[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Mãi cho đến bây giờ người trong giới quyền quý thỉnh thoảng vẫn còn đem chuyện con gái Ninh Diệu Hoa ông coi nước chanh là đồ uống, mặc đồ nhái đi dự tiệc ra làm truyện cười. Nếu chuyện năm đó bị lôi ra, mặt mũi của ông còn biết giấu vào đâu?

Ninh Diệu Hoa vừa dứt lời, sắc mặt của Ninh Tịch đã trắng bệch.

Chuyện tối hôm đó, người đàn ông lạ mặt ấy, đứa bé chết yểu ấy……

Đó đều là tử huyệt của cô.

Tuy rằng năm đó nhà họ Ninh sợ mất mặt nên đã giấu giếm chuyện này vô cùng kín kẽ, Ninh Tuyết Lạc cũng sợ chuyện này mà làm ầm lên sẽ bị người khác điều tra ra nên cũng không mang chuyện này đi kể linh tinh, nhưng nó vẫn luôn là cơn ác mộng tồi tệ nhất của cô.

“Tao còn nghĩ tới mặt mũi mày mới bảo mày tự rút khỏi bộ phim này, nếu như mày đã không cần, vậy thì đừng có trách tao không nể tình cha con.”

“Ha, giữa tôi và ông còn có cái gọi là tình cha con cơ đấy…..”

“ Ba, Tiểu Tịch… hai người làm sao vậy?” Đằng sau vang lên giọng nói đầy kinh ngạc của Ninh Tuyết lạc.

Nhìn thấy Ninh Tuyết Lạc, Ninh Diệu Hoa lập tức trở về với vẻ mặt người cha hiền: “Không có chuyện gì, con đừng có để ý. Trở về, con nói với bên công ty của con, tìm xem có ai thích hợp với vai nữ thứ này nữa không nhé.”

Ẩn ý trong câu này chính là muốn đổi người.

Trong bụng Ninh Tuyết Lạc hớn hở, nhưng biểu cảm trên mặt vẫn làm ra vẻ lo lắng: “Ba, sao lại thế? Vai đó là của Tiểu Tịch mà!”

“Nó nhiều lắm chỉ diễn mấy cái vai quần chúng thôi đã là tốt lắm rồi, làm sao có thể diễn một vai quan trọng thế được, bộ phim này ba đầu tư ba nghìn vạn, không phải để nó chơi!"

“Nhưng mà, Tiểu Tịch đã rất mất rất nhiều công sức mới có được vai diễn này….”

“Tuyết Lạc, con không cần phải nói thay nó đâu, trước đây ba đã nói gì với con rồi? Đã bảo con đừng có giúp nó cơ mà, sao con không chịu nghe ba! Thế mà con còn nói thay cho nó trước mặt phóng viên! Nó có xứng không?”

“Nhưng mà, Tiểu Tịch dù sao cũng là con của ba….”

“Im miệng, đừng bao giờ nhắc đến chuyện này, ba đã nói từ lâu rồi, Ninh Diệu Hoa ta chỉ có một đứa con gái là con thôi!”

“Ba đừng giận nữa mà, con không nói nữa?”

"Chốc nữa ba còn có việc phải đi trước, con có rảnh thì khuyên nó cho ba, bảo nó đừng có cố chấp ngu muội nữa!” Ninh Diệu Hoa quẳng cho Ninh Tịch một cái ánh mắt "cứ liệu thần hồn", rồi quay người đi mất.

Sau khi Ninh Diệu Hoa đi rồi, cái vẻ mặt ngoan ngoãn biết điều của Ninh Tuyết Lạc lập tức biến mất, cô ta ra vẻ vô tội nói, “Ninh Tịch, lần này không phải là tao muốn làm khó mày, vốn dĩ tao cũng muốn cho mày một cơ hội đó, nhưng đáng tiếc…..”

“Ha….” Ninh Tịch không nhịn được mà bật cười, tiếng cười này mang theo sự bi thương vô tận.

Ai mà ngờ được, người khiến cô thất bại trong gang tấc, đẩy cô xuống bùn lại chính là cha đẻ của mình.

Cô cố gắng lâu như vậy, tranh thủ lâu như thế, mất bao công chuẩn bị mới giành được vai diễn đó…..

Thế mà đã mất rồi……

Lúc kết thúc bữa tiệc đã là hơn mười một giờ đêm.

Người ta vẫn hay nói lúc tâm tình không tốt uống rượu rất dễ say xem ra là thật.

Ninh Tịch cảm giác tối nay mình uống chẳng được bao nhiêu nhưng lúc đứng dậy đã thấy loạng choạng, huyệt thái dương đau nhức.

Ấy thế mà vào lúc này lại để cô nhìn thấy một người càng khiến cô cảm thấy khó chịu hơn….

Tô Diễn……

Nhân viên trong đoàn làm phim đặc biệt là mấy cô gái trẻ nhìn thấy người vừa đến, lập tức ồ lên kinh ngạc.

“Ôi! Là Tô thiếu đó! Đẹp trai quá đi! Người thật còn đẹp hơn trên ảnh gấp trăm lần!”

