Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,613
Điểm cảm xúc
204
Điểm
63
Sau khi đi ra khỏi History, Ninh Tịch đi dạo một vòng dọc theo con phố, định mua chút quà mang về.

Đi được một lúc thấy mệt, cô mua chút đồ ăn đồ uống rồi tìm cái ghế dài ngồi xuống nghỉ ngơi chốc lát.

Đang ăn thì đột nhiên Ninh Tịch cảm thấy nhìn như có ai đó đang nhìn mình.

Ninh Tịch ngẩng đầu lên thì bắt gặp một người ăn xin đầu óc rồi bù đang nhìn mình chằm chằm…

Cảm giác bị người ta nhìn chằm chằm lúc đang ăn thật sự chẳng thoải mái chút nào, Ninh Tịch lấy một cái sandwich trong túi ra, bước tới đưa cho người ăn mày trước mặt.

Người ăn xin đó nhìn cô một cái, nhận lấy cái bánh, ăn ngấu nghiến.

Một lúc sau, Ninh Tịch lại có cảm giác mình bị nhìn chằm chằm, ngẩng đầu lên, quả nhiên vẫn là người ăn xin đó…

Hơn nữa, lần này Ninh Tịch phát hiện ra rằng, tuy anh ta vẫn nhìn chằm chằm vào mình nhưng ánh mắt của anh ta không hướng về phía thức ăn trong tay cô mà ánh mắt đó giống như đang soi mói cùng không vui, đánh giá cô từ trên xuống dưới.

Ninh Tịch cảm thấy rất quái lạ, mình có động chạm gì đến anh ta đâu? Vừa nãy còn cho anh ta đồ ăn cơ mà, anh ta nhìn cô với cái ánh mắt này là có ý gì đây?

Ninh Tịch cũng không ăn nữa đứng dậy bước thẳng đến chỗ anh ta: "Này, tại sao anh cứ nhìn tôi chằm chằm thế?"

"Tôi có nhìn cô đâu." Điều khiến Ninh Tịch ngạc nhiên là, đối phương lại trả lời cô bằng tiếng Trung. Không ngờ anh chàng ăn xin này hóa ra lại là người Trung...

Thế cho nên Ninh Tịch cũng chuyển sang nói tiếng Trung: "Còn bảo là không phải, anh nhìn chằm chằm tôi nửa ngày rồi! Bây giờ vẫn đang nhìn đây này!"

Tên ăn mày đánh giá cô từ đầu đến chân một lượt, đáp lại một câu: "Cái tôi nhìn là quần áo trên người cô."

Ninh Tịch nghe thế nhướng mày, cúi xuống nhìn cái váy mình đang mặc: "Quần áo của tôi thì làm sao?"

Tên ăn xin đó nghĩ cũng chẳng cần, đáp ngay: "Xấu vl!"

Ninh Tịch cạn cmn lời, kể cả có là một đứa hoàn toàn không có tí thẩm mỹ thời thượng nào cũng không thể cảm thấy cái váy này xấu được.

"Vậy thì anh thử nói tôi nghe xem, bộ váy này xấu ở chỗ nào?"

Ninh Tịch vốn chỉ tiện miệng hỏi một câu, trong bụng nghĩ cái tên này chắc lại ăn nói khoác lác cho mà xem, không ngờ được tên ăn mày đó lại nói: "Bức tranh thêu trên áo cô xuất phát từ bức tranh Khế Tức của Lâm Phong Miên, thêu thì đẹp đấy nhưng không nên dùng màu sắc tối như thế này, màu thích hợp nhất phải là màu xanh da trời, vải để may cũng không nên dùng tơ lụa, mà lên dùng chất vải mềm mại nhẹ nhàng, thiết kế của phần eo chính là thất bại lớn nhất của cả tác phẩm, không phải cứ bó sát eo thì lại càng làm nổi bật dáng người đâu, nếu như chỗ này có thể rộng ra khoảng 2cm, hiệu quả cô nhìn thấy sẽ khác một trời một vực."

Ninh Tịch nghe vậy liền ngẩn ra, nhìn chằm chằm vào tên ăn mày đang thao thao bất tuyệt phê bình cái váy, trong mắt cô hiện lên sự hứng thú.

Đúng thế thật càng ngắm kỹ lại cái váy theo như những gì gã ăn mày nói, càng cảm thấy anh ta nói rất đúng.

"Nói tiếp đi!"

Gã ăn mày đó hừ lạnh một cái: "Còn một điều quan trọng nữa là, bộ váy mà cô đang mặc căn bản là một tác phẩm đang thiết kế dở, bọn họ thế mà cũng dám bán cái thứ hàng tàn tệ này cho khách, đúng là đang lừa gạt khách hàng mà!"

Tròng mắt của Ninh Tịch xoay tròn, đánh giá tên ăn mày trước mặt: "Tại sao cậu lại biết rõ thế?"

