Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,627
Điểm cảm xúc
229
Điểm
63
Đến tận lúc sắp muộn giờ, Ninh Tịch mới vội vàng hồi phục lại tinh thần: "Lục Đình Kiêu, anh không đi là muộn giờ làm đó?"

"Không sao, còn sớm. Chẳng phải hôm nay em muốn đi xem văn phòng với Cung Thượng Trạch sao? Mấy chỗ này là tôi giúp em chọn mấy chỗ thích hợp để em tham khảo." Lục Đình Kiêu vừa nói vừa đưa ra một tập tài liệu.

"Nhanh thế đã xong rồi?" Ninh Tịch kinh ngạc vì hiệu suất làm việc của Đại ma vương.

"Không tốn nhiều thời gian." Bởi vì là chuyện của cô nên nhất định phải ưu tiên vị trí thứ nhất, tất nhiên là phải nhanh thôi.

"Cảm ơn!!!" Nhìn tài liệu Lục Đình Kiêu đưa cho cô có cả những phân tích cặn kẽ cùng so sánh, Ninh Tịch nhất thời cảm thấy yên tâm hơn rất nhiều.

Sau đó, ánh mắt lại rơi vào bánh bao nhỏ thì cả người bỗng thấy hơi khó giải quyết: "Ây... nếu hôm nay tôi đi xem văn phòng, vậy bánh bao nhỏ phải làm thế nào? Nếu không để hôm khác đi, cứ chạy tới chạy lui như thế chắc chắn không tiện mang thằng bé đi, dù sao cũng mới khỏe lại!"

Bánh bao nhỏ vừa nghe, vẻ mặt đã như thể bị vứt bỏ đến nơi.

"Để tôi gọi điện bảo chú Viên đến." Lục Đình Kiêu nói.

Bánh bao nhỏ trợn mắt nhìn ba ba, bàn tay túm lấy quần áo Ninh Tịch càng siết chặt hơn, không muốn!

Ninh Tịch có chút do dự, để một mình bánh bao nhỏ ở lại đây, dù có người chăm sóc nhưng cô vẫn không thấy yên tâm.

Lục Đình Kiêu nhìn ra nỗi băn khoăn của cô, vì vậy để di động xuống nói: "Hoặc là tôi mang thằng bé đến công ty, em xong chuyện thì đến đón."

"Ừm..." Để bánh bao nhỏ đi cùng ba ba nó thì cô yên tâm hơn chút!

Ninh Tịch trầm ngâm chốc lát, sau đó cúi người xuống dịu dàng nói với bánh bao nhỏ: "Tiểu Bảo, thật xin lỗi con nhưng hôm nay quả thật cô có việc phải làm, con xem, con muốn ở đây chờ cô về hay là đến công ty với ba ba?"

Nhóc chẳng muốn chọn cái nào cả, nhóc chỉ muốn ở cùng cô Tiểu Tịch thôi! Nhóc không sợ mệt! Nhưng mà... nhóc sợ liên lụy đến cô Tiểu Tịch... sợ làm cô Tiểu Tịch mệt mỏi...

Bánh bao nhỏ xoắn xuýt một lúc lâu cuối cùng bất đắc dĩ nhìn ba ba đang đứng bên cạnh một cái, ý là nhóc lựa chọn đến công ty với Lục Đình Kiêu.

Lục Đình Kiêu nhìn con trai đưa ra quyết định thì tỏ vẻ rất hài lòng, quả nhiên là con ruột có khác!

Ninh Tịch tất nhiên không nhận ra sự trao đổi bằng mắt của hai cha con, yêu thương ôm lấy bánh bao nhỏ cọ cọ: "Bảo bối ngoan quá, cô làm xong việc sẽ đến đón con ngay lập tức!"

Trấn an bánh bao nhỏ xong, Ninh Tịch với Lục Đình Kiêu bắt đầu chia nhau hành động.

...

Tại cao ốc của tập đoàn Lục thị.

Khi Lục Đình Kiêu dắt tay bánh bao nhỏ xuống xe đã dẫn đến một mảnh náo động.

Cơ hồ mọi ánh mắt đều rơi vào bé trai được Lục Đình Kiêu dắt tay.

Hoàn toàn không cần nghĩ nhiều, bé trai có khuôn mặt y như đúc ra từ một khuôn với Boss nhà bọn họ chắc chắn là vị Tiểu Thái tử trong truyền thuyết kim quang lòe lòe!

Nhất là hôm nay Lục Đình Kiêu với Tiểu Bảo còn mặc đồ đôi do Ninh Tịch mua tặng. Một lớn một nhỏ đứng chung một chỗ thật chói mù mắt người xem. Ngay cả ánh nắng ban mai cũng chết mê chết mệt mà bám hết lên hai cha con bọn họ, nếu không thì sao tự dưng lại có hiệu ứng ánh hào quang chói lòa thế này?

