[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

Trạng thái
Không mở trả lời sau này.

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,580
Điểm cảm xúc
175
Điểm
63
Không chỉ Hùng Chí mà ngay cả Thạch Tiêu cũng nghệt mặt ra, chuyện này... chuyện này đã vượt quá tính toán của cậu ta, cô ta thật sự chỉ là một diễn viên thôi sao?

"Mới lúc nãy chúng mày nói cái gì" Ninh Tịch giống như một ngọn núi băng, lạnh đến nỗi khiến đối phương dựng đứng lông tơ.

"Con đĩ ~"

"Giết chết tao~"

Mấy tên người ngoại quốc lúc này cũng phục hồi lại tinh thần, lập tức giơ súng lên, hướng về phía Ninh Tịch bóp cò...

"Đoàng!"

"Đoàng!"

"Đoàng!!"

...

Lại mấy tiếng súng trầm thấp vang lên.

Mấy tên ngoại quốc đang cầm súng kia bỗng đôi mắt đột nhiên trợn trắng, một dòng máu đỏ thẫm chảy xuống từ mi tâm. Sau đó thân thể đồ sộ của bọn họ từ từ ngã xuống đất, súng trong tay cũng bị văng đi thật xa.

"Nhanh, quá nhanh! Ninh tiểu thư... tốc độ bắn của cô ấy quá nhanh!" Hùng Chí không nhịn được thán phục, sau đó lại bổ sung: "Đâu chỉ có tốc độ nhanh, độ chính xác cũng đạt đến trình độ đáng sợ, khoảng cách này, vừa đúng là tầm bắn cực hạn của khẩu Beretta 92! Không thể nào... cô ấy chỉ là một diễn viên! Cô ấy... cô ấy rốt cuộc là ai vậy?!"

Một diễn viên mà có bản lãnh thế này sao? Dẫu cho bị đánh chết Hùng Chí cũng tuyệt đối không tin.

Giây phút này Hùng Chí thực sự không biết rốt cuộc là Boss đang nghĩ cái gì. Một cô gái như này còn cần cậu ta tới bảo vệ sao? Người như Ninh tiểu thư cần sự bảo vệ của người khác sao? Kêu cô ấy đi bảo vệ người khác nghe còn thuận tai hơn!

Thạch Tiêu khẽ hé miệng tựa như đang muốn nói cái gì đó, nhưng cuối cùng lại chẳng thốt ra nổi một lời.

Từ đầu đến cuối Ninh Tịch không hề nhìn đám mũi lõ kia dù chỉ nửa con mắt, khẩu súng trong tay nhìn thì có vẻ bắn lung tung nhưng sự thực đã chứng minh, mấy tên kia còn chẳng có cơ hội mà nổ súng, chớp mắt qua đi cũng chỉ còn duy nhất một người còn sống là cô gái tên Alice kia.

"A!" Tên áo trắng - cái gã Thạch Tiêu mang tới lúc này vẫn đang ôm đầu gào rú giống như tiếng heo bị chọc tiết.

"Ngứa cả mắt... Cút!" Ninh Tịch đá mạnh một phát tống tên kia ra mấy thước.

Thạch Tiêu và Hùng Chí thấy thế cũng không dám thở mạnh, nhất là Thạch Tiêu. Mặc dù không bị choáng trước sức mạnh và kỹ xảo cận chiến của Ninh Tịch nhưng trong tay cô ta còn có súng.

"Mày may mắn lắm đấy, nếu như là mấy năm trước mà mày dám nói với tao kiểu đấy, thì giờ này mày đã đi bốc đất rồi đấy." Ninh Tịch liếc nhìn Thạch Tiêu một cái: "Ý của tôi, cậu hiểu chứ?"

"Tôi... tôi hiểu." Thạch Tiêu cắn răng, nhưng cuối cùng gật đầu nhượng bộ, bản năng của cậu ta mách bảo, mình không dây nổi người phụ nữ này.

"Ninh tiểu thư, mau đánh chết con kia đi!" Hùng Chí thấy Alice còn sống liền vội vàng nói.

Ninh Tịch nhìn về phía Alice: "Mày mới nói tao cái gì nhỉ... chỉ biết bán thân thể mình, giết tao chỉ bằng tay không?"

Alice lạnh nhạt nói: "Ở trong mắt tao, mày chẳng là cái thá gì cả, đồ con lợn!"

