Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,627
Điểm cảm xúc
229
Điểm
63
Cung Thượng Trạch cũng không biết có phải mình bị ảo giác không, nhưng không hiểu sao cậu cứ có cảm giác người đàn ông trước mặt luôn tồn tại một địch ý mãnh liệt với cậu?

Hơn nữa, từ lúc người đàn ông này bắt đầu xuất hiện, cậu càng ngày càng cảm thấy ngột ngạt khiếp người....

Ninh Tịch tiếp tục giới thiệu cho Lục Đình Kiêu: "Boss đại nhân, để tôi giới thiệu với anh, đây là Cung Thượng Trạch, là..."

Lúc này, Ninh Tịch rốt cuộc cũng ý thức được việc sắc mặt của Lục Đình Kiêu có gì đó không đúng, nhưng cô không biết rốt cuộc là không đúng ở đâu nên cô vẫn trì độn tiếp tục nói: "Là một người bạn tôi quen lúc ở Los Angeles, là một nhà thiết kế rất có tài..."

Chuyện gì vậy? Không chỉ riêng sắc mặt Lục Đình Kiêu có vấn đề, hình như ngay đến vẻ mặt của Trình Phong cũng kì kì sao ấy?

Chẳng lẽ cô nói gì sai rồi sao?

Ninh Tịch lập tức đổi chủ đề: "Boss đại nhân, muộn thế này rồi mà anh vẫn tới đón tôi, thật sự làm phiền anh quá!"

"Không phiền, thuận đường."

"Ờ... Thuận đường..." Sân bay mà cũng thuận đường sao?

Ninh Tịch cạn lời, phát hiện ánh mắt Lục Đình Kiêu vẫn luôn hướng về phía vai mình... Lại sao vậy?

Lục Đình Kiêu vươn tay ra, động tác tự nhiên tháo áo trên người cô xuống, sau đó cởi áo khoác của mình ra khoác lại vào vai cô: "Cái này dày hơn."

"Hả, cảm ơn..." Ninh Tịch ngơ ngác gật đầu.

Lục Đình Kiêu liếc nhìn cô, cuối cùng vẫn cố nhịn lại không hỏi nhiều nữa, giúp cô mở cửa xe: "Lên xe đi, bên ngoài lạnh."

Một đằng, Trình Phong cũng mở ghế phó lái ra: "Anh Cung, anh ngồi chỗ này đi, phía sau có đồ, không ngồi được."

"Được." Cung Thượng Trạch cũng là người đơn giản, không nghĩ nhiều, ngồi luôn vào ghế phó lái.

Xe từ từ khởi động, mới đầu không ai nói gì cả.

Lục Đình Kiêu thản nhiên nhìn cậu thanh niên ngồi ghế trước, trông sạch sẽ tuấn tú, có vẻ xấp xỉ tuổi Ninh Tịch, ban nãy lúc thấy hai người đứng cạnh nhau, tuy anh không muốn thừa nhận, nhưng quả thật trông rất xứng...

Muốn biết giữa hai người có quan hệ gì, thật ra cũng chỉ cần hỏi một câu là được, nhưng anh lại không thể hỏi ra miệng, anh không danh không phận lấy tư cách gì mà hỏi chuyện đời tư của cô?

Ninh Tịch có ngu đến mấy cũng có thể cảm giác được tâm trạng của Lục Đình Kiêu tối nay rất kém, thế nên cô cũng không dám ho he gì nữa.

Vậy nên cả xe chìm trong sự im lặng dọa người, bầu không khí có thể nói là quỷ dị.

Lúc này, nội tâm của Trình Phong đều đang vang vọng, Nhị thiếu, cậu ở nơi đâu thì mau về đi, một mình tôi không chịu nổi nữa rồi...

"Hắt xì..." Chắc vừa xong Ninh Tịch đứng bên ngoài bị gió thổi, nên lại hắt xì thêm cái nữa.

Lục Đình Kiêu miết miết đầu lông mày, điều chỉnh lại tâm trạng, cuối cùng vẫn là người đầu tiên phá vỡ im lặng: "Trình Phong, chỉnh điều hòa cao lên một chút nữa đi."

Nói xong, anh lấy chăn phủ cho Ninh Tịch, sau đó đưa cho cô bữa ăn khuya đã chuẩn bị từ trước.

Ninh Tịch bị một chuỗi động tác của Lục Đình Kiêu làm cho ngớ ra: "Boss đại nhân, ngài chuẩn bị đầy đủ quá, vi thần có hơi bất ngờ đấy!"