“Chắc anh ta đến để đón Ninh Tuyết Lạc! Thật đáng ngưỡng mộ, con đường diễn xuất thuận lợi, gia thế lại tuyệt vời, bạn trai còn đẹp trai đến vậy nữa chứ! Đúng là người chiến thắng trong cuộc sống mà!

“Cái kiểu người kể từ khi bắt đầu sinh ra đã đứng ở vạch chiến thắng rồi, chúng ta có ngưỡng mộ cũng không được đâu!”

……

Ninh Tịch đỡ lấy bờ tường, có chút ngẩn ngơ nhìn người đàn ông bước từng bước một về phía Ninh Tuyết Lạc.

Mấy năm nay nhà họ Tô phát triển không tồi, giá trị con người của Tô Diễn cũng nước lên thì thuyền lên, Ninh Tịch đã hoàn toàn không còn nhìn thấy bóng dáng năm xưa trên người anh ta nữa.

Người thiếu niên ốm yếu vì bệnh phổi phải về nông thôn dưỡng bệnh, người thiếu niên dịu dàng cầm chuyện cổ tích đọc cho cô nghe năm xưa đó đã chết trong dòng chảy xiết của thời gian mất rồi…..
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
"Anh Diễn, sao anh lại tới đây? Chẳng phải đã bảo không cần tới đón em sao?" Ninh Tuyết Lạc vui vẻ chạy về phía Tô Diễn.

"Trời mưa nên không yên tâm."

Tô Diễn cởi áo khoác rồi choàng lên cho cô ta, ánh mắt không vui: "Sao lại mặc ít thế?"

Vẻ mặt Ninh Tuyết Lạc tràn đầy hạnh phúc: "Anh đúng là, em lớn thế rồi mà vẫn coi em như trẻ con!"

Ninh Tịch loạng choạng dựa người vào bức tường lạnh băng, cảm thất mình đúng là xui như chó.

Đên nay nếu không phải nhìn Ninh Tuyết Lạc chơi trò tình thân thì lại xem cô ta chơi trò tình ái.

Tất cả đều là cướp từ trong tay cô mà có...

Diễn ân ái giữa chốn đông người còn chưa đủ, Ninh Tuyết Lạc cố ý kéo tay Tô Diễn đến trước mặt Ninh Tịch, niềm nở nói: "Tiểu sư muội, chị thấy em hình như uống hơi nhiều, hay là em đi cùng bọn chị về nhé? Chị bảo bạn trai chị tiện đường đưa em về!"

Ninh Tuyết Lạc cố hết sức nhấn mạnh ba chữ "bạn trai chị".

Lúc này Tô Diễn mới phát hiện Ninh Tịch đang đứng sau lưng, ngay khoảng khắc thấy cô, con ngươi của anh ta bỗng nhiên co rút một chút.

Ninh Tịch...

Đã bao lâu không gặp.

Từ lúc cô ra nước ngoài tới giờ họ chưa từng gặp lại nhau, sau khi cô về cũng chỉ có khi nào đến công ty đón Ninh Tuyết Lạc mới có thể nhìn bóng lưng cô từ phía xa.

Bây giờ lại bất ngờ gặp được ở khoảng cách gần như này khiến anh ta thiếu chút nữa không nhận ra cô.

Cô gái nhỏ tết tóc hai bên, mặc váy hoa năm đó không biết từ lúc nào đã trưởng thành, trở thành một người phụ nữ có thể khiến bất cứ người đàn ông nào rung động...

Thấy Tô Diễn ngây người nhìn Ninh Tịch, con mắt Ninh Tuyết Lạc xẹt qua một tia u ám, cô ta kéo tay Tô Diễn nói:"Anh Diễn, anh đồng ý đi mà?"

Tô Diễn bừng tỉnh, vội vàng gật đầu một cái:"Ừ, đi cùng đi."

"Ninh sư muội... Ninh sư muội? Em vẫn ổn chứ Ninh Tuyết Lạc ân cần.

Ninh Tịch lấy mu bàn tay quẹt qua trán, dưới tác dụng của hơi rượu đầu óc cô càng ngày càng mơ hồ, tim đập rất nhanh, máu trong người dường như đang chảy ngược, cứ như trong cơ thể có một con dã thú đang gào thét muốn ra ngoài, muốn đêm hai khuôn mặt giả dối phía trước xe nát thành từng mảnh...

"Không cần..." Trước khi hoàn toàn mất tỉnh táo, Ninh Tịch lảo đảo quay người đi về phía phòng vệ sinh.

Nhìn dáng vẻ chạy trốn chật vật của Ninh Tịch, Ninh Tuyết Lạc lộ ra một nụ cười vui sướng, nhưng vừa quay mặt đối diện với Tô Diễn thì trên khuôn mặt cô ta đã thay thế bằng một biểu tình vô cùng đau lòng: "Anh Diễn, Tiểu Tịch dường như vẫn không muốn tha thứ cho em... Em đã rất cố gắng đền bù cho cô ấy, ở công ty em đã dùng hết mọi khả năng để chiếu cố cô ấy, nhưng mà Ninh Tịch vẫn luôn như vậy, em thật sự không biết nên làm gì bây giờ..."

"Đừng để ý, tính của Tiểu Tịch là thế, lâu dần cũng sẽ tha thứ cho em thôi!" Tô Diễn dịu dàng an ủi.

