Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Ninh Tịch trừng mắt, nhìn anh như nhìn một kẻ xấu xa.

"Hừm...." Vẻ mặt đó khiến Lục Đình Kiêu bật cười, ý cười lăn tăn trong đáy mắt, anh ngậm lấy đầu thuốc, nhả ra một làn khói, sau đó lại nghiêng người, áp môi lên môi cô.

Ninh Tịch theo bảo năng muốn trốn, nhưng lại bị một cánh tay giữ chặt lấy eo, một giọng nói khàn khàn nhẹ nhàng kề sát tai dụ dỗ: "Lần này sẽ không làm em sặc nữa đâu."

Vừa dứt lời, một nụ hôn kịch liệt mang theo mùi vị của khói thuốc cuốn sạch mọi thần trí của cô....

Ninh Tịch bị hôn đến ngây người, đầu óc cứ như đang trôi nổi giữa mây mù.

Sự thanh tỉnh duy nhất lúc này của cô là người đàn ông đang kẹp cô giữa cánh tay này còn nguy hiểm hơn cả thuốc lá.

"Bịch" một tiếng, lưng ghế bị hạ xuống, kèm theo đó là cơ thể nóng rực của người đàn ông kia.

Hơi thở trong lồng ngực từng chút từng chút bị đoạt đi, Ninh Tịch cảm thấy thần trí càng lúc càng mơ hồ, mê man, rồi như chìm dần vào đáy biển....

Đối tác phía dưới bỗng chẳng có động tĩnh gì cũng không phản ứng lại, Lục Đình Kiêu thở gấp ngẩng đâu, thấy ai đó đã ngủ thẳng cẳng, thậm chí còn phát ra tiếng ngáy nhè nhẹ....

Đôi con ngươi dần bình tĩnh lại, mọi tức giận trong lồng ngực cũng tan sạch sẽ.

Ài, đúng là điên rồi mới đi tính toán với con sâu rượu này............

Mới có ba ngày. Họ mới chỉ quen nhau có ba ngày. Rốt cuộc anh vội gì đây?

Sức hút của cô gái này đối với anh đến một cách thật vô lí.

Khi ấy, lần đầu nhìn thấy cô, anh bỗng thấy mừng như điên, giống như tìm lại được thứ đã đánh mất.

"Dữ quân sơ tương kiến, do như cố nhân quy." (Lần đầu gặp mặt mà lại tựa như đang gặp lại bạn cũ.)

Cái khoảnh khắc anh bế cô lên có cảm giác giống như cuộc đời khiếm khuyết của anh cuối cùng cũng được lấp đầy, như thể cô chính là châu báu mà anh đã đánh mất không biết tự lúc nào.

Anh muốn để cô hoàn toàn thuộc về mình, không muốn phải đợi thêm một giây phút nào nữa.

Lục Đình Kiêu lấy một tấm chăn mỏng và gối ở phía sau ra, điều chỉnh lại nhiệt độ điều hòa, rồi nằm xuống bên cạnh, hôn lên trán cô.

"Ngủ ngon, cô gái của tôi."

Sáng sớm ngày hôm sau.

Ninh Tịch tỉnh dậy trong một lồng ngực ấm áp.

Cô đưa tay lên dụi mắt, ngẩng lên nhìn lá cây xanh mát qua kính cửa cổ, ánh nắng sớm mai chiếu xuống qua từng kẽ lá, bên tai còn truyền tới tiếng chim kêu ríu rít...

Hửm? Cô đang ở đâu đây?

Cô đưa mắt nhìn xung quanh, kinh ngạc phát hiện mình ngủ trong một chiếc xe, nói chính xác hơn là cô ngủ trong lòng Lục Đình Kiêu.

Ôi thiên địa quỷ thần ơi!

Ninh Tịch ngã bịch xuống, lúc bật dậy lại đập đầu vào nóc xe, đau đến nghiến răng nghiến lợi.

Cô... Lục Đình Kiêu... trong xe...

Chết tiệt, tối qua rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Tại sao lại tỉnh dậy trong tình trạng quái thai thế này!

Tình cảnh trước mắt khiến cô không thể không hiểu lầm cho được!

"Nghĩ gì thế?"

Ninh Tịch cắn ngón tay, đầu óc hỗn loạn, trả lời theo phản xạ: "Nghĩ.... liệu tối qua có phải là rượu say loạn tính rồi chơi xe chấn với đại ma vương luôn rồi hay không, chuyện này cũng quá đáng sợ rồi..."

"Đại ma vương... xe chấn...? Nếu như những gì cô nói thì giờ cô còn sức mà để nhảy nhót với nghĩ ngợi lung tung thế này à?" Giọng người đàn ông có vẻ bực bội.

"Ahhhhhhhhhhhhhh.......!!!!"

Không biết Lục Đình Kiêu đã tỉnh dậy từ lúc nào, làm cô sợ giật cả mình, suýt nữa lại đập đầu, may mà Lục Đình Kiêu đã sớm có chuẩn bị nên dùng bàn tay đỡ lấy đỉnh đầu cô.

"Ngài... ngài Lục..."

"Gọi tên tôi." Giọng Lục Đình Kiêu lạnh lùng.