"Không cần bất ngờ, em là công thần, lần này em làm rất tốt."

Ninh Tịch nhận lấy hộp cơm, lén đưa mắt nhìn gương mặt lạnh tanh kia của Lục Đình Kiêu, đúng là không có sức thuyết phục gì cả: "Thật sao? Nhưng... Sao tôi cứ có cảm giác anh đang không vui vậy?"

Từ lúc gặp anh tới giờ, cô cứ có cảm giác anh rất lạ.

Lục Đình Kiêu hít sâu một hơi, cố gắng khống chế sự ấu trĩ mà ngay đến anh cũng chán ghét này: "Không có gì không vui cả."

"Lừa người... Rõ ràng là không vui mà..." Ninh Tịch cắn đũa, nhỏ giọng nói.

Vừa dứt lời, ánh mắt cô vô thức nhìn vào Cung Thượng Trạch đang ngồi ở ghế trước...

Cung Thượng Trạch...

Cô đột nhiên nghĩ tới một chuyện mà cô hoàn toàn không hề nghĩ tới!

Boss đại nhân, chắc không phải là... anh… đang... ghen đấy chứ?!
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,627
Điểm cảm xúc
229
Điểm
63
Cái này... là không thể nào đi?

Cô chỉ giới thiệu một người bạn mới quen cho anh thôi mà?

Thay bằng ở đây đoán mò thì không bằng thử rò xét thì sẽ biết!

Con ngươi Ninh Tịch xoay tròn: "Boss đại nhân, anh biết tôi với Thượng Trạch quen nhau thế nào không?"

Ninh Tịch vừa nói vừa nhân cơ hội nhìn lén biểu cảm của Lục Đình Kiêu, ôi kìa... đúng là... đang ghen thật kìa!

Nhìn khuôn mặt đen đến độ không che giấu được của Lục Đình Kiêu, Ninh Tịch đỡ trán, đúng là có chút dở khóc dở cười.

Hình tượng của Lục Đình Kiêu trong lòng cô là một người cao quý vĩ đại, vừa uy vũ vừa ngang ngược, thành thục, chững chạc... Một người thế này mà lại ăn giấm thì quả thật là điều Ninh Tịch chưa bao giờ nghĩ đến.

Được rồi được rồi, là lỗi do cô quên mất khuôn mặt xinh đẹp của Cung Thượng Trạch rất được con gái yêu thích.

"Như thế nào?" Lục Đình Kiêu nửa muốn biết nửa không, sắc mặt vô cùng phức tạp.

Ninh Tịch nâng cằm, vẻ mặt của Đại ma vương càng nhìn càng thấy đáng yêu, thật muốn nhào tới hôn một cái: "Là tôi nhặt được cậu ta trên đường đấy!"

"Nhặt được?"

"Đúng vậy! Ha ha, không ngờ đúng không!"

Cung Thượng Trạch ngồi ở ghế phó lái nghe được đối thoại của hai người bọn họ thì cười nói: "Nếu không nhờ Tiểu Tịch thì bây giờ tôi vẫn là tên ăn xin ở Los Los Angeles rồi!"

Nghe đến đây, Lục Đình Kiêu với Trình Phong có chút bất ngờ.

Nhất là Trình Phong, trong đầu cậu ta còn đang tưởng tượng đến cuộc gặp gỡ hai người cùng quê nơi xứ người rồi yêu nhau, cuối cùng cả hai cùng nhau trở về nước các kiểu, hoàn toàn không ngờ đến trường hợp thần kỳ như này.

Quả nhiên không thể dùng suy nghĩ bình thường của nhân loại mà suy đoán bà chủ...

Thấy Lục Đình Kiêu đã dời đi sự chú ý, Ninh Tịch bắt đầu giải thích toàn bộ quá trình: "Sau khi quay quảng cáo kết thúc, tôi định đi dạo phố mua chút đồ. Nhưng mà vừa mặc bộ đồ mới mua chưa được bao lâu thì đã có một tên ăn mày đứng trước mặt tôi nói "xấu vl", khiến tôi giận điên lên được..."

Ninh Tịch kể lại cặn kẽ câu chuyện cho Lục Đình Kiêu bằng một cách cực kì sống động, mà Lục Đình Kiêu cũng chẳng còn chút khó chịu nào mà kiên nhẫn lắng nghe cô từ đầu đến cuối. Toàn bộ quá trình đều một bộ nghiêm túc lắng nghe và kịp thời đưa ra câu hỏi rất đúng lúc, cũng thỉnh thoảng kéo Cung Thượng Trạch nói mấy câu.

