Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
"Đây là lần đầu tiên Tiểu Bảo vẽ người đấy." Lục Đình Kiêu nói sau khi thấy bức tranh trong tay Ninh Tịch.

"Thật sao? Thế thì tôi thật vinh hạnh quá!" Ninh Tịch cảm thấy rất vui.

"Trưa nay muốn ăn gì?" Lục Đình Kiêu hỏi.

Xem ra không phải chỉ có mỗi sống ở đây, mà còn được bao ăn luôn...

Ninh Tịch đang định mở miệng thì điện thoại cô đột nhiên vang lên.

Là Thường Lị gọi tới.

Chắc không phải lại bảo cô đi đóng vai quần chúng chứ?

"Alo, chị Thường à."

"Ninh Tịch, 12 giờ trưa nay, Thiên Hạ tổ chức lễ bấm máy, tại khách sạn Minh Châu, đừng tới muộn."

"Gì cơ? 12 giờ trưa? Trưa nay?"

"Đúng vậy, là hôm nay."

"Chị Thường, sao chị không báo cho tôi biết trước? Giờ đã sắp 11 giờ rồi!"

"Sao lại không nói trước, chẳng phải tôi báo trước cho cô một tiếng đây còn gì?"

"Một tiếng, đi đường thôi cũng mất một tiếng rồi, huống hồ tôi còn phải thay đồ, trang điểm các thứ nữa..."

"Đây là chuyện của cô, đừng có phiền tôi, giờ tôi đang bận lắm, dập máy đây."

Nói xong bộp một tiếng, điện thoại cúp luôn.

"Này họ Thường kia! Đờ cờ mờ cả nhà chị!" Ninh Tịch quăng điện thoại.

Vừa dứt lời, Ninh Tịch ngẩn ra.

Tiểu Bảo ngẩn ra.

Lục Đình Kiêu cũng ngẩn ra.

Ninh Tịch ôm mặt, chỉ muốn đào một cái hố chui xuống cho xong.

Kích động quá, quên luôn việc cô vẫn đang ở Lục gia, bên cạnh còn có cả mầm non của tổ quốc nữa chứ...

Không phải cô muốn giả vờ làm thục nữ trước mặt Lục Đình Kiêu, mà chỉ sợ là sẽ làm hư Tiểu Bảo thôi.

"Khụ khụ, Tiểu Bảo à, vừa xong coi như chúng ta không nghe thấy gì nhé! Con đừng học cô mắng người, vì vừa xong cái thứ cô chửi không phải là người đâu!" Ninh Tịch nghiêm túc giải thích.

Tiểu Bảo chớp mắt, như hiểu như không gật gật đầu.

Mắt Lục Đình Kiêu lướt qua ý cười: "Có chuyện gì à?"

Ninh Tịch cắn răng: "12 giờ trưa nay bộ phim Thiên Hạ sẽ bắt đầu làm lễ bấm máy mà tới hơn 11 giờ quản lí của tôi mới báo cho tôi biết, từ đây tới khách sạn Minh Châu cũng mất tới 50 phút rồi, chẳng lẽ bảo tôi để mặt mộc chạy thẳng đến đó?"

"Sao lại không được? Cô để mặt mộc cũng đủ mà."

Ninh Tịch sững sờ, không ngờ Lục Đình Kiêu lại nói lời như vậy, cô ngượng ngùng gãi đầu, "Khụ, cảm ơn, ngài Lục quá khen rồi... Nhưng trong trường hợp này ít nhất vẫn phải trang điểm để giữ phép lịch sự tối thiểu chứ, quan trọng nhất là giờ tôi không có bộ đồ nào phù hợp cả, tới lúc đó có bao nhiêu người của giới truyền thông nữa chứ, aaaaa phiền chết mất........"

"Đợi một chút." Lục Đình Kiêu đưa tay ra hiệu ý bảo cô đừng nóng, sau đó anh cầm điện thoại ra sân gọi.

Mười phút sau, một người thở hồng hộc chạy tới.

"Lục tổng, thứ ngài cần tôi đều mang tới hết rồi, giờ bắt đầu được chưa?" Người tới mặc một chiếc quần bò rách với áo xám mỏng, tai trái đeo một chiếc khuyên xanh đậm hình cột mốc.

Ninh Tịch kinh ngạc phát hiện, người này rất quen mắt.

Tất nhiên, ý của quen mắt nghĩa là Ninh Tịch có biết anh ta, nhưng anh ta không biết Ninh Tịch.

Đây chính là thánh thủ dưới trướng của công ty giải trí Thịnh Thế, là stylist của ảnh hậu Tô Dĩ Mạt - Arthur.

Là một đại thần mà một con tép nhỏ như cô chỉ có thể nhìn từ xa.

"Vị này là?" Ninh Tịch tỏ ra ngờ vực.

"Cô không biết?" Lục Đình Kiêu hỏi.

"Đại danh đỉnh đỉnh - Arthur, tất nhiên là tôi biết rồi! Nhưng ngài gọi anh ấy tới đây làm gì..."

"Tất nhiên là để làm stylist cho cô rồi." Giọng điệu của Lục Đình Kiêu như thể đó là điều tất nhiên.

Ninh Tịch đỉnh đầu đầy hắc tuyến, cô ghé tai thì thầm với anh: "Anh... anh cư nhiên lại mời người của Thịnh Thế tới để tạo hình cho tôi? Có lầm không vậy! Anh không biết tôi là nghệ sĩ của Tinh Huy à? Thịnh Thế và Tinh Huy là kẻ thù không đợi trời chung đó!"

