[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

Trạng thái
Không mở trả lời sau này.

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,580
Điểm cảm xúc
177
Điểm
63
Chỉ một câu của Lục Đình Kiêu đã loại bỏ hết tất cả nỗi băn khoăn của Ninh Tịch.

Ôi má ơi! Đại ma vương thật là! Quá tri kỷ! Quá dịu dàng! Thật muốn lấy thân báo đáp!

Bánh bao nhỏ ngây thơ cho rằng ba ba thật sự đem mình cho cô Tiểu Tịch, nên vừa rồi nghe rằng chỉ ở lại một thời gian thì có chút mất hứng, vẻ mặt như vừa bị lừa dối.

Đã bảo là đem con tặng cô rồi mà? Ba ba là đồ lừa đảo!

Lông mày Lục Đình Kiêu khẽ nhếch, cho con trai một cái ám chỉ, cơ hội đã cho rồi có thể ở lại cạnh cô Tiểu Tịch cả đời hay không thì phải xem biểu hiện của con.

Bánh bao nhỏ mím môi, vẻ mặt trịnh trọng, nhóc nhất định làm được! Nhóc đâu thể vô dụng như ba ba, số mệnh là phải nắm trong tay mình!

Nhìn cậu con trai hừng hực ý chí chiến đâu, Lục Đình Kiêu hài lòng gật đầu một cái, không hề có cảm giác tội lỗi vì đang lợi dụng con trai.

Tốt lắm, lá bài chủ chốt này cuối cùng cũng thuận lợi đưa tới cạnh vợ rồi!

Ninh Tịch hiện giờ còn đang sung sướng vì có thể ở cùng một chỗ với bánh bao nhỏ thôi, nào biết mình đã rơi vào bẫy của Đại ma vương,

"Muộn lắm rồi, tôi đi trước, hai người nghỉ ngơi sớm đi!" Lục Đình Kiêu liếc đồng hồ đeo tay, mặc dù không muốn nhưng vẫn phải đi về thôi.

Ninh Tịch vừa nghe thì sắc mặt hơi trầm xuống một chút.

Lục Đình Kiêu cúi người dặn dò con trai: "Tiểu Bảo, ba đi đây, con phải nghe lời cô Tiểu Tịch đấy!"

Thấy Lục Đình Kiêu chào tạm biệt bánh bao nhỏ, Ninh Tịch vội vàng gọi anh lại: "Khoan đã!"

"Còn việc gì sao?" Lục Đình Kiêu dừng bước hỏi.

"À à... có có có! Cái đó..." Ninh Tịch gãi đầu, có chút khó xử mở miệng: "Lục Đình Kiêu... tối nay... anh có thể ở lại không?"

"..." Sắc mặt bình tĩnh của Lục Đình Kiêu trong nháy mắt hóa thành kinh ngạc, đôi mắt lạnh lùng cũng dấy lên ánh lửa, ánh mắt nhìn cô càng ngày càng nóng bỏng.

Nếu không phải Tiểu Bảo cũng ở đây thì câu vừa rồi của Ninh Tịch có thể coi như một lời mời mờ ám...

Mặc dù biết cô không có ý đó, nhưng dục hỏa của anh vẫn bị đốt lên...

Ninh Tịch tất nhiên cũng nhận ra câu vừa rồi có chút không ổn nên vội vàng giải thích: "Bánh bao nhỏ vừa mới khỏi bệnh, mặc dù bác sĩ đã nói không sao nhưng cũng không phải không có khả năng tát phát, tôi lo nhỡ đâu..."

Dẫu sao chuyện có liên quan đến bánh bao nhỏ cô chẳng dám lơ là chút nào, cộng thêm việc lần đầu tiên một mình chăm sóc trẻ nhỏ thì trong lòng có chút luống cuống.

Lục Đình Kiêu hiểu nỗi lo lắng của Ninh Tịch, thấy ánh mắt dựa dẫm của cô thì ngọn lửa trong nháy mắt liền hóa thành nhiệt độ ấm áp: "Được."

Ninh Tịch thở phào nhẹ nhõm, nỗi bất an trong lòng tan thành mây khói: "Vậy tôi đi dọn giường, phòng cho khách chưa có ai ở bao giờ, tất cả đồ đều mới anh có thể ngủ ở đó luôn! Chẳng qua là đồ để thay..."

Lục Đình Kiêu: "Tôi sẽ cho người đưa tới."

"A a, vậy là được!"

Ba ba cứ thế ở lại đây, thế giới hai người trong tưởng tượng bị đánh vỡ, bánh bao nhỏ tỏ vẻ tâm hồn bé nhỏ của nhóc lại một lần nữa bị tổn thương.