Dưới khách sạn, một đám cô gái trong đoàn làm phim đang hưng phấn nghiên cứu chiếc xe đắt tiền của Tô Diễn.

"Tôi vừa mới tra rồi, đây là Maserati, giá trị ít nhất cũng phải một 1000 vạn (34 tỷ VND), đắt lắm đó!"

"Tôi cũng muốn tìm được một người bạn trai giàu có, như thế chả cần phải liều mạng làm việc làm gì!"

"Quan trọng là còn phải đẹp trai! Chứ người giàu có thì nhiều lắm, nhưng toàn mấy ông bụng phệ cả, nhìn thôi đã phát gớm..."

............

Đang tám chuyện, chợt thấy Tô Diễn với Ninh Tuyết Lạc cùng nhau bước ra từ khách sạn.

Hai người, nam thì đẹp trai, nữ thì xinh đẹp, đứng chung một chỗ đúng thật là mát mắt.

Mọi người đỏ mắt hâm mộ nhìn Ninh Tuyết Lạc khoác áo của Tô Diễn ngồi vào xe, cho đến khi bóng xe mất hút vẫn còn cảm thán...

Nhưng, chiếc xe đó rời đi không bao lâu thì đột nhiên một tiếng động cơ êm ái lao vút đến, đi đôi với nó là một bóng xe màu trắng bạc, một chiếc xe thể thao có tốc độ nhanh như thế lại có thể nhẹ nhàng dừng ngay tại trước cửa khách sạn.

Quan trọng nhất là, chiếc xe này....

Chiếc xe này cũng quá ngầu rồi!

Trần xe thấp, thân xe thon dài, cửa xe dạng cánh cắt cực ngầu, nhìn mà có cảm giác như đang thưởng thức một tác phẩm nghệ thuật vậy...

Cái quan trọng hơn chính là giá tiền...

"Ôi má, Bugatti Veyron SuperSport, đây là siêu xe đắt nhất thế giới, giá trị ước chừng hơn một tỷ NDT (340 tỷ VND).... ôi chúa ơi... đây là vị thần tài phương nào đây..."
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Trong xe, Tiểu Bảo đang "thâm cừu đại hận" nhìn chằm chằm vào cái di động từ nãy giờ vẫn không có ai bắt máy.

Lục Đình Kiêu cởi đai an toàn ra: "Ba vào xem một chút, con chờ ở đây."

Tiểu Bảo lập tức níu lấy vạt áo của anh, tỏ ý muốn đi cùng.

Lục Đình Kiêu nhìn con trai: "Nhỡ đâu cô ấy uống say thì ba nên ôm con hay ôm cô ấy?"

Bánh bao nhỏ phồng má, tỏ ý không phục, nhóc không cần ai bế.

Sắc mặt Lục Đình Kiêu hơi trầm xuống: "Thật không may, sau sự việc lần trước, lòng tin của ba đối với con đã giảm xuống, ba không tin con có thể tự chăm sóc chính mình. Nhỡ đâu con lại lạc một lần nữa thì....... ngay cả ba cũng không chịu nổi hậu quả này. Hiểu chưa?"

Bánh bao nhỏ cúi đầu, vẻ mặt cô đơn.

Ý thức được mình hơi nặng lời, Lục Đình Kiêu xoa xoa đầu con trai: "Ba sẽ về nhanh thôi."

"Lão Trương, lái xe xuống hầm để xe đi."

"Vâng, thiếu gia."

Dưới ánh mắt kích động của quần chúng vây xem, cửa xe từ từ mở ra, từ trên xe bước xuống một người đàn ông - trên người mặc một bộ vest màu xám tro, thân hình cao lớn, khí tràng mạnh mẽ.

"Ahhhhhhh.............. là Lục... Lục Đình Kiêuuuuuu! Mới lúc nãy tôi còn đang nghĩ không biết đây là vị thần tài phương nào, không ngờ lại là ông thần tài của Kinh Thành! Tôi đã bảo rồi mà, ngoài thần tài ra không ai lái nổi cái xe đắt như này! So với Kiêu gia thì Tô gia chỉ có nước đi xác dép!"

"Trời ơi, đỡ tôi một chút, tôi kích động đến muốn xỉu luôn... tôi mới chỉ nhìn thấy trong tạp chí một lần, ai mà ngờ được lại gặp được người thật ở đây! Muốn chạy tới xin chứ kí quá đi, cầu ngài kí lên đồ lót của tôi!!! "

"Cái gì mà tiểu thịt tươi với ảnh đế, trước mặt Kiêu gia của chúng ta chỉ có thể cúi đầu xưng thần, nếu Kiêu gia mà vào vòng giải trí thì mấy tên kia làm gì có chỗ đứng!"

"Nghĩ hay nhỉ, có thể nhìn thấy người thật ở khoảng cách gần như này đã xài hết may mắn cả đời rồi đấy, còn muốn người ta gia nhập giới giải trí cho cô nhìn nữa sao?"

..................

Cho đến tận lúc người đã vào trong khách sạn, đám người ở cửa vẫn không chịu giải tán, vẫn còn đang hừng hực "bà tám".

"Mỗi lần Lục đại boss xuất hiện đều là tiền hô hậu ủng, hôm nay muộn thế rồi còn một mình chạy tới khách sạn làm gì?"