Lễ tân quèn đứng trước cửa công ty hưng phấn, kích động không thôi, lập tức lên diễn đàn công ty báo động trước một câu:

[Ối giời ơi... Tin tức đặc biệt đây!!! Lục tổng mang Tiểu Thái tử đến công ty!!! Tiểu Thái tử đẹp trai ngất ngây, vô cùng dễ thương và đáng yêu!!!]
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,627
Điểm cảm xúc
229
Điểm
63
Cái tin này vừa được đăng lên, diễn đàn công ty như thể chảo dầu sôi bị nước lạnh bắn vào, hoàn toàn nổ tung, vừa mới đăng lên đã leo lên top...

[TiểuThái tử? Đầu óc tôi không được thông minh, cô đừng có gạt tôi! Sao Lục tổng lại có thể đưa Tiểu Thái tử tới công ty chứ?]

[Cô không nhìn lầm rồi chứ? Sao cô biết đó là Tiểu Thái tử?]

[Tôi vào công ty năm năm, chưa từng thấy một sợi tóc của Tiểu Thái tử đâu đấy!]

[Có thật là Tiểu Thái tử không? Tôi còn tưởng đó là tin đồn chứ!]

[Cho dù có thì cũng chẳng có khả năng đó là Tiểu Thái tử, Lục tổng làm người kiêm tốn như vậy thì sao có thể mang con trai đến công ty được?]

...

Lễ tân quèn không phục, ra sức phản bác: [Chính là Tiểu Thái tử thật đó! Khuôn mặt y như đúc từ một khuôn với Boss thì sao tôi có thể nhận sai!!! Hơn nữa bọn họ còn mặc đồ đôi! Tôi chưa bao giờ thấy Lục tổng mặc màu sắc tươi sáng như vậy! Mấy người biết hôm nay Lục tổng mặc màu gì không? Màu đỏ màu đỏ đó nha! Vì mặc đồ đôi với con trai mà mặc cả đồ màu như vậy luôn! Quan trọng là vẫn đẹp trai đến chết người! Không, còn đẹp trai hơn cả mọi ngày!]

Nghe lễ tân nói tường tận như thế cũng dần dần có người tin: [Cầu hình cầu hình! Một người hưởng thụ thì thật quá không phúc hậu rồi!]

[Lúc ấy tôi cũng ngu người rồi, sao nhớ chuyện chụp ảnh chứ! Lục tổng đã dắt Tiểu Thái tử vào thang máy lên tầng rồi, lát nữa mấy người tự nhìn sẽ biết!]

...

Bởi vì có lễ tân quèn báo trước, cho nên tất cả mọi người đều bỏ xuống công việc đang làm, tập trung về hướng thang máy hóng hớt.

Chờ đợi hồi lâu, ruốt cuộc...

"Đinh" một tiếng.

Cửa thang máy mở ra.

Lục Đình Kiêu dắt tay một bé con trắng trẻo mũm mĩm, đi từ thang máy ra.

Từ trước tới giờ bọn họ chỉ thấy Boss đại nhân mặc đồ đen, thế mà hôm nay lại thật sự mặc màu đỏ!!!

Hơn nữa còn dắt theo một bé trai chừng năm tuổi mặc cùng kiểu quần áo, khuôn mặt kia rõ ràng là phiên bản mini của Boss nhà bọn họ mà, thậm chí cả vẻ lãnh khốc cao ngạo trên khuôn mặt mini cũng giống y hệt.

Thấy một lớn một nhỏ xong các nhân viên đều sợ ngây người, tới tận khi đến gần mới có người kịp phản ứng lên tiếng chào hỏi: "Chào buổi sáng Lục tổng, chào buổi sáng Tiểu thiếu gia!"

Mặc dù cảnh tượng mọi người đồng loạt đứng dậy rất hoành tráng nhưng mà bánh bao nhỏ mới năm tuổi lại biểu hiện vô cùng bình tĩnh, vẻ mặt không chút thay đổi.

Trên thực tế đó là vì nhóc vẫn còn đang chìm trong mất mát khi bị chia cắt với cô Tiểu Tịch, làm sao mà chú ý được mọi chuyện xung quanh chứ.

Hai người vừa mới bước chân vào phòng Tổng giám đốc, tiếng bàn tán bên ngoài không kìm được bắt đầu xôn xao.

"Chúa ơi! Đúng là Tiểu Thái tử nha!"

"Gen của Tiểu thiếu gia đúng là quá tốt! Càng ngày càng hiếu kì mẹ ruột của Tiểu thiếu gia rốt cuộc là ai!"