Những lúc cô muốn dối trá nịnh nọt thì gọi là anh, khi sợ thì gọi là ngài nhưng anh đều không thích những cách gọi này.

Không biết liệu có phải cô bị ảo giác không mà chỉ trong một đêm, Ninh Tịch có cảm giác Lục Đình Kiêu có gì đó thay đổi…
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Hoặc nói cách khác, không phải là anh thay đổi, mà là che giấu quá giỏi khiến cô không cách nào lí giải được anh.

Ánh mắt Ninh Tịch vô thức rơi vào vết máu trên mu bàn tay anh, cô giật mình hỏi: "Lục... Lục Đình Kiêu, tay anh làm sao thế?"

Lục Đình Kiêu liếc mắt nhìn dấu răng trên tay mình, như cười như không nhìn cô: "Cô nói xem?"

Ninh Tịch nuốt nước bọt: "Dấu răng này nhìn có chút quen mắt..."

Lục Đình Kiêu tỏ ra tán thưởng: "Thị lực tốt lắm."

"Khụ, cảm ơn đã khen." Ninh Tịch cười gượng, sau đó lại cẩn thận hỏi: "Tôi cắn?"

"Cô nghĩ tôi đổ oan cho cô? Cô có thể cắn thêm cái nữa để so sánh." Lục Đình Kiêu đưa tay ra cho cô.

Ninh Tịch xấu hổ xua tay: "Không cần, không cần đâu, tôi nhận! Tôi nhận tội là được chứ gì! Lại nói... Rốt cuộc tối qua đã xảy ra chuyện gì vậy? Tôi uống nhiều quá, chỉ nhớ là vào tới nhà vệ sinh... sau đó......... tôi chẳng còn chút ấn tượng nào nữa... Sao tôi lại về được tới đây vậy?"

"Cô say mèm trong nhà vệ sinh nữ, tôi vào bế cô ra, cô không chịu đi theo tôi, nên cắn tôi một cái." Lục Đình Kiêu trả lời ngắn gọn và xúc tích.

Ninh Tịch không tin nổi: "Anh... anh vào nhà vệ sinh nữ..."

Tội nghiệt của cô nặng quá rồi! Đại ma vương hi sinh lớn quá...

"Thế sao tôi lại ngủ ở trong xe?" Ninh Tịch tiếp tục hỏi.

"Vì cô không nỡ xa "tiểu bảo bối" này." Lục Đình Kiêu thản nhiên nhấn mạnh ba chữ "tiểu bảo bối".

Ninh Tịch nhìn liếc mắt nhìn "nam thần" mà mình ngưỡng mộ từ lâu, lập tức tin lời Lục Đình Kiêu nói.

"Thật sự rất xin lỗi, gây thêm phiền phức cho anh rồi!" Ninh Tịch yếu ớt xin lỗi.

Mới dọn tới ngày thứ hai thôi mà đã xảy ra nhiều chuyện như thế, cô quả thật cảm thấy rất áy náy.

Lục Đình Kiêu không đáp lại lời cô, ngược lại còn hỏi cô một câu chẳng liên quan: "Sao tối qua cô lại uống nhiều như vậy?"

Ninh Tịch nghe vậy sắc mặt lập tức sầm sì xuống.

Thấy cô bỗng thay đổi sắc mặt, con thú ngủ đông trong lòng Lục Đình Kiêu như dần thức tỉnh.

Ninh Tịch không có thói quen chia sẻ tâm sự của mình với người khác, nhưng quả thật nếu cứ giữ chuyện này trong lòng thì quả thật cũng rất khó chịu, cô mệt mỏi tựa vào lưng ghế, ngẩng đầu nhìn màu xanh của cây cối bên ngoài, lẩm bẩm nói: "Sợ là tôi bị mất vai diễn Mạnh Trường Ca rồi..."

Một tia kinh ngạc lướt qua mắt Lục Đình Kiêu: "Cái gì cơ?"

"Dù sao cũng chỉ là một vai nữ thứ nhỏ thôi, có nói ra chắc đại tổng tài như anh cũng không hiểu được đâu, nhưng.... anh biết tôi vì vai diễn này mà đã phải cố gắng bao nhiêu không, khi nhận được vai diễn này anh không biết tôi đã vui đến thế nào đâu, các người không ai có thể hiểu..." Ninh Tịch nói rồi vội đưa tay lên che mắt.

Lục Đình Kiêu vẫn luôn cho rằng cô mất kiểm soát như vậy là vì Tô Diễn, nhưng không ngờ lại có ẩn tình như vậy.

Cô đau lòng không phải vì Tô Diễn, mà là vì bị mất vai? Tâm tình u ám cả một đêm của Lục Đình Kiêu bỗng chốc lại như sau cơn mưa trời lại sáng.

Thấy dáng vẻ buồn rầu của cô, lòng anh khẽ thắt lại. Sao anh lại không hiểu cô coi trọng ước mơ của cô nhiều đến thế nào chứ.

Bằng không cô đã dùng đường tắt để đi rồi, tất cả là vì cô muốn leo lên bằng chính bước chân của mình.

"Đừng buồn, cô đã làm rất tốt rồi." Lục Đình Kiêu đỡ lấy đầu cô tựa vào ngực mình.