Lục Đình Kiêu xoa xoa đầu con trai, khóe miệng khẽ nhếch lên sau đó nghiêm túc nhắc nhở: "Đừng quên chúng ta là đồng minh. Đã gọi là đồng minh thì không chỉ là phải hợp tác với nhau mà còn phải cùng nhau chia sẻ lợi ích."

Cho nên cưng không thể độc chiếm nha!

Bánh bao nhỏ nghe vậy thì giận dỗi, hết lần này đến lần khác lại không có cách nào phản bác lại liền lạch bạch lạch bạch chạy vào phòng cho khách, tìm cô Tiểu Tịch cầu an ủi!

Ba ba lại bắt nạt con!
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,580
Điểm cảm xúc
177
Điểm
63
Thu xếp ổn thỏa cho bánh bao lớn xong, Ninh Tịch bắt đầu dỗ bánh bao nhỏ đi ngủ.

Bánh bao nhỏ tỏ ý muốn nghe cô Tiểu Tịch hát.

Kết quả Ninh Tịch hát xong mấy bài bình thương bánh bao nhỏ rất thích, nhưng hôm nay nhóc nghe xong vẫn tỉnh táo nhìn cô chằm chằm, chả có chút nào buồn ngủ.

"Bảo bối không buồn ngủ sao? Vậy để cô kể chuyện cho con nhé?" Ninh Tịch hỏi dò.

Bánh bao nhỏ lắc đầu thật mạnh.

Ninh Tịch sờ cằm: "Vẫn muốn cô hát sao?"

Bánh bao nhỏ gật đầu.

"Con không thích mấy bài kia?"

Bánh bao nhỏ gật đầu.

Ninh Tịch dường như hiểu ra một chút: "Vậy... cô đổi bài khác nhé?"

Bánh bao nhỏ tiếp tục gật đầu, ánh mắt vừa có sự mong đợi lại vừa có chút sợ hãi sẽ lại thất vọng lần nữa nhìn cô.

Ninh Tịch suy nghĩ một chút, sau đó hát: "À ơi, à ơi, bảo bối thân yêu của mẹ, hai tay mẹ, nhẹ nhàng quạt mát cho con..."

Vừa cất lời, khuôn mặt nhỏ nhắn của bánh bao nhỏ lập tức sáng bừng lên, cọ cọ Ninh Tịch một cái rồi dính vào ngực cô, ngoan ngoãn nhắm mắt lại.

Ninh Tịch bật cười sờ đầu bánh bao nhỏ một cái, hóa ra là muốn nghe hát ru à...

Lúc trước hát bài này cho bánh bao nhỏ, nhóc đã sốt đến mơ hồ nhưng chắc là trong tiềm thức nghe được cho nên lúc này lại muốn nghe tiếp, nhưng lúc đó sốt mơ mơ màng màng nên không nghe rõ Ninh Tịch hát là bài nào...

Trong tiếng ca dịu dàng, bánh bao nhỏ rất nhanh đã chìm vào giấc ngủ ngọt ngào.

Ninh Tịch không yên tâm, thử sờ trán của bánh bao nhỏ, chắc chắn nhóc không sốt nữa thì mới yên lòng.

Hôn nhẹ lên trán của bánh bao nhỏ một cái, sau đó nhẹ nhàng xuống giường đi xem bánh bao lớn.

Gõ gõ cửa, bên trong không có chút phản ứng nào, chẳng lẽ lại ngủ sớm như thế? Cái này không phù hợp phong cách làm việc của Lục Đình Kiêu?

Ninh Tịch hoài nghi đẩy cửa ra, phát hiện đèn chưa tắt, máy tính xách tay vẫn đang mở, còn Lục Đình Kiêu đang dựa vào đầu giường ngủ gật.

Ninh Tịch nhìn vành mắt đen thui của anh thì không khỏi cau mày.

Lúc trước Lục Đình Kiêu nói công ty không có việc gấp gì, xem ra là nói dối rồi. Lục Cảnh Lễ chạy đi chơi lâu như thế thì đương nhiên lượng công việc của Lục Đình Kiêu cũng tăng lên gấp bội, không những thế... hơn nửa đêm hôm qua còn chạy ra sân bay đón cô, sau đó Tiểu Bảo bị sốt, cô còn có thể ngủ cùng Tiểu Bảo một lúc nhưng anh thì nguyên một ngày một đêm không ngủ.