*Tiền hô hậu ủng: Trước hô sau ủng. Ngày trước, vua chúa hoặc các quan to đi ra, có đông quân lính đi hầu. Đằng trước có lính hô dẹp đường, đằng sau có lính ủng hộ.

"Ai mà biết được, dù sao chắc chắn không phải tìm phụ nữ!"

"Thật đáng tiếc, người đàn ông xuất sắc như thế lại không gần nữ sắc! Các cô nói vì sao Lục Đình Kiêu lại không gần nữ sắc?"

"Đương nhiên là vì thích đàn ông!"

"Mấy thứ kia chỉ nói bậy thôi, thích đàn ông thì con trai của người ta ở đâu ra? Tôi cảm thấy Kiêu gia nhất định là một người si tình, nhất định là rất yêu mẹ của đứa bé kia, cho nên nhiều năm qua vẫn vì cô ấy mà thủ thân như ngọc!"

.............

Sau khi Lục Đình Kiêu lên lầu mới phát hiện người của đoàn làm phim đã giải tán hết sạch, đám người ở cửa khách sạn vừa nãy chắc là đám người cuối cùng, duy chỉ có Ninh Tịch không thấy.

Anh vừa lần theo hành lang tìm người, vừa cố gọi điện cho Ninh Tịch.

Đầu dây bên kia vẫn không ai nhấc máy.

Lúc đi ngang qua phòng vệ sinh, Lục Đình Kiêu đột nhiên dừng chân, hình như vừa rồi vẳng lại một hồi tiếng chuông điện thoại.

Anh đứng yên nghe ngóng, xác định là âm thanh truyền ra từ phía nhà vệ sinh nữ.

Lục Đình Kiêu tắt máy, tiếng chuông trong nhà vệ sinh nữ cũng ngưng lại.

Cuối cùng cũng tìm được, Lục Đình Kiêu thở phào nhẹ nhõm nhưng sau đó lại nhíu mày.

Nhà vệ sinh nữ, anh làm sao vào đó được.

Di động kêu như thế mà cô ấy cũng không có phản ứng gì chứng tỏ Ninh Tịch đã say mèm rồi.

"Ninh Tịch?"

Lục Đình Kiêu thử gọi một tiếng thăm dò, quả nhiên không một ai đáp lại.

Lục Đình Kiêu đứng ở bồn rửa tay giữa nhà vệ sinh nam và nhà vệ sinh nữ, nhấc ngón tay thon dài nhéo mi tâm một cái, dáng vẻ như đang quyết định có nên kí kết vụ làm ăn trị giá hàng tỷ đồng đầy mạo hiểm không.

Mấy giây sau, anh nhấc chân đi về phía nhà vệ sinh nữ.
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
May mắn là vận may của Lục đại boss cũng không tệ, cũng vì trời đã quá muộn nên nhà vệ sinh cũng không còn ai khác, anh vừa vào đã nhìn thấy Ninh Tịch say mèm đang ngồi dựa vào cánh cửa.

Giày cao gót thì đông một cái, tây một cái, đồ trong túi xách cũng bị rơi đầy đất, tóc tai bù xù che hết mặt. So với hào quang bắn ra bốn phía lúc cô rời đi với bây giờ tựa như hai người khác nhau.

Trong mắt Lục Đình Kiêu thoáng qua một chút thương tiếc, đi tới nhặt túi của cô lên, đem đồ đạc bị vứt khắp nơi bỏ vào, sau đó xách giầy của cô lên, một cánh tay đỡ lấy eo, tay kia thì luồn dưới gối định bế cô lên.

Đang định bế lên thì Ninh Tịch đột nhiên bám lấy cánh cửa không chịu buông, cố mở đôi mắt nhập nhèm do men say ra, cực kì cảnh giác mà trợn mắt lên nhìn người đối diện: "Ai đấy..."

"Lục Đình Kiêu."

"Lục Đình Kiêu..." Vẻ mặt Ninh Tịch thoáng ngây ra, sau đó đột nhiên giận dữ: "Đồ lừa đảo! Coi tôi là đứa ngu à! Đây là nhà vệ sinh nữ!"

Cô nhóc này rốt cuộc là say thật hay đang giả vờ? Thông minh thật đấy?

"Không có lừa cô."

"Đồ lừa đảo... tôi không đi... tôi không đi với anh..." Ninh Tịch uống say thì giống như một con nhím nhỏ bị dọa sợ, cả người đều giương hết gai nhọn lên.

Ninh Tịch sống chết không đi, Lục Đình Kiêu chỉ có thể tạm thời để đồ của cô xuống dỗ dành, "Vậy muốn thế nào mới tin?"

"Đưa chứng minh thư đây!" Biểu tình Ninh Tịch giống như cảnh sát đang tra hỏi lái xe say rượu.

Khóe miệng Lục Đình Kiêu méo một cái, ngoan ngoãn móc lấy ví cầm chứng minh thư đưa cho cô.

Ninh Tịch lảo đảo lắc lư cầm được tấm thẻ nhỏ, ánh mắt cơ hồ muốn dính luôn trên đó, sau đó gằn từng chữ đọc: "Lục........... Đình..........Kiêu........ anh là Lục Đình Kiêu..."

Lục Đình Kiêu hài lòng gật đầu một cái: "Bây giờ có thể đi được chưa?"