"Thế thì làm sao?" Lục Đình Kiêu lại chưng ra vẻ mặt tổng tài bá đạo của mình.
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Thì làm sao á?! Ninh Tịch cạn lời phát nghẹn: "Lục đại Boss à, khủy tay hướng ra ngoài giúp nghệ sĩ của công ty khác thế này, nhân viên của anh có biết không?"

Nhìn là biết chắc chắn là không biết rồi.

Cô thật sự bị Lục Đình Kiêu đánh bại rồi.

Thịnh Thế ít nhiều gì cũng là công ty con trực thuộc tập đoàn Lục Thị nhà anh ta đấy!

Tuy hiện tại người quản lí Thịnh Thế là Lục Cảnh Lễ, nhưng đại Boss đằng sau Thịnh Thế vẫn là Lục Đình Kiêu - Chủ tịch tập đoàn Lục Thị.

Tập đoàn Lục Thị từ năm năm trước đã bắt đầu chen chân vào làng giải trí, sau khi mua lại Thịnh Thế, sáng lập ra một đế quốc giải trí, hậu sinh khả úy, đạt được vị trí ổn định nhất trong lịch sử, hiện tại cũng là công ty duy nhất có thể đối đầu với Tinh Huy.

Chính vì lẽ đó có thể thấy hai nhà giờ cạnh tranh kịch liệt đến thế nào, từ nghệ sĩ tới quản lí hay từ nhân viên hóa trang đến stylist của hai công ty đều chạnh chọe lẫn nhau, chỉ cần nơi nào có nghệ sĩ của cả hai thì sẽ lại có chiến tranh nổ ra.

Lục Đình Kiêu nhấc tay lên nhìn đồng hồ: "Xe ở ngoài cửa, có thể vừa đi vừa trang điểm, không còn kịp nữa đâu, đi hay không thì tùy cô."

Ninh Tịch rối rắm đến đau cả gan, cuối cùng cắn răng nói:"ĐI!"

Nếu Lục Đình Kiêu đã không để ý thì cô có gì mà phải bận tâm chứ!

Thấy Lục Đình Kiêu cũng đi theo, Ninh Tịch ngạc nhiên: "Anh cũng đi cùng à?"

"Không thì ai lái xe? Hơn nữa Tiểu Bảo muốn ở cạnh cô thêm một lúc nữa." Lại cái giọng điệu tất nhiên đó, như thể anh nói cái gì cũng là chân lí, còn cô hỏi gì cũng đều như bị thần ngu nhập vậy.

Tiểu Bảo đứng cạnh ra sức gật đầu.

"Được thôi..."

Cuối cùng, thêm cả Arthur, cả bốn người cùng lên xe.

Lục Đình Kiêu còn chẳng thèm thay quần áo, mặc nguyên đồ ở nhà, ngồi trước lái xe, Ninh Tịch và Arthur ngồi sau, Tiểu Bảo bò lên lưng ghế tò mò nhìn hai người.

Arthur cẩn thận đánh giá Ninh Tịch một lượt, ánh mắt lộ ra sự tán thưởng sâu xa: "Vi tiểu thư này ngũ quan tương đối hoàn mỹ, da dẻ cũng rất đẹp, căn bản chẳng cần làm gì nhiều, trang điểm nhạt thôi là cũng ok, chỉ là không biết hôm nay cô tham gia trường hợp gì, để tôi chọn cho cô một bộ đồ phù hợp."

"À, là lễ bấm máy của một bộ phim điện ảnh...."

Ninh Tịch chỉ sợ đối phương hỏi nhiều hơn sẽ biết cô là người cửa Tinh Huy mà đánh cô một trận mất, may mà Arthur cũng không hỏi gì nhiều, chỉ gật đầu tỏ ý đã hiểu rồi tiếp tục công việc trang điểm cho cô.

Lúc tới gần địa điểm tổ chức buổi lễ, Ninh Tịch cũng đã xong đâu vào đấy, thời gian vừa khít luôn.

Lục Đình Kiêu dừng xe tắt máy, khoác tay lên lưng ghế, liếc mắt nhìn cô gái đã trang điểm xong ngồi phía sau xe.

"Thế nào?" Ninh Tịch hồi hộp hỏi.

"Không tệ."

Có thể được một người hà khắc như Lục Đình Kiêu nói ra câu "không tệ", quả đúng là không dễ dàng chút nào, huống hồ lại cộng thêm vẻ mặt ngạc nhiên của Tiểu Bảo đang nhìn cô chằm chằm nữa.

Ninh Tịch bỗng cảm thấy tràn đầy tự tin, sau đó cô hơi áy náy ôm lấy Tiểu Bảo: "Bảo bối, cô xin lỗi đã thất hứa với con, nhưng cô hứa cô nhất định sẽ nhanh kết thúc công việc rồi về với con!"

Tiểu Bảo quyến luyến vẫn bám dính vào lòng Ninh Tịch thêm một lát, biết cô vội nên cậu nhóc cũng nhanh buông cô ra rồi vẫy tay chào cô.

Thấy một lớn một nhỏ hai người đứng tiễn ở phía sau, Ninh Tịch bỗng cảm thật sung mãn....

Độc thân chiến đấu bao năm nay, lần đầu cô có cảm giác ấm áp như vậy.

Sau khi Ninh Tịch đi khỏi, người lái xe tất nhiên sẽ đổi thành Arthur.

