[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

Trạng thái
Không mở trả lời sau này.

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,580
Điểm cảm xúc
181
Điểm
63
Hùng Chí là người bộc trực, không có tâm nhãn thì thôi không tính, nhưng chuyện này lại xảy ra trên người cậu thì đúng là sai lầm to lớn.

Nhưng mà... ngay cả sai lầm này lại cũng ở trong dự tính của Boss luôn, xem ra bản thân mình vẫn chưa được Boss hoàn toàn tín nhiệm đi...

Luôn luôn tự tin về bất cứ phương diện gì, Thạch Tiêu lần đầu nếm thử mùi vị thất bại nên ủ rũ nói: "Trợ lý Trình, nghe nói mấy người chúng ta chỉ là phần nổi trong thế lực của Boss thôi đúng không... ngoài chúng ta ra còn một thế lực ngầm lợi hại đến mức chúng ta không tưởng tượng nổi, những người ngày mới thật sự là tâm phúc của Boss... đúng không..."

Ngay cả một cô gái nho nhỏ bên cạnh Boss cũng có thực lực cao đến như vậy, không biết thế lực đứng đằng sau...

Hazz, thế mà cậu ta lại đi nghi ngờ ánh mắt của Boss chứ, hơn nữa còn nhiều lần lên tiếng chê bai, đúng là đã dốt nát ngu xuẩn lại tự kiêu tự đại!

"Đừng có mà suy nghĩ bậy bạ, trong mắt Boss ai đều cũng giống nhau, dù sao cậu vẫn còn trẻ có rất nhiều không gian để phát triển, không cần nóng." Trình Phong vỗ vai Thạch Tiêu một cái an ủi sau đó bất đắc dĩ thở dài.

Thật ra thì tư chất của Thạch Tiêu rất cao, nhưng khuyết điểm lớn nhất chính là tính tình quá mức xốc nổi thế nên vẫn mãi dậm chân tại chỗ. Qua bài học lần này nếu cậu ta có thể sửa đổi khuyết điểm này thì đúng là một chuyện tốt.

Nhớ lại cảnh theo Boss đến kho hàng, tận mắt nhìn thấy Tịch tiểu thư bắn chết đám người kia rồi hạ gục con bé ngoại quốc kia, dù không biết trước đó đã xảy ra chuyện gì nhưng để một người kiêu ngạo như Thạch Tiêu nói ra bốn chữ "tâm phục khẩu phục" thì có thể biết được cô ấy còn đáng sợ hơn so với những gì anh tưởng tượng...

Hùng Chí đứng một bên gãi đầu: "Trợ lý Trình, vị Tịch tiểu thư kia rốt cuộc có lai lịch gì? Với thân thủ ấy tuyệt đối không chỉ đơn giản là một diễn viên! Boss để tôi đi bảo vệ cô ấy chẳng phải đang đùa hay sao? Cô ấy có chỗ nào giống người cần được bảo vệ... thật sự là tôi nghĩ không ra!"

Trình Phong trầm ngâm nói: "Chuyện liên quan đến Tịch tiểu thư tôi cũng không biết nhiều, thậm chí hôm nay thấy cảnh kia tôi cũng sợ không kém mấy người đâu. Chuyện này... hai người cứ coi như không biết gì đi, đừng có mà ngu ngốc đến nỗi đề cập vấn đề này trước mặt Boss. Tôi vẫn chỉ có một câu nói thôi, đã là mệnh lệnh của Boss thì chỉ cần nghe theo là được."

Thạch Tiêu với Hùng Chí nghe thế thì đáp ứng một tiếng, không có gì dị nghị với lời nói của Trình Phong.

Thấy Lục Đình Kiêu họp xong, Ninh Tịch đang lim dim làm ổ trên ghế liền bò dậy, "Boss đại nhân, ngài bận xong rồi sao?"

Lục Đình Kiêu mệt mỏi nhéo mi tâm: "Ừ, em tự chơi một lúc đi, tôi đi tắm đã."

"Ừ ừ..." Ninh Tịch đảo đảo mắt, sau đó ngây thơ nháy mắt một cái, nói: "Boss đại nhân vẫn cần tôi ở trong tầm mắt của ngài sao?"

Lục Đình Kiêu nghe thế thì hơi lảo đảo một chút, ngay sau đó xoay người, dùng con mắt đen sâu hút nhìn cô: "Nếu em muốn tiếp tục hợp tác thì tôi không có ý kiến."

Ninh Tịch: "..." Hừ! Đáng ghét! Quả nhiên thính của Đại ma vương vẫn ngon hơn của cô!

