Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,408
Điểm cảm xúc
2,274
Điểm
113
Hai tay Bạch Lộ không ngừng run rẩy, hoảng sợ nhìn Tô Dĩ Mạt: "Tôi... tôi không cố ý... tôi... chị Dĩ Mạt, đều là em không tốt, chị cứ nói đi chỉ cần em có thể làm được nhất định em sẽ làm!"

Tô Dĩ Mạt đương nhiên là khinh thường nói chuyện với loại người thuộc đẳng cấp này, cô ta chỉ liếc nhìn người quản lí bên cạnh.

Vì thế Triệu Mỹ Hinh tiến lên một bước, đưa tay kéo cái váy kiểm tra một chút sau đó khoa trương mở miệng: "Chỗ rách lớn thế coi như là hỏng cả bộ váy rồi, chỉ cần hai người đền một bộ giống y như thế này là được!"

Lương Bích Cầm nghe vậy thì đắc ý, cũng làm ra vẻ rộng lượng nói: "Hai người nghe thấy rồi đấy, đổi một lấy một, yêu cầu này không quá đáng chứ?"

Bạch Lộ nghe thế thì run môi, bật khóc ngay tại chỗ.

Lương Bích Cầm biết rõ dẫu cho Bạch Lộ gộp tất cả tiền tích cóp vào cũng không có khả năng mua được bộ quần áo cao cấp như thế này!

Còn Ninh Tịch dù sao cũng chỉ là một người mới, cô ta còn chưa kiếm được tiền nữa là, có đồng nào cũng phải nộp lại cho công ty thì sao có thể đền bù được...

Ninh Tịch đi tới cạnh Tô Dĩ Mạt, cầm vạt váy lên nhìn kỹ một chút.

Chiếc váy không có cái gọi là bị rách lớn, ngoại trừ vết bẩn nhìn khá rõ thì mắt thường không nhìn ra bất cứ dấu vết nào khác, thậm chí còn không cần vá lại.

Vì vậy Ninh Tịch nói: "Không nói đến vết bẩn này vội, vết rách này cơ hồ không nhìn thấy bằng mắt thường, cái này sẽ không có ảnh hưởng gì..."

Lương Bích Cầm nghe vậy thì lập tức không vui cao giọng cắt lời: "Ý của cô là gì? Chẳng lẽ là cô cố ý lừa hai người bọn cô sao? Loại quần áo cao cấp thế này thì dù chỉ có một chút tì vết thôi cũng coi như hỏng rồi, huống chi còn bị kéo mạnh như thế. Cô từ vùng núi nào xuống đấy hả, đã không biết gì thì đứng dựa cột mà nghe!"

Triệu Mỹ Hinh cũng cười lạnh nói: "Sợ là muốn trốn trách nhiệm thôi! Đáng tiếc mọi người đều đang nhìn đấy, bao nhiêu người cũng nhìn thấy nếu không phải do cô đột ngột chạy tới đâm vào người khác thì sao làm hỏng bộ váy này được? Bây giờ cô muốn trốn tội sao?"

Triệu Mỹ Hinh nói xong thì lướt mắt qua đám người đang vây xem, lập tức có người a dua theo:

"Không sai không sai! Làm hỏng quần áo của người khác thì phải đền là đúng rồi!"

"Cũng chỉ đòi cô ta đền một bộ thôi mà cô ta còn chối đây đẩy! Đúng là không biết điều! Đây là ai mà đạo đức kém thế!"

"Chiếc váy này chị Dĩ Mạt vừa mặc đã bị phá hư rồi, cũng chỉ có chị Dĩ Mạt tốt tính mới không tức giận thôi!"

...

Có người nhân cơ hội nịnh hót: "Còn không phải sao, đây chính là mẫu váy limited quý này của Chanel đấy, còn chưa ra mắt đâu! Tôi nhìn cũng đau lòng chết đi được! Chưa kể cái giá của bộ váy này dẫu cho bọn họ có bán mình đi góp tiền vào cũng chẳng mua được ý chứ?"

Có điều nịnh bợ không thành, dường như đang cố ý nói kháy Tô Dĩ Mạt cố ý làm khó người khác...

Quả nhiên Tô Dĩ Mạt có chút biến sắc.

