Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,627
Điểm cảm xúc
229
Điểm
63
Thấy Ninh Tịch không ngừng coi thường lời cảnh cáo của mình và dám dùng đôi tay bẩn thỉu của cô tự tiện chạm vào Tiểu Bảo. Lục Sùng Sơn tức sôi gan, đang muốn phát hỏa thì chẳng biết tại sao không nói nên lời...

Mặc dù bánh bao nhỏ đã sốt đến mơ mơ màng màng, nhưng sau khi được Ninh Tịch bế lên thì như thể trong tiềm thức nhóc biết người đang bế mình là ai. Cánh tay nóng hừng hực lập tức níu chặt áo Ninh Tịch, khuôn mặt nóng bừng cũng xoay vào lòng ngực Ninh Tịch cọ một cái.

Ninh Tịch vốn đang tự trấn định nhưng chỉ vì một động tác thận cận theo bản năng này của Tiểu Bảo mà lớp ngụy trang của cô sụp đổ trong nháy mắt. Chỉ vì ở đây có quá nhiều người nên mới ráng nhịn xuống, chỉ có điều hốc mắt đã có chút đỏ ửng mà thôi...

Lúc này Ninh Tịch đã sớm chẳng thèm để ý ánh mắt của mọi người xung quanh, trong mắt cô chỉ còn lại bánh bao nhỏ yếu ớt.

Ninh Tịch ôm bánh bao nhỏ càng chặt hơn, cúi người hôn trán của bánh bao nhỏ một cái, lại hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn, vô cùng dịu dàng nói: "Cục cưng, cô ở đây, đừng sợ đừng sợ..."

Giọng nói kia dường như có ma lực đặc biệt khiến người ta yên lòng, không chỉ mình Tiểu Bảo mà nỗi bất an trong lòng mỗi người ở đây đều được đánh tan trong nháy mắt.

Lục Sùng Sơn ngơ ngác đứng tại chỗ, nhất thời quên cả tức giận...

Bánh bao nhỏ lưu luyến co rút vào lòng Ninh Tịch, thân thể nho nhỏ vẫn không ngừng run rẩy như cũ nhưng trên khuôn mặt nho nhỏ đã không còn bất an như chìm trong ác mộng nữa, mà là vẻ yên tâm cùng thỏa mãn...

Ninh Tịch điều chỉnh lại tư thế, đứng lên, để đầu của bánh bao nhỏ gác lên bả vai mình.

Lục Đình Kiêu giúp bánh bao nhỏ điều chỉnh thành tư thế thoải mái, sau đó cầm chăn nhỏ trên giường khoác lên cho con trai.

Sau đó Ninh Tịch bắt đầu bế bánh bao nhỏ đi lại trong phòng, vừa đi vừa mềm giọng hát: "À ơi, à ơi, con yêu của mẹ, hai tay mẹ nhẹ nhàng che chở cho con..."

"À ơi, à ơi, bảo bối của mẹ, cánh tay mẹ mãi mãi bảo vệ con..."

"À ơi, à ơi, bảo bối yêu dấu của mẹ, mẹ yêu con, mẹ rất yêu con..."

Cô ta thế mà dám tự xưng là mẹ của Tiểu Bảo! Đồ vô liêm sỉ! Lục Sùng Sơn vốn là muốn nổi giận, nhưng chẳng biết tại sao nhìn cô gái kia vừa đi vừa hát ru Tiểu Bảo thì cơn tức trong lòng ông lại chẳng thể phát ra ngoài, trái lại còn có cảm giác không muốn quấy rầy bọn họ.

Bác sĩ và người giúp việc trong phòng thấy thế không nhịn được mà vành mắt đỏ ửng, nhất là phái nữ khi thấy cái đầu nho nhỏ của bánh bao nhỏ ngả vào bả vai của cô, vẻ mặt đầy yên tâm quyến luyến.

Ôi, Tiểu thiếu gia thật quá đang thương. Từ nhỏ đã không được cảm nhận tình yêu của mẹ, thật ra thì những lúc như thế này, chỉ cần có mẹ ôm một cái, hôn một cái, hát cho nghe một bài hát ru còn có tác dụng hơn bất cứ một loại thuốc thần tiên nào!

Bọn họ thậm chí còn nghĩ, nếu cô gái này thật sự là mẹ của Tiểu thiếu gia thì tốt quá!

Người mang vẻ mặt cổ quái nhất, chắc phải là Nhan Như Ý

Bà nhìn cháu trai rúc đầu vào bả vai Ninh Tịch, thấy khuôn mặt của thằng bé dần dần yên bình lại, thậm chí cũng ngừng run rẩy thì trong đầu lại nhớ tời lời của Huyền Tịnh đại sư hôm đó...