Hóa ra đầu xỏ mọi chuyện không phải là Tô Diễn, mà là... Ninh Diệu Hoa.

Ninh Diệu Hoa là người đầu tư lớn nhất của bộ phim Thiên Hạ, có quyền cắt vai của bất cứ ai.

Dám ức hiếp cô gái của anh, kể cả có là cha mẹ thân sinh cũng không được.
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Sau khi tâm trạng bình tĩnh lại, Ninh Tịch mới phát hiện cô đã khóc trong lòng Lục Đình Kiêu gần nửa tiếng đồng hồ.

Như bị ma nhập…

Trừ những lúc quay phim yêu cầu ra thì hình như 5 năm nay cô chưa hề rơi nước mắt thì phải?

"Ặc, xin lỗi, tôi làm bẩn áo anh mất rồi..." Ninh Tịch thấy áo sơ mi của Lục Đình Kiêu bị cô khóc ướt một mảng, ngượng ngùng xin lỗi.

Khóe miệng Lục Đình Kiêu nhếch lên: "Đó là vinh hạnh của nó."

Tim Ninh Tịch bỗng đập thình thịch, cô chết sốc mất thôi. Cô vẫn luôn nghĩ Lục Đình Kiêu là người có IQ cao nhưng EQ thấp.

Ai mà ngờ đại ma vương một khi đã giở kĩ năng tán gái ra thì đúng là nghịch thiên mà.

Ghen tị ghê! Không ngờ còn tán giỏi hơn cả cô!

Lục Đình Kiêu thản nhiên vươn tay chỉnh lại mái tóc bù xù của cô: "Tiếp theo cô định thế nào? Tìm bắp đùi ai đó à?"

Ninh Tịch chớp mắt, tỏ vẻ không hiểu: "Hả? Tìm bắp đùi làm gì?"

"Tối qua cô nói muốn tìm một cái bắp đùi to để ôm, còn chê của tôi không đủ to nữa mà."

"Khụ khụ khụ khụ..." Ninh Tịch suýt nữa thì bị nước bọt của chính mình sặc chết.

Đệch, tối qua rốt cuộc đã xảy ra bao nhiêu chuyện thần kì thế....

"Ngài Lục, ngài đừng nghe tôi nói bậy, tôi say đến mụ mị đầu óc rồi, đùi của ngài sao có thể không to cho được, cả cái Kinh Thành này, người có cặp đùi to nhất chính là ngài đấy!" Vẻ mặt Ninh Tịch tràn đầy vẻ nịnh nọt, nói rồi mới phát hiện hình như ý tứ có chút vặn vẹo thì phải?

Lục Đình Kiêu khá là vui vẻ, trong con ngươi dập dờn ý cười: "Thế tại sao cô lại không ôm?"

"Tôi tôi tôi..." Ninh Tịch "tôi tôi" đến nửa ngày vẫn không nói tiếp được.

Lục Đình Kiêu vò đầu cô, cuối cùng cũng tha cho cô: "Được rồi, trêu cô thôi. Xuống xe về phòng ngủ đi, nghỉ ngơi cho tốt mới có tinh thần chiến đấu. Hay cô vẫn còn muốn ở lại với tiểu bảo bối của cô thêm lát nữa?"

"Không cần đâu! Không cần đâu, tôi về phòng là được rồi!” Ninh Tịch giờ chỉ mong sao thoát được khỏi chỗ này.

Vừa xuống xe, Lục Đình Kiêu liền đứng ngay lại.

Ninh Tịch vò vò đầu: "Sao thế?"

Lục Đình Kiêu sải bước đi về phía bụi cỏ.

Ninh Tịch hiếu kì đi theo, sau đó liền thấy... Lục Nhị thiếu đang ôm một cái máy ảnh nằm ngủ chỏng vó trong bụi cỏ.

Cô biết dưới trướng Thịnh Thế không chỉ có một công ty quản lí, mà còn có hơn ba trăm công ty truyền thông, Lục Nhị thiếu cũng xem như là đại ca của đám chó săn.

Nhưng tên này cũng hơi quá rồi đấy, ngay đến chuyện của anh trai mình mà cũng không buông tha….....

Khóe miệng Ninh Tịch giật giật: "Nhị thiếu... Có cần phải gọi anh ấy dậy không? Ngủ như vậy sẽ bị cảm đấy?"

Lục Đình Kiêu gật đầu, sau đó đạp một phát.

Lục Cảnh Lễ "ai ui" một tiếng, tỉnh dậy.

Vừa tỉnh đã bắt đầu khóc lóc: "Quá đáng, sao cửa kính cái xe đó lại phản khoa học thế, em làm cách nào cũng không thể nhìn thấu vào trong được!”

Lục Đình Kiêu nhìn thằng em hài hước của mình từ trên cao: "Lát nữa vào phòng làm việc, anh có chuyện muốn giao cho em."

"Dạ ~" Lục Cảnh Lễ dụi mắt bò dậy, sau đó đảo mắt qua lại giữa hai người, lẩm bẩm: "Tại sao xe không lắc! Chẳng lẽ nhẹ đến nỗi không phát hiện ra! Không thể nào! Với thể lực của ông anh mình, ít nhất cũng phải lắc cả một đêm mới đúng chứ..."