Nhận ra sai lầm của mình thì người nọ cũng sợ gần chết, vội vàng bổ sung: "Chị Dĩ Mạt đừng so đo với những người như vậy, bọn họ đâu đủ đẳng cấp! Nhìn bọn cũng đủ biết chắc chắn không đền nổi đâu, nếu mẫu này còn chưa ra mắt thì không bằng để bọn họ bồi thường một bộ có cấp bậc tương đương là được!"
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,408
Điểm cảm xúc
2,274
Điểm
113
Đám người bên cạnh lập tức có người giúp Tô Dĩ Mạt bắc một cái thang: "Nghe được đấy! Nhưng váy của Dĩ Mạt là hàng limited mà!"

Nghe đến đây sắc mặt Tô Dĩ mạt mới tốt hơn một chút, vẻ mặt không kiên nhẫn nói: "Vậy cứ thế đi, cùng cấp bậc cũng được."

Lương Bích Cầm lập tức bất bình nói: "Chị à! Chị tốt bụng quá rồi! Như thế sẽ chỉ khiến bọn tiểu nhân đắc ý hơn mà thôi!"

Người xung quanh nghe vậy cũng lập tức phụ họa:

"Hai người còn ngớ người ra đấy làm cái gì? Còn không mau cám ơn chị Dĩ Mạt!"

"Là đại vận của các cô đấy!"

"Cũng chỉ có chị Dĩ Mạt dễ nói chuyện!"

...

Bạch Lộ thẫn thờ quỳ dưới đất.

Có đền một bộ đồ cùng cấp bậc với cô mà nói thì cũng chẳng khác gì...

Tuyệt đối không đền được...

Chẳng lẽ hôm nay cô sẽ bị đuổi khỏi công ty sao?

Mặc dù cô đã chuẩn bị tinh thần cho tình huống xấu nhất nhưng đến một khắc này Bạch Lộ vẫn không cách nào tiếp nhận nổi.

Cô cố gắng suốt mười năm mới bắt đầu thấy một chút khởi sắc, lại chỉ vì làm bẩn một cái váy mà tất cả đều đổ sông đổ bể...

Người xung quanh nhìn vẻ mặt ảm đạm của Bạch Lộ thì đều có chút thương xót, càng thầm nhủ sau này có đắc tội ai chứ đừng đắc tội với Tô Dĩ Mạt...

Ngay cả Ninh Tịch cũng sợ rằng hôm nay không có kết cục tốt.

Mọi người đều biết trước đây ở Tinh Huy, Ninh Tịch bị chèn ép rất thê thảm, trong tay chắc chắc cũng chẳng có bao nhiêu tiền.

Ngay cả bây giờ coi như là kí hợp đồng với Thịnh Thế, nhưng cũng không có hợp đồng lớn nào mà chỉ có một cái hợp đồng quảng cáo nhỏ nhoi, cát xê cũng chẳng được mấy đồng. Giẫu cho có tiền cũng sợ rằng chỉ mua nổi cái vạt áo thôi...

Lúc này Ninh Tịch đang híp mắt không biết nghĩ cái gì. Nghe tiếng mọi người thúc giục cùng tiếng khóc thút thít của Bạch Lộ, trong mắt cô lóe lên một tia sáng rồi ngay lập tức nói:

"Đền một bộ cùng cấp bậc đúng không? Chờ vài phút đã, tôi về nhà lấy."

May mà căn hộ cũng khá gần công ty.

Vừa dứt lời thì mọi người cũng trố mắt ra nhìn nhau...

"Nói thật nhẹ nhàng! Về nhà lấy? Ninh Tịch sẽ có loại quần áo này sao? Cô ta mà có tôi đem cắt đầu mình xuống cho cô làm bồn cầu!"

"Lừa người chứ gì? Cái loại ham hư vinh như cô ta mà có quần áo thế đã mặc để khoe ra từ lâu rồi, nhưng có ai nhìn thấy cô ta mặc lần nào đâu? Nhất định là muốn vớt vát lại mặt mũi nên mạnh miệng đi! Muốn kéo dài thời gian ý mà!"

"Kéo dài nữa thì cũng chẳng thể lấy ra từ không khí được? Cùng cấp bậc ý là gì? Chính là mọi mặt đều phải tương đương mới được! Váy của Dĩ Mạt là cấp bậc nào? Chưa nói đến việc còn chưa ra thị trường, mà dù có ra mắt rồi thì cũng là hàng limited không vượt quá 10 chiếc!"