Nói xong, cô nàng nhanh tay rút súng ra.

"Đoàng!"

Nhưng mà họng súng của Ninh Tịch lại toát ra ánh lửa trước.

Alice thét lên một tiếng kinh hãi, tốc độ của Ninh Tịch quá nhanh, nhanh hơn cô nàng nhiều lắm, trực tiếp đánh rớt súng trong tay Alice, văng liền mấy mét.

"Quá lợi hại! Giết chết ả ta đi!" Hùng Chí hưng phấn tới nỗi thiếu điều cầm hai chùm bông đứng ra cổ vũ Ninh Tịch.

"Hết đạn." Ninh Tịch ném khẩu súng đã hết sạch đạn sang một bên: "Vừa hay, chúng ta cũng cần một người sống."
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,580
Điểm cảm xúc
175
Điểm
63
"Muốn chết!" Alice giận dữ trợn trắng mắt, cô ta bắt đầu lao nhanh như một cơn gió, ra tay chớp nhoáng đánh một quyền về phía Ninh Tịch.

"Đai đỏ đen... mà cũng dám phách lối như vậy sao?" Ninh Tịch lắc đầu một cái, vẻ mặt lãnh đạm, hoàn toàn không coi Alice ra gì.

"Cẩn thận, con điên đó rất lợi hại!" Hùng Chí không nhịn được mở miệng nhắc một câu.

Vừa dứt lời đã thấy đùi phải Ninh Tịch đột nhiên nâng lên vô cùng linh hoạt, qua lại mấy chiêu sau, các đòn đánh ra vừa nhanh vừa mạnh ngay lập tức đã hình thành hai thế đối ngược.

Alice vừa áp sát tới gần Ninh Tịch đã bị đánh khuỵu một chân xuống, chiêu thức vừa nhanh vừa chuẩn, Ninh Tịch nhân cơ hội đó lập tức đưa chân bổ thẳng xuống đỉnh đầu của Alice!

Alice lập tức mất đi toàn bộ tri giác, thân thể cô nàng ngã phịch xuống đất y như một đống bùn nhão nhoét.

"Bất tỉnh... bất tỉnh?" Hùng Chí kinh hãi Ninh Tịch chỉ dùng một chân đã khiến ả đàn bà ngoại quốc kia knock out!

"Quên nói cho mày biết... chị đây là đai đen cửu đẳng." Ninh Tịch liếc Alice đã chìm vào hôn mê, lạnh lùng nói.

Nhìn một màn trước mắt, Thạch Tiêu với Hùng Chí trố mắt nhìn nhau, cả hai đều ngẫn mặt ra, bọn họ cũng đã sợ đến chết lặng.

"Ninh Tịch!"

Ngay tại lúc này sau lưng đột nhiên truyền đến một âm thanh quen thuộc.

Âm thanh này...

Lục Đình Kiêu?

Xong đời rồi~

"Boss đại nhân!!!" Ninh Tịch lập tức cười tươi như hoa tung tăng chạy đến cạnh người đàn ông kia, nhìn anh ta từ trên xuống dưới một lượt, chắc chắn không mất miếng thịt nào thì mới thở phào nhẹ nhõm: "Anh không sao cả! Tốt quá!!!"

"Em..." Vào lúc này sắc mặt Lục Đình Kiêu cực kì khó coi, cả người giống như đang chìm trong dung nham phun trào: "Ai cho em tới đây?"

Ninh Tịch lần đầu tiên thấy bộ dáng Lục Đình Kiêu tức giận đến dọa người như vậy, vừa bị mắng đã lập tức ôm lấy bả vai của Lục Đình Kiêu: "Boss đại nhân, anh đừng... đáng sợ... như vậy... mà"

Lục Đình Kiêu nghiến răng nghiến lợi: "Em còn biết sợ?"

Ninh Tịch chọt chọt hai ngón tay trỏ vào nhau, làm bộ dạng đáng thương yếu ớt nói: "Làm sao mà không sợ cho được, người ta dù sao cũng chỉ là một cô bé thôi mà. Vừa rồi suýt chút nữa sợ chết người ta rồi, bắp chân cũng run lẩy bẩy rồi đây này! Boss đại nhân, anh đừng mắng người ta nữa mà, cầu an ủi ~ cầu xoa xoa~"

Thạch Tiêu: "..."

