[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

Trạng thái
Không mở trả lời sau này.

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,580
Điểm cảm xúc
175
Điểm
63
Những nghệ sĩ khác cũng ra vẻ không nhìn nổi: "Quản lí, ông cũng không thể để nhân viên của mình tự tung tự tác như vậy được! Chả chuyên nghiệp gì cả!"

"Thiển cận như thế thảo nào từng ấy tuổi đầu mà vẫn chỉ là một nhân viên bán hàng nhỏ nhoi!"

"Thứ người như thế quản lí còn giữ lại trong cửa hàng làm gì?"

...

Nghe Lương Bích Cầm với mấy nghệ sĩ kia tung hứng thì khuôn mặt béo phệ đầy thịt mỡ của quản lí cũng dần chuyển thành màu gan lợn, nhưng lại chỉ có thể gắng dùng khuôn mặt vui vẻ nói với bọn họ: "Ha ha ha... mấy người đẹp mặc kệ bên kia đi, dù sao cũng chẳng ảnh hưởng gì đến chúng ta, mọi người chớ để ảnh hưởng tâm tình xem hàng..."

Bên kia Ninh Tịch thấy thái độ người này cũng đáng tin, vì vậy cũng bỏ đi ý định qua cửa hàng khác: "Sắp đến đại thọ bảy mươi của ông nội tôi, tôi muốn chọn một chuỗi phật châu đeo tay đưa cho ông."

Người đàn ông trung niên nghe vậy thì lập tức nhẹ nhàng chọn ra từ đống trang sức một chuỗi vòng tay: "Cô xem chiếc này thế nào? Chiếc vòng này được tạo từ 29 viên ngọc bích thượng hạng được đánh ra từ một khối ngọc, thế nước trong mịn, sáng bóng..."

Ninh Tịch nhận lấy chiếc vòng xem xét, trong mắt thoáng qua một tia sáng: "Những điều ông nói tôi thực sự không hiểu lắm, nhưng không hiểu sao lại thấy chiếc vòng này rất tốt. Vừa nãy tôi xem rất nhiều, nhưng lại không một chiếc nào khiến tôi có cảm giác muốn mua như này..."

Người đàn ông cười khẽ: "Vậy rõ ràng là chiếc vòng tay này có duyên với cô rồi!"

Ninh Tịch vuốt ve chuỗi vòng tay ngọc trầm ngâm nói: "Chiếc này tôi thích nhưng giá của nó là bao nhiêu? Tôi chỉ có thể trả trong khoảng mười lăm vạn, nếu cao hơn vậy thì đổi cái khác cho tôi xem một chút..."

Người đàn ông trung niên nghe vậy lập tức nói: "Vừa hay, giá của chiếc này vừa đúng mười lăm vạn."

"Vừa đúng mười lăm vạn?" Ninh Tịch nghe vậy thì vui mừng.

Người đàn ông gật đầu: "Hơn nữa... gần đây cửa hàng đang có khuyến mãi, có thể bớt cho cô 20%"

Ninh Tịch nghe vậy càng vui vẻ hơn, vốn cô còn lo dùng hết tiền mua ngọc thì tháng này sẽ chết đói cơ, lập tức vui vẻ gật đầu nói: "Vậy tôi lấy chiếc này đi!"

Cuối cùng thì sự khẩn trương giữa hàng lông mày người đàn ông trung niên rốt cuộc cũng tiêu tán: "Được, để tôi gói lại cho cô!"

"Được, cám ơn ông!"

"Cô khách khí quá, có thể phục vụ cô là vinh hạnh của tôi."

Người đàn ông trung niên vừa nói vừa tự mình nhận lấy thẻ của Ninh Tịch, tự mình tính tiền bỏ vào túi rồi dùng hai tay đưa trả, cúi người chào: "Hoan nghênh lần sau lại tới!"

Quản lí của Bảo Ngọc Hiên đứng một bên mà rớt cả tròng mắt, dùng vẻ mặt không thể tin được nhìn Ninh Tịch dùng cái giá chưa tới mười lăm vạn mua được chiếc vòng tay kia...

Sau khi Ninh Tịch rời đi, đám người Tô Dĩ Mạt vẫn tiếp tục xem ngọc.