Arthur không thể kiềm chế cơn tò mò của mình nữa, anh vừa lái xe vừa cẩn thận hỏi: "Boss, cô gái ban nãy là ai thế? Là nghệ sĩ mới vào công ty chúng ta à? Sao trước đây chưa gặp bao giờ nhỉ?"

Má ơi! Đại boss của họ cuối cùng cũng có phụ nữ bên cạnh rồi, đây đúng là tin động trời mà!

Lục Đình Kiêu nghếch cằm, không nhanh không chậm nói: "Là nghệ sĩ của công ty giải trí Tinh Huy."

Arthur: ".........."

Giây phút đó, biểu tình trên mặt Arthur như ăn phải...

Boss đại nhân ơi! Không ngờ ngài dám để tôi đi trang điểm cho nghệ sĩ của Tinh Huy đấy!

Lão Đại dẫn đầu đi thông địch phản quốc là cái thể loại gì thế này!

Ngay đến cả Nhị thiếu gia có tìm tình nhân cũng tuyệt đối không tìm nghệ sĩ của Tinh Huy đấy, anh có biết không hả!

Nếu người ngồi đây là Nhị thiếu, anh tuyệt đối sẽ chửi cho một trận cho mà xem.

Nhưng người ngồi đây lại là Đại ma vương Lục Đình Kiêu mới thảm chứ...

Thế là anh chỉ có thể nghẹn đến chết, ngay đến một quả rắm cũng chẳng dám đánh nữa.

Điều khiến anh thấy chua xót hơn chính là, anh đang vô cùng hoài nghi cô nghệ sĩ không tên tuổi của Tinh Huy này sẽ là bà chủ tương lai của họ?

Nếu đã là người phụ nữ khiến Tiểu thái tử cũng phải đối xử nhẹ nhàng như thế…

Thật không đơn giản nha...
TIN HOT
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Tại nơi tổ chức lễ bấm máy bộ phim điện ảnh Thiên Hạ.

Từ nhà tài trợ tới nhân viên công tác của đoàn làm phim đều đã đến đầy đủ, ánh sáng đèn flash liên tục lóe lên, truyền thông nhiều vô kể, xung quanh còn có một lượng fan lớn nghe tin mà đến.

Đa số phóng viên đều đang quây lấy người đóng vai nữ chính Ninh Tuyết Lạc và nam chính Triệu Tư Châu.

Một người là hoa đán của Tinh Huy, một người là ảnh đế giải Kim Tượng, tuấn nam - mỹ nữ liên thủ lại với nhau, tất nhiên sẽ thu hút được nhiều sự chú ý.

"Tuyết Lạc, chúng tôi đều biết lần này cô cùng Tư Châu hợp tác đóng một cặp tình nhân, đây đã là lần thứ hai hai người đóng người yêu của nhau rồi, không biết trong cuộc sống thường ngày cô có ái mộ Tư Châu không?"

"Ha ha, Tư Châu quả thật rất có sức hút, có điều tôi không ái mộ anh ấy, tôi cũng không còn trái tim để ái mộ anh ấy nữa rồi."

Vừa dứt lời, tất cả phóng viên lại bắt đầu nhao nhao lên.

Một năm trước, Ninh Tuyết lạc công bố tin mình đã có bạn trai, tất cả mọi người đều muốn biết nội tình, kết quả lại lôi ra được đối phương chính là con trai của Tô Hoằng Quang - chủ tịch tập đoàn Ức Phong, vừa giàu có lại đẹp trai, là phú nhị đại chính cống, tin tức này vừa được tung ra khiến tất cả mọi người khen mãi không dứt.

Tuy fan cũng rất đau lòng, nhưng fan hiện tại cũng không còn bài xích chuyện idol nhà mình yêu đương như trước nữa rồi, hầu hết mọi người đều chúc thần tượng của mình tìm được tấm chồng tốt.

Sau khi Ninh Tuyết Lạc công khai yêu đương thì lại càng nổi tiếng, hơn nữa những hashtag như "Bạn trai cao phú soái" hay "Người thắng cuộc" không hề hạ nhiệt.

Triệu Tư Châu ở bên cạnh cũng hùa theo, anh ôm ngực tỏ vẻ đau lòng: "Thượng quan tiểu thư thật nhẫn tâm, bổn vương đã trao hết trái tim này cho nàng rồi mà!"

Nữ chính mà Ninh Tuyết Lạc đóng lần này có tên là Thượng Quan Ánh Dung, Triệu Tư Châu đóng vai một vị hoàng tử.

Các phóng viên nghe vậy liền cười Triệu Tư Châu, bầu không khí trở nên rất sôi nổi.

Lần này, ngoài nam nữ chính ra, người nhận được sự theo dõi nhiều nhất chính là người đóng vai nữ thứ, thế nên phía bên Quách Khải Thắng cũng có một đám người vây quanh.

"Đạo diễn Quách, sao vẫn chưa thấy người đóng vai Mạnh Trường Ca? Liệu hôm nay cô ấy có tới không?"

"Tất nhiên là có rồi."

"Nghe nói lúc trước ngay đến cả Giả Thanh Thanh cũng trượt casting, nguyên nhân là vì ông cảm thấy Giả Thanh Thanh không đủ đẹp, chuyện này có phải là thật không?"

Câu hỏi này rõ ràng là muốn gây sự mà.

Có điều đạo diễn Quách cũng là người lão làng, ông trả lời rất trôi chảy: "Vai diễn Mạnh Trường Ca có yêu cầu rất cao đối với ngoại hình của diễn viên, nhưng ngoại hình không phải là tiêu chuẩn duy nhất, ngoại hình của Giả Thanh Thanh chắc chắn là không có vấn đề gì, chỉ là vẫn có cách biệt nhất định với yêu cầu của chúng tôi thôi."

