[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

Tham gia
24/9/19
Bài viết
2,094
Điểm cảm xúc
33
Nơi ở
BRVT
Chương 1460: Để em thổi cho
"Ừ ừ ừ, không đổi ý! Em đừng có mà để ý mấy thứ này nữa, tập trung vào thi cử đi!"

"Vâng, vâng, em biết rồi! Chị, em nhất định sẽ không chịu thua kém đâu!"

"Ngoan ~ " Ninh Tịch nở nụ cười ấm áp.

Hai chị em trò chuyện một hồi, Đường Nặc ấp úng có chút không được tự nhiên nói: "Đúng rồi chị, người kia sắp kết hôn rồi sao?"

Ninh Tịch nhận ra em trai đang nhắc đến Ninh Tuyết Lạc thì gật đầu nói: "Đúng vậy."

Đường Nặc ở đầu dây bên kia "hừ" một tiếng: "Cô ta còn chẳng gọi được một cuộc điện thoại về nhà, mọi người coi tivi mới biết đấy! Em lo là ba mẹ lại chạy tới, mặt nóng áp mông lạnh của người ta, may mà lần này mẹ chẳng nói gì, cũng chưa nói muốn đi... Lúc trước còn giục em phải gửi ít đặc sản ở quê ra cho người ta dùng trong tiệc cưới! Em khuyên kiểu gì cũng không được rồi chẳng hiểu tại sao lại thôi không nói gì nữa..."

Xem ra là đã gọi điện nói chuyện với Ninh Tuyết Lạc rồi...

Nhưng mà Ninh Tịch cũng chẳng nói ra.

Rất nhiều chuyện đứng ở vị trí của cô thì không tiện mở lời.

Chờ Ninh Tịch nói chuyện với Đường Nặc xong thì Lục Đình Kiêu với bánh bao nhỏ cũng chuẩn bị cơm nước xong.

"Mẹ, ăn cơm thôi!" Tiểu Bảo như hiến vật quý dắt Ninh Tịch đến trước bàn cơm.

Ninh Tịch thấy trên bàn là bữa cơm gia đình bình thường với bốn món, một canh, salat cà chua, thịt kho, cánh gà coca, canh củ từ nấu xương, còn có một đĩa rau cải xanh xào mà Lục Đình Kiêu sở trường nhất.

So với những gì Ninh Tịch tưởng tượng thì phong phú hơn nhiều, hơn nữa nhìn qua hình thức có vẻ không tệ.

"Nếm thử xem." Lục Đình Kiêu đưa cho Ninh Tịch một đôi đũa.

Ninh Tịch cầm đũa rồi mỗi món nếm thử một miếng.

Bánh bao nhỏ với bánh bao lớn đều khẩn trương nhìn chằm chằm cô.

Một hồi lâu sau, ánh mắt Ninh Tịch sáng rực giơ ngón tay cái lên: "Làm tốt lắm! Ăn ngon!"

Bánh bao lớn thở phào nhẹ nhõm, bánh bao nhỏ vui vẻ, Lục Đình Kiêu giúp Ninh Tịch kéo ghế ra: "Ăn cơm thôi!"

"Ừ ừ..." Ninh Tịch liếc thấy trên mu bàn tay của Lục Đình Kiêu xuất hiện một vết rộp liền vội vàng kéo tay anh lại: "Tay anh làm sao thế?"

"Bị dầu bắn vào một chút thôi, không sao đâu, đã xử lý." Lục Đình Kiêu không để ý nói.

Ninh Tịch vội vàng thổi phù phù vào tay anh: "Có còn đau không? Để em thổi phù phù cho!"

Lục Đình Kiêu nhìn hành động như trẻ con của Ninh Tịch thì có chút dở khóc dở cười, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy rất hạnh phúc.

Bánh bao nhỏ bị mẹ bỏ quên đứng một bên tức giận nhìn ba mình, vẻ mặt nhóc như đang nói: tại sao ba có thể dùng khổ nhục kế tranh sủng với con!.

"Mẹ, Tiểu Bảo nữa!" Bánh bao nhỏ không chịu thua chen tới.

Ninh Tịch cười khẽ rồi cũng quay sang thổi phù phù vào móng vuốt của nhóc con.

Bánh bao nhỏ lập tức hài lòng, thấy chưa, Tiểu Bảo không cần xài kế cũng được mẹ yêu thương ~

...

Ăn cơm rồi dỗ bánh bao nhỏ đi ngủ xong, Ninh Tịch với Lục Đình Kiêu ra vườn hoa nói chuyện phiếm.

"Anh yêu à... sao hôm nay tự dưng tốt với em thế?" Ninh Tịch có chút kỳ quái hỏi.

Trên thực tế thì không chỉ hôm nay mà là mấy ngày nay đều như vậy.

Trước kia Lục Đình Kiêu đối xử với cô đã tốt lắm rồi, nhưng mấy ngày nay lại càng khoa trương hơn, việc này khiến Ninh Tịch cứ cảm giác mình sắp bị chiều chuộng thành phế nhân rồi.

Lục Đình Kiêu nào dám nói là vì đau lòng cùng... áy náy...

"Lo em khó chịu." Lục Đình Kiêu nghĩ nghĩ rồi quyết định tìm một lí do khác.

"Khó chịu cái gì? Anh nói chuyện Tô Diễn kết hôn sao?" Ninh Tịch nhướng mày như cười như không nói: "Nếu như là vì chuyện đó thì anh suy nghĩ nhiều rồi, aiz, hai bọn họ thật xứng đôi mà! Ở chung một chỗ tốt biết bao!"
 
Tham gia
24/9/19
Bài viết
2,094
Điểm cảm xúc
33
Nơi ở
BRVT
Chương 1461: Bà chắc chắn muốn tôi tới
Gần đây tốc độ quay Cửu Tiêu vô cùng thuận lợi nên Lâm Chi Chi cũng để Ninh Tịch vừa đóng phim vừa tham gia một số hoạt động khác.

Dẫu sao quay một bộ phim cũng cần đến mấy tháng, nếu biến mất lâu như vậy thì công chúng sẽ rất nhanh quên đi, vì vậy điều quan trọng nhất vẫn là phải đảm bảo độ phổ biến và độ hot nhất định.

Nhân khí của Ninh Tịch ngày càng cao, người thích cô ngày càng nhiều thì cũng càng có nhiều người chĩa mũi dùi vào cô, những tin đồn vô căn cứ hay scandal bịa đặt cũng bay đầy trời. May mà có Lâm Chi Chi trấn giữ cùng sự hẫu thuẫn của Thịnh Thế nên mới không xảy ra sóng gió gì, thậm chí còn biến thành điểm sáng vì vậy nhân khí của Ninh Tịch ngày càng tăng lên.

Song song với công việc thì còn có một chuyện Ninh Tịch vẫn luôn làm đó chính là từ thiện.

Trước kia khả năng của cô có hạn thì cũng đành thôi nhưng lấy thân phận hiện giờ thì chuyện Ninh Tịch có thể làm ngày càng nhiều.

Lâm Chi Chi cũng rất ủng hộ việc này vì vậy đã lấy danh nghĩa của Ninh Tịch thành lập một quỹ từ thiện.

"Lễ thành lập chị đã giúp em sắp xếp xong xuôi rồi, vào mùng 8 tháng này, vừa lúc em không phải quay." Lâm Chi Chi nói.

"Mùng 8?" Ninh Tịch nhướng chân mày.

"Mùng 8 em có việc sao?"

Ninh Tịch cười cười lắc đầu: "Không có, cứ để mùng 8 đi!"

"Đây là danh sách khách mời, em nhìn thử xem."

"Dạ!" Ninh Tịch gật đầu rồi cầm danh sách lên xem xét, người được mời đều là danh nhân trong giới giải trí và một ít những đối tác quan trọng: "Không thành vấn đề."

...

Ninh Tịch vừa mới rời khỏi phòng làm việc của Lâm Chi Chi thì di động vang lên.

Ninh Tịch không kịp nhìn người gọi tới là ai mà lỡ trượt tay nhận luôn, kết quả không ngờ đầu bên kia lại vang lên tiếng của Ninh Diệu Hoa: "Alo, Tiểu Tịch à, ngày hôn lễ của Tuyết Lạc con đừng có quên nha!"

"Mùng 8 tôi có việc."

"Có việc? Mày thì có cái việc gì hả? Có chuyện gì quan trọng hơn hôn lễ của Tuyết Lạc chắc?" Đầu bên kia đổi người thành Trang Linh Ngọc.

"Bà chắc chắn muốn tôi tới?"

Giọng điệu của Ninh Tịch khiến Trang Linh Ngọc cảnh giác một chút, dĩ nhiên là bà ta không mong cô tới rồi!

Ai mà biết nếu Ninh Tịch tới lại xảy ra chuyện gì chứ...

"Mày nghĩ là tao muốn mày tới à, chuyện lớn như hôn lễ của Tuyết Lạc mà mày cũng không đến được, rồi cả Thiên Tâm cũng không tới được là sao? Lũ chúng mày một đứa rồi hai đứa đều sợ người ngoài không biết nội bộ Ninh gia bất hòa hay sao?" Trang Linh Ngọc tức giận phì phò nói.

"Thôi kệ đi, nó không tới cũng có gì đáng ngại đâu..." Đầu bên kia Ninh Diệu Hoa nói đỡ một câu, sau đó thử thăm dò Ninh Tịch: "Tiểu Tịch, mùng 8 con bận chuyện gì thế? Khụ, Tiểu Tịch à, thật ra thì chuyện đã qua cứ để nó qua đi, cái chuyện như tình cảm thì cưỡng ép cũng đâu có kết quả gì tốt... cha thấy Vân tổng kia cũng tốt lắm..."

Nghe giọng điệu ông ta thế này xem ra là sợ cô yêu quá hóa hận, nhân cơ hội mà gây chuyện đây mà, hơn nữa Ninh Diệu Hoa vẫn chưa quên được tiền của Vân Thâm...

Chắc là do lần trước thấy được giá trị của Ninh Tịch cho nên thái độ của ông ta gần đây cũng tốt hơn nhiều, nhưng điều đó chỉ càng khiến Ninh Tịch chán ghét ông ta hơn mà thôi.

"Ninh đổng có thể lên mạng xem hoặc gọi điện cho trợ lý của tôi để tìm hiểu lịch trình của tôi." Ninh Tịch nói xong thì cúp máy luôn.

...

Chớp mắt đã đến ngày mùng 8.

Trước cửa trung tâm triển lãm Đế Đô ngựa xe như nước, ngày hôm nay những vị khách hội tụ nơi đây đều là những nhà quý tộc giàu có nổi tiếc, cảnh tượng cùng bầu không khí này dường như có thể sánh ngang với lễ trao giải thưởng lớn.

Những ngôi sao khác tổ chức hôn lễ đa phần đều chọn hội trường khách sạn hoặc đảo nào đó. Nhưng tiệc cưới của Ninh Tuyết Lạc cùng Tô Diễn lại mời hơn 1000 người cho nên để đáp ứng số lượng người quá lớn này mới phải chọn trung tâm triển lãm Đế Đô.
 
Tham gia
24/9/19
Bài viết
2,094
Điểm cảm xúc
33
Nơi ở
BRVT
Chương 1462: Quả là phúc tinh của ông ta
Ninh Tuyết Lạc với Tô Diễn đứng ở cửa tiếp đãi khách mời, hai người vô cùng xứng đôi, đẹp như đôi bích nhân* trong tranh. Hai đoàn phù dâu và phù rể cũng đều là những những người nổi tiếng đồng lứa nên cũng tương đối hấp dẫn ánh nhìn.

*Đôi bích nhân: ám chỉ trai tài gái sắc nên duyên cùng một chỗ.

"Tô tổng, chúc mừng chúc mừng!"

"Lý tổng khách sáo quá, mời ngài vào bên trong!"

"Chúc mừng Tuyết Lạc, tân hôn vui vẻ! Hôm nay cô đẹp quá!"

"Chị Lâm mới đẹp đến không thể tả nổi mới đúng chứ? Em làm cô dâu cũng không đè nổi phong thái của chị đây này!"

...

Bên trong hội trường của tiệc cưới.

Ninh Diệu Hoa hào hứng sắp xếp cho các vị khách, một bên lại trò chuyện với mấy lão tổng cao cấp của Đế Đô.

Hiệu giờ ông ta cảm thấy giao 15% cổ phần vào tay Ninh Tuyết Lạc là quyết định đúng đắn nhất trong đời ông ta.

Tuyết Lạc quả nhiên là phúc tinh của ông ta mà!

Hừ, năm đó Trang gia mắt chó coi thường ông ta, phản đối chuyện gả con gái của họ cho ông ta. Nếu hôm nay bọn họ thấy cảnh tượng này thì không biết sẽ cảm thấy thế nào.

Nghĩ như thế, cho nên khi Tuyết Lạc đưa thiệp mời cho Trang gia thì ông ta cũng chẳng phản đối.

Nếu như Trang gia thay đổi thái độ thì ông ta cũng không ngại cởi bỏ hiềm khích lúc trước...

Chớp mắt đã qua hơn nửa thời gian, các khách mời cũng sắp đến đủ.

"Tuyết Lạc, Tô Diễn, bên này giao cho ba mẹ đi, hai con mau vào đi thôi! Lát nữa còn phải làm lễ nữa cơ mà!" Trang Linh Ngọc tươi cười nói.

Chân mày Ninh Tuyết Lạc nhăn chặt lại: "Không sao đâu mẹ, vẫn có khách chưa tới mà! Mẹ cứ để con với Tô Diễn chờ lát nữa đi!"