Tên ăn mày này đầu tóc không chỉ bù xù mà lại còn dài thườn thượt, hầu như nhìn không rõ mặt mũi như thế nào, nhưng từ giọng nói có thể đoán ra được, đây là một người đàn ông trẻ tầm khoảng hơn hai mươi tuổi, còn trẻ như thế, trông cũng chẳng có bệnh tật gì, tại sao lại chạy ra tận nước ngoài làm ăn xin thế này? Ninh Tịch lấy làm khó hiểu.
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,613
Điểm cảm xúc
204
Điểm
63
Nghe thấy Ninh Tịch hỏi, thân hình của gã ăn mày cứng lại, ngậm chặt miệng chẳng nói chẳng rằng gì nữa, lại còn quay về chỗ cũ nằm xuống đất, thái độ đầy trốn tránh.

Ninh Tịch vuốt vuốt cằm, quay người đi mất.

Nghe tiếng bước chân đã đi xa rồi, gã ăn mày mới mở mắt, ánh mắt vẫn dán chặt vào bộ váy và mấy cái túi có thương hiệu History mà cô đang xách…..

Một lát sau, gã ăn mày lại nghe thấy có tiếng bước chân vang lên bên tai, hơn nữa còn ngừng lại bên cạnh anh ta, tùy tiện lay lay cái bát đựng tiền lẻ, rồi lại nghe thấy một tiếng "cạch".

Mở mắt ra liền thấy một lon bia đang chìa ra trước mặt mình.

Gã ăn mày liền ngồi bật dậy, cướp lấy lon bia, ngẩng đầu lên lại phát hiện hóa ra cô gái lúc nãy lại quay trở về hơn nữa còn mua một đống bia đặt bên chân anh ta.

"Cô có ý gì?" Giọng điệu của gã ăn mày có chút hoài nghi.

"Mời cậu đấy, tôi có rượu, cậu có tâm sự!" Ninh Tịch tìm một tờ báo trải ra sau đó sau đó ngồi phệt luôn xuống đất."

Gã ăn mày bật một lon bia, tu ừng ực một hơi, giọng nói nặng trĩu: "Tôi làm gì có tâm sự gì."

Ninh Tịch cười cười, không vội, mười lon nữa xuống bụng thì để xem cậu còn bảo không có gì nữa không nhé!

Con người cô cơ bản không phải là kẻ thích lo chuyện bao đồng, nhưng nếu là chuyện khiến cô hứng thú thì cô nhất định phải hỏi cho ra nhẽ, hai năm rõ mười thì mới thôi!

Kết quả là không cần đến mười lon đâu, mới ba lon thôi, gã ăn mày đó đã say khướt bắt đầu tự lải nhải rồi.

Ninh Tịch lắc lắc lon bia trong tay: "Bây giờ tôi hỏi lại cậu một lần nữa, tại sao cậu lại hiểu rõ bộ quần áo trên người tôi rõ thế? Ngay cả chuyện nó là một tác phẩm thiết kế dang dở cậu cũng biết?"

"Biết chứ… đương nhiên là tôi biết rồi… nó… nó là con tôi mà…" Gã ăn mày đứt quãng nói.

"Hả?...Con cậu á?"

"Bọn chúng lấy trộm nó… trộm mất con tôi rồi…"

"Thế là sao? Ai đánh cắp con cậu cơ?"

"History… ăn cắp Nghê Thường của tôi!"

"Hửm, cậu cũng biết Nghê Thường à? Cậu rốt cuộc là ai thế? Cậu nói History ăn cắp Nghê Thường của cậu, chẳng lẽ cậu là nhà thiết kế của Nghê Thường? Nhưng nhà thiết kế của Nghê Thường không phải là Đới Uy hay sao?" Ninh Tịch càng lúc càng cảm thấy thú vị, tiếp tục chuốc rượu cho cậu ta: "Nào nào, nào, uống nhiều thêm một chút!"

Gã ăn mày đó lại uống hết hai bình nữa, kể tiếp: "Tôi mới là nhà thiết kế của Nghê Thường… nhà thiết kế duy nhất…"

Ninh Tịch nhướng mày: "Cậu nói thế là tôi sẽ tin à? Tôi nói tôi là thượng đế cậu có tin không!"

Vẻ mặt của tên khất cái sa sầm: "Kệ cô, thích thì tin, không thích thì thôi!"

Con ngươi của Ninh Tịch quay vòng vòng, cô rút điện thoại ra, mở một album ảnh ra, bên trong toàn bộ là những bộ quần áo cô mua của Nghê Thường: "Hừm, nếu như cậu đã nói cậu là nhà thiết kế duy nhất của Nghê Thường thế thì bây giờ tôi sẽ kiểm tra cậu! Những bộ quần áo trong album này được đưa ra thị trường vào thời gian nào, thuộc về seri nào, cái này đối với cậu chắc là đơn giản đúng không?"