"Lục tổng mặc màu đỏ! Từ trước tới giờ tôi vẫn nghĩ Lục tổng hợp với màu đen nhất! Bây giờ thực tế đã chứng minh, kiến thức tôi qua nông cạn!"

"Thật ra thì cái tôi tò mò nhất chính là, ai đã mua quần áo của Lục tổng với Tiểu thiếu gia vậy? Chưa kể lại còn khiến hai người họ mặc vào nữa?"

"Đúng đó! Lấy tính cách của Lục tổng thì chắc chắn không mua, càng không bao giờ mặc loại quần áo có màu như này! Nếu là Nhị thiếu thì còn có khả năng!"

"Cái này mà còn phải hỏi sao? Đương nhiên chính là bà chủ tương lai nha!"

...
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,627
Điểm cảm xúc
229
Điểm
63
Ninh Tịch vừa nhấn chuông cửa phòng khách sạn thì cửa phòng được kéo ra ngay lập tức.

"Bà chủ! Ngài tới rồi!"

Thấy Ninh Tịch, trên mặt Cung Thượng Trạch không chỉ có sự kích động mà còn có sự nhẹ nhõm.

Dẫu sao lúc ở Los Angeles thì sự xuất hiện của Ninh Tịch đối với cậu quá mức đột nhiên, cả đêm qua cậu ngủ không ngon chỉ sợ tất cả chỉ là một giấc mộng mà thôi. Sáng sớm thức dậy vẫn một mực đợi Ninh Tịch đến tìm, sợ cô sẽ không tới, sợ bản thân có chỗ nào không tốt khiến cô thay đổi chủ ý, sợ mình sẽ rơi vào một nỗi tuyệt vọng khác...

May mà cô đã tới.

Ninh Tịch nhìn Cung Thượng Trạch ăn mặc chỉnh tể: "Chuẩn bị xong rồi sao, đi luôn nhé?"

"Ừ, đi thôi!

"Cậu ăn sáng chưa?"

"Dạ đã ăn rồi, khách sạn có cung cấp bữa sáng."

"Được, vậy chúng ta lên đường luôn! Xem văn phòng trước nhé? Nhà thì để sau, đợi khi về có thể đặt mua đồ cần thiết luôn!"

"Được."

...

Ninh Tịch nhìn kỹ mới phát hiện, tài liệu mà Lục Đình Kiêu chuẩn bị cho cô không những có đủ thông tin về văn phòng mà đường đi cũng được chỉ rất rõ ràng chi tiết, thật để cho cô mở mang tầm mắt đồng thời trong lòng cũng vô cùng ấm áp.

Sáng sớm Ninh Tịch đã mang Cung Thượng Trạch xem mấy chỗ, không hổ là do Đại ma vương đề cử, mỗi khu vực đều vô cùng thích hợp làm văn phòng mà ngay cả chủ nhà cũng vô cùng khách khí.

Cuối cùng hai người nhìn trúng một văn phòng cao cấp.

Văn phòng này có diện tích không lớn nhưng đủ đùng, trang hoàng đơn giản, đồ dùng cần thiết cũng đều có sẵn, có thể vào hoạt động luôn. Không chỉ thỏa mãn đầy đủ những nhu cầu của Ninh Tịch mà phần lớn những công ty gần đây đều là các công ty nghệ thuật, thiết kế thời trang... một môi trường làm việc rất tốt.

Ninh Tịch với Cung Thượng Trạch thương lượng một chút thì quyết định chọn chỗ này luôn.

Ký hợp đồng với chủ nhà xong, hai người chuẩn bị đi mua đồ.

"Hai ngày này chúng ta đi sắm đồ, sau đó qua trung tâm giới thiệu việc làm tuyển mấy người..."

Ninh Tịch nói chuyện với Cung Thượng Trạch, phía đối diện đi tới một đám thanh niên trẻ tuổi.

Những người đó đều ăn mặc rất hợp thời trang, đi ở giữa là một người thanh niên treo vẻ đắc ý cùng kiêu ngạo trên mặt.

"Thầy Đới, thầy thật sự quá lợi hại! Mấy nhà thiết kế trong nước tham gia tuần lễ thời trang Los Angeles lần này đều bị thầy ép xuống cả! Ngay cả Smith - nhà thiết kế chính của CL cũng có lời khen thầy nữa đó!"

"Đây đã là cái gì? Sau lần này hơn nửa số diễn viên có tiếng trong nước sẽ mặc thiết kế của thầy Đới đó!"

"Nghe nói thầy Đới chuẩn bị đăng kí tham gia giải Kim Đỉnh1 đúng không, giải nhất chắc chắn thuộc về thấy Đới rồi!"

1 Giải Kim Đỉnh: một sân chơi lớn dành cho những nhà thiết kế tài năng của Trung Quốc.

...

