[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

Trạng thái
Không mở trả lời sau này.

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,759
Điểm cảm xúc
1,572
Điểm
113
Chương 413VỀ NHÀ CÙNG TÔI

Lục Đình Kiêu cầm áo khoác từ cây treo quần áo lên, vừa mặc vừa nói: "Sợ không được, sáng mai tôi phải đi công tác nước ngoài."

"Cái gì!" Ninh Tịch kinh hãi.

Đúng là sấm sét giữa trời quang! Ngay cả Đại ma vương cũng đi sao?

Lục Đình Kiêu suy nghĩ một chút, sau đó nói: "Cho nên hiện giờ có hai phương án."

"Là gì?" Ninh Tịch vội vàng hỏi.

Lục Đình Kiêu: "Phương án thứ nhất, chờ một tuần sau tôi đi công tác về!"

"Tận một tuần á!" Mặc dù cũng không tính là dài nhưng cũng không phải là ngắn nha!

"Vậy phương án thứ hai?"

Lục Đình Kiêu nhìn cô nói: "Phương án hai... về nhà cùng tôi."

"Hả?" Ninh Tịch ngẩn ngơ: "Đây... có ý gì?"

"Là buổi tối em có thể ở nhà tôi ăn một bữa cơm, sau bữa tối tôi sẽ xem nốt một nửa còn lại, sau khi xem xong sẽ thảo luận với em. Chắc có thể giải quyết trong hôm nay." Lục Đình Kiêu khẳng định.

Ninh Tịch chớp mắt một cái, không chút do dự nói: "Tôi chọn cái thứ hai!"

Cái này còn cần phải chọn sao, nhưng mà sau khi chọn xong, thế quái nào cô lại có cảm giác tự mình nhảy xuống hố vậy trời.

Trong đôi mắt Lục Đình Kiêu thoáng lên một nét cười: "Ừ, đi thôi."

Ninh Tịch ân cần đi phía trước giúp Lục Đình Kiêu mở cửa. Kết quả vừa mở ra phát liền ngu người...

Thời gian này hẳn là mọi người đều đã tan làm mới đúng, nhưng sao cô lại nhìn thấy nguyên một phòng đầy ắp nhân viên thế này. Cả phòng không thiếu một ai vẫn đang ngồi trước bàn làm việc chăm chỉ công tác, trừ chuyện ánh mắt tò mò của bọn họ cứ len lén bắn sang bên này.

Ninh Tịch không kìm được xúc động: "Boss đại nhân, nhân viên nhà anh... đều thật chăm chỉ!"

Lục Đình Kiêu quét mắt nhìn những nhân viên nhà mình một cái, lại nhìn Trình Phong - đứng bên ngoài không biết đã đợi bao lâu.

Trình Phong gánh vác hy vọng của tất cả mọi người, cho nên có sợ thế nào đi nữa cũng chỉ có thể run rẩy đi tới trước. Dĩ nhiên anh không thể nói là mọi người bị dọa đến không dám tan làm nên chỉ có thể cười ha ha nói: "Vì cảm tạ công ty cất nhắc nên hôm nay mọi người chủ động làm thêm giờ..."

Lục Đình Kiêu lạnh mặt: "Tôi luôn chủ trương công việc quan trọng ở năng suất chứ không phải làm thêm giờ."

Trong đầu Trình Phong nghĩ, toi đời rồi.

Ngay sau đó Lục Đình Kiêu lại nói một câu: "Nhưng mà có tinh thần cũng rất đáng khen, tháng này tất cả mọi người tăng 30% lương coi như tiền thưởng."

Lục Đình Kiêu dĩ nhiên biết bọn họ đang nghĩ cái gì trong lòng, nhưng dù sao hôm nay anh cũng có chút thất thố khiến bọn họ sợ, thôi coi như là tiền... bồi thường tinh thần đi...

Hơn nữa vừa rồi vợ cũng khen bọn họ chăm chỉ!

Tất nhiên đây mới là điểm mấu chốt.

Nghe Lục Đình Kiêu nói vậy thì tất cả mọi người đều không dám tin vào tai mình.

Tai họ bị nghễnh sao?

Lo lắng cả một buổi chiều, còn tưởng công ty phá sản, kết quả... ông chủ lại phát tiền thưởng!!!

Nhưng mà còn chưa hết khiếp sợ vụ tiền thưởng thì chuyện càng đáng sợ hơn đã kéo đến...

"Đi thôi." Lục Đình Kiêu nghiêng người nói với Ninh Tịch một câu, sau đó đi thẳng đến lối ra vừa đi vừa nói với hỏi: "Tối muốn ăn gì? Nghe bảo em muốn giảm cân, tôi để nhà bếp chuẩn bị chút thức ăn thấp carlo nhé?"