Phúc phận vô song... Phúc phận vô song...
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,627
Điểm cảm xúc
229
Điểm
63
Ninh Tịch không phải bác sĩ, tất nhiên sẽ không biết làm như nào để chữa bệnh, chẳng qua là cô dựa hoàn toàn vào bản năng đi trấn an bánh bao nhỏ.

Trừ cái này ra, còn có một tia thần giao cách cảm mà cô khó mà giải thích được.

Chỉ cần bánh bao nhỏ hơi động một cái hoặc là hơi hừ hừ một cái, thậm chí là hơi nhíu mày một cái hay hô hấp hơi thay đổi một chút cô cũng sẽ tự động biết là bánh bao nhỏ khó chịu ở đâu. Hoặc là đổi tư thế một chút, hoặc là để Lục Đình Kiêu đắp chăn cho nhóc, hoặc là nỉ non bên tai nhóc nói cô vẫn luôn ở đây.

Trước khi Ninh Tịch tới đây, bánh bao nhỏ chỉ nằm trên giường, thằng bé rất bất an xao động không cách nào yên tâm lại được. Bất kể có bao nhiêu người chăm sóc, có bao nhiêu người xung quanh thì nhóc vẫn luôn bất an như vậy. Lúc này được Ninh Tịch ôm vào lòng, cái đầu nho nhỏ vùi trên bả vai của cô nhìn qua có vẻ vô cùng an nhàn thoải mái, thậm chí dần dần chìm vào giấc ngủ say...

Mọi người trố mắt nhìn nhau, tất cả đều thở phào nhẹ nhõm, đồng thời đều cố gắng giữ im lặng, một chút tiếng động cũng không dám phát ra, rất sợ đánh thức Tiểu thiếu gia.

Nếu tối nay Tiểu thái tử thật sự có mệnh hệ gì thì những người trong phòng này cũng xong đời!

Tình trạng nghiêm trọng nhất của Tiểu Bảo không phải là sốt cao, mà là ưu tư quá nhiều khiến cho thân thể đã yếu đến cực độ nhưng vẫn duy trì mức khẩn trương cao độ, không cách nào nghỉ ngơi được thì bệnh tình sao có thể khá hơn.

Mà Ninh Tịch lại có thể giải quyết được vấn đề mấu chốt này.

Ninh Tịch ôm bánh bao nhỏ vào lòng dỗ thật lâu, Lục Đình Kiêu nhận ra cô có chút không thoải mái giật giật cánh tay.

Bế lâu như thế làm sao mà không tê tay cho được.

Lục Đình Kiêu sắp lại giường cho Tiểu Bảo, ý bảo Ninh Tịch để Tiểu Bảo lên giường.

Ninh Tịch liếc bánh bao nhỏ trong lòng, thấy nhóc hô hấp đều đặn, đã hoàn toàn chìm vào giấc ngủ vì vậy chậm rãi đi tới mép giường, cúi người xuống cẩn thận đặt thằng bé lên giường.

Lục Sùng Sơn thấy vậy rốt cuộc cũng bình tĩnh lại, nhưng mà Ninh Tịch vừa mới đem bánh bao nhỏ đặt lên giường thì khuôn mặt vốn yên bình chìm vào giấc ngủ ngọt ngào của nhóc lập tức nhíu lại, thân thể cũng bắt đầu run nhè nhẹ.

Thấy Tiểu Bảo lại bắt đầu phát bệnh, hai ông bà nhà họ Lục lại bị dọa sợ không nhẹ, trái tim chưa kịp buông lỏng đã lập thức thắt chặt lại.

Ninh Tịch tất nhiên là phát hiện cái này, lập tức ôm bánh bao nhỏ lại, vừa dỗ dành vừa hát, mặc dù vẻ mặt có chút bất đắc dĩ nhưng không có chút nào khó chịu.

Lục Đình Kiêu lo cho con trai nhưng cũng xót vợ, lúc này đi tới đỡ Ninh Tịch ngồi xuống mép giường.

"Sao thế?" Ninh Tịch ôm bánh bao nhỏ, quay đầu hoài nghi nhìn Lục Đình Kiêu, nhưng tiếp theo lại kinh ngạc đến trợn mắt.

Lục Đình Kiêu ngồi xổm xuống, tự mình cởi giày cho cô.

Tất nhiên người kinh ngạc hơn Ninh Tịch chính là cha mẹ ruột của Lục Đình Kiêu đang đứng yên tĩnh trong một góc phòng...

