Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,613
Điểm cảm xúc
204
Điểm
63
Lục Sùng Sơn kích động nện cành cạch cái ba toong xuống sàn nhà, phẫn nộ quát: "Thằng mất dạy, mày có ý gì? Mày dám đưa Tiểu Bảo đi!!!"

"Ba, Tiểu Bảo là cháu nội của ba, nhưng thằng bé cũng là con trai của con."

Lục Sùng Sơn tức giận thở hổn hển, buột miệng quát: "Tao còn là cha mày đấy! Tao thấy mày bị đứa con gái này làm cho mụ mị đầu óc rồi! Hôm nay mày dám đưa Tiểu Bảo đi thì phải bước qua xác tao trước!"

"Nếu ba nhất định phải lấy tính mạng của mình ra để uy hiếp con, thế thì con cũng không còn gì để nói. Nhưng còn về Tiểu Bảo, hôm nay con nhất định phải đưa thằng bé đi."

Trong thoáng chốc, bầu không khí giữa hai cha con căng thẳng đến cực độ, tất cả mọi người đều im lặng không dám phát ra một tiếng nào.

Lúc này Nhan Như Ý cũng hoàn toàn đứng về phía chồng mình, "Đình Kiêu, kể cả con có trách ba mẹ không chăm sóc tốt cho Tiểu Bảo đi chăng nữa nhưng mà lần này thực sự là chuyện ngoài ý muốn, chúng ta là ông nội là bà nội của Tiểu Bảo, trên đời này còn ai tận tâm với cháu mình hơn ông bà sao? Con thà tin tưởng một cô gái chưa quen được mấy ngày còn hơn là tin tưởng ba mẹ ruột của mình?"

"Chuyện này không liên quan đến cô ấy."

Cái mà Lục Sùng Sơn khó chịu nhất chính là sự bảo vệ vô điều kiện của con trai đối với đứa con gái nọ, ông tức giận trợn trừng mắt lên, cũng chẳng thèm để ý đến có bao nhiêu người đang có mặt tại đây, mất kiềm chế mà phẫn nộ quát lên: "Có phải mày đã quên mất chuyện của hai năm trước rồi không? Có phải mày đã quên tại làm sao mà Tiểu Bảo lại thành như thế này rồi không? Bài học đau đớn như thế, có một lần rồi vẫn chưa đủ hay sao? Thế mà mày còn dám tin tưởng cái loại phụ nữ này! Mày quả thật... quả thật..."

Nhan Như Ý thấy Lục Sùng Sơn càng lúc càng kích động, vội vàng chạy đến đỡ ông: "Đình Kiêu, con cũng phải hiểu cho tâm tình của ba mẹ, chúng ta thật sự rất sợ!"

Đôi mắt Lục Đình Kiêu khẽ híp lại: "Con đương nhiên là hiểu tâm trạng của ba mẹ, con có thể lấy mạng mình ra thề, chuyện như vậy sẽ không xảy ra lần thứ hai. Cô ấy sẽ không như thế, từ khi con quen biết cô ấy, cô ấy đối với Tiểu Bảo chỉ có yêu thương bảo vệ... những thay đổi của Tiểu Bảo kể từ khi biết cô ấy chẳng lẽ ba mẹ không thấy sao."

Nhưng mà, tư tưởng của những người lớn tuổi thường rất cố chấp, đặc biệt là khi nhắc đến chuyện năm đó, cho nên khi nghe xong những gì Lục Đình Kiêu nói, bọn họ chỉ hơi dao động trong chốc lát rồi lại khôi phục như cũ, bây giờ cho dù Lục Đình Kiêu có nói gì đi chăng nữa thì bọn cũng chẳng nghe vào câu nào, nhất quyết không chịu để Lục Đình Kiêu đưa Tiểu Bảo đi.

Sắc mặt của Lục Đình Kiêu càng lúc càng khó nhìn, mặc dù không đành lòng nhưng anh biết rất rõ, đau dài không bằng đau ngắn, vẫn phải nói ra những câu có thể làm tổn thương ba mẹ mình: "Điều đáng sợ nhất không phải là Tiểu Bảo bị người ngoài tổn thương mà là sự tổn thương đến từ chính những người thân, bị hủy hoại dưới cái danh nghĩa yêu thương!"

"Mày..." Lục Sùng Sơn nghe vậy thì cả người phát run lên.

Những lời này không khác gì một tảng đá khổng lồ đè lên tim của ông, dù rằng từ trước đến nay ông vẫn đều xuất phát từ lập trường tất cả là vì tốt cho Tiểu Bảo nhưng từ khi Tiểu Bảo bị ông cưỡng chế giam lỏng trong nhà thì... những gì thằng bé nhận được chỉ có tổn thương, thậm chí tối qua còn...

Cả căn phòng chìm vào im lặng, tình cảnh nhất thời rơi vào thế giằng co...