Hơn nữa trong đầu lại không ngừng ảo tưởng cảnh Đại Ma Vương tắm rửa dưới vòi sen... Stop stop!

Nhìn cô gái nhỏ đang giận dỗi, Lục Đình Kiêu không nhịn được tiến tới gần đưa tay xoa đầu cô, giọng nói có chút hơi khàn khàn: "Lần sau đừng như vậy, lực không chế của tôi không tốt như những gì em tưởng tượng đâu."

Ninh Tịch: "..." Lại rắc thính nữa!!!

Lời nói của cô rõ ràng rất trong sáng có được không hả! Tất cả đều là do Boss quá đen...
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,580
Điểm cảm xúc
181
Điểm
63
Lục Đình Kiêu vào phòng tắm, trong đầu Ninh Tịch không hiểu sao lại hiện lên vẻ mặt Lục Đình Kiêu lúc tức giận. rõ ràng đã tức đến thế rồi nhưng không muốn dọa đến cô mà gắng nhịn xuống.

Hơn nữa... có khả năng rất lớn là Lục Đình Kiêu đã thấy cảnh cô giết người, nhưng mà anh ấy chẳng nói cũng chẳng hỏi bất cứ cái gì, vẫn dịu dàng an ủi cô như thường lệ...

Ninh Tịch ôm đầu gối, trên mặt không kìm được mà hiện lên chút ấm áp, ngay sau đó hắng giọng một cái, bắt đầu hát:"Lúc yêu anh em nào đâu có hay, gặp được anh là chuyện tốt đẹp nhất trên đời, là ai luôn đứng trong gió mưa bảo vệ em, hóa ra anh là điều may mắn nhất trong đời em, hóa ra chúng ta đã đến gần tình yêu đến vậy..."

Mặc dù không thể ở trong tầm mắt của anh, nhưng nghe được giọng thì cũng yên tâm rồi chứ?

Trong phòng tắm, Lục Đình Kiêu nghe tiếng hát vui vẻ của Ninh Tịch truyền đến thì trái tim vốn lạnh lẽo như băng ở nơi Bắc Cực, nhất thời như có ánh nắng ấm áp của vùng Xích Đạo chiếu vào...

...

Ba ngày sau, tại sân bay Đế đô, Trung Quốc.

Rốt cuộc cũng xong hết việc để về nước.

Xuống máy bay, Lục Đình Kiêu đang muốn nói đưa Ninh Tịch về nhà trước nhưng cô đã cướp lời nói: "Boss, tôi đưa anh về nhá!"

Lục Đình Kiêu nhướng mày: "Em đưa tôi? Chuyện thế này hình như nên để phái nam đưa phái nữ chứ?"

"Có gì khác nhau đâu, ngoại trừ quan hệ giữa nam và nữ thì anh còn là ông chủ của tôi nữa mà. Tôi là nhân viên tận tâm tận tụy nhất của anh, tất nhiên là để tôi đưa anh về rồi!" Chỉ khi tận mắt nhìn thấy Lục Đình Kiêu về nhà an toàn cô mới có thể yên tâm.

Nhìn vẻ nghiêm trang đứng đắn của cô gái nhỏ, khóe miệng Lục Đình Kiêu khẽ nâng nên: "Nghe cũng có lí."

Ninh Tịch gật đầu liên tục: "Tất nhiên! Cho nên phải là tôi đưa anh về!"

"Được, em đưa tôi đi." Có thể ở cùng cô thêm một chút đương nhiên là anh cực kì tình nguyện, bất luận là với phương thức nào.

Sau khi lên xe, Lục Đình Kiêu lấy di động ra gõ gõ mấy cái gửi cho con trai yêu quý một tin nhắn.

[Một tiếng sau mở cửa sổ phòng con ra.]

Đầu kia không nhắn tin trả lời. Nhưng Lục Đình Kiêu cũng không gấp gáp.

Đại khái chờ khoảng ba phút sau thì di động reo lên, nhóc con gửi ba dấu chấm than tới.

[!!!]

Khóe miệng Lục Đình Kiêu khẽ nhếch, biết được con trai đã hiểu ý mình.

Một tiếng sau, xe vừa lái đến cửa nhà.

Lục Đình Kiêu ngước mắt nhìn một cái, quả nhiên thấy một cái đầu tròn tròn trên cửa sổ, rất nhanh vèo một cái đã không thấy đâu, một lát sau đã có một thân hình nho nhỏ chạy như bay về phía họ...

Sau đó nhóc con không chút do dự chạy vèo qua người ba ba lâu ngày không gặp mặt mà lao thẳng về phía sau...

Lục Đình Kiêu bị hoàn toàn ngó lơ: "..." Không sao, đã quen rồi...