"Ừ ừ, cũng được! Thật ra thì tôi ăn gì cũng được, anh không cần lo đâu! Cùng lắm thì tôi ăn ít một chút!"

"Giảm cân cũng được nhưng phải chú ý thân thể, lần trước Tần Mộc Phong có đề cử một bác sĩ dinh dưỡng đấy, em thấy sao? Nếu được thì tôi để cô ấy lên thực đơn cho em!"

"Thế có phiền người ta quá hay không?"

"Không đâu, để buổi tối tôi giúp em gọi điện nói một tiếng."

...

Toàn thể các nhân viên công ty: "..."
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,759
Điểm cảm xúc
1,572
Điểm
113
Chương 414KHÔNG KỊP ĐỀ PHÒNG BỊ THỨC ĂN CHO CHÓ NÉM CHO ĐẦY MẶT

Úi má nó!!!

Bọn họ vừa nhìn thấy cái gì?

Bọn họ vừa nghe được cái gì?

Không kịp đề phòng bị thức ăn cho chó ném cho đầy mặt!!!

Trong phút chốc tất cả mọi người đều quay phắt nhìn về phía Trình Phong, trạng thái kia hình như sắp hóa cuồng...

"Ông! Chủ! Của! Chúng! Ta! Sắp! Có! Vợ!!!"

"Đệch! Trợ lý Trình, anh quá không có nghĩa khí rồi! Chuyện lớn thế mà miệng cứ kín như bưng! Nói cho anh em biết chút thì thiếu miếng thịt à!"

"Làm chúng tôi sợ đến tiểu ra quần!"

"Mới nãy ông chủ phát tiền thưởng chắc không phải vì bà chủ tương lai khen chúng ta một câu chăm chỉ đấy chứ? Boss có thích chúng ta làm thêm giờ bao giờ đâu!"

"Nhất định là vậy!"

...

Trình Phong trợn trắng mắt, đến anh cũng sợ đến tiểu ra quần có được không?

Cũng may là hai người không có xung đột gì, với lại sếp không chỉ phát tiền thưởng mà còn dùng lời nhỏ nhẹ thế kia thì chắc chắn nguy cơ đã giải trừ, sau cơn mưa trời lại sáng.

Từ một khía cạnh nào đó thì Ninh tiểu thư mới là người quyết định sống chết của bọn họ thì phải!

Thoáng bình tĩnh lại, một nữ nhân viên mất hứng lầm bầm: "Các anh đừng có ở đây mà kích động vớ vẩn, ai biết có phải bà chủ tương lai hay không chứ!"

Công ty có không ít nữ nhân viên thầm ái mộ Lục Đình Kiêu, một lòng cho rằng Boss đại nhận là thuộc về tất cả mọi người. Cho nên việc đột nhiên phát hiện hoa đã có chủ khiến họ chẳng thể dễ chịu chút nào, lập tức rối rít phụ họa: "Nói không chừng chỉ là vui một chút thôi ý chứ!"

Có nhân viên nam nhìn bọn họ như mấy đứa ngốc, đứng ra phản bác: "Từ góc độ cùng là đàn ông mà nói thì Boss lần này tuyệt đối nghiêm túc! Nếu Boss là loại người thích chơi đùa thì nhiều năm qua bên người anh ấy sẽ thiếu đàn bà sao? Mấy cô từng thấy dáng vẻ thất thố của Boss bao giờ chứ? Mấy cô thấy bộ dạng dịu dàng của Boss bao giờ chưa? Mấy cô thấy Boss nói chuyện với ai mà đầy đủ chủ vị như thế chưa?"

"Đâu chỉ thế! Từ lúc tôi vào công ty đến giờ chưa bao giờ thấy Boss nói dài đến vậy, thiếu chút nữa tôi còn cho rằng anh ấy bị rối loạn chức năng giao tiếp đấy! Không ngờ tán gái thì lại không mắc hì hì hì."

"Đây đã là cái gì, tôi còn tưởng Boss của chúng ta thích đàn ông cơ?"

...

Mấy cô nhân viên nữ một bộ không cam lòng nhưng cũng chẳng thể nào phản bác.

Phản bác không được thì khó tránh khỏi việc đi dìm hàng người khác: "Người phụ nữ kia rốt cuộc là ai? Còn đeo khẩu trang! Chả nhẽ bộ dạng không thể gặp người sao?"

"Dẫu cho có đeo khẩu trang cũng nhìn ra cô ấy là một đại mỹ nữ, đám đàn bà các cô cũng dám mơ ước Boss sao, thôi đừng nằm mơ giữa ban ngày nữa!"

"Khốn khiếp nhà anh, ai nói mơ ước Boss chứ! Chúng tôi chỉ không ưa hồ ly tinh dụ dỗ Boss của chúng tôi mà thôi!"