...

Lương Bích Cầm giễu cợt: "A thế à, vậy chúng ta chờ xem! Nhưng mà cô đừng có mất hút luôn đấy nhé! Nếu cô không trở lại thì chị họ tôi cũng không thể vì một chuyện nhỏ này mà đuổi theo cô đến chân trời góc bể được, đến lúc đó chỉ còn có Bạch Lộ này chịu tội..."

Lời nãy rõ ràng gán cho Ninh Tịch cái danh tiểu nhân vô sỉ, chỉ cần cô dám không quay lại thì cái danh này cô phải nhận rồi.

Nếu cô trở lại mà tay trống không thì càng mất thể diện hơn.

Còn chuyện Ninh Tịch có thể cầm được bộ đồ nào tương đương hay không cũng chẳng khiến Lương Bích Cầm lo lắng.

Trong thời gian ngắn như thế thì dù có tìm người nào cầu cứu thì cũng không kịp, nhãn hiệu cao cấp nào mà chẳng phải đặt hàng trước thật lâu mới có thể mua được?
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,408
Điểm cảm xúc
2,274
Điểm
113
"Ninh Tịch, cô..." Bạch Lộ muốn nói lại thôi, muốn hỏi cô thật sự có biện pháp hay không, nhưng lại không dám nói, sợ hỏi xong thì một chút hi vọng cũng biến mất.

"Chờ tôi, rất nhanh thôi." Ninh Tịch vội vàng bảo Bạch Lộ một câu, sau đó nhìn về phía Lương Bích Cầm một cái rồi chạy thẳng ra cửa công ty...

Bạch Lộ nhớ lại ánh mắt cuối cùng của cô gái lúc rời đi, mặc dù biết không nên nhưng mà vẫn không tự chủ tin tưởng vào cô...

Triệu Mỹ Hinh nhìn theo hướng Ninh Tịch rời đi nhưng lại có cảm giác cô ta đã quên cái gì, nhưng nhất thời lại chẳng thể nhớ ra.

Thời gian trôi qua từng giây từng phút...

Ánh mắt Bạch Lộ vẫn chưa từng rời khỏi cánh cửa, dù sao cô đã chẳng còn cách nào khác, Ninh Tịch là hy vọng duy nhất của cô lúc này.

"Hừ, Bạch Lộ à, cô còn nhìn cái gì! Chẳng lẽ cô thật sự tin tưởng cô ta sao?" Lương Bích Cầm vô cùng sung sướng nhìn bộ dạng thê thảm của Bạch Lộ, cũng không quên bỏ đá xuống giếng.

Hừ, dám tranh vai diễn với cô ta sao, đây chính là hậu quả!

Sau này xem ai còn dám đối nghịch với cô ta!

Vẻ mặt Bạch Lộ vô cùng u ám, thật ra thì chính bản thân cô cũng biết hy vọng rất mong manh.

"Tất cả mọi người đều thấy được, chúng tôi cũng cho cô cơ hội rồi. Một lần rồi hai lần, hết lần này đến lần khác hạ tiêu chuẩn xuống nhưng cô vẫn không đền được vậy cũng không thể trách chúng tôi!" Lương Bích Cầm nói đến đây thì cố ý đổi giọng: "Muốn trách thì cô trách Ninh Tịch ấy! Nếu không phải tại cô ta thì váy của chị Dĩ Mạt sao có thể bị rách được?"

Triệu Mỹ Hinh cũng tỏ vẻ tiếc nuối: "Vốn chỉ là bẩn chút thôi, cũng chẳn phải chuyện gì lớn, giặt một cái là xong rồi, ai mà biết... haizz..."

Bạch Lộ đương nhiên hiểu rõ Lương Bích Cầm với Triệu Mỹ Hinh đang cố ý khích bác, cô nhếch mép một cái cũng không nói gì.

Thật ra thì cô cũng không trách gì Ninh Tịch, chỉ trách vận khí của mình quá kém...

Haizzz mười năm cố gắng mà không đạt được cái gì, vất vả lắm mới được một vai nữ thứ nhưng ai ngờ lại ngã vào vực sâu... mệnh này còn có thể kém hơn sao?

Lại đợi một lúc, vẻ mặt Tô Dĩ Mạt đã sắp hết kiên nhẫn.