Lương Bích Cầm thấy Ninh Tịch rời đi nhưng cô ta vẫn chẳng thấy vui vẻ gì, vì vậy đem lửa giận đổ lên đầu quản lí và mấy nhân viên trong tiệm: "Này tên kia! Ông bị làm sao thế hả? Quản lí của ông đã bảo những món trang sức giá rẻ đó không bán rồi cơ mà, ai cho ông tự ý làm thế?"
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,580
Điểm cảm xúc
175
Điểm
63
Quản lí của Bảo Ngọc Hiện nghe Lương Bích Cầm nói vậy thì sợ đến run người, muốn cản lại nhưng lời đã ra khỏi miệng có muốn cản cũng chẳng cản kịp rồi...

Người đàn ông trung niên kia nhìn lướt qua Lương Bích Cầm như thể đang nhìn một cái gì đó không giá trị, sau đó ánh mắt rơi vào quản lí của Bảo Ngọc Hiên, lạnh lùng nói: "Những món trang sức kia đều không bán? Sao tôi không biết?"

Quản lí không nhịn được nữa, vẻ mặt kinh hoàng chạy đến cạnh người đàn ông kia: "Giám đốc Dư, tôi... tôi... chuyện không phải như ngài nghĩ đâu... ý của tôi vốn không phải như vậy..."

Quản lí vừa dứt lời thì Tô Dĩ Mạt cùng đám người kia lập tức đổi sắc mặt.

Lương Bích Cầm lắp bắp: "Giám đốc... Dư...?"

Tô Dĩ Mạt cũng hơi đổi sắc mặt, họ Dư... chẳng lẽ người này là...

Mấy nghệ sĩ nhỏ cũng thấp giọng xì xào bàn tán:

"Không thể nào... người này là giám đốc?"

"Giám đốc nào chứ?"

"Không biết! Chẳng lẽ... chắc không phải Tổng giám đốc của Bảo Ngọc Hiên - Dư Vạn Niên đấy chứ?"

"Làm sao có thể!!!"

...

Nghe được cái tên Dư Vạn Niên vẻ mặt Lương Bích Cầm lập tức tái xanh: "Không thể nào!"

Lúc này vị quản lí cũng đang vắt óc giải thích: "Giám đốc Dư, tôi không phải không bán những món kia, mà là... do hôm nay không đủ nhân viên nên mới ra hạ sách này!"

"Không đủ nhân viên?" Người đàn ông trung niên quét mắt qua mấy nhân viên cửa hàng nho nhỏ.

Quản lí nuốt nước bọt đi tới bên cạnh người đàn ông kia thấp giọng nhắc nhở: "Giám đốc Dư, vị này là Tô Dĩ Mạt, là một khách hàng vô cùng quan trọng, nên tất nhiên là tôi phải cẩn thận chiêu đãi!" Nói xong còn cho người đàn ông kia một cái anh mắt "ông hiểu mà".

Đám người Lương Bích Cầm nghe được quản lí kia nói câu đó thì đều lộ ra vẻ kiêu ngạo.

"Hừ, là Tổng giám đốc thì sao? Tổng giám đốc cũng phải nhìn mặt mũi của chị tôi thôi!"

Tô Dĩ Mạt quét mắt nhìn Lương Bích Cầm một cái: "Không cho phép nói bậy."

Mặc dù ngoài miệng nói vậy nhưng trên mặt lại chẳng có chút nào không vui, Lương Bích Cầm thấy thế càng không có gì cố kỵ, lớn tiếng nói: "Này, ông tên là Dư Vạn Niên đúng không! Quản lí cũng chỉ vì chiêu đãi chúng tôi với chị của tôi thôi... chị của tôi chắc ông cũng biết đi!"

Quản lí nghe Lương Bích Cầm nói vậy thì nhất thời dấy lên chút hy vọng, đưa ánh mắt cầu cứu nhìn về phía Tô Dĩ Mạt.

Tô Dĩ Mạt thấy thế liền nhấp một ngụm trà lơ đãng mở miệng nói một câu: "Quản lí cũng có lòng tốt thôi, cũng không có gì to tát! Lần sau không như vậy nữa là được rồi"

"Chị tôi cũng đã nói rồi, ông có nghe thấy hay không hả?

Dư Vạn Niên đưa mắt nhìn chiếc túi đựng vòng trong tay Lương Bích Cầm nói: "Xin hỏi cô đây, món đồ trong tay cô đã trả tiền hay chưa?"

Lương Bích Cầm không nghĩ gì lập tức đáp trả: "Trả cái gì mà trả! Đây là quản lý biếu cho chị tôi!"