Lúc này, người cảm thấy xấu hổ nhất vẫn chính là Ninh Tịch, cô biết có mình ở đây bọn họ sẽ có rất nhiều thứ ngại không dám nói ra, cho nên mặc dù rất không muốn rời xa Tiểu Bảo nhưng cô vẫn không thể không cân nhắc xem mình có nên đi khỏi đây trước không, để ba người trong gia đình bọn họ có thể thoải mái nói chuyện với nhau.

Chắc là do mọi người lớn tiếng quá, bánh bao nhỏ đang gối trên vai Lục Đình Kiêu bỗng nhăn nhó, lông mi khẽ rung rung, chầm chậm mở mắt ra...

Ninh Tịch đứng ngay sau lưng Lục Đình Kiêu cho nên sau khi bánh bao nhỏ mở mắt, người đầu tiên nhìn thấy chính là cô.

Cậu nhóc mới tỉnh nên díu díu đôi mắt mông lung lại để nhìn rõ hơn, trông vô cùng đáng yêu, sau khi nhìn thấy rõ Ninh Tịch, ánh mắt liền dính chặt vào cô không dời đi đâu nữa.

Có thể là nghĩ mình nhìn nhầm nên nhóc đưa bàn tay mập mập mềm mềm lên dụi mắt, sau đó không hề do dự mà dang hai tay ra với Ninh Tịch.

Ngay sau đó, trong bầu không khí tĩnh lặng vang lên một giọng nói mềm nhũn, có chút khàn khàn: "Ôm..."
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,613
Điểm cảm xúc
204
Điểm
63
Trong bầu không khí căng thẳng tràn đầy mùi thuốc súng của căn phòng, giọng nói mềm nhũn, đáng yêu của đứa trẻ vang lên quả thật đối với tất cả mọi người không khác gì sấm nổ bên tai.

Gương mặt tối tăm âm u của Lục Sùng Sơn trong thoáng chốc chỉ còn lại màu trắng bệch, Nhan Như Ý đang định mở miệng khuyên bảo cũng lập tức trợn tròn mắt...

Ngay cả một người luôn rất bình tĩnh trước mọi phong ba bão táp như Lục Đình Kiêu giờ cũng sững ra, giọng nói vừa mới vang lên lúc nãy nếu như không phải vẫn còn vương lại hơi thở âm ấm bên tai thì anh còn tưởng đó là ảo giác.

Cái giọng nói mà anh không nhớ rõ đã bao lâu chưa từng được nghe được rồi, so với trong kí ức vẫn như thế...

Còn tưởng cả đời này sẽ không có cách nào nghe lại giọng nói đó nữa...

Nhưng người kinh ngạc nhất chắc vẫn là Ninh Tịch, cô đứng đối diện Tiểu Bảo, không chỉ chính tai nghe thấy mà còn tận mắt nhìn thấy khoảnh khắc Tiểu Bảo mở miệng nói chuyện.

Tiểu Bảo chẳng hề có cảm giác gì với sự kinh ngạc của mọi người, chỉ tập trung giữ tư thế dang hai tay ra đòi bế, thấy Ninh Tịch không để ý đến mình liền mếu máo như sắp khóc đến nơi.

Ninh Tịch lúc này mới sực tỉnh vội vàng lóng ngóng bước lên ôm lấy Tiểu Bảo từ trong lòng của Lục Đình Kiêu.

Hành động của Ninh Tịch như thể một cái công tắc, những người khác cũng bừng tỉnh từ trong sự ngạc nhiên.

"Đình Kiêu, Tiểu Bảo... vừa nãy Tiểu Bảo... vừa nãy có phải là..."

"Có phải vừa nãy Tiểu Bảo vừa nói chuyện đúng không? Có phải Tiểu Bảo không?"

Nhan Như Ý và Lục Sùng Sơn liên tục truy hỏi, kích động đến mức giọng nói cũng run rẩy.

Bác sỹ và người làm xung quanh cũng bắt đầu bàn tán xôn xao...

"Vừa nãy mọi người có nghe thấy gì không? Tiểu thiếu gia vừa nói chuyện đó!"

"Nghe thấy rồi, nghe thấy rồi, Tiểu thiếu gia nói "ôm" đấy!"

"Tôi còn tưởng tôi nghe nhầm cơ, đã hai năm rồi Tiểu thiếu gia chưa nói chuyện ấy!"

"Thần kì quá đi mất! Rốt cuộc vừa nãy đã xảy ra chuyện gì?"

"Không biết! Đột nhiên mở miệng nói chuyện thôi! Tôi cũng ngẩn ra luôn!"



Sau khi Tiểu Bảo trở về với vòng tay của cô Tiểu Tịch, có vẻ như rất hài lòng nên ngay cả âm thanh huyên náo xung quanh cũng không ảnh hưởng đến nhóc được, nhóc ngáp dài một cái rồi ngay sau đó gối đầu lên bờ vai thơm thơm của cô Tiểu Tịch, yên tâm ngủ thiếp.