Lương Bích Cầm thấy vẻ mặt Tô Dĩ Mạt không tốt lập tức cả giận nói: "Chẳng phải bảo mấy phút thôi à? Sao giờ này còn chưa thấy đâu?"

Triệu Mỹ Hinh cũng không vui: "Thật quá đáng, không đền được thì cứ nói thẳng ra, cần gì phải hại chúng ta đứng chờ lâu như thế! Thời gian của chị Dĩ Mạt quý giá biết bao cô ta có hiểu hay không?"

Những người khác gật đầu phụ họa: "Đã biết trước cô ta chẳng thể đền được rồi, không nên chờ nữa!"

"Chúng ta thì chẳng có vấn đề, nhưng để chị Dĩ Mạt chờ như thế thì cũng đã nể mặt cô ta lắm rồi!"

"Đúng là không biết xấu hổ! Chị Dĩ Mạt, nếu cô ta dám trốn thật thì chị ngàn vạn lần cũng đừng tùy tiện bỏ qua cho cô ta!"

"Đúng vậy, nếu không cô ta được lợi quá rồi còn gì!"

...

Thời gian càng lâu chút hy vọng cuối cùng trong mắt Bạch Lộ cuối cùng cũng tắt...

Thật không cam lòng!

Nhưng, ngay lúc này đột nhiên vang lên một giọng nói:

"Tôi đã trở lại."

"Ninh... Ninh Tịch..."

"Cái gì! Cô ta thật sự dám quay lại!"

"Ách, hình như tay cô ta đang cầm cái gì... Chẳng lẽ là quần áo?"
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,408
Điểm cảm xúc
2,274
Điểm
113
Trong tay Ninh Tịch quả thật đang xách một chiếc túi, là loại túi nilong to đùng hay dùng ở siêu thị, bên trong là một đống gì đó màu xám tro.

Khi Ninh Tịch đến gần thì đã có người nhìn rõ trong tay cô là cái gì.

Toàn trường lập tức phát ra mấy tiếng phì cười...

“Ai ui cười chết tôi rồi! Ninh Tịch đang cầm cái gì? Chẳng lẽ chạy qua siêu thị mua một bộ à?”

“Ha ha ha ha ha... ôi trời ơi! Không thể nào đi?”

“Thật đúng là, thông minh thiệt đó ha?”

...

Triệu Mỹ Hinh nhìn cái túi nilong nhăn nhúm trong tay Ninh Tịch, lại nhìn mớ vải xếp trong đó liền lên tiếng:

“Gì chứ, Ninh Tịch, kể cả cô không đền được cũng đừng tùy tiện mua một mở dẻ rách đến lừa người chứ? Cho rằng chúng tôi mù cả sao?” Cô ta còn nhấn mạnh câu cuối cùng.

Lương Bích Cầm ôm bụng cười to: “Tôi thấy cách ăn mặc ngu xuẩn của cô ta hôm nay đã nghi ngờ chỉ số thông minh của cô ta rồi, ai ngờ quả nhiên đầu óc cô ta có vấn đề! Loại người như này sao lại vào được Thịnh Thế của chúng ta chứ? Dù sao cũng cùng một công ty, để người ngoài biết được chắc chắn mất hết mặt mũi!”

Ninh Tịch chậm rãi lôi từ trong túi nilong ra một xấp vải thoạt nhìn trong suốt màu xám tro: “Ồ, hóa ra cứ đựng trong túi nilong thì nhất định phải là đồ mua trong siêu thị. Ừ, suy luận kiểu này quả nhiên chỉ có người thông minh mới có thể nghĩ ra nổi!”

“Cô...” Lương Bích Cầm đang vui vẻ cười nhạo, nhất thời nghẹn họng sầm mặt, nghiến răng nghiến lợi nói: “Đồ nhà quê, hôm nay để tao thông não cho mày một chút! Hàng hiệu chính hãng thì ngay cả cái túi đựng đồ cũng đủ mua cả người mày! Cái đồ này của mày không mua ở siêu thị thì mua ở đâu, ai sẽ dùng cái loại túi này đựng quần áo đắt tiền?”

Ninh Tịch chớp mắt, tỏ vẻ đương nhiên nói: “Tôi này, có vấn đề gì sao? Có ai quy định không thể đựng à?”