Tần Mộc Phong sờ mũi một cái, tỏ vẻ mắt chó lại mù, đã quen rồi.

Lục Đình Kiêu giúp Ninh Tịch cởi giày rồi nhẹ nhàng thả hai chân cô lên giường, sau đó lót hai cái gối sau lưng cô để cô tựa vào. Anh giúp cô chỉnh lại thành một tư thế thoải mái rồi đắp chăn cho cô vẻ mặt nghiêm túc nói: "Em cũng ngủ một lát đi, vừa xuống máy bay đã chạy tới đây, còn chưa kịp nghỉ ngơi."

"À..." Ninh Tịch đem bánh bao nhỏ đặt xuống đùi mình, sau đó dựa lưng vào gối, quả nhiên thoải mái hơn rất nhiều.
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,627
Điểm cảm xúc
229
Điểm
63
Chỉ có điều những ánh mắt kia quá nóng bỏng, quả thực là có chút không chịu nổi...

Lục Đình Kiêu lạnh lùng nhìn liếc qua, tất cả mọi người lập tức tỉnh táo lại rồi nơm nớp lo sợ lui ra ngoài, bọn họ chỉ có thể thầm suy đoán người phụ nữ mà Đại thiếu gia mang về rốt cuộc có lai lịch gì?

Không chỉ có thể dỗ Tiểu thiếu gia mà còn có thể khiến Đại thiếu gia dịu dàng đến như vậy!

"Chẳng lẽ... chẳng lẽ người phụ nữ này chính là mẹ ruột của Tiểu thiếu gia?" Một nữ giúp việc tỏ vẻ hiểu ra.

"Chắc không đâu? Chẳng phải đã bảo mẹ ruột của Tiểu thiếu gia đã qua đời từ lâu rồi sao? Nếu không ai mà ác như thế, bỏ rơi cả chồng con của mình!"

"Lại còn là một người cực ưu tú như Đại thiếu gia nữa chứ!"

"Nói không chừng là có điều khó nói thì sao?"

"Các người chán sống rồi sao? Dám bàn luận loại chuyện này, nếu mà bị Lão gia và Lão phu nhân biết thì chờ mà bị đuổi cổ ra ngoài đi!" Một người giúp việc có địa vị khá cao mắng một câu như vậy, nhất thời tất cả mọi người đều hoang mang ngậm chặt miệng lại.

Ở Lục gia, bất cứ chuyện gì liên quan đến mẹ của Tiểu thiếu gia vẫn luôn là một đề tài cấm kỵ.

Trong phòng, Ninh Tịch bôn ba cả một đường dài, lại lo lắng cho bánh bao nhỏ nên lúc này quả thật hơi mệt.

Có điều, trong phòng vẫn còn có Lục Sùng Sơn với Nhan Như Ý, riêng chuyện bọn họ còn đứng mà cô nằm đã không ổn rồi chứ đừng nói tới chuyện ngủ ngay trước mặt họ...

"Ba mẹ, hai người cũng nghỉ ngơi đi, con sẽ trông coi bên này." Lục Đình Kiêu nói với cha mẹ.

Lục Sùng Sơn nhìn cháu trai bảo bối được Ninh Tịch ôm vào ngực đã ngủ thật say, vẻ mặt vô cùng xoắn xuýt.

Lông mày ông nhăn nhúm đang muốn mở miệng nói nhưng Nhan Như Ý kéo ông một cái: "Vậy ba mẹ ra ngoài trước, Tiểu Bảo có chuyện gì nhất định phải nói cho ba mẹ biết."

"Vâng."

Trong phòng khách, Lục Sùng Sơn bị kéo ra ngoài thì khó chịu: "Bà kéo tôi ra làm cái gì?"

Nhan Như ý tỏ vẻ muốn nói lại thôi: "Sùng Sơn, ông không thấy cô gái kia rất đặc biệt sao?"

"Có cái gì mà đặc biệt? Chỉ là dỗ người giỏi hơn người khác chút thôi! Nếu không thì Tiểu Bảo với Lục Đình Kiêu có thể bị cô ta mê hoặc như thế sao?" Lục Sùng Sơn giờ phút này đang trơ mắt bất lực nhìn con trai với cháu trai bị người đàn bà kia làm cho mê muội, mà ông lại không có biện pháp nào cứu giúp.

"Tiểu Bảo khó chịu thành như thế mà cô bé ấy vừa đến đã đỡ hơn, đây chỉ là biết dỗ người một chút thôi hả?" Nhan Như Ý tỏ vẻ không đồng ý.

Lục Sùng Sơn biết ông vẫn có một chút thành kiến nhưng vẫn không chịu thừa nhận, vậy nên chỉ có thể to mồm nói: "Vậy bà nói xem là tại sao?"