"Chẳng lẽ là Tô Dĩ Mạt sao? Thật ra thì hình tượng của Tô Dĩ Mạt cũng khá tốt! Rất nữ thần! So với Boss cũng coi như là... xứng đôi vừa lứa!"

"Đồ mắt lợn luộc! Cái đứa giả từ đầu tới chân như cô ta sao xứng với Boss của chúng ta được?"

"Đừng cãi nhau đừng cãi nhau nữa! Đám đàn bà các cô thì Boss có thích người nào cũng chẳng khiến các cô hài lòng được..."

...

Bạch Kim Đế Cung

Xuống xe, Ninh Tịch có chút hoảng hốt nhìn căn biệt thự trước mắt.

Nói thật, lúc rời khỏi nơi này cô chưa từng nghĩ có ngày sẽ quay lại đây.

Lục Đình Kiêu thấy cô ngẩn người thì hỏi: "Sao vậy?"

"Không sao", Ninh Tịch lắc đầu một cái rồi theo vào nhà.

Đi được nửa đường thì chuông điện thoai reo, là Giang Mục Dã gọi điện tới.

"Alo, gì thế?"

"Không có gì, chỉ nhắc cô một câu buổi tối đừng có tới trễ! Để tôi cô đơn thì tôi sẽ trở mặt với bà đấy!"

Giang Mục Dã đầu bên kia uy hiếp.

Ninh Tịch mê mang: "Buổi tối... buổi tối trễ trủng cái gì?"

"Ninh Tiểu Tịch! Bà chán sống rồi có đúng không?"

"À à, nhớ ra rồi, nhớ ra rồi, buổi tối có live stream game đúng không? Biết biết! Tôi chỉ đùa với ông thôi chứ tuyệt đối không quên đâu! Tuyệt đối không trễ! Cúp nha!" Ninh Tịch cúp điện thoại thật nhanh, vẻ mặt khó tránh khỏi có chút chột dạ.

Trên thực tế thì dưới sắc đẹp của Boss đại nhân, cô đã sớm đem chuyện này quăng đến chín tầng mây rồi!

Ninh Tịch đau khổ nhìn về phía Lục Đình Kiêu: "Boss đại nhân, là thế này... tôi đang là đại diện thương hiệu cho một game, cho nên tối nay có kế hoạch tuyên truyền, muốn quay live stream... làm thế nào..."

"Em có thể dùng máy tính của tôi."
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,759
Điểm cảm xúc
1,572
Điểm
113
Ninh Tịch sửng sốt: "Dùng máy tính của anh?"

Lục Đình Kiêu nhẹ nhàng xoa đầu cô: "Yên tâm, máy tính cấu hình đủ mạnh, tốc độ mạng cũng rất nhanh, sẽ không có vấn đề gì đâu."

"À à à!" Nhìn vẻ mặt đáng tin cùng giọng nói dịu dàng của Boss đại nhân, trong mắt Ninh Tịch lấp lánh toàn sao, gật gật đầu.

Cấu hình và tốc độ máy tính của Đại ma vương như nào thì chính cô cũng từng trải nghiệm qua. Hồi ở đây thì điều khiến cô thích nhất chính là tốc độ mạng, nhanh cực kì, dùng để lướt weibo hay chơi game đều cực sướng.

"Tôi đưa em lên, em có thể thử trước một chút."

"Ừ ừ được!"

Hai người vừa bước vào nhà thì cách đó không xa quản gia Viên đã trông thấy, vẻ mặt ông kinh ngạc nhưng đầu tiên là rũ mắt xuống, cung kính nói: "Đại thiếu gia đã về!"

"Ừ."

"Chào Tịch tiểu thư, hôm nay cô tới... làm khách?" Tiếp sau đó quản gia nhìn về phía Ninh Tịch hỏi dò, trong giọng nói không giấu được vẻ kích động.

"Chào bác quản gia! Tôi tới có chút việc!" Ninh Tịch trả lời.

"Thế à..." Quản gia Viên có chút thất vọng. Nhưng mà nghĩ kĩ lại thì có thể hòa bình ấm áp sống chung một chỗ cũng là hướng phát triển tốt rồi, nhìn tâm tình Đại thiếu cũng có vẻ không tệ.

Chuyện lần trước nháo lớn đến vậy quả thật dọa ông mất hồn mất vía.

Lúc này Loan Loan kích động chạy tới: "Tịch tiểu thư, cô đã về rồi!"

Một câu "cô đã về rồi" khiến tâm tình vốn rất bình tĩnh của Ninh Tịch lại xao động, ầy ầy, thủ hạ của Đại ma vương ai cũng không phải dạng vừa nha!

Ninh Tịch cười khẽ: "Loan Loan có nhớ tôi không nào?"