“Mày... đúng là vịt chết không sợ nước sôi! Chưa thấy quan tài chưa đổ lệ!” Cả cái công ty này chưa một ai dám cãi nhau với cô ta, hai lần bị nghẹn họng thì làm sao Lương Bích Cầm có thể nhịn được, cô ta trừng mắt về đám người đang vây xem.

Trong đám người lập tức có người thu được ánh mắt của Lương Bích Cầm sau đó liền chạy tới giật lấy quần áo trong tay Ninh Tịch. Cô ta khoa trương kêu to lên: “Cái màu gì đây? Sao giống màu phân chó thế! Kiểu gì đây! Quá dung tục rồi! Rốt cuộc là ai cho cô dũng khí lấy ra hả?”

“Chậc chậc, cái bộ đồ èo oặt như vậy, ngay cả làm giẻ lau cũng không bằng!”

“Coi như muốn lấp liếm đi thì cô cũng phải có chút thành ý chứ! Nhiều người thế này cô cho rằng chúng tôi mù cả à!

...

Ninh Tịch lạnh mắt nhìn những người đó đem bộ đồ màu xám truyền tới truyền lui, trong mắt lóe lên một tia sáng lạnh: “Các người cẩn thận một chút, làm hỏng không đền nổi đâu.”

Vừa dứt lời thì toàn trường bùng lên một trận cười ầm ầm...

“Ha ha ha ha ha... Cô ta đúng là mạnh miệng!”

“Trước kia có người nói diễn xuất của cô ta tốt lắm tôi còn không tin, nhưng giờ thì tin rồi!”

“Diễn xuất cỡ này đúng là có thể giật giải Oscar nha!”

...

Lúc này Bạch Lộ lặng lẽ đến gần Ninh Tịch nói nhỏ: “Ninh Tịch, bọn... bọn họ cũng có chút kiến thức, cô không lừa được đâu...”
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,408
Điểm cảm xúc
2,274
Điểm
113
“Bọn họ có kiến thức? Cô chắc chứ?” Ninh Tịch nhướng mày, hỏi lại.

Cũng không biết có phải do diễn xuất của Ninh Tịch quá tốt hay không, nhưng mấy người kia nhìn bộ dạng bình tĩnh của Ninh Tịch dần dần có chút sợ hãi.

Một nữ nghệ sĩ đang cầm bộ đồ trong tay không khống chế được nhẹ tay đi nhiều, trong miệng cũng lầm bầm: “Bộ y phục rách rưới này dẫu có nhìn hoa cả mắt cũng không thấy được là cao cấp chỗ nào! Rốt cuộc cô ta lấy tự tin ở đâu ra chứ?”

“Cô còn nhìn cái gì, nhất định là cô ta lừa đảo thôi, dẫu cho chúng ta có nhận nhầm thì chị Mỹ Hinh với chị Dĩ Mạt có thể nhận sai sao?”

“Cũng đúng... suýt chút nữa bị cô ta lừa!” Nữ nghệ sĩ kia nói, sau đó cô ta nhìn thấy cái thùng rác bên cạnh thì cười lạnh một tiếng, định ném vào.

Nhưng mà...

Ngay trước khi cô ta ném thì nhìn thấy ánh mắt lạnh như băng của Ninh Tịch, cô ta sợ run lên ngưng động tác trong tay lại...

Nữ nghệ sĩ cắn môi, cúi đầu kiểm tra bộ đồ kia lần nữa.

“Cái miếng rẻ rách này! Cô nhìn đến nghiện rồi à!” Có người bên cạnh vừa nói vừa giật lấy bộ đồ.

Nữ nghệ sĩ kia đang kiểm tra cỗ cổ áo, không biết nhìn thấy cái gì mà sắc mặt cô ta trắng bệch, lộ ra biểu tình kinh hoàng: “Cô đừng có động vào! Cẩn thận một chút!”

“Cô... cô làm cái gì vậy? Điên rồi hả!”

Nữ nghệ sĩ lại cúi đầu nhìn lần nữa, sau đó nuốt nước bọt nhét quần áo vào tay người bên cạnh, thấp giọng nói: “Cái này nhìn giống như đồ của GE...”

“Cái gì GE?”

“Chính là nhãn hiệu chị Dĩ Mạt thích nhất đó!!! GE!”