Nhan Như Ý thăm dò nói: "Có lẽ... là số mệnh của cô gái này rất tốt, phúc phận rất vượng, có thể che chở cho Tiểu Bảo của chúng ta!"

Lục Sùng Kiêu nghe vậy thì mặt mũi tối sầm: "Bà lại đang nói hươu nói vượn cái gì thế!"

"Tôi nói hươu nói vượn chỗ nào, đây là chính miệng Huyền Tịnh đại sư nói!" Nhan Như Ý kích động, vô tình bật thốt lên.

"Bà nói cái gì? Sao Huyền Tịnh đại sư lại nói những lời này?" Lục Sùng Sơn lập tức nghiêm túc chất vấn.

Mắt Nhan Như Ý lóe lên, bất đắc dĩ mở miệng: "Nói thật với ông, ngày đó đi xem bát tự, tôi cũng nhân tiện đem bát tự của cô gái đó theo cùng...''
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,627
Điểm cảm xúc
229
Điểm
63
"Bà... bà..." Lục Sùng Sơn vừa nghe đã tức giận: "Bà mang bát tự cô ta đi làm cái gì? Chẳng lẽ bà muốn cho cô ta vào cửa?"

Nhan Như Ý rụt bả vai một cái, tùy ý nói: "Làm sao có thể! Tôi... tôi chỉ muốn xem cô bé ấy có làm hại gì đến Tiểu Bảo với Đình Kiêu không thôi, nên muốn nhờ Đại sư xem một chút không được à?"

Lục Sùng Sơn vẫn có chút hiếu kỳ nên mở miệng hỏi: "Vậy kết quả thế nào?"

Vẻ mặt Nhan Như Ý có chút kích động: "Kết quả... Tôi với ông chọn lâu thế mà chả có cô nào có bát tự phù hợp cả, chỉ có mình bát tự của Ninh Tịch là hợp thôi, Huyền Tịnh đại sư còn nói, cô ấy phúc vận vô song, vượng phu hưng gia, nhiều tử nhiều phúc!"

Lục Sùng Sơn nghe vậy cũng có chút kinh ngạc: "Làm sao như thế được? Đây thật sự là chính miệng Huyền Tịnh đại sư nói ra sao?"

"Tôi lừa ông làm cái gì? Đây là nguyên văn Huyền Tịnh đại sư nói đấy, không kém một chữ! Huyền Tịnh đại sư còn nói, bát tự cô ấy vô cùng hợp với Đình Kiêu của chúng ta! Vốn là tôi cũng không tin đâu, lại sợ ông sẽ trách tôi cho nên mới không nói với ông, cho tới hôm nay khi nhìn chuyện này tôi mới nhớ tới..."

"Chúng ta thử hết tất cả các phương pháp rồi mà chẳng cái nào có tác dụng, nhưng cô ấy vừa tới thì bệnh tình của Tiểu Bảo đã tốt hẳn lên, nếu Tiểu Bảo chỉ thích cô ấy thôi thì sao có lực ảnh hưởng lớn như vậy..."

Lục Sùng Sơn nghe vậy thì nghiêm mặt đi qua đi lại trong phòng khách, một lúc lâu sau ông mới hạ quyết định trầm giọng: "Bát tự chẳng qua cũng chỉ là một hình thức mà thôi, sao có thể coi hoàn toàn là thật. Về sau đừng nhắc lại chuyện này nữa! Chưa kể Tiểu bảo có khỏe lại hay không còn chưa biết chắc đâu, nhỡ đâu lát nữa lại..."

"Giời ơi! Có ai lại nguyền rủa cháu mình như vậy sao!" Nhan Như Ý lập tức bất mãn mắng chồng.

"Tôi chỉ lo cho Tiểu Bảo..." Lục Sùng Sơn cũng ý thức được mình lỡ lời liền ngượng ngùng.

Lục Sùng Sơn suy nghĩ về mấy lời Nhan Như Ý vừa nói, nội tâm giằng co thêm mấy hiệp nữa rồi mới nghiêm túc nhìn chằm chằm bà dùng lời lẽ bén nhọn nói: "Bát tự cũng chỉ là thứ vu vơ, xem cho vui, muốn chọn người cũng phải xem xét trên mọi phương diện, bà đừng quên hai năm trước tại sao Tiểu Bảo lại thành như bây giờ, cũng chỉ tại tôi với bà nhẹ dạ cả tin loại người như vậy..."