Thấy bánh bao nhỏ Ninh Tịch ngạc nhiên mừng rỡ, cô khom người bế nhóc lên, đem tâm can bảo bối ôm vào lòng: "Ôi bảo bối của cô, cô nhớ con muốn chết!"

Trong nháy mắt ôm lấy Tiểu Bảo, Ninh Tịch có cảm giác được trở về nhân gian từ địa ngục đẫm máu, cảm giác ấm áp mềm mại đến không nỡ buông tay...

Bánh bao nhỏ dính vào lòng cô như thuyền nhỏ được ra biển, như chim được bay về rừng... cả người đều vui sướng thỏa mãn cùng an tâm.

Ninh Tịch đang ôm bánh bao nhỏ biểu đạt tình cảm dạt dào, đột nhiên khóe mắt liếc về Lục Đình Kiêu đang bị ghẻ lạnh phía trước. Cô bèn đỡ vai của bánh bao nhỏ dịu dàng nói: "Tiểu Bảo à, nhiều ngày không gặp ba ba con không nhớ ba ba sao?"

Bánh bao nhỏ nhìn về phía Lục Đình Kiêu, vẻ mặt như đang suy nghĩ...
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,580
Điểm cảm xúc
181
Điểm
63
Nhớ hay không nhớ cũng là một vấn đề...

Nhưng trước mắt cô Tiểu Tịch hay là nhóc cứ nói thật đi...

Thấy bánh bao nhỏ sẽ đưa ra câu trả lời khiến Lục Đình Kiêu tan nát cõi lòng, Ninh Tịch vội vàng chặn trước khi bị kịch xảy ra: "Khụ, Tiểu Bảo, ba ba mỗi ngày đều đi làm vất vả kiếm tiền nuôi gia đình, rất khổ cực đó, con ôm ba ba một cái được hay không?"

Bánh bao nhỏ gật đầu một cái, lạch bạch chạy đến cạnh Lục Đình Kiêu, cái đầu nho nhỏ ngước lên, vươn đôi tay ngắn ngắn ra tỏ ý muốn bế.

Lục Đình Kiêu dở khóc dở cười nhìn nhóc, cúi người bế con trai lên rồi xoa xoa cái đầu nhỏ của nhóc: "Ngoan."

Con trai rất nể mặt mà ngồi trong lòng anh ba giây.

Giây thứ tư, quả nhiên nghiêng đầu nhìn về phía Ninh Tịch rồi đưa hai cái tay ngắn ngắn ra, nhóc muốn cô Tiểu Tịch bế.

"..." Lục Đình Kiêu chỉ có thể đem con trai trả lại cho Ninh Tịch.

Hazz, con trai lớn khó giữ...

...

Rời khỏi Lục gia, Ninh Tịch định về căn hộ nhưng trên đường lại nhận được điện thoại của Lâm Chi Chi nên lại quay về Thịnh Thế.

Đến dưới tòa nhà công ty, Ninh Tịch vô tình ngẩng đầu lên liền thấy được màn hình led to đùng trên đầu đang chiếu hình của Tô Dĩ Mạt, là quảng cáo mới nhất của Chanel.

Trong đoạn quảng cáo, Tô Dĩ Mạt thay tổng cộng mười hai bộ đồ với phong cách đặc trưng của Chanel, vô cùng quý phái.

Dưới màn hình led, mấy nữ nghệ sĩ theo phe Tô Dĩ Mạt đang vây lấy cô ta, vừa ngẩng đầu xem vừa hưng phấn bình luận: "Dĩ Mạt, cái quảng cáo này của cô cũng quá đẳng cấp rồi!"

"Khó trách vì sao Chanel lại yêu cầu Dĩ Mạt làm người đại diện, không chỉ vì nhân khí Dĩ Mạt của chúng ta cao mà thử nhìn xem toàn giới giải trí này có mấy ai có thể thể hiện được khí chất cao quý ưu nhã của Chanel như Dĩ Mạt chứ?"

Lúc này có người trông thấy Ninh Tịch đang đi qua liền cố ý lớn tiếng: "Không giống mấy ai đó, chỉ nhận được cái quảng cáo game rẻ rách mà cái đuôi đã ngóc lên tận trời rồi, lần trước chúng ta còn gặp cô ta đi Bảo Ngọc Hiên mua hàng đấy chứ!"

"Cô nói Ninh Tịch hả?"

"Không phải cô ta thì ai!"

"Phụt, chút cát xê kia mà cũng tới Bảo Ngọc Hiên cơ à!"