Bầu không khí trong xe lập tức từ mùa đông biến thành mùa xuân.

Trình Phong thở phào một cái, nguy cơ giải trừ, lý trí của ông chủ rốt cuộc cũng online.

"... Chuyện chính là như thế! Cho nên Cung Thượng Trạch không chỉ là bạn mới quen mà cũng là đối tượng hợp tác trong tương lai của tôi. Hai người bọn tôi quyết định lập một công ty thời trang, tôi bỏ tiền, anh ta xuất lực!"

Nghe đến đây, thần kinh căng thẳng của Lục Đình Kiêu rốt cuộc cũng bĩnh tĩnh lại, khó trách hai người họ lại về nước cùng nhau...

"Sao tự dưng nghĩ đến việc mở công ty?" Lục Đình Kiêu hỏi.

"Ờ cái này..." Đương nhiên là vì anh đó!

Trừ làm diễn viên ra thì đương nhiên cô cũng có những mục tiêu vĩ đại khác, đây còn không phải do anh ban tặng sao!

Ninh Tịch nghĩ nghĩ một chút sau đó trả lời: "Cũng không phải đột nhiên... trước kia cũng có ý định này rồi! Vừa hay lần này mới nhận được cát xê đại diện thì nhặt được nhà thiết kế tôi hâm mộ! Đây đúng là ý trời!"

Chính cô cũng tự cảm thấy mình quá may mắn!
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,627
Điểm cảm xúc
229
Điểm
63
Hai mắt Ninh Tịch lấp lánh nhìn Lục Đình Kiêu: "Thật thần kỳ! Tôi phát hiện bắt đầu từ lúc tôi gặp Boss đại nhân và Tiểu Bảo thì tôi cực kì may mắn, làm cái gì cũng rất thuận lợi! Hai người chính là phúc tinh của tôi! Một người là tiểu phúc tinh một người là đại phúc tinh!"

Lục Đình Kiêu không khỏi bật cười: "Thế à?"

Trình Phong lệ tràn bờ mi! Bà chủ thật lợi hại! Ông chủ bị chọc cười rồi!

Bởi vì Cung Thượng Trạch không có chỗ đặt chân ở Đế Đô nên Ninh Tịch với Lục Đình Kiêu tìm một khách sạn nào đó gần Châu Giang Đế Cảnh rồi ném cậu ta vào.

Ninh Tịch đứng ở cửa vẫy vẫy tay: "Thượng Trạch, tôi đi trước nhé! Nghỉ ngơi cho tốt, ngay mai tôi sẽ đến tìm cậu rồi đi mua đồ cho cậu, quần áo, di động, laptop... có gì cần nữa thì đến lúc đó lại xem..."

Cung Thượng Trạch cảm động: "Thật ra thì không cần phiền toái như vậy, tôi chỉ cần có chỗ đặt chân là được rồi...

Ninh Tịch bất mãn: "Như vậy sao được, hiện giờ cậu là người của tôi!"

Hốc mắt Cung Thượng Trạch ửng đỏ: "Cám ơn bà chủ!"

Bộ dạng này của Cung Thượng Trạch quả thật dễ khiến cho người ta muốn sinh lòng bảo vệ, giọng của Ninh Tịch cũng dịu dàng mấy phần: "Ngoan, mau đi ngủ đi!"

Rời khỏi khách sạn, Ninh Tịch cảm khái nói: "Boss đại nhân, bây giờ tôi mới biết hóa ra cảm giác làm boss lại thích như thế!"

"Được làm nhân viên của em cũng rất tốt mà..." Lục Đình Kiêu lầm bầm nói.

"Cái gì?" Ninh Tịch không nghe rõ.

"Khụ, không có gì... đã chọn chỗ mở văn phòng chưa?" Lục Đình Kiêu hỏi.

Ninh Tịch gãi đầu một cái: "Vẫn chưa! Đây không phải chuyện nhỏ, tôi muốn suy nghĩ kĩ một chút!"

"Về rồi nói cho tôi biết yêu cầu với dự định của em, tôi giúp em tìm mấy chỗ phù hợp."

Ninh Tịch vừa nghe vậy đã thấy áy náy: "Hửm? Chuyện này không tốt lắm đâu, cứ làm phiền anh hoài!"