"Được rồi, hai con cũng đừng chờ lâu quá nhé. " Trang Linh Ngọc vừa nói vừa đi vào tiếp khách khứa.

Ninh Tuyết Lạc đợi thêm một lúc nhưng chỉ thấy mấy vị khách lẻ tẻ, tuyệt đối không thấy bất cứ bóng người nào của nhà họ Trang...

Chết tiệt...

Cô ta đã làm đến mức đấy mà vẫn không có tác dụng hay sao.

Chẳng lẽ nhà họ Trang thật sự tuyệt tình đến vậy?

Nấc thang tốt như thế đã bày sẵn rồi, cũng nói nhiều với Trang Khả Nhi như thế thì chỉ cần bên kia có một chút ý tứ muốn hòa giải thì hôm nay nhất định sẽ tới.

"Tuyết Lạc, người bên ông ngoại con tới chưa?" Trịnh Mẫn Quân bước tới cười hỏi, vẻ mặt rất ân cần.

"Chưa tới ạ, xem chừng sẽ đến muộn một chút, hay là chúng ta cứ vào trước đi!" Ninh Tuyết Lạc mỉm cười, trong mắt xẹt qua một tia tối tăm.

Trịnh Mẫn Quân để ý nhà họ Trang như vậy, nếu ngay cả cái chuyện đầu tiên lúc gả tới thế này mà cũng xôi hỏng bỏng không thì sau này sao cô ta có thể đặt vững chân ở nhà họ Tô?

Bất kể thế nào hôm nay cũng phải mời bằng được người của nhà họ Trang đến, dù chỉ là lộ mặt.

Xem ra cô ta chỉ có thể dùng đến chiêu cuối cùng...

...

Cùng lúc đó tại quân khu đại viện.

Trang Khả Nhi mặc một bộ lễ phục đậm màu tương đối trang trọng, cô xách túi lên xem chừng là chuẩn bị ra ngoài.

"Khả Nhi có hẹn với bạn sao? Là con trai hay con gái thế?" Mạnh Lâm Lang đang ngồi trên ghế salon giữa phòng khách lên tiếng hỏi, ánh mắt kia dường như có chút mong đợi.

Trang Khả Nhi bất đắc dĩ nói: "Mẹ, con phải đi ủng hộ cho Tiểu Tịch!"

"Tiểu Tịch? Hôm nay con bé có hoạt động gì sao?" Mạnh Lâm Lang hỏi.

"Tiểu Tịch mở một quỹ từ thiện, hôm nay là lễ thành lập đó mẹ! Con là bạn tốt đương nhiên phải tới chống lưng cho cậu ấy rồi!" Trang Khả Nhi trả lời.

Manh Lâm Lang gật đầu một cái rồi cảm thán: "Đứa bé ấy rất tốt, không những không bị danh lợi che mắt mà vẫn giữ vững được bản tâm, không hổ là..."

"Mẹ, không hổ cái gì?"

Hai mẹ con đang nói chuyện thì bà vú cầm một chiếc hộp nhỏ đi vào.

"Tiểu thư, cô để cái vòng tay này trong xe sao?"

"Vòng tay? Vòng tay gì?"Trang Khả Nhi không hiểu.

Bà vú nói: "Lúc lão Trương rửa xe thì phát hiện ra, nhìn thấy có vẻ quý lắm! Tiểu thư ơi, đồ quý thế này cô giữ cho tốt, cứ để trong xe như thế không an toàn đâu..."
 
Tham gia
24/9/19
Bài viết
2,094
Điểm cảm xúc
33
Nơi ở
BRVT
Chương 1463: Không đơn giản như vậy
Trang Khả Nhi mở cái hộp nhỏ ra nhìn một cái, đầu óc mơ hồ: "Cái này không phải của tôi!"

Bà vú càng khó hiểu: "Không phải của tiểu thư? Vậy là của phu nhân sao? Nhưng mà nhìn kiểu dáng thì hợp với mấy cô gái trẻ hơn...."

"Không phải của tôi, tôi cũng chưa từng thấy qua." Mạnh Lâm Lang nói.

"Vậy thì kì lạ thật... xe của tôi cũng chẳng có ai khác ngồi..." Trang Khả Nhi xem đi xem lại chiếc vòng, chỉ nhìn một cái cũng biết chiếc vòng này đắt vô cùng, ít cũng phải mấy trăm vạn.

Lúc này Trang Khả Nhi đột nhiên nghĩ đến một người: "Chẳng lẽ là... Ninh Tuyết Lạc..."

"Khả Nhi, con nói ai?" Nghe được cái tên này, đôi mày nhã nhặn của Mạnh Lâm Lang cau lại một chút.

"Chính là cô con gái của Ninh gia đó mẹ, cha cô ta là Ninh Diệu Hoa, mẹ là Trang Linh Ngọc, con cũng chỉ mới biết con có một cô em họ gần đây thôi..."

"Em họ?" Mạnh Lâm Lang càng nhíu chặt chân mày: "Cô ta mà là em họ con cái gì! Khoan đã... làm sao con biết mấy chuyện này? Ai nói với con?"

"Là Ninh Tuyết Lạc nói..." Trang Khả Nhi nhớ lại một chút rồi đem chuyện ngày đó đều kể lại.

Mạnh Lâm Lang chỉ yên lặng ngồi nghe từ đầu tới cuối, tới đoạn sau thì bà liên tục cười lạnh: "Ăn nói hàm hồ! Trang Linh Ngọc mà đem ảnh đặt ở đầu giường nhớ nhung người nhà hàng đêm sao? Cô ta mà có nửa phần lương tâm thì năm đó đã chẳng làm chuyện lòng lang dạ sói như vậy!"

"Mẹ, năm đó xảy ra chuyện gì vậy? Con hỏi cha nhưng mà cha chẳng nói gì cả, thậm chí còn bảo con đừng hỏi, cũng đừng nhắc tới trước mặt ông." Trang Khả Nhi khó hiểu.

Để bà vú rời đi rồi Mạnh Lâm Lang mới nói: "Con có biết ban đầu tại sao ông nội con không đồng ý chuyện hôn nhân của Trang Linh Ngọc với Ninh Diệu Hoa không?"

"Chẳng phải là do không môn đăng hộ đối sao? Cơ mà chắc là không đơn giản vậy đâu đúng không mẹ? Nếu chỉ vì cái này thì cùng lắm là cãi nhau mấy lần chứ làm gì mà nghiêm trọng như vậy?" Trang Khả Nhi nói.

Sắc mặt Mạnh Lâm Lang có chút khó coi, dường như bà cũng chẳng muốn nhắc tới chuyện này. Nhưng mà, nếu bà không nói thì rất có khả năng Trang Khả Nhi sẽ bị người ta lừa dối lợi dụng.

Do dự một hồi Mạnh Lâm Lang vẫn lựa chọn nói ra: "Thật ra năm đó điều kiện Ninh gia cũng không kém, tuy không phải nhà có chức quyền hay gia tộc giàu có gì nhưng Ninh gia mở được một cái công ty quy mô không nhỏ nên cũng coi là một nhà giàu! Lúc ấy đương gia là Ninh Trí Viễn, công ty bọn họ phát triển cũng không tệ, ông ấy muốn rèn luyện hai người con trai nên để bọn họ bên ngoài suốt hai năm."

"Nhưng mà, hai người con trai của Ninh gia lại kém cỏi vô cùng, người con thứ hai Ninh Diệu Bang thì suốt ngày gái gú rượu chè."

"Con cả là Ninh Diệu Hoa thì mở một công ty nhỏ! Mới nhìn vào thì thấy không tệ nhưng trên trên thực tế ông ta lợi dụng cái bản mặt cũng coi như đẹp đẽ đó là lăn lộn giữa gấu váy đàn bà, cái chuyện nhờ níu váy đàn bà mà đi lên cũng chẳng phải làm lần đầu."

"Năm đó cha con đã điều tra cặn kẽ rồi nói lại cho Trang Linh Ngọc, nhưng cô ta đã bị Ninh Diệu Hoa mê hoặc đến đầu óc mụ mị, hoàn toàn không nghe lọt bất cứ cái gì, còn nói là mọi người trong nhà làm khó dễ, đánh uyên ương, thậm chí..."

Nói tới đây thì sắc mặt Mạnh Lâm Lang cực kỳ khó coi: "Ninh Diệu Hoa còn từng dụ dỗ mẹ, chẳng qua là ông ta chỉ ẩn ý thôi nên cũng chẳng có chứng cớ! Chuyện này mẹ cũng chỉ nói cho cha con biết, kết quả cha con lại chẳng nghĩ nhiều mà nói thẳng cho Trang Linh Ngọc biết! Kết quả chắc con cũng đoán được rồi, cô ta chẳng những không tin mà lại còn vu hãm mẹ dụ dỗ đàn ông của cô ta... hừ, ánh mắt của mẹ cũng chẳng nát đến mức đó!"
 
Tham gia
24/9/19
Bài viết
2,094
Điểm cảm xúc
33
Nơi ở
BRVT
Chương 1464: Đoán được quỷ kế
Trang Khả Nhi kinh ngạc, cuối cùng cô cũng hiểu tại sao lúc ấy cha lại chẳng nói gì, kiểu chuyện thế này, lại là chuyện giữa các trưởng bối, đúng là không dễ mở miệng với vãn bối như cô...

"Sau đó Ninh Diệu Hoa liên tục thổi gió bên tai Trang Linh Ngọc, cô ta nghe xong thì về cãi nhau với ông nội con, đòi ông nội mở cửa sau cho Ninh Diệu Hoa! Cô ta cho rằng một mảnh đất là giấy chắc, cứ thế mà cầm đưa cho Ninh Diệu Hoa là chuyện dễ dàng như vậy sao? Lúc ấy phía trên làm rất nghiêm, ông nội con lại là người chính trực liêm khiết, đừng nói Ninh Diệu Hoa mà dẫu có là con trai ruột cũng chẳng có chuyện cho đặc quyền như vậy! Tất cả chiến công của cha con cũng đều là do ông ấy từng bước cắn răng chinh chiến bên ngoài gom lại cả..."

Mạnh Lâm Lang im lặng hồi lâu, cuối cùng dứt khoát đem chuyện năm đó kể rõ từng việc một: "Sau khi bị bị cự tuyệt thì Trang Linh Ngọc lấy danh nghĩa ông nội con, lấy danh nghĩa của Trang gia đi tìm người hỗ trợ. Sau đó chuyện này bị đối thủ của ông nội phát hiện, không chỉ thiếu chút nữa là kéo ông nội con xuống mà còn phá hủy thanh danh cả đời của ông! Ông nội con vô cùng tức giận, vì vậy mới đoạn tuyệt quan hệ cha con với cô ta..."

Trang Khả Nhi nghe mà choáng váng: "Hóa ra là như vậy!"

Mạnh Lâm Lang "hừ" lạnh một tiếng: "Cho dù đã đoạn tuyệt quan hệ với cô ta, nhưng cha con vẫn nhớ mấy phần tình nghĩa nên cầm súng đi cảnh cáo Ninh Diệu Hoa, yêu cầu ông ta đối xử với Trang Linh Ngọc cho tốt! Nếu không con nghĩ loại người như ông ta mà lại đem Trang Linh Ngọc cung phụng như tổ tông chắc, không sinh được con trai mà vẫn không dám bỏ cô ta?"

Nghe xong những lời này thì Trang Khả Nhi cũng hiểu rõ: "Vậy những lời Ninh Tuyết Lạc nói..."

Mạnh Lâm Lang cười nhạt: "Một tháng trước, Trang Linh Ngọc gặp mẹ với cha con còn ra vẻ cao ngạo của phu nhân giàu có cơ mà, mắt còn không thèm liếc đến chúng ta ấy. Con nghĩ thái độ như thế là thái độ của người biết hối cải sao? Ninh Tuyết Lạc kia tuổi không lớn lắm nhưng tâm nhãn lại nhiều, cô ta làm thế cũng là vì muốn mượn danh tiếng của nhà chúng ta!"

"Vậy cái vòng này là sao? Chẳng lẽ cô ta sợ con không nhận nên cố ý để lại trên xe?" Trang Khả Nhi không hiểu, những nếu sự việc là vậy thì cũng không hợp lí lắm.

"Cô ta muốn lừa con đến dự lễ cưới!" Mạnh Lâm Lang nhìn đồng hồ: "Không tin con cứ chờ mà xem, lát nữa thể nào cô ta cũng gọi điện tới nói mình vô ý đánh tơi vòng tay trên xe của con, bày đủ loại lí do rằng không qua lấy được để con phải tự mình đưa qua!"

"Đến lúc đó thì, chỉ cần con xuất hiện, dẫu cho chỉ là để đưa trả vòng tay thì trong mắt người khác cũng chỉ biết là con đến dự hôn lễ của Ninh Tuyết Lạc, còn đưa một cái vòng vô cùng quý giá cho con coi như quà cưới!"

"Người khác biết con là Đại tiểu thư của Trang gia, biết con là đại biểu của nhà họ Trang! Mà đến lúc đó giá trị con người của Ninh Tuyết Lạc cũng theo đó mà dâng lên."

Mạnh Lâm Lang hiểu rất rõ đứa con gái của mình, ngoài lạnh trong nóng, nếu Ninh Tuyết Lạc muốn giăng bẫy thì tám phần là Trang Khả Nhi sẽ mắc bẫy.

Cũng may là bà kịp thời phát hiện.

Trang Khả Nhi cắn môi, vẻ mặt khó coi như ăn phải con ruồi: "Tâm cơ của cô ta quá đáng sợ..."