"Nghe nói vai Mạnh Trường Ca là do người mới diễn? Nếu yêu cầu của vai Mạnh Trường Ca cao như vậy sao lại dùng người mới, liệu cô ấy có đủ sức lột tả hết nhân vật của mình không?"

Hôm nay bị sao thế, chê phong bì phát không đủ nhiều hả? Câu hỏi của phóng viên câu nào câu nấy đều được mài dũa sẵn, hơn nữa đều là chĩa mũi nhọn vào nữ thứ.

"Vấn đề này đợi sau khi bộ phim của chúng tôi ra mắt, mọi người hãy đưa ra lời nhận xét nhé!"

Đám phóng viên vẫn chưa chịu buông tha vấn đề này, bọn họ còn hùng hổ hỏi: "Đạo diễn Quách, diện mạo của người đóng vai Mạnh Trường Ca liệu có phải còn xuất sắc hơn cả Giả Thanh Thanh không?"

Chưa hết nữa hả!

Phải! Xinh đẹp hơn cả Giả Thanh Thanh nữa đấy thì sao nào!

Cái gì gọi là mỹ nữ trăm năm gặp một lần, đợi các người thấy Ninh Tịch rồi, xem các người còn dám phóng đại Giả Thanh Thanh lên nữa không!

"Chuyện này, mỗi người một vẻ, mỗi người một vẻ... Đợi người tới mọi người sẽ biết ngay thôi."

Quách Khải Thắng đã bắt đầu thấy bực về những câu hỏi này, đúng lúc này, xuyên qua đám kí giả ông thấy một người xuất hiện ở đầu bên kia thảm đỏ, ngẩn ra ba giây mới định thần lại được, sau đó ông cười nói: "Đây chẳng phải là nhắc Tào Tháo là Tào Tháo tới sao!"
TIN HOT
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Quách Khải Thắng vừa dứt lời thì làm một bộ như sắp có kịch hay để xem.

Quả nhiên tất cả mọi người đều nhìn theo hướng mà Quách Khải Thắng chỉ, phản ứng đầu tiên của bọn họ chính là sửng sốt đến ngây người.

Hôm nay Ninh Tịch mặc một bộ váy ren hoa mai màu đỏ, thiết kế khéo léo tôn lên vòng eo thon thả, cổ áo để lộ xương quai xanh duyên dáng.

Màu này còn kén người mặc hơn màu đỏ đậm, lại là vải ren, tuy rằng thiết kế rất đẹp, nhưng người bình thường mặc lên không khéo lại thành ra tục, hoặc lại dễ khiến người ta buồn nôn.

Chiếc váy này như thể sinh ra là để dành cho Ninh Tịch, khiến cô trở nên xinh đẹp rạng rỡ hơn.

Lúc stylist chọn chiếc váy này cho cô, ngay bản thân Ninh Tịch cũng cảm thấy mình không thể đè được màu này xuống, nhưng lúc mặc lên người rồi cô liền bị nó thuyết phục.

Không hổ là bàn tay vàng số một của Thịnh Thế, ánh mắt quả rất chuẩn, mới gặp một lần mà còn hiểu cô hơn cả bản thân cô.

Còn về chuyện đi thảm đỏ, tuy rằng đây là lần đầu tiên Ninh Tịch chính thức xuất hiện trong một sự kiện lớn như thế này, nhưng dù sao cô cũng là một diễn viên, phải nghiền ngẫm thấu hiểu các kiểu nhân vật, các kiểu vai diễn, đương nhiên bao gồm cả những vai diễn ngôi sao, cô cũng đã từng diễn không ít lần, bước trên thảm đỏ căn bản là không làm khó được cô.

Mỗi một bước, mỗi một nụ cười, mỗi một động tác đều hợp lý đúng lúc, hơn nữa còn tìm được vị trí chính xác của ống kính máy quay, thể hiện ra những vẻ mặt đẹp nhất.

Thời gian đám phóng viên ngây ra còn lâu hơn cả đạo diễn Quách, một lúc lâu sau mới hồi phục tinh thần được.

Đây chính là người diễn vai Mạnh Trường Ca?

Một diễn viên mới vào nghề chưa được bao lâu không kinh nghiệm, không có một tác phẩm tiêu biểu nào?

Cô gái này….. thật sự là đẹp quá sức tưởng tượng!

Không có từ nào để hình dung được, người ta chỉ có thể thốt lên rằng quá xinh đẹp!

Mới nãy bọn họ ai ai cũng truy hỏi đạo diễn Quách rốt cuộc là Giả Thanh Thanh đẹp hơn hay là Ninh Tịch đẹp hơn, chẳng trách vẻ mặt của đạo diễn Quách lúc đó rất kì quái, nghĩ lại đúng là buồn cười thật.

Đứng trước một mĩ nữ tuyệt sắc như Ninh Tịch, cho dù là người từ trước đến giờ vẫn nổi tiếng về nhan sắc như Giả Thanh Thanh cũng trở nên lu mờ.

Không chỉ là tướng mạo, khí chất của cô diễn viên mới này cũng rất khá, hoàn toàn không giống một diễn viên mới vào nghề, mỗi một cử chỉ hành động đều ưu nhã phóng khoáng, thậm chí còn ẩn chứa sự cao quý bẩm sinh.