Gã ăn mày nhìn nhìn những bộ quần áo trong album ảnh của Ninh Tịch, ánh mắt chết lặng vô hồn đột nhiên sáng lên lấp lánh, nhưng lại nhanh chóng biến mất như sao băng, miệng lầm bầm: "Đẹp… thật quá đẹp… bọn họ đã tìm được chủ nhân thích hợp rồi…"

Ninh Tịch nghe vậy rất hài lòng gật đầu, cái gã này coi như cũng biết nói vài câu dễ nghe.

Sau khi nhìn thấy những bức ảnh đó, gã ăn mày cuối cùng cũng có chút tinh thần, lật sang những bức ảnh khác, trên gương mặt tràn đầy kích động: "Ngay cả bộ này mà cô cũng có?"
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,613
Điểm cảm xúc
204
Điểm
63
"Đây… đây là bộ trang phục mùa xuân đầu tiên khi Nghê Thường mới thành lập, chủ đề của nó là "Vườn xuân"!

Gã ăn mày nói bộ trang phục này lấy hoa làm chủ đề chính, những đóa hoa được chế tạo thủ công trông rất sống động, dường như ngay lập tức sẽ nở bung trên áo, sức sống bừng bừng, không hổ danh là "Vườn xuân".

"Đó là đương nhiên rồi, tôi là fan trung thành của Nghê Thường mà!" Ninh Tịch đắc ý nói, đồng thời trong lòng cũng phần nào tin lời gã.

Chỉ riêng ánh mắt cậu ta nhìn những bức ảnh ấy... quả thực giống như là ánh mắt của một người mẹ nhìn con mình.

Nếu như không phải nhà thiết kế dốc hết tâm huyết ra thì không thể nào có ánh mắt đó được.

Quả nhiên gã ăn mày bắt đầu kể thời gian đưa ra thị trường và chủ đề của từng bộ như cháo chảy, thậm chí cả những câu chuyện nho nhỏ đằng sau mỗi thiết kế nữa.

Nói một lúc rồi, đến cuối cùng cánh tay cầm điện thoại của Ninh Tịch buông thõng trên mặt đất, nước mắt đầy mặt: "Nghê Thường của tôi… Nghê Thường của tôi…"

Ninh Tịch đứng bên cạnh gã ăn mày, vỗ vai cậu ta: "Người anh em, rốt cuộc là chuyện như thế nào? Rõ ràng là thiết kế của cậu, tại sao cuối cùng lại biến thành của Đới Uy?"

Đại khái là đã đè nén quá lâu, cậu ta cuối cùng đứt quãng khóc lên: "Đới Uy… là bạn hợp tác của tôi, là bạn tôi quen từ hồi đại học, quan hệ của chúng tôi rất thân thiết, tôi vẫn luôn coi hắn ta là anh em tốt nhất, là người bạn hợp tác đáng giá tin cậy nhất!"

"Từ hồi còn học đại học chúng tôi đã bắt đầu gây dựng sự nghiệp, gây dựng lên Nghê Thường của chính mình, tôi thành thạo việc thiết kế, còn hắn ta giỏi việc kinh doanh cho nên chúng tôi phân công hợp tác với nhau, tôi tập trung thiết kế còn hắn ta phụ trách tất cả công việc kinh doanh..."

"Bởi vì quá tin tưởng hắn ta cho nên tôi chưa từng hỏi đến tình hình của Nghê Thường, ai mà biết được, hắn lại ăn trộm tất cả các bản thiết kế trong máy tính, cuỗm toàn bộ tài sản rồi đá tôi ra khỏi Nghê Thường, đi tìm nhà đầu tư khác, thành lập một nhãn hiệu mới…"

Nghe đến đây, Ninh Tịch cũng coi như là hiểu ra đầu đuôi: "Nhãn hiệu đó chính là History?"

"Đúng thế…"

"Cậu có nghĩ đến chuyện kiện hắn chưa?"

"Ha ha ha, kiện ư? Kiện thế nào? Trên trang phục cũng đâu có ghi tên tôi, người duy nhất biết tôi là nhà thiết kế của Nghê Thường chỉ có hắn ta, mà bản thân hắn cũng học thiết kế, hơn nữa phong cách của hắn lại tương tự với tôi... không có bất kì một chứng cứ nào có thể chứng minh những thiết kế đó là của tôi…"

Ninh Tịch nghĩ nghĩ sau đó lại hỏi: "Hắn ta đánh cắp bao nhiêu thiết kế của cậu?"

Gã ôm ngực, vẻ mặt đau đớn tột cùng, hai mắt vằn đỏ lên: "Tất cả! Tất cả các bản thảo thiết kế của tôi! Thậm chí bao gồm những bản thảo chưa hoàn thành!"