"Nhớ chứ..." Loan Loan đỏ mặt trả lời, lúc này mới phát hiện Lục Đình Kiêu cũng ở đây liền vội vàng khom người chào hỏi: "Đại thiếu gia đã về!"

Cô bé này không biết giấu sắc mặt, biểu hiện thế này rõ ràng là Ninh Tịch còn được hoan nghênh hơn so với anh nhiều...

May Lục Đình Kiêu đã quen rồi, chỉ cần đừng có chiếm dụng quá nhiều sự quan tâm và chú ý của vợ anh là được.

Lục Đình Kiêu cùng với Ninh Tịch vào nhà, Loan Loan vui vẻ nhìn ông quản gia: "Chú Viên, sao Tịch tiểu thư lại bỗng dưng tới đây? Có phải cô ấy với Đại thiếu gia..."

Quản gia Viên: "Đừng có đoán mò, Tịch tiểu thư chỉ tìm Đại thiếu gia có việc thôi, nhưng mà chú thấy bầu không khí giữa hai người có vẻ không tệ."

Còn có một câu ông vẫn chưa nói, đó là không biết có phải ảo giác của ông hay không cơ mà ông luôn thấy, ánh mắt của Tịch tiểu thư nhìn Đại thiếu gia có vẻ hơi khác so với hồi trước...

Chào hỏi với đám Loan Loan xong, Ninh Tịch theo Lục Đình Kiêu vào thư phòng.

Lục Đình Kiêu nhấn xuống nút khởi động, giúp Ninh Tịch kéo ghế ra tỏ ý muốn cô ngồi xuống, sau đó nhấn mật mã mở máy ngay trước mặt cô.

Ninh Tịch cũng không kịp tránh vì vậy cũng nhìn thấy Lục Đình Kiêu đánh mật mã. Cũng vì tò mò mà cô lẩm bẩm theo bản năng: "l...u..c..k..y..712?"

Lucky là may mắn, vậy 712 là ý gì? Hình như cũng không phải sinh nhật Lục Đình Kiêu, cũng không phải sinh nhật Tiểu Bảo, đương nhiên cũng không phải sinh nhật cô.

Lục Đình Kiêu khoác một cánh tay lên lưng ghế, một tay vòng qua người cô điều khiển chuột. Nghe được giọng cô lẩm bầm thì nhẹ giọng đáp: "Đó là ngày may mắn của tôi, là ngày đầu tiên tôi gặp em."

"Hựm... khụ khụ khụ..." Chết sững một hồi thì Ninh Tịch cả kinh ho khan một trận.

Cẩn thận nghĩ lại một chút thì đúng thật! Lúc nãy đúng là hoàn toàn không nhớ tới!
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,759
Điểm cảm xúc
1,572
Điểm
113
Chương 416KHÔNG NHỊN ĐƯỢC MUỐN NHÀO VÀO THÌ PHẢI LÀM SAO

Lục Đình Kiêu giống như vừa nói một câu rất bình thường, vẻ mặt không đổi lưu loát mở trình duyệt lên: "Em chơi game đi."

"À à... ngay đây..." Ninh Tịch vội vàng cầm lấy con chuột.

Kết quả là Lục Đình Kiêu còn chưa kịp rút tay ra thì cô đã vô tình chạm vào tay Lục Đình Kiêu, lại vội vàng rụt tại: "Thật xin lỗi thật xin lỗi..."

Đang tính đứng dậy xin lỗi, nhưng mà đầu lại đập vào lồng ngực Lục Đình Kiêu...

Ninh Tịch: "..."

Lục Đình Kiêu xoa xoa đầu của cô, dường như nhìn rõ sự lúng túng của cô nên dịu dàng nói: "Không phiền em nữa, tôi xuống bếp xem một chút, có vấn đề gì gọi tôi."

Ninh Tịch gật đầu không ngừng: "Vâng vâng vâng!"

Thấy Đại ma vương đóng cửa rời đi, Ninh Tịch mới thở phào nhẹ nhõm, ôm mặt gục trên bàn làm việc...

Lục Đình Kiêu...

Anh còn như thế, còn như thế...

Tôi... không nhịn được muốn nhào vào thì phải làm sao? Huhuhu...

Ninh Tịch thật vất vả mới bình tĩnh lại được, lên trang chủ của trò chơi sau đó bắt đầu tải game.

Tốc độ mạng ở đây vẫn dũng mãnh như vậy, không tới mười phút đã tải xong hết rồi.

Nhập vào mật mã, đăng nhâp game, giở danh sách bạn tốt ra thì thấy Giang Mục Dã đã online.

Cơ hồ thấy cô vừa mới đăng nhập vào thì Giang Mục Dã đã phát lời mời voice chat.

Ninh Tịch đồng ý: "Ông lên sớm thế à?"