Thật ra thì Nhan Như Ý sớm biết dẫu có cho Lục Sùng Sơn biết những lời này là do Huyền Tịnh đại sư nói cũng chẳng thể thay đổi thái độ nhanh thế, nhưng nghe ông nói vậy bà vẫn hơi tái mặt gật đầu: "Vừa nãy tôi cũng chỉ nói mà thôi, chắc chắn sẽ cẩn thận..."

Trong phòng Tiểu Bảo.

Sau khi Nhan Như Ý và Lục Sùng sơn rời đi, cơn buồn ngủ lập tức tấn công Ninh Tịch, nhưng cô lo cho bánh bao nhỏ nên cũng không dám ngủ.

Lục Đình Kiêu ngồi ở mép giường, thay cô kéo lại góc chăn: "Ngủ đi, có tôi ở đây, có chuyện gì sẽ gọi em."

Nói xong thì nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trán cô.

Ninh Tịch nhất thời trợn mắt, cơn buồn ngủ vì nụ hôn này mà bị xua đi hơn nửa, anh xác định là muốn tôi ngủ sao?

Nhìn cô gái nhỏ đang trợn mắt, trong đáy mắt Lục Đình Kiêu thoáng tối lại: "Xin lỗi."

Mặc dù miệng thì nói xin lỗi, nhưng hành động lại hoàn toàn trái ngược. Anh nghiêng người sang một bên, đặt một nụ hôn trên môi của cô, rất lâu sau mới rời đi..

Còn Ninh Tịch đã hoàn toàn tỉnh táo: "..."

Dựa vào tôi đang bế Tiểu Bảo nên không làm được gì sao?

"Ninh Tịch, rồi một ngày nào đó em sẽ trở thành mẹ của Tiểu Bảo." Vợ của tôi.
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,627
Điểm cảm xúc
229
Điểm
63
Trong giấc mơ, câu nói của Lục Đình Kiêu vẫn cứ văng vẳng trong đầu Ninh Tịch...

Rồi sẽ có một ngày, em sẽ trở thành mẹ của Tiểu Bảo…

Ừm, thành mẹ của Tiểu Bảo cục cưng à...

Nếu như là thật thì tốt biết mấy…

Cô thật sự rất thích, rất thích Tiểu Bảo…

Vì trong lòng vẫn đang lo lắng cho Tiểu Bảo cho nên Ninh Tịch ngủ cũng không sâu, ngủ không được bao lâu liền tỉnh lại, sau khi tỉnh lại việc đầu tiên là quay ra xem bánh bao nhỏ đang ôm trong lòng.

Thật may, cậu nhóc vẫn ngủ ngon lành, những ngón tay nhỏ nhắn mềm mại trong vô thức túm chặt lấy vạt áo cô, gáy và lưng đều rịn mồ hôi.

Quá tốt rồi, có thể ra mồ hôi là tốt, có lợi cho việc hạ nhiệt độ…

Ninh Tịch nghĩ rồi lập tức đưa tay lên sờ trán bánh bao nhỏ, hình như cũng hạ sốt rồi thì phải?

Lục Đình Kiêu vẫn đang đứng trước khung cửa sổ sát đất nhìn đường chân trời dần dần chuyển sang màu trắng, nghe thấy tiếng động trên giường liền sải bước đi đến cạnh cô: "Tỉnh rồi."

Ninh Tịch vừa sờ trán bánh bao nhỏ, vừa khẽ giọng giục anh: "Lục Đình Kiêu, anh xem thử xem có phải Tiểu Bảo hạ sốt rồi không? Tôi cảm thấy hình như thân nhiệt của Tiểu Bảo không nóng như vừa rồi nữa đúng không?"

Lục Đình Kiêu đưa bàn tay to lớn sờ lên trán Tiểu Bảo, vẻ mặt cũng dịu đi: "Đã hạ sốt rồi, đừng nôn nóng quá, để tôi gọi bác sĩ đến xem."

"Ừm." Ninh Tịch gật đầu lia lịa.

Lục Đình Kiêu ra ngoài một lát, lúc quay vào đằng sau còn có Tần Mộc Phong và hai bác sỹ khác đi cùng.

Tần Mộc Phong đưa nhiệt kế cho Lục Đình Kiêu, anh cầm lấy cẩn thận đặt vào nách Tiểu Bảo.

Nhiệt kế hiển thị 37°8 C.

Tuy rằng vẫn còn hơi sốt sốt nhưng đã tốt hơn không biết bao nhiêu lần so với tình trạng sốt cao 40°C đáng sợ vừa nãy, lại còn là hạ sốt trong tình trạng không dùng thuốc, thật đúng là chẳng dễ dàng gì.

Rồi sau đó hai vị bác sỹ lại kiểm tra kĩ càng tình hình thân thể cho Tiểu Bảo một lần nữa.

