, đáng thương nói: "Anh ơi, chẳng phải anh bảo sẽ nhắn tin cho chị dâu rời đi sao?"

Lục Cảnh Lễ vừa nói xong đã hối hận.

Đi cái rắm, Ninh Tịch vào đây chẳng khác nào như cá gặp nước, căn bản là bọn họ lo bò trắng răng!

Người cần lo lắng bây giờ phải là anh trai anh mới đúng!

Rõ ràng, giá trị tức giận của Lục Đình Kiêu đang càng ngày càng leo thang...

Lục Cảnh Lễ không hiểu tại sao mà có dự cảm bất thường, mí mắt giật không ngừng, luôn có cảm giác tối nay sẽ phát sinh chuyện gì đó kinh thiên động địa đến nỗi khiến cả quỷ thần khiếp sợ...

Không thể để tình trạng cứ thế tiếp diễn, phải nhanh chóng nghĩ cách thôi!
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,406
Điểm cảm xúc
2,271
Điểm
113
Lục Cảnh Lễ gấp đến độ vò đầu bứt tai, cuối cùng mắt ánh mắt sáng rực rơi vào Tiểu Bảo: "Tiểu Bảo, sao cháu chỉ lo ăn thế! Nhanh đốt cháy tiểu vũ trụ1 của cháu để chiến đấu đi nào! Cô Tiểu Tịch của cháu sắp bị cướp đi rồi!"

1 Tiểu vũ trụ: trong bộ truyện tranh áo giáp vàng thì các chiến binh phải đốt cháy tiểu vũ trụ trong cơ thể để lấy sức mạnh chiến đấu với phản diện.

Bánh bao nhỏ ôm một cốc nước trái cây, khóe miệng còn dính kem chớp chớp mắt mấy cái, chẳng có chút cảm giác nguy cơ nào.

Mấy chị đó đều là con gái mà, tại sao phải chiến đấu?

Bánh bao nhỏ vùi đầu, xoẹt xoẹt viết ba chữ trên bảng nhỏ: [Chị gái mà]

"Gái... chị gái... mấy cô đó là đúng là con gái... nhưng thời đại này không phải chỉ cần cảnh giác mỗi con trai đâu, con gái càng đáng sợ hơn đó cháu có biết không hả?" Lục Cảnh Lễ hoàn toàn bế tắc, không biết phải giải thích thế nào để bánh bao hiểu.

Chết rồi chết rồi, ngay cả Tiểu Bảo cũng không giúp được!

Chuyện tới nước này rốt cuộc cũng có người không nhìn nổi.

Đó chính là đám chó độc thân ở đây.

Trong giới của bọn họ có ai mà không biết tiệc của Lục Cảnh Lễ sẽ thu hút được những mỹ nhân có chất lượng hàng đầu chứ, cho nên vừa nhận được tin tức thì đã có vô số chó độc thân chen chúc chạy tới.

Lục Cảnh Lễ, Lục Đình Kiêu thì cũng coi như thôi đi nhưng giờ lại tới thêm một quả bom nguyên tử hạng nặng thế này.

Tên nhóc thối tha không biết từ đâu chui ra cứu nữ thần Khả Nhi của bọn thì... thì thôi cho qua, nhưng mà dám đoạt đi sự chú ý của tất cả những cô gái thật không thể chấp nhận được!

Vừa hâm mộ vừa ghen tị thì đương nhiên sẽ phải làm cái gì đấy rồi.

Một công tử có mái tóc màu nâu đi tới đưa cho Ninh Tịch một điếu thuốc rồi híp mắt nói, vẻ mặt bất thiện: "Người anh em, trước đây chưa từng thấy cậu nha!"

"Cám ơn, tôi đang cai thuốc." Ninh Tịch không nhận điếu thuốc kia mà móc từ trong túi một cái kẹo mút ra sau đó bóc vỏ rồi nhét vào mồm.

Quả thật Ninh Tịch đang cai thuốc nhưng hành động này hiển nhiên lại bị coi là không nể mặt vị công tử kia, sắc mặt vị công tử đó hơi trầm xuống, cố áp chế vẻ không thiện ý lóe lên trong mắt rồi trơ tráo cười nói: "Người anh em, qua đây cùng chơi?"

Tất nhiên là Ninh Tịch biết vị công tử này muốn làm cái gì. Cô có thể dịu dàng với con gái nhưng không có nghĩa là đối với con trai cũng thế, tự dưng có người đến cửa tìm ngược thì tất nhiên Ninh Tịch chẳng thể từ chối rồi, sảng khoái nói: "Cũng được!"

Nói xong liền xoa xoa đầu của bánh bao nhỏ, dịu dàng nói: "Tiểu bảo, con qua chỗ ba con nha, chút nữa sẽ qua tìm con."

Tiểu Bảo gật đầu, cực kì nghe lời chạy đi tìm ba ba...

Cách đó không xa, Lục Đình Kiêu nhìn con trai đang lạch bạch chạy tới cạnh mình, không hiểu sao lại đột nhiên có cảm giác vợ ở ngoài lêu lổng còn mình thì phải ở nhà trông con...

Chốc lát sau, phía Ninh Tịch đã bắt đầu chơi trò chơi.

Trên bàn bày một hàng rượu dài, thua phải uống hết đống đó.

Đám công tử ca coi Ninh Tịch là mối thù chung nên hợp lực lại muốn làm Ninh Tịch cho xấu mặt, muốn chuốc cô uống say.

Ban đầu, Lục Đình Kiêu có chút lo lắng Ninh Tịch sẽ chịu thiệt nhưng rất nhanh sau đó liền phát hiện anh đã lo bò trắng răng rồi.