"Không đi! Tôi không đi với anh! Anh là đại ma vương... Tôi không đi, tôi không đi..." Ninh Tịch kích động.

"Đại ma vương............" Sắc mặt Lục Đình Kiêu đen như đít nồi. Hóa ra hình tượng của anh trong lòng cô là như vậy? Anh tự thấy thái độ của mình đã vô cùng dịu dàng.

Hai người giằng co hồi lâu, ngoài cửa đột nhiên truyền đến tiếng bước chân.

"Ninh Tịch... Ninh Tịch, cô có ở trong đó không?"

Sống lưng Lục Đình Kiêu cứng đờ, nếu như bị người ta nhìn thấy anh ở nhà vệ sinh nữ thì anh đừng mong có thể tiếp tục lăn lộn ở Đế Đô nữa.

Tiếng bước chân càng lúc càng gần, thấy được vạt áo người kia lấp ló trong tầm mắt, Lục Đình Kiêu khẽ chửi bậy một tiếng, nhanh tay cầm lấy giầy với túi của Ninh Tịch, dắt cô trốn vào sau một cánh cửa.

Người đến là biên kịch Diệp Linh Lung.

Ninh Tịch là một người mới, lại không quen ai trong đoàn làm phim nên Ninh Tịch vào nhà vệ sinh mãi không đi ra cũng chỉ có mình Diệp Kinh chú ý tới, vì vậy mới quay lại tìm người.

Trong buồng vệ sinh, đột nhiên vị kéo đi khiến Ninh Tịch hoảng sợ, cố gắng giãy dụa trong lòng ngực người đàn ông, động tĩnh cũng không nhỏ, Diệp Linh Lung đứng bên ngoài đương nhiên nghe thấy được.

"Ninh Tịch, là cô sao?"

Giọng nói càng gần, sắc mặt Lục Đình Kiêu càng đen, đúng lúc này, bàn tay che miệng Ninh Tịch của Lục Đình Kiêu đột nhiên bị cắn một phát, đau đến mức hai hàng lông mi phải nhíu lại.

Lục Đình Kiêu gần như sắp không chịu đựng nổi, đã bao giờ anh phải chật vật như này chưa?

Hít sâu một hơi, Lục Đình Kiêu đè thấp giọng mình, sao cho trở nên hơi khàn khàn, chậm rãi mở miệng nói: "Đừng vội... Cái này sẽ cho em..."

Diệp Linh Lung đang chuẩn bị gõ cửa, thì nghe thấy thế, sửng sốt một hồi, nhất thời như hiểu ra cái gì, hai gó má đỏ bừng chạy nhanh ra ngoài.

Không ngờ lại đụng phải chỗ người ta đang "làm việc".

Đây là khách sạn mà, làm việc thì sao không vào phòng mà làm cho tử tế? Thật không hiểu nổi sở thích của mấy người!

Trong nhà vệ sinh nữ cũng không có, rốt cuộc Ninh Tịch đã chạy đi đâu rồi....

Diệp Linh Lung không hề biết rằng, nữ chính trong buồng vệ sinh kia lại chính là người mà cô đang tìm nãy giờ.

Thấy tiếng bước chân xa dần, Lục Đình Kiêu thở phào một hơi.

Anh ngồi trên nắp bồn cầu, kéo lỏng cà vạt một chút, kéo cô gái đang làm loạn ngồi lên đùi mình, sau đó lạnh giọng mắng: "Không được quậy!"

Nếu không anh cũng không ngại biến giả thành thật.

Giọng điệu rất đáng sợ, Ninh Tịch bị dọa ngây người một chút, sau đó thì bắt đầu mếu máo, trông cực kì ủy khuất.

Lục Đình Kiêu đành bất đắc dĩ vỗ nhẹ sau lưng cô dỗ dành: "Xin lỗi, anh không nên mắng em."

Không biết tại sao người trong lòng lại càng thương tâm hơn, nước mắt cứ thi nhau rơi xuống.

Lục Đình Kiêu luống cuống --- Sao cô nhóc này còn khó dỗ hơn cả Tiểu Bảo vậy?
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
"Con bà nó! Mấy người nghĩ mình là ai chứ!" Ninh Tịch đột nhiên kích động vung nắm đấm, nếu không phải Lục Đình Kiêu phản ứng mau lẹ thì một đấm này xem chừng cũng đủ khiến anh lệch hàm.

"Con gái không được chửi bậy." Lục Đình Kiêu cau mày.

Mặc dù bộ dáng cô chửi bậy cũng rất đáng yêu.

Ninh Tịch say đến mơ hồ, nhưng đại khái là trong tiềm thức vẫn cảm nhận được người đang ôm cô lúc này không hề có ác ý, thậm chí còn vô cùng dịu dàng, vì vậy mới dần dần thả lỏng, ngồi trên đùi người đàn ông, tựa vào lồng ngực anh ta, không giãy dụa nữa mà chỉ lèm bèm: "Chẳng qua bà đây khinh không thèm làm thôi... nếu không... nếu không chỉ cần gương mặt này của bà... đi tìm... một bắp đùi to... chúng mày cho rằng ép được bà à... bà sẽ đi tìm ngay bây giờ... sẽ đi ngay bây giờ..."