Kiểm tra xong sắc mặt của hai người cũng tốt lên nhiều: "Trước mắt thì tình hình sức khỏe của Tiểu thiếu gia đã ổn định lại rồi, nhưng vẫn phải tiếp tục quan sát thêm, ít nhất là phải đủ 24 giờ."

Đúng lúc này, Lục Sùng Sơn và Nhan Như Ý cũng nghe được tin tức vội vàng chạy vào, xúm lại nhìn cái nhiệt kế, phải tận mắt nhìn thấy nhiệt độ đã giảm đi rồi mới thở phào một hơi như trút được gánh nặng nhưng cả hai ông bà vẫn không dám lơ là một chút nào.

"Đúng thế, đúng thế, vẫn phải tiếp tục quan sát, cẩn thận một chút thì tốt hơn, cũng không biết có sốt lại hay không, trước đấy cũng chẳng lúc sốt lúc không còn gì…" Gương mặt của Nhan Như Ý tràn đầy lo lắng.

Lục Sùng Sơn cũng gật đầu tán đồng, dây thần kinh căng thẳng suốt từ tối hôm qua coi như là thả lỏng được đôi chút, nhỡ đâu Tiểu Bảo thực sự xảy ra chuyện gì, ông quả thật không dám tưởng tượng...

Đúng lúc này Ninh Tịch không biết tại sao lại đột nhiên bật thốt lên: "Aaa..."

Ngay lập tức ánh mắt của tất cả mọi người đều hướng về phía cô với vẻ cực kì căng thẳng.

Nhan Như Ý: "Sao thế? Sao thế? Tiểu Bảo làm sao vậy?"

Lục Sùng Sơn: "Làm sao thế?"

Tim của tất cả các bác sỹ trong phòng dường như sắp nhảy ra khỏi cổ họng đến nơi, cái vị tổ tông này xin đừng có xảy ra chuyện gì nữa mà hu hu hu…

Dưới ánh mắt cực kì căng thẳng của tất cả mọi người, Ninh Tịch muốn nói nhưng lại không dám, vẻ mặt ngại ngùng, nhưng như thế lại càng khiến mọi người thêm lo lắng, hỏi dồn.

Sau cùng chỉ có Lục Đình Kiêu không nói một câu nào mà bước đến gần, xắn tay áo rồi lật chăn của Ninh Tịch lên, vô cùng tự nhiên mà bóp chân cho cô, bình thản nói: "Có phải chân đã tê rần rồi đúng không?"
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,627
Điểm cảm xúc
229
Điểm
63
Tất cả mọi người trong phòng đều: "..."

Oh my god!

Người đàn ông đang xắn tay áo tự tay massage chân cho người khác… có thật là Đại thiếu gia lạnh lùng xa cách, Tổng giám đốc đáng sợ của tập đoàn Lục thị - Lục Đình Kiêu mà bọn họ biết không vậy?

Từ tối hôm qua, hết lần này đến lần khác bọn họ đã phải thay đổi cái nhìn về hình tượng của Lục Đình Kiêu trong lòng bao lâu nay.

Ngay đến cả Lục Sùng Sơn và Nhan Như Ý đều tỏ vẻ không thể tin nổi, không dám tin người trước mặt này là con trai mình chứ đừng nói gì đến người khác.

Trước đây bọn họ chỉ biết cái khái niệm sáo rỗng là con trai mình bị cô gái này mê hoặc, nhưng chưa từng tận mắt trông thấy tường tận chi tiết là như nào.

Cảm giác tận mắt trông thấy tuyệt đối còn mãnh liệt hơn gấp trăm ngàn lần so với việc nghe người khác kể lại và tưởng tượng!

Đứa con trai mà bọn sinh ra đã sắp không nhận ra được nữa rồi…

Thực ra thì người kinh ngạc, chấn động nhất lại chính là Ninh Tịch. Giờ phút này trong đầu cô quả thật như thể có hàng ngàn con thú đang rầm rập chạy qua...

Đại ma vương, ngài có thể bình thường một chút cho tôi nhờ được không?

Tất cả mọi người ở đây đang nhìn đó!!!

Nhưng tiếc là Lục Đình Kiêu hoàn toàn không nghe thấy lời gầm thét trong nội tâm của cô và ánh mắt kì quái của tất cả mọi người, anh vẫn chăm chú xoa bóp đôi chân đã chân tê rần vì sợ sẽ đánh thức Tiểu Bảo mà không dám động đậy trong suốt thời gian dài của cô.

Sau một hồi, Ninh Tịch cũng gần như cam chịu với những ánh mắt xung quanh...