"Cũng không biết chừng là thấy Dĩ Mạt của chúng ta thích ngọc nên cô ta cũng phải cố mà mua cho bằng được, nhưng rốt cuộc cũng chỉ mua được cái đồ rẻ rách giá mười mấy vạn! Bắt chước cũng không nên thân ha ha ha... cười chết người!"

Tô Dĩ Mạt nghe những người xung quanh đàm luận về Ninh Tịch thì giọng điệu có chút không kiên nhẫn: "Sau này đừng nhắc cái tên đó trước mặt tôi."

Những nghệ sĩ nghe thấy vậy thì vội vàng ngừng lại, sau đó mới dè dặt nói: "Dạ, chị Dĩ Mạt, cái đứa hạ cấp như nó sao xứng để chị Dĩ Mạt nhắc tới chứ!"

"Không nói đến, không nói đến, đỡ cho cô ta cọ danh tiếng chị Dĩ Mạt! Đồ không biết xấu hổ!"

...

Phòng làm việc của Lâm Chi Chi.

Ninh Tịch gõ cửa đi vào: "Chị Chi Chi tìm em có chuyện gì không?"

"Ngồi xuống rồi nói." Lâm Chi Chi tỏ ý bảo cô ngồi xuống sau đó nói: "Em biết thương hiệu Noble không?"

Ninh Tịch suy nghĩ một chút: "Là thương hiệu nước hoa cao cấp nhất hiện nay?"

Lâm Chi Chi: "Không sai."

Ninh Tịch cũng không biết tại sao Lâm Chi Chi lại hỏi tới vấn đề này, cô nghĩ một chút rồi nói ra những điều mình biết: "Theo em biết thì đây là một thương hiệu rất đặc biệt, so với những hàng hiệu đắt tiền như Chanel, Tiffany, Armani thì độ phộ biến chỉ tập chung trong một số tầng lớp, người biết đến cũng không nhiều..."
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,580
Điểm cảm xúc
181
Điểm
63
Lâm Chi Chi gật đầu một cái: "Đúng vậy, là một nhãn hiệu ít được biết đến cũng xa lạ với rất nhiều người. Trên thực tế, nhãn hiệu này đã nổi tiếng trong giới nước hoa hơn hai thế kỉ nay, chủ yếu được hoàng gia với các chính khách và những minh tinh hàng đầu yêu thích, đến nay đã có hơn 240 loại nước hoa được ra mắt, có thể nói mỗi một loại đều là một truyền kì."

"Trước giờ Noble chưa bao giờ mở bán công khai ở nước ta nên danh tiếng trong nước cũng không cao. Nhưng mà đoạn thời gian trước đây chị nhận được tin Noble chuẩn bị khai thác thị trường Trung Quốc, đang tính chọn người đại diện cho khu vực Hong Kong, Đài Loan, Ma Cao..."

Ninh Tịch chớp mắt một cái: "Chị giúp em đăng kí sao?"

"Đã đăng kí, chị có gửi cho họ một đoạn phim lúc em đứng trong cảnh cánh hoa rơi đợt quay Thiên Hạ. Vốn chỉ định thử thôi nhưng không ngờ vừa nãy nhận được thông báo, em đã qua vòng sơ loại!"

"Cái gì? Em qua sơ loại? Nhưng mà mấy nhãn hiệu cao cấp kiểu này chẳng phải nên chọn mấy ngôi sao lớn đang ăn khách như Tô Dĩ Mạt để tấn công thị trường trong nước sao?"

"Quả thật đúng là như vậy, em có thể qua sơ loại chị cũng rất kinh ngạc. Tô Dĩ Mạt không tham gia thi tuyển bởi cô ta đã nhận làm người đại điện độc quyền của Chanel, đại diện cho tất cả các mặt hàng từ quần áo, đồ trang sức cho đến nước hoa cho nên không thể nhận thêm Noble nữa".

"Nhưng mà không có Tô Dĩ Mạt thì vẫn còn các tinh anh khác trong cả nước, mỗi một người đều là một siêu sao lớn, áp lực cạnh tranh của em sẽ vô cùng lớn. Cho nên mặc dù đây là cơ hội khó có được nhưng em cũng không cần khẩn trương, lần này chỉ là niềm vui bất ngờ thôi. Dành được thì là tốt nhưng không được cũng không có gì." Lâm Chi Chi an ủi.

Cho dù có qua sơ loại thì Lâm Chi Chi cũng không ôm hy vọng quá lớn, chỉ là muốn cho Ninh Tịch đi tham gia lấy thêm chút kiến thức.

Nhãn hàng cao cấp như thế thì vượt qua được vòng loại cũng một điểm sáng trong lý lịch của một người mới như Ninh Tịch.