Ninh Tịch vốn chỉ vô tình nhìn lướt qua, cũng chẳng chú ý đến nhưng cô lại phát hiện sắc mặt Cung Thượng Trạch đột nhiên thay đổi khi nhìn thấy đám người kia.

Chính xác mà nói là khi cậu ta nhìn thấy người đàn ông được đám người kia vây quanh.

Hình như đám người kia vừa gọi tên kia là "Thầy Đới", chẳng lẽ...

"Thượng Trạch, cậu biết người đó sao?" Ninh Tịch làm như lơ đãng hỏi một câu.

Cung Thượng Trạch siết chặt nắm tay, nghiêm mặt gật đầu một cái: "Biết."

Ninh Tịch sáng tỏ: "Tên đó chính là tên khốn nạn ăn cắp thiết kế của cậu, Đới Uy sao?"

"Đúng vậy." Cung Thượng Trạch gắt gao nhìn chằm chằm vào tên đàn ông kia cho đến khi đám người đi qua...
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,411
Điểm cảm xúc
2,277
Điểm
113
Ninh Tịch đột nhiên cảm thấy hơi kì quái: "À mà Thượng Trạch, vừa mới nãy chúng ta ở gần bọn họ như vậy, thậm chí cái gã Đới Uy đó còn nhìn về phía bên này nữa cơ mà, tại sao hắn ta không nhận ra cậu?"

Lúc này vẻ tăm tối trên mặt Cung Thượng Trạch mới dần dần rút đi, nghe thấy Ninh Tịch hỏi thế, anh chàng có hơi xấu hổ nói: "Thực ra, tuy rằng bản thân tôi là nhà thiết kế nhưng mỗi ngày đều chỉ vùi đầu vào vẽ vời thiết kế... trên phương diện giao tiếp đều giao hết cho Đới Uy xử lý, cho nên tôi không để ý đến hình tượng bản thân mình lắm, thế nên…thế nên… kể cả là khi tôi không sa cơ lỡ vận thành ăn mày thì hình tượng cũng không khác gì cho lắm…"

"Chậc… chẳng trách! Cậu cũng coi như là một đóa hoa lạ trong giới thiết kế thời trang đấy!" Ninh Tịch bật cười.

Là một nhà thiết kế có ai là không chăm chút đến hình tượng của bản thân? Cái gã này không những thế lại còn tự biến mình thành một tên ăn mày…

Ninh Tịch khẽ ho một cái thu hồi những suy nghĩ đang lung tung tán loạn đó lại, đưa mắt đánh giá thật kĩ "tiểu thịt tươi" đứng bên cạnh mình rồi dặn dò: "Nhưng mà, sau này không được phép như thế nữa, một vẻ ngoài sáng sủa mới có lợi cho sự sáng tạo, biết chưa? Mà quan trọng nhất là, có vẻ ngoài đẹp như thế này tiết kiệm được khối tiền quảng cáo đó cậu biết không! Cậu nhìn cái gã Đới Uy đó xem, ăn mặc chải chuốt, trang điểm còn đậm hơn cả phụ nữ, lại còn đeo len nữa kìa, sáp tóc vuốt cho bóng nhẫy lên cũng không đẹp bằng một nửa cậu đâu đấy?

Cung Thượng Trạch bị cô nói thế đâm ra ngượng: "Sếp, sếp nói quá rồi!"

Ninh Tịch nhướng mày: "Quá đâu mà quá, tôi nói cậu không tin à, đợi đến lúc cậu có một đám fan nữ điên cuồng rồi thì biết nhá!"

Ha ha ha, nhan sắc khiến Đại Ma vương cũng phải lên cơn ghen, cô không hề nói quá một tí nào đâu?

Nếu không phải vì tài năng thiết kế của cậu ta, cô đã kéo cậu ta vào giới giải trí rồi.

"À, đúng rồi, giải Kim Đỉnh là cái gì? Quan trọng lắm à?" Ninh Tịch hiếu kì hỏi.

"Đúng thế, có thể đó nói là giải thưởng quyền lực nhất của giới thiết kế thời trang trong nước. Bây giờ cách thời gian đăng kí tham gia còn nửa tháng, thời gian rất gấp gáp nhưng mà... sếp, tôi muốn thử sức!" Ánh mắt Cung Thượng Trạch vô cùng kiên nghị.

"Cậu muốn tham gia à? Đương nhiên là được rồi! Có cần tôi giúp gì thì cứ nói, tôi hoàn toàn ủng hộ cậu!" Ninh Tịch vỗ vai Cung Thượng Trạch.

"Cám ơn sếp! Có câu này của sếp là đủ rồi!"