Ninh Tịch: "Sao anh biết rõ thể lực và thời gian của anh ấy quá vậy..."

Dễ khiến người ta hiểu lầm lắm đấy có biết không hả!

Lục Cảnh Lễ vò đầu: "Vì anh ấy mà đánh tôi thì đánh nguyên cả một đêm luôn đấy!"

Ninh Tịch: "......."

Được rồi, anh thắng!

Sau khi vào căn phòng mà Lục Đình Kiêu đã chuẩn bị cho cô, Ninh Tịch cũng muốn cạn lời.

Chỉ mới nửa ngày với thêm một buổi tối, vậy mà anh đã sửa sang lại hết tất cả mọi thứ trong phòng rồi.

Vốn dĩ căn phòng này có gam màu lạnh sạch sẽ, gọn gàng, giờ lại chuyển sang gam màu ấm, không chỉ có vậy, trong tủ còn đầy ắp quần áo, tất cả đều đúng số đo của cô, từ đồ ngủ, đồ mặc ở nhà cho đến lễ phục và trang sức, túi xách đi kèm, tất cả đều là hàng số lượng có hạn...

Đúng là... giàu đến vô nhân tính.....
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
"Sao? Không hài lòng?" Lục Đình Kiêu đứng phía sau cô.

Ninh Tịch đỡ trán: "Đây không phải là vấn đề có hài lòng hay không..."

"Thế là vấn đề gì?"

"Lục tổng..."

"Gọi tên tôi."

"Được! Lục Đình Kiêu, anh không cảm thấy anh đối với tôi... tốt quá à?" Tốt đến nỗi cô không nghĩ vặn vẹo không được.

"Cuối cùng thì cô cũng biết tôi đối tốt với cô rồi à." Lục Đình Kiêu trưng ra vẻ mặt trẻ nhỏ dễ dạy.

Ninh Tịch: "...."

Thấy cô tỏ ra rối rắm, con ngươi Lục Đình Kiêu hơi ảm đảm, nhưng hồi phục rất nhanh: "Cô đã cứu Tiểu Bảo, hơn nữa trong một khoảng thời gian dài sắp tới Tiểu Bảo có thể cần tới sự giúp đỡ của cô, thế nên tôi đối xử tốt với cô thì có vấn đề gì?"

Nói tới đây, Lục Đình Kiêu hơi dừng lại, sau đó nhìn thẳng vào cô: "Hay cô mong tôi sẽ dùng cách khác để báo đáp?"

Hóa ra là cô tự mình đa tình, cục đá trong lòng Ninh Tịch xem như có thể hạ xuống, cô vội xua tay nói: "Không có, không có, như vậy là tốt... tốt lắm rồi..."

Cách báo đáp đó thì thôi, cho xin kiếu.

Người như Lục Đình Kiêu, sao có thể là người cùng một thế giới với cô được, nếu anh mà biết được quá khứ dơ bẩn của cô, có khi còn cấm cả Tiểu Bảo tiếp xúc với cô nữa cũng nên.

"Còn sớm, cô nghỉ thêm một lát đi rồi xuống lầu ăn sáng."

"Ừm."

Sau khi Lục Đình Kiêu rời khỏi, Ninh Tịch nằm bò lên trên giường, cũng không thấy buồn ngủ.

Một người đang chờ tin dữ như cô thì sao mà ngủ nổi?

Cho dù bên đạo diễn rất hài lòng về cô, nhưng suy cho cùng cũng đâu đè được áp lực bên phía nhà đầu tư.

Không thể cứ ngồi chờ chết thế này được. Ninh Tịch bật dậy, mở máy tính đăng nhập MSN.

EのJiMoshikongshikong: Có đó không?

Ô Yêu Vương: Ôi, sao Ninh đại minh tinh lại có thời gian chủ động tìm thí dân thế này?

EのJiMoshikongshikong: Có tiền đó không? Cho tôi mượn 800 vạn?

Ô Yêu Vương: Xảy ra chuyện gì à?

EのJiMoshikongshikong: Có thể đừng hỏi lí do được không?

Ô Yêu Vương: Tiền thừa tôi đổ hết vào đầu tư vào quán bar rồi, chắc phải chờ một thời gian đấy.

EのJiMoshikongshikong: Bao lâu?

Ô Yêu Vương: Ba ngày.

EのJiMoshikongshikong: Cảm ơn.

Ô Yêu Vương: Ha ha, cưng à, đây là lần đầu thấy cưng cầu tôi giúp đấy.

EのJiMoshikongshikong: Hôm nào về nước? Để tôi đi đón.

Ô Yêu Vương: Ninh Tịch, bà vô tình thật đấy!

Thấy ava của Ô Yêu Vương hiển thị đã off, Ninh Tịch chợt hoảng loạn.

Nếu không phải vì bất đắc dĩ, cô cũng không muốn nợ nhân tình người khác, đặc biệt là những đối tượng mà cô đã từng qua lại.

Cô biết cách loại trao đổi ngang bằng này sẽ làm tổn thương tình cảm của đối phương, nhưng cô cũng hết cách rồi.

Tình cảm, thứ này cô đã sớm không mất rồi, cũng không muốn có lại nữa.