Người đàn ông trung niên nghe thế thì nhìn về phía quản lí, nghiêm giọng nói: "Coi thường quy định, tự mình dọn hàng bày bán trong cửa hàng! Coi thường tôn chỉ của Bảo Ngọc Hiên để bảo vệ đuổi khách! Coi thường đạo đức nghề nghiệp, đem vòng ngọc giá hai trăm vạn đưa cho người khác! Phùng Mao Tài! Ai cho ông những quyền này? Trăm năm danh dự của Bảo Ngọc Hiên thiếu chút nữa thì hủy trong tay ông!"
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,580
Điểm cảm xúc
175
Điểm
63
Phùng Mao Tài nghe thế liền biết ông ta xong đời rồi, hai chân mềm nhũn thiếu chút nữa quỳ thằng xuống đất.

Dư Vạn Niên ngay cả Tô Dĩ Mạt cũng không thèm nể mặt, thì ai có thể cứu ông ta, chỉ có thể liều chết nhận sai: "Tôi... giám đốc Dư, là tôi nhất thời hồ đồ! Tôi bị mỡ heo che mắt! Đây là lần đầu tiên, thật sự là lần đầu tiên! Xin ngài tha cho tôi!"

Dư Vạn Niên lạnh lùng nhìn ông ta: "Có phải lần thứ nhất hay không tất nhiên tôi sẽ cho điều tra kỹ, ông không cần cầu xin tôi, tôi không giữ được ông, ông cứ xuống phòng tài vụ kết toán tiền lương đi! Nếu như kết quả điều tra chứng minh ông có làm ra những chuyện tạo thành tổn thất cho cửa hàng thì chúng ta cứ theo luật mà làm vậy!"

Phùng Mao Tài nghe xong mà mặt xám như tro.

Lần này xong đời thật rồi, nếu những thứ trước kia cũng bị tra ra...

Dư Vạn Niên lại tiếp tục chuyển hướng về những nhân viên trốn trong góc: "Các người cũng coi như là nhân viên kì cựu của cửa hàng thế mà lần này lại làm tôi quá thất vọng. Làm nhiều năm như thế rồi mà những thứ cơ bản cũng không biết sao? Dám lạnh nhạt với khách! Bắt đầu từ hôm nay các người cũng không cần tới nữa!"

"Giám đốc Dư... giám đốc Dư... chúng tôi biết lỗi rồi..."

"Cho chúng tôi thêm một cơ hội đi!"

"Là quản lí bắt chúng tôi làm như vậy!"

...

Đám người Lương Bích Cầm vốn đang chờ vị giám đốc này nhượng bộ, ấy thế mà không ngờ tới kết quả sẽ thành như vậy, nghe những nhân viên kia cầu xin mà sắc mặt không kìm được xanh ngắt.

Nhất là Tô Dĩ Mạt, Dư Vạn Niên dù chỉ mắng quản lí thôi nhưng mỗi một câu đều như tát thẳng lên mặt cô ta.

Dư Vạn Niên xử lý nhân viên xong, mới hơi bình tĩnh lại đi tới cạnh đám người Tô Dĩ Mạt. Ông cũng không gọi cô ta là cô Tô, tựa như hoàn toàn không biết cô ta là ai vậy, khách khí mở lời: "Thưa cô, vừa rồi phải xử lí chút công việc trong cửa hàng đã khiến cô chê cười rồi. Chuyện lần này là lỗi của nhân viên chúng tôi, cho nên thật xin lỗi, vòng ngọc này cô không thể mang đi!"

"Cái gì! Đồ đã tặng rồi còn đòi về!!! Ông biết chị họ tôi là ai không hả?" Lương Bích Cầm sửng cồ lên.

"Bất luận có thân phận địa vị thế nào thì đến Bảo Ngọc Hiên của chúng tôi cũng chỉ có một tên, là khách hàng." Dư Vạn Niên lạnh nhạt đáp lại.

"Dĩ nhiên nếu như cô đây khó lòng bỏ được thứ yêu thích thì chỉ cần trả tiền là được, để tỏ lòng áy náy tôi có thể làm chủ giảm cho cô 5%"

Vẻ mặt của Lương Bích Cầm khó tin: "5%?" Vừa rồi ông ta bớt cho con tiện nhân Ninh Tịch kia 20%, thế mà lại chỉ cho chị cô ta 5%, đây là ý gì!

Giờ phút này sắc mặt của Tô Dĩ Mạt đã vô cùng khó coi, cái vòng tay bằng ngọc này, có mua hay không thì thể diện của cô ta cũng mất!