"Vâng vâng, em biết rồi chị Chi Chi, em sẽ cố giữ bình tĩnh nhất, coi như là đi cọ ít kinh nghiệm đi!" Ninh Tịch khiêm tốn mở miệng.

Trên thực tế trong lòng cô cũng có dã tâm không nhỏ, cho dù là tình huống bất lợi hơn nữa, không tới giây cuối cùng thì chuyện gì cũng có thể xảy ra.

"Đúng rồi chị Chi Chi, không biết lần này tìm người đại diện với chủ đề gì?" Ninh Tịch hỏi.

"Chỉ có hai chữ "cao quý", thời gian chuẩn bị là ba ngày, ba ngày sau tiến hành casting tại Los Angeles."

Ninh Tịch lẩm bẩm nói: "Ba ngày... vậy là đủ rồi, mấy ngày này em sẽ nghĩ cho kĩ phải làm sao để diễn đạt được chủ đề này!"

Nếu là Mỹ thì cô rất quen thuộc, hoàn toàn không có chút áp lực.

"Chủ đề lần này là cao quý, nhất định sẽ phải dùng đến những trang phục hàng đầu, nếu em có cần gì cứ nói, chị sẽ cố gắng hết sức giúp em xin với công ty."

"Dạ, nếu cần em sẽ nói với chị, cám ơn chị Chi Chi, em về đây nha!"

Ba ngày sau.

Tại sân bay Los Angeles.

Ninh Tịch tháo kính mát xuống nhìn cảnh tượng vừa xa lạ lại vừa quen thuộc trước mắt, khóe miệng khẽ nhếch lên.

Sau một năm cô lại về nơi đây.

Cách đây một năm cô vẫn chưa có chỗ ở cố định lang thang khắp nơi; sau một năm, giấc mơ của cô dần bước được những bước tiến đáng kể...

Lần này tuy Lâm Chi Chi nói không ôm hy vọng quá lớn nhưng vẫn đích thân đi cùng cô.

Dẫu sao đến lúc đó cũng toàn mấy cô có tiếng trong nước, cô lo lắng một mình Ninh Tịch không ứng phó được.

"Ninh Tịch, em thật sự không cần cái gì sao?" Lâm Chi Chi có chút không yên lòng hỏi.

Ninh Tịch chắc chắn gật đầu một cái: "Không cần gì cả, thứ em cần rất đơn giản, đã chuẩn bị xong hết rồi!"
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,580
Điểm cảm xúc
181
Điểm
63
Sáng sớm hôm sau.

Nơi diễn ra buổi casting được tổ chức tại tầng cao nhất của tòa nhà công ty Noble.

Ninh Tịch theo chân Lâm Chi Chi, vừa mới bước chân vào suýt nữa đã bị chói mù mắt.

Bên trong tụ tập đầy những ngôi sao lớn, chỉ có lẻ tẻ mấy gương mặt mới, hơn nữa vì chủ đề hôm nay là "cao quý" cho nên tất cả mọi người đều ăn mặc cực kì rực rỡ chói mắt.

Đại đa số mọi người đều quen biết nhau, vừa vào đã khách khí hàn huyên mở rộng quan hệ, những người mới cũng nắm chặt cơ hội nịnh hót mấy người nổi tiếng hơn, vô cùng náo nhiệt.

Khi Ninh Tịch xuất hiện ở cửa thì tất cả mọi người đều ngây ngẩn trong nháy mắt, toàn trường im lặng đến độ nghe được cả tiếng kim rơi.

Tất nhiên không phải bởi vì Ninh Tịch quá nổi tiếng mà kinh động đến mọi người, mà là... bởi vì so sánh với những nữ minh tinh gắn đá quý từ đầu tới chân thì bộ dạng của Ninh Tịch thật sự quá khác biệt.

Nói là điên cũng không quá đáng.

Ngày hôm nay Ninh Tịch mặc một chiếc váy bẩn thỉu màu cháo lòng, đi một đôi giày da cũ màu nâu, trên người không có bất cứ một món trang sức nào thậm chí còn không trang điểm, mái tóc rối bù cứ thế xõa tung sau lưng.

Mọi người ở đây đều là những người có máu mặt, có danh tiếng, nên sau những ánh mắt khác thường thì bọn họ bắt đầu chẳng cố kỵ gì, cũng không hạ giọng mà bàn tán ngay trước mặt Ninh Tịch:

"Ai đây! Sao ăn mặc như đứa ăn mày thế này... Có phải đi nhầm chỗ hay không?"

"Chắc là không đi! Không thấy cô ta là người do Lâm Chi Chi dẫn đến hay sao!"