Lục Đình Kiêu nghe vậy thì lông mày hơi nhướng lên, bàn tay thô ráp nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của cô đặt lên đùi mình: "Cái đùi to nhất Đế Đô đang ở đây, em còn muốn tìm ở đâu?"

Ninh Tịch sờ sờ vài cái, sau đó thốt lên giận dữ: "Không to! Chẳng to chút nào cả!"

Lục Đình Kiêu: "..."

Thế mà lại bị chê không đủ to.

Không thể nghi ngờ, đây chính là loại sỉ nhục mà không một giống đực nào chấp nhận nổi.

Hỏng bét hơn chính là, Ninh Tịch sờ xoạng trên đùi anh một hồi lại đụng phải chỗ không nên đụng, thậm chí còn vỗ nó một cái: "Ô, đây là cái gì... đáng ghét... chọc vào người ta..." Giọng điệu vô cùng chán ghét.

Nếu cứ tiếp tục để cô dày vò như vậy, anh sợ rằng sẽ làm ra chuyện gì đó trái với nguyên tắc mất.

Người bên ngoài chắc đi rồi, thế nên Lục Đình Kiêu nhanh chóng mở cửa, ôm Ninh Tịch đi ra ngoài.

Xuống đến chỗ để xe.

Lục Cảnh Lễ tung tăng chạy ra mở cửa cho anh.

"Sao lại là em?" Lục Đình Kiêu cau mày.

"Em đi tìm anh, cuối cùng lại không thấy anh với Tiểu bảo, vì vậy mới đến đây tìm hai người nha! Anh Hai, anh chẳng nghĩa khí gì hết, anh mua cái xe này từ lúc nào, so với cái anh cho em còn ngầu hơn, thế mà em chẳng biết gì!" Lục Cảnh Lễ ai oán nói.

Lục Đình Kiêu không đáp lời, thản nhiên ôm Ninh Tịch ngồi vào ghế sau.

Lục Cảnh Lễ ngồi ở phía trước dùng ánh mắt sáng như đèn pha nhìn chằm chằm vào Lục Đình Kiêu và bộ dáng xốc xếch - Ninh Tịch, vẻ mặt bà tám nói: "Anh nhặt cô ấy ở đâu về mà lâu thế? Tiểu Bảo nhà chúng ta sắp thành hòn vọng phu rồi!"

Tiểu Bảo vốn đang dán mặt lên cửa kính xe ô tô, vừa nhìn thấy Ninh Tịch đã lập tức dính vào cô.

Lục Đình Kiêu còn đang lo lắng Ninh Tịch uống say xong sẽ làm loạn, không ngờ sau khi Tiểu Bảo đến gần, không những không phản ứng gì kịch liệt mà thậm chí còn lần mò đem Tiểu Bảo ôm vào lòng, bộ dạng thoải mái như đang ôm gối ôm vậy.

Lục Đình Kiêu tất nhiên sẽ không thỏa mãn dục vọng bà tám của ai đó, chậm rã tháo cà vạt xuống, cởi bỏ chiếc áo khoác ướt đẫm mồ hôi: "Hôm nay xảy ra chuyện gì?"

"Vừa nhắc tới sở trường tình báo của mình, Lục Cảnh Lễ lập tức hưng phấn nói: "Căn cứ những tin tức em thu được thì mọi việc rất thuận lợi, ngay cả Arthur cũng điều động đến thì tất nhiên Ninh Tịch sẽ thành công chấn nhiếp toàn trường, giới truyền thông cũng đánh giá tốt về cô ấy!"

"Tối nay cô ấy gặp những ai?" Lục Đình Kiêu lại hỏi.

Lục Cảnh Lễ nghĩ nghĩ một chút: "Trừ bỏ các thành viên của đoàn làm phim thì chỉ có Ninh Diệu Hoa, ngoài ra còn có..."

Lục Cảnh Lễ liếc mắt nhìn biểu tình của anh trai, bèn đắn đo chọn từ cho thích hợp: "Tô Diễn........... Em đoán không chừng cô ấy uống say thành như thế này là vì thấy người yêu cũ của mình trở thành người đàn ông của Ninh Tuyết Lạc, trong lòng nhất định là không dễ chịu gì..."

Mặc dù Lục Cảnh Lễ đã chọn từ rất cẩn thận, nhưng sắc mặt Lục Đình Kiêu nháy mắt đã trầm xuống.
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
"Khụ, cái này cũng khó trách, những người Ninh Tịch yêu lúc còn ở nước ngoài toàn thuộc dạng chơi xong thì bỏ, tiêu sái cực kì, chỉ có Tô Diễn là người duy nhất mà cô ấy yêu thật lòng."

Không giải thích còn đỡ, vừa giải thích xong thì sắc mặt Lục Đình Kiêu càng khó coi hơn.

Lục Cảnh Lễ thấy vậy thì khôn ngoan ngậm miệng lại, hai người còn chưa có gì đâu nhá, bày ra cái bộ dạng muốn đại khai sát giới này làm cái gì?

"Anh Hai, coi như anh chuẩn bị kế hoạch bồi dưỡng tình cảm trường kì thì ít ra cũng nên đào Ninh Tịch về Thịnh Thế chứ, nếu cứ để cho cô ấy mãi ở Tinh Huy thì quá bất tiện! Theo em biết thì ở Tinh Huy, Ninh Tịch bị Ninh Tuyết Lạc chèn ép thảm lắm!" Lục Cảnh Lễ lầu bầu.