Còn về việc tại sao cô không mượn Lục Đình Kiêu, cô đã dây dưa với Lục gia quá nhiều rồi, cô không muốn dính sâu thêm nữa, đặc biệt là về tiền bạc.

Một tiếng sau, cuối cùng Ninh Tịch cũng đợi được một cuộc điện thoại.

Là Thường Lị gọi tới.

Ninh Tịch siết chặt lòng bàn tay, hít sâu một hơi rồi nghe máy: "Alo?"

"9 giờ sáng bấm máy, đừng quên đấy, tự mà lái xe tới, tôi còn phải lo cho Tuyết Lạc, không rảnh để lo cho cô. Dù sao thì cô giỏi như vậy, cần gì đến tôi!"

Thường Lị vẫn ngoa ngoắt như thế, khác mỗi cái là giọng điệu hôm nay rất không tốt, như thể cô nợ cô ta 800 vạn không bằng.

"Gì cơ? Bấm máy?" Ninh Tịch sững sờ.

"Có phải cô ngủ tới hồ đồ luôn rồi không? Mau lên, ngày đầu tiên không được đến muộn." Thường Lị bực dọc, rồi dập "bụp" điện thoại.

Ninh Tịch cầm điện thoại, mãi vẫn không hiểu chuyện gì.

Ninh Tịch lăn xuống giường, đi đi lại lại trong phòng, cuối cùng gọi điện cho đạo diễn: "Alo, đạo diễn Quách ạ, xin lỗi vì sáng như vậy đã gọi điện làm phiền ngài, nhưng có chuyện này tôi muốn hỏi một chút!"

"Cô muốn hỏi chuyện Ninh Đổng muốn thay cô đúng không?"

"Vâng." Tim Ninh Tịch thắt lại, quả nhiên Ninh Diệu Hoa đã ra tay.
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
“Ninh Tịch, tôi và chế tác Vương còn có cả biên kịch Diệp nữa đều rất hài lòng với cô, nhưng mà hiện thực tàn khốc, quay phim đâu chỉ có mỗi tình cảm là được đâu, quan trọng nhất vẫn là tiền đầu tư, có đôi lúc tuyển diễn viễn nào vào vai gì thực sự không phải do chúng tôi quyết định. Người gật đầu cuối cùng không phải là người bỏ tiền nhiều nhất thì còn là ai!”

Ninh Tịch nghe mà tâm trạng như rơi xuống vực sâu không đáy, cô vẫn sẽ bị thay thế ư? Vậy tại sao Thường Lị vẫn bảo cô đi quay phim?

“Tối hôm qua, quả thực Ninh Đổng đã tìm tôi, ông ấy bảo cô là người mới nên không đồng ý cho cô tham gia vào bộ phim này, nhưng mà….” Quách Khải Thắng dừng lại một lát.

Ninh Tịch sốt ruột đến mức hận không thể lôi đạo diễn Quách từ đầu dây bên kia qua đây, túm cổ lắc cho ông ta một trận, có thể nói lèo một mạch được không?

“Nhưng mà Ninh Tịch này, số cô may lắm đấy, một nhà đầu tư khác nhìn trúng cô, còn tỏ rõ lập trường, Mạnh Trường Ca nhất định phải là cô mới được! Thế nên, cố gắng cho tốt nhé!"

“Thật ạ?” Trái tim vừa mới rơi xuống vực sâu của Ninh Tịch đã vèo một cái phi thẳng lên trời, đừng có kích thích thế được không, cô cảm thấy như thể đang bị đạo diễn đùa giỡn: “Đạo diễn Quách, ông cố ý chứ gì! Tôi bị ông doạ cho đến mức sắp đau tim rồi đây này!”

“Ha ha ha, bây giờ thanh niên sao mà dễ bị kích thích thế!”

“Dù sao thì ông cũng phải cho tôi một câu trả lời chính xác chứ, tóm lại tôi có bị đổi hay không?”

“Không đổi, không đổi, không đổi, nhà đầu tư kia rót cho chúng ta 5000 vạn cơ, bằng tổng số vốn mà Tinh Huy và Ninh Gia đầu tư cho chúng ta đấy, cho nên người bên đó nói mới được tính!’

“Nhà đầu tư của bộ phim này không phải chỉ có Ninh Gia và Tinh Huy thôi sao? Sao tự nhiên lại chui thêm một nhà nữa vậy” Ninh Tịch cảm thấy có chút kì lạ.

“Vừa mới tham gia vào đấy, sau này rồi cô sẽ biết thôi.” Ngữ khí của Quách Khải Thắng cực kì hưng phấn.

Đột nhiên có thêm một khoản đầu tư 5000 vạn, tổng cộng có hơn một tỉ tiền đầu tư, hơn nữa diễn viên mà ông hài lòng nhất - Ninh Tịch lại không bị cái đám đầu tư không biết nghề đó đổi mất, làm sao mà ông không vui cho được?

“Vâng ạ, cảm ơn đạo diễn!”

Ninh Tịch cúp điện thoại, "két" một tiếng, cửa phòng bị người khác đẩy ra, hoá ra là bánh bao nhỏ vừa mới tỉnh, còn đang mắt nhắm mắt mở tiến vào.