Ninh Tịch nghe thế, dùng tay chỉ chỉ vào huyệt thái dương của mình: "Vậy… còn trong này thì sao?"

"Cái gì?" Gã không hiểu

"Còn những thiết kế trong đầu của cậu, hắn ta cũng có thể đánh cắp hết sao?"

Gã ăn mày ngẩn ra, sau đó lại cười khổ: "Cô muốn nói là tôi có thể "Đông Sơn tái khởi"?"

"… Không thể nào… Không thể nào… từ khi hắn ta phản bội tôi… bắt đầu từ khi tôi tận mắt nhìn thấy Nghê Thường biến thành History, trong đầu tôi… đã không còn cảm hứng nữa rồi… tôi đã không cách nào làm một nhà thiết kế nữa rồi… cuộc đời này của tôi đã hết rồi…"

"Nhưng cậu vẫn còn sự nhiệt tình, cậu dám nói, cậu chẳng còn chút hứng thú nào với thiết kế không? Khi nhìn thấy những bộ trang phục thiết kế xinh đẹp đó có phải đã hoàn toàn không có cảm giác gì nữa không? Đừng chối, nếu không thì khi cậu nhìn thấy cái váy này của tôi cậu đã không kích động như thế!"
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,613
Điểm cảm xúc
204
Điểm
63
Chàng trai kia lắc đầu: "Hừ, chỉ nhiệt tình thôi thì có tác dụng gì không? Giờ nhiệt tình chỉ khiến tôi càng đau khổ hơn thôi!"

"Nói không sai, chỉ nhiệt tình thôi thì vô ích, cậu cần thêm một thứ rất quan trọng khác... ví dụ như tiền chẳng hạn!"

"Cô đùa với tôi chắc? Giờ trông tôi thế này, lấy đâu ra tiền?"

Ninh Tịch vỗ ngực nói: "Tôi có!"

"Cô...?" Gã ăn mày nghi ngờ nhìn cô.

Ninh Tịch kéo cậu ta đứng dậy, vỗ vỗ vai: "Mạnh mẽ lên chàng trai! Cuộc đời cậu mới chỉ vừa bắt đầu thôi! Hơn nữa sẽ bắt đầu thay đổi từ giây phút này!"

"..."

Gã ăn mày nhìn Ninh Tịch như nhìn một con dở người, sau đó lại nằm xuống...

Ninh Tịch chống eo, trợn mắt: "Sao? Không tin tôi à! Được rồi, tôi nói một cách nghiêm túc cho cậu biết, tôi rất thích thiết kế của cậu, thấy tôi mua nhiều đồ của cậu như thế cậu còn không tin sao, thế nên, giờ tôi đang chính thức mời cậu hợp tác đây, thế nào, có hứng thú không?"

Anh chàng kia cứng đờ cả lưng: "Hợp tác? Với một tên ăn mày?"

Ninh Tịch khẽ cười: "Phải, có thể xem như là tôi thừa tiền đi! Có người tiêu tiền như rác bày ra trước mặt như thế này, người anh em có muốn "thịt" không đây?"

Gã ăn mày kinh ngạc nhìn cô gái trước mắt, tuy cô đang nói đùa, nhưng trong mắt không hề có ý cợt nhả.

"Tại sao?"

"Đã nói tôi là fan của cậu rồi mà! Có điều, chuyện này cũng thật đúng lúc, vừa hay gần đây tôi có kiếm được một khoản tiền nhỏ, cũng có ý định đầu tư làm ăn gì đó... kết quả lại gặp được cậu. Nhưng tôi phải nói rõ trước một chuyện, hiện tại tôi không có nhiều tiền lắm, chỉ có ba trăm vạn, tôi có thể đầu tư hết cho cậu!"

"Ba trăm vạn..."

Chàng trai kia lẩm bẩm: "Ít gì... hồi chúng tôi mở Nghê Thường cũng chỉ có năm vạn tiền vốn đầu tư thôi..."

"Cậu không chê ít là được rồi, tất nhiên, vấn đề quan trọng nhất là, cậu phải phấn chấn lên, phải có lòng tin. Công việc của tôi là diễn viên, chắc chắn tôi phải dồn hết tâm sức vào công việc của mình, hơn nữa thiết kế trang phục lại không phải là nghề của tôi... thế nên cậu mới là linh hồn và hạt nhân của cả văn phòng, việc tuyển người, thuê nhân viên, kế hoạch phát triển sau này... sẽ do cậu tự quyết định hết!" Ninh Tịch phân tích.