Hùng Chí: "..."

Cô gái này bị quỷ nhập à, rõ ràng vừa nãy còn là bộ dạng phách lối muốn chết, sợ hãi chỗ nào???

Boss gặp quỷ mới tin cô ta nha!!!

"Em..." Lục Đình Kiêu nhìn cô gái đang làm bộ dạng đáng thương, tuy ngọn lửa trong lòng đang cháy hừng hực nhưng cũng chỉ có thể gắng mà nuốt xuống, hít sâu một hơi điều chỉnh tâm trạng rồi đưa tay xoa đầu cô gái: "Đừng sợ, tôi đã ở đây rồi."

Ninh Tịch thở phào một cái thật dài, âm thầm vỗ vỗ ngực, may quá, cuối cùng cũng thoát một kiếp, Boss đại nhân nổi giận thật đáng sợ quá đi.

Sau đó lại tiếp tục chớp chớp con mắt ươn ướt: "Ưm ưm um... vừa thấy Boss đại nhân đã hết sợ rồi! Chỉ cần... chỉ cần anh đừng mắng người ta thôi..."

Lục Đình Kiêu tỏ vẻ xin lỗi: "Thật xin lỗi, là tôi nhất thời thất thố, lần sau không thế nữa."

Thạch Tiêu: "..."

Hùng Chí: "..."

Mắt chó của tôi!

Đây là ai?

Đây là Đại Boss Lục Đình Kiêu của bọn họ sao?

Chẳng lẽ... chẳng lẽ đây không phải Boss của bọn họ, mà là một cạm bẫy khác của bên đối địch đúng không?

Người duy nhất bình tĩnh ở đây chỉ có Trình Phong, anh đẩy kính mắt trên sống mũi tỏ vẻ: "Chỉ có đám người thiếu hiểu biết như mấy người mới có thể kinh ngạc như thế".
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,580
Điểm cảm xúc
175
Điểm
63
Rời khỏi kho quân dụng.

Biết Lục Đình Kiêu không có việc gì thì Ninh Tịch cũng bình tĩnh lại, tập trung ngắm phong cảnh ngoài cửa sổ.

Philadelphia... lần trước tới, nơi này vẫn còn là một thành phố phồn hoa...

Bây giờ chỉ còn là một đống tan hoang còn lại sau chiến loạn...

Lúc Ninh Tịch nhìn cảnh ngoài cửa sổ, ánh mắt Lục Đình Kiêu vẫn kín đáo khóa chặt trên người cô.

Anh hoàn toàn không ngờ được Ninh Tịch lại xuất hiện ở đây, ở một nơi nguy hiểm như thế này!

Cái khoảnh khắc tính mạng của mấy kẻ kia trôi đi trên họng súng của cô, cái khoảnh khắc cô dùng một chiêu hạ gục ả ngoại quốc kia... cái ánh mắt lạnh lùng, khí thế hung tàn đó khiến anh chút nữa không nhận ra cô, tựa như đấy là một người hoàn toàn xa lạ.

Anh biết...

Cô gái kia vẫn là Ninh Tịch...

Có điều đó là cô của quá khứ...

Nhưng mà khi nhìn thấy dáng vẻ kinh ngạc vui mừng của cô chạy như bay đến cạnh mình, lại ra vẻ vừa tội nghiệp vừa sợ sệt thì anh đã biết, cô vẫn là cô gái của đời anh.

Trong lúc vô tình, Ninh Tịch nghiêng đầu nhìn thấy ánh mắt sâu thẳm kia của Lục Đình Kiêu, không kìm được nuốt nước miếng: "Ực... Boss đại nhân... anh nhìn tôi làm gì... chắc không phải định tính sổ với tôi chứ? Anh đã bảo là không tức giận rồi mà!"

Lục Đình Kiêu thu hồi suy nghĩ: "Tôi còn có chút việc cần làm ở Philadelphia, em về nước trước hay là đi cùng tôi?"

Ninh Tịch suy nghĩ một chút rồi đáp luôn: "Tôi đi cùng anh!"

Nói xong còn giải thích một câu: "Dù sao mấy ngày này tôi cũng chẳng bận cái gì, vất vả lắm mới tới đây một chuyến thôi thì đi dạo quanh một chút coi như là đi du lịch!"