Ninh Tịch vui sướng hét lên một tiếng, sau đó nhào đến ôm lấy bánh bao nhỏ thơm lấy thơm để: “Bảo bối! Con đúng là ngôi sao may mắn của cô! Lần nào cũng có thể khiến cô gặp dữ hoá lành!”

Đại ma vương đứng ngoài cửa nhìn con trai được ôm hôn thắm thiết, tỏ vẻ khó chịu.

Rõ ràng đó là công của anh cơ mà……

Nhưng thôi, chẳng có gì quan trọng hơn là lại nhìn thấy nụ cười rạn rỡ tươi tắn trên gương mặt cô.

Lục Đình Kiêu bước đến: "Có chuyện gì mà vui thế?"

Ninh Tịch ôm lấy bánh bao nhỏ đang choáng váng vì sự nhiệt tình bất ngờ của cô: "Vừa nãy đạo diễn thông báo với tôi là vai diễn của tôi sẽ không bị thay đổi, nhà đầu tư lớn nhất của bộ phim này rất thích tôi!"

"Thế à? Chúc mừng cô!" Lục Đình Kiêu chúc mừng cô như thật.

Ninh Tịch ngẫm nghĩ xoa cằm: "Nhưng mà đạo diễn không nói cho tôi biết nhà đầu tư đó là ai, nhưng chắc chắn người đó là một người cực kì có phẩm vị, mắt nhìn người cực kì cực kì tốt và là một người cực kì cực kì đẹp trai!"

Lục Đình Kiêu cười khẽ: "Cô nghĩ như thế thật sao?"

"Đó là điều đương nhiên rồi!" Ninh Tịch tỏ vẻ đương nhiên, sau đó cô đột nhiên nhớ ra một chuyện: “Nếu như thế thì, thời gian sắp tới tôi đều phải đi quay phim, có lúc còn phải quay cả đêm nữa, Tiểu Bảo làm thế nào bây giờ?”

Lục Đình Kiêu không trả lời mà quay sang nhìn con trai.

Đột nhiên được Ninh Tịch ôm hôn thân thiết, tâm trạng của bánh bao nhỏ cực kì tốt, ngay cả khi nghe được tin xấu khuôn mặt nhỏ nhắn vẫn tràn đầy hạnh phúc, sau đó chạy bình bịch về phòng mình.

Ninh Tịch còn tưởng thằng bé lại tự nhốt mình trong phòng, cô còn đang căng thẳng không ngờ thằng bé đã nhanh chóng chạy ra, trong tay còn cầm theo một quyển vở viết.

Trên đó viết một chữ rất to: Fighting!

Ninh Tịch cảm động sắp khóc đến nơi: “Cảm ơn con, bảo bối, con đúng là thiên thần của cô!

Lục Đình Kiêu dịu dàng nhìn một lớn một nhỏ đang ôm nhau thắm thiết.
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Địa điểm bấm máy là phim trường ở ngoại ô.

Cảnh quay đầu tiên là cung yến, hoàng thượng tiếp kiến sứ thần ngoại quốc, Thất hoàng tử Sở Bắc Thần và Thất hoàng phi Thượng Quan Ánh Dung linh hoạt ứng đối khiêu khích của đám sứ thần, vai Đức Phi của Ninh Tịch không có đất diễn mấy, chỉ cần ngồi cạnh hoàng đế làm bình hoa là được.

Nhưng cho dù là vậy với cái thời tiết nóng nực như thế này, mặc bộ cổ trang tầng tầng lớp lớp cũng đủ chết mệt.

Đặc biệt là hình tượng của Ninh Tịch là rườm rà phức tạp nhất, không nói đến trang phục diễn rất dày, trang sức trên đầu cũng nặng đến mấy cân lận.

Hết một cảnh, bên ngoài không nhìn thấy chứ thật ra bên trong đã ướt đẫm rồi.

Đạo diễn vừa hô "cắt" một cái, hai trợ lý của Ninh Tuyết Lạc ngay lập tức đã chạy đến, một người quạt mát một người bê nước, còn trải sẵn đệm làm mát trên ghế nghỉ.

Bên cạnh Ninh Tịch chẳng có lấy một người trợ lý, quay xong ngay cả miếng nước còn chẳng được uống. Tiếp theo còn có cảnh của cô nên không thể cởi phục trang trên người ra được chỉ đành tháo mấy cái cúc trên cổ áo ra cho thoáng một chút.

Tất cả mọi người đều đang khen diễn xuất của Ninh Tuyết Lạc, đạo diễn cũng rất tán thưởng cô ta, nhưng sau đó lại quay ra xem lại những phân đoạn của Ninh Tịch.

Tuy rằng không có lời thoại, camera cũng chỉ lướt qua có vài lần, nhưng thần thái ánh mắt của cô lại rất chuẩn, vừa diễm lệ nhưng cũng đầy nhàm chán, trong ánh nhìn còn pha lẫn sự khinh miệt đối với tất cả, bởi vì nàng ta sắp đích thân hủy diệt cả cái giang sơn này.

Không tồi, giờ thì ông có thể yên tâm được rồi.

Đúng lúc này, Tiểu Lý – trợ lý trường quay đột nhiên phấn khích kêu lên “Chị Ninh, bạn trai chị đến thăm chị kìa!”