Những người này dù không biết Ninh Tịch là ai, nhưng người đại diện vàng của Lãnh Man Vân thì có ai mà không biết.

Thấy Lâm Chi Chi, những người đó đều lộ vẻ không tin nổi: "A! Tôi nhớ ra rồi! Cô gái ăn mặc rách rưới kia chẳng phải là nghệ sĩ mới mà Lâm Chi Chi đang dẫn dắt sao?"

"Coi như là Lãnh Man Vân giải nghệ thì với lý lịch của Lâm Chi Chi, cô ta cũng không đến nỗi phải nhận một mặt hàng như vậy?"

"Thịnh Thế đã nghèo tới mức độ này rồi à, ngay cả stylist cũng thuê không nổi?"

"Thịnh Thế làm sao mà nghèo được, nói cho cùng là không coi trọng cô ta mà thôi!"

"Lãnh Man Vân vì đàn ông mà giải nghệ, Lâm Chi Chi cũng không trốn trách nhiệm nổi đi! Nghe nói cô ta chẳng biết cái gì, dù là người đại diện nhưng đến tận lúc Lãnh Man Vân công bố cô ta mới biết!"

"Xem ra năng lực của Lâm Chi Chi cũng chỉ đến thế mà thôi, quản lý vàng của Thịnh Thế phải là Triệu Mỹ Hinh mới đúng!"

...

Lúc này có một nữ minh tinh của Tinh Huy đi đến cạnh Lâm Chi Chi, vẻ mặt rất ân cần nhưng ánh mắt lại lộ rõ vẻ chế nhạo: "Chị Lâm mang nghệ sĩ tới casting sao?"

Lâm Chi Chi hơi gật đầu: "Tiện tay đăng kí một chút, không ngờ lại qua vòng sơ loại, cho cô ấy đến đây coi như để tích lũy kinh nghiệm."

Nói như này vừa khiêm tốn khéo léo, cũng không hạ mình quá mức.

Có thể lựa chọn ra từ một đám nữ minh tinh ăn khách của cả nước thế này cũng là một cách minh chứng thực lực.

Nữ minh tinh của Tinh Huy lộ ra vẻ đáng tiếc, vừa quan sát Ninh Tịch vừa lắc đầu chặc lưỡi: "Chị Lâm à, em nói khí không phải chứ dẫu cho chạy tới làm bồi bàn cũng không đến mức thế này! Hay là... Lãnh Man Vân giải nghệ rồi nên chị suy sụp quá? Nếu vậy chị đừng ở Thịnh Thế làm người quản lí làm gì nữa, đến làm trợ lý cho tôi đi! Mặc dù tiền lương không cao nhưng so với việc phải mang một người mới không có tiền đồ vẫn tốt hơn!"
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,580
Điểm cảm xúc
181
Điểm
63
Tinh Huy với Thịnh Thế trước nay đều là đối thủ cạnh tranh, nữ minh tinh đang nói chuyện gọi là Lý Nhạc Lăng. Cô ta nhiều lần bị Lãnh Mãn Vân cướp vị trí ảnh hậu nên đương nhiên cô ta không thể dễ dàng bỏ qua cơ hội tốt như thế để chế giễu Lâm Chi Chi rồi.

Nhìn hai phe chiến nhau, những người xung quanh cũng tỏ vẻ thích thú xem kịch vui.

Thậm chí còn có người cố ý tát nước theo mưa: "Nhắc mới nhớ, tôi cũng đang thiếu một trợ lý! Không biết chị Lâm có hứng thú hay không?"

Vẻ mặt Lý Nhạc Lăng rất sung sướng: "Ha ha ha.. không ngờ chị Lâm được chào đón như vậy, không lo chết đói nha!"

...

Ninh Tịch thấy Lâm Chi Chi bị công kích, trong mắt cô thoáng qua một tia sáng lạnh lẽo. Nhưng nhớ những gì Lâm Chi Chi dặn dò, vô luận xảy ra bất cứ chuyện gì cũng tuyệt đối không thể mở miệng, cô đành tìm một xó xỉnh yên tĩnh nào đó ngồi xuống rồi hơi nhắm mắt lại. Bỏ mặc những quấy nhiễu bên ngoài, chuyên tâm tập trung tìm cảm giác.

Cũng không lâu lắm, buổi phỏng vấn bắt đầu.

Ninh Tịch rút được số báo danh cũng không tệ, tổng cộng có 30 người thì cô rút được vị trí chính giữa - 15.

Lý Nhạc Lăng rút được số 14, nhìn số báo danh 15 của Ninh Tịch liền lắc đầu than thở: "Chậc, số tốt như thế... thật đáng tiếc..."