Lục Đình Kiêu nghe vậy thì ngước đôi mắt trong trẻo lạnh lùng lên nhìn cô, giọng nói cũng lạnh mấy phần: "Nếu em muốn đi cùng tôi vậy thì mấy ngày này phải hứa rằng không được rời khỏi tầm mắt của tôi."

"Hả?" Ninh Tịch đau khổ: "Vậy chẳng phải là muốn tôi buồn chết sao?"

Sắc mặt Lục Đình Kiêu trong nháy mắt đen xì.

Ninh Tịch thấy vậy vội vàng sửa giọng: "Không có không có! Cùng đại Boss ở chung làm sao mà buồn cho được! Có thể bầu bạn với thánh giá chính là vinh hạnh trời cho của người ta mà..."

Chỗ ngồi sau xe.

Hùng Chí ho nhẹ một tiếng, đè thấp âm thanh nói: "Tịch tiểu thư... chắc cô ấy không phải bị tâm thần phân liệt chứ?"

Thạch Tiêu liếc nhìn cậu ta một cái: "Phân cái rắm! Đến giờ cậu còn không nhìn ra sao? Rõ ràng cô ấy đang giả heo ăn thịt hổ!"

"Hổ... hổ ở đây là Boss sao?" Đầu óc Hùng Chí vẫn mơ hồ: "Vậy thì thái độ của Boss với Tịch tiểu thư phải... phải giải thích thế nào?"

Lần này Thạch Tiêu không phản đối nữa mà nghẹn nghẹn lầu bầu nói: "Sao tôi biết được, tôi cũng sợ đến đái ra quần đây!" Lúc trước suýt nữa Thạch Tiêu còn cho rằng Boss bị người khác giả mạo nữa là!

Trình Phong đang vùi đầu xử lý văn kiện rốt cuộc cũng không nghe không nổi nữa: "FA như hai cậu thì biết cái gì, đây là sức mạnh của tình yêu!"

Xe chạy thẳng đến khu an toàn.

Lục Đình Kiêu dẫn Ninh Tịch về phòng mình trong khách sạn.

Đầu tiên là để cô ngồi xuống ghế salon, sau đó ra sân thượng gọi điện thoại.

Một lát sau Trình Phong đưa máy PSP, tạp chí thời trang còn có một đống quà vặt nữa đến.

Thu xếp cho Ninh Tịch ổn thỏa xong, Lục Đình Kiêu bắt đầu triệu tập cấp dưới chuẩn bị họp, chính giữa phòng họp có một cánh cửa sổ mở ra vừa vặn có thể thấy Ninh Tịch ở phòng khách đối diện.

Thật đúng là hoàn toàn không rời tầm mắt của anh...
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,580
Điểm cảm xúc
175
Điểm
63
Ninh Tịch ngồi giữa một đống máy chơi game, đồ ăn vặt, đột nhiên có cảm giác mình là thú cưng đang chờ chủ nhân âu yếm...

Một lát sau, Trình Phong, Thạch Tiêu, Hùng Chí còn có mấy người khác nối đuôi mà vào.

Mấy thuộc hạ khác chưa từng gặp Ninh Tịch nên thấy trong phòng Lục Đình Kiêu có một cô gái nhỏ xinh đẹp đều rất kinh ngạc. Thạch Tiêu với Hùng Chí nhìn Ninh Tịch đang ngoan ngoãn ôm tạp chí ngồi trên salon thì khóe miệng co giật...

Lúc này Ninh Tịch nào có tâm tư ăn uống vui đùa chứ, cô len lén nhìn Lục Đình Kiêu một cái, thừa dịp anh đang chuyên tâm vào công việc thì nhanh chóng gửi cho tên khốn khiếp nào đó một cái tin nhắn:

[Họ Vân kia, anh là con rùa đen khốn khiếp!!!!!!!!!!!!!!!...]

Để bày tỏ rõ ràng sự tức giận còn kèm thêm vô số dấu chấm than.

Rất nhanh đối phương đã trả lời lại

[Y củ cải: Cô dám nói lại lần nữa!]

Má! Còn dám uy hiếp cô cơ đấy.

[Như anh mong muốn, đồ con rùa đen khốn khiếp!!!!!!!!!!!!!!!...]

[Y củ cải: Ninh Tịch! Cô muốn chết!]