Đầu tiên là đánh bài thân tình, cuối cùng lại còn phòng ngừa cô không đến mà đào sẵn một cái hố to tướng cho cô nhảy, thật khó lòng phòng bị...

Đôi mắt của Mạnh Lâm Lang thoáng qua vẻ tàn khốc: "Giỏi cho một Ninh Tuyết Lạc, chưa tìm cô ta thì thôi mà cô ta đã dám tính toán tới tận Trang gia!"

Nói xong bà đứng lên xoay người nói với Trang Khả Nhi: "Con vừa mới nói hôm nay là tiệc mừng lễ thành lập quỹ từ thiện của Tiểu Tịch đúng không?"
 
Tham gia
24/9/19
Bài viết
2,094
Điểm cảm xúc
33
Nơi ở
BRVT
Chương 1465: Tương kế tựu kế
"Là hôm nay ạ, sao thế mẹ?"

"Địa điểm ở đâu?" Mạnh Lâm Lang lại hỏi.

"Hội trường nhỏ ở tầng chót trung tâm triển lãm, con nhớ hôm nay hôn lễ của Ninh Tuyết Lạc cũng được tổ chức ở đó, hơn nữa còn bao nguyên tầng lớn nhất nữa!" Trang Khả Nhi trả lời.

Trung tâm triển lãm thường xuyên cử hành nhiều hoạt động hay hội nghi lớn nhỏ cùng lúc. Cái tầng lớn nhất, xa hoa nhất thường dùng để tổ chức các hội nghị hoặc hoạt động quan trọng cấp quốc gia, nhưng hoạt động khác đều được tổ chức ở những hội trường nhỏ trên tầng chót.

Trang Khả Nhi là fan hâm mộ trung thành của Ninh Tịch, mấy hôm trước đã thấy trên mạng thông báo tiệc thành lập quỹ từ thiện, những thứ như thời gian cũng địa điểm đã được định ra từ sớm, còn trước cả hôn lễ của Ninh Tuyết Lạc.

Không ngờ hôn lễ của Ninh Tuyết Lạc không chỉ cùng ngày lại còn trùng cả địa điểm...

Ngay lúc ấy điện thoại của Trang Khả Nhi reo lên, người gọi tới là Ninh Tuyết Lạc.

Cái hôm ở trung tâm Spa hai người đã trao đổi số điện thoại cho nhau.

Trang Khả nhi lập tức nhìn về phía mẹ theo bản năng.

Mạnh Lâm Lang cười nhạt một cái rồi nói: "Nhận đi, xem cô ta nói thế nào."

"Vâng." Trang Khả Nhi gật đầu một cái rồi nhận điện thoại, hơn nữa còn mở cả loa ngoài.

"Chị họ! Em có thể làm phiền chị một chuyện sao? Em có một chiếc vòng tay vô cùng quan trọng, sẽ dùng trong hôn lễ ngày hôm nay mà tìm mãi không thấy, em nhớ lại thì có thể cái hôm ngồi nhờ xe chị bữa trước em lỡ đánh rơi trên xe chị, chị xem giúp em một chút được không? Thật sự xin lỗi vì làm phiền chị quá!" Giọng điệu Ninh Tuyết Lạc vừa thành khẩn vừa lo lắng.

Nội dung cô ta nói giống y đúc những gì Mạnh Lâm Lang dự đoán, vì vậy Trang Khả Nhi lại càng thấy tức giận, nhất là lúc nghe Ninh Tuyết Lạc gọi mình là chị họ, há mồm ngậm miệng đều gọi cô là chị họ ngọt xớt nhưng đằng sau lưng lại từng bước tính toán dụ cô vào bẫy.

Khả Nhi đang muốn lên tiếng thì Mạnh Lâm Lang nháy mắt với con gái, ý bảo để xem cô ta nói cái gì tiếp.

Vì thế Trang Khả Nhi nói: "Chờ một chút, tôi tìm thử xem."

"Dạ, cảm ơn chị họ!"

Trang Khả Nhi tạm thời cúp máy: "Mẹ, mẹ muốn làm gì?"

"Lát nữa con cứ đồng ý với cô ta sẽ mang qua, tiếp theo mẹ tự có sắp xếp." Mạnh Lâm Lang nói.

"Dạ." Trang Khả Nhi gật đầu.

Đợi vài phút sau Trang Khả Nhi mới gọi cho Ninh Tuyết Lạc: "Tìm được, ở trên xe tôi."

"Thật sự may quá! Cái vòng đó có ý nghĩa rất quan trọng với em, là vật may mắn của em... nếu hôn lễ không có nó... em thật sự không biết nên làm cái gì bây giờ..."

Giọng điệu Ninh Tuyết Lạc tỏ rõ ý thở phào nhẹ nhõm, nhưng nói tới đây lại có chút thay đổi, cô ta do dự nói: "Chị họ, thật ngại quá, bây giờ chị có rảnh không? Có thể em phải làm phiền chị một chuyện nữa! Hôn lễ sắp bắt đầu rồi, em cho người qua lấy rồi lại về chỉ sợ không kịp... có thể... có thể làm phiền chị mang qua cho em không? Thật xin lỗi!"

Một ngày trọng đại trong đời người con gái như hôn lễ, chiếc vòng tay lại quan trọng như thế, lại còn nói cần gấp, cộng thêm việc khi thấy cái vòng tay này rồi sẽ biết giá trị không hề nhỏ thì lấy cá tính của Trang Khả Nhi thì nhất định sẽ tự mình mang qua...

Nghĩ tới đây, Trang Khả Nhi sợ run người một chút rồi thuận thế nói: "Để tôi mang qua cho cô."

"Cám ơn chị họ! Thật sự cảm tạ!" Ninh Tuyết Lạc liên tục nói cám ơn nhiều lần.
 
Tham gia
24/9/19
Bài viết
2,094
Điểm cảm xúc
33
Nơi ở
BRVT
Chương 1466: Chỗ dựa chân chính
Sau khi cúp máy xong Trang Khả Nhi vẫn sợ run người,

Nếu cô thật sự đến đó rồi lại đem vòng tay đưa cho Trang Khả Nhi... vậy thì cái gì cũng xong rồi.

Sau này, lỡ như cô có nghe được cái gì mà "Trang gia đến tặng lễ vật quý giá trong hôn lễ của Ninh Tuyết Lạc" truyền tới, vậy thì Ninh Tuyết Lạc cũng có thể lấy cái cớ là do khách khứa hiểu lầm là phủi sạch mọi quan hệ. Mà cô lại chẳng thế đi tới từng người một để giải thích rõ ràng...

Mạnh Lâm Lang nhìn bộ dạng con gái như vậy cũng chỉ đành thở dài.

Con gái bà cái gì cũng tốt, chỉ có điều là quá ngây thơ.

Ấy thế mà ông chồng đầu đất của bà nghe thấy Ninh Tuyết Lạc đến tìm con gái lại chẳng có chút cảnh giác nào.

Thôi vậy, chuyện này cứ để bà giải quyết đi thôi!

Vốn là chuyện phải làm, chẳng qua là làm sớm hơn chút.

Vừa vặn hôm nay có cơ hội tốt thế này thì bà phải để bọn họ nhìn cho rõ ràng, cái gì gọi là chân chính ủng hộ, cái gì là chân chính chống lưng!

Mạnh Lâm Lang cầm di động lên rồi bắt đầu gọi điện thoại khắp nới: "Alo, trưởng khoa Triệu đó à, gần đây bà có bận gì không? À, tôi thì bận cái gì chứ, mới được điều về Đế Đô nên đột nhiên rảnh quá có chút không quen, gần đây tôi chủ yếu làm chút từ thiện..."

Tiếp theo Mạnh Lâm Lang liên tiếp gọi mấy cuộc điện thoại, sau đó lại vẫn tiếp tục gọi.

Trang Khả Nhi dường như ý thức được cái gì đó, cô cũng bắt đầu cầm di động lên mời bạn bè trong giới của mình.

Mặc dù Trang Khả Nhi cơ hồ không có bạn bè gì, nhưng người muốn nịnh hót cô lại nhiều vô số kể, chỉ cần một câu thì có cả đoàn người muốn tới ủng hộ.

Một lát sau, Trang Khả Nhi mặc một bộ lễ phục màu đen, xách theo một chiếc túi xách và một túi quà nhỏ tinh xảo. Mạnh Lâm Lang cũng mặc một bộ đồ trang trọng rồi hai mẹ con cùng nhau lên xe đi thẳng về phía trung tâm triển lãm.

...

Cùng lúc đó, trong đại sảnh tiệc cưới, Trịnh Mẫn Quân đã thúc giục Ninh Tuyết Lạc rất nhiều lần, dường như bà ta đã có chút mất kiên nhẫn.

Ninh Tuyết Lạc vừa mới nói chuyện với Trang Khả Nhi xong, trên mặt vẫn lộ rõ vẻ thỏa mãn, cô ta nhanh chóng đi tới cạnh Trịnh Mẫn Quân rồi dùng giọng điệu khẳng định nói: "Mẹ, mẹ yên tâm đi! Con vừa mới gọi điện cho chị họ thì chị ấy bảo đang trên đường tới rồi!"

"Phải vậy không? Vậy thì tốt quá! Mau tranh thủ thời gian cho người ra cửa đón đi!" Trịnh Mẫn Quân mừng rỡ nói.

"Đã phái người đi!"

"Vậy thì tốt rồi, chỉ có mình chị họ của con sao?" Trịnh Mẫn Quân lại hỏi.

"Cái này, có lẽ là vậy..."

"À à, như vậy... cũng tốt cũng tốt! Chị họ của con có thể tới đã tốt lắm rồi! Như nhau cả thôi!" Trịnh Mẫn Quân vui mừng, thỉnh thoảng cứ liếc ra phía cửa ngóng trông.

Ninh Tuyết Lạc nói chuyện với Trịnh Mẫn Quân xong thì tiến tới cạnh Trang Linh Ngọc.

Cô ta lo Trang Linh Ngọc sẽ làm hỏng chuyện cho nên bất an kéo kéo Trang Linh Ngọc làm nũng: "Mẹ, lát nữa Trang gia có tới... con hy vọng mẹ đừng so đo với bọn họ, nếu không lại hại thân thể của mẹ thì thật chẳng đáng..."

Thật ra Trang Linh Ngọc đã sớm biết chuyện bọn họ lén mời Trang gia, cơ mà bà ta cũng chỉ mắt nhắm mắt mở cho qua, giờ nghe Ninh Tuyết Lạc nói vậy thì bà ta cũng chỉ nói: "Đã biết, hôm nay là ngày vui của con, tâm trạng mẹ đang rất tốt nên sẽ không so đo với bọn họ."

Dĩ nhiên bà ta cũng tự cân nhắc qua, mặc dù bà ta tuyệt đối không tha thứ chuyện mà cha và anh làm năm đó, nhưng cũng chẳng thể phủ nhận chuyện Trang gia tới tham dự hôn lễ của Ninh Tuyết Lạc sẽ mang lại bao nhiêu chỗ tốt. Đến lúc đó thì, bà ta cứ nhắm mắt tiếp đãi một chút là tốt rồi.
 
Tham gia
24/9/19
Bài viết
2,094
Điểm cảm xúc
33
Nơi ở
BRVT
Chương 1467: Hậu trường của người ta cứng
Trong tiệc vui này có không ít những ngôi sao nổi tiếng trong giới, ngay cả người của Thịnh Thê vốn đối đầu người sống ta chết với Tinh Huy cũng có không ít.

Tuy bọn họ thuộc Thịnh Thê nhưng công ty cũng chẳng thể hạn chế quan hệ tư nhân của bọn họ.

Trong góc có hai nữ nghệ sĩ của Thịnh Thê đang nhỏ giọng nghị luận.

Một người mặc váy vàng có chút không yên tâm nói: "Haizz, theo quan hệ của Tinh Huy với Thịnh Thể thì chúng ta tới tham dự hôn lễ của Ninh Tuyết Lạc có ổn không? Gần đây quan hệ của Ninh Tịch với Ninh Tuyết Lạc cũng căng thẳng lắm..."

Nữ nghệ sĩ mặc váy đỏ bên cạnh vênh mặt coi thường: "Chả sao đâu, sự kiện lớn thế này mà không đến chẳng lẽ lại chạy đến cái hội trường bé tí hin đó dự cái tiệc thành lập quỹ từ thiện sao? cô thích thì cô cứ đi đi!"

"Khụ, tôi cũng chỉ nói vậy thôi mà... nói tỏi thì, Ninh Tuyết Lạc... Ninh Tịch... hai người này liệu có quan hệ thân thích gì không nhỉ? cùng là họ Ninh..."

Lúc mới đầu khi Ninh Tịch còn ở Tinh Huy thì Ninh Diệu Hoa để ngừa vạn nhất đã phong tỏa toàn bộ tin tức Ninh Tịch có quan hệ với Ninh gia. Cho nên trong giới giải trí hầu như không có ai biết thân phận của Ninh Tịch, chỉ có điều trên đời này làm gì có bức tường nào không lọt gió, thê nên khó tránh khỏi có chút lời ra tiếng vào.

Nữ nghệ sĩ váy đỏ nghe vậy liền nói: "Cái kiểu tin đồn này ý mà, xem chừng không có lửa thì làm sao có khói! Nêu Ninh Tịch thật sự có quan hệ với Ninh gia thì trước kia Ninh gia cũng chẳng nhìn chằm chằm cô ta như thê! Ninh gia vì Ninh Tuyết Lạc mà rút vốn đầu tư, đuổi Ninh Tịch khỏi Tinh Huy nữa, cô không thấy sự kiện hôm nay to thê này mà Ninh Tịch cũng chẳng xuất hiện sao?"