Trước đây thiết kế đối với Cung Thượng Trạch chỉ thuần túy là đam mê, ngoại trừ thiết kế ra cậu không có hứng thú với cái gì khác, nhưng lần này cậu sẽ coi nó là sự nghiệp cả đời, là niềm tin và mục tiêu.

Mà quan trọng nhất là, cậu muốn chứng minh cho cô gái trước mặt thấy, cô ấy không nhìn nhầm người!

Tập đoàn Lục Thị, trong văn phòng Tổng giám đốc.

Từ sau khi Tiểu Bảo bước vào phòng làm việc liền ôm khư khư cái ống nhòm dính lấy cái bệ cửa sổ, ngay cả ăn cơm cũng phải lôi ra bệ cửa sổ ngồi, biến thành "Hòn Vọng Tịch" đỏ rực.

Lục Đình Kiêu ngẩng đầu khỏi đống công văn thấy con trai vẫn bám lấy cái cửa sổ, vẻ mặt có chút không vui nói: "Tiểu Bảo, con sang phòng bên ngủ một lúc đi."

Tiểu Bảo nằm bò ra đó bất động, không đi!

Lục Đình Kiêu liếc con trai một cái: "Cô Tiểu Tịch của con mấy hôm trước từng ngủ ở đó đấy."

Tiểu Bảo nghe thấy thế liền trượt xuống bệ cửa sổ, chạy vào phòng nghỉ ngơi.

Coi như cũng dỗ được con trai đi ngủ, Lục Đình Kiêu thở phào một hơi nhẹ nhõm, tiếp tục làm việc tiếp.

Nhưng chỉ một lúc sau, cu cậu đã tỉnh và đổi một cách khác để giày vò người ta.

Rõ ràng là việc nằm bò trên cửa sổ trông ngóng đã không thể thỏa mãn được thằng bé, cu cậu lôi giấy bút ra, bắt đầu viết xoèn xoẹt.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,411
Điểm cảm xúc
2,277
Điểm
113
Tiểu Bảo viết lia lịa một hồi rồi chạy bình bịch đến đưa cho ba xem: "[Tại sao cô Tiểu Tịch vẫn chưa đến đón con?]

Lục Đình Kiêu liếc nhìn một cái rồi nói: "Cô ấy đang bận."

Bánh bao nhỏ: [Có phải cô Tiểu Tịch lại không cần con nữa rồi đúng không?]

Lục Đình Kiêu: "Con nghĩ nhiều quá!"

Bánh bao nhỏ: [Vậy sao cô vẫn chưa đến đón con?]

Lục Đình Kiêu: "Bởi vì vẫn chưa xong việc?"

Bánh bao nhỏ: [Lúc nào thì cô Tiểu Tịch mới xong việc?]

Lục Đình Kiêu: "Ba không biết, con có thể gọi điện thoại hỏi cô ấy mà."

Bánh bao nhỏ: [Không đâu! Như vậy sẽ làm phiền cô Tiểu Tịch mất! Cô Tiểu Tịch thích con thật sao?]

"..."

Khóe miệng Lục Đình Kiêu cứng đờ giật giật, bất đắc dĩ ngẩng đầu lên khỏi núi công việc, con lo sẽ làm phiền cô Tiểu Tịch vậy thì tại sao không lo đến việc sẽ quấy rấy đến ba ruột con?

Bánh bao nhỏ đang bất an đương nhiên là sẽ không quan tâm đến việc có quấy rầy ba nó hay không, vẫn tiếp tục seri mười vạn câu hỏi vì sao...

Bánh bao nhỏ: [Liệu cô Tiểu Tịch có đột nhiên không thích con nữa không?]

Bánh bao nhỏ: [Cô Tiểu Tịch vẫn chưa tới đón con, hay cô ấy thích bạn nhỏ khác mất rồi?]

Bánh bao nhỏ: [Cô Tiểu Tịch sẽ mãi mãi thích con chứ?]

Bánh bao nhỏ: [Con có phải là bé bi mà cô Tiểu Tịch thích nhất không?]

...

Lục Đình Kiêu: "..."

Vợ ơi, sao em vẫn chưa về???

Lần đầu tiên trong cuộc đời Lục Đình Kiêu có cảm giác trông trẻ con thật là khó...

Đúng lúc này bên ngoài phòng làm việc.

Trong văn phòng yên tĩnh đột nhiên vang lên một giọng nói vô cùng phấn khích: "Yoo... Những bảo bối thân ái của tôi, Tiểu gia của các em đã về rồi đây!!!"

Sắp mùa đông đến nơi mà Lục Cảnh Lễ lại mặc quần đùi áo sơ mi hoa, trên eo còn mặc cả cái váy cỏ, chân đi tông, đầu tóc màu mè bị rối tung như cái ổ rơm, trông cực kì bắt mắt xuất hiện trước cửa thang máy.