Ninh Tịch nhìn hàng chữ này thì cả giận: [Làm chuyện thất đức còn không cho người khác nói hả! Không đánh được người ta ngoài sáng thì đánh lén trong tối đó phỏng! Cái loại hành động hèn hạ vô sỉ như thế nói anh là con rùa đen còn là sỉ nhục nó đó!!!]

Đại khái là mười mấy giây sau đối phương mới trả lời lại: [Y củ cải: Tôi đánh lén?]

Ninh Tịch tiếp tục múa tay thật nhanh trên bàn phím rồi gửi đi: [Không phải anh thì là ai! Đừng bảo tôi là Philo với Alice không phải người của anh!]

Lần này bên kia chả tốn mấy giây đã trả lời: [Y củ cải: Mấy người gặp nhau?]

Ninh Tịch hừ một tiếng: [Nói nhảm! Nếu không nhờ tôi thông minh dũng mãnh thì cái mạng nhỏ cũng mất! Tất nhiên đây không phải vấn đề chính, đừng có mà đánh trống lảng!]

[Y củ cải: Honey, cái này tất nhiên là điểm chính rồi!]

....

Cùng lúc đó tại một hộp đêm ngầm nào đó tại Las Vegas.

Ánh đèn lóa mắt cùng âm nhạc đinh tai nhức óc bao phủ lấy sàn nhảy đầy ắp người nhiệt tình quẩy đến đầu óc mơ mơ màng màng.

Trong một lô ghế rộng lớn xa hoa có một người đàn ông người Ý với đôi mắt xanh và mái tóc vàng, tướng mạo khá đẹp nhưng ánh mắt lại có chút tà mị.

Giờ phút này, vây quanh hắn là một đám người đẹp có vóc người nóng bỏng say sưa uống rượu, khung cảnh vô cùng xa hoa dâm dật và thối nát...

Mà ước chừng cách anh ta mấy bước là một người đàn ông phương đông có mái tóc đen tuyền. Người này ngồi một mình một ghế salon rộng lớn, anh ta đeo một chiếc kính gọng vàng gọn gàng mà lịch sự, trên tai còn đang đeo một chiếc tai nghe bluetooth, trên chiếc bàn đối diện đang đặt một chiếc máy tính xách tay, quanh người tản ra một cỗ khí tức người sống chớ có dây vào.

Hai người này nhanh chóng tạo thành hai khung cảnh đối lập nhau.

Một lát sau, người đàn ông tóc đen nhìn về phía máy tính vẻ mặt kính cẩn gật đầu một cái, ngay sau đó thì đứng dậy đi tới trước mặt tên người Ý đối diện, giọng điệu bình thản không gợn sóng: "Ngài Augustine, Philo hành động là do chỉ thỉ của ngài sao?"

Người đàn ông người Ý nâng khuôn mặt say khướt lên: "Ừ hừ... Philo... à không sai, là tôi ra lệnh! Sao vậy bạn đồng hành thân ái của tôi?"

Người đàn ông tóc đen không đổi sắc mặt mở miệng: "Ngài đụng phải người không nên đụng."

"Người không nên đụng?" Người đàn ông người Ý mê man lộ ra biểu tình khó hiểu nhưng ngay sau đó tựa như nhớ tới cái gì chợt bừng tỉnh: "Cậu nói người đàn bà kia..."
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,580
Điểm cảm xúc
175
Điểm
63
Tên người Ý vô tội giơ tay: "Người anh em, cái này cũng không thể trách tôi được, người tôi muốn giết là Lục Đình Kiêu, là cô ta tự đưa mình tới cửa lại còn giết sạch người của tôi, còn bắt Alice đi nữa... phá hư tất cả kế hoạch của tôi!"

Nói tới đây ánh mắt tên người Ý thoáng qua một tia sáng lạnh lẽo, những người đẹp đều bị dọa sợ không dám tới gần nữa.

Người thanh niên tóc đen kia cơ hồ không cảm nhận được điều đó, vẻ mặt không chút thay đổi nói: "Ngài Augustine, ngài đã vi phạm hiệp ước của chúng ta."

Tên người Ý lảo đảo lắc lư đứng lên không chút để ý, tươi cười vịn vào bả vai của chàng thanh niên nói: "Người anh em, chuyện này vốn cũng chẳng có gì, Satan chậm chạp không ra tay thì tôi giúp anh ta một chút!"