"Cô... cô Ninh Tịch, vừa nãy cô nhìn thấy rồi đúng không, là Tiểu Bảo nói chuyện đúng không? Cô bảo Tiểu Bảo nói lại lần nữa được không?" Nhan Như Ý dè dặt nhờ vả.

Lục Sùng Sơn cũng hoàn toàn quên luôn ban nãy là ai phẫn nộ quát tháo, đứng bên cạnh liên tục phụ họa: "Đúng, đúng!!!"

Nhìn thấy ánh mắt tha thiết của Nhan Như Ý và Lục Sùng Sơn, Ninh Tịch vỗ nhẹ lên lưng Tiểu Bảo, ngại ngùng ho khẽ một cái: "Nhưng mà Tiểu Bảo ngủ mất rồi..."

Nhan Như Ý: "..."

Lục Sùng Sơn: "..."

Lại ngủ rồi? Mà họ lại không nỡ đánh thức cháu nội bảo bối, vậy phải làm sao bây giờ!

Thế nên ánh mắt của tất cả mọi người đều hướng về phía Lục Đình Kiêu.

Lục Đình Kiêu nhìn con trai với ánh mắt phức tạp, dùng bàn tay ấm áp khẽ xoa mái đầu nho nhỏ của thằng bé, khẽ nói: "Đúng là Tiểu Bảo vừa rồi mới mở miệng nói chuyện, không cần sốt ruột, đợi sáng mai thằng bé tỉnh lại xem thế nào."
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,613
Điểm cảm xúc
204
Điểm
63
Không sốt ruột… bọn họ đã đợi hai năm rồi, vốn tưởng cả đời này đều không thể nhưng không ngờ Tiểu Bảo lại vừa mở miệng nói chuyện, sao họ có thể không nôn nóng được?

Nhưng lúc này, ngoài việc chờ đợi ra cũng chẳng còn cách nào khác.

"Lão gia, vậy... có cần phải chuẩn bị xe nữa không..." Hình Võ dè dặt hỏi.

Vừa dứt lời đã bị Lục Sùng Sơn trừng mắt: "Chuẩn bị xe làm gì! Còn không mau đi bảo nhà bếp chuẩn bị bữa tối đi!"

Nói rồi ông khẽ ho nhẹ một tiếng, thần sắc có chút không được tự nhiên nhìn về phía Ninh Tịch: "Cô Ninh, cô ở lại ăn cơm với chúng tôi nhé."

Tuy ông chẳng muốn Ninh Tịch ở lại chút nào nhưng ai bảo cháu nội bảo bối của ông lần đầu tiên mở miệng nói chuyện không phải là với ông bà nó, cũng không phải với bố nó hay bác sĩ mà lại là với cô gái này chứ.

"Phải đấy, ở lại ăn tối đi, không không, ở lại thêm vài ngày rồi hãy đi có được không? Cô xem giờ Tiểu Bảo cũng đâu thể rời xa cô được!" Nhan Như Ý cũng mở miệng khuyên bảo.

Đối diện với thái độ xoay chuyển bất thình lình của hai ông bà, Ninh Tịch vô thức nhìn về phía Lục Đình Kiêu.

Lục Đình Kiêu cau mày, lần này anh nhất định phải đưa Tiểu Bảo đi.

Dù sao cũng là con trai ruột của mình, làm gì có chuyện Lục Sùng Sơn không biết Lục Đình Kiêu đang nghĩ gì, ông trầm giọng nói: "Nếu con muốn đón Tiểu Bảo đi ít nhất cũng phải đợi tới khi sức khỏe thằng bé hồi phục lại đã chứ, có như thế ba mẹ mới yên tâm để con đưa nó đi. Giờ con mà mang Tiểu Bảo đi mất chẳng phải là để chúng ta lo lắng chết sao?"

Những lời này... chẳng lẽ một người cố chấp như Lục Sùng Sơn... lại chịu thỏa hiệp...

Trong mắt Lục Đình Kiêu thoáng qua một tia kinh ngạc, anh lập tức quay ra nhìn Ninh Tịch: "Em về phòng trước đi, đợi Tiểu Bảo tỉnh dậy rồi nói sau."

Tiểu Bảo vừa chịu mở miệng nói chuyện, nếu lúc này anh lại khăng khăng đưa Tiểu Bảo đi, e rằng Lục Sùng Sơn sẽ thật sự đoạn tuyệt quan hệ cha con với anh mất.

Dưới tình huống này, Ninh Tịch gật đầu bế bánh bao nhỏ về phòng.

Ninh Tịch vừa đưa bánh bao nhỏ vào trong, Nhan Như Ý và Lục Sùng Sơn ở bên ngoài đã lại không kiềm chế được cảm xúc thêm chút nào nữa.