Rất nhanh thì người đầu tiên tiến vào.

Người đầu tiên phỏng vấn - Phương Hiểu Văn cũng là một người rất có thực lực, mặc dù gia thế và trình độ học vấn không cao, cũng không phải xuất thân từ trường diễn xuất nhưng bằng thực lực của bản thân mà đánh thẳng đến vị trí ảnh hậu Kim Mã1.

1 Giải Kim Mã: Một giải chuyên đánh giá các tác phẩm hay và nổi bật của Trung Quốc, được giới phê bình chuyên môn đánh giá cao.

Thấy cô ta đi vào, không ít minh tinh lộ vẻ khẩn trương, nhưng Lý Nhạc Lăng lại tỏ vẻ khinh thường: "Bất quá chỉ là một con nhà quê chưa tốt nghiệp cấp 2 mà thôi, loại người như thế sao có thể hiểu cao quý nghĩa là thế nào?"

Lý Nhạc Lăng dù không có lý lịch gì đặc biệt, nhưng mà nhân khí của cô ta không thấp đồng thời ưu thế lớn nhất là gia cảnh cô ta vô cùng mạnh, cha là quan to, mẹ là chủ nhãn hiệu thời trang từ da cá sấu nổi tiếng, từ nhỏ đã được giáo dục theo kiểu quý tộc, cầm kỳ thi họa đều tinh thông hết. Trong tất cả những nữ minh tinh ở đây, họ có thể so độ nổi tiếng của mình với cô ta nhưng về gia thế thì không.

Hôm nay Lý Nhạc Lăng mặc một bộ trang phục còn đắt hơn cả cát-xê của Noble đưa ra, khó trách cô ta lại có tự tin như vậy.

Đại khái không tới một phút sau, Phương Hiểu Văn liền đi ra.

Quản lí của cô ta lập tức lên nghênh đón hỏi thăm, sắc mặt Phương Hiểu Văn ảm đạm lắc đầu một cái, quản lí có chút thất vọng nhưng vẫn ở cạnh an ủi cô.

Lý Nhạc Lăng khoanh tay trước ngực, tỏ vẻ đã đoán trước: "Xì, tôi biết ngay mà, một đứa quê mùa còn tỏ vẻ cao quý cái gì..."

Không chỉ Lý Nhạc Lăng, những nữ minh tinh có chút gia cảnh tốt cũng tỏ vẻ coi thường Phương Hiểu Văn.

Nhìn những ánh mắt chế giễu và cười nhạo Phương Hiểu Văn không chịu nổi mà tông cửa xông ra, mặc dù cô đã đến vị trí ảnh hậu nhưng vẫn không thoát khỏi ảnh hưởng của cái bóng gia thế cùng trình độ học vấn...

Trong góc Ninh Tịch khẽ mở mắt ra liếc nhìn bóng lưng Phương Hiểu Văn rời đi, trong mắt lộ vẻ tiếc nuối.

Có chút đáng tiếc, bằng vào khả năng diễn xuất và nhân khí của Phương Hiểu Văn muốn nhận cái quảng cáo này cũng không đến nỗi khó...

Người thứ hai là một nữ minh tinh có cha là đại gia kinh doanh than đá, bố cô ta ném một đống tiền vào cái giới giải trí này nhưng vẫn chả thu được cái gì.

Người thứ ba là một nữ minh tinh có cha mẹ cũng là người trong giới giải trí, bản thân cũng cố gắng rất nhiều, là điển hình của phái thực lực, kiên trì được ba phút nhưng vẫn thất bại...
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,580
Điểm cảm xúc
181
Điểm
63
Nhìn đám minh tinh đến casting đó hết người này đến người khác vào rồi lại ra, trong số đó có không ít người là những ngôi sao hàng đầu khiến cho những người đằng sau không khỏi càng lúc càng cảm thấy áp lực.

Đặc biệt là khi trong phòng casting vẫn không ngừng vang lên tiếng mắng chửi phẫn nộ của Cook - đạo diễn quảng cáo lần này của Noble.

Trình độ tiếng Hán của Cook khá tốt, chửi hay đến nỗi tất cả mọi người đứng ngoài đều nghe rõ ràng…

"Bọn họ chắc chắn bọn họ nghe hiểu hết những gì tôi nói chứ? Tôi nghi ngờ IQ của bọn họ có vấn đề lắm! Cái tôi cần là cao quý, là tao nhã! Mà không phải con búp bê không có linh hồn nhảy múa trong mấy cái hộp nhạc vớ vẩn!"