Ninh Tịch bước đến trung tâm thảm đỏ, tuỳ ý tạo dáng để giới truyền thông chụp ảnh, sau đó quay lại cầm bút trên khay lên kí tên mình lên bảng lưu niệm.

Cái quay lưng này của cô lại khiến toàn trường phải bật thốt đầy kinh ngạc, tiếng tách tách nháy máy từ vô số máy ảnh vang lên.

Chiếc váy này thiết kế theo kiểu hở lưng, stylist chọn chiếc váy này cũng là vì xương cánh bướm của Ninh Tịch quá đẹp, có thể nói đây là bộ phận gợi cảm nhất trên cơ thể cô, không để lộ ra đúng là phí của trời.

Các ngôi sao nữ khi đi thảm đỏ vì muốn thu hút ánh mắt người xem nên đại đa số đều lựa chọn hở ngực, nhưng Ninh Tịch lại lựa chọn một cách khác, ưu nhã gợi cảm hơn không biết bao nhiêu lần.

Sau khi hạ gục hàng loạt máy ảnh, cuối cùng thì cũng đến tiết mục phỏng vấn.

Các phóng viên hôm nay quả thật rất thảm.

Bởi vì bọn họ vốn dĩ đã chuẩn bị những câu hỏi như:

_ Cô cho rằng với vẻ bề ngoài như thế này liệu mình có thể hoàn thành được vai diễn Mạnh Trường Ca - một hoạ quốc yêu cơ không?

_ Cô cảm thấy mình và Giả Thanh Thanh ai xinh đẹp hơn?

_ Nghe nói cô được đặc cách tuyển vào vai diễn này, trong vấn đề này có nguyên nhân xâu xa gì không?

…..

Bây giờ thì tất cả những câu hỏi đó đều vô dụng hết rồi……

Chỉ cần không phải là người mù đều biết, chẳng có cái gì gọi là mờ ám trong việc tuyển diễn viên cả, gương mặt này quá đủ để thuyết phục rồi.

Cô ấy chính là người thích hợp nhất cho vai Mạnh Trường Ca.

Cho nên tất cả phóng viên đều phát huy năng lực ứng biến tức thời của mình, đặt câu hỏi cho Ninh Tịch.

“Cô Ninh, bộ váy mà cô đang mặc có phải tác phẩm thiết kế riêng được may thủ công cao cấp của nhà thiết kế Karl Lagerfeld không?”

Ninh Tịch ngẩn ra.

Má ơi, cái váy này là hàng thiết kế của Karl Lagerfeld?

Cái váy mấy trăm vạn thế mà để cô tuỳ tiện mặc lên người thế này á?

Lục đại ma vương đừng có bẫy người ta thế này chứ!

Song, chuyện đáng sợ hơn vẫn còn đang ở phía sau, ngay sau đó vị phóng viên này bắt đầu đọc lai lịch của tất tần tận mọi thứ trên người cô, cuối cùng chốt lại bằng một câu: “Cô Ninh, có phải stylist của cô là Athur không?”

Thế mà cũng soi ra được à?

Cô có hỏa nhãn kim tinh đó hả!!!
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
“Không đúng, chắc là tôi nhìn nhầm rồi….” May mà, không đợi Ninh Tịch trả lời, vị phóng viên này đã tự phủ nhận luôn câu hỏi của bản thân.

Chắc là cuối cùng cũng nhớ ra Ninh Tịch là gà nhà Tinh Huy, stylist của cô đâu thể là Athur - stylist riêng của Tô Dĩ Mạt nhà Thịnh Thế được!

Ninh Tịch thở phào một hơi nhẹ nhõm, sợ bọn họ lại hỏi mấy câu như vậy nữa, vội vàng dời sang đề tài khác: “Hôm nay là lễ khai máy của Thiên Hạ, mọi người nên hỏi những vấn đề liên quan đến bộ phim này đi nha!”

“Vậy, Cô Ninh, xin hỏi đây là lần đầu tiên cô đóng phim?” Trong đám đông có người lên tiếng.

“Đương nhiên là không phải, từ khi còn học đại học tôi đã bắt đầu đóng các vai nhỏ cho các đoàn làm phim, không nhiều đất diễn lắm, cho nên mọi người đều không nhận ra tôi.” Ninh Tịch thành thật trả lời, không chút nào để bụng đến lý lịch ít ỏi của mình.

Mấy chuyện này đám báo chí thể nào cũng đào được, không bằng tự bản thân mình khai ra thì tốt hơn.

“Không biết trước đây cô Ninh đã từng đóng những vai gì rồi?”

Câu hỏi này rất bình thường nhưng đối với Ninh Tịch mà nói thì lại có chút ngại ngùng, nếu đối phương đã hỏi, cô cũng không thể không trả lời được.

“Trước đây tôi đã từng đóng vai….” Ninh Tịch bắt đầu liệt kê một loạt các vai diễn mà cô đã từng đóng kể từ lúc cô về nước đến giờ.

Trong bốn năm học ở nước ngoài, ngoài thời gian lên lớp, toàn bộ thời gian còn lại cô đều chạy đến các đoàn làm phim, từng đóng những vai phụ nho nhỏ trong những bộ phim có danh tiếng, cũng có những vai có kha khá đất diễn, trong tình cảnh người nước ngoài không mấy ưa thích người Trung Quốc, từng đó lí lịch quả thật không dễ dàng gì.

Cô không muốn nói tới những kinh nghiệm khi vẫn đang còn ở nước ngoài, bởi vì quãng thời gian đó là quãng thời gian yêu đương hoang đường nhất của cô…..