"Cũng đúng..." Nữ nghệ sĩ váy vàng gật đầu liên tục, cũng yên tâm không ít.

"Hơn nữa Ninh gia cũng chẳng phải là dân làm ăn như cô thấy đâu, người ta còn có núi dựa cứng lắm đấy!"

"Ổ? Nói vậy là sao?"

"Nghe bảo hôm nay Trang gia của Đê Đô cũng đến đó! Là Trang gia có vị khai quốc tướng quân Trang Tông Nhân đó! Bây giờ cô đã hiểu chưa? Chậc... không nói với cô nữa, chị đây phải làm chính sự!"

Nghệ sĩ váy đỏ vội vàng dặm lại phẩn tô lại son rồi đứng dậy, bóng dáng ưỡn ẹo đi về phía một lão tổng đã nhìn chằm chằm nãy giờ.

Tiệc cưới của Ninh Tuyết Lạc cơ hồ tụ hội tất cả nhà giàu của Đê Đô, trong mắt các nữ nghệ sỹ lại giống như từng cục thịt mỡ ngon miệng, cơ hội tốt như thế thì chỉ có kẻ ngu mới không đến thôi.

Ninh Tịch chẳng qua là nhờ Tô Dĩ Mạt rớt đài, núi không vua nên mới thuận thế chiếm núi xưng vương mà thôi. Nào có bằng Tô Dĩ Mạt trưốc đây có cái danh "bà chủ tập đoàn Lục thị" treo trên đầu với hậu trường vững chắc chứ, cần gì phải cho Ninh Tịch mặt mũi đến mức buông tha cơ hội tốt thê này.

Tình huống thê này chẳng thể nghi ngờ là cơ hội tốt để xây dựng các mối quan hệ cùng bàn chuyện làm ăn hợp tác. Trên cơ bản thì hầu như tất cả mọi người đều ôm mục đích như nữ nghệ sĩ váy đỏ kia.

Còn cái tin Trang gia cũng đển tham dự cũng không ít khách mời nghe được, vì thê hiện giờ đã có không ít người vây quanh Trịnh Mần Quân thăm dò.

"Tô phu nhân, nghe nói Trang gia cũng đến à, có thật hay không thế?"

Trịnh Mần Quân vừa mới lấy được câu trả lời khẳng định của Ninh Tuyết Lạc cho nên cũng hớn hở nói: "Đúng là sẽ tới, Tuyết Lạc vừa bảo tôi Trang tiểu thư đang trên đường tới đây rồi!"

"Ôi chao, sao Tuyết Lạc lại quen biết được người của Trang gia thế? Tô phu nhân, cô con dâu này của bà đúng là thần thông quảng đại!"

Trịnh Mẩn Quân bên này được một đám người vậy quanh xum xoe, cách đó không xa là Tô Tuân với vợ đang vác khuôn mặt âm trầm nhưng lại cố gắng khống chê không để lộ ra cái gì, ai mà biết đang êm đẹp mà Ninh Tuyết Lạc kia lại lòi ra quân át chủ bài như vậy!
 
Tham gia
24/9/19
Bài viết
2,094
Điểm cảm xúc
33
Nơi ở
BRVT
Chương 1468: Bất ngờ ngạc nhiên
Trịnh Mần Quân nghe người xung quanh tâng bốc rồi lại liếc mắt nhìn sắc mặt khó coi của thằng con riêng Tô Tuân thì trong bụng đắc ý lắm, sung sướng nói: "Ài, thật ra là vì Trang gia là sui gia của nhà gái chúng tôi mà..."

Nghe thê thì mọi người càng kinh ngạc, bọn họ chỉ nghĩ cùng lắm là giao tình giữa người trẻ mà thôi, ai mà biết lại có một tầng quan hệ như vậy?

Trang gia là nhà mẹ của Trang Linh Ngọc?

Nhưng mà... tại sao lại chưa nghe thấy bao giờ?

Mọi người trổ mắt nhìn nhau nhưng cũng chẳng tiện hỏi nhiều.

Lúc này có mấy người tuổi tác hơi lớn dường như bừng tỉnh, nhố ra cái gì đó rồi nói: "Đúng là có chuyện như vậy... Dâu trưởng của Ninh gia năm đó chính là con gái út của Trang lão tướng quan, chẳng qua là sau đó hình như giữa bọn họ có xích mích nên nhiều năm liền không qua lại... xem tình hình thế này... là hòa hảo lại rồi?"

"Dù sao cũng là ruột thịt cả, hòa hảo lại cũng là chuyện bình thường thôi đúng không?"

"Thì ra là như vậy! Chậc chậc, Tô gia đúng là nhặt được bảo bối rồi! vốn là tôi còn tưởng chỉ cưới được con phượng giả..."

"Cái gì mà phượng giả chứ, tôi thấy là do Ninh Thu Đồng muôn cướp tài sản của Ninh gia cho nên mới làm loạn lên thôi, Ninh Diệu Hoa cũng công khai md họp báo phủ nhận rồi mà?"

Mọi người đang bàn tán sôi nổi thì đột nhiên có một người khẽ hô lên: "Cửa... kia... có phải là Đại tiểu thư của Trang gia hay không?"

Trong phút chốc tất cả mọi người đều nhìn về phía về phía cửa.

Mà lại không chỉ nhìn thấy một người.

Mọi ngưòi không chỉ nhìn thấy một cô gái trẻ tuổi, mà đi bên cạnh cô còn có một phu nhân đứng tuổi thần thái đoan trang, hai người ấy đang cùng người tiếp đón khách nói cái gì đó.

Phu nhân kia được chăm sóc vô cùng tốt, bà mặc một bộ áo dài màu xanh thẫm có thêu hoa văn chìm, đứng cạnh cô gái trẻ kia trông không giống mẹ mà có chút giống chị, tuy không đeo bất cứ đồ trang sức gì nhưng vẫn toát ra khí chất cao quý một cách tự nhiên.

Lập tức có người nhận ra hai người họ: "Không sai... đó chính là Trang đại tiểu thư! Còn có Trang phu nhân!"

"Cái gì? Người đi cùng kia chính là Trang phu nhân?"

"Trời ơi! Không ngờ cả tướng quân phu nhân cũng tới! Từ trước tới nay Trang phu nhân chưa bao giờ xuất hiện ở mấy trường hợp thê này đâu!"

"Xem ra Trang gia với Ninh gia có quan hệ thật rồi... không phải sui gia thì làm sao mà coi trọng đến thế chứ..."

Sự xuất hiện của hai người họ dường như đã hấp dẫn toàn bộ sự chú ý của các quan khách, Ninh Tuyết Lạc với Trịnh Mần Quân quay ra nhìn nhau rồi vội vàng tiên lên nghênh đón.

Hai người không ngờ ngay cả Mạnh Lâm Lang cũng tới!

Người kinh ngạc nhất chính là Ninh Tuyết Lạc, bởi vì chỉ có mình cô ta rõ ràng rằng Trang Khả Nhi chỉ tới đưa vòng tay mà thôi, không ngờ lại kéo luôn cả Mạnh Lâm Lang tới.

Nhìn thê này xem ra không chỉ đơn giản là đến đưa đồ, chẳng lẽ... chẳng lẽ đến phút cuối Trang gia lại đổi ý, đồng ý tới dự hôn lễ của cô ta?

Nêu là như vậy... thì tốt quá...

Ninh Tuyết Lạc đưa ánh mắt cầu xin về phía Trang Linh Ngọc, trên mặt bà ta có chút không tình nguyện nhất là lúc thấy Mạnh Lâm Lang thì vẻ mặt càng không tốt. Nhưng mà nể mặt con gái mình nên bà ta vẫn đưa tay sửa lại mái tóc rồi theo Ninh Tuyết Lạc bước tới.

Ninh Diệu Hoa vô cùng mừng rỡ, nhất là khi ông ta nhìn thấy bộ dang ghen tị đến dậm chân của Ninh Diệu Bang.

Vừa nãy Ninh Diệu Bang còn âm dương quái khí nói ông ta đem cổ phần cho một đứa con gái chẳng có chút quan hệ máu mủ nào, nói ông ta ngu đần, bảo ông ta cẩn thận đem giỏ trúc múc nước vô ích với đủ loại lời chua chát. Nhưng mà hiện thực bây giờ đã chứng minh quyết định của ông ta chính xác biết bao!
 
Tham gia
24/9/19
Bài viết
2,094
Điểm cảm xúc
33
Nơi ở
BRVT
Chương 1469: Trộm gà không thành còn mất nắm gạo
Nhưng mà địa vị của Ninh Diệu Hoa ngày hôm nay đã không giống năm xưa, cho dù trong lòng ông ta đang đắc ý tới cỡ nào đi nữa cũng phải tỏ vẻ tự nhiên. Thấy Ninh Tuyết Lạc với Trang Linh Ngọc đã đi qua thì ông ta cũng không vội tiến lên, mà là đứng yên đối đáp với lời tâng bốc của mọi người xung quanh và chờ đợi Trang gia tới chúc mừng.

Dưới ánh mắt của tất cả khách mời, Ninh Tuyết Lạc thân làm cô dâu tự mình ra tận cửa đón rồi thân mật nói chuyện: "Chị họ... bác... mời hai người vào..."

Nói xong còn không quên giới thiệu với Trịnh Mẫn Quân: "Mẹ, đây là chị họ với bác của con, trước đây con đã kể cho mẹ rồi..."

Chị họ!

Bác!

Những người không biết quan hệ của hai nhà Ninh - Trang nghe Ninh Tuyết Lạc gọi như vậy thì thay nhau vang lên tiếng hít khí lạnh.

Hơn nữa lần này Ninh Tuyết Lạc nói cực kì cao giọng như thể sợ người khác không nghe thấy không bằng.

Vốn dĩ nếu chỉ có mình Trang Khả Nhi tới thì đương nhiên cô ta sẽ lo sợ Trang Khả Nhi nói ra chân tướng mà đưa người tới chỗ vắng để nói chuyện, có làm ra vẻ mập mờ để cho người ta hiểu lầm. Nhưng hiện giờ thì chẳng cần như thế!

Trịnh Mẫn Quân cũng nhiệt tình nói: "Trang phu nhân, thật không ngờ ngài cũng tới đây! Trang tiểu thư đúng là ngày càng đẹp..."

Ngay tại lúc Ninh Tuyết Lạc với Trịnh Mẫn Quân nhiệt tình hàn huyên thì Mạnh Lâm Lang lên tiếng.

Bà dùng ánh mắt lãnh đạm như nhìn người xa lạ lướt qua mấy người trước mắt này, sau đó hàng chân mày xinh đẹp hơi nhíu lại nhìn về phía Trang Khả Nhi: "Khả Nhi, bọn họ là ai? Con có quen à?"

Trang Khả Nhi cũng mê mang vô tội nói: "Con cũng không biết, con không quen... Mẹ, đi thôi, trễ nữa thì muộn mất!"

Mạnh Lâm Lang gật đầu một cái rồi để Trang Khả Nhi kéo đi, thậm chí còn chẳng buồn ngoái lại...

Ninh Tuyết Lạc, Trang Linh Ngọc, Trịnh Mẫn Quân, Tô Diễn, Ninh Diệu Hoa cùng với khách khứa: "..."

Ít nhất là đến hơn mười giây thì cả hội trường mới phản ứng lại được,

Đây... đây là tình huống gì?

Trang phu nhân với Trang tiểu thư nói không hề quen biết?

Hơn nữa hai người họ đến đây hoàn toàn không phải tới tham gia hôn lễ của Ninh Tuyết Lạc mà chỉ là đi ngang qua cửa mà thôi?

"Vừa nãy Trang tiểu thư với Trang phu nhân nói gì với cô?" Trịnh Mẫn Quân bối rối nửa ngày vẫn không cách nào bình tĩnh lại được, sự nóng nảy không giấu nổi liền nghiêm giọng chất vấn người tiếp đón khách.

Nhân viên tiếp đón khách ngây người, nơm nớp lo sợ trả lời: "Không... không nói gì ạ... vừa nãy vị phu nhân và tiểu thư kia chỉ hỏi đường thôi ạ..."

Cái gì, hỏi đường?

Một màn này cơ hồ toàn thể mọi người ở đây đều nghe thấy rõ ràng, rất nhanh đã túm tụm lại châu đầu ghé tai. Cuối cùng ai ai cũng biết Trang phu nhân với Trang đại tiểu thư vốn không hề tới dự hôn lễ của Ninh Tuyết Lạc.

"Trời ơi... chuyện này là sao đây... tôi cũng ngốc luôn rồi..."

"Nhìn mà con không hiểu à? Trang gia chẳng có tí xíu quan hệ nào với Ninh gia cả, ồ được rồi, bất kể có quan hệ hay không thì nhìn thái độ này ý mà, tóm lại chắc chắn không có ý định có quan hệ với Ninh gia đâu! Từ đầu tới cuối chỉ do một phía Ninh gia tự mình ảo tưởng mà thôi!"

"Phụt, cười chết tôi... Ninh Tuyết Lạc muốn dát vàng lên mặt cũng không cần phải nói láo tới mức này chứ?"

"Ai mà biết được! Cũng có thể là do Trang gia đã đáp ứng, nhưng đến nửa đường lại đổi ý thì sao? Hoặc có khi đơn thuần Trang gia có xích mích với Ninh gia cho nên cố ý cho Ninh gia một đòn ra oai phủ đầu!"

"Ha ha, đây đúng là trộm gà không thành còn mất nắm gạo..."
 
Tham gia
24/9/19
Bài viết
2,094
Điểm cảm xúc
33
Nơi ở
BRVT
Chương 1470: Hot đến sôi trào
Đám người không ưa bộ dạng đắc ý của Ninh Diệu Hoa đều đang len lén liếc nhìn nhau, hả hê xem kịch hay.