Cuối cùng cô ta hít sâu một hơi, lấy thẻ của mình ra rồi lạnh lùng nói: "Không cần giảm giá cho tôi."

"Cô quá khách khí rồi, cái này nhất định phải làm!" Dư Vạn Niên đem thẻ cho cậu thanh niên đứng phía sau, cuối cùng vẫn bớt cho Tô Dĩ Mạt 5%.

Sau cùng ngay cả đồ Tô Dĩ Mạt cũng không cầm, xanh mặt rời đi.

Lương Bích Cầm cầm lấy túi vòng ngọc, vội vội vàng vàng chạy theo phía sau...

"Chị họ! Chị! Chị đừng giận mà! Cái tên Dư Vạn Niên quá không thức thời rồi! Chị cứ coi như bị chó cắn một cái đi, về sau có cơ hội chúng ta chỉnh ông ta lên bờ xuống ruộng!"

"Đúng vậy Dĩ Mạt, Dư Vạn Niên kia chỉ là một tên không biết trời cao đất dày, so đo với loại người như vậy chẳng phải tự chuốc lấy bực sao!"

"Lần này do chúng ta xui xẻo thôi, bỗng dưng đụng phải Dư Vạn Niên tới kiểm tra đột xuất..."
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,580
Điểm cảm xúc
175
Điểm
63
Mua quà xong Ninh Tịch liền trở về căn hộ của mình, vừa cúi tìm chìa khóa xong ngẩng lên thì đột nhiên thấy một anh chàng cao to đen hôi, cơ bắp cuồn cuộn đập vào mắt.

Ninh Tịch sửng sốt một chút, lại nhìn nhìn số nhà, cô không đi nhầm mà?

"À... xin hỏi anh là ai? Đây là nhà tôi, anh cản đường tôi..."

"Ninh tiểu thư, tôi là Hùng Chí, Boss cho tôi đến bảo vệ cô."

Anh chàng vừa trả lời vừa ngoan ngoãn bước sang hai bước nhường vị trí ra cho cô nhưng vẫn tiếp tục làm môn thần giữ cửa.

Ninh Tịch có chút kinh ngạc: "Boss? Boss của anh là ai?"

Hùng Chí vẫn nghiêm túc trả lời: "Thưa tiểu thư, Boss của tôi họ Lục."

Khóe miệng Ninh Tịch khẽ méo: "Họ Lục... chắc không phải là Lục Đình Kiêu chứ?"

Hùng Chí gật đầu: "Đúng vậy."

Ninh Tịch đầu đầy hắc tuyến: "Đúng là anh ta hả... ôi mẹ nó! Đang êm đang đẹp cho người bảo vệ tôi làm cái gì?"

Hùng Chí mặt không đổi sắc trả lời: "Boss muốn tôi phụ trách an toàn của cô trong thời gian quay phim."

An toàn trong thời quay phim?

Ninh Tịch đột nhiên nghĩ đến cuộc trò chuyện với Lục Đình Kiêu tối qua, ban đầu anh nhất quyết không đồng ý cho cô nhận bởi vì có quá nhiều cảnh quay nguy hiểm, chẳng lẽ là vì lí do ấy?

Ninh Tịch hít sâu một hơi nói: "Đại ca à, dẫu cho là Boss của anh ra lệnh để anh lo chuyện an toàn của tôi trong thời gian quay phim nhưng mà muốn quay cũng phải chờ một đoạn thời gian nữa mà! Anh hình như tới hơi sớm thì phải?"

"Vậy hôm nào Ninh tiểu thư bắt đầu quay?" Hùng Chí hỏi.

"Cái này thì tôi cũng không biết... dù sao cũng không phải trong đoạn thời gian này!" Ninh Tịch trả lời.

Hùng Chí trầm ngâm suy nghĩ một chút, sau đó ngẩng đầu lên nói: "Nếu không xác định thì tất cả mọi khả năng đều có thể xảy ra vì thế tôi phải ở bên cạnh chấp hành mệnh lệnh của Boss."

Ninh Tịch cũng đến quỳ với khả năng suy luận của anh ta, đỡ trán nói: "Nhưng mà anh cứ đứng trước cửa nhà tôi như vậy thì rất ảnh hưởng tới sinh hoạt của tôi đấy, ông trẻ ạ! Bị người ta thấy còn tưởng có chuyện gì..."

Hùng Chí suy nghĩ một chút, sau đó gật đầu: "Vâng, tôi hiểu." Nói xong thì xoay người rời đi.