Tuy rằng chỉ là qua lại bình thường không làm gì trái với đạo đức, nhưng thân phận của bọn họ đúng là dễ khiến người ta chú ý.

Chuyện quan trọng nhất bây giờ là phải tìm cho ra một bộ phim cho ra hồn, nếu như vừa mới vào nghề đã toàn những chuyện lá cải ba lăng nhăng, khiến ánh nhìn của quần chúng toàn bộ đều tập trung vào chuyện đời tư của mình, tuy nổi bật được nhất thời, nhưng lại không có lợi cho sự phát triển về sau của cô.

Ninh Tịch đã rất cố gắng nhớ lại những vai diễn mà mình có thể kể ra được kể từ sau khi về nước đến nay, nhưng sau khi nói ra rồi vẫn khiến đám phóng viên cạn lời.

Toàn đóng những vai gì thế này……

Kẻ thứ ba, hồ ly tinh, yêu nữ, nhà quê, đại tiểu thư não tàn, thậm chí là cả bà già độc ác…..

Một mỹ nữ xinh đẹp thế này mà có sở thích kiểu quái gì thế không biết?

Sao toàn thích những vai méo mó sứt mẻ thế?

Quả nhiên là có người hỏi đến vấn đề này: “Tại sao những vai cô diễn toàn là những vai phản diện vậy?”

Đương nhiên Ninh Tịch đâu thể vạch trần Thường Lị trong những sự kiện chính thức như thế này, cô thản nhiên đáp: “Từ trước đến nay tôi chưa từng chú ý đến điều này, đối với tôi mà nói, đóng phim là nghề mà tôi yêu nhất, mỗi một vai diễn đều có sinh mệnh của chính nó, không phân biệt lớn nhỏ.”

Tiếp theo đó cánh phóng viên lại hỏi rất nhiều vấn đề, trong tình huống hoàn toàn không có sự chỉ dẫn của quản lý, Ninh Tịch ứng đối vô cùng hoàn mĩ.

Quách Khải Thắng đứng cạnh đó thấy vậy liên tục gật đầu: "Cô gái này quả thực không tồi? Một người có tư chất và tiềm lực đến vậy lại vào nghề đã một năm mà chỉ lăn lộn đến đây….. lão Vương, ông thấy thế nào?”

Nhà sản xuất Vương Thái Hoà nói một cách đầy ẩn ý: “Nếu như đám quản lý của Tinh Huy không phải là mù tập thể thì đó là….”

Nói rồi ông liếc về phía đạo diễn Quách với ánh mắt, ông biết mà.

Rõ ràng là ở Tinh Huy có người đang cố ý chèn ép cô ấy.

Vẻ mặt Quách Khải Thắng đầy tiếc nuối: “Đáng tiếc, một mầm non tốt như này!”

“Vàng thật không sợ thử lửa, rồi có một ngày sẽ toả sáng thôi, hơn nữa không phải cô ấy đã gặp được ‘Bá Nhạc’ là ông rồi à?” Vương Thái Hoà cười ha hả nói.

Lúc này, Ninh Tuyết Lạc đang đứng một góc, siết chặt tay, ngón tay bấm cả vào lòng bàn tay, vẻ mặt đã khó coi đến mức sắp không kiềm chế được nữa.

Cô ngàn lần không tưởng được, cố ý bảo Thường Lị sát giờ mới thông báo cho Ninh Tịch, để cho con nhỏ kia phải xấu hổ một trận, kết quả lại thành ra để cho nó xuất hiện cuối cùng, kinh diễm toàn trường.

Mà đáng chết nhất chính là, con nhỏ Ninh Tịch đó kiếm đâu ra bộ trang phục trị giá mấy trăm vạn như thế? Nó lấy đâu ra nhiều tiền thế?

Váy vóc, phụ kiện còn có thể đi thuê được, nhưng còn cách trang điểm và tạo hình, là ai đã làm cho nó?

Cái con nhà quê này, cô đã coi thường nó rồi!
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
“Tuyết Lạc, Ninh Tịch là đàn em của cô, đối với việc cô ấy đóng vai Mạnh Trường Ca, cô có ý kiến gì không?” Đúng lúc này có phóng viên muốn nhằm vào Ninh Tịch, quay sang đặt câu hỏi Ninh Tuyết Lạc.

Chỉ trong nháy mắt vẻ mặt của Ninh Tuyết Lạc đã khôi phục vẻ thong dong thanh nhã bình thường, tỏ ra chân thành nói: “Tiểu sư muội rất có thực lực, tôi nghĩ cô ấy tuyệt đối sẽ không để mọi người phải thất vọng đâu….”

Đối với những câu hỏi có liên quan đến Ninh Tịch mà cánh nhà báo đưa ra, Ninh Tuyết Lạc đều hết lời tán dương.

Những người không biết rõ nội tình đều nghĩ rằng cô ta đang dìu dắt Tiểu sư muội của mình, nhưng Ninh Tịch lại biết rõ ý đồ độc ác của Ninh Tuyết Lạc.

Cô ta làm như vậy không phải là để giúp đỡ cô, mà là muốn "phủng sát" cô.

Phim còn chưa quay đã tung hô cô lên đến tận trời, khiến mọi người đặt quá nhiều kì vọng vào cô, đến lúc đó chỉ cần cô hơi sơ suất một chút là sẽ bị người ta oanh tạc cực kì thảm.

Chỉ đáng tiếc là, cô sẽ không để mưu kế âm độc đó của cô ta có cơ hội trở thành hiện thực đâu.