Ninh gia với Tô gia sau khi phản ứng lại thì nhanh chóng cười ha hả nói hiểu nhầm rồi, bọn họ cố gắng đem tuồng kịch này cứu trở về.

Vào ngày vui thế này thì khách khứa cũng sẽ không làm ầm ĩ quá khó coi nên cũng chỉ cười một cái rồi cho qua.

Chỉ có điều là, chờ đến ngày mai thì không biết trà dư tửu hậu bọn họ sẽ nói thế nào...

Hôn lễ sắp bắt đầu, hai nhà cũng nhân cơ hội lánh đến phòng thay đồ của khách sạn.

Vừa đóng cửa lại sắc mặt của Trịnh Mẫn Quân lập tức biến thành cực kì khó coi: "Tuyết Lạc, chuyện này là sao? Chẳng phải con thề thốt với chúng ta là Trang gia nhất định sẽ tới sao? Kết quả thì tới... nhưng mà tới phá đám?"

Ninh Tuyết Lạc hoàn toàn không biết đã sai ở chỗ nào, nhưng cô ta đã hết cách nên chỉ có thể cắn răng rơi hai hàng nước mắt, ra vẻ tủi thân: "Mẹ... con không biết... con thật sự không biết... trong điện thoại chị họ nói chuyện với con tốt lắm mà... con không biết tại sao lại thành như vậy..."

Trang Linh Ngọc thấy thái độ của Trịnh Mẫn Quân như thế thì nhất thời nổi giận: "Bà sui gia này, chuyện này sao mà trách Tuyết Lạc được, nếu nó biết mọi chuyện ra thành như thế thì sẽ để Trang gia tới sao? Hơn nữa bà sui này, công bằng mà nói thì nếu không phải bà cứ nhất quyết đòi Tuyết Lạc mời Trang gia đến thì hôm nay sẽ xuất hiện chuyện này sao?

Trịnh Mẫn Quân nhất thời cười nhạt: "Hừ, nói thế thì đây là lỗi của tôi à? Bà cho là tại sao tôi nhất định phải mời Trang gia đến, còn chẳng phải là vì..."

Thấy mẹ vợ với mẹ ruột chuẩn bị cãi nhau, Ninh Tuyết Lạc tủi thân đứng khóc một bên thì Tô Diễn nhéo mi tâm một cái, trước khi mẹ mình nói lời quá khó nghe thì vội vàng lên tiếng trước: "Mẹ đừng nói nữa, chuyện đã thành ra thế này rồi còn nói gì! Chuyện này có thể là có cái gì hiểu lầm rồi, bây giờ chẳng phải là lúc thảo luận mấy chuyện này! Chờ hôn lễ kết thúc rồi nói sau đi!"

Sắc mặt của Ninh Diệu Hoa với Tô Hoằng Quang cũng hết sức khó coi nhưng cũng chỉ có thể tạm thời nhịn xuống: "Hôn lễ bắt đầu ngay đấy, hai đứa nắm chắc thời gian mà chuẩn bị! Lát nữa đừng để xảy ra sơ xót gì!"

...

Sau cuộc trao đổi ngắn ngủi thì hai gia đình nhanh chóng đi ra ngoài chiêu đãi tân khách, thời điểm này mà rời đi quá lâu dễ khiến người ta hoài nghi.

Nhưng mà hiện giờ trong hội trường phòng tiệc đã sắp nổ tung rồi.

"Đúng rồi, lúc nãy mấy người có nghe được không, Trang đại tiểu thư nói cái gì mà trễ nữa sẽ không kịp ý! Hai người họ tới đây dự cái gì vậy!"

"Dự cái gì? Tầng lớn nhất của trung tâm bị Ninh gia bao hết rồi, trên tầng chót chỉ có một hội trường nho nhỏ thôi, đâu có thể cử hành hoạt động trọng đại gì mà khiến phu nhân tướng quân với tiểu thư phải tự mình tham dự chứ?"

"Vậy thì kỳ quái quá.."

Trong lúc đám người đang nghị luận ầm ĩ thì lục tục có người nhận được điện thoại, sau đó lén lút hạ thấp giọng nói chuyện.

"Cái gì? Quỹ từ thiện... trưởng khoa Triệu... đang ở trên tầng?"

"Bộ trưởng Lưu cũng tới? Anh chắc chứ? Anh đừng có mà dọa tôi đó! Tôi muốn hẹn gặp bộ trưởng Lưu mà hẹn ba tháng còn không thấy được người đấy!"

"Chuyện này sao có thể chứ? Được... chờ lát nữa tôi sẽ chạy qua xem..."

"Mà tôi cũng không nhận được thư mời nữa, cứ thế chạy qua liệu có ổn không? Cái gì, không cần mời? Chỉ cần quyên tiền... đương nhiên là không vấn đề rồi... biết biết..."

...

Đi kèm với từng cuộc điện thoại là số khách quý trong tiệc cưới càng lúc càng ít đi.
 
Tham gia
24/9/19
Bài viết
2,094
Điểm cảm xúc
33
Nơi ở
BRVT
Chương 1471: Không bằng góp cho xong chuyện
Lục tục có khách áy náy tỏ vẻ xin lỗi mà chào tạm biệt Ninh Diệu Hoa và Tô Hoằng Quang.

"Ninh đổng, thật sự xin lỗi quá, bên công ty tôi có chút việc gấp nên phải đi trưỏc đây, cho tôi gửi lời chúc mừng nhé! Xin lỗi xin lỗi!"

"Không sao, không sao, uông tổng nói gì vậy chứ! Ngài có thể tới đây hôm nay đã là sự ủng hộ lớn với chúng tôi rồi! uông tổng đi thong thả!"

Ninh Diệu Hoa mới tiễn xong một người, thì lại có đổi tác tìm tới: "Ninh đổng à, gần đây công ty tôi bận quá nên hôn lễ vẫn là cố lấy chút thời gian họp hành để tới, giờ tôi phải đi trước đây, Ninh đổng đừng trách nhé!"

Ninh Diệu Hoa vội nói: "Đâu có đâu có, để tôi tiễn Khương tổng!"

"Không cần đâu, Ninh đổng cứ bận rộn đi! Tôi tự đi là được..."

Lúc đầu Ninh Diệu Hoa vẫn cảm thấy không có vấn đề gì, nhưng cho đến người khách thứ năm ra về trước thì ông ta mới cảm thấy có gì đó không đúng.

Cùng lúc đó phía bên Tô Hoằng Quang cũng gặp phải tình huống tương tự.

Chẳng qua là hôn lễ sẽ bắt đầu ngay lập tức nên hai người cũng chẳng kịp nghĩ nhiều mà bị kêu ra sau chuẩn bị.

Cùng lúc đó tại phòng đa chức năng trên tầng.

Trước cửa để tấm poster của quỹ từ thiện cùng hai người tiếp đón khách. Nhìn qua mặc dù rất đơn giản nhưng poster được thiết kế tinh mỹ, thái độ của người tiếp đón cũng lễ độ, chỉ dẫn khách mời đến ký tên cùng quyên tiền, vừa nhìn đã biết là rất dụng tâm.

Trong đại sảnh cũng được bố trí đơn giản cùng có chừng mực, hiện giờ phần lớn người ở đây là nghệ sĩ của Thịnh Thê cùng vài đối tác làm ăn, người tuy không nhiều nhưng bầu không khí rất tốt.

Ninh Tịch đang trao đổi với trợ lý và quản lý thì di động trong tay kêu lên.

Người gọi tới là Trang Khả Nhi, cô ấy nói sẽ tới, còn đi cùng với mẹ.

Ninh Tịch nghe thể thì có chút kinh ngạc sau đó nở nụ cười cảm kích: "Cám ơn cậu nhé, Khả Nhi!"

"Với tớ cậu còn khách khí cái gì, tớ tới cửa rồi đây, cúp trước nha!"

Ngoài cửa, Trang Khả Nhi kí tên mình lên rồi đặt túi quà trong tay lên bàn, rồi lấy từ trong túi ra một cái hộp nhỏ màu đen rồi nói với người phụ trách: "Tôi quyên cái vòng này."

Cái vòng mà Trang Khả Nhi lấy ra chính là cái vòng tay mà Ninh Tuyết Lạc cố ý "đánh rơi" trên xe của cô.

Dù sao cái này cũng chẳng thể trả lại, mà Khả Nhi có giữ lại cũng chỉ càng thêm buồn nôn mà thôi. Đẵ như vậy còn không bằng đem làm từ thiện cho xong.

Ghi tên xong, Trang Khả Nhi cùng vơi mẹ mình đi vào trong tìm Ninh Tịch.

Ninh Tịch thấy hai người thì vội vàng chạy lên nghênh đón: "Khả Nhi, Bác Trang! cảm ơn hai người đã tới ủng hộ!"

Nêu là chỉ minh Trang Khả Nhi thì cũng thôi đi, nhưng Mạnh Lâm Lang cũng đích thân đến đây thê này quả thực là quá cho mặt mũi rồi, Ninh Tịch cũng không tránh khỏi có chút thụ sủng nhược kinh.

Mạnh Lâm Lang nhìn thái độ cảm kích của Ninh Tịch thì vẻ mặt cũng trd nên ôn hòa, bà hơi giận giọng nói: "Cái đứa nhỏ này, đã bảo con bao nhiêu lần rồi hả? Cứ khách khí với chúng ta như vậy làm gì, phải cảm ơn thì là chúng ta phải cảm ơn con mới đúng! Trước kia con giúp nhà chúng ta nhiểu như vậy mà lại chỉ có thể mời con ăn vài bữa cơm! Những chuyện khác chúng ta không thể nhúng tay nhưng chuyện từ thiện này vẫn có thể đến giúp con một chút, con không cần nói cám ơn!"

Mạnh Lâm Lang cân nhắc kĩ càng rồi mới quyết định làm chuyện ngày hôm nay.

Từ thiện là một cơ hội không thể tốt hơn, ở bất kì lí do nào vì giúp đở Ninh Tịch hay là vì Trang gia cũng không có bất cứ điều bất lợi nào.

Ninh Tịch tất nhiên cũng nghĩ đến vấn đề này, cô cảm động trước suy nghĩ thấu đáo của Mạnh Lâm Lang rồi mỉm cười dần hai người qua một bên nghỉ ngơi uống trà.

Chẳng qua là, Ninh Tịch kiểu gì cũng không ngờ Mạnh Lâm Lang không chỉ tự mình đến... mà còn... thật sự là hơn những gì cô tưởng tượng rất nhiều...
 
Tham gia
24/9/19
Bài viết
2,094
Điểm cảm xúc
33
Nơi ở
BRVT
Chương 1472: Những người này là do tôi mời
Mạnh Lâm Lang vừa đặt chân tới không bao lâu thì đột nhiên ngoài cửa người tới đông tấp nập, hơn nữa những người này cũng có chút kỳ quái...

Như vị lão tổng đang ghi tên này, ông ta mặc cả bộ lễ phục giống như thể đến dự một bữa tiệc trọng yếu nào vậy, ông ta hỏi thẳng: "Chỉ có thể quyên tiền à? Quyên đồ có được không?"

"Tất nhiên là được ạ!" Nhân viên ghi chép gật đầu.

Vì thế vị lão tổng kia chẳng nói hai lời mà lập tức tháo chiếc đồng hồ đeo tay vừa nhìn đã biết giá trị không nhỏ xuống: "Vậy tôi quyên góp cái đồng hồ đeo tay này!"

"À., vâng..."

Có một ắt có hai, liên tục có mấy người khách giống vị lão tổng kia nói rằng do vội vàng tới nên không chuẩn bị tiền mặt mà lấy đồ trang sức trên người quyên góp khiến các nhân viên trố mắt nhìn nhau...

Lâm Chi Chi thấy người đến ngày càng nhiều liền đi tới nói nhỏ với Ninh Tịch: "Ninh Tịch, những người này là do em mời tới sao?"

Ninh Tịch nhìn lướt qua những người rõ ràng không có tên trong danh dách: "ơ, chẳng nhẽ những người này không phải do chị mời tới sao?"

Hai người sửng sốt một lúc, hiển nhiên là, ai cũng nghĩ những người khách này là do đối phương mời tới...

Vì bữa tiệc tối nay mang tính chất từ thiện cho nên Lâm Chi Chi đã làm công tác tuyên truyền và gửi lời mời từ rất sớm, nhưng rõ ràng những người này hoàn toàn không nằm trong phạm vi cô có thể mời được.

Chưa kể Ninh Tuyết Lạc quyết định thời gian tổ chức hôn lễ lại trùng với tiệc từ thiện cho nên phân nửa số người đã quyết định đi dự phía Ninh Tuyết Lạc, cho nên người có thể tới đây hôm nay rất ít...

Ninh Tịch dương như đột nhiên nhớ đến cái gì liền trầm ngâm một chút rồi nói: "Hình như em biết nguyên do... từ từ để em đi hỏi một chút..."

Ninh Tịch nới một tiếng với Lâm Chi Chi sau đó liền đi tới cạnh Mạnh Lâm Lang: "Bác Trang, hình như hôm nay có không ít lão tổng với danh nhân của thành phố đến đây, những người này không có trong danh sách khách mời của cháu, là bác giúp cháu mời họ sao?"

Mạnh Lâm Lang liếc những người đó rồi cười khẩy, bà nói: "Những người này à? Không phải."

Không phải?

Không phải Mạnh Lâm Lang mời... vậy thì là ai...