Hửm? Nhìn người này có vẻ cứng nhắc thế mà không ngờ lại dễ thuyết phục đến thế, Ninh Tịch thở phào một hơi, sau đó đi thẳng vào trong nhà.

Sau khi vào nhà, cô nhắn cho Lục Đình Kiêu bảo anh không cần cho người tới bảo vệ cô, rất phiền toái.

Tin nhắn đã gửi đi nhưng đầu bên kia mãi không trả lời lại.

Trước đây mỗi lần cô nhắn tin cho Lục Đình Kiêu thì chỉ cần mấy giây anh đã trả lời lại, đây là lần đầu tiên lâu thế mà chưa trả lời...

Chắc là công việc nhiều quá đi.

Ninh Tịch cũng không quá để ý đến chuyện này, đem chiếc vòng ngọc vừa mới mua ra nhìn lại thật kỹ.

Cũng không biết có phải chiếc vòng này là do cô dùng tiền cát-xê của bộ phim đầu tay mua được hay không mà càng nhìn càng thích, càng nhìn càng hài lòng, nhìn một lúc lâu mới cẩn thận cất đi.

Xem chút tin giải trí, lại xem vài tập phim thoáng chốc trời đã tối...

Di động vẫn không có chút âm thanh nào, Lục Đình Kiêu chưa trả lời cô.

Ninh Tịch hơi nhíu mày, theo lý thuyết thì thời gian này đã xong việc rồi ăn cơm rồi chứ, anh ấy không thấy sao? Hay là đã thấy mà không trả lời?

Cũng không biết tại sao mà trong lòng mơ hồ có chút bất an...

Mẹ nó! Điên mất thôi! Chỉ là nửa ngày không thấy tin nhắn trả lời thôi mà!

Ninh Tịch lắc đầu một cái, vội vàng ném di động đi ăn cơm, không nghĩ bậy bạ nữa...
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,580
Điểm cảm xúc
175
Điểm
63
Buổi sáng hôm sau.

Ninh Tịch sau khi chạy bộ buổi sáng thì đi mua bữa sáng.

Đang đi thì đột nhiên biến sắc.

Sau lưng hình như có người đang đi theo cô...

Ninh Tịch cũng không hốt hoảng, ung dung đi về phía trước, chỉ có điều là không ngừng chui vào mấy đường cong cong lượn lượn hay mấy ngõ hẻm, cho đến khi chắc chắn cắt đuôi được đối phương thì cô mới nhanh chóng tìm một chỗ ẩn nấp.

Rất nhanh, một thân ảnh cao lớn xuất hiện ở đầu hẻm, Ninh Tịch nắm chắc thời cơ bất ngờ xông tới khóa vai đối phương lại: "Mày là ai!"

Người đàn ông quay lại, Ninh Tịch sửng sốt: "Tại sao lại là anh?"

Đây không phải là người tối qua đứng ở cửa nhà cô sao?

Còn tưởng anh ta đi đâu, hóa ra là đổi một cách khác để bảo vệ...

Ninh Tịch thở dài một tiếng: "Không phải tôi đã nói rồi sao? Ít nhất là trong một hai tháng gần đây tôi sẽ không đóng phim! Anh đã yên tâm chưa!"

"Tiểu thư, tôi phải nghiêm túc chấp hành lệnh của Boss." Hùng Chí vẫn chắc như đinh đóng cột.

Ninh Tịch bó tay đỡ trán, sao Lục Đình Kiêu lại thu nhận một thủ hạ... như thế này...

Ninh Tịch còn đang không biết làm cách nào thuyết phục anh ta, Hùng Chí đột nhiên móc di động trong ngực ra nhìn, không biết anh ta thấy cái gì mà biến sắc, trầm ngâm nói: "Boss để mình tới đấy làm gì?"

"Boss? Cái gì Boss? Anh nói Lục Đình Kiêu sao?"

Từ tối qua đến giờ Ninh Tịch vẫn không nhận được tin nhắn của Lục Đình Kiêu, trong lòng mơ hồ dấy lên một chút bất an, lúc này lại đột nhiên có tin tức của anh làm cô không nhịn được đến gần liếc trộm một cái.

Người gửi tin tên là "Anh Hào", chắc là thuộc hạ nào đó của Lục Đình Kiêu.

Trên màn hình là một tin nhắn ngắn: "Boss có lệnh, tất cả mọi người bất kể đang ở đâu lập tức tập hợp tại kho quân dụng tọa độ XXX, Philadelphia.