Đứng tại đây không ít người muốn nịnh bợ Tô Dĩ Mạt nên tất nhiên đều biết rõ sở thích của cô ta, nghe thấy vậy lập tức xanh mặt, kích động đến nỗi không khống chế được gào to lên: “Cái gì? Đây là nhãn hiệu GE mà chị Dĩ Mạt thích nhất á?”

Vừa dứt lời thì đám người đang ồn ào đột nhiên yên lặng.

Người bên cạnh kia nhìn thấy cái kí hiệu nho nhỏ kia lập tức hoảng sợ đem quần áo nhét lại vào tay nữ nghệ sĩ kia: “Vậy sao cô còn nhét cho tôi!”

Mời vừa nãy bộ đồ bị cầm tới cầm lui, nhỡ đâu làm hỏng chỗ nào thì xong đời!

Nữ nghệ sĩ kia ôm cái áo giống như đang ôm thánh chỉ, vẻ mặt như sắp khóc lên nhìn về phía Tô Dĩ Mạt: “Chị Dĩ Mạt, cái này...”

Tô Dĩ Mạt hơi nhíu mày, nhìn Triệu Mỹ Hinh một cái.

“Chuyện gì vậy?” Triệu Mỹ Hinh thấy tình hình không đúng liền bước nhanh tới, cầm bộ đồ kia lên.

“Chị Mỹ Hinh, hình như đây là đồ của GE...”

“Nói vớ vẩn cái gì đó? Mắt cô là mắt lợn à! Đồ của GE phong cách lộng lẫy xa hoa, nhúm vải rách này...” Lời còn chưa dứt thì cô ta đã thấy cái kí hiệu dùng kim tuyến thêu lên vừa xa hoa lại khiêm tốn đặc trưng của GE.

“Này... không thể nào!”

Lương Bích Cầm cũng vội vàng bu lại, cô ta liếc cái kí hiệu đó rồi nói: “Chắc là đồ giả rồi? Lá gan của Ninh Tịch cũng lớn quá rồi! Nhãn hiệu này mà cũng dám làm giả! Dẫu cho có làm đồ giả thì cũng phải làm cho giống một chút chứ! Cái loại quần áo vải thô này sao có thể là đồ của nhãn hiệu GE chứ?”

Triệu Mỹ Hinh nhéo mi tâm một cái, đi tới cạnh Tô Dĩ Mạt: “Dĩ Mạt, em nhìn bộ đồ này...”

Tô Dĩ Mạt lấy một ngón tay khều cái áo nhìn thử một cái, một giây sau lập tức đổi sắc mặt.

Kiểu dáng này vô cùng hiếm thấy...

Thật sự là phong cách của GE!
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,408
Điểm cảm xúc
2,274
Điểm
113
Hơn nữa không chỉ là phong cách của GE mà còn là món đồ đặc biệt nhất, cũng là chiếc váy ngủ duy nhất cho nên phong cách mới có thể khác với những thứ khác.

Chất vải mềm mịn xuyên thấu, sờ vào thật thoải mái. Thật ra thì vải của chiếc váy ngủ này là tơ của một loại tằm rất khó nuôi, cũng vô cùng quý giá...

Tô Dĩ Mạt nhìn kĩ lại lần nữa, may mắn loại vải này cũng coi như là bền chắc, không bị làm hỏng.

Cô ta thích nhãn hiệu này, nhưng chiếc váy này lại trong tay tiện nhân như Ninh Tịch!

Nhận ra bản thân đang thở phào vì đồ của cô ta, Tô Dĩ Mạt cảm thấy như bị sỉ nhục, nặng nề ném chiếc váy cho Triệu Mỹ Hinh...

Triệu Mỹ Hinh thấy vẻ mặt khó coi của Tô Dĩ Mạt cũng đã hiểu, không sai, chiếc váy này là hàng của GE thật!

Mà những người xung quanh thấy sắc mặt của Tô Dĩ Mạt cùng Triệu Mỹ Hinh thì cũng phát hiện ra chuyện này không bình thường...

"Xong... Xong đời! Chẳng là là đồ thật? Lúc nãy tôi còn dùng sức xé một cái! Không biết có làm hỏng rồi bắt tôi bồi thường không?"

"Tôi còn tưởng Ninh Tịch đang lừa người!"

"Gặp quỷ! Rốt cuộc Ninh Tịch lấy đâu ra loại đồ này?"