Tiếng chị Ninh này là đang gọi Ninh Tuyết Lạc.

Mọi người quay lại liền nhìn thấy Tô Diễn bước đến, hai thuộc hạ đi đằng sau bê một cái hộp thật to, phát kem cho mọi người.

“Wao, là Haagen-Dazs đấy! Cám ơn Diệp thiếu nha!”

“Chị Ninh thật là hạnh phúc nha, ngày đầu tiên quay phim bạn trai đã đến thăm rồi!”

“Ôi trời ạ! Đừng có hành hạ tụi FA chúng tôi như thế chứ!”

……

“Có đồ ăn rồi mà vẫn không thể chặn được mồm của mấy đứa lại!” Ninh Tuyết Lạc giả vờ hờn dỗi, sau đó cầm một hộp kem đi đến trước mặt Ninh Tịch.”

“Ninh sư muội, em cũng ăn đi!”

“Cám ơn!” Ninh Tịch lễ phép đón lấy.

Người phụ nữ này trước mặt người ngoài, nhất là khi có mặt Tô Diễn đều thích giả vờ làm thiên sứ, nó không mệt, nhưng cô thì mệt muốn chết rồi, may mà nghề của cô là diễn viên, không ngại diễn cùng cô ta.

Về đến chỗ của mình, Ninh Tuyết Lạc nhìn Tô Diễn, tỏ vẻ muốn nói lại thôi, do dự mãi cuối cùng cũng nói: “Anh Diễn, em có chút lo lắng cho Tiểu Tịch……”

“Ừ? Tiểu Tịch làm sao?” Tô Diễn lập tức hỏi.

“Tối hôm qua là tiệc khai máy mà! Ba em cũng đến, sau đó ông gặp được Tiểu Tịch, không biết Tiểu Tịch đã nói gì khiến ông ấy nổi trận lôi đình, muốn đổi vai của Tiểu Tịch….”

“Sao lại như thế?” Tô Diễn cau mày.

“Em cũng không biết nữa, lúc em đến chỉ thấy ba tức đến mức mặt mày tái mét thôi!”

“Sau đó thì sao? Vai diễn của Tiểu Tịch hình như cũng đâu có bị thay đổi đâu?” Tô Diễn liếc nhìn về phía Ninh Tịch, anh thấy trên gương mặt của cô đang mướt mồ hôi nhưng vẫn chăm chú đọc kịch bản, tuy có chật vật nhưng vẫn rất rạng ngời.

Ninh Tuyết Lạc làm như khó có thể mở miệng, ngập ngừng nói: “Ngay tối hôm đó, ba em đã gọi điện thoại cho đoàn làm phim, phía đoàn làm phim cũng đã đồng ý thay đổi người rồi, nhưng không ngờ sáng hôm sau, đột nhiên có một người nặc danh rót cho bộ phim hơn 5000 vạn, chỉ có một yêu cầu duy nhất, nữ thứ nhất định phải là Ninh Tịch….. em lo là…..”

Tô Diễn càng nghe vẻ mặt lại càng khó nhìn, cuối cùng mới trầm giọng nói: “Anh hiểu rõ Tiểu Tịch, cô ấy tuyệt đối sẽ không làm những chuyện như thế đâu!”

“Anh Diễn, anh ngây thơ thế, cái giới giải trí là chỗ nào? Có ai mà không thay đổi đâu? Em là vì may mắn có được sự ủng hộ của ba và anh, nhưng Ninh Tịch thì sao, đã không được người trong nhà ủng hộ thì thôi lại không chịu nhận sự trợ giúp của chúng ta, một cô gái có dung mạo xinh đẹp lại không quyền không thế sẽ gặp cái gì, chẳng lẽ anh còn không rõ?”

“Ninh Tịch, có người tìm” đúng lúc này, nhân viên trường quay đột nhiên hét lên một tiếng, giọng điệu đầy quái lạ.

Tất cả mọi người lập tức đều quay ra nhìn. Bởi vì nó quá bắt mắt. Hoa hồng đỏ……

Hoa hồng đỏ theo chân người đưa hoa ùn ùn kéo tới……..
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Đến khi tất cả mọi người hoàn hồn, cả trường quay đã biến thành một biển đỏ, trong tiết trời mùa hạ như thế này nhìn vào lại càng thấy nóng nức.

Ninh Tịch bóp chặt một tấm thiệp, cô tức đến mức sắp ngất rồi.

Trên tấm thiệp viết một hàng chữ: “Nhớ đến sân bay đón tui nha ---- Ô yêu vương.

“Cô Ninh, mời cô kí nhận.”

Kí cái đầu nhà anh ấy mà kí!

“Các anh chuyển hết về đi, chất đống ở đây sẽ làm ảnh hưởng đến công việc của người khác!” Ninh Tịch từ chối với thái độ hết sức ôn hòa.

“Không được đâu, chúng tôi đã đảm bảo với khách hàng rồi, nhất định phải nhìn thấy cô kí nhận rồi mới có thể đi!” Nhân viên đưa hoa làm khó.

Nịch Tịch đưa tay xoa mi tâm, sau đó cầm bút kí tên xoèn xoẹt: “Tôi đã kí nhận rồi đấy, nhiệm vụ của anh đã hoàn thành rồi nhé, đám hoa này là của tôi có phải không?”