Ninh Tịch thấy nội dung tin nhắn sau thì sắc mặt lập tức thay đổi... Philadelphia!!!

Má! Nơi Lục Đình Kiêu đi công tác lại là Philadelphia!!!

Philadelphia chẳng phải là một trong những căn cứ chủ chốt của tên khốn YS kia sao?

Hơn nữa địa điểm trong tin nhắn lại còn là kho quân dụng! Đang êm đang đẹp Lục Đình Kiêu lại gọi thuộc hạ đến kho quân dụng làm cái gì?

Chẳng lẽ thật sự có liên quan đến tên kia?

Nếu như thế thật, thì đây là chuyện lớn rồi...

Hung Chí thu di động, vội vàng nói với Ninh Tịch: "Tiểu thư, hiện tại tôi phải tới Philadelphia ngay lập tức, mời cô hãy cố chờ đến lúc tôi trở về mới bắt đầu quay phim."

Ninh Tịch càng nghĩ càng bất an, cáu kỉnh nói: "Quay quay quay cái gì mà quay, đã bảo thời gian gần đây không quay phim! Lục Đình Kiêu xảy ra chuyện gì rồi, không phải anh ấy đi nước X công tác sao? Đang êm đang đẹp sao lại kéo đến kho quân dụng?"

Thấy Ninh Tịch đã biết nội dung tin nhắn thì Hùng Chí hơi nhíu mày, nghiêm nghị nói: "Tiểu thư, những thứ này tôi không thể nói cho cô. Hiện giờ tôi cũng không có nhiều thời gian, mong cô thông cảm."

Hùng Chí nói xong lập tức biến mất như một con gió.

Người này nhìn bộ dạng y như con gấu mà chạy cũng nhanh phết nhỉ...

Ninh Tịch càng nghĩ lòng càng nóng như lửa đốt, đáng chết, rốt cuộc Lục Đình Kiêu xảy ra chuyện gì? Thay vì ở đây lo lắng sợ hãi không bằng đi xem thế nào! Không có vấn đề gì thì cô lén lén trở lại là được, còn nếu có chuyện gì thật...

Cuối cùng Ninh Tịch đưa mắt nhìn phương hướng Hùng Chí rời đi, lập tức phi thật nhanh lên nhà lấy ra giấy thông hành rồi không phóng thẳng ra sân bay...

Đến sân bay, Ninh Tịch tra một chút tin tức về chuyến bay của Hùng Chí thì thấy quả nhiên anh ta đã lên chuyến bay đến Philadelphia vì vậy Ninh Tịch cũng mua luôn một vé của chuyến đấy rồi lặng lẽ bám theo.

Xuống máy bay, một trận không khí lạnh ập tới.

Thời tiết của Philadelphia hôm nay không được tốt, trên bầu trời còn có mưa phùn bay lất phất, trong không khí lộ ra một cảm giác bất an.

Rời khỏi sân bay, Ninh Tịch cố gắng che dấu hành tung một cách cẩn thận bám theo Hùng Chí, không biết có phải cậu ta quá mức vội vàng hay không mà không hề phát hiện ra cô.
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,580
Điểm cảm xúc
175
Điểm
63
Philadelphia, nước X.

Hùng Chí móc ra một cây súng lục bán tự động Glook22, loại súng này có bề ngoài nhỏ gọn nhưng lực xuyên của đạn lại hết sức đáng sợ, cũng chính nhờ cây Glook 22 này mà Hùng Chí nhiều lần có thể chuyển nguy thành an.

Đi tới đây trong lòng Hùng Chí bỗng dâng lên một dự cảm bất thường, những năm gần đây cậu ta trải qua khá nhiều những nhiệm vụ vào sinh ra tử, đối với sự nguy hiểm dường như đã hình thành một loại dự cảm nhạy bén.

Ở phía sau, Ninh Tịch núp trong một xó xỉnh nhíu chặt chân mày, mơ hồ cảm thấy có chuyện gì không đúng lắm...

Dưới cái nhìn soi mói của Ninh Tịch, Hùng Chí hít một hơi thật sâu, sau đó xoay người tiến vào một khu tối mịt trong kho hàng bỏ hoang...

...

...

"Kỳ quái, sao Boss biết nơi này mà hẹn gặp chúng ta?"