Ninh Tịch thả nhẹ bước chân, cẩn thận đi tới chỉnh lại gối rồi cởi áo khoác trên người anh ra rồi đặt anh nằm xuống.

Giúp Lục Đình Kiêu đắp chăn, đóng laptop, tắt đèn xong Ninh Tịch chuẩn bị rời đi.

Nhưng cô lại đứng yên không động đậy, mượn ánh trăng ngoài cửa sổ lắng lặng nhìn gương mặt hoàn mỹ của người đàn ông đang chìm trong giấc ngủ...

Rõ ràng là một gương mặt cực kì xinh đẹp nhưng lại lạnh lùng từ chối bất cứ ai tiếp cận, chẳng biết tại sao nhưng nhìn một chút thì Ninh Tịch như bị cuốn vào một vòng xoáy của lực hấp dẫn, hoàn toàn không có cách nào dời mắt đi, thậm chí còn không kiềm chế được muốn đến gần...

Lúc nghĩ như vậy Ninh Tịch đã không khống chế được bản thân mà bám vào mép giường, nghiêng người qua... Lúc hoàn hồn lại thì những lọn tóc đen như mực đã chạm vào bờ vai anh, đôi môi cô cách đôi môi anh chỉ trong gang tấc...

Suýt nữa đã hôn anh rồi, Ninh Tịch hoàn hồn lại rồi vội vàng chạy đi như thể có thú dữ đuổi sau mông.

Ninh Tịch cũng không biết rằng, ngay sau lúc cô rời đi thì người đàn ông đang ngủ trên giường đột ngột mở mắt ra, trong đôi mắt sâu hun hút là một mảng thanh minh, chẳng có chút nào là buồn ngủ...
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,580
Điểm cảm xúc
177
Điểm
63
Vừa rồi lúc anh dựa vào giường chẳng qua là nhắm mắt dưỡng thần một chút thôi.

Lúc Ninh Tịch gõ cửa thì anh đang thiu thiu ngủ, quả thật là không nghe được, nhưng lúc Ninh Tịch đẩy cửa vào thì anh đã tỉnh rồi, có điều không biết vì cái gì mà không mở mắt ra ngay lập tức.

Sau đó thì thấy Ninh Tịch cẩn thận cởi đồ cho anh rồi đỡ anh nằm xuống, đắp chăn cho anh.

Tuy biết rõ cô chỉ coi anh như ông chủ mà quan tâm chăm sóc, nhưng mà cảm giác đó vẫn khiến cho dòng máu lạnh như băng đang chảy trong người anh như được rót thêm vào một dòng nước ấm, ngay cả mệt mỏi cũng bay sạch.

Lạ là, ngay cái lúc anh cho rằng cô chuẩn bị ra ngoài thì anh cảm nhận được bước chân của cô có xê dịch một chút nhưng rồi lại đột nhiên im bặt không một chút thanh âm.

Cô không đi cũng không động đây, thậm chí anh có thể cảm nhận tầm mắt cô đang rơi vào trên người mình...

Cô... đang làm cái gì? Đang nhìn cái gì?

Đáng tiếc lúc này anh lại không thể mở mắt ra, chỉ có thể tỏ vẻ đang ngủ say không biết một cái gì, nằm im không nhúc nhích trên giường, tập trung cảm thận từng âm thanh nhỏ nhất xung quanh.

Cô đứng ở mép giường yên lặng một hồi lâu, bị tầm mắt chăm chú như thế quan sát khiến cơ thể anh cũng sắp nổi lên phản ứng lại thì rốt cuộc cũng nghe được một loạt những âm thanh rất nhỏ, là tiếng quần áo ma sát vào nhau.

Hình như Ninh Tịch... đang đến gần anh?

Ngay lúc đang hoài nghi anh lại cảm nhận được có cái gì đó hơi ngứa nhẹ nhàng rơi vào vai mình, tiếp đó, là hơi thở ngọt ngào vô cùng quen thuộc của cô.

Trong đầu anh lóe lên, cuối cùng cũng biết cái thứ ngưa ngứa kia là gì, đó là tóc của cô, mà giờ phút này cô cách anh rất gần...

Trái tim của Lục Đình Kiêu cũng suýt nữa ngừng đập, máu toàn thân dường như chảy ngược, một dòng điện chạy vọt qua sống lưng, nổ tung ở trung tâm thần kinh rồi hóa thành một trận nhiệt lưu chạy thẳng xuống phía dưới...

Cô... đang làm cái gì?

Lục Đình Kiêu cứng ngắc nằm ở đó không dám thở mạnh.

Cô càng ngày càng tiến sát lại gần...