Chàng thanh niên tóc đen ngay lúc bàn tay tên người Ý chạm đến cổ áo thì nghiêng người tránh đi như một tia chớp, không chút biểu tình lên tiếng: "Ngài Augustine, bởi vì ngày tự tiện hành động nên tôi sợ rằng phải chính thức thông báo với ngài, bắt đầu từ hôm nay, quan hệ đồng minh của chúng ta... chính thức chấm dứt."

Tên người Ý nghe thế thì đầu tiên là sửng sốt một chút, ngay sau đó lập tức đổi sắc mặt âm trầm nói: "Mày biết mày đang nói cái gì sao? Đây là mệnh lệnh của ai!"

"Satan."

Tên người Ý đẩy người đẹp bên cạnh ra sắc mặt cực kỳ khó coi: "Vậy để hắn ta tự nói với tôi! Mày là cái thá gì!"

Một giây sau, chàng thanh niên tóc đen xoay màn hình máy tính trên bàn về phía tên người Ý.

Trên màn hình chỉ thấy một căn phòng với ánh sáng mơ hồ, có một người đàn ông đang ngồi trên ghế salon được bóng tối bao phủ lấy, chỉ có thể mơ hồ thấy chút đường nét của đầu và bóng một đôi chân thon dài...

"Satan, mày muốn hủy bỏ hiệp ước đồng minh sao! Chỉ vì một ả đàn bà?" Tên đàn ông Ý tức giận hướng về phía màn hình, gào lên.

So sánh với tên đàn ông Ý đang giận dữ thì người đàn ông trong màn hình lại lười biếng như còn mèo vừa mới tỉnh giấc mà tùy ý mở miệng: "Đúng là chỉ vì một người phụ nữ."

"Mày đùa tao đấy à!!!" Tên đàn ông Ý cho rằng người thanh niên kia chỉ tùy ý mượn cớ mà thôi, hắn ta đạp ngã cái bàn bên cạnh, khuôn mặt tuấn mỹ lúc này dữ tợn vô cùng: "Hủy bỏ liên minh, hừ... mày đã nghĩ đến hậu quả chưa!"

Người đàn ông trong màn hình cười khẽ một tiếng: "Hậu quả? Đường Dạ, cậu tới nói cho Augustine nghe đi."

"Vâng." Chàng thanh niên tóc đen gật đầu, ngay sau đó nhìn về phía tên người Ý, giọng nói lạnh như băng không mang theo chút hơi ấm nhân loại nào: "Bắt đầu từ giờ phút này tất cả những giao dịch giữa chúng ta đều kết thúc."

Vừa dứt lời, men say trên mặt Augustine hoàn toàn tan biến, hai mắt đỏ rực, khuôn mặt vặn vẹo hết lên.

Giao dịch chấm dứt cũng đồng nghĩa với việc mất đi 90% con đường thu mua được súng ống đạn dược.

"Được, được, được... đã như vậy thì tao sẽ cho mày biết hậu quả của việc phản bội đồng minh!!!"

Lời vừa dứt âm nhạc trong hộp đêm đột nhiên ngừng hẳn, bảy tám tên đàn ông vỗ bàn đứng dậy giương họng súng đen ngòm chĩa thẳng vào Đường Dạ.

Bây giờ chỉ cần Augustine hạ lệnh một tiếng thì Đường Dạ sẽ bị bắn cho thành cái rổ.

Nhưng mà vào lúc này Đường Dạ bỗng nhiên chậm rãi tháo chiếc kính gọng vàng xuống, sau đó đứng lên chỉnh lại tay áo, đợi đến khi anh ta ngẩng đầu lên nhìn Augustine, ánh mắt vốn lạnh lùng đã biến thành điên cuồng quỷ quyệt, thậm chí là biến thái ngay cả giọng nói cũng tăng thêm mấy phần tà ý: "Augustine, tôi nghĩ ngài đã sai một chuyện rồi."
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,580
Điểm cảm xúc
175
Điểm
63
"Con gà bệnh ngu xuẩn! Tao nghĩ sai cái gì!" Augustine hung ác nói.

Ngay lúc này trong máy tính truyền đến một giọng cười khẽ cực kì thích thú: "Ha ha ha, thật là thú vị... Đường Dạ, chúc cậu có một buổi tối vui vẻ."

Nói xong thì màn hình tối đen lại.

Nghe được giọng nói của người đàn ông kia, Augustine không hiểu sao có cảm giác bất an...