Lục Đình Kiêu bận trăm công nghìn việc, sao cô có thể để mấy chuyện nhỏ này làm phiền anh!

Lục Đình Kiêu nhìn cô chậm rãi nói: "Không phiền, em là người của tôi."

Ninh Tịch: "Khụ khụ khụ..." Được rồi Đại ma vương, anh thắng!

Rất nhanh xe đã lái về Châu Giang Đế Cảnh.

Ninh Tịch vừa muốn chào tạm biệt Lục Đình Kiêu thì đột nhiên di động của anh kêu vang.

Lục Đình Kiêu tỏ ý Ninh Tịch chờ một chút sau đó nhận điện thoại: "Ừ... vẫn đang ở ngoài... Cái gì? Chuyện khi nào? Được, tôi về ngay lập tức!"

Nghe giọng Lục Đình Kiêu có vẻ không đúng, Ninh Tịch lập tức bất an truy hỏi: "Sao thế?"

Vẻ mặt Lục Đình Kiêu vẫn bình thường xoa đầu cô nói: "Không sao, về nghỉ ngơi đi!"

Ninh Tịch không xuống xe, ngồi im nhìn thẳng vào Lục Đình Kiêu.

Lục Đình Kiêu bật cười: "Thật sự không sao, công ty xảy ra ít vấn đề tôi về xem một chút là tốt rồi, không lừa em, mau đi đi!"

Ánh mắt Ninh Tịch trở nên sắc bén: "Có phải Tiểu Bảo xảy ra chuyện gì không?"

Vẻ mặt Lục Đình Kiêu rõ ràng có chút bất ngờ, tựa như không ngờ cô sẽ đoán được.

Nhìn vẻ mặt Lục Đình Kiêu, Ninh Tịch biết mình đoán trúng rồi. Thật ra thì cô cũng không biết tại sao mình lại đoán như vậy chỉ là có dự cảm không ổn thôi.

"Tiểu Bảo làm sao?"

Lục Đình Kiêu vội vàng an ủi: "Bệnh vặt thôi mà, em cũng biết trẻ con phát sốt là chuyện rất bình thường. Bác sĩ cũng đã qua rồi, tôi lập tức về xem thế nào là được không phải vấn đề gì lớn lắm."

Mặc dù Lục Đình Kiêu nói rất đơn giản nhưng Ninh Tịch cũng chẳng yên tâm chút nào, tim cô lúc này đập nhanh bất thường, không hiểu sao lại có dự cảm không tốt lắm...
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,627
Điểm cảm xúc
229
Điểm
63
"Lục Đình Kiêu, anh cho tôi đi cùng đi, tôi sẽ không làm phiền anh đâu, tôi không vào nhà... chỉ chờ ở bên ngoài thôi, nếu không có chuyện gì thì tôi sẽ về! Nếu không bây giờ tôi có về cũng không ngủ được!"

Thấy thái độ kiên quyết của cô, Lục Đình Kiêu không nói gì tựa như có điều gì khó nói.

"Được không?" Ninh Tịch kéo tay áo của Lục Đình Kiêu, gần như cầu xin mà lắc lắc...

Lục Đình Kiêu nhéo mi tâm một cái, sắc mặt dần trở nên nghiêm túc rồi cuối cùng nhìn về phía cô, cân nhắc chọn lời rồi mới nói: "Được rồi Ninh Tịch, trước tiên em nghe tôi nói đã, Tiểu Bảo... không chỉ đơn giản là phát sốt, có thể có chút nghiêm trọng! Tôi mang em đi cũng được, nhưng em đừng nên quá kích động!"

Lục Đình Kiêu vừa dứt lời, nước mắt Ninh Tịch đã lộp độp rơi không ngừng: "Tiểu Bảo ốm rất nặng sao? Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? Sao tự nhiên lại ốm nặng thế chứ? Chẳng phải anh nói chỉ là phát sốt thôi hay sao? Sao lại là cơn sốt nghiêm trọng được? Anh còn nói là không gạt tôi! Thế này là sao? Tại sao lại giấu tôi?"

Lục Đình Kiêu hoàn toàn không ngờ Ninh Tịch sẽ khóc thế này, nhất thời mất hết hồn vía, một bên kêu Trình Phong lập tức lái xe về Lục trạch, một bên cuống quýt rút khăn giấy cho cô lau nước mắt, vô cùng bất đắc dĩ nói: "Bởi vì sợ em sẽ thế này cho nên mới không dám cho em đi theo đấy, còn chưa đến nơi mà em đã thế này thì lát nữa gặp Tiểu Bảo em sẽ thế nào?"