"Sùng Sơn! Sùng Sơn! Ông nghe thấy gì chưa? Nghe thấy chưa! Tiểu Bảo của chúng ta mở miệng nói chuyện rồi! Tiểu Bảo thật sự đã nói chuyện rồi kìa! Tôi còn tưởng cho tới ngày tôi chết tôi cũng không nghe được thằng bé nói nữa chứ!" Nhan Như Ý khóc như mưa.

"Nói linh tinh gì thế, Tiểu Bảo chẳng phải đã nói chuyện rồi đấy sao? Tôi đã bảo Lục gia chúng ta được tổ tông che chở, Tiểu Bảo chắc chắn sẽ tốt lên mà!"

Thấy dáng vẻ kích động của cha mẹ, Lục Đình Kiêu muốn nói lại thôi, cuối cùng anh vẫn không nỡ giội nước vào hai ông bà.

Tiểu Bảo chẳng qua cũng chỉ nói có một chữ thôi sao, hơn nữa lại còn là nói trong vô thức, nhưng dù có như vậy, đây cũng đã là một bước đột phá to lớn rồi.

Trong phòng, Ninh Tịch vui mừng hôn lên gương mặt mềm mại của Tiểu Bảo.

Ôi! Bánh bao nhà mình nói chuyện rồi, nói chuyện rồi, nói chuyện rồi! Bánh bao nhà mình còn để mình bế, để mình ôm cơ!!!

Giọng nói của bánh bao nhà mình moe quá moe quá, đáng yêu quá, tim sắp tan chảy hết cả rồi! Sao ngay đến giọng nói thôi cũng moe đến vậy chứ!

...

Lúc này, tất cả mọi người trong Lục trạch đều đang vô cùng sốt sắng đợi.

Cũng may là Tiểu Bảo đã ngủ nguyên một ngày một đêm nên sau khi tỉnh dậy lại chỉ ngủ thêm một chút thôi liền nhanh chóng tỉnh lại.

Ninh Tịch thấy bánh bao nhỏ mở mắt liền tỏ ra vui mừng, nhưng cô vẫn còn thấy hơi thấp thỏm như thể sợ cậu nhóc giật mình, cô khẽ nói: "Bảo bối, con tỉnh rồi à?"

Bánh bao nhỏ chớp mắt nhìn Ninh Tịch, nhìn một lúc xong lại chớp, cuối cùng sau khi chắc chắn người trước mắt chính là cô Tiểu Tịch, cặp mắt to như trái nho đen lập tức sáng lấp lánh như những vì sao trên bầu trời...
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,613
Điểm cảm xúc
204
Điểm
63
Nhanh chóng cọ cọ vào trong lồng ngực Ninh Tịch không muốn rời, nhìn cô không dám chớp mắt, như thể sợ rằng chỉ cần chớp mắt một cái thôi sẽ không thấy cô đâu nữa.

Ninh Tịch thấy vậy càng đau lòng, cô hôn lên hai má của bánh bao nhỏ: "Là cô Tiểu Tịch thật đây, không phải mơ đâu, là ba con đưa cô Tiểu Tịch tới đây thăm con đấy!"

Bánh bao nhỏ được hôn liền đỏ mặt, tất cả nỗi bất an trong lòng đều tiêu tán, bé con ngượng ngùng mím môi hôn lại Ninh Tịch một cái.

Ninh Tịch che mặt, hạnh phúc đến nỗi cảm thấy có khi có nhận được giải Oscar chắc cũng chỉ đến mức này thôi là cùng.

Nhìn vào cặp mắt biết nói của bánh bao nhỏ, Ninh Tịch lại muốn ở bên bánh bao nhỏ thêm một lúc nữa, nhưng cô biết lúc này ở ngoài vẫn còn rất nhiều người đang sốt ruột nên cô đành nói: "Bảo bối, con đói chưa? Cô đưa con đi ăn chút gì nhé?"

Bánh bao nhỏ ngoan ngoãn gật đầu.

"Đợi chút, để cô mặc quần áo cho con đã!" Ninh Tịch bế bánh bao nhỏ đi tới trước tủ quần áo, bắt đầu lựa quần áo cho cậu bé.

"Con muốn mặc bộ nào?"

Bánh bao nhỏ nhìn vào trong tủ quần áo, chỉ tay chọn chiếc hoodie hoạt hình mà Ninh Tịch đã mua cho bé lúc trước.

"Ôi, con nghĩ giống cô ghê!"

Sau khi giúp bánh bao nhỏ mặc đồ xong, Ninh Tịch lại bế bánh bao nhỏ ra ngoài.

Vừa ra khỏi cửa đã thấy được ánh mắt của tất cả mọi người đang hướng về phía mình.

Đứa trẻ đêm qua còn nằm thoi thóp trên giường giờ lại mặc một bộ quần áo tươi sáng, được Ninh Tịch ôm trong lòng, con ngươi linh hoạt hơn không ít, như trở thành một người khác vậy.

Đám người làm trong nhà không kìm lòng được đồng loạt nghĩ đến một câu nói: Quả nhiên trẻ con có mẹ đều là bảo bối.