Khi anh cho rằng đôi môi mềm mại, niềm hạnh phúc mà anh mong đợi đã lâu phải hạ xuống thì hơi thở của cô đột nhiên rời xa, sau đó là tiếng bước chân vội vã rời đi.

Lục Đình Kiêu mở mắt ra, suýt chút nữa cho rằng vừa rồi chỉ là một giấc mộng.

Nhưng mà không phải, đó không phải là mộng mà là sự thật.

Hành động vừa rồi của Ninh Tịch rất kỳ quái, khiến anh rất khó hiểu...

Dù sao ban nãy cũng nhắm mắt, không cách nào chắc chắn rốt cuộc cô đang làm cái gì, chẳng qua là anh dùng trực giác mà đoán là cô muốn hôn anh mà thôi, nhưng sau cùng lại đổi ý?

Hay tất cả mọi thứ đều là chỉ là do anh tự mình đa tình?

Không chừng là trên tóc anh vướng cái gì đó, cô xích lại gần để giúp anh lấy xuống thôi?

"A..." Lục Đình Kiêu đỡ trán, liếc cái gì đó đang dựng đứng thì cười khổ một tiếng, cảm giác như bản thân sắp phát điên rồi.

Làm sao có thể chứ...

Làm sao cô lại muốn hôn anh được đây?

Loại chuyện thế này rõ ràng chỉ có anh mới làm.

Mà anh lại chỉ vì một nụ hôn hư ảo không tồn tại mà thân thể lại hưng phấn đến nỗi có phản ứng...

Lục Đình Kiêu vội vàng đứng dậy bước vào phòng tắm.

Dòng nước lạnh như băng cũng không cách nào giúp cơ thể hạ nhiệt độ xuống, ngọn lửa trong cơ thể càng ngày càng cháy mạnh...

"Tiểu Tịch..." Rốt cuộc anh không còn nhịn được nữa, đưa bàn tay chạm vào gốc rễ của sự sống, chậm rãi cử động.

Ảo tượng vừa rồi cô thật sự nhào đến hôn một cái, ảo tưởng cùng cô ân ái một lần...
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,580
Điểm cảm xúc
177
Điểm
63
Từ phòng cho khách chạy ra, Ninh Tịch trốn thẳng lên sân thượng.

Bị gió lạnh thổi một lúc cuối cùng cũng tỉnh táo lại.

Huhuhuhuhuhu, tổn thọ quá! Đúng là sắc đẹp hại người mà!

Thế mà vừa nãy cô dám nhân lúc Đại ma vương ngủ mà len lén sàm sỡ con người ta!

Đúng là mất trí rồi!

May mà một khắc cuối cùng cũng tỉnh lại, dừng ngay cái hành động tội ác kia lại.

Quả nhiên, để một cây cải xanh bụ bẫm mập mạp mê người như thế trước mặt mà không thể gặm chỉ có thể nhìn đúng là quá nguy hiểm, cũng quá tự ngược...

Ninh Tịch đang nằm trên sân thượng tự sám hối thì di động trong túi bỗng reo lên.

Có một tin nhắn mới nhất từ... Annie.

Mắt Ninh Tịch lóe sáng, lập tức tỉnh táo hoàn toàn, mở tin nhắn kia ra.

[Annie: Anh Tịch có đó không?]

Ninh Tịch trả lời: [Có, sao thế?]

[Annie: Mấy ngày nay tâm trạng của Đại ca... vô cùng vô cùng vô cùng tồi tệ!]

Ninh Tịch nhăn mày: [Xảy ra chuyện gì à?] Rốt cuộc là tệ đến mức nào mà khiến Annie phài xài tận ba lần "vô cùng"?

[Annie: Em thấy thì nhất định là Đại ca lại cãi nhau với anh!]

Ninh Tịch còn tưởng có tin tức gì quan trọng, đọc cái tin này xong thì khóe miệng giật giật: [Em nghĩ nhiều quá rồi đấy, anh với tên đó còn chẳng liên lạc gì với nhau thì sao mà cãi nhau được?]

Gửi tin này đi xong, Ninh Tịch đột nhiên cảm thấy sai sai...

Ơ đệt, không đúng, hình như lúc trước có mắng tên này một trận thì phải?

Chẳng lẽ là bởi vì chuyện này?

Ninh Tịch càng nghĩ càng thấy có khả năng...

[Annie: Tịch, anh đừng lừa em, em cũng biết đó, là vì chuyện ở Philadelphia mà tức giận đúng không? Đại ca không phải cố ý muốn tổn thương anh đâu, anh ấy biết chuyện xong cũng tức lắm. Cái này hoàn toàn không phải do Đại ca hạ lệnh mà là mấy tên thuộc hạ tự ý hành động thôi! Đại ca cũng vì thế mà nổi giận lôi đình, khiến bọn họ trả giá đắt rồi.]