"Tôi... tôi..." Thấy Ninh Tịch lên những kế hoạch dành cho tương lai, gã ăn mày bò dậy ngồi thẳng lưng: "Tuy trước đây phần lớn thời gian tôi đều vùi đầu vào thiết kế, nhưng hoạt động của phòng làm việc cũng không phải không biết gì. Mới đầu có thể sẽ hơi khó khăn, nhưng tôi cảm thấy... nếu cho tôi thêm một cơ hội nữa thì tôi có thể làm được!"

Ninh Tịch hài lòng gật đầu: "Thấy cậu nói được như vậy là tôi yên tâm rồi!"

"Cô... Cô nghiêm túc thật sao? Chỉ vì nói chuyện với tôi vài ba câu, uống vài lon bia mà đã quăng cho tôi một đống tiền thế á?" Cậu ta vẫn trưng ra vẻ mặt không thể tin nổi, như thể chính mình đang nằm mơ, hoặc uống nhiều quá sinh ra ảo giác vậy.

Ninh Tịch nhếch mày, vẻ mặt toát lên sự tùy ý: "Tiền tiêu hết rồi lại kiếm, có gì to tát đâu? Chỉ là tôi thích những thứ nguy hiểm có tính thách thức thôi!"

Ninh Tịch là người có tính cách mạnh mẽ, nói xong, cô tóm luôn anh chàng tới cửa hàng quần áo để mua đồ, đi cắt tóc gọn gàng, sau đó mới đưa cậu ta tới một khách sạn để tắm rửa.

"Này, cậu tắm xong chưa thế? Nhớ thay đồ tôi mua cho cậu vào nhé! Cái bộ rách nát kia tôi vứt hết đi rồi! Phải rồi, nhớ phải cạo râu nữa đấy!"

Tới khi Ninh Tịch chờ ở ngoài đến nóng cả ruột, người kia mới lò dò bước ra.

Ninh Tịch đang vùi đầu vào điện thoại chơi game, nghe thấy tiếng bước chân, cô ngoảnh lại, trợn tròn mắt...
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,613
Điểm cảm xúc
204
Điểm
63
Nhân vật trong game phát ra tiếng kêu thảm: GAME OVER!!!

Chàng thanh niên đứng trước mặt cô đang mặc một chiếc sơ mi trắng, quần bò xanh nhạt, đi giày thể thao trắng, tóc ngắn gọn gàng, lộ ra vầng trán trơn bóng, da trắng bóc, vẻ mặt ngượng ngùng.

Trước có nghe cậu nói cậu đã tốt nghiệp được hơn một năm, nhưng bộ dạng vẫn trông khá là non nớt, giờ còn ăn mặc thế này trông cứ như sinh viên vẫn còn đang đi học vậy.

Ninh Tịch nhìn chằm chằm người ta đến nửa ngày, sau đó đứng dậy đi vòng vòng quanh cậu ta, mặt lộ vẻ không thể tin nổi: "Ái chà chà... Thật không thể ngờ được! Tôi còn tưởng cậu là một ông chú dung tục chứ, không ngờ lại là một miếng thịt tươi ngon nghẻ thế này! Sau này công ty chúng ta không cần mời người đại diện quảng bá hình ảnh nữa đâu, cho cậu làm thôi!"

Tùy tiện nhặt một tên ăn xin ở ngoài đường về, không ngờ lại là một thiếu niên xinh đẹp! Tay mình đúng là đỏ thật!

Chàng trai bị cô nói vậy nên có chút ngại ngùng, mặt càng đỏ hơn: "Bà chủ, tôi còn chưa biết tên cô là gì?"

Thấy cậu gọi một tiếng "bà chủ", Ninh Tịch bật cười: "Không cần khách khí gọi tôi là bà này bà nọ đâu, giữa chúng ta là quan hệ hợp tác bình đẳng! Tôi là Ninh Tịch, cậu gọi tôi Tiểu Tịch là được rồi!"

"Tôi là Cung Thượng Trạch, bà chủ, tôi vẫn muốn gọi cô là bà chủ, cô sẽ không bao giờ biết được sự xuất hiện của cô đối với tôi mà nói có ý nghĩa đến thế nào đâu! Nếu không phải là cô, tôi sẽ chỉ là một cái xác biết đi thôi!"

"Ôi... được rồi, tùy cậu vậy!" Vốn dĩ Ninh Tịch cũng không để tâm đến những chuyện nhỏ nhặt này, nên cũng kệ cậu ta.

Nhưng, lần đầu tiên được người khác gọi là bà chủ, cảm giác đúng là sướng thật.

Như vậy có nghĩa là cô đã bắt đầu bước đầu tiên tiến gần tới mục tiêu đỉnh cao của cuộc đời mình rồi!

"Phải rồi, văn phòng của cậu, cậu muốn mở trong nước hay nước ngoài?" Ninh Tịch nói.

"Trong nước đi, chúng ta vừa mới bắt đầu, giờ vẫn chưa thích hợp mở ở nước ngoài đâu." Cung Thượng Trạch đáp.