Giang Mục Dã ở đâu bên kia hừ một tiếng: "Bà cho là tôi cũng giống bà chắc! Ủa, sao hôm nay chăm chỉ thế?"

"Chăm chỉ cũng có lí do à? Mau lập đội đi! Đánh hai trận làm nóng người đã!"

"Ok, lên luôn!" Giang Mục Dã vừa nghe tới chơi game thì tinh thần lập tức tỉnh táo, cái gì cũng quăng luôn ra sau gáy.

Chỉ có điều hai người vừa đánh đã bắt đầu một bi kịch...

Giang Mục Dã nhanh chóng gào lên: "Ninh Tịch! Bà chết rồi à! Ngây ngô cái khỉ gì đó! Đờ mờ! Đờ mờ đờ mờ! Đừng mà, có mai phục... Mẹ! Bà muốn chết hả Ninh Tiểu Tịch! Hôm nay quên uống thuốc hả...!"

"Cút! Ông mới quên uống thuốc! Sao phản ứng chậm thế còn không nhắc tôi sớm chút được sao? Đường đường là một kiếm khách đến vú em của mình còn không bảo vệ nổi mà còn mắng tôi!" Ninh Tịch mặc dù chột da nhưng tuyệt đối sẽ không chịu thiệt ngoài miệng.

Giang Mục Dã tức xì khói: "Mẹ kiếp! Bà đừng có mà đổi trắng thay đen như thế! Ninh Tiểu Tịch, bà thử đặt tay lên ngực mà tự hỏi lương tâm xem hồn bà có để ở đây không?"

Bị Giang Mục Dã vạch trần, Ninh Tịch câm nín: "Tôi..."

Hôm nay Đại ma vương xài sát chiêu liên hoàn, hiện giờ cô được thế này đã là phát huy hết khả năng rồi có được hay không?

Ninh Tịch nghiến răng: "Nói ít thôi! Làm ván nữa!"

Trận thứ hai bắt đầu, vẫn là kết cục thê thảm...

Bị chết quá thảm, Ninh Tịch cũng bắt đầu mắng chửi Giang Mục Dã: "Giang Mục Dã, ông bị chó cắn rồi à! Cứ đâm đầu về phía trước tìm chết làm gì! Tôi có là Hoa Đà tái thế cũng không cứu được ông đâu! Đổi lại, tôi không muốn chơi vú em, tôi muốn chơi kiếm khách!"

"Mẹ kiếp, đây là công ty yêu cầu chứ không phải tôi cam tâm tình nguyện! Hơn nữa căn bản là chơi thế này cũng chẳng làm sao, mặc dù bà chơi giỏi tấn công nhưng không đến nỗi chơi vú em nát như thế! Thành thật khai báo, rốt cuộc bà làm sao?" Giang Mục Dã càng nghĩ càng không đúng.

"Lông Vàng, ông đừng có viện cớ! Rõ ràng chính ông ngáng chân tôi..." Ninh Tịch làm sao có thể thừa nhận chuyện mình bị sắc đẹp làm cho mất hồn mất vía chứ, nên đành kiên quyết đổ chậu phân kia lên đầu Giang Mục Dã.

Giang Mục Dã bên kia suýt nữa bị cô làm cho tức đến hộc cả máu...

Ninh Tịch đang mắng Giang Mục Dã đến xuất thần, vừa ngẩng đầu một cái đã thấy Lục Đình Kiêu đang đứng tựa vào cửa nhìn cô, không biết anh đã đến đây tự bao giờ.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,759
Điểm cảm xúc
1,572
Điểm
113
Chương 417LÚC CHỬI NGƯỜI RẤT ĐÁNG YÊU

Ninh Tịch lúng ta lúng túng vội vàng tắt micro: "Khụ khụ, anh đến từ bao giờ?"

Chẳng lẽ nhìn thấy hết bộ dạng mắng chửi người của cô rồi à! Cô lại tạo nghiệt gì đây!

"Thật ra thì lúc bình thường tôi chơi game cũng không nóng tính như vậy, cũng sẽ không chửi người lung tung, chủ yếu là vì Giang Mục Dã hôm nay chơi quá nát..." Ninh Tịch tiếp tục đùn đẩy trách nhiệm.

Khóe miệng Lục Đình Kiêu khẽ nhếch lên: "Rất đáng yêu mà."

Ninh Tịch đần thối mặt: "Hả? Cái gì đáng yêu?"

Lục Đình Kiêu: "Lúc em mắng người."

Ninh Tịch: "..."

Đại ma vương, tôi đã trọng thương cạn sạch máu rồi anh còn không tha cho tôi...

"Cơm tối đã xong, xuống ăn cơm trước hay là...?" Lục Đình Kiêu hỏi.