Người đang đứng trước mặt hắn là Đường Dạ, là cánh tay phải của Satan, là người trông coi phần cốt lõi của cả tổ chức nhưng mà... bản thân gã lại chỉ là một tên thư sinh trói gà không chặt.

Loại gà bệnh này... bây giờ đang lạc giữa địa bàn của hắn... vậy thì có gì nguy hiểm...

Hừ, cứ coi như có mấy phần bản lĩnh thì liệu có thoát nổi những nòng súng này sao!

Vẻ mặt Augustine đột nhiên bộc phát vẻ tàn bạo, hắn hạ lệnh cho thủ hạ tấn công nhưng mà ngay tại lúc mắt kính được tháo xuống thì Đường Dạ như biến thành một người khác. Anh ta gần như là chỉ một chớp mắt đã di chuyển thoát khỏi những họng súng đen ngòm kia.

Trong nháy mắt đó Augustine cảm thấy toàn thân rét lạnh, giống như có ma khí từ đâu bò tới quấn lấy khắp thân thể hắn. Nhưng, chưa đến một giây sau trên động mạch cổ của Augustine đã được đè lại bởi một con dao lạnh buốt, cảm giác đau đớn càng khiến cho Augustine thêm thanh tỉnh.

"Muốn giết tôi thì ít nhất cũng cần một tiểu đổi đặc chủng võ trang đầy đủ, ngài Augustine thân mến ạ, ngài đã quá coi thường Đường mỗ rồi, hay là nói là... ngài đã đánh giá bản thân quá cao!" Không có kính mắt che lại, đôi mắt thâm thúy của Đường Dạ không giấu nổi vẻ điên cuồng đến bệnh hoạn bên trong.

"Mày mày mày... Đường Dạ, mày nghĩ cho kỹ! Đối địch với tao mày sẽ có hậu quả gì!" Cả người Augustine run lên, bất luận thế nào hắn cũng không ngờ tới thân thủ của Đường Dạ đã đạt đến loại trình độ này.

"Augustine, để tôi nhắc cho ngài một câu, đây là Las Vegas... Đường mỗ vừa nãy đã nói rồi, cái gọi là hậu quả, hình như chỉ có mình ngài cần cân nhắc..."

Đường Dạ nói xong, dao găm trong tay chợt lóe lên, đi kèm là tiếng kêu thảm thiết của Augustine, một bên tai của hắn ta sống sờ sờ bị cắt xuống, máu tươi bắn ra khắp nơi.

Đường Dạ liếm khóe miệng một cái, vẻ mặt tràn ngập khoái cảm sâu xa nói: "Mày nên cảm ơn Thượng đế, Tiểu sư muội thân ái của tao không bị thương gì, nếu không..."

Không đợi Augustine mở miệng, từ trong hộp đêm bỗng trào ra mấy chục tên đàn ông mặc quần áo đen. Những người đàn ông kia không nói hai lời đã móc ra mấy chục cây súng hướng về thủ hạ của Augustine bắn xối xả.

Chỉ trong chốc lát thủ hạ Augustine còn chưa kịp phản kháng đã chết như ngả rạ.

Vào giờ phút này vẻ mặt Augustine xám như tro tàn.

Quả nhiên người bên cạnh Satan không một ai có thể xem thường, lần này hắn ta đã phạm phải sai lầm trí mạng...

Đường Dạ đeo kính lên, một người đàn ông cung kính dâng lên một chiếc khăn tay màu trắng hình vuông. Đường Dạ nhận lấy lau lau tay khôi phục lại vẻ lịch sự tao nhã: "Augustine, hôm nay coi như cho ngài một bài học, hy vọng ngài có thể nhớ kỹ."

Augustine ôm lỗ tai đầm đìa máu tươi gật đầu lia lịa, ánh mắt kinh hoàng: "Tôi... tôi biết, tôi lập tức rời khỏi LasVegas, vĩnh viễn không trở lại!"
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,580
Điểm cảm xúc
175
Điểm
63
"Cám ơn ngài đã phối hợp." Đường Dạ nói xong liền mang những người đàn ông mặc đồ đen kia đi thẳng ra ngoài.

Augustine giận run lên, món nợ này...

"Một đám da vàng mạt hạng! Ngày nào đó tao sẽ cho tất cả chúng mày xuống địa ngục!"