Ninh Tịch gật đầu: "Được, vậy mai cậu theo tôi về nước đi!"

Cung Thượng Trạch: "Vâng."

Dừng lại một lúc, Cung Thượng Trạch nói: "Bà chủ, tên phòng làm việc của chúng ta là gì?"

Ninh Tịch gãi đầu: "Tôi không biết đặt tên đâu, cậu có ý kiến gì không?"

"Bà chủ, vẫn để cô đặt thì hơn! Tôi hi vọng tên sẽ do cô đặt, bất kể là gì cũng được." Cung Thượng Trạch tỏ ra thành kính.

Ninh Tịch chớp mắt, chậc, sao cô có cảm giác mình vừa nhận được một con chó trung thành thế nhỉ?

"Tôi đặt à, vậy để tôi nghĩ xem!"

Vì Cung Thượng Trạch cứ khăng khăng như vậy, Ninh Tịch chỉ có thể đi lòng vòng trong phòng, vắt óc suy nghĩ: "Ah... Cậu thấy cái tên Tắc Linh thế nào? Tắc trong quy tắc, Linh trong linh khí! Lấy từ câu "Sơn bất tại cao, hữu tiên tắc danh. Thủy bất tại thâm, hữu long tắc linh." Trong Lậu Thất Minh của Lưu Vũ Tích ấy, ý là núi có tiếng không phải vì cao mà là do có thần tiên ở; nước có linh khí không phải do sâu mà vì nơi đó có rồng tồn tại. Ngụ ý cậu là con rồng thật sự mà tôi mời tới, là trấn trạch chi bảo của chúng ta, thế nên nhất định có thể đánh bại con rắn đất kia!"

Cung Thượng Trạch thấy Ninh Tịch nói vậy, vành mắt đỏ lên: "Bà chủ, cảm ơn! Cảm ơn cô vì cái tên này..."

Ninh Tịch thấy vậy liền sốt sắng rút giấy đưa cho cậu: "Này này này, đàn ông con trai, đừng động tí là khóc có được không? Tôi không chịu nổi nhất là việc nhìn thấy người khác khóc đấy!"

Đặc biết là chàng trai xinh đẹp như cậu...

Cung Thượng Trạch tỏ ra nghiêm túc nói: "Bà chủ, tôi sẽ không để cô thất vọng đâu! Dù cho tôi có phải ép khô chính mình, cũng nhất định phải đưa thương hiệu Tắc Linh chiếm lĩnh thị trường!"

Ninh Tịch khẽ ho nhẹ một tiếng: "Khụ khụ, không cần phải ép khô đâu, chúng ta đang đi trên con đường phát triển lâu dài mà!"

"Vâng thưa bà chủ!"

"Ngoan!"

Vừa nói xong, điện thoại Ninh Tịch vang lên, là ông chủ Lục Đình Kiêu của cô gọi tới.

"Alo, Boss đại nhân ạ ~"

"Ừm, quảng cáo quay thuận lợi không?" Đầu bên kia truyền tới một giọng nam dịu dàng.

"Anh cứ yên tâm đi, mọi thứ đều thuận lợi cả! Chiều mai tôi bay về nước rồi!"

"Chuyến chiều mai... lúc về tới nơi cũng đã tối muộn rồi, vậy mai tôi tới sân bay đón em."

"Hả? Không cần đâu, tôi bắt xe là được rồi! Với cả..."

"Tôi sắp phải họp rồi, dập mấy trước đây, em đi đường cẩn thận, tối mai gặp."

Ninh Tịch muốn nói hơn nữa cô không đi một mình, anh không cần lo, nhưng Lục Đình Kiêu đã dập điện thoại rồi, nên cô cũng đành thôi.
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,613
Điểm cảm xúc
204
Điểm
63
Hôm sau, Ninh Tịch đưa Cung Thượng Trạch về nước.

Trên máy bay, Cung Thượng Trạch ngơ ngác nhìn ra ngoài cửa sổ: "Tôi còn tưởng... Cả đời này tôi cũng không thể trở về được nữa..."

Ninh Tịch rung rung chân: "Hừ hừ, chúng ta đang lao về đây còn gì! Tên đó kể cả có trộm bao nhiêu bản thảo thiết kế của cậu đi nữa cũng sẽ có ngày dùng hết, nhưng cái mà chúng ta có chính là kho báu vô cùng vô tận này!"

Cung Thượng Trạch nhìn vẻ mặt phấn chấn của cô gái bên cạnh mình, cảm xúc bi quan cũng được cảm hóa, gật đầu cái rụp: "Đúng!"

Sau chuyện đó, cậu luôn cảm thấy căm ghét cả cái thế giới này, hận vận mệnh bất công, thậm chí hận chính bản thân mình, luôn mang theo tâm trạng tiêu cực hận đời chả thiết làm gì.