Nhưng mà kể cả có ăn mặc lôi thôi thì vẫn cứ đẹp trai đến mức khiến tất cả đám nhân viên nữ ở đây hét ầm lên.

"Aaaa...! Nhị thiếu gia trở về rồi!!!"

"Nhị thiếu gia, anh đã trở về rồi! Sao bảo là nghỉ tận ba tháng?"

...

Lục Cảnh Lễ phóng khoáng hất cái đầu sặc sỡ lên: "Ha ha ha ha ha... Đương nhiên là vì nhớ mọi người rồi...!"

"Aaa...! Nhị thiếu gia, tôi cũng nhớ anh!!!"

"Nhị thiếu, anh mặc thế này đẹp trai quá đi mất aaaaa...!"

"Đẹp trai quá! Đẹp trai quá! Nhị thiếu, chúng tôi có thể chụp ảnh được không?"

...

Hôm nay rốt cuộc là ngày gì vậy, may quá đi mất thôi, không chỉ nhìn thấy Tiểu thái tử, ngay cả Nhị thiếu gia nghỉ rất lâu cũng về rồi...

"Ha ha, chụp thoải mái... Đúng rồi, các bảo bối tôi có mang quà về cho mọi người đấy! Ai cũng có phần nha..." Lục Cảnh Lễ nói rồi đắc ý vỗ tay.

Đằng sau anh có mấy người nghe lệnh lập tức khiêng mấy cái thùng to đùng đi vào.

Mọi người nhìn kĩ, trong thùng hóa ra toàn dừa là dừa…

Lục Cảnh Lễ rung rung chân, vẻ mặt kiêu ngạo nói: "Ha ha, toàn bộ chỗ này là do Tiểu gia tự tay hái xuống đấy, suýt nữa thị bị đập cho vỡ đầu!"

"Aaaa, Nhị thiếu gia thật là biết quan tâm đến người khác quá!"

"Món quà đặc biệt quá!!! Thích quá đi mất! Cám ơn nhị thiếu!"

"Nhị thiếu có thể kí tên lên quả dừa cho em được không?"

"Em cũng muốn, em cũng muốn! Kí luôn lên người em được không?"

...

Nhìn thấy đám nhân viên nữ hớn hở ùa đến, vẻ mặt của đám nhân viên nam còn lại thảm thương không nỡ nhìn, ôi, con người ta sinh ra đã đẹp thì có ăn mặc như thằng hề tùy tiện tặng mấy quả dừa cho người ta, cũng có thể lấy lại được một đống trái tim của các cô nàng…

Đang nghĩ như thế, bọn họ lại thấy có mấy đồng nghiệp nam thế mà cũng ôm dừa đỏ mặt đi xin chữ kí rồi…
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,411
Điểm cảm xúc
2,277
Điểm
113
Sau khi giao lưu thân thiết với các nhân viên xong, Lục Cảnh Lễ liền đẩy cửa văn phòng làm việc của anh Hai nhà mình.

"Anh Hai! Em về rồi!!! Một ngày không gặp như cách ba thu, huống chi là đã qua bao nhiêu cái ba thu rồi, có phải anh rất nhớ em không… ối…!"

Ngay sau khi nhìn rõ ông anh trai mình đang ngồi trước bàn làm việc, Lục Cảnh Lễ đần ra mất một giây, rồi sau đó liền che mắt, gào lên với cái giọng không thể nào tin nổi…

"Móa!!!Fuckkkk! Tôi nhìn thấy cái gì thế này!?"

Anh Hai đang mặc cái gì vậy? Là cái gì thế??

Anh ta còn tưởng lần trước anh ấy mặc màu xanh Saphire đã là kỳ tích lắm rồi...

Thế mà hôm nay còn nhìn thấy ông anh nhà mình mặc màu đỏ! Màu đỏ đấy, màu đỏ đấy! Trời ơi! Anh ta dám thề rằng, cả đời ông anh mình chưa bao giờ mặc cái loại màu này!

Không cần hỏi cũng biết cái gu thẩm mỹ này là của ai!

Còn chưa hết kinh ngạc thì anh ta lại nhìn thấy Tiểu Bảo đang nằm bò trên bệ cửa sổ mặc đồ đôi cha con cùng màu…

Lại thêm một mũi tên xuyên tim nữa...

"Ôi má ơi! Không thể thế này được, không thể thế này được! Tôi vừa mới quay về mà đã hành tôi thế này rồi! Có ai không, chuẩn bị máy bay cho tôi, tôi muốn quay về hòn đảo nhỏ cô đơn ở Bắc Bán Cầu…"

Cuối cùng sau khi tỉnh táo lại, Lục Cảnh Lễ quyết đoán bắt đầu quay sang tám chuyện.