Hùng Chí bên này vừa mới tiến vào kho hàng bỏ hoang không bao lâu thì xa xa một chiếc xe ô tô hối hả chạy tới, xe vừa dừng thì cửa xe phó lái mở ra, dẫn đầu là một trong những tâm phúc của Lục Đình Kiêu - Thạch Tiêu.

Rất nhanh sau đó lập tức có hai người trông có vẻ lưu manh, du côn cũng xuống xe, bám theo sau Thạch Tiêu.

"Lão đại, chẳng phải anh nói Boss muốn gặp chúng ta ở chỗ này sao? Đây hình như là kho quân dụng bỏ hoang mà!"

"Ừ... đây hình như là địa bàn của băng mafia nào đó tại Philadelphia, Boss với mấy băng mafia kia có quan hệ gì sao?"

Hai người đàn ông kia nghi ngờ hỏi Thạch Tiêu

"Mafia?"

Nghe cái tên này Thạch Tiêu có chút khó hiểu, hai người đàn ông trước mắt này đều là những nhân vật có chút thế lực ở Philadelphia thế nên khá quen thuộc đối với những thế lực ở đây, chính vì lí do này mà Thạch Tiêu mới thu nhận họ làm thủ hạ.

"Đúng thế, là mafia nhưng kho quân dụng này đã bỏ hoang từ lâu rồi, chắc cũng không có gì." Một trong hai người đàn ông gật đầu nói.

"Boss hẹn chúng ta gặp mặt ở kho hàng bỏ hoang của mafia..." Thạch Tiêu lầm bầm, sắc mặt càng ngày càng căng thẳng, sau đó nhìn về phía hai người đàn ông kia: "Làm việc cẩn thận một chút, nhìn ánh mắt của tôi mà làm việc!"

Dường như theo bản năng mách bảo mà trong lòng Thạch Tiêu có chút bất an.

Rất nhanh, Thạch Tiêu và hai người đàn ông kia tiến vào kho quân dụng.

Trong một góc, Ninh Tịch cũng không nhàn rỗi, bám theo đám Thạch Tiêu vào kho hàng...

Trong kho cực kì âm u ẩm ướt, không khí còn có mùi ẩm mốc và mùi rượu bia khó ngửi. Ánh sáng bên ngoài rất khó chiếu vào bên trong, bất kể là Ninh Tịch hay đám người Thạch Tiêu đều khó có thể nhìn rõ tình hình bên trong kho hàng.

"Cẩn thận một chút!" Thạch Tiêu cố gắng đè thấp giọng, nói với hai người đàn ông theo sát.

Bỗng, có tiếng súng lục lên nòng, hai người đàn ông đi theo Thạch Tiêu lập tức khẩn trương, chẳng lẽ không phải Boss hẹn gặp lão đại ở chỗ này sao?

"Di động đâu! Mau mở ra xem tình hình đi!" Thạch Tiêu nói.

"Dạ dạ dạ!" Một người trong đó vội lấy di động ra mở chức năng "đèn pin".

Khi ánh sáng di động chiếu sáng đến chỗ u ám phía trước, Thạch Tiêu chợt biến sắc, chỉ thấy cách mười mấy mét phía trước là Hùng Chí đang nằm thoi thóp dưới đất, mặt mũi sưng vù vô cùng chật vật.

"Hùng Chí!!!"

Thạch Tiêu không kịp nghĩ nhiều lập tức lao về phía Hùng Chí, sau đó đỡ Hùng Chí dậy.

"Con... con mẹ nó chứ.... có nội gian... nội gian!" Thấy rõ người trước mắt là Thạch Tiêu, Hùng Chí lớn tiếng gầm lên.

"Nội gian?" Đáy lòng Thạch Tiệu lạnh ngắt, khẽ siết chặt khẩu súng nắm trong tay.
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,580
Điểm cảm xúc
175
Điểm
63
Lúc trước cậu đã cảm thấy kì quái, sao Boss lại biết cái nơi quỷ quái này mà hẹn gặp ở đây...

"Thạch Tiêu, đi! Đi mau, có mai phục! Boss không có ở đây, không có ở đây!!!" Âm thanh từ miệng Hùng Chí phát ra gần như đang gào thét, gân xanh trên trán nối lên, trong mắt dày đặc tia máu.

Nhưng không chờ Thạch Tiêu mở miệng nói gì thì đèn chiếu sáng cỡ lớn trong kho hàng được bật lên. Trong nháy mắt trong kho hàng tăm tối bỗng sáng bừng như ban ngày.

"Oanh!!!"