Nghỉ ngơi dưỡng sức tận năm năm, luận về kĩ năng diễn xuất, cô tin chắc rằng sẽ khiến tất cả mọi người phải tâm phục khẩu phục.

Muốn phủng sát bà? Thế thì cứ chờ mà xem!

Cuộc phỏng vấn cuối cùng cũng kết thúc, Ninh Tịch vừa mới thở ra một hơi thì lại bị Thường Lị làm phiền.

“Ninh Tịch, quần áo trang sức này của cô từ đâu ra thế hả? Đừng hòng mong công ty sẽ chi trả cho cô! Một diễn viên diễn nữ phụ như cô, ai cho phép cô lấn át cả diễn viên chính thế, cô có biết quy tắc không hả?” Thường Lị vừa mở mồm ra là đã mắng tới tấp.

Ninh Tịch khẽ nghịch nghịch lọn tóc, chậm rãi nói: “Tôi cũng đâu có muốn, ai bảo chị Thường nhất định phải để cho tôi xuất hiện cuối cùng?”

“Cô….”

Thấy tình cảnh phức tạp nhiều người lời ra lời vào, Thường Lị miễn cưỡng đè nén cơn giận trong lòng xuống: “Lát nữa vào bữa tiệc, cô ngoan ngoãn nghe lời cho tôi, đừng có khiến công ty phải mất mặt, tửu lượng của Tuyết Lạc không tốt, cô nhớ phải đỡ rượu cho cô ấy! Nghe rõ chưa hả?”

Ninh Tịch không nhịn được bật cười chế nhạo: “Tôi phải đỡ rượu cho cô ta? Chị Thường này, chị đang nằm mơ giữa ban ngày đó à? Tôi không hắt thẳng ly rượu vào mặt cô ta đã là tốt lắm rồi!”

Thường Lị cùng một giuộc với Ninh Tuyết Lạc, dù cô có khúm núm nhường nhịn thế nào cũng vô ích, cho nên không cần nể mặt chị ta, cứng rắn ngang ngạng một chút, Thường Lị còn biết điều mà không dám làm gì quá đáng.

Thường Lị bị cô làm cho tức đến phát điên: “Ninh Tịch, cô to gan lắm rồi đấy, chẳng qua chỉ giành được một vai nữ thứ nho nhỏ thôi mà đã không biết mình là ai rồi đúng hay không?”

Ninh Tịch không còn kiên nhẫn để nói tiếp với chị ta, quay người bước đi thẳng.

Thường Lị nhìn theo bóng Ninh Tịch rời đi, chỉ là một bóng lưng mà thôi cũng có thể khiến người ta thần hồn điên đảo.

Trong lòng cô đột nhiên cảm thấy hoảng hốt đến kì lạ.

Chuyện này cô đã dự cảm được từ sớm rồi, sợ rằng sau này cô sẽ không kiềm chế nổi Ninh Tịch nữa.

Người phụ nữ này sinh ra là để đóng phim.

Nếu Ninh Tịch thực sự nổi chắc chắn thành tựu sẽ vượt qua Ninh Tuyết Lạc.

Nhưng việc đã đến nước này, cô chỉ có thể tìm mọi cách để kềm chế Ninh Tịch, không cho cô ta bất kì một khả năng nào có thể trở mình.

Sau khi nghi thức khai máy kết thức tiếp đến chính là tiệc tùng.

Tất cả mọi người trong đoàn làm phim đều tụ tập ở một hội trường, vừa ăn vừa uống rượu, làm quen trò chuyện với nhau, bầu không khí rất thoải mái.

Nhìn thấy Ninh Tịch đến, biên kịch Diệp Linh Lung là người đầu tiên đứng dậy kéo cô ngồi xuống bên cạnh, có thể thấy cô ấy cực kì hài lòng về cô.

“Nhắc đến cũng khéo thật đấy, hai đại mỹ nữ trong bộ phim này của chúng ta đều họ Ninh cả!” Phó đạo diễn Trương Duệ nói.

Trong lòng Ninh Tịch cười lạnh.

Ha ha, cũng khéo lắm.

Cùng một công ty, cùng một quản lý, nhưng đúng là cách biệt một trời một vực.

Một người là đàn chị, ngôi sao hàng đầu của Tinh Huy, một người là diễn viên nhỏ lăn lộn ở dưới đáy của giới giải trí.

Đang nói chuyện thì nhà sản xuất, đạo diễn… đột nhiên đều đứng hết cả lên đi về phía cửa, hoá ra nhà đầu tư lớn nhất của bộ phim này, Ninh Diệu Hoa - đổng sự trưởng của Tập đoàn quốc tế Ninh Thị đã đến.
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
"Không ngờ Ninh Đổng hàng ngày bận trăm công nghìn việc vậy mà vẫn có thời gian đến tham gia nghi thức khai máy của chúng tôi, đúng là vinh dự quá!” Đạo diễn Quách nhiệt tình săn đón.

“Nào, Ninh Đổng, mời ngài ngồi đây!” Nhà sản xuất Vương nhường chỗ của bản thân mình cho Ninh Diệu Hoa ngồi cạnh NinhTuyết Lạc.

Vẻ mặt của Ninh Diệu Hoa tràn đầy yêu thương nhìn Ninh Tuyết Lạc: “Đạo diễn Quách khách khí quá, con gái tôi vẫn còn phải nhờ ngài chiếu cố nhiều.”

“Ninh Đổng đúng là hổ phụ vô khuyển nữ, lệnh thiên kim ưu tú như vậy, sao còn cần nhờ đến tôi nữa chứ!”