Anh ta bu đến, đê tiện sờ sờ quần áo của ông anh: "Chị dâu em tặng đấy à? Xem ra trong khoảng thời gian em không có ở đây, tiến triển của hai người cũng không tệ đâu nhỉ? Đúng không? Đúng không? Em nghe nói Tiểu Bảo nhà chúng ta đã mở miệng nói chuyện rồi thế cho nên đón ngay chuyến bay sớm nhất về đây đấy! Có thật là Tiểu Bảo đã nói chuyện được rồi không?"

Nói rồi không đợi anh mình trả lời liền bổ nhào đến trước mặt Tiểu Bảo, vẻ mặt nịnh nọt: "Tiểu Bảo bảo bối, mau gọi chú đi! Nhanh nào! Nhanh nào, vì để nghe tiếng chú này của con, chú còn vứt luôn cả mấy cô em nóng bỏng để về đây đấy!"

Tiểu Bảo nhìn cái vẻ mặt ngu si của Lục Cảnh Lễ một cái liền cúi đầu xuống lúi húi viết mấy chữ.

Lục Cảnh Lễ cũng dí sát theo nhìn xem liền thấy Tiểu Bảo viết một câu: [Con có phải là bé bi mà cô Tiểu Tịch thích nhất không?]

"Hả?" Lục Cảnh Lễ bị câu này làm cho ú ớ, nhưng vì dẻo mồm cho nên anh ta vô thức đáp lại: "Cái này mà còn phải hỏi sao? Đương nhiên rồi!"

Đôi mắt của Tiểu Bảo cục cưng sáng rực lên, viết tiếp: [Vậy tại sao cô Tiểu Tịch vẫn chưa đến đón con?]

Lục Đình Kiêu ngồi trước bàn làm việc liếc qua hai chú cháu một cái, hiếm thấy lắm mới tốt bụng được lần mà giải thích tình hình cho Lục Cảnh Lễ: "Trong khoảng thời gian sắp tới Tiểu Bảo sẽ ở cùng với Ninh Tịch, nhưng mà hôm nay Ninh Tịch có việc bận, anh tạm thời trông thằng bé một lúc."

Lục Cảnh Lễ nghe liền hiểu, đáp lại: "Tiểu Bảo đừng sốt ruột nha, cô Tiểu Tịch của con vì muốn đón con sớm hơn một chút mà bây giờ đang bận túi bụi kìa."

Bánh bao nhỏ: [Công việc quan trọng hơn hay con quan trọng hơn?]

Lục Cảnh Lễ: "À, đương nhiên là con quan trọng hơn rồi!"

Bánh Bao nhỏ: [Vậy tại sao cô Tiểu Tịch không đến đón con?]

Lục Cảnh Lễ: "..." Hình như có gì đó sai sai, sao lại quay về vấn đề này rồi?

...

Thấy Tiểu Bảo quấn lấy Lục Cảnh Lễ, Lục Đình Kiêu khẽ thở phào một cái, cuối cùng có thể yên tâm làm việc rồi.

Nửa tiếng sau, Lục Cảnh Lễ bị Tiểu Bảo giơ bảng chạy theo phía sau truy ôm đầu chạy trối chết, gào lên một tiếng đầy đau khổ: "Ôi giời ơi! Tiểu Bảo, con tha cho chú đi!!! Đừng hỏi nữa mà!!!"

Có là người dẻo miệng như Lục Cảnh Lễ cũng không chịu nổi công kích tinh thần của Tiểu Bảo.

Lục Cảnh Lễ liếc mắt thấy ông anh vẫn đang thản nhiên làm việc thế mới bừng tỉnh, thảo nào lại tốt bụng giải thích tình hình cho anh thế, hóa ra là đang bẫy anh.

Fuck! Tại sao vừa mới về lại bị rơi vào bẫy rồi!

Sau cùng, Lục Cảnh Lễ vốn đang quần lửng áo hoa, chân xỏ tông đầy hào hứng thì giờ phải nằm gục trên sofa, hai mắt vô thần, yếu ớt giơ tay lên: "Chị dâu… chị ở đâu thì mau mau về đi…"
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,411
Điểm cảm xúc
2,277
Điểm
113
Cùng lúc đó, Ninh Tịch đang đi mua sắm với Cung Thượng Trạch thì đột nhiên hắt xì mấy cái liền.

Ô, ai đang mong mình thế nhỉ?

Cho dù hôm nay mọi chuyện đều tiến hành vô cùng thuận lợi nhưng đợi đến khi xong xuôi hết tất cả thì cũng đã chiều muộn.

Cung Thượng Trạch nhận mấy cái túi từ tay Ninh Tịch: "Sếp mau về nghỉ ngơi đi thôi, những chuyện còn lại tự tôi làm cũng được rồi!"