Nhưng không ngờ được chỉ sau một buổi trưa, cậu lại gặp được một người thế này, thật giống như gặp được kì tích vậy.

Tâm trí vắng lặng đã lâu, trong nháy mắt bỗng trở nên sống động trở lại...

Cung Thượng Trạch tức tốc lôi sổ kí họa ra, bắt đầu phác họa, ghi lại linh cảm của mình...

Ninh Tịch kinh ngạc: "Í, mới vậy mà đã có linh cảm rồi à?"

"Bỗng nhiên tôi nghĩ tới một chủ đề!" Cung Thượng Trạch hưng phấn nói.

Thấy hai mắt chàng trai ngồi bên sáng lên, hoàn toàn khác so với lúc trước, Ninh Tịch sững sờ, lập tức cười hỏi: "Chủ đề gì?"

...

Trên máy bay, suốt cả dọc đường Ninh Tịch với Cung Thượng Trạch đều nói về linh cảm thiết kế và hoạt động mở văn phòng, cùng nhau xác định con đường tương lai.

Lúc bay về đến trong nước cũng đã là nửa đêm, gần đây Đế Đô cứ mưa dầm suốt, thế nên buổi tối nhiệt độ rất thấp.

Ninh Tịch vừa bước ra khỏi cổng sân bay đã thấy một cơn gió lạnh thổi tới, lạnh đến nỗi khiến cô hắt hơi một cái.

Cung Thượng Trạch ở bên cạnh thấy vậy vội cởi áo khoác ra, khoác lên vai Ninh Tịch: "Bà chủ, cẩn thận bị lạnh!"

"Cảm ơn ~" Ninh Tịch cảm kích nói.

"Bà chủ, có cần phải gọi xe không? Giờ này chắc không tiện bắt taxi đâu."

"Không cần đâu, có người tới đón, cậu đợi tôi gọi điện thoại nhé!" Ninh Tịch vừa nói vừa lấy điện thoại trong túi ra.

Không biết Boss đại nhân đã tới chưa nữa...

Cách đó không xa, trong một chiếc Maybach đen đang từ từ chạy tới.

Tay nắm vô lăng của Trình Phong không ngừng run lên, có... có lầm không vậy!!!

Vốn dĩ đang hoan hỉ đi cùng ông chủ tới sân bay đón bà chủ, sao bên cạnh bà chủ lại lòi đâu ra một tên đàn ông lạ mặt đi cùng thế?

Đây chẳng phải là đòi mạng người à!

Cậu ta cẩn thận nhìn qua gương chiếu hậu, kết qua, mới nhìn được một nửa đã không dám nhìn tiếp nữa, vội thu ánh mắt lại!

Sắc mặt Boss kém cực độ!!! Đáng sợ quá!

Nhưng cũng không thể trách sao Boss lại giận như vậy được, bắt đầu từ buổi chiều ba ngày trước Boss đã bắt đầu mong ngóng ngày bà chủ về nước rồi, hơn nữa còn dặn cậu từ sớm thời gian bà chủ về nước, nói sợ bà chủ không quen ăn đồ trên máy bay, bảo cậu chuẩn bị đồ ăn đêm, còn sợ Đế Đô trở lạnh, bảo cậu chuẩn bị thêm chăn trong xe... phải gọi là chu đáo tỉ mỉ vô cùng tận luôn ấy...

Mấy hôm nay, chỉ cần là điện thoại của Boss, cậu liền biết nhất định là gọi tới để dặn cậu về chuyện của bà chủ.

Nhưng chỉ là vài ngày không gặp thôi mà sốt sắng như vậy, ai không biết còn tưởng là mấy năm không gặp! Hại một đứa có bạn gái như cậu cũng bị ngược đến thảm hại!

Nhưng giờ thì...

Trình Phong trơ mắt nhìn người đàn ông kia ân cần cởi áo khoác ra choàng lên vai bà chủ, Trình Phong kinh hoàng trợn tròn mắt, suýt nữa thì phun ba ngụm máu!

Cậu bắt đầu suy nghĩ một cách nghiêm túc xem có nên bỏ xe lại mà chạy không đây...
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,613
Điểm cảm xúc
204
Điểm
63
"Chuyện... chuyện đó... Boss... có cần tiến lên tiếp không?" Trình Phong dè dặt hỏi.

Kết quả, không hỏi còn đỡ, hỏi rồi mọi cừu hận lập tức đổ ập lên người cậu ta.

Ánh mắt sắc như băng của Lục Đình Kiêu bắn tới.

Trình Phong tức khắc câm miệng, không dám hỏi mấy câu ngu ngốc nữa tiếp tục lái về phía trước...