Mà, ừm... tay nghề của Đại ma vương... đúng là thật sự rất tuyệt... massage thoải mái lắm nha...

"Đỡ hơn chút nào chưa?" Một lát sau, Lục Đình Kiêu ngẩng đầu lên dịu dàng hỏi.

Ninh Tịch vội vàng gật đầu lia lịa: "Đỡ rồi! Đỡ rồi!" Cha anh sắp coi tôi thành kẻ chuyên mê hoặc quân vương hại nước hại dân như Bao Tự với Đắc Kỉ rồi kìa!

Lục Đình Kiêu nghe thấy vậy mới đắp lại chăn cho cô, dịu dàng vén những lọn tóc rối lung tung trên mặt cô ra sau tai, anh hầu như chẳng hề che dấu sự yêu chiều của mình đối với cô.

Giờ khắc này, tất cả người làm trong Lục trạch đều đã thầm tự nhủ với bản thân về sau tuyệt đối không thể đắc tội với người phụ nữ trước mặt này được!!!

Suy cho cùng cũng là đang có việc nhờ vả người ta nên Lục Sùng Sơn có tức đến mấy đi chăng nữa thì cũng phải vì Tiểu Bảo mà ngậm bồ hòn làm ngọt, hừ một tiếng rồi quay người đi mất, dứt khoát nhắm mắt làm ngơ.

Nhưng vừa ra đến ngoài cửa thì Lục Sùng Sơn đã không chịu nổi nữa, ông tức giận nói với Nhan Như Ý: "Chẳng ra cái thể thống gì nữa, bà xem xem cái dáng vẻ của nó kìa, đàn ông con trai thế mà lại vì một đứa con gái mà làm những chuyện như thế... lại còn dưới bao nhiêu con mắt nữa! Nó còn nhớ gì đến thân phận của nó nữa hay không?"

Là một người mẹ, Nhan Như Ý tuy rằng cũng không vui nhưng đứng từ góc độ một người phụ nữ mà nói thì hành động của Lục Đình Kiêu không có gì là không ổn.

Nếu thực sự thích một người đương nhiên sẽ quan tâm đến người đó bằng đủ mọi cách...

Nhan Như Ý nghĩ ngợi một hồi, có chút bất an liếc nhìn Lục Sùng Sơn một cái, cuộc hôn nhân của bà và Lục Sùng Sơn là môn đăng hộ đối cũng coi như trai tài gái sắc nên được người ta khen ngợi là một chuyện tình đẹp, nhưng có ở trong chăn mới biết chăn có rận, người đàn ông này lấy bà chỉ vì bà là người thích hợp nhất mà thôi, chứ ông cũng chưa từng thật sự yêu bà...

Ngày hôm sau.

Sau khi bác sĩ kiểm tra lại cho Tiểu Bảo hai lượt sáng chiều nữa thì đến tối Tiểu Bảo đã hoàn toàn hạ sốt, tình hình cuối cùng cũng ổn định lại.

Sau một ngày một đêm căng thẳng cuối cùng cũng có thể hoàn toàn thở phào nhẹ nhõm.

Nếu như Tiểu Bảo đã không có vấn đề gì, Lục Sùng Sơn đương nhiên là cũng chẳng cần nhẫn nhịn thêm làm gì nữa, ông ta nói với Ninh Tịch: "Cô Ninh, lần này Tiểu Bảo đã làm phiền cô rồi, đợi lát nữa tôi bảo tài xế đưa cô về."
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,627
Điểm cảm xúc
229
Điểm
63
Lục Sùng Sơn nói rồi quay sang dặn dò quản gia đang đứng kế bên: "Hình Võ, cậu đi chuẩn bị một phần quà cảm ơn cho cô Ninh."

Những lời này không chỉ là có ý muốn đuổi khách mà còn muốn cắt đứt hoàn toàn quan hệ, tỏ vẻ không muốn nợ nần gì của nhau.

Qua cầu rút ván, lợi dụng xong là vứt, thể hiện cũng rõ ràng quá nhỉ?

Thật ra thì Ninh Tịch cũng chẳng thèm để ý đến thái độ của Lục Sùng Sơn đối với mình như thế nào, nhưng mà vừa nghĩ đến chuyện phải xa Tiểu Bảo, nỗi đau đớn đến tận xương tủy lại bao trùm lấy cô, cô vô thức ôm Tiểu Bảo thật chặt.

Thật sự là không muốn...

Cô không muốn xa Tiểu Bảo đâu...

Thậm chí trong khoảnh khắc đó, trong sâu thẳm tâm trí cô sinh ra một ý nghĩ điên cuồng muốn cưỡng chế ôm Tiểu Bảo đi!