Thấy cháu nội bảo bối đã tỉnh dậy, lại sáng sủa như vậy vành mắt Nhan Như Ý đỏ lên: "Tiểu... Tiểu Bảo dậy rồi! Mau, mau qua đây ăn cơm! Lâu thế không ăn uống gì chắc con đói lắm rồi đúng không!"

Lục Sùng Sơn cũng hô hoán: "Đừng đứng ngẩn ra đấy nữa, ngồi xuống ăn cả đi!"

Trên bàn, Lục Sùng Sơn ngồi ghế chủ tọa, Lục Đình Kiêu ngồi phía bên tay trái ông, Lục Sùng Sơn vốn muốn để Tiểu Bảo ngồi xuống cạnh ông nhưng không được vì nhóc cứ ôm lấy cổ cô Tiểu Tịch mãi không chịu buông.

Cuối cùng, Lục Đình Kiêu vẫn phải kéo ghế bên cạnh anh ra để Ninh Tịch ngồi xuống bên cạnh, đối diện với Nhan Như Ý và Tần Mộc Phong.

Trên mâm cơm, trừ Ninh Tịch đang chăm chú đút cho Tiểu Bảo ăn ra, những người khác ai cũng đều có suy nghĩ riêng của mình.

Tất nhiên, chuyện mọi người quan tâm nhất chắc chắn là việc Tiểu Bảo rốt cuộc có phải thật sự muốn nói chuyện rồi không.

Sau cùng, Lục Sùng Sơn và Nhan Như Ý không nhẫn nại được nữa.

"Tiểu Bảo à, con có còn thấy khó chịu ở đâu nữa không?" Nhan Như Ý từ ái hỏi.

Tiểu Bảo đang chăm chú ăn cháo do Ninh Tịch bón, không trả lời.

Nhan Như Ý lại tiếp tục dò hỏi thân thiết: "Tiểu Bảo, có phải cháo ăn không ngon đúng không? Con bị ốm nên không thể ăn món nhiều dầu mỡ được, sau bà sẽ lại làm đồ ăn ngon cho con ăn nhé?"

"Thân thể con không được khỏe, ông xin nghỉ cho con rồi, mấy ngày này không cần phải đi học nữa!"

...

Nhan Như Ý và Lục Sùng Sơn liên tục nói chuyện với Tiểu Bảo cả nửa ngày, nhưng đối với những vấn đề bên ngoài thế này, Tiểu Bảo có hơi chậm chạp, chỉ trả lời vô cùng hờ hững, thậm chí còn có cảm giác cậu bé không hề nghe thấy vậy.

Tình huống này, giống như lại trở về như lúc trước...

Điều này khiến Nhan Như Ý lo lắng, bà còn chưa xác định được rốt cuộc có phải Tiểu Bảo đã thật sự nói chuyện hay chưa mà, sao giờ lại trở về như cũ thế này?
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,613
Điểm cảm xúc
204
Điểm
63
"Đình Kiêu, con xem Tiểu Bảo thế này là làm sao? Sao lại cứ trông ngơ ngác thế?" Nhan Như Ý nóng ruột nóng gan kêu Lục Đình Kiêu.

Vốn trong lòng mọi người rất mong được cùng Tiểu Bảo nói chuyện thế nhưng giờ đến ngay cả một chữ thằng bé cũng không nói, còn chẳng có phản ứng gì sao bà có thể không sốt sắng được!

Lục Sùng Sơn ở bên cạnh nghe thấy vậy bực bội nói: "Ngơ ngác cái gì, Tiểu Bảo bệnh nặng mới khỏi, phản ứng hơi chậm cũng là bình thường thôi!"

Tuy nói là vậy nhưng hàng lông mày của Lục Sùng Sơn cũng không giấu nổi vẻ lo âu của ông, ông sợ Tiểu Bảo sốt lâu quá, lỡ não có vấn đề gì thì sao...

Tần Mộc Phong cũng cau mày lại, có chút hơi lo lắng, trạng thái của Tiểu Bảo quả thật rất kì lạ.

Lúc nãy Ninh Tịch đã ở trong phòng quan sát bánh bao nhỏ được một lúc rồi, biết thằng bé không có vấn đề gì, nhưng trước mặt Lục Sùng Sơn và Nhan Như Ý thân phận của cô đúng là khó xử, giờ chỉ cần nói sai một chữ thôi cũng có thể chuốc vạ vào thân ngay, thế nên từ đầu tới cuối cô luôn đóng vai kẻ vô hình, chuyên tâm bón cháo cho Tiểu Bảo.

Tuy Lục Đình Kiêu không biết rõ tình huống ra sao nhưng anh cũng không có vẻ gì là sốt ruột hay lo lắng cả, anh liếc nhìn con trai đang ngoan ngoãn ăn cháo trong lòng Ninh Tịch, sau đó lơ đãng nói một câu: "Tiểu Bảo, trên tóc cô Tiểu Tịch của con có cái gì bẩn kìa."