Lúc này, những lão tổng nghe tin mà chạy vội vã đến đây đang túm năm tụm ba đứng chung một chỗ bàn tán.

"Rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra? Tin tức của mấy người có đúng không vậy? Tôi vừa mới hỏi qua thì đây chỉ là tiệc thành lập quỹ của một nữ nghệ sĩ nhỏ thôi mà!"

"Chờ một chút đi, các ông không thấy Trang phu nhân với Trang tiểu thư đang ngồi kia sao?"

"Cái gì mà trưởng khoa Triệu, bộ trưởng Lưu chứ? Chẳng phải đã bảo là sẽ đến à? Một người cũng chẳng thấy bóng dáng! Tôi đây đã phải liều mạng đắc tội hai nhà Tô - Ninh để đến bữa tiệc này đấy, vậy chẳng phải là bẫy người sao?"

"Trang tiểu thư kia liệu có phải fan của Ninh Tịch không, con gái tôi cũng là fan của Ninh Tịch, cả ngày nó cứ lải nhải bên tai tôi..."

"Nói như vậy cũng có thể lắm..."

"ơ, thê cho nên cái gì mà trưông khoa hay bộ trưởng.... chắc là hiểu nhầm rồi sao? Hay là... chúng ta lại quay về tiệc cưới dưới lầu?"

Ngay tại lúc đám ngưòi kia đang than phiền mất công chạy đến đây thì ngoài cửa xuất hiện một nhóm người.

Nhóm người này cười nói bước tới, đi đầu chính là người mà bọn họ vẫn luôn ngậm trong miệng bàn tán - trưởng khoa Triệu vói bộ trưởng Lưu...

Liếc ra những người phía sau thì càng đáng sợ hơn... nhìn đi nhìn lại đều là mấy nhân vật lớn muốn gặp mặt một lần còn khó hơn lên trời...

Kinh hoàng nhất là bọn họ trông thấy...

"Đó... đó chẳng phải là Trang tướng quân - Trang Liêu Nguyên sao?!"

Cùng lúc đó Mạnh Lâm Lang cũng nhìn về phía Ninh Tịch, bà nhẹ nhàng cười một tiếng rồi nói: "Đó, mấy người kia mới là bác mời tới."

Ninh Tịch: "Ây..."
 
Tham gia
24/9/19
Bài viết
2,094
Điểm cảm xúc
33
Nơi ở
BRVT
Chương 1473: Vườn không nhà trống
Ninh Tịch đúng là bị dọa không nhẹ.

Nói như vậy là những người này mới là do Mạnh Lâm Lang mời tới...

Còn những người khác... xem ra... là nhận được tin những người kia sẽ tới cho nên mới chạy tới?

Trang Liêu Nguyên nói một tiếng với mấy người đi cùng rồi bước thẳng về phía Ninh Tịch.

"Thủ trưởng Trang..." Ninh Tịch thấy Trang Liêu Nguyên cũng đích thân tới thì không biết nên nói gì cho phải, mặt mũi này... cũng quá lớn rồi.

"Tiểu Tịch, ta tự ý đổi tiệc từ thiện của con thành hạng mục liên kết với tổng hội từ thiện, hy vọng con không để ý chuyện này." Trang Liêu Nguyên nói.

Ninh Tịch vội vàng trả lời: "Làm sao có chuyện đấy chứ ạ, chỉ là con cảm thấy thê này thì làm phiền bác quá!"

Trang Liêu Nguyên không thèm để ý nói: "Chỉ cần không khiến con thêm phiền là được."

"Tất nhiên là không ạ! Chẳng qua là chỗ này hơi nhỏ, bố trí cũng đơn sơ nên con sợ không được chu đáo lắm..."

"Cái này con khỏi cần lo, phòng này của con là đủ rồi! Chúng ta làm từ thiện chứ không phải làm cho người ta xem! Đơn giản một chút thì tốt hơn."

Nghe đến đây Ninh Tịch mới yên lòng, cô lại cảm ơn một phen nữa rồi nói: "Vậy mọi người trò chuyện đi ạ, con đi chuẩn bị!"

Mạnh Lâm Lang dịu dàng nói: "Con mau đi đi, không cần để ý chúng ta!"

Đầu tiên là Ninh Tịch giải thích tình huống cho Lâm Chi Chi.

"Ninh Tịch, em quen biết Trang tướng quân?" Lâm Chi Chi kinh ngạc hỏi.

"Lúc trước em tình cờ giúp Trang gia một chuyện, sau đó quan hệ của em với Khả Nhi cũng không tệ lắm! Chắc là vì chuyện trước kia mà họ tới ủng hộ." Ninh Tịch giải thích đơn giản một chút.

Bấy giờ Lâm chi Chi mới thoáng yên tâm lại, thật ra thì cho dù đột nhiên có nhiều người đến thê này nhưng cô cũng chẳng cần phải bận tâm gì nhiều. Dù sao tổng hội từ thiện cũng đã phái không ít nhân viên tới mà kinh nghiệm của bọn họ phong phú vô cùng, cũng rất vui vẻ tiếp quản sự kiện này.

Tiệc cưới dưới lầu.

Hôn lễ mọi người chờ đợi đã lâu rốt cuộc cũng được bắt đầu, MC đứng trên sân khấu nhiệt tình đọc diễn văn sau đó khúc nhạc thần thánh dành cho hôn lễ vang lên. Phía cửa một tấm thảm đỏ được trải ra, cô dâu mặc váy cưới màu trắng khoác tay ba mình bước từng bước tiến về phía chú rể đứng ồ đầu kia của thảm đỏ.

Giờ khắc cuối cùng khiến người ta kích động nhất đã đến, tất cả ống kính của giới truyền thông được mời đến đều hướng thẳng vào cô dâu Ninh Tuyết Lạc - người đang là tâm điểm của sự chú ý. Những cô gái có mặt ở đây đều tràn ngập sự ước ao hâm mộ và ghen tị trong mắt. Sự lúng túng do Trang gia mang tới đã hoàn toàn bị sự khuấy động của hôn lễ khiến khách mời quên đi...

Bởi vì hội trường rất lớn cho nên thảm đỏ cũng rất dài. Ngay lúc Ninh Tuyết Lạc đang bước vào thì các khách khứa xung quanh lại lặng yên mà biên mất một nhóm lớn.

"Chuyện gì xảy ra vậy? Sao tôi cứ có cảm giác đột nhiên vắng không ít người?" Nữ nghệ sĩ váy vàng nào đó của Thịnh Thế nhìn ngó xung quanh.

Nữ nghệ sĩ váy đỏ cũng có chút nghi ngờ, ngay tại lúc hai người họ đang nói chuyện thì một vị lão tổng bên cạnh cô ta cũng vội vã quay đầu chạy ra cửa.

Nữ nghệ sĩ váy đỏ vội vàng kéo vị lão tổng kia lại: "Lý tổng, ngài đi đâu đó?"

"À à, tôi phải đi dự một sự kiện vô cùng quan trọng, lần sau có rảnh chúng ta lại gặp nhé cô Phùng..." Lý tổng nói xong liền vội vã rời đi.

Nữ nghệ sĩ mặc váy đỏ kia càng nghĩ càng thấy kỳ quái, cuối cùng cô ta không nhịn được mà đuổi theo ra phía ngoài cửa. Nữ nghệ sĩ váy vàng thấy thê cũng vội vàng đuổi theo, sau đó hai người họ liền thấy những vị khách quý rời khỏi hội trường đều đang vội vã chạy lên lầu...
 
Tham gia
24/9/19
Bài viết
2,094
Điểm cảm xúc
33
Nơi ở
BRVT
Chương 1474: Thêu hoa trên gấm
"Kỳ quá... trên lầu có sự kiện gì quan trọng sao?"

"Chẳng phải trên tầng chỉ có tiệc thành lập quỹ từ thiện của Ninh Tịch sao? Trên đó chỉ có một hội trường nhỏ thôi, không thể có sự kiện gì khác đâu..."

Ngay tại lúc hai nghệ sĩ nhỏ nhoi kia càng ngày càng thấy kỳ quái thì chỗ thang máy đi ra một đoàn người.

Ánh sáng của người dẫn đầu thiếu chút nữa chói mù mắt các cô, kia chẳng phải là ông chủ Lục cảnh Lễ của các cô sao, mà người đi bên cạnh Lục cảnh Lễ chính là ông chủ lớn Lục Đình Kiêu. Những người đi theo phía sau cũng đều là những cao tầng bình thường khó thấy mặt của Thịnh Thế...

Nhưng mà như vậy vẫn còn chưa xong, ngay sát bên phải cửa thang máy vang lên một loạt tiếng bước chân. Một người đàn ông tóc trắng đeo kính đen phiêu phiêu bước tới, theo sau đó là mấy tên vệ sĩ mặt lạnh và bên cạnh còn có một người đàn ông đeo kính gọng vàng...

cái... cái ký hiệu tóc trắng này! Chúa ơi... chẳng lẽ đây chính là Vần tổng trong lời đồn?

Trong ánh mắt khiếp sợ đến run lẩy bẩy của hai nữ nghệ sĩ bé nhỏ, hai đoàn nguời vừa vặn xếp thành một hàng đối mặt hai bên trái phải.

"Ôi chao, Lục tổng, thật là trùng hợp... ngài cũng tới... thêu hoa trên gấm?" Người đàn ông tóc trắng tháo kính xuống, cười nói với người đàn ông lạnh như băng đối diện.

Lục Đình Kiêu híp hai mắt lại, bước chân chỉ hơi ngừng rồi lại nhanh chóng tiếp tục bưỏc lên lầu.

Lục Cảnh Lễ quay lại nhìn người đàn ông phía sau bĩu môi một cái rồi nhanh chóng đuổi theo anh trai.

Đệch, sao cả tên này cũng tới...

Đúng là hôm nay chẳng có chuyện gì thuận lợi cả!

Cứ đinh ninh cho rằng hôm nay có thể tới chống lưng cho Tiểu Tịch Tịch ngược chết đôi cẩu nam nữ kia, cuối cùng không ngờ lại bị Trang gia cưốp mất một bước. Chẳng thê giúp người gặp nạn mà lại thành dệt gấm thêm hoa thì cũng thôi đi, cơ mà ngay cả tình địch cũng chạy tới góp vui là thế nào...

Dưới lầu.

Hiện giờ những vị khách khác cũng phát hiện được chỗ không bình thường, bọn họ rối rít châu đầu chụm tai hỏi thăm tình huống rồi dần dần cũng đoán được tất cả những người kia rời đi đều hướng thẳng lên lầu.

Ngay cả tân khách cũng phát hiện được chỗ không bình thường huống chi là truyền thông.

Vì thê ngay lập tức có phóng viên thông minh nhận ra ở đây cũng chẳng kiêm được tin tức lớn cho nên không tiếc buông tha chụp ảnh Ninh Tuyết Lạc mà lén lút chạy lên lầu.

Mà đã không chạy lên thì không sao, chạy lên rồi thì bị tình huống nơi đây dọa cho suýt tiểu ra quần!

Cứ tưởng bên dưới đã là sự kiện trăm năm khó gặp, hóa ra trên này mới biết cái gì gọi là phô trương.

Quan lớn tụ tập, nhà giàu đàn dúm...

Nói ví dụ không được hay lắm thì là, nêu hiện giờ ném một quả lựu đạn vào cái hội trường nhỏ này thì cả đất nước cũng sập theo luôn.

Vì thế tất cả các phóng viên rời đi đều một đi không trở lại...

Ninh Tuyết Lạc khoác tay Ninh Diệu Hoa, đôi mắt cô ta sáng lấp lánh, chân cô ta đang bước từng bước về phía hạnh phúc của cô ta, vể tất cả mọi thứ cô ta cướp được...

Cuối cùng khi cô ta bước tới bên cạnh Tô Diễn rồi xoay người lại thì lại phát hiện đại sảnh vổn đầy ắp người đã ít đi hơn phân nửa, thậm chí còn có thể lấy mắt thường để trông thấy tốc độ giảm xuống của số lượng khách mời.

"Chuyện gi xảy ra..."

Nhưng lúc này dưới con mắt bao người cũng không tiện dò hỏi, vậy cho nên Ninh Tuyết Lạc chĩ có thể đè xuống bất an mà tiếp tục cử hành hôn lễ.

Trao nhẫn, tuyên thệ...

Đây vốn là thời khắc cô ta mong đợi nhất, nhưng càng ngày hội trường càng trở nên vắng lặng. Sau cùng số người còn lại không nổi một phần ba.

Dường như vừa làm lễ xong Ninh Tuyết lạc đã lập tức chạy xuống hỏi thăm tình hình.

"Ba mẹ... chuyện gì xảy ra thế? Sao tự dưng lại thiếu nhiều khách như vậy?"
 
Tham gia
24/9/19
Bài viết
2,094
Điểm cảm xúc
33
Nơi ở
BRVT
Chương 1475: Ồ, lại một tên nữa này
Trên trán Ninh Diệu Hoa rịn ra một tầng mồ hồi: "Ba vừa mới nghe nói khách khứa đều chạy lên lầu!"

"Bọn họ làm gì trên đó?" Khuôn mặt Ninh Tuyết Lạc trở nên âm trầm.

Hôn lễ đang êm đang đẹp đột nhiên lại xảy ra vấn đề với Trang gia, xong đến thời khắc mấu chốt khách khứa lại chạy mất nhiều người như vậy, thậm chí những vị khách còn ngồi lại cũng không yên lòng bắt đầu bàn tán. Vừa nãy, cô ta y hệt một con ngu đứng trên sân khấu loe ngoe, Ninh Tuyết Lạc không biết mình đã trải qua mười phút làm lễ kia như thế nào, thậm chí còn đọc sai cả lời tuyên thệ...