Ánh đèn mãnh liệt khiến Thạch Tiêu cùng Hùng Chí cũng như đám người nhắm chặt mắt lại theo bản năng. Tiếp đó là tiếng cửa kho hàng bị va đập một cách hung hãn.

Đợi đến lúc thích nghi hoàn toàn với ánh sáng mạnh thì cửa sắt của kho hàng được đóng lại và... bị khóa kín.

"Ha ha ha ha một lũ ngu!!!"

Ở chỗ sâu trong kho hàng vang lên một loạt tiếng bước chân lộn xộn, đám người Thạch Tiêu nghe thấy có người dùng tiếng Trung không thạo đang to miệng cười nhạo.

Chỉ mấy giây sau, bốn người đàn ông ngoại quốc cao to mặc áo thun bó sát đi tới, sau lưng còn có một cô gái ngoại quốc có mái tóc dài buông xõa mặc đồ đen bó sát.

Một trong những tên đàn ông đó để đầu trọc, ở cánh tay, cổ đều có những hình xăm khoa trương. Hắn ta nhìn về phía đám người Thạch Tiêu và Hùng Chí như đang nhìn những con cá chết, trong mắt còn có một tia trào phúng.

Thẳng đến lúc này Thạch Tiêu mới hoàn toàn hiểu rõ, Boss không hề có mặt ở đây, hoặc nói đúng hơn là Boss chưa từng hẹn gặp bọn họ. Là do thằng chó Hồng Chấn Hào bán đứng bọn họ, đem cậu và Hùng Chí lừa đến chỗ này!

"Hồng Chấn Hào, con mẹ thằng chó! Tao đào mả bà nội nhà mày lên!!" Khuôn mặt Thạch Tiêu đỏ phừng phừng, mở miệng mắng chửi.

Lúc Hồng Chấn Hào gửi tin nhắn nói Lục Đình Kiêu hẹn bọn họ ở đây, hai người cũng không có nghĩ nhiều, méo thể ngờ được là lại trúng kế của thằng chó đấy.

"Ha ha ha ha, một đám ngu như lợn!" Tên đầu trọc xăm trổ khắp người lớn tiếng cười nhạo.

Cô gái ngoại quốc đứng một bên không nói câu gì nhưng trong tay vẫn đang nghịch một khẩu súng màu đen lạnh như băng.

"Các người... các người rốt cuộc là ai, có biết Lục Đình Kiêu hay không! Chúng tôi là người của Lục Đình Kiêu." Một gã mà Thạch Tiêu mang tới lên tiếng.

Thạch Tiêu liếc gã một cái, đến lúc này rồi còn nói cái khỉ gì nữa, méo cần biết đám người này là ai nhưng đã có gan lừa bọn họ đến kho hàng này thì mục đích chỉ có một - giết chết bọn họ!

"Hôm nay, tao muốn chúng mày chết ở đây, kho tàu hết lũ heo chúng mày!" Tên đầu trọc hung hãn nói.

Nghe thấy thế, gã vừa xưng là người của Lục Đình Kiêu nhanh chóng rút súng lục bên hông ra, nhắm thẳng tên đầu trọc mà bắn: "Bố có chết cũng phải kéo mày theo!"

"Alice, giết con lợn kia!"" Tên đầu trọc lạnh giọng ra lệnh.

Cô gái ngoại quốc nhanh chóng giơ khẩu súng trong tay lên, "đoàng" - một âm thanh thật lớn vang lên, chuẩn xác bắn rớt khẩu súng trong tay gã kia.

"Aaaaa...!" Tên kia gào lên, phản lực quá mạnh khiến khẩu súng đang nắm chặt trong tay bay đi, cả người lảo đảo lùi về sau mấy bước tí nữa thì ngã trên mặt đất.

Thấy vậy sắc mặt của Thạch Tiêu và Hùng Chí càng thêm khó coi, khả năng bắn súng của ả này... quá chuẩn xác! Hơn nữa còn cực nhanh, không cho đối thủ bất cứ một cơ hội phản kháng nào.

"Hửm, bảo bối Alice của tôi ơi, sao baby không một súng giết chết con lợn kia luôn!" Tên đầu trọc khó hiểu nhìn về cô gái ngoại quốc.

"Giết hắn, không cần súng chỉ... dùng tay không thôi." Vẻ mặt cô gái ngoại quốc kia lạnh như băng, bộ đồ màu đen bó sát người uốn lượn theo bước chân cô tiến gần đến người đàn ông kia.
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top