Tiểu Bảo đang vùi đầu vào ăn cháo nghe thấy vậy lập tức giật mình ngẩng đầu, nhìn lên tóc cô Tiểu Tịch, dùng bàn tay mũm mĩm của mình tìm kiếm một hồi.

Tìm mãi không thấy, cậu nhóc có hơi nóng nảy nhìn về phía ba, đôi mắt to tròn tràn đầy lo lắng, ở đâu ạ?

Lục Đình Kiêu gắp một miếng cá cho Ninh Tịch, thản nhiên nói: "Ba nhìn nhầm."

Tiểu Bảo: "!!!"

Ninh Tịch: "..." Đại ma vương thật gian trá!!!

Lục Sùng Sơn & Nhan Như Ý: "..." Có ai lừa con mình như mày không hả?

Tần Mộc Phong: "Khụ..."

Có điều nhờ hành động "nhắc nhở" của Lục Đình Kiêu mọi người liền hiểu, Tiểu Bảo dù có bệnh, thân thể có suy yếu nhưng đầu óc và phản xạ thì không có gì phải lo lắng, bé vẫn rất linh hoạt!

Chỉ là, bé chỉ có phản ứng với những chuyện mà bé để tâm thôi...

Lục Sùng Sơn và Nhan Như Ý đưa mắt nhìn nhau, sắc mặt cả hai không được tốt lắm.

Quả nhiên, việc họ cưỡng chế Tiểu Bảo ở bên cạnh mình đồng thời không cho bé gặp Ninh Tịch khiến cho Tiểu Bảo nảy sinh tâm lý bài xích họ!

Bầu không khí trên mâm cơm dần trở nên nặng nề.

Với tư cách là một bác sỹ tâm lý Tần Mộc Phong đành khẽ ho một tiếng, móc giấy giấy bút ra viết một chữ, sau đó đặt trước mặt Tiểu Bảo, nhẹ nhàng dỗ dành: "Tiểu Bảo, con có biết chữ này đọc thế nào không?"

Chữ mà Tần Mộc Phong viết trên giấy chính là chữ "Tịch". Tịch trong Ninh Tịch.

Không ngờ Tần Mộc Phong lại dùng cách này để dụ Tiểu Bảo nói chuyện, Lục Sùng Sơn và Nhan Như Ý lộ ra vài phần kính phục, đúng là bác sĩ tâm lí chuyên nghiệp có khác.

Lục Đình Kiêu lướt mắt nhìn một cái, nghiêng đầu, không nói gì.

Tiểu Bảo nhìn chữ trên giấy, tất cả mọi người đều nhìn Tiểu Bảo.

Dưới ánh mắt hồi hộp của mọi người, Tiểu Bảo nhìn Tần Mộc Phong với ánh mắt khó hiểu, sau đó cầm bút lên, viết lên giấy: "XI1".

1 Chữ Tịch của Ninh Tịch tiếng Trung đọc là "Xi".

Sau đó bé ném bút, ngẩng lên nhìn Ninh Tịch tỏ ý muốn cô bón tiếp.

"Phì..." Ninh Tịch im lặng cả một buổi tối, cuối cùng không nhịn được nữa bật cười thành tiếng.

Bảo bối của cô xấu quá đi mất! Nhưng mà sao cô lại thấy đáng yêu quá vậy, làm thế nào bây giờ!

"..." Tần Mộc Phong hận không thể đập đầu xuống đất, thông minh cả đời như anh không ngờ lại bị hủy hoại trong tay thằng nhóc này.
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,613
Điểm cảm xúc
204
Điểm
63
Tần Mộc Phong tuy bị bánh bao nhỏ "chém" cho một nhát hung ác như vậy, nhưng sắc mặt của Lục Sùng Sơn và Nhan Như Ý cũng tốt hơn nhiều, hai ông bà cũng không còn lo lắng về những chuyện kiểu như sợ Tiểu Bảo bị sốt cao quá nên đầu óc có vấn đề nữa.

Tiểu Bảo của họ vẫn còn thông minh lắm!

Thằng bé rõ ràng là đang cố tình chỉnh Tần Mộc Phong mà.

Thật sự càng ngày càng giống Lục Đình Kiêu hồi nhỏ, tuy không thích nói chuyện nhưng cũng "xấu xa" ghê lắm!

Hai ông bà nhìn Tiểu Bảo tràn ngập yêu thương và tự hào, Tần Mộc Phong chỉ có thể lẳng lặng ở bên cạnh hộc máu, được rồi được rồi, sự hi sinh của anh xem ra cũng coi là có cống hiến đi, chẳng phải như vậy càng tôn lên sự thông minh của tiểu tổ tông sao?