"Ừ, ăn cơm ăn cơm!" Cô muốn ăn cải xanh!!!

...

Ninh Tịch thấy trên bàn để ba chay một mặn cùng một canh, tất cả đều là đồ ăn gia đình, rất dễ chịu cũng rất có cảm giác thèm ăn, hơn nữa lại còn có một đĩa cải xanh.

Đại ma vương không phải là cố ý đấy chứ?

"Thế này đủ chưa?" Lục Đình Kiêu không an tâm hỏi.

"Đủ đủ, khẳng định đủ rồi!" Để tránh vừa mở miệng đã gặp nguy hiểm, Ninh Tịch nhanh chóng gắp vài đũa đồ ăn rồi cúi đầu lùa cơm.

"Ăn từ từ thôi." Lục Đình Kiêu nhìn cô, trong mắt có một chút khẩn trương không dễ phát hiện.

Ninh Tịch quả thật không phát hiện, vẫn tiếp tục ăn cơm. Nhưng mà ăn ăn một hồi cô phát hiện có cái gì là lạ...

"À... ờ... Lục Đình Kiêu..."

"Sao vậy?" Lục Đình Kiêu lập tức để đũa xuống hỏi.

Ninh Tịch cắn một miếng cà tím, cân nhắc chọn lời nói: "Đầu bếp làm cơm nhà anh hôm nay tâm trạng không tốt à?"

Lục Đình Kiêu suy nghĩ một chút, rất chắc chắn trả lời: "Không đâu, tâm tình rất tốt."

Ninh Tịch chớp mắt một cái: "Vậy sao... có vẻ như trù nghệ hôm nay... có chút không giống như mọi hôm thì phải?"

Lục Đình Kiêu nghe vậy lập tức dựng thẳng sống lưng, nhưng mà trên mặt vẫn chả thay đổi chút nào: "Nói thế là sao?"

Ninh Tịch chỉ đĩa cà tím kho: "Món này rõ ràng cho muối hơi quá tay..."

Sau đó lại gắp một đũa bí xanh xào thịt: "Món này cũng quá lửa đến nỗi thịt cũng cháy, trứng xào cà chua thì toàn là cà chua, trứng chả thấy đâu... quan trọng nhất là hình như canh quên cho muối..."

Nói xong ngẩng đầu nhìn Lục Đình Kiêu một cái, vốn còn định chê tiếp ai dè phát hiện vẻ mặt anh có gì đó không đúng.

Ninh Tịch chột dạ, trong đầu thoáng qua một suy nghĩ rồi lộ vẻ mặt không thể nào.

Một lúc lâu sau, Ninh Tịch nuốt nước miếng yếu ớt hỏi: "Ấy, Lục Đình Kiêu... những món này... chắc không phải... là anh nấu chứ?"

Vẻ mặt Lục Đình Kiêu nặng chịch, dường như có chút gì đó không muốn thừa nhận, nhưng mà anh không muốn nói dối nên một lát sau chỉ có thể cứng đờ gật đầu một cái: "Ừ."

"Phụt..." Ninh Tịch kinh hoàng: "Anh làm thật ý hả!"

Toi rồi toi rồi! Sao không nói sớm chứ!

Cô vừa đem toàn bộ thức ăn Đại ma vương làm chê cho lên bờ xuống ruộng!

Ninh Tịch đỡ trán, vội vàng bổ sung: "Ai da, tôi còn tưởng đầu bếp nhà anh làm chứ, nên mới lấy tiêu chuẩn đầu bếp nhận xét, tất nhiên là yêu cầu hơi cao. Không ngờ Boss đại nhân lại đích thân xuống bếp, khụ, mạo muội hỏi một câu, đây chẳng lẽ là... lần đầu anh xuống bếp?"

"Không phải, lúc trước có làm qua mấy lần." Sắc mặt Lục Đình Kiêu vẫn rất khó coi, làm một người theo đuổi chủ nghĩa hoàn mỹ thì lần đầu tiên nếm mùi sự thất bại quả thật là bị đả kích không nhẹ.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,759
Điểm cảm xúc
1,572
Điểm
113
Chương 418VÌ MỘT NỤ CƯỜI CỦA MỸ NHÂN

"Àà, có làm mấy lần thì anh vẫn là một tay mơ thôi! Không phải tôi cố ý muốn khen anh đâu cơ mà tay mơ có thể làm được thế này đã vô cùng lợi hại rồi! Anh nhìn miếng cà này này, làm cực kì thơm, mặc dù cho hơi nhiều muối một chút nhưng tuyệt đối là thượng phẩm, còn món bí xanh xào thịt này nữa, miếng thịt... hơi cháy một chút nhưng thật ra thì tôi thích ăn thịt cháy cạnh, còn món trứng xào cà chua..."