Ninh Tịch đọc tin này xong thì có chút giật mình, hóa ra là như vậy...

Khó trách tại sao cô luôn cảm thấy chuyện này có chút kì quặc, đây hoàn toàn không phải tác phong làm việc của tên kia, chẳng qua là lúc đó đang sôi máu nên cũng không nghĩ nhiều. Chưa kể con hàng kia tính cách mưa nắng thất thường, trở mặt còn nhanh hơn con gái đến kỳ cho nên ai mà biết một hôm đẹp trời nào đó tên đó lại đổi tính chứ? Đúng là mọi chuyện đều không thể dùng lẽ thường suy đoán.

Có điều đây cũng không phải điểm chính, mà mấu chốt là sau lần đó cô mơ hồ phát hiện ra một chuyện cô chưa bao giờ nghĩ tới...

Tên kia với Lục Đình Kiêu sợ rằng còn có chút liên hệ không rõ ràng, mỗi lần tên đó nhắc tới Lục Đình Kiêu đều có thái độ thật là kì diệu!!! Tựa như có mối thù giết cha vậy...

Cảm giác đó càng ngày càng mãnh liệt cho nên cô mới chịu mạo hiểm mà trở về St. Bernard một chuyến, tìm Tam sư tỷ Phong Tiêu Tiêu kiểm chứng giúp chuyện này.

[Được rồi, anh biết rồi. Có chuyện gì khác nữa không?] Ninh Tịch trả lời.

[Annie: Khác à... chẳng phải anh để em đi... nằm vùng sao? Em để ý thấy thì gần đây có người luôn gây phiền toái cho Đại ca, nên dạo này anh ấy vẫn luôn ở trên biển không có gì khác thường cả, chỉ có điều em vừa biết được một tin khiến em có chút lo lắng.]

Ninh Tịch lập tức căng thẳng thần kinh: [Tin gì?]

[Annie: Em mới biết Đại ca giao cho anh Dạ một nhiệm vụ.]

[Ninh Tịch: Cấp gì?]

[Annie: Cấp S]

Ninh Tịch nhìn hai chữ "Cấp S" trên di động mà sắc mặt trắng bệch.

Quả nhiên nếu không phải nhiệm vụ cấp S thì Annie cũng không khẩn trương đến độ mạo hiểm thông báo cho cô.

Chết tiệt! Rốt cuộc tên kia ra cái nhiệm vụ gì? Không những cấp S mà còn phải do đích thân Đường Dạ ra tay!

Có liên quan đến Lục Đình Kiêu sao?
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,580
Điểm cảm xúc
177
Điểm
63
Cùng lúc đó tại sòng bạc lớn nhất Las Vegas.

Bên trong một căn phòng xa hoa nào đó, đối diện mặt bàn chất đống sổ sách, một người đàn ông đeo mắt kính gọng vàng trông vô cùng nho nhã lịch sự đang ngồi trên bộ ghế salon bằng da.

Dưới chân anh ta là một vũng máu và một tên đầu trọc đang ôm chỗ đáng lẽ ra là cánh tay phải co quắp ở đó, những kẻ khác trong căn phòng thì lo sợ nơm nớp, mồ hôi túa ra như mưa...

Đột nhiên chiếc laptop đặt trên bàn phát sáng, ngay sau đó trên màn hình xuất hiện một chữ "S" đỏ như máu và vang lên một tiếng còi báo động bén nhọn.

Khi nhìn thấy kí hiệu này, tất cả những người có mặt trong căn phòng này đều trở nên hoảng sợ.

Nhiệm vụ cấp S!!!

Cấp trên có chuyện gì hệ trọng sao?

Ngay cả vẻ mặt Đường Dạ cũng trở nên ngưng trọng, anh giơ tay lên ý bảo mọi người rời đi.

Trong nháy mắt, tất cả mọi người đều dùng tốc độ nhanh nhất lủi ra ngoài, trong phòng chỉ còn lại một mình Đường Dạ.

Đường Dạ nhấn một phím trên bàn phím, một giây sau trên màn hình lóe lên một hình ảnh bầu trời đầy sao, trên boong thuyền có thể loáng thoáng thấy một bóng người mờ ảo cùng tiếng sóng vỗ.

Vẻ mặt Đường Dạ ngưng trọng lạ thường nhìn về phía màn hình máy tính hỏi: "Satan, đã xảy ra chuyện gì?"