"Hu... hu hu hu..." Ninh Tịch càng khóc càng dữ dội, ngay cả nói cũng không nên lời, cứ hu hu hu mãi chẳng biết đang nói cái gì.

Trái tim của Lục Đình Kiêu bị nước mắt của cô làm cho tan nát, anh không biết dỗ người khác nên chỉ có thể ôm cô vào lòng, vuốt nhẹ từ tóc tới tấm lưng của cô: "Biết thế này không nói cho em còn hơn..."

Phía trước, Trình Phong đang lái xe cũng sợ đến mức khó mà diễn tả bằng lời được. Không chỉ khiếp sợ vì một cô gái mạnh mẽ như Ninh Tịch cũng lại có một mặt yếu ớt như vậy, mà điều đáng sợ hơn là Boss của cậu cũng có một mặt dịu dàng như thế...

Hôm nay cậu ta được khai sáng rất nhiều thứ!

Không khí giữa hai người, thật giống như một đôi vợ chồng đang lo lắng cho con trai bảo bối...

Không có chút cảm giác không thích hợp nào...

Ninh Tịch lúc này cũng hối hận đến độ xanh mặt, tại sao lần trước đưa Lục Đình Kiêu về chỉ gặp Tiểu Bảo một chút đã vội đi, tai sao không quan tâm Tiểu Bảo hơn một chút? Tại sao da mặt cô không dầy hơn một chút chứ?

Sau một hồi khóc rất lâu Ninh Tịch mới khôi phục một chút bình tĩnh: "Lục Đình Kiêu, anh đừng giấu tôi, tôi nhất định phải biết!"

Lục Đình Kiêu: "Vậy em phải hứa không được khóc."

Ninh Tịch: "Tôi... không dám hứa!"

"..."

Lục Đình Kiêu đỡ trán, cuối cùng cũng chỉ có thể thỏa hiệp, anh cố gắng dùng giọng uyển chuyển nhất để nói với cô: "Thật ra chỉ là bệnh cũ, bắt đầu từ sau khi Tiểu Bảo xảy ra chuyện thì cách một thời gian sẽ tái phát một lần, triệu chứng chỉ là sốt cao nhưng rất khác với cơn sốt bình thường... thằng bé sẽ sốt cao không giảm, không cách nào hạ sốt được..."
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,627
Điểm cảm xúc
229
Điểm
63
Ninh Tịch hoảng sợ: "Tại sao lại có thể như vậy..."

Lục Đình Kiêu vội vàng trấn an: "Cách một thời gian sẽ tái phát một lần, nhưng đã hơn nữa năm Tiểu Bảo không như thế rồi, chắc lần này cũng chỉ lên cơn sốt bình thường thôi, em đừng khẩn trương như thế!"

Ninh Tịch biết chắc rằng đây không phải chỉ đơn giản là lên cơn sốt bình thường, nếu không vừa nãy giọng của Lục Đình Kiêu sẽ không như thế...

"Trình Phong! Dừng xe!!!" Ninh Tịch đột nhiên ra lệnh.

Trình Phong tự hiểu dẫu cho không nghe lời Boss nhưng chắc chắn phải nghe lời vợ Boss, vì vậy rất ngoan ngoãn tấp xe vào bên đường: "Ninh tiểu thư, có chuyện gì vậy?"

Ninh Tịch không lên tiếng, mở cửa xuống xe, sau đó lại đi tới mở cửa ghế lái: "Anh xuống, ra phía sau ngồi!"

"Dạ?" Trình Phong ngu người.

Nhưng mà Ninh Tịch đã không đợi kịp, xách cổ áo anh chàng nhét thẳng vào ghế sau rồi tự mình ngồi vào ghế lái, đạp ga...

"Vù" một tiếng, chiếc xe rú lên rồi phóng đi như một mũi tên rời khỏi dây cung...

Trình Phong phản ứng không kịp, sợ đến tim cũng rớt ra ngoài liền vội vội vàng vàng túm lấy tay nắm trên trần xe hoảng sợ nhìn cô gái đang ngồi trên ghế lái.

Rõ ràng một giây trước vẫn còn là con thỏ nhỏ khóc lóc sướt mướt thế quái nào trong nháy mắt đã biến thành nữ hoàng tốc độ thế này...

Chậm lại một chút được không?