Bầu không khí xung quanh Ninh Tịch bỗng chốc trở nên lạnh dần, ánh mắt lạnh lẽo âm thầm lướt qua tất cả mọi người trong phòng, cô vô thức đánh giá khả năng vũ lực của tất cả mọi người. Nếu như cô muốn làm như vậy thật thì trong số những người này ngoại trừ Lục Đình Kiêu ra không có bất kì ai có thể ngăn cản cô đưa Tiểu Bảo đi.

Chắc là do cảm nhận được sóng cảm xúc dao động và hơi thở lạnh lẽo trên người Ninh Tịch, bánh bao nhỏ vốn đang yên ổn cuộn tròn trong ngực cô có chút khó chịu mà nhíu nhíu mày.

Ninh Tịch thấy thế liền sực tỉnh, chán nản bình ổn lại tâm trạng vỗ vỗ nhẹ vào lưng Tiểu Bảo dỗ dành.

"Như Ý, bà tới bế Tiểu Bảo đi!" Lục Sùng Sơn thấy cô không thèm nhúc nhích tí gì liền nổi lên ẩn ẩn tức giận.

Nhan Như ý gật đầu rồi định tiến lên đón lấy Tiểu Bảo trong lòng Ninh Tịch, nhưng đúng lúc này, Lục Đình Kiêu lại bước đến trước đứng trước mép giường, ý muốn đón Tiểu Bảo từ tay Ninh Tịch: "Ninh Tịch, đưa Tiểu Bảo cho tôi."

Ninh Tịch giương đôi mắt cảnh giác nhìn Lục Đình Kiêu, kể cả có là Lục Đình Kiêu đi chăng nữa, cô cũng không muốn đưa Tiểu Bảo cho anh.

Không cho! Không cho! Tiểu Bảo là của tôi!

Thấy dáng vẻ đề phòng của cô gái nhỏ, trong mắt của Lục Đình Kiêu tràn đầy vẻ yêu chiều, ánh mắt ấm áp bao phủ lấy Ninh Tịch, dịu dàng nói: "Tiểu Tịch ngoan, tin tưởng anh, được không?"

Ninh Tịch nhìn chằm chằm vào Lục Đình Kiêu, vành mắt ửng đỏ.

Không tin! Ai cũng không tin!

Tại sao? Tại sao đến cả anh cũng muốn cướp Tiểu Bảo đi?

Không... không đúng...

Đâu phải là cướp, Tiểu Bảo vốn dĩ là của bọn họ mà, không phải của cô, không phải của cô...

Ninh Tịch, rốt cuộc mày làm sao thế? Mày đang làm cái gì vậy?

Ninh Tịch dùng tất cả sự lí trí mới có thể khiến bản thân mình tỉnh táo đôi chút, sau cùng cô mới thật cẩn thận đưa Tiểu Bảo cho Lục Đình Kiêu, ánh mắt cô vẫn dính chặt không nỡ rời, đồng thời trong mắt cũng tràn đầy sự ấm ức.

Lục Đình Kiêu thấy cô gái nhỏ dùng ánh mắt "anh là một khốn khiếp" nhìn anh thì trên gương mặt thoáng hiện một nụ cười bất đắc dĩ.

Lục Sùng Sơn thấy thế thì hài lòng gật đầu, "Hình Võ, đi chuẩn bị xe đi!"

"Cô Ninh, xin mời đi theo tôi." Hình Võ lên tiếng tỏ ý Ninh Tịch có thể theo anh ta rời khỏi đây.

Lục Đình Kiêu một tay ôm Tiểu Bảo - thằng bé đang bắt đầu khó chịu vì thay đổi người bế, một tay khác kéo Ninh Tịch ra đằng sau lưng mình.

Tiếp sau đó, anh nhìn cha mẹ mình với ánh mắt lạnh lùng: "Ba, mẹ, thời gian qua phải chăm sóc Tiểu Bảo đã khiến hai người vất vả rồi, dạo gần đây công ty cũng không bận lắm, Cảnh Lễ cũng sắp về rồi, sau này Tiểu Bảo sẽ không làm phiền đến ba mẹ nữa."

Anh vừa mới dứt lời, sắc mặt của Lục Sùng Sơn và Nhan Như Ý đều đột ngột thay đổi.

Vẻ mặt của Nhan Như Ý tràn ngập lo lắng: "Đình Kiêu, con làm gì thế? Sức khỏe của Tiểu Bảo vừa mới ổn định thôi mà! Con muốn đưa Tiểu Bảo đi đâu?"
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top