Trong tổ chức, các nhiệm vụ được chia theo mức độ mà phân thành bốn cấp ABCD, nhiệm vụ có độ khó trên cả cấp A được gọi là cấp S.

Lần nhận nhiệm vụ cấp S ba năm trước thiếu chút nữa thì toàn quân của họ bị diệt, cho nên không thể trách tại sao Đường Dạ lại khẩn trương như vậy.

Trên màn hình, bóng người kia đang nằm ngửa trên boong tàu nhìn bầu trời đầy sao, mãi một lúc lâu sau, dưới ánh mắt vô cùng khẩn trương của Đường Dạ mới sâu kín mở miệng: "Dạ, có phải là ta không biết theo đuổi con gái thật không?"

Đường Dạ: "..."

Đợi hơn nửa ngày, cũng chuẩn bị tâm lý cho tin tức gì đó kinh thiên động địa lắm cơ, ai ngờ kết quả lại là một câu nói không đầu không đuôi thế này, trên mặt Đường Dạ lập tức xuất hiện vết nứt: "Ngài tìm tôi chỉ để hỏi cái này?"

"Tất nhiên là không." Người đàn ông kia tỏ vẻ "Sao có thể, chả lẽ Satan ta lại ngu đến thế sao" rồi nhắc nhở: "Dạ, cậu vẫn chưa trả lời vấn đề của ta."

Mặc dù đã sớm tập thành thói quen người này không bao giờ dựa theo lẽ thường mà làm việc, nhưng Đường Dạ vẫn có chút không đỡ nổi, hít sâu một hơi mới đè xuống cảm giác bất lực trong lòng lại, nhẫn nại trả lời: "Đúng vậy."

"A, quả nhiên, chỉ có cậu mới dám nói thật với ta." Người đàn ông thở dài, sau đó mở miệng nói: "Cậu nói xem, ta có nên cầu hôn cô ấy không?"

"Cái gì?" Dưới chiếc kính gọng vàng, khuôn mặt Đường Dạ gần như không thể tin nổi. Cầu hôn? Người này... có nhất thiết phải thần kinh như thế không?

"Ừ, ta đúng là một thiên tài!" Không đợi Đường Dạ trả lời, tên đàn ông đã bắt đầu tự biên tự diễn.

Đường Dạ nhéo mi tâm một cái, hết nhịn nổi nói: "Satan, tôi nhất định phải nhắc ngài một câu, dạo này tình hình bên ngoài đang rất phức tạp, ít nhất trong một tháng ngài không thể rời đi vùng biển này."

"Tất nhiên ta biết, cho nên cậu đi giúp ta đi!" Người đàn ông tỏ vẻ đương nhiên, cảm giác rất chi là gợi đòn.

Đường Dạ: "..."

Vẻ bình tĩnh trên mặt Đường Dạ rốt cuộc cũng tan nát, anh nghiến răng gằn từng chữ một: "Cho nên, cái mà ngài gọi là nhiệm vụ cấp S, chính là để tôi, giúp ngài, cầu hôn tiểu sư muội?"

***

Lời tác giả: YS = Y củ cải = Vân củ cải = Satan. Đường Dạ là anh em kiêm trợ lý của YS, cũng là đại sư huynh của Ninh Tịch.
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,580
Điểm cảm xúc
177
Điểm
63
"Không sai nha!" Người đàn ông khẳng định.

Đường Dạ lại nhéo mi tâm một cái nữa, hít sâu một hơi tựa như đang áp chế lửa giận, một lúc lâu sau anh mới lạnh mặt, không chút lưu tình nói: "Thật xin lỗi, nhiệm vụ này tôi từ chối không tiếp nhận."

Người trong màn hình bị từ chối cũng không giận tí nào, tỏ vẻ tốt tính nói: "Ồ! Vậy ta chẳng còn cách nào khác hơn là tự đi thôi!"

"Tuyệt đối không được!" Đường Dạ cố nén ham muốn làm phản, đem tên nào đó giết một trăm lần lại rồi mới thỏa hiệp: "Được rồi, tôi đi!"

Trên boong tàu, người đàn ông kia xoay người, ngón tay thon dài hất hất mấy lọn tóc rơi xuống trán lộ ra một nụ cười vô cùng thối nát: "Chỉ cho phép thành công, không cho phép thất bại đâu đó!"

Đường Dạ: "Hay là ngài giết tôi luôn đi!!!" Anh tình nguyện đi nhận nhiệm vụ cấp S chân chính!