Lục Đình Kiêu nhìn "vợ mình" đang phóng xe điên cuồng, tính mở miệng nói nhưng cuối cũng chỉ im lặng, thôi kệ, điên thì cứ điên đi! Để cô phát tiết một chút cũng tốt!

Chiếc xe vượt qua hàng loạt những chiếc xe khác trên đường, phóng thẳng, bẻ cua... Trình Phong sắp ói ra cả mật xanh mật vàng cầu cứu nhìn Boss đại nhân đang ngồi bên cạnh, hy vọng anh có thể khuyên nhủ một chút, ai mà ngờ trong mắt Boss đại nhân chỉ có dung túng và cưng chiều...

Một lát sau, chiếc xe đã đến trước cửa Lục trạch... và vẫn duy trì tốc độ bốn trăm mã lực1, mắt thấy chiếc xe sắp tông thẳng vào cửa, Trình Phong nhắm mắt chấp nhận sự thật không dám nhìn...

1 Mã lực: Xe có mã lực càng lớn, thời gian khởi động và tốc độ di chuyển càng nhanh.

Một giây kế tiếp Ninh Tịch phanh gấp, chiếc xe cách cánh cửa đúng nửa mét thì vững vàng dừng lại.

Vừa dừng xe, Ninh Tịch lập tức nghiêng đầu giục: "Lục Đình Kiêu, anh mau vào đi!"

"Được, em ở đây chờ tôi." Lục Đình Kiêu xuống xe, bước nhanh về phía đèn đuốc sáng trưng.

Ở ghế sau, Trình Phong cơ hồ là bò xuống xe, vừa đặt chân xuống đã vội vàng vịn một gốc cây nôn đến nghiêng lệch trời đất...

Trong phòng khách, tất cả mọi người làm đều đang nơm nớp lo sợ, Lục Sùng Sơn thì lo âu, Nhan Như Ý thì khóc sưng cả hai con mắt.

Thấy Lục Đình Kiêu trở về, Nhan Như ý vội vàng nghênh đón: "Đình Kiêu, con về rồi! Con mau xem Tiểu Bảo đi!"

Lục Đình Kiêu đi thẳng vào phòng Tiểu Bảo, thấy sắc mặt thằng bé trắng bệch, đôi môi khô nứt, cả người co quắp đang được một đám bác sĩ vây xung quanh.

Trên mặt họ lộ ra vẻ lo lắng bất an.

Sắc mặt Lục Đình Kiêu trầm xuống, tình huống của Tiểu Bảo còn nghiêm trọng hơn cả anh tưởng tượng...

"Tại sao lại thế này?" Giọng nói của Lục Đình Kiêu vô cùng lạnh lẽo.

Ánh mắt Nhan Như ý có chút trốn tránh: "Mẹ... mẹ cũng không biết, từ lúc chiều tinh thần Tiểu Bảo đã có chút không tốt lắm. Mẹ có gọi bác sĩ đến xem qua thì thấy chỉ là có chút sốt nhẹ, không có gì đáng ngại, ai mà biết được nửa đêm đột nhiên sốt đến hơn 40 độ, thân thể cũng bắt đầu co giật, không làm cách nào giảm sốt được! Tình huống giống y hệt trước đây!"
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,627
Điểm cảm xúc
229
Điểm
63
"Đã uống thuốc chưa?" Lục Đình Kiêu hỏi.

Tần Mộc Phong đang dùng rượu lau mồ hôi trên trán cho Tiểu bao đứng lên, vẻ mặt nghiêm trọng nói: "Đã đùng rồi nhưng giống như lúc trước vậy, chỉ có tác dụng một lúc rồi lại sốt lại rất nhanh, Tiểu Bảo quá nhỏ và yếu không thể thường xuyên dùng thuốc, thuốc an thần cũng tuyệt đối không được sử dụng nữa, nếu không hậu quả sẽ rất khó lường!"

Nhìn cháu trai bảo bối đang không ngừng co giật trên giường, Nhan Như Ý khóc như mưa: "Nhưng cũng không thể để Tiểu Bảo cứ sốt cao mãi như thế chứ! Mấy người không phải là những bác sĩ hàng đầu sao? Thế mà ngay cả chút sốt vặt này cũng không chữa được sao?"

Tần Mộc Phong đau đầu nói: "Rất nhiều chuyện ngay cả y học cũng không giải quyết được, trước kia chúng tôi đã kiểm tra cho Tiểu Bảo vô số lần, thân thể cậu bé không có bất kỳ khác thường nào thế nên bác sĩ cũng không biết phải ra tay từ đâu!"