"A! Đột nhiên tôi nghĩ đến một chuyện, trước đây chẳng phải đồn..."

...

Nghe mọi người bàn tán Tô Dĩ Mạt mới nhớ ra đã có lần Triệu An Hinh đã từng nói với cô ta rằng, trong căn hộ của Ninh Tịch có một phòng quần áo chỉ thuộc nhãn hiệu của GE.

Cho nên có thể khẳng định, đây chính là hàng thật.

Tô Dĩ Mạt lúc này mới hung hăng trừng Triệu Mỹ Hinh một cái, sao chuyện thế này mà cô ta lại quên mất?

Triệu Mỹ Hinh lau mồ hôi, vội vàng thấp giọng nói: "Dĩ Mạt, thực ra chuyện này tôi có nghĩ tới, nhưng tôi không ngờ là cô ta... cô ta có lá gan lớn như vậy... thế mà dám lấy đồ của công ty đưa cho cô..."

"Tôi không cần biết lí do, chuyện này cô giải quyết cho tôi!" Tô Dĩ Mạt cực kì không vui ném chiếc váy cho Triệu Mỹ Hinh.

Đáng chết, làm hại cô ta trước mặt nhiều người như vậy bị gán cho cái danh "mắt mù", ngay cả đồ của GE cũng không nhận ra được!

Triệu Mỹ Hinh gật đầu liên tục: "Dạ dạ dạ... nhất định tôi sẽ giải quyết! Dĩ Mạt đừng nóng! Cô chẳng cần phải làm gì hết, cứ chờ xem là được rồi! Xem tôi xử lý cô ta thế nào!"

Triệu Mỹ Hinh nói xong đột nhiên quay ra nhìn Ninh Tịch giận dữ quát: "Ninh Tịch! Cô thật là to gan! Dám trộm đồ của công ty cho mục đích cá nhân sao!"

Ninh Tịch nhướng mày: "Hửm? Tôi trộm đồ của công ty? Sao lại nói như vậy?"

Triệu Mỹ Hinh liên tục cười lạnh, như thể trong lòng đã tính toán sẵn hết rồi: "Cô cho rằng chúng tôi không biết sao? Căn hộ của cô đúng là có không ít đồ của GE, nhưng đó chỉ là đồ công ty cung cấp cho cô mà thôi. Chỗ của cô cùng lắm là cái kho hàng của công ty mà thôi! Chẳng lẽ cô lại ngây thơ cho rằng những bộ đồ này để ở chỗ cô thì đó là đồ của cô à? Có thể tùy tiện lấy ra đưa cho người khác?"

Lương Bích Cầm chế giễu: "Nhìn đi, xem cô ta ngu ngốc cỡ nào, lúc trước nói đầu óc cô ta có vấn đề mà còn không tin!"

Những người xung quanh nghe vậy thì như thể bừng tỉnh hiểu ra vấn đề, hóa ra là như vậy...

"Lá gan của Ninh Tịch cũng lớn ghê ha!"

"Lấy đồ công ty mà còn giả bộ y như thật! Cũng quá đáng quá!"

"Muốn nổi tiếng đến phát điên rồi à!"

...

Bạch Lộ đã sợ đến mức run lẩy bẩy, không kìm được lo lắng nhìn về phía Ninh Tịch, chết rồi, chuyện càng ngày càng lớn!

Vốn chỉ là chuyện của một chiếc váy, cùng lắm là bị đuổi khỏi công ty mà thôi, nhưng bây giờ lại thành ăn trộm đồ của công ty, không khéo còn bị đi tù...
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,408
Điểm cảm xúc
2,274
Điểm
113
Ninh Tịch cho Bạch Lộ một ánh mắt trấn an, sau đó chờ mọi người bàn luận xong hết rồi mới mở miệng nói: "Tô tiền bối, chị Mỹ Hinh, bất kể chiếc váy này có phải đồ của công ty hay không, nhưng tôi đã dựa theo yêu cầu đưa ra một món đồ cùng cấp bậc. Hai người chỉ cần thực hiện cam kết của hai người là được, chuyện này coi như đã xong. Còn chuyện kế tiếp là chuyện của tôi, do mình tôi tự chịu trách nhiệm và chẳng có liên quan gì đến hai người cả!"