"Ha ha ha ha..." Chọc Đường Dạ giận điên lên khiến người nào đó có cảm giác rất thành tựu, sung sướng cười ha hả một lúc lâu, cười xong mới nheo mắt lại âm trầm mở miệng: "Nếu thành công thì đem cô ấy về, còn nếu thất bại thì chuyển cho cô ấy một câu."

Đường Dạ: ''..."

Hừ, rốt cuộc tên này lấy tự tin ở đâu ra mà cảm thấy có khả năng thành công chứ?

Hắn ta không phải là không biết theo đuổi con gái, mà là không hiểu gì về chuyện nam nữ hết!

Nhưng Đường Dạ biết, chỉ cần là chuyện hắn ta đã quyết định thì tuyệt đối không thay đổi, nếu không được như ý thì hắn ta thực sự sẽ chạy ra ngoài quậy tung trời lật đất, đến lúc đó thì hậu quả khó mà tưởng tượng nổi...

...

Trên ban công, Ninh Tịch nghĩ lung tung một hồi rồi bình tĩnh lại rất nhanh.

Làm sao mà mọi chuyện lại đều hướng vào Lục Đình Kiêu được chứ, đây là nhiệm vụ cấp S đó nha, nhất định là chuyện quan trọng trong nội bộ tổ chức thôi...

Ninh Tịch nằm lăn trên giường, vừa nhắm mắt chuẩn bị ngủ thì mắt phải nháy liên tục.

Nháy mắt phải... có tai họa sắp ập đến?

Vừa mới nghĩ vậy thì mắt trái lại nháy!

Mắt trái nháy... có tài đến?

Ơ ơ ơ, hai con mắt đều nháy là cái thể loại gì đây? Rốt cuộc là có tai hay có tài?

Sáng hôm sau.

Ninh Tịch cố ý dậy sớm, tự mình xuống bếp chuẩn bị đồ ăn sáng, bữa sáng rất đơn giản gồm cháo hải sản, trứng rán hình trái tim phối hợp với một ít đồ muối ăn kèm, nhìn vô cùng hấp dẫn.

Đang bày bàn ăn thì bắp chân đột nhiên có cảm giác bị một cái gì đó mềm mềm ấm ấm ôm lấy, cúi đầu nhìn xuống, quả nhiên là bánh bao nhỏ mới tỉnh dậy.

"Bảo bối dậy rồi à, nhanh đi đánh răng rửa mặt đi!" Đồ dùng cá nhân với quần áo đã được quản gia mang đến từ tối qua, hoàn toàn không cần cô bận tâm.

Bánh bao nhỏ lắc đầu, ngước cái đầu nho nhỏ lên rồi giơ hai cái tay ngắn ngắn, tỏ ý phải ôm một cái đã.

Ninh Tịch tất nhiên sẽ không từ chối, cười toe toét thỏa mãn yêu cầu nhỏ này.

Đang ôm bánh bao nhỏ cọ cọ, sau lưng truyền tới một chuỗi tiếng bước chân, quay đầu lại nhìn thì hóa ra Lục Đình Kiêu đã tỉnh.

Đây không phải lần đầu tiên thấy bộ dạng Lục Đình Kiêu vừa tỉnh ngủ, nhưng hôm nay... có cảm giác bất đồng chỗ nào đó...

Hình như là ánh mắt không giống nhau lắm...

Lúc trước ánh mắt Lục Đình Kiêu nhìn cô đều là dịu dàng như nước, ấm áp như gió xuân hoặc nói là ánh mắt giống như động vật ăn cỏ mà lúc này lại khác hoàn toàn trước kia, cảm giác như phong ấn của Đại ma vương đang từ từ bị giải trừ.

Ninh Tịch dẫu sao tối qua cũng làm chuyện trái lương tâm nên có chút chột dạ cũng chẳng dám nhìn lâu. Cô ho nhẹ một tiếng nói: "Boss đại nhân, anh dậy rồi à, đánh răng rửa mặt xong là có thể ăn sáng rồi!"

Lục Đình Kiêu thu hồi ánh mắt tìm tòi nghiên cứu, khôi phục lại vẻ mặt lạnh lùng nói: "Ừ."
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,580
Điểm cảm xúc
177
Điểm
63
Trước khi ăn cơm, Ninh Tịch đo nhiệt độ cho bánh bao nhỏ, thấy nhiệt độ ở mức bình thường mới hoàn toàn yên tâm.

Chuyện bánh bao nhỏ chỉ mở miệng nói một câu rồi không nói nữa thì cô cũng chẳng vội.