Cuối cùng, bữa cơm này xem như vẫn kết thúc một cách vui vẻ, nhưng chẳng nghi ngờ gì, tất cả mọi người đều cảm thấy tiếc nuối, vì từ đầu tới cuối, bất luật mọi người có thử thăm dò thế nào Tiểu Bảo cũng không chịu nói một chữ.

Sau bữa tối, Ninh Tịch biết mọi người nhất định có chuyện cần bàn bạc nên cô đưa Tiểu Bảo về phòng trước.

"Giờ thì tính sao? Tiểu Bảo của chúng ta vẫn không chịu nói chuyện!" Nhan Như Ý than thở, sắc mặt Lục Sùng Sơn cũng trở nên ngưng trệ.

Tần Mộc Phong vì muốn lấy lại chút thể diện nên dùng từ ngữ chuyên môn của mình để giải thích: "Thật ra chuyện này cũng rất dễ hiểu, Tiểu Bảo không muốn nói chuyện là vì trong lòng vẫn luôn có bóng ma, tiềm thức của thằng bé luôn ở trong trạng thái tự bảo vệ và cảnh giác với mọi thứ xung quanh."

"Nhưng mà nếu như để thằng bé hoàn toàn được thả lỏng và được ở trước mặt người có thể khiến nó hoàn toàn tin tưởng thì ắt sẽ tự mở miệng nói chuyện, thậm chí không cần phải dẫn dắt gì cả. Điểm này, thật ra hoàn toàn trùng khớp với hướng phán đoán của tôi lúc trước."

"Ý của cậu là, muốn để Tiểu Bảo mở miệng nói chuyện, chúng ta vẫn phải dựa vào..." Lục Sùng Sơn khẽ ho một tiếng, nói chung không thể dùng cách xưng hô là "cô gái kia" được nữa: "Vẫn phải dựa vào Ninh Tịch à?"

Tần Mộc Phong gật đầu: "Có thể hiểu là như vậy, Ninh Tịch là nhân tố vô cùng quan trọng, thậm chí có thể nói, cô ấy chính là nhân tố quyết định."

Thật ra những lời như vậy Tần Mộc Phong đã nói không biết bao nhiêu lần rồi, tiếc là Lục Sùng Sơn quá cố chấp, không bao giờ chịu để vào tai.

Vì quá hi vọng, kết quả giờ lại thành ra thế này khiến cho Lục Sùng Sơn và Nhan Như Ý khó tránh khỏi có chút thất vọng.

Nhan Như Ý thở dài, tự an ủi bản thân: "Hồi trước cho Tiểu Bảo đi khám bao nhiêu là bác sĩ đều không có chiều hướng lạc quan, còn bảo tình trạng của thằng bé rất có khả năng cả đời này cũng không thể nói chuyện được, nhưng giờ ít nhất cũng biết được thằng bé vẫn có thế nói nói chuyện trở lại, như này là quá tốt rồi!"

Lục Sùng Sơn gật đầu: "Phải, đây là chuyện tốt!"

Nói xong, Lục Sùng Sơn nhìn về phía con trai: "Con đi theo ba."

Trong phòng làm việc.

Lục Sùng Sơn im lặng một hồi, như thể phải đưa ra một quyết định quan trọng nào đó.

Một lúc lâu sau, ông mới nói: "Con đưa Tiểu Bảo đi đi."

Lục Đình Kiêu hoàn toàn không thấy ngạc nhiên với quyết định này của ông, nhưng ba anh có thể tự mình thay đổi ý kiến thì đúng là tốt hơn nhiều so với kết quả trong dự liệu của anh, cả chuyện Tiểu Bảo mở miệng nói chuyện, anh cũng hoàn toàn không ngờ tới.

"Thời gian Tiểu Bảo ở chỗ của ba mẹ, đúng là chúng ta đã không thật sự chăm sóc tốt được cho nó, đây là trách nhiệm của chúng ta. Nhưng giờ ba giao Tiểu Bảo cho con, cũng không có nghĩa là ba hoàn toàn yên tâm ở con... Nếu thằng bé ở chỗ con xảy ra vẫn đề gì, ba sẽ lập tức đón nó về, đến lúc đó con cũng không được có ý kiến gì hết, chuyện này con có đồng ý không?" Lục Sùng Sơn tỏ ra nghiêm túc nói.

Lục Đình Kiêu gật đầu: "Vâng."

Lục Sùng Sơn nghiêng mặt, bực mình khua tay như thể sợ mình sẽ phải hối hận: "Đi đi."
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,613
Điểm cảm xúc
204
Điểm
63
Trong phòng ngủ của Tiểu Bảo.

Ninh Tịch ôm Tiểu Bảo trong lòng nhưng trong đầu lại bắt đầu ấp ủ kế hoạch "đánh cắp bánh bao" của mình.

Tuy tạm thời có thể kéo dài được chút thời gian, nhưng sớm muộn gì cô và Tiểu Bảo cũng phải xa nhau, huhuhu, cứ đưa bánh bao nhỏ đi phiêu dạt khắp nơi cho rồi!