“Đúng thế, đúng thế’.” Anh chàng đưa hoa gật đầu liên tục.

“Được, bây giờ tôi tặng lại cho anh đấy, có cần hay không là tùy anh.”

Anh chàng đưa hoa đến ngẩn ra, sau đó quả quyết gọi người đến chuyển hoa về.

Nhân viên giao hoa vừa mới đi chưa đầy được một phút, lại có người đến tìm cô.

Lần này thì không khoa trương như lúc nãy, người đến chỉ giao cho cô một cái hộp nhỏ.

Ninh Tịch thấp thỏm mở ra, bên trong là một cái nhẫn kim cương đang tỏa sáng lấp lánh trong hộp kèm theo một tấm thiệp.

Trên tấm thiệp viết bốn chữ: Đã lâu không gặp, kí tên: YS

Sắc mặt Ninh Tịch lại càng khó coi.

Trong khoảng thời gian ngắn ngủi, hết hoa tươi rồi đến nhẫn kim cương, cả đoàn làm phim đều sôi sùng sục.

Mà Ninh Tịch ngồi phịch xuống ghế, vẻ mặt chán nản.

Cái gì nên đến rồi cũng sẽ đến…… Có trốn cũng không trốn được.

Ninh Tịch hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho bản thân mình thật bình tĩnh, sau đó cô đi đến trước mặt đạo diễn: “Đạo diễn thật xin lỗi, đã gây ra phiền phức cho đoàn làm phim….”

“Yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu mà! Có gì đâu! Không sao, không sao!”

Đạo diễn Quách cười ha ha nói, nhưng vẫn nhắc nhở thêm một câu: “Diễn viên có tiếng tăm đối với đoàn làm phim mà nói là việc tốt, nhưng mà kiểu này rất dễ gây ra những đồn đại không hay, cô vẫn nên chú ý thì hơn!”

Ninh Tịch gật đầu: “Cám ơn đạo diễn đã nhắc nhở.”

Cách đó không xa, Ninh Tuyết Lạc vừa đố kị vừa hả hê nhếch môi cười lạnh, cô ta đố kị Ninh Tuyết Lạc có một khuôn mặt khiến đàn ông điên cuồng, hả hê là vì cuối cùng nó cũng rơi vào bước đường này.

“Anh Diễn, thế này mà anh còn cho rằng cô ta sẽ không làm loại chuyện đó ư?”

“Có lẽ đó chỉ là những người muốn theo đuổi cô ấy….” Trên gương mặt Tô Diễn vẫn hiện lên sự giằng co.

“Hừ, theo đuổi ấy à? Hoa mỹ thì gọi là theo đuổi, còn nói trắng ra thì là muốn bao nó còn gì? Trong cái giới giải trí này ai sẽ thật lòng với một nghệ sĩ nho nhỏ không có chống lưng cơ chứ?

Tô Diễn mặt lạnh như băng không còn gì để phản bác.

Tranh thủ lúc cảnh tiếp theo vẫn chưa bắt đầu, Ninh Tịch tìm một góc khuất khuất gọi một cuộc điện thoại.

“A lô, honey, đã nhận được quà chưa?” Đầu bên kia vọng lại tiếng nói rất nhàn nhã.

"Giang Mục Dã! Cái ông nội nhà ông đó! Ông muốn chơi tôi đó hả?”

“Chậc, chậc, bà là người đầu tiên nhận được hoa hồng của tôi mà không cảm ơn tôi, lại đi cảm ơn ông nội của tôi đấy! Khẩu vị của bà cũng nặng quá đấy?”

“Đừng có đánh trống lảng! Rốt cuộc ông muốn gì?”

“Đâu có gì đâu, chỉ là muốn nhắc bà nhớ ra sân bay đón tôi thôi mà, bà chả đồng ý với tôi rồi còn gì?”

"Ông còn dám bảo tôi đi đón ông à, có tin tôi vác con đao dài 40 mét đến chém chết ông không?”

“Bà đổi ý rồi chứ gì?” Giọng nói từ đầu dây bên kia chợt lạnh đi.

“Lúc trước tôi đồng ý đi đón ông là vì muốn vay ông 800 vạn, nhưng bây giờ tôi không cần nữa rồi, tôi chả gửi tin nhắn cho ông rồi còn gì?”

“Tôi không cần biết, dù sao bà cũng đã đồng ý tới đón tôi rồi, dù không kịp cho bà vay, nhưng bà vừa mở lời tôi liền đồng ý mà, phần ân tình này đâu có giả? Không phải bà vẫn ghét nợ nần người khác à? Lần này chả là nợ ân tình của tôi còn gì.”

Ninh Tịch đỡ trán: “Chuyện ông tặng cả hoa cho tôi thì thôi! Coi như xong! Nhưng ông biết thừa tin tháng sau ông về nước đã bị lộ ra ngoài rồi còn gì, đến lúc đó toàn bộ sân bay đều là fan của ông, thế này thì khác gì mưu sát! Tôi đi để đám fan ông xé xác tôi ra à? Giang Mục Dã, chẳng qua bị tôi đá có một lần? Sao phải chỉnh tôi thảm thế?”
TIN HOT
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top