Đối với cô mà nói thì sức khỏe của bánh bao nhỏ mới là quan trọng nhất, mặc dù cô rất hy vọng bánh bao nhỏ có thể nói chuyện một cách bình thường nhưng tuyệt đối sẽ không ép nhóc làm chuyện nhóc không muốn. Chờ lúc nhóc thật sự muốn nói thì tự nhiên sẽ mở miệng.

Ăn sáng xong, Ninh Tịch đột nhiên nhớ đến một chuyện: "A đúng rồi! Suýt nữa quên mất tôi có quà cho hai người!"

Quà!

Đôi mắt bánh bao nhỏ lập tức sáng rực.

Ninh Tịch lạch bạch chạy về phòng cầm hai cái túi màu xanh da trời một lớn một nhỏ đi ra, chia cho bánh bao nhỏ và bánh bao lớn.

Lục Đình Kiêu nhận lấy túi quà thì hơi bất ngờ: "Tôi cũng có?"

"Đương nhiên rồi!"

Lại còn đắt nhất nữa chứ!

Lục Đình Kiêu mở túi ra, bên trong là một bộ âu phục, liếc mắt nhìn con trai một cái thì quả nhiên cũng là một bộ âu phục trẻ em cùng kiểu dáng.

Ninh Tịch thích nhất là nhìn hai cha con bọn họ mặc đồ đôi!

Có điều, trừ quần áo ra Ninh Tịch còn mua thêm cho bánh bao nhỏ một dây treo balo hình con gấu, còn Lục Đình Kiêu là một cái kẹp cà vạt.

"Thế nào, thế nào, thế nào? Có được không? Có thích không?" Ninh Tịch vội vàng hỏi.

Câu trả lời của bánh bao nhỏ là chạy như bay vào trong nhà lấy balo ra, sau đó giao cho Ninh Tịch, ý bảo cô giúp đeo gấu con lên balo

Lục Đình Kiêu mở miệng nói: "Mặc cho em xem?"

Ninh Tịch vừa nghe thì vui vẻ gật đầu như giã tỏi: "Ừm ừm, tôi muốn xem!"

Bánh bao nhỏ không cam lòng phồng má, cũng lập tức ôm quần áo vào phòng thay.

Ninh Tịch chống cằm, vô cùng mong đợi.

Hơn cả mong đợi chính là khẩn trương bởi vì lần này cô chọn màu... có chút khiêu chiến giới hạn của Đại ma vương...

Lần trước là màu xanh da trời, lần này cô chọn... màu đỏ!!!

Cô thậm chí còn dám đánh cuộc, cả đời này Đại ma vương chưa bao giờ từng mặc màu đỏ...

Dĩ nhiên, cô không thể nào chọn màu quá khoa trương như màu đỏ tươi, mà thiên đỏ như bordeaux (đỏ thẫm).

Vừa nãy Đại ma vương nhìn thấy xong lại không chút do dự nói muốn mặc thử khiến cô kinh hãi thật lâu, chỉ sợ Đại ma vương sẽ không mặc thôi!

Thấp thỏm hồi lâu, hai cha con cơ hồ là đồng thời đẩy cửa bước ra ngoài.

Thật... thật là đẹp trai quáaaaaaaaaaaaa...!

Tại sao lại đẹp trai được đến thế!

Không ngờ Đại ma vương lại có thể mặc đến đẹp trai ngút trời thế này, chẳng có chút cảm giác nào là không thích hợp, quả nhiên không có màu nào Đại ma vương không mặc được!

Hơn nữa bởi vì chưa bao giờ thấy Đại ma vương mặc màu như vậy cho nên càng nhìn càng thấy kích động.

"Thế nào?" Lục Đình Kiêu nhướng mi, thật ra thì nhìn vẻ mặt đã biết là vượt quá mong đợi của cô rồi.

Đúng là cả đời này anh chưa bao giờ mặc màu này nhưng vì là đồ cô tặng nên anh mới không chút do dự mà mặc vào, thậm chí còn có cảm giác ngọt ngào như ăn mật.

Ừm, chỉ cần là vợ chọn thì có là màu xanh nõn chuối anh cũng mặc...

"Cực cực cực cực cực cực... đẹp trai đó nha!" Thấy hai cha con thử đồ xong, Ninh Tịch thỏa mãn ngắm nhìn hồi lâu.

Của Lục Đình Kiêu là bộ âu phục có cả áo vest, áo gile và áo sơ mi, còn bánh bao nhỏ là quần đùi dây có thêm nơ cổ cùng màu. Hai cha con đứng chung một chỗ nhìn thế nào cũng thấy mãn nhãn!
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top