"Tiểu Bảo cứ sốt như thế mà bảo không có bệnh? Rõ ràng là mấy người không giỏi!" Nhan Như Ý không muốn nghe bất cứ lời giải thích nào.

Lục Sùng Sơn đỡ bả vai của bà, trầm giọng nói: "Như Ý, bình tĩnh một chút!"

"Tiểu Bảo như thế rồi ông còn bảo tôi bình tĩnh thế nào? Đã bảo ông mời thầy trừ tà rồi! Mấy tên bác sĩ này quá vô dụng! Tình trạng của Tiểu Bảo tôi càng nhìn càng thấy giống trúng tà, thằng bé bị mất hồn rồi!" Nhan Như Ý kích động nói.

Lục Sùng Sơn vừa nghe vậy liền đổi sắc mặt, tức giận nói: "Trùng tà với mất hồn cái gì! Bà nói nhăng nói cuội cái gì đó! Tiểu Bảo hôm nay nghỉ học, không hề ra khỏi nhà, sao trúng tà được?"

Nhan Như Ý vẫn chưa bỏ cuộc: "Vậy ông giải thích cho tôi xem, rốt cuộc nguyên nhân là gì? Thà tin là có còn hơn không tin!"

Lục Sùng Sơn trầm mặt, không nhịn được nhắc nhở: "Lần trước lúc Tiểu Bảo bị bệnh, tôi nghe bà đi mời cái gì mà thầy cúng về chiêu hồn, kết quả thì sao? Cuối cùng là khiến bệnh tình Tiểu Bảo càng nghiêm trọng hơn, thiếu chút nữa thì... bà... bà... bây giờ bà lại có mấy suy nghĩ vớ vẩn kia là muốn hại chết Tiểu Bảo đúng không?"

"Vậy... vậy chúng ta mới Huyền Tịnh đại sư!"

"Bà nghĩ Huyền Tịnh đại sư là thấy cúng dạo hả, muốn mời thì mời sao?"

"Vậy... vậy ông nói xem nên làm cái gì bây giờ!"

...

Thừa dịp hai ông bà đang cãi nhau, Tần Mộc Phong kéo Lục Đình Kiêu ra một góc nói nhỏ: "Thật ra thì tôi nghĩ vấn đề của thằng bé là tâm bệnh, nói nhỏ cho cậu biết Tiểu Bảo nhà cậu bị thế không phải không có nguyên nhân… chẳng qua là ba mẹ cậu sợ cậu nổi giận nên không nói cho cậu thôi."

"Không phải gần đây ba mẹ cậu đang giúp cậu tìm đối tượng coi mắt sao? Hôm nay có một phu nhân tới nhà cậu làm khách, bà ta mang con gái là Trang Khả Nhi tới cùng, tôi đoán là Tiểu Bảo trông thấy nên bị cái gì đó kích thích..."

Trong nháy mắt, sắc mặt Lục Đình Kiêu lạnh ngắt, hết lần này tới lần khác đều là do người thân nhất của anh gây chuyện, tuy lần này cũng không thể tính là hai ông bà trực tiếp gây ra... nhưng có điều bây giờ ba mẹ cũng đã có tuổi, bất cứ lúc nào cũng có thể ngã bệnh nên một câu nặng lời anh cũng không dám nói.

"Tiểu Bảo là quan trọng nhất, đừng để ý quá nhiều, gọi Ninh Tịch tới thử xem!" Tần Mộc Phong nói ra mục đích cuối cùng của mình.

Lục Đình Kiêu nhéo nhéo mi tâm, giọng nói có chút gắt gỏng: "Tôi sợ cô ấy mà tới thì sẽ thành hai người bệnh mất!"

Chỉ nghe thôi đã không chịu nổi rồi, giờ mà tận mắt nhìn thấy Tiểu Bảo như thế thì không biết cô ấy sẽ thành cái dạng gì nữa...
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,627
Điểm cảm xúc
229
Điểm
63
Tần Mộc Phong bị quát thì sờ mũi một cái: "Nhưng giờ không có cách nào tốt hơn..."

Thật ra thì mở mồm ra nói cách này anh cũng rất đau khổ đó nha, phải đấu tranh nội tâm rất kịch liệt đó có được không hả?

Thân là một bác sĩ tâm lý mà còn phải dựa vào Ninh Tịch thế này, mặt mũi cũng sắp mất sạch rồi...