"Phương Hiểu Văn? Không không không, cô ta không được! Cô ta diễn rất tốt, nhưng mà ánh mắt của cô ta đã bán đứng linh hồn hèn mọn của cô ta!"

‘Hứa Kiều Kiều? Cậu đang đùa tôi đấy à? Cô ta là một cái giá áo biết đi! Dung tục muốn chết!"

"Mạnh Thi Ý? Có thể cô ta là một diễn viên ưu tú, nhưng tuyệt đối không phải là nữ thần cao quý như trăng trong lòng tôi!"

"Người trước đó á? Cậu bảo cái cô số 13 đó à! Ôi thượng đế của tôi! Cô ta lừa tôi, nghĩ tôi là thằng ngu! Cô ta căn bản chả hiểu cái gì về đàn cổ hết!"

...

Nghe Cook hà khắc soi mói như thế, đám minh tinh bên ngoài vốn dĩ trên mặt còn đang tràn đầy kiêu ngạo, lúc này liền biến sắc.

"Cái lão quỷ này rốt cuộc có biết gì không đấy! Lão ta mắng hết tất cả mọi người ở đây một lượt rồi!"

"Tôi thấy ông ta có thành kiến với người Hoa chúng ta thì có!"

"Nói còn rõ khó nghe! Đã bảo chỉ là đóng quảng cáo thôi mà, diễn deep một tí thì cũng có sao đâu, chẳng lẽ phải biết thật mới được à! Theo logic của ông ta chẳng lẽ là diễn viên thì cái gì cũng phải thành thạo tinh thông hết à!"

...

"Hừ, chỉ có kẻ không có thực lực mới kiếm cớ đổ hết lỗi lên đầu người khác thôi."

Rất nhanh liền đến số 14, Lý Nhạc Lăng vứt lại một câu như thế rồi sau đó tự tin sải bước vào phòng casting.

Lúc Lý Nhạc Lăng đẩy cửa bước vào, gương mặt của đạo diễn Cook vốn dĩ đang đầy lửa giận đột nhiên ngẩn ra.

Nhìn Lý Nhạc Lăng mặc một bộ sườn xám kiểu phục cổ xa hoa, cổ đeo một chuỗi trân châu giá trị không hề nhỏ, tóc vấn thành búi, cài một cây trâm ngọc bích thanh thúy trong suốt, không chỉ thể hiện vẻ cao quý tao nhã, còn phô bày nét đặc sắc của Trung Hoa.

Nhìn thấy Lý Nhạc Lăng, hai con mắt của Cook lập tức sáng ngời, ngay cả thái độ cũng trở nên nhẹ nhàng hơn rất nhiều: "Nào, bảo bối thân yêu của tôi, nhanh đến đây nào, mau đến chỗ tôi! Để tôi ngắm cô thật kỹ nào!"

Lý Nhạc Lăng không hề e ngại để mặc cho Cook đánh giá mình, từ khi còn nhỏ cô ta đã chịu sự giáo dục của quý tộc, từng lời ăn tiếng nói, cử chỉ, tiếng cười đều vô cùng tự nhiên hiển lộ khí chất cao quý, căn bản là không cần phải diễn.

Cook đánh giá cô ta kỹ càng một lượt, cực kì hài lòng: "Cô Lý, bây giờ cô có thể bắt đầu thể hiện bản thân mình rồi đấy!"

Phòng casting rất lớn, bày biện rất nhiều thứ có đàn tranh, có dương cầm, có bút lông, có bàn cờ, có giá thêu, có quạt, có khăn tay…

Lý Nhạc Lăng liếc mắt một vòng, bàn tay trắng nõn đặt lên một chiếc cổ cầm: "Cái này đi!"

So với đàn tranh, kĩ thuật của cổ cầm còn khó hơn nữa, âm vực của nó chia thành 4 vực 8 độ lẻ 2 âm, tán âm có 7, bội âm có 91, hợp âm có 147, kĩ thuật hòa tấu vô cùng nhiều và phức tạp.

Cook đã sống ở Trung Quốc hơn 20 mươi năm, có một tình yêu sâu đậm với văn hóa Trung Hoa, là một người cực kì am hiểu về Trung Quốc, nếu như muốn tùy tiện chọn một cái để lừa Cook, thì đó hoàn toàn không thể, trước đó có một cô ôm tâm lý may mắn thử xem liền bị Cook chửi thẳng vào mặt…

Nhìn thấy Lý Nhạc Lăng chọn đàn cổ, ánh mắt của Cook còn có chút soi mói, nhưng khi cô ta bắt đầu gảy đàn, ánh mắt của ông dần dần thay đổi...
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top