"Thượng Trạch, lát nữa sau khi bạn tôi tới đón, cậu đừng gọi tôi là bà chủ, cứ gọi thẳng tên là được nhé!" Ninh Tịch đặc biệt dặn dò lại Cung Thượng Trạch.

Dù sao thì trước mặt Boss đại nhân mà lại để người khác gọi mình là bà chủ thì đúng là xấu hổ quá!

"Vâng, tôi biết rồi!" Cung Thượng Trạch ngoan ngoãn đồng ý.

Vì Ninh Tịch đang vùi đầu vào trong túi tìm điện thoại, nên không chú ý tới chiếc xe đen kia đã im ắng đỗ lại bên cạnh cô.

Cửa vừa mở, Trình Phong xuống xe trước, chạy tới mở cửa ghế xe sau, tiếp đó, một cặp chân dài từ trong bước ra.

Khi người đàn ông từ xe bước xuống, bầu không khí xung quanh như lạnh thêm vài phần.

Cung Thượng Trạch nhìn người đàn ông mặt lạnh như sương trước mắt, theo bản năng cảm nhận được tín hiệu nguy hiểm, xuất phát từ lòng bảo vệ chủ nhân, cậu kéo luôn Ninh Tịch đang không hề phát giác ra người kia về phía mình...

Nhưng động tác này của cậu lại khiến khí tức của người đàn ông kia đột nhiên thay đổi, trong nháy mắt càng trở nên ác liệt hơn.

Cung Thượng Trạch không hiểu sao lại cảm thấy sợ hãi, ngay đến lòng bàn tay cũng đổ mồ hôi...

Người này... làm sao vậy?

Cuối cùng Ninh Tịch cũng lấy được điện thoại ra, sau khi mở máy, cô lướt tìm số điện thoại của Lục Đình Kiêu rồi ấn gọi, kết quả vừa gọi, đối diện cô lập tức vang lên tiếng chuông điện thoại quen thuộc.

Ninh Tịch giật cả mình, cô ngẩng lên theo phản xạ không ngờ lại thấy gương mặt lạnh lùng của Lục Đình Kiêu....

"Lục... Lục Đình Kiêu..." Ninh Tịch vô thức lẩm bẩm, sau đó ra sức dụi mắt, còn tưởng mắt mình bị hoa.

Lúc này, phía sau Lục Đình Kiêu, Trình Phong đang nơm nớp lo sợ cúi đầu, vẻ mặt như thể sống chết mặc trời.

Sau khi xác định người trước mắt thật sự là Lục Đình Kiêu xong, gương mặt nhỏ nhắn của cô tràn ngập vui sướng, cô vui vẻ nhảy tới phía trước: "Boss đại nhân! Thật sự là anh à! Tôi còn tưởng tôi hoa mắt nữa chứ! Vừa xong tôi còn gọi điện cho anh nữa!"

Một bên, Cung Thượng Trạch không ngờ Ninh Tịch lại quen với người vừa nhìn đã thấy nguy hiểm, không thể dây vào này, cậu không tránh khỏi kinh ngạc: "Bà... Tiểu Tịch, hai người quen nhau à?"

Trình Phong nhạy bén phát giác ra chữ "Bà" kia của cậu, hửm? Bà gì? Chắc không phải là... bà xã chứ...

Bà chủ mới chỉ ra nước ngoài thôi mà đã lén lút yêu đương rồi sao?

Đúng là sét đánh giữa trời quang mà...

Chuyện mà ngay cả người ngoài như Trình Phong cũng chú ý tới huống chi Lục Đình Kiêu, lập tức sắc mặt anh như bị mây đen chèn ép...

Ninh Tịch không hề biết chuyện Lục Đình Kiêu và Trình Phong đang nghĩ linh ta linh tinh nên cô vẫn vui vẻ kéo Cung Thượng Trạch tới để giới thiệu: "Thượng Trạch, đây là cấp trên của cấp trên, cấp trên của tôi, Lục Đình Kiêu... Tóm lại thì là sếp lớn đứng đầu công ty, là bạn, là ân sư và là Bá Nhạc của tôi!!!"

Sắc mặt Lục Đình Kiêu vẫn không hề thay đổi, ngược lại còn trầm hơn vài phần.

Tuy trong lời giới thiệu của Ninh Tịch, từng địa vị của anh đối với cô đều là những danh phận mà cô rất xem trọng, nhưng những cái đó đều không phải là cái anh muốn.

Cung Thượng Trạch nghe vậy liền cảm thấy hơi bối rối, sếp của bà chủ... Cậu phải gọi thế nào đây?

"Chào anh Lục." Cuối cùng, Cung Thượng Trạch vẫn khách khí chào một câu.

"Ừm." Lục Đình Kiêu khó khăn lắm mới cố gắng để mình giữ được phong độ lịch thiệp, hơi gật đầu xem như là một lời chào.
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top