Lục Đình Kiêu nhìn về phía cô gái đang yên lặng ôm Tiểu Bảo: "Thời cơ chưa tới."

Không dễ dàng gì mới đưa được người về biệt thự, ấy thế mà lúc xuống xe lại có trò hay diễn ra.

Ninh Tịch nhìn thấy con siêu xe thì hai con mắt lóe sáng tựa như sói đói nhìn thấy con mồi, sau đó sống chết nằm bò trên thân xe không chịu xuống, bộ dạng y như nữ sinh được gặp người tình trong mộng vậy: "Ôi mẹ ơi! Tiểu Bạch, tiểu bảo bối của tôi!"

Khuôn mặt tê liệt cảm xúc của Lục Đình Kiêu thay đổi màu sắc liên tục, không thua gì tắc kè hoa thứ thiệt.

Anh không thèm để ý thanh danh một đời chạy vào nhà vệ sinh nữ đón cô về, đến câu cảm ơn còn không có, lại còn kêu anh là đại ma vương, bây giờ thì ôm một cái xe kêu gào bảo bối?

"Ha ha ha....Anh Hai, đừng bảo anh ghen với một cái xe nhé! Ai bảo anh lái nó cơ chứ, lúc Tiểu Tịch Tịch ở nước ngoài chính là một tay đua chính hiệu đấy, mê xe như điếu đổ, sao có sức chống cự với chiếc siêu xe đắt nhất thế giới!" Lục Cảnh Lễ cười trên sự đau khổ của người khác.

Sau đó anh phát hiện ra có người còn đau khổ hơn cả Lục Đình Kiêu ---- Đó chính là Tiểu Bảo.

Thấy danh xưng "bảo bối" - độc quyền của mình phải san sẻ cho một cái xe, cậu nhóc trông như sắp khóc đến nơi.

Nhưng mà kẻ đầu sỏ vẫn còn đang sờ mó chiếc xe kia, vẻ mặt si mê nói: "Bảo bối thật đẹp trai... quá mê người! Thật muốn gả cho ngươi!"

Một loạt âm thanh vang lên từ khớp ngón tay của Lục Đình Kiêu, thật muốn bão nổ.

Lúc anh cầu hôn cô thì cô tránh như tránh tà, thế mà bây giờ lại cầu xin được gả cho một chiếc xe?

Lục Đình Kiêu xắn tay áo lên: "Lão Trương, cầm búa tới."

Lục Cảnh Lễ đang cười đến mức không thở được, nghe thấy vậy thì cuống cuồng nói: "Đừng, đừng màaaaaaaa! Anh....... bình tĩnh một chút! Cái xe này gần hai tỷ (700 tỷ ~) đấy! Anh không thích thì cho em, em lập tức đem nó đi, đảm bảo không bao giờ để nó gây trở ngại cho anh!"

Vừa dứt lời, Lục Cảnh Lễ đã thấy trời đất quay cuồng, anh bị Ninh Tịch ném một phát qua vai, ngã chổng vó lên trời.

"Ai... kẻ nào dám động vào Tiểu Bạch của ta!" Trên khuôn mặt xinh đẹp của Ninh Tịch là một bộ gặp thần sát thần, gặp phật sát phật.

Lục Cảnh Lễ đỡ eo bò dậy: "Hảo hán tha mạng, tiểu nhân biết sai rồi..."

Cái cô này từng luyện mấy năm nhu đạo, bị ném một phát không khác gì mất nửa cái mạng.

Ninh Tịch ném người xong lập tức chui vào khoang điều khiển đẩy Lão Trương ra, ôm chặt lấy tay lái không buông: "Tiểu Bạch ngoan, không cần sợ..."

"Đại thiếu gia, cái này..." Lão Trương ngẩn ra.

Lục Đình Kiêu vô cùng nhức đầu phất tay, ý bảo tài xế rời đi.

Sau đó nhìn về phía con trai: "Tiểu Bảo, muộn lắm rồi, con đi ngủ trước đi."

Đang đắm chìm trong nỗi đau thất sủng, Tiểu Bảo lập tức liều mạng lắc đầu như trống bỏi.

Lục Đình Kiêu cũng không giận, nhẹ nhàng nói một câu: "Phải biết rằng, tất cả các cô gái đều không muốn người mình quan tâm nhất nhìn thấy bộ mặt xấu xí của họ."

Ưm, người quan tâm nhất...

Tiểu Bảo trầm tư suy nghĩ vài giây, sau đó ngoan ngoãn xoay người rời đi.

Lục Cảnh Lễ trợn tròn hai mắt: "Anh hai, anh vô sỉ quá đấy, thế mà đi lừa cả trẻ con!"

"Em còn có việc?"

"Em đương nhiên là có, em muốn cho anh cảm nhận được nhiệt độ nóng bỏng khi bị làm bóng đèn!"

Sau đó, sống lưng Lục Cảnh Lễ bỗng lạnh buốt.

"Được, em đi, em đi..." Trước khi đi Lục Cảnh Lễ còn lén lút quay đầu nhìn một cái.