"Bởi vì thấy trong trứng có lẫn vỏ trứng nên chỉ có thể bỏ gần hết chỗ trứng đi." Lục Đình Kiêu nói.

Ninh Tịch nghẹn, khó mà có thể mở lời khen tiếp: "À à, khó trách, đây chính là thái độ nghiêm túc của đầu bếp đó! Thật ra thì có vài miếng vỏ trứng cũng không sao, lúc tôi mới biết nấu cơm thì chỉ cần nấu món nào có trứng là món đấy chắc chắn thấy vỏ! Còn canh này thì thanh đạm một chút mới tốt, quan trọng là món cải xanh này làm thật sự quá ngon! Còn ngon hơn cả tôi làm!"

Ninh Tịch phải khen đến sắp cạn cả nước miếng thì sắc mặt Lục Đình Kiêu mới hòa hoãn lại một ít: "Ừ, món này tôi luyện rất lâu."

Nếu giờ Ninh Tịch mà vào bếp thì sẽ thấy một thùng rác đầy những sản phẩm thất bại...

Sản phẩm được coi là thành công trước mặt Ninh Tịch được thành lập trên vô số thi thể cải xanh...

"Thật sự rất ngon, nếu tiếp tục luyện tay thêm chút nữa thì sẽ càng ngon hơn!" Thấy vẻ mặt Lục Đình Kiêu đã dịu lại, Ninh Tịch càng không ngừng cố gắng vuốt lông.

Lục Đình Kiêu nghiêm túc nhìn cô: "Ừ, cho đến khi em hoàn toàn hài lòng mới thôi."

"Hả? Tôi... ý tôi không phải như vậy..." Cái gì mà đến tận khi cô hài lòng mới thôi hả?

Thật ra thì cô chỉ muốn nói, trong nhà chỉ cần một người biết nấu ăn là được rồi, anh không cần phải học đâu!

Nhưng mà Lục Đình Kiêu như thế mà lại chấp nhận vì cô mà rửa rau nấu canh, lực sát thương của đòn này đủ để lấy mạng cô.

Cột máu của Ninh Tịch hiện tại là 0.

Nhưng mà dù cho cạn máu thì cô vẫn không đành lòng nhìn Đại ma vương phải thất vọng, vì thế cô quăng mục tiêu giảm cân qua một bên liều mạng ăn sạch hết thức ăn trên bàn cộng thêm hai bát cơm nữa.

Nhìn bát đĩa sạch bong trên bàn, khuôn mặt vẫn luôn buồn buồn không vui của Lục Đình Kiêu mới bắt đầu hiện lên một nụ cười.

Ninh Tịch sờ cái bụng tròn xoe, yên lặng thở dài, vì một nụ cười của mĩ nhân có bội thực cũng đáng...

"Lúc nào thì em bắt đầu live stream?" Lục Đình Kiêu hỏi.

Ninh Tịch liếc đồng hồ: "Còn một tiếng nữa, tôi luyện tay trước vài trận đã, dẫu sao cũng không phải máy mình sợ không quen tay."

"Ừ, vậy tôi xem kịch bản."

"Ukm, Boss đại nhân vất vả rồi!"

Vì vậy hai người chia nhau làm việc.

Ninh Tịch trở về cạnh máy tính, không biết có phải do vượt qua điểm giới hạn nên bình tĩnh lại hay không mà mấy trận sau Ninh Tịch cũng khôi phục lại bản lĩnh.

"Bà đó nha, cuối cùng cũng khôi phục lại phong độ, nếu không đợi lát nữa live stream chắc chắn bị fan mắng chết đó! Mà tôi bảo này Ninh Tiểu Tịch, vừa nãy có phải bà chưa ăn cơm nên đói không hả?"

"Ông cứ coi như là tôi đói đi..."

Một tiếng trôi qua rất nhanh, tám giờ, live stream chính thức bắt đầu.

Ninh Tịch đang chào hỏi fan, di động đột nhiên reo lên, là Giang Mục Dã nhắn tin đến.

Đang chat voice mà, sao cậu ta không nói luôn đi? Ninh Tịch cau mày mở ra xem.

[Ô Yêu Vương: Mẹ nó!!! Ninh Tịch, sao bà lại ở chỗ cậu tôi?]

"Hả..." Ninh Tịch ngẩn người, bảo với fan mình có chút việc rồi nhanh chóng trả lời tin nhắn.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,759
Điểm cảm xúc
1,572
Điểm
113
[Đường Tiểu Tịch: Sao ông biết?]

[Ô Yêu Vương: Thừa lời, thư phòng của cậu tôi mà tôi không nhận ra sao?]

[ Đường Tiểu Tịch: Vấn đề là phía sau tôi chỉ có một mặt tường thôi có được không hả?]

[Ô Yêu Vương: Bà cứ nói có đúng hay không!]