Ninh Tịch liếc nhìn đồng hồ trên điện thoại, cũng lo là bánh bao nhỏ đợi lâu quá sốt ruột cho nên gật đầu: "Có chuyện gì nhất định phải gọi điện cho tôi đấy, không cho phép cậu tự mình chống đỡ đâu đấy nhé!"

"Vâng, tôi biết rồi!"

"Thế tôi về đây, cậu đi đường cẩn thận nhé!" Ninh Tịch vừa vẫy tay vừa không yên tâm mà dặn đi dặn lại: "À, đúng rồi, tối đến đi ngủ nhớ khóa cửa cẩn thận, cửa sổ cũng phải kiểm tra kĩ càng đó!"

Cung Thượng Trạch nghe thế dở khóc dở cười, cứ luôn cảm thấy Ninh Tịch chăm sóc cậu cứ y như một cô gái vậy…

Tạm biệt Cung Thượng Trạch rồi, Ninh Tịch vội chạy thẳng về tập đoàn Lục Thị đón bánh bao nhỏ.

Chỉ cần nghĩ đến việc có thể gặp được bánh bao nhỏ ngay lập tức, tâm trạng của Ninh Tịch trở nên tốt gấp bội, mệt mỏi của cả ngày đều tan biến.

Đối lập với tâm trạng cực kì tốt của Ninh Tịch, lúc này trong văn phòng Tổng giám đốc, Lục Cảnh Lễ và Lục Đình Kiêu đã bị Tiểu Bảo giày vò đến mức sắp suy nhược thần kinh đến nơi...

Lục Cảnh Lễ nằm bò trên sofa như con cá chết còn bánh bao nhỏ ngồi bên cạnh vẫn đang giơ tập giấp lên ép anh trả lời: "Trời ơi! Sao đột nhiên em lại cảm thấy… Tiểu Bảo nhà chúng ta không biết nói cũng tốt lắm…"

Không nói được đã hành hạ bọn họ đến thảm thiết thế này rồi, đợi đến lúc biết nói còn như thế nào nữa?

Lục Đình Kiêu bóp trán, trên gương mặt cũng tràn đầy mệt mỏi, không thể đánh cũng chẳng thể mắng, ngay cả một câu nói nặng cũng chẳng thể nói, nếu vợ mà biết thể nào cũng nổi cơn tam bành.

May mà Lục Cảnh Lễ quay về kịp thời, bằng không chỉ một mình anh đúng là không thể ứng phó nổi…

Lục Cảnh Lễ không biết móc đâu ra một cái gương, vẻ mặt trịnh trọng nói với Tiểu Bảo: "Bảo bối à, đừng hỏi chú nữa, chú cho con cái gương này, đúng, chính là cái gương này, chú bảo con nha, đây là một cái gương thần, con đi hỏi nó xem rốt cuộc là cô Tiểu Tịch có thích con không đi, đừng hỏi chú nữa, chú xin con đấy!!!"

Bánh bao nhỏ nhìn cái gương trong tay Lục Cảnh Lễ rồi không thèm nể mặt mà quẳng đi, sau đó lại giơ tập giấy lên hỏi tiếp: [Tại sao cô Tiểu Tịch vẫn chưa đến đón con?]

Lục Cảnh Lễ sắp khóc đến nơi rồi, bịt tai mà không bịt mắt nói: "Bảo bối, con lại ra bệ cửa sổ nhìn xem, nói không chừng cô ấy sắp về rồi đấy!"

Bánh bao nhỏ chớp chớp mắt, do dự một lát rồi đặt tập viết xuống, chạy bình bịch ra bệ cửa sổ đứng ngóng.

Lục Cảnh Lễ len lén nhìn theo bóng dáng của cậu nhóc, chuẩn bị nhân cơ hội chạy trốn.

Nhưng mà, đúng lúc này Tiểu Bảo đột nhiên ném cái ống nhòm trong tay đi phi cái vèo, chạy ra cửa như hỏa tiễn...

Lục Cảnh Lễ nhướng mày, bước nhanh đến trước bệ cửa sổ, nhìn xuống phía dưới quả nhiên là thấp thoáng thấy bóng dáng của một cô gái: "Hu hu… chị dâu yêu quý của em, cuối cùng thì chị cũng về rồi!"

Bên ngoài văn phòng Tổng giám đốc, tất cả nhân viên thấy cửa văn phòng đột ngột bị đẩy ra từ bên trong, Tiểu Thái tử đáng yêu của bọn họ chạy như bay ra ngoài, hướng thẳng về phía thang máy…

A a a! Tiểu thái tử ra ngoài rồi!

Không ít nhân viên buổi sáng đến muộn không được tận mắt nhìn thấy Tiểu Thái tử lúc này cũng trợn tròn hai mắt.
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top