Lời của Augustine vừa ra thì thân mình Đường Dạ khẽ nhúc nhích, dao găm trong tay phóng nhanh ra như một mũi tên.

"Aaaa...!" Augustine còn chưa kịp biết phát sinh cái gì thì cái tai còn lại của hắn đã rơi xuống đất đánh cái bẹp.

"Augustine, xem ra lỗ tai của ngài chỉ là món trang sức thừa thãi mà thôi." Đường Dạ hài lòng quay lưng rời đi, trong phòng chỉ còn lại tiếng kêu gào thảm thiết của Augustine và những thi thể chồng chất.

...

Philadelphia.

Bên trong khách sạn.

Gửi tin nhắn xong Ninh Tịch bực mình quăng di động đi.

Đối phương nhắn lại một câu "Đây là điểm chính" thì không thấy nhắn lại nữa.

Cái cảm giác mình như con rối gỗ lúc nào cũng có thể bị người ta điều khiển, lúc nào cũng phải lo lắng sợ hãi thật sự là...

Lần này là cô may mắn, nếu như lần sau gặp đối thủ càng khó giải quyết hơn thì thế nào?

Ninh Tịch ngẩn ngơ nhìn Lục Đình Kiêu lạnh lùng ở phía sau khung cửa, trong đôi mắt thoáng qua một tia u ám, không được... cô không thể tiếp tục ngồi chờ chết như thế này được.

Vốn đang tập trung xử lí công việc Lục Đình Kiêu lại đột nhiên bỏ qua những lời báo cáo của thuộc hạ, quay sang nhìn về phía Ninh Tịch.

Ninh Tịch lập tức ngồi nghiêm chỉnh lại, ra dáng em bé ngoan ngoãn rất biết nghe lời. Nghĩ nghĩ một chút thì lấy tờ giấy trắng với cái bút gần đó loẹt xoẹt viết một hàng:

[Boss đại nhân, tôi có thể đi vệ sinh không, nếu được thì anh giơ cái bút máy lên đi.]

Viết xong thì giơ lên quơ quơ cho Lục Đình Kiêu nhìn thấy.

Lục Đình Kiêu nhìn mấy chữ đó thì khóe miệng vẫn luôn lạnh lùng bất giác hơi cong lên.

Thủ hạ đang báo cáo thấy vậy thì nghẹn họng.

Lục Đình Kiêu tỉnh bơ cầm cái bút máy trên bàn giơ lên, sau đó đổi tư thế mở miệng nhắc thuộc hạ một câu: "Tiếp tục."

Lấy được sự đồng ý Ninh Tịch liền bay đi như một làm khói, cảm giác như trở về thời tiểu học muốn đi vệ sinh phải giơ tay xin phép thấy giáo.

Màn đêm buông xuống, cuộc họp cuối cùng cũng kết thúc.

Thạch Tiêu vừa đi vừa nói chuyện với Trình Phong, đến giờ cậu ta vẫn có chút mông lung: "Cho nên là Boss đã sớm biết Hồng Chấn Hào có vấn đề nên cố ý buông thả thằng chó đó. Mục đích lần này đến Philadelphia là vì muốn dụ người đứng sau thằng đó xem rốt cuộc là ai..."

Trình Phong gật đầu: "Đúng vậy. Chỉ có điều là có chút chuyện ngoài kế hoạch xảy ra, mặc dù đối phương vẫn xuất hiện như chúng ta dự đoán nhưng cũng không phải người mà chúng ta mong muốn tóm được. Kế hoạch của chúng ta bị phá rối... Lần này nếu không nhờ Tịch tiểu thư bất ngờ xuất hiện thì mấy người không cầm cự tới lúc viện binh chạy tới đâu, thật sự phải bỏ xác ở đó..."

Thạch Tiêu nghe vậy thì đỏ mặt, buồn bực nói: "Nếu chết ở đó thật cũng là do tôi tài không bằng người... Lần này đúng là do cô ấy cứu tôi, tôi không còn gì để nói, tâm phục khẩu phục!"

Mặc dù chuyện lần này là trong kế hoạch của Boss nhưng quả thật đều là do cậu ta thất trách.

Boss nhiều lần dặn cậu ta làm việc không được lỗ mãng, ấy thế mà cậu ta vẫn không rút được kinh nhiệm, dễ dàng tin tên Hồng Chấn Hào đó đến vậy.
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top