Đang nghĩ lung tung thì bên tai truyền tới một âm thanh trầm thấp.

"Đang nghĩ gì thế?"

"Trộm bánh bao!" Ninh Tịch buột miệng nói ra.

"Hửm..." Người đàn ông khẽ cười.

Lúc này Ninh Tịch mới phát hiện ra người vừa tới nói chuyện là Đại ma vương, cô giật mình ngẩng lên: "!!!"

Xong đời! Lỡ nói ra lời "đại nghịch bất đạo" mất rồi!

"Cùng nhau không?" Lục Đình Kiêu bỗng hỏi một câu nghe có vẻ chẳng liên quan gì.

Ninh Tịch ngẩn ra, sau khi hiểu được ý của anh hai má cô liền nóng bừng lên.

Không ngờ Đại ma vương lại hỏi cô có muốn cùng trộm bánh bao với nhau không! Thế này thì cửa sau hơi to quá rồi thì phải!

Khụ, thật ra thì cô cũng muốn lắm...

Lục Đình Kiêu cũng không trêu cô nữa, mở miệng nói: "Đi thôi."

"Đi...?" Sắc mặt Ninh Tịch trong phút chốc sầm xuống.

Cuối cùng cũng đến lúc phải đi rồi...

Bánh bao nhỏ phát giác được chuyện gì đó, cậu nhóc khăng khăng ôm chặt lấy Ninh Tịch không buông, cảnh giác nhìn ba mình.

Dưới ánh mắt ai oán của một lớn một nhỏ, ánh mắt Lục Đình Kiêu trở nên dịu dàng như nước: "Cùng nhau đi."

...

Mãi đến khi ngồi lên xe rồi, Ninh Tịch vẫn không dám tin, không ngờ cô thật sự ôm bánh bao nhỏ rời khỏi Lục trạch.

Cứ như là đang nằm mơ vậy! Hạnh phúc đến thật bất ngờ!

Xem ra Lục Đình Kiêu cuối cùng cũng đàm phán thành công với cha mẹ rồi...

Ninh Tịch thở phào một hơi, sau này bánh bao nhỏ lại về sống tại Bạch Kim Đế Cung, như thế cô tới thăm cũng tiện hơn biết bao nhiêu.

Nhưng không ngờ, kết quả cuối cùng còn khiến cô kinh ngạc hơn cả tưởng tượng.

Lục Đình Kiêu trực tiếp bảo Trình Phong lái xe tới chung cư của cô, sau đó mở cửa xe để cô và bánh bao nhỏ xuống xe.

"Đây là..." Ninh Tịch mờ mịt.

Lục Đình Kiêu nhìn cô gái đang không hiểu chuyện gì đang xảy ra, lại nhìn thằng con vẫn cứ ôm Ninh Tịch khư khư phòng bị, khẽ nói: "Không cần trộm, tôi có thể tặng cho em."

Ninh Tịch: "Hả!?" Lần này Ninh Tịch ngớ thật luôn.

Ý của Đại ma vương là gì?

Anh ấy, anh ấy, anh ấy... anh ấy tặng bánh bao nhỏ luôn cho cô sao?

Nhưng đây là con trai anh đấy, sao nói tặng là tặng được! Có phải con ruột anh không vậy!

Tuy... đây là ước mơ tha thiết của cô...

Bánh bao nhỏ thấy mình sắp được ba tặng đi, trên mặt không hề tỏ ra bi thương khi bị ba ruột vứt bỏ, ngược lại trong đôi mắt lại càng tỏa sáng lấp lánh, gương mặt nhỏ nhắn toát lên vẻ phải gọi là vô cùng vui mừng!

Thật tốt quá! Ba ba tặng mình cho cô Tiểu Tịch rồi!!!

Thấy vẻ mặt vui mừng không hề che giấu của con trai, không hề có chút quyến luyến hay bịn rịn gì khi sắp phải rời xa người ba là anh, Lục Đình Kiêu cảm thấy có chút dở khóc dở cười.

"Khụ khụ... Boss đại nhân, anh anh anh... Vừa xong anh nói đùa có đúng không?" Ninh Tịch cười gượng hỏi.

Lục Đình Kiêu bế con trai lên, đi thẳng vào tòa chung cư, dùng hành động để chứng minh anh thật sự nghiêm túc.

Tới cửa, Lục Đình Kiêu nhắc nhở Ninh Tịch vẫn đang ngẩn ngơ: "Mở cửa."

"Ờ ờ..." Ninh Tịch vội lấy chìa khóa ra mở cửa.

Vào nhà rồi, Lục Đình Kiêu đặt Tiểu Bảo xuống rồi nói: "Gần đây hình như em cũng không có việc gì, vậy cứ để Tiểu Bảo ở chỗ em một thời gian, nếu có chuyện gì gấp thì gọi điện cho tôi, tôi sẽ bảo chú Viên tới trông Tiểu Bảo."
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top