Nhưng điều càng đáng buôn hơn là dẫu cô ta có đọc sai cũng chẳng ai thèm chú ý...

Trên lầu...?

Trên lầu chẳng phải là tiệc thành lập quỹ từ thiện nhảm nhí gì đó của Ninh Tịch sao?

Việc lựa chọn hôn lễ trùng thời gian và địa điểm thế này cũng có nguyên nhân rất lớn là vì cô ta cố ý muốn xung đột với Ninh Tịch, cho nên hiện giờ mới lập tức nhớ lại chuyện này.

Nhưng mà những người kia chạy lên trên lầu làm gì?

Chẳng lẽ Ninh Tịch muốn tránh cô ta nên đã đem thời gian đổi lại, hiện tại trên lâu đang tổ chức hội nghị hay sự kiện trọng yếu gì sao?

"Chuyện này không hỏi thăm được, trên đó bây giờ toàn người là người cả không chen vào được, cũng không có cách nào biết được chuyện gì đã xảy ra..." Tô Hoằng Quang âm trầm nói.

Sắc mặt Trang Linh Ngọc cực kì khó coi, bà ta nhìn về phía Tô Hoằng Quang cùng Trịnh Mẫn Quân nói: "Hôm này là ngày trọng đại như thế tại sao lại để xảy ra chuyện không may như thế này? Chuyện lớn như thế cũng không biết là do cái gì gây ra chẳng lẽ còn phải để nhà gái chúng tôi đi điều tra sao?"

Trịnh Mẫn Quân nhăn mày nói: "Chẳng phải chúng tôi cũng điều tra rồi sao! Không biết chuyện này xảy ra là do vấn đề của bên nào đâu! Những vị khách rời đi cũng chẳng phải chỉ có khách do Tô gia chúng tôi mời tới!"

"Bà có ý gi?"

Giữa hai hàng lông mày của Tô Diễn đã lộ ra vẻ mệt mỏi, gã ta vội vã lên tiếng: "Mẹ, mọi người đừng cãi nhau nữa, để con đi lên coi có chuyện gì xảy ra!"

"Anh Diễn...."

"Ngoan, chờ anh một chút, anh về nhanh thôi." Tô Diễn xoa xoa đầu Ninh Tuyết Lạc sau đó nhanh chóng bước chân ra phía ngoài.

Khi Tô Diễn đi lên thì những người vây xung quanh đã hoàn toàn không thấy đâu.

Gã chỉ thấy một tấm áp phích quảng cáo hoạt động từ thiện dựng thẳng phía trước, trên tấm áp phích là ảnh chụp Ninh Tịch mặc một chiếc váy trắng tinh.

"Xin chào, mời ngài sang bên này ghi tên!" Thấy Tô Diễn, một nhân viên đón khách nhanh chóng lịch sự nói.

Lúc này, có người nhận ra Tô Diễn liền nhanh chóng nói nhỏ bên tai người ngồi cạnh mấy câu.

Người đó liếc nhìn chữ chú rể treo trước ngực Tô Diễn thì có chút lúng túng, trong đầu thầm nghĩ chú rể này chạy tới đây làm gì?

"Xin lỗi, cho tôi hỏi một chút, hôm nay ở đây có sự kiện gì sao?" Mặc dù đã thấy tấm áp phích kia nhưng Tô Diễn vẫn muốn xác nhận lại một chút.

"Là anh Tịch của chúng tôi mở tiệc thành lập quỹ từ thiện cùng hoạt động quyên góp ạ!" Người nhân viên kia nói.

Tô Diễn hơi nhíu mày, thật sự là Ninh Tịch...

Cho dù có chút thất lễ nhưng Tô Diễn vẫn không nhịn được mà liếc nhìn khách khứa trong hội trường một cái. Sau đó gã lập tức phát hiện quá nửa những vị khách rời khỏi lễ cưới đang ngồi ở đây, không những thế mà ngồi ở hàng đầu đều là những quan viên trọng yếu của thành phố, gã còn thấy được cả người của Trang gia...

"Ồ... lại một tên nữa này?" Ngay lúc Tô Diễn đang trắng bệch cả mặt ra thì sau lưng vang lên một âm thanh vui sướng khi người gặp họa.

Gã vừa quay người lại liền thấy một người đàn ông tóc trắng như cười như không nhìn mình.

Bên cạnh người đàn ông đó còn có... có... Lục Đình Kiêu?

Bên kia Ninh Tịch nhận được tin Đại Boss cũng muốn qua đây thì chạy ra cửa chuẩn bị đích thân nghênh đón anh yêu nhà mình, cuối cùng... lại thấy được một cảnh tượng khó ở như vậy...
 
Tham gia
24/9/19
Bài viết
2,094
Điểm cảm xúc
33
Nơi ở
BRVT
Chương 1476: Darling à, mắt mù ghê ta
Ôi chết mất thôi...

Tình huống chết tiệt gì đây!

Vì cái vẹo gì mà con hàng Vân Thâm này cũng tới đây???

Mà Vân Thâm tới thì cũng thôi đi, thế quái nào mà Tô Diễn cũng tòi lên đây vậy!

Ninh Tịch nhìn Lục Đình Kiêu, lại nhìn Vân Thâm rồi lại nhìn Tô Diễn... đầu óc liền thấy choáng váng.

Bằng cách thần kỳ nào mà cả ba người này cùng xuất hiện một lúc?

Vân Thâm thấy Ninh Tịch bước ra thì cười nhẹ một tiếng rồi liếc mắt về phía Tô Diễn nói: "Darling, đây chính là mối tình đầu mà em nói sao? Đúng là mắt mù ghê ta?"

Trán Ninh Tịch nổi gân xanh: "Anh mới mù, cả nhà anh mới mù!"

Nghe Ninh Tịch nói như vậy thì Vân Thâm quay ra nhìn phía Lục Đình Kiêu với Lục Cảnh Lễ một chút, sau đó hâm hấp cười lên: "Ha ha ha, cả nhà tôi mù sao? Nói không sai...."

"Bố thằng điên..." Ninh Tịch chán nản nhìn sang phía Đường Dạ: "Có thể cầm chắc dây dắt lão Đại nhà huynh không?"

Đường Dạ tỏ vẻ chuyện này không liên quan đến mình.

Ninh Tịch nói xong nhìn về phía Tô Diễn rồi hơi nhướng mày: "Anh Tô, có phải anh đi nhầm hội trường rồi không?"

Lúc này sắc mặt của Tô Diễn vô cùng phức tạp, gã nhìn Ninh Tịch như thể có gì muốn nói rồi lại thôi, cuối cùng vẫn xoay người rời đi mà chẳng nói gì.

Gã vẫn cho rằng Ninh Tịch không đến dự lễ cưới của gã là bởi vì không cách nào chấp nhận chuyện này, nhưng gã lại chẳng thể ngờ được rằng sự thực lại khác xa với những gì gã tưởng tượng.

Như thể hôn lễ của gã chẳng có bất cứ ảnh hưởng gì đến cô cả, ngay cả việc gã xuất hiện ngay trước mặt cô thì cô cũng dửng dưng chẳng chút gợn sóng.

Nhưng điều làm gã càng kinh hãi hơn là thái độ cùng ánh mắt của hai người đàn ông kia nhìn Ninh Tịch.

Đều là đàn ông đương nhiên gã hiểu rõ ánh mắt kia có nghĩa là gì!

Còn có nguyên một hội trường toàn khách mời quan trọng...

Dường như giám đốc trung tâm đã nối thông hội trường này với một hội trường không thường được mở ra để tiếp đón các vị khách mới đến.

Gã phát hiện cô gái mà gã quen thuộc đã thay đổi từ lúc nào không biết, khiến gã hoàn toàn không rõ con người cô nữa...

Thấy Tô Diễn rời đi, Ninh Tịch vội vàng quay sang Lục Đình Kiêu với đôi mắt lấp lánh và thái độ quay ngoắt 180 độ: "Ông chủ, mời ngài vào!"

Lục Đình Kiêu dường như rất hài lòng với biểu tình mừng rỡ của cô khi thấy mình: "Ừ, đừng cố quá không lại mệt."

"Dạ dạ, nghe lời ông chủ!" Ninh Tịch liên tục gật đầu.

"Này này này, ở đây còn một ông chủ nữa đây này! Tiểu Tịch Tịch, mắt cô phải đi khám rồi!" Lục Cảnh Lễ hoàn toàn bị bỏ quên u oán tố cáo.

"Dạ dạ dạ, ông chủ cũng mau vào đi, ông chủ cực khổ rồi!"

"Thế này còn tạm được!" Lục Cảnh Lễ "hừ" một tiếng rồi mới chịu bước vào.

Vân Thâm không được ai đó khách khí mời vào cũng chẳng nổi giận mà trực tiếp phiêu phiêu đi vào.

Khi Lục Đình Kiêu bước vào trong nháy mắt, hội trường liên tục vang lên từng tiếng kinh hô, mà khi Vân Thâm bước vào thì tiếng kinh hô còn lớn hơn nữa...

"Trời ơi! Tôi vừa mới nói nếu Lục Đình Kiêu với Vân Thâm cũng đến nữa thì cái hội trường này sẽ hội tụ đầy đủ ông chủ lớn của thương giới mà! Không ngờ... lại tới thật..."

"Cái này thật quá dọa người rồi! Nghệ sĩ nhỏ kia rốt cuộc là thần thánh phương nào? Mặt mũi cũng cũng quá lớn rồi?"

"Nghe nói là ngôi sao nổi nhất của Thịnh thế dạo gần đây..."

Lúc này hai nữ nghệ sĩ của Thịnh Thế chạy đi tham dự hôn lễ của Ninh Tuyết Lạc cũng hối hận đến xanh ruột rồi. Rõ ràng đã được mời ngay từ đầu mà không tới, bây giờ chạy tới thì đã bỏ lỡ cơ hội tốt rồi, lúc chạy đến được thì buổi hoạt động cũng đã tiến hành được phân nửa!
 
Tham gia
24/9/19
Bài viết
2,094
Điểm cảm xúc
33
Nơi ở
BRVT
Chương 1477: Cưới một con gà rừng
"Diễn, anh về rồi! chuyện ra làm sao? Bên trên là có chuyện gì?" Ninh Tuyết Lạc vội vàng hỏi thăm.

"Có một sự kiện quan trọng... những vị khách kia đoán chừng là chạy lên tham dự cái đó rồi..." Tô Diễn chỉ nói phía trên có một sự kiện quan trọng chứ không nhắc tới Ninh Tịch.

Nhưng mà, Tô Diễn hàm hồ không nói rõ không có nghĩa là người khác không biết nói.

Tô Tuân chẳng biết đi tới từ lúc nào, giễu cợt nói: "Cái gì mà sự kiện quan trọng chứ, chỉ là một bữa tiệc thành lập quỹ từ thiện tư nhân của một nữ nghệ sĩ thôi mà! À đúng rồi... suýt chút nữa thì quên không nói... nữ nghệ sĩ kia ý mà... chính là Ninh Tịch đấy!"

Sắc mặt Ninh Tuyết Lạc trắng nhợt: "Tô Tuân, chú nói gì cơ?"

"Tô Tuân, cậu không biết gì thì đừng có mà nói bậy bạ, Tô Diễn vừa nói là sự kiện quan trọng!" Nghe được cái tên Ninh Tịch, Trang Linh Ngọc nhất thời đổi sắc mặt.

Tô Tuân nghe vậy thì càng đắc ý, tiếp tục nói: "Ha, tôi nói bậy bạ? Không tin thì bà tự đi mà hỏi Tô Diễn xem có phải tôi nói đúng hay không! Trang phu nhân với Trang tiểu thư vừa mới tuyên bố không quen biết với mẩy người ý mà, hiện giờ đang ngồi ở chỗ Ninh Tịch làm khách mời đấy! Không chì thê mà ngay cả Trang tướng quân cũng đích thân tới đó!"

"Chậc chậc chậc... cùng lắm chỉ là một cái tiệc từ thiện nho nhỏ mà thôi, một nhà ba người tới ủng hộ không nói, mà tất cả giới quyền chức tại Đê Đô này cũng tới tham dự.."

"Tô Diễn, những gì nó nói là thật sao?" Không đợi Trang Linh Ngọc mở miệng, Trịnh Mần Quân đã kéo tay Tô Diễn với vẻ mặt không cách nào tin nổi.

Trang Linh Ngọc với Ninh Tuyết Lạc cũng khiếp sợ.

Ninh Tuyết Lạc hoàn toàn không cách nào tin lời Tô Tuân vừa nói... đây quả thực là chuyện không thể nào.

Ninh Tịch cùng lắm chỉ có mấy phần giao tình với Trang Khả Nhi thì làm sao có thể khiến Trang phu nhân với Trang tướng quân làm tối mức độ này?

Đây tuyệt đối là không thể nào!

Nhưng, Tô Diễn chẳng nói một lời nào, cộng thêm sắc mặt của gã thì chả khác nào đã âm thầm thừa nhận.

Cơ mà thế vẫn chưa hết, vợ của Tô Tuân - Triệu San San cưồi nói: "Đây đã coi là cái gì, ngay cả tổng tài Lục Đình Kiêu của Lục thị và vân tổng có bối cảnh thần bí trong tin đồn cũng tới, phô trương như vậy chẳng thể trách được người ta vừa nghe tiếng gió đã chạy đi..."

Ninh Diệu Hoa lúc này cả kinh: "Cái gì... Lục Đình Kiêu cũng đến?"

Lục Đình Kiêu cũng coi như là ông chủ của Thịnh Thế, anh đến cũng không quá khó hiểu...