Thấy tình hình của Tiểu Bảo ngày càng nghiêm trọng, cha mẹ cũng bắt đầu lảo đảo không chịu nổi.

Lục Đình Kiêu khẽ rủa một tiếng, cuối cùng vẫn gọi điện cho Ninh Tịch: "Tiểu Tịch..."

"Lục Đình Kiêu! Tiểu Bảo sao rồi? Có khỏe không? Có nghiêm trọng không?" Ninh Tịch không chờ nổi mà hỏi một lèo.

Lục Đình Kiêu có chút khó nói: "Em... em vào đây đi... thôi, ở đó đi, tôi ra ngoài đón em!"

Cúp di động, Lục Đình Kiêu lập tức đi ra phía ngoài cửa.

Nhan Như Ý thấy Lục Đình Kiêu bỏ ra ngoài liền nóng nảy: "Đình Kiêu, Tiểu Bảo đã thế mà con còn muốn đi đâu?!"

Lục Đình Kiêu không trả lời chỉ sải bước rời đi không quay đầu lại.

Lúc này Ninh Tịch đã xuống xe giờ đang đứng ở cừa đi qua đi lại, mắt cứ nhìn vào sân như thể muốn xuyên qua sân nhìn vào trong nhà.

Một hồi sau, cuối cùng cũng thấy Lục Đình Kiêu...

"Lục..."

Ninh Tịch còn chưa nói xong, Lục Đình Kiêu đã kéo tay cô vào nhà.

Ninh Tịch liếc nhìn bàn tay đang nắm chặt tay mình, không biết tình huống hiện tại như thế nào, có vẻ như tình trạng của Tiểu Bảo còn nghiêm trọng hơn cô nghĩ...

Một cảm giác sợ hãi chưa từng có bắt đầu lan từ lòng bàn chân rồi thấm vào tận đáy lòng...

Vào giờ phút này, trong phòng Tiểu Bảo là một mảnh hỗn loạn.

Đột nhiên có tiếng bước chân vang lên từ sau lưng.

Tất cả mọi người đều xoay người lại, ngay sau đó liền thấy được cô gái được Lục Đình Kiêu dắt theo.

Lục Sùng Sơn lập tức đổi sắc mặt: "Mày đem cô ta tới đây làm gì? Mày ngại tình trạng Tiểu Bảo còn chưa đủ nghiêm trọng hay sao?"

Đối với Lục Sùng Sơn mà nói, sự tồn tại của Ninh Tịch còn kinh tởm hơn cả thầy cúng.

Thái độ Nhan Như Ý mặc dù có chút không vui nhưng cũng không có phản ứng kịch liệt như chồng, bây giờ bà đã mất hết tinh thần.

Lục Sùng Sơn thở hổn hển, giận dữ hét: "Bảo cô ta cút ra ngoài ngay lập tức cho tao!"

Lục Đình Kiêu nắm chặt tay Ninh Tịch, đang muốn mở miệng nói thì Ninh Tịch đột nhiên lắc đầu với anh rồi rút tay ra.

Không giống như dự đoán cô sẽ vỡ òa ngay tại chỗ như trong tưởng tượng, cô vẫn giữ vẻ mặt tỉnh táo nhìn Tiểu Bảo đang hấp hối trên giường bệnh, thậm chí cả tiếng thét giận dữ của Lục Sùng Sơn cũng không để ý, sau khi rút tay ra, cô đi thẳng về phía giường...

Rõ ràng chỉ là một cô gái có bề ngoài yếu đuối nhưng lúc này, ánh mắt của cô như thể gặp thần giết thần, gặp phật giết phật, lạnh lẽo như băng.

Tất cả bác sĩ và người giúp việc cũng không tự chủ mà nhường đường cho cô mặc cho Lục Sùng Sơn đang gào thét đòi cản cô lại.

Lục Sùng Sơn thấy vậy thì càng tức giận: "Đứng lại! Cô muốn làm cái gì! Tôi nói mấy người không nghe sao? Ai cho cô ta vào đây!"

Lục Đình Kiêu đưa tay ra, cản lại Lục Sùng Sơn đang muốn đích thân xông lên phía trước.

Lúc này Ninh Tịch đã ngồi vào mép giường của Tiểu Bảo. Đầu tiên là cô nhanh chóng cởi áo khoác dính hơi lạnh trên người ra, sau đó nhẹ nhàng kéo chăn trên người Tiểu Bảo ra cẩn thận ôm đứa bé đang sốt hừng hừng, cả người mềm nhũn vào lòng...
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top