“Con bé này bình thường bận đến nỗi không nhìn thấy bóng dáng nó đâu, nếu như không phải đến đây chuyến này thì người làm cha như tôi đây cũng không gặp được nó đâu.” Ninh Diệu Hoa tức giận nói. Tuy mặt mũi sa sầm, nhưng trong mắt ông ta không có chút tức giận nào, rõ ràng là tràn đầy yêu thương.

“Ha ha ha, Tuyết Lạc chăm chỉ làm việc như thế, ngài nên vui vẻ mới phải, nhưng mà Tuyết Lạc cô cũng có lỗi đó nha, công việc có bận mấy cũng nên thường xuyên về thăm nhà mới phải chứ!” Đạo diễn Quách giả vờ nóng giận.

“Cháu biết rồi mà đạo điễn, chuyện này là cháu sai! Ba, ba đừng giận con nha, tối mai con sẽ về nhà ăn cơm mà!” Ninh Tuyết Lạc ôm cánh tay của Ninh Diệu Hoa làm nũng, ra vẻ con gái ngoan.

“Mọi người nhìn xem, vẫn là phải nhờ đạo diễn nói hộ ông già này một câu, nó mới bớt chút thời gian về nhà một lần đấy!’

“Ba, bao nhiêu người ở đây thế này, ba phải để cho con chút mặt mũi chứ!”

“Được được được, con giờ là ngôi sao lớn rồi, ba nói không được nữa rồi!”

……

Ninh Tịch cho rằng bản thân mình đã sớm tôi luyện thành sắt thép, nhưng không ngờ rằng nhìn thấy cái cảnh cha hiền - con gái hiếu này, lồng ngực lại dội lên từng cơn đau đớn, cô muốn bỏ chạy khỏi nơi này ngay lập tức.

Nhưng mặt ngoài cô vẫn tỏ ra không sao cả, thản nhiên thảo luận nội dung kịch bản với biên kịch, dường như không để ý đến sự náo nhiệt của phía đối diện.

Cô có thể coi như không nhìn thấy, nhưng người khác lại không nghĩ như vậy, ánh mắt của Ninh Diệu Hoa như dao găm lên người cô. Như thể nhìn thấy cô xuất hiện ở những trường hợp công khai như thế này là một việc cực kì buồn nôn vậy.

Cuối cùng Ninh Tịch cũng mượn cớ vào toilet để rời khỏi bữa tiệc, cô bước đến đứng cạnh cửa sổ của đầu bên kia hành lang cho thoáng.

Cô lấy bật lửa và một điếu thuốc từ trong túi xách ra, những ngón tay nấn ná trên điếu thuốc dài nhỏ nửa ngày cuối cùng vẫn cất đi.

Cô đang cai thuốc.

Tối nay là lần đầu tiên cô mất khống chế đến nỗi không nhẫn nhịn được như vậy.

Gió đêm thổi đến lướt trên gương mặt cô, khiến cô cảm thấy dễ chịu hơn đôi chút.

Đúng lúc này, đằng sau lưng cô vang lên tiếng bước chân.

Sống lưng Ninh Tịch khẽ cứng đờ, nhưng khi quay lại, gương mặt cô như thể mang lên một cái mặt nạ khác, hoàn mĩ không thể soi mói: “Ninh Đổng tìm tôi?”

Ánh mắt Ninh Diệu Hoa sa sầm lườm cô, cực kì bất mãn với kiểu ăn mặc này của cô.

Ninh Tịch rũ mắt xuống cười cười: “À, Ninh đổng, lúc nãy trong hội trường ông cứ nhìn chằm chằm vào tôi, chẳng lẽ không sợ người ta hiểu nhầm ông có mưu đồ bất chính gì với tôi à?”

Dù sao trong mắt người ngoài, thân phận của ông ta chính là nhà đầu tư, còn cô thì là một diễn viên xinh đẹp, là mối quan hệ dễ dàng phát sinh quan hệ bất chính nhất.

“Cái đồ mất dạy, mày ăn nói cái kiểu gì đấy?” Ninh Diệu Hoa giận đến tím mặt.

Ninh Tịch nhíu mày: “Đương nhiên là nói tiếng người rồi, Ninh Đổng không hiểu tiếng người à?”

“Mày….” Ninh Diệu Hoa giơ tay lên.

Nhưng trước khi cái tát giáng xuống, tay ông ta đã bị một cánh tay gầy nhỏ tóm chặt lấy.

Cô làm sao có thể để Ninh Diệu Hoa có cơ hội đánh cô lần nữa đây?

Ông ta không có cái tư cách đó.

Ninh Diệu Hoa tức muốn chết, giật mạnh tay lại: “Mày rút khỏi cái vai diễn này cho tao, đừng làm tao xấu hổ với người ngoài!”

Vẻ mặt của Ninh Tịch lạnh như băng: “Tôi dùng thực lực của mình để giành được vai diễn này, không biết xấu hổ với mất mặt ở chỗ nào?”

“Tuyết Lạc muốn làm gì, mày nhất định phải bắt chước nó à, cũng không nhìn lại bản thân mình xem là cái dạng gì, có tư cách để so với Tuyết Lạc hả? Mày sợ chuyện năm đó của mày không ai biết tới hay sao mà bám theo Tuyết Lạc vào giới giải trí, muốn mặt mũi nhà họ Ninh mất sạch à?” Ánh mắt Ninh Diệu Hoa nhìn cô cực kì chán ghét.
TIN HOT
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.

Bạn nên xem

Top