Tô Dĩ Mạt nghe vậy thì lập tức lạnh mặt xuống.

Triệu Mỹ Hinh muốn phản bác nhưng lại không biết nên nói cái gì, nhất thời sắc mặt cũng cứng lại.

Lương Bích Cầm giận dữ nói: "Lý lẽ vớ vẩn! Thật là hoang đường!"

Ninh Tịch nhún nhún vai: "Vừa rồi có biết bao nhiêu người làm chứng đó, lời do chính các người nói tôi không nói điêu một chữ nhé."

Nói xong dừng một chút, sau kéo dài giọng nói: "Hay là, những lời đó chỉ là cơn gió thoảng qua? Tất nhiên nếu thực sự là vậy thì tôi cũng chỉ là một người mới sao có thể nói lại mấy người!"

Bị những lời này của Ninh Tịch châm chọc, Triệu Mỹ Hinh với Tô Dĩ Mạt đối mắt nhìn nhau, sau đó mở miệng nói: "Dĩ Mạt đã nói ra thì đương nhiên việc đã được định! Ninh Tịch, nếu chính cô muốn tìm chết thì đừng oán chúng tôi!"

Triệu Mỹ Hinh nói xong thì liếc Bạch Lộ một cái: "Nếu hai người đã lấy ra được một bộ đồ cùng cấp bậc như chúng tôi yêu cầu thì chuyện này đến đây là chấm dứt!"

Nói đến cùng cấp bậc, giọng Triệu Mỹ Hinh rõ ràng có chút chột dạ.

Dẫu sao người sáng suốt đều nhìn ra, chiếc váy mà Ninh Tịch cầm đến dù chỉ là một chiếc váy ngủ cũng cao hơn chiếc váy trên người Tô Dĩ Mạt đến mấy bậc.

Nghe đến đây Bạch Lộ hoàn toàn không thở phào ra nổi, mà là vội vàng nhìn về phía Ninh Tịch.

Nếu thế thì cô không việc gì nhưng Ninh Tịch thì thảm rồi!

Chuyện hôm nay nói thế nào cũng là do cô gây ra, Ninh Tịch vô tội...

Lương Bích Cầm bám cánh tay Tô Dĩ Mạt, oán hận trợn mắt nhìn Ninh Tịch: "Chị, chúng ta đi thôi! Vì chuyện này mà làm trễ nhiều thời gian như thế, thật là xui xẻo!"

Tô Dĩ Mạt lạnh mặt liếc Ninh Tịch một cái, sau đó đi thẳng về phía trước không thèm quay đầu.

Những người hóng hớt xung quanh cũng bắt đầu tản đi...

"Không ngờ kết quả sẽ là như thế..."

"Dù Bạch Lộ thoát thân nhưng Ninh Tịch thì thảm rồi đúng không?"

"Điều đó còn phải nói sao! Tội lớn như thế còn gì! Chết nhanh hay chết chậm mà thôi!"

Ngay khi đám người Tô Dĩ Mạt rời đi, sau lưng đột nhiên vang lên giọng của Ninh Tịch: "Tô tiền bối xin dừng bước!"

Sắc mặt Tô Dĩ Mạt càng kém, như thể đang nói, cô mà cũng có tư cách để tôi dừng bước?

Lương Bích Cầm lập tức mắng chửi: "Ninh Tịch! Cô chưa xong phải không?"

Triệu Mỹ Hinh vẫn ra vẻ đương nhiên, vẻ mặt giễu cợt nhìn về Ninh Tịch phía sau: "Sao vậy? Biết sợ nên hối hận rồi chứ gì? Nhưng mà lời đã nói ra ngoài miệng rồi, cũng có nhiều người làm chứng như thế bây giờ cô muốn đổi ý cũng sợ không kịp rồi!"

Khóe miệng Ninh Tịch khẽ nhếch lên: "Chị Mỹ Hinh lo lắng nhiều rồi, sao tôi có thể hối hận được chứ!"

"Vậy cô gọi chị tôi làm cái gì! Bị thần kinh à?"

Ninh Tịch nhìn về phía Tô Dĩ Mạt đang dùng bộ dạng miệt thị quan sát mọi chuyện: "Tôi chỉ muốn nhắc Tô tiền bối một chuyện mà thôi... Xin mời Tô tiền bối, cởi quần áo."
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.

Bạn nên xem

Top