[Đường Tiểu Tịch: Dạ! Nhưng mà chuyện này nói ra dài lắm về sau lại nói, ông tập trung một chút cho tôi, bắt đầu bây giờ đó!]

Ninh Tịch cất di động đi, tập trung live stream, lúc này đã có đầy fan hâm mộ bình luận.

[Ninh Tịch thật là đẹp! Hôm nay để mặt mộc sao?]

[Tịch Tịch tài nghệ thế nào? Đánh được hay không? Tôi cũng chơi trò này nè, vui quá đi!]

[Tôi cứ tưởng phòng nữ thần sẽ phải màu hồng, ai ngờ lại là màu bạc... quá ngầu!]

...

Ninh Tịch nhìn lướt qua những bình luận, nhanh chóng trả lời các fan: "Đúng thế, không ra cửa nên cũng lười trang điểm luôn! Tài nghệ của tôi ý hả, chờ lát nữa mấy người nhìn sẽ biết thôi, còn phòng... à... đây không phải phòng của tôi! Hôm nay có chút việc không thể chạy về nhà kịp cho nên mượn phòng làm việc của nhân viên!"

Ninh Tịch không nói là phòng của bạn vì căn phòng này vừa nhìn đã biết là phòng của phái nam, nếu nói bạn thì nhất định sẽ bị truy hỏi.

Quả nhiên nghe cô nói là phòng làm việc của nhân viên thì không ai quấn quýt vấn đề này.

Một lát sau bắt đầu vào game.

Ninh Tịch đã khôi phục trạng thái, còn định chuẩn bị đại khai sát giới, kết quả lại vạn vạn không ngờ tới đến lượt Giang Mục Dã lại ra chuyện...

Lúc này đến phiên trạng thái của cậu ta thất thường, không chỉ thế mà thậm chí còn rẻ rách hơn cả Ninh Tịch lúc nãy.

Suýt chút nữa Ninh Tịch đã mở miệng chửi người, may mà vẫn nhớ đang live stream nên chỉ có thể nhịn đến nội thương nhỏ giọng nói:

"Giang tiến bối, anh chạy chậm chút đi tôi theo buff máu không kịp!"

Giang Mục Dã, ông chạy đi đầu thai đúng không! Đứng lại cho bà nhanh!

"Giang tiền bối phải bảo vệ tôi nha, vú em chết mọi người đều nguy hiểm!"

Lông Vàng chết tiệt! Ông là heo à? Nghe hiểu tiếng người không?

"A, Giang tiền bối cẩn thận, trước mặt có tận ba người chắc chúng ta không đánh lại đâu, mau đi nhanh!"

Lông Vàng chết dẫm này! Mau chạy nhanh! Muốn chết cũng đừng kéo bà đây theo!

...

Đánh một ván xong Ninh Tịch quả thật rất mệt tâm.

Quả nhiên trận này thua đúng như trong dự đoán, trên live stream đều đang bắn nước miếng chê bai. Lúc trước nhà phát hành có đem ra chiến tích của hai người bọn họ ra khoe rất ác, bây giờ chênh lệch lớn như vậy cũng khó trách bị người phỉ nhổ.

Tất nhiên là fan của Giang Mục Dã đủ trâu nên đè tiếng chửi xuống rất nhanh.

[Mồm chó đều cút đi! Chúng tôi tới nhìn zai đẹp chứ không phải đến xem thi đấu mà lo anh ấy đánh giỏi hay dở!]

[Dù Giang Mục Dã chỉ ngồi gõ phím cũng tôi cũng xem!]

[Mục Dã cố lên, đưa anh cái thuyền lớn này!]

Mặc dù fan của Giang Mục Dã không để ý nhưng để phòng chuyện mình bị tức chết thì Ninh Tịch vẫn thừa lúc nghỉ giữa trận mà lén lút gọi điện cho Giang Mục Dã.

"Đại ca, ông chơi tôi đấy à? Vất vả lắm tôi mới lên tinh thần thì ông lại hạ?"

Giang Mục Dã ở đầu dây bên kia im lặng thật lâu, nhịn nửa ngày mới phun ra một câu: "Tôi có phải đổi giọng gọi bà là mợ Cả không?"

"Mợ cái em gái ông! Giang Mục Dã, có phải ông bị chứng vọng tưởng mợ không hả? Chuyện này là chuyện công có được không? Tôi có kịch bản cần phải duyệt, Lục Cảnh Lễ không có ở đây, ngày mai cậu ông cũng phải đi công tác nước ngoài, thế nên chỉ có tối nay thôi!"

"Thật?"

"Tôi lừa ông thì được các cóc khô gì? Không phải... vừa nãy ông đánh như phân chó chỉ vì nghĩ mấy cái này đấy chứ?"
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top