Một nam một nữ, thêm một cái siêu xe, chuyện gì sẽ phát sinh nhỉ...

Chậc chậc, cái máy ảnh có độ phóng to gấp 63 lần vừa mới mua của anh cũng có chỗ dùng rồi!
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
"Anh....... anh muốn làm gì?" Thấy Lục Đình Kiêu ngồi lên ghế phó lái, Ninh Tịch ôm chặt lấy vô lăng như ôm đồ ăn.

Ánh mắt Lục Đình Kiêu tối lại, anh ngả người vào ghế.

Hừ, anh muốn làm gì à? Tốt nhất cô đừng biết thì hơn.

Lúc này, trên người Lục Đình Kiêu chỉ còn lại một chiếc sơ mi trắng, anh giật mạnh chiếc cúc đang cài chặt trên cổ áo ra, sau đó là nút thứ hai, rồi thứ ba...

Ninh Tịch cảnh giác, nhìn chăm chú vào người đàn ông bên cạnh, thấy từng chiếc cúc của anh được cởi ra, vùng ngực săn chắc dần hé lộ, cô nhìn đến thất thần, quên luôn cả Tiểu Bạch mà cô yêu nhất....

Lục Đình Kiêu không để ý tới ánh mắt của cô, anh đang cố khắc chế sự tức cười của bản thân ngày hôm nay, không ngờ cũng có ngày anh phải ghen với một chiếc xe, bực bội lấy thuốc ra hút, nhả ra một làn khỏi dài.

Ninh Tịch không thể chịu nổi nữa, cô nhìn anh chằm chằm không chớp mắt, nhìn yết hầu chuyển động, nhìn làn khói trắng lan ra giữa đôi môi mỏng, nhìn đám khói đang từ từ bay lên........

Ánh mắt bên cạnh quá mãnh liệt, buộc Lục Đình Kiêu phải quay đầu sang, sau đó liền thấy vẻ mặt "đói khát" của Ninh Tịch.

Lục Đình Kiêu hoảng hồn, suýt chút nữa thì bị ánh mắt của cô đánh lừa, trong mắt cô hoàn toàn không có anh.

Thứ khiến cho cô "đói khát" không phải là anh, mà là điếu thuốc trên miệng anh.

Lục Cảnh Lễ cái gì cũng bết bát nhưng riêng việc thu thập tư liệu lại rất giỏi, mọi chuyện liên quan tới Ninh Tịch, từ gia thế tới học lực, tình yêu hay những chuyện nhỏ nhặt khác, thậm chí ngay cả việc cỏn con như gần đây cô đang cai thuốc lá đều được cậu ta thu thập rất đầy đủ.

Lục Đình Kiêu lập tức hiểu ra, cô đang bị mùi thuốc lá hấp dẫn.

Không bằng người yêu cũ, không bằng xe, giờ ngay đến một điếu thuốc cũng so không được.

Cả đời này Lục Đình Kiêu chưa bao giờ thấy thất bại và nghi ngờ bản thân mình đến vậy.

Lần đầu tiên thấy cô anh đã muốn chiếm cô cho riêng mình, nhưng lại kiêng dè cảm nhận của cô nên cứ cẩn thận đắn đo mãi, mà cô lại chưa từng để anh vào mắt, lúc nào cũng phân rõ giới hạn với anh.

Cô thà đi ôm chân kẻ khác, cũng không chịu làm vợ anh.

Người ta thường nói không quên được tình cũ là vì tình mới không đủ tốt, chẳng lẽ anh vẫn chưa đủ tốt sao? Vì một gã từng bỏ rơi cô mà uống say tới mức này?

Anh biết cái gì cũng phải từ từ, nên luôn cố gắng đả động cô từng chút một, nhưng không ngờ, không biết từ khi nào lí trí của anh lại yếu ớt đến trình độ này, chỉ một cơn tức không đáng nhắc đến mà suýt phá hỏng tất cả.

Tâm trạng Lục Đình Kiêu rối bời như làn khói anh phả ra, anh kẹp điếu thuốc, trong mắt phản chiếu lại màu đỏ của đầu tàn thuốc lá, một âm thanh trầm thấp vang lên: "Muốn hút?"

Ninh Tịch không chút do dự liền gật đầu, không rõ bản thân rốt cuộc đang bị mùi thuốc dẫn dụ hay bị người đàn ông trước mắt này mê hoặc nữa.

Lục Đình Kiêu gạt tàn thuốc, lại hít một hơi trong tầm mắt nóng bỏng của Ninh Tịch, giây tiếp theo, anh nghiêng người qua, đôi môi còn đọng mùi thuốc lá áp chính xác lên môi cô...

Ninh Tịch trợn tròn mắt, chỉ thấy mùi thuốc lá và hơi thở mát lạnh của người đàn ông này ập tới, tiếp đó, đôi môi mềm mại được tách ra, một làn khói theo đó thổi vào trong.

Ninh Tịch không kịp phòng bị liền bị sặc ho khù khụ.

Thuốc lá chỉ còn một nửa, Lục Đình Kiêu thản nhiên hút thêm một hơi, thấy người bên cạnh đang ho chảy cả nước mắt, càng khiến anh muốn ngược cô thêm chút nữa, anh hỏi: "Còn muốn nữa không?"
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top