"Vân tổng... vân tổng nào?" Ninh Diệu Hoa lại hỏi.

"Chính là vị Vân tổng đã giúp Ninh Tịch giải vậy trong tiệc rượu lần trước!"

Triệu San San như thể sợ Ninh Tuyết Lạc không đủ hận mình nên lại cố ý nhắc đến chuyện tiệc rượu lần trước, lại còn chậc chậc lưỡi nhìn về phía Trịnh Mẩn quân nói: "Mẹ, con cũng chẳng hiểu mẹ nghĩ cái gì nữa, mất bao công sức và tiền của ra để làm cái đám cưới này... cuối cùng cũng chỉ để cưới về một con gà rừng?"

"Mà con gà rừng này lúc bình thưòng nhìn màu sắc cũng không tệ, nhưng mà chỉ cần đứng trước mặt phượng hoàng chân chính thì lại chẳng đáng một đồng!"

"Triệu San San! Mày nói ai là gà rừng!" Trang Linh Ngọc nổi giận, bà ta không nhịn được nữa mà nhào thẳng tới Triệu San San.

"ơ, dám làm mà không dám để người ta nói à? Bà dám nói Ninh Tuyết Lạc thật sự là con ruột của bà sao? Bây giờ bà dám tới bệnh viện làm giám định thân nhân không? Bà muốn làm màu đi khắp nơi lừa gạt kẻ bên ngoài thì cũng thôi đi, trước mặt chúng tôi còn giả bộ cái gì?" Triệu San San nói một câu so với một câu càng khó nghe hơn, mỗi câu đều đâm vào máu thịt, cũng là chỗ mà Ninh Tuyết Lạc để ý nhất.
 
Tham gia
24/9/19
Bài viết
2,094
Điểm cảm xúc
33
Nơi ở
BRVT
Chương 1478: Thua thiệt lớn
Triệu San San cố ý điều tra Ninh Tuyết Lạc rõ ràng trước khi cô ta vào cửa nhưng chỉ tiếc là vẫn không tìm được chứng cứ xác thật. Hiện tại có cơ hội sỉ vả Ninh Tuyết Lạc một lần thì sao Triệu San San có thể buông tha cho được!

Tô Tuân vốn dĩ khó chịu vì hôn lễ của Tô Diễn được tổ chức lớn hơn gã, gã nhịn đã lâu rồi. Hiện giờ hôn lễ đã bị phá hỏng thì cả người gã thoải mái không ít liền ra vẻ cười trên sự đau khổ của người khác mà nói: "Anh này, em nói anh thì không phải phép chứ... theo như em biết thì ban đầu rõ ràng là anh qua lại với Ninh Tịch cơ mà? Ánh mắt anh đúng là... chọn đi chọn lại cuối cùng lại chọn cái loại hàng này về nhà sao?"

"Câm miệng!" Tô Diễn có nhịn giỏi đến đâu thì lúc này mây đen cũng giăng đầy trên mặt: "Chuyện của tao chưa đến phiên mày chõ mõm vào!"

Tô Tuân cười cười, gã chọc tức Tô Diễn xong rồi liền chọc tức cha ruột: "Ba, con cũng phục chỉ số thông minh của mấy người ghê ta, rốt cuộc mấy người nghĩ cái quái gì mà cho rằng Trang gia sẽ cho con gà rừng Ninh Tuyết Lạc này mặt mũi? Đầu óc sui gia của hai người không sáng dạ thì cũng thôi đi, nhưng Trang gia là ai, chẳng lẽ hàng thật hàng giả họ cũng không phân biệt được sao? Không giúp ruột thịt của mình mà chả lẽ đi giúp một con gà rừng chẳng dính tí máu mủ nào sao?"

Tô Tuân cứ nhằm từ "gà rừng" mà đay nghiến khiến cho sắc mặt của Ninh Tuyết Lạc, Trang Linh Ngọc với Ninh Diệu Hoa đã khó coi đến cực độ. Nhưng hiện giờ bên ngoài đều là khách khứa cả, to tiếng cãi lộn thì càng chẳng ra làm sao nên cũng chỉ cố gắng nuốt trôi cục tức này vào bụng.

Ninh Diệu Hoa hung dữ nói: "Tô Tuân, chú ý lời nói của mày!"

Mà Tô Hoằng Quang và Trịnh Mẩn Quân trừ sắc mặt khó coi ra thì trong thâm tâm cũng bắt đầu có chút hối hận.

Lời của Tô Tuân mặc dù khó nghe nhưng rất hợp tình hợp lý, đồng thời cũng giải thích rõ ràng đầu đuôi mọi chuyện.

Tất cả mọi chuyện này cũng bắt đầu từ việc Trang gia muốn cho Ninh Tịch chỗ dựa, sau đó nhiều khách khứa mới nghe tiêng mà đến. Thậm chí ngay cả Lục Đình Kiêu với Vân Thâm cùng những nhân vật có sức nặng như vậy cũng đểu đến ủng hộ... Cuối cùng giống như quả cầu tuyết lăn xuống từ đỉnh núi tuyết, càng lăn càng lớn...

Trang gia... thật sự muốn cho Ninh Tịch chỗ dựa?

Trang gia không hề coi trọng viên minh châu trên tay Trang Linh Ngoe là Ninh Tuyết Lạc, nhưng lại coi trọng một nghệ sỹ nhỏ bé như Ninh Tịch, muốn bảo hộ cô.

Đây quả thực là quá khó tin, nhưng lại là sự thật...

Tô Hoằng Quang với Trịnh Mần Quân nhìn nhau một cái, từ mắt đối phương đều thấy được sự ngờ vực.

Nếu quả thật Trang gia coi trọng Ninh Tịch, thậm chí có ý tiếp nhận cùng thừa nhận Ninh Tịch thì cuộc hôn này với này đối bọn họ mà nói là... quá thiệt!

Dầu cho trăm cái Ninh gia cũng chẳng bằng một góc tường của Trang gia!

Ninh Tuyết Lạc nhìn vẻ hối hận xẹt qua trên mặt Tô Hoằng Quang cùng Trịnh Mần Quân thì trong lòng cô ta hận đến nỗi móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay, cô ta cố gắng mô miệng: "Những năm gần đây chính phủ vẫn luôn đề xướng giới nghệ sĩ chúng con phát huy sức ảnh hưỏng của bản thân để làm từ thiện... xem ra lần này là do Ninh Tịch đuổi kịp chính sách của chính phủ..."

Ninh Diệu Hoa nghe thê cũng vội vàng nói: "Không sai, nhất định là như vậy! Ai mà biết hôn lễ của nhà chúng ta lại trùng với sự kiện này chứ... mà bẩt kể thê nào thì cũng phải làm xong chương trình đã! Khách khứa bên ngoài còn đang chờ cô dâu với chú rể mời rượu đó!"

Sắc mặt Trịnh Mẩn Quân đen xì, lúc này bà ta đã chẳng thể che dấu được tâm tình, lúc nhìn Ninh Tuyết Lạc lại chẳng thèm kiểm chê sự bất mãn: "Rốt cuộc là đi mới rượu hay là đi mất mặt!"

Ninh Tuyết Lạc cắn môi, hốc mắt đỏ bừng: "Ba... mẹ... thật xin lỗi... là con không tốt... đáng ra con nên cân nhắc kĩ càng hơn. Con thật không nghĩ tới sẽ trùng vào sự kiện của chị Ninh Tịch..."
 
Tham gia
24/9/19
Bài viết
2,094
Điểm cảm xúc
33
Nơi ở
BRVT
Chương 1479: Ly hôn rồi cưới
"Con thật không nghĩ tới sẽ trùng vào sự kiện của chị... thật xin lỗi..." Ninh Tuyết Lạc nghẹn ngào khóc lóc, khuôn mặt đầy ủy khuất.

Cho nên ý là cô ta chẳng biết tại sao lại trùng hợp đụng nhau như vậy? Còn đụng đến thảm như thế?

Gia đình hai bên nghe thế không khỏi cân nhắc lại vấn đề này, nhất là Trang Linh Ngọc, bà ta đã hận đến mức mắng ra tiếng: "Con khốn kia, rõ ràng là nó cố ý..."

Bất kể có chuyện gì xảy ra thì đây cũng không phải lúc suy nghĩ chuyện này, việc cấp thiết bây giờ là phải nhanh chóng hoàn thành hôn lễ này cho tròn vẹn.

Suy nghĩ một hồi lâu Tô Hoằng Quang mới hít sâu một hơi rồi nói: "Những chuyện khác để sau này rồi nói, Tô Diễn! Con mau đưa Tuyết Lạc ra ngoài mời rượu đi!"

Tô Diễn quàng tay lên bả vai Ninh Tuyết Lạc rồi đưa cô ta ra ngoài.

Trang Linh Ngọc cũng bị Ninh Diệu Hoa khuyên ra ngoài chiêu đãi khách khứa.

Trịnh Mẫn Quân không cam lòng, bà ta chờ mọi người ra ngoài hết rồi trừng mắt với chồng nói: "Chẳng lẽ ông cứ để kệ như vậy!"

Tô Hoằng Quang tức giận nói: "Vậy bà nghĩ tôi phải làm cái gì đây? Giấy chứng nhận đã lấy, đã thông báo với tất cả người thân bạn bè rồi, hôn lễ cũng tiến hành được một nửa thì tôi phải làm sao đây, có thể trả hàng lại à?"

"Tôi đang muốn trả hàng đây..." Trịnh Mẫn Quân lèm bèm.

"Bà nghĩ là tôi không muốn chắc! Chuyện này đã đủ loạn rồi bà đừng có gây thêm phiền nữa! Bây giờ nhìn thái độ của Trang gia còn chưa rõ! Mà dẫu cho có rõ... thì cũng đã cưới rồi, bà có thể để Tô Diễn ly dị sao? Đến lúc đó thì càng mất mặt hơn! Bà vẫn ngại hôm nay chưa đủ mất mặt đúng không?" Tô Hoằng Quang phì phò nói.

Nghe đến đây thì tâm tư của Trịnh Mẫn Quân lại bắt đầu lung lay: "Ai bảo sẽ để chúng nó ly dị ngay đâu? Tất nhiên còn phải chờ một khoảng thời gian nữa chứ... Nếu Trang gia thật sự muốn cho Ninh Tịch mặt mũi, thậm chí thừa nhận nó là cháu ngoại thì để cho Tô Diễn tái hôn với nó thì sao chứ? Dù sao cũng là do Ninh gia lừa dối chúng ta trước! Nếu không phải do bọn họ lừa gạt thì sao chúng ta có thể cưới một món đồ giả? Tô gia chúng ta có làm kiểu gì đi nữa cũng không quá đáng!"

Tô Hoằng Quang nghe vậy cũng chẳng nói đồng ý nhưng cũng không nói là không đồng ý, ông ta chỉ giục Trịnh Mẫn Quân nhanh nhanh đi ra ngoài tiếp khách.

Chuyện đã đến mức này thì bất kể trên lầu có gì xảy ra thì ở đây đã không cách nào vãn hồi lại nữa. Hiện giờ chỉ có thể tiếp tục mời rượu khách khứa còn lại, nếu không thì chỉ sợ mấy vị khách kia cũng đi sạch.

Những vị khách còn ở lại đa phần đều là thân thích của hai nhà, nếu không phải sợ làm thế không hay thì e rằng đã sớm chạy lên lầu xem chuyện gì xảy ra. Vậy nên bọn họ cũng chỉ mong chóng cho tiệc cưới mau tàn.

Dựa theo lệ cũ thì đáng nhẽ phải có ít vị khách tính tình hoạt bát đứng lên nháo cô dâu chú rể, nhưng mà hiện giờ cả hội trường yên tĩnh ngoan ngoãn như gà, lúng túng vô cùng.

Ninh Tuyết Lạc cứ thế hứng lấy vô số ánh mắt khác thường mà đi theo Tô Diễn chúc rượu khách khứa, rồi tiễn khách, rồi trơ mắt nhìn những vị khách kia chân trước vừa mới bước ra thì chân sau đã lén lút chạy lên lầu...

Cô ta vì ngày hôn lễ hôm nay mà bận rộn lâu như thế, vất vả như vậy mới mời được ngần ấy người nhưng rốt cuộc lại để cho Ninh Tịch hưởng?

Cho dù chết, cô ta cũng phải chết một cách rõ ràng!

Ninh Tuyết Lạc càng nghĩ càng cảm thấy không cam lòng, cô ta chạy vào phòng thay đồ của khách sạn thay lại một bộ đồ bình thường rồi đeo khẩu trang cùng kính mắt lén lút chạy lên trên lầu. Sau đó quyên góp một đôi bông tai rồi xâm nhập vào trong hội trường.

Lúc cô ta chạy đến thì trong hội trường dường như đã hết sạch chỗ ngồi, thậm chí căn phòng hiếm khi tiếp khách cũng được mở ra.

Vất vả lắm cô ta mới chen lên phía trước được một chút, Ninh Tuyết Lạc thấy những vị khách quý ngồi ở hàng ghế đầu đều thật khiến con người ta trợn mắt kinh ngạc, bất cứ một người nào ngồi đó cũng là người chỉ cần giậm chân một cái thì cả thương giới đều rung chuyển!

Những người này... đếu vì Trang gia mà tới sao?

Nhận thức được sức ảnh hưởng mạnh mẽ của Trang gia, Ninh Tuyết Lạc ghen tị cắn chặt môi, suýt thì bật máu.

Nếu như Trang gia tới dự tiệc cưới của cô ta ngày hôm nay, vậy thì hết thảy mọi thứ này phải thuộc về cô ta mới đúng...
 
Top