Bất kể là chơi bài hay chơi xúc xắc Ninh Tịch đều không thua một ván nào, trái lại mấy tên nhóc choai choai chạy tới khiêu khích kia thì gục xuống bàn ói lên ói xuống.

Mà Ninh Tịch thì vẫn thờ ơ ngồi trên ghế salon, thành công chiếm lấy toàn bộ trái tim các thiếu nữ có mặt ở đây.

Ờ, còn chưa kể tới mấy tên bị bẻ cong ngay tại chỗ nữa...
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,406
Điểm cảm xúc
2,271
Điểm
113
"Chơi mấy trò này chẳng có chút ý nghĩ nào cả! Các người cũng quá vô dụng rồi, cứ thua hoài à! Hay là chúng ta chơi trò nói thật hay mạo hiểm được không?" Lúc này Tiểu Kiều hưng phấn đề nghị.

Tuy mới chỉ tiếp xúc ngắn ngủi thôi mà cô ta đã càng ngày càng thấy hứng thú với người thanh niên trước mặt này.

Quan trọng nhất là cô ta cũng để ý thấy Trang Khả Nhi có ý với người này, nhưng bởi vì đang mang danh theo đuổi Lục Đình Kiêu nên mới không thể ra tay, chỉ có thể đứng trong góc mà nhìn.

Ham mê lớn nhất đời này của Tiểu Kiều chính là đả kích Trang Khả Nhi, lúc này cô ta cho chị mình một ánh mắt ra hiệu rồi tự chủ trương.

Trường hợp thế này mà chơi nói thật hay mạo hiểm thì rất dễ cọ ra lửa giữa nam và nữ. Hơn nữa Đại Kiều chơi trò này rất giỏi, cô ta muốn ai rút được cái gì thì người đó sẽ rút được cái đó.

Tất nhiên, với điều kiện tiên quyết là Ninh Tịch không ra tay.

Vì vậy Tiểu Kiều ôm tay Ninh Tịch, nũng nịu nói: "Anh Đường, chờ lát nữa chơi với bọn em thì đừng bắt nạt bọn em đó nha!"

Lúc Ninh Tịch chơi với con gái thì căn bản sẽ không động tay động chân, cơ hồ hoàn toàn dựa vào vận khí vì vậy thản nhiên nói: "Tất nhiên rồi!"

Lúc này Tiểu Kiều mới hài lòng nháy mắt với Đại Kiều, trò chơi bắt đầu!

Dưới tình huống không động tay động chân thì vận khí tối nay của Ninh Tịch thực sự quá tệ, liên tiếp bị chỉ định vài lần. Mặc dù cô nhìn rõ cặp song sinh này động tay chân nhưng vì họ là con gái nên cô sẽ không so đo.

Lần đầu tiên.

"Anh Đường, chọn nói thật hay mạo hiểm?" Tiểu Kiều cười hì hì hỏi.

Ninh Tịch nghĩ một chút: "Nói thật đi." Dưới tình huống này thì cũng chỉ là câu hỏi dò xét thôi, cho nên khá an toàn.

Quả nhiên Tiểu Kiều hỏi một câu rất then chốt nhưng không có bất cứ áp lực nào: "Anh Đường có bạn gái chưa?"

Hiển nhiên đây là vấn đề rất nhiều người muốn biết, ngay cả Tiểu Kiều cũng có phần hơi khẩn trương.

"Không có." Ninh Tịch thẳng thắn trả lời.

"Thật sao? Anh đừng có lừa chúng em nha!"

Ninh Tịch cười khẽ: "Ha, không lừa em đâu, anh nói thật đó." Mặc dù thái độ nhìn có vẻ tùy ý nhưng ánh mắt lại khiến người ta cảm nhận được, những lời cô nói ra là thật.

Câu trả lời của Ninh Tịch khiến cho mọi người càng hưng phấn, cho dù biết cái trò này đã bị cặp song sinh kiểm soát nhưng vẫn không nhịn được kích động.

Lần thứ hai, quả nhiên không ngoài dự đoán lại trúng Ninh Tịch.

Tiểu Kiều ném một ánh mắt quyến rũ sang: "Anh Đường, lần này sao đây? Nói thật hay mạo hiểm nè?"

Ninh Tịch: "Nói thật." Câu hỏi thứ hai chắc chắn có chút kích thích hơn lần một, nhưng vẫn trong khả năng tiếp nhận.

Tiểu Kiều cố nghĩ thật lâu, sau đó mới dài giọng hỏi: "Anh Đường, anh từng có bao nhiêu bạn gái rồi?"

Vấn đề này cũng không ngoài dự đoán của Ninh Tịch, chẳng qua là cô hơi hạ mắt xuống, sau đó thành thật trả lời: "Cái vấn đề này... xin lỗi, nhớ không rõ rồi."

Quả thật cô không nhớ năm đó hành hạ bao nhiêu tên cặn bã nữa, người duy nhất còn liên lạc tới bây giờ cũng chỉ có Giang Mục Dã.

Lúc trả lời vấn đề này Ninh Tịch có chút e ngại liếc về phía Đại ma vương vẫn giấu mình trong góc không rõ vẻ mặt.

"Hừ, anh thật đáng ghét, em biết ngay là anh có nhiều bạn gái lắm mà!" Tiểu Kiều có chút tức giận, nhưng đây cũng là điều hoàn toàn nằm trong dự liệu của cô ta. Chẳng qua có chút không cam lòng nên vẫn cố hỏi một câu.

Lần thứ ba bị chọn trúng, Ninh Tịch rốt cuộc không chọn nói thật nữa: "Mạo hiểm đi."
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top