Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,406
Điểm cảm xúc
2,271
Điểm
113
Lục Sùng Sơn theo dõi cả một buổi chiều, đầu đã bắt đầu choáng váng, sau khi nghe thấy Ninh Tịch nói vậy, lập tức tỉnh táo lại.

Cuối cùng cũng tới rồi.

"Bà đoán xem cô ta muốn bàn với Tiểu Bảo chuyện gì?" Lục Sùng Sơn hỏi bà xã đang ngồi cạnh mình.

Nhan Như Ý nheo mắt nghĩ: "Cô ta đã biết Tiểu Bảo rất có ý nghĩa đối với chúng ta, cũng biết tôi và ông rất nghe theo Tiểu Bảo, chẳng lẽ cô ta muốn bảo Tiểu Bảo... giúp nói tốt về cô ta trước mặt chúng ta sao?"

Lục Sùng Sơn nhếch miệng cười lạnh khinh bỉ: "Vậy thì đơn giản quá, sợ rằng cô ta sẽ bảo Tiểu Bảo làm loạn với chúng ta, không chừng còn bảo để cô ta vào nhà chúng ta luôn ấy?”

Nhan Như Ý cau mày, càng nghĩ càng thấy có khả năng: "Như vậy thì thật là quá đáng! Sao có thể lợi dụng một đứa trẻ như thế chứ!"

Lục Sùng Sơn nghiêm mặt lại: "Giờ thì bà đã biết nếu để một cô gái phẩm hạnh không ra gì vào cửa Lục gia chúng ta, thì hậu quả sẽ thế nào chưa? Tới lúc đó nhà không yên chỉ là chuyện nhỏ, chỉ sợ một khi đã loạn thì ở ngoài cũng sẽ loạn theo! Hệ quả sẽ lớn lắm đấy!"

Nhan Như Ý gật đầu lia lịa: "Ông nói phải, Đình Kiêu ở bên ngoài vất vả như vậy, nếu trong nhà cũng loạn, thế chẳng phải sẽ khiến nó phân tâm lắm sao!"

Trong vườn, dưới ánh chiều tà, Tiểu Bảo ngẩng đầu thắc mắt nhìn cô Tiểu Tịch.

Ninh Tịch đắn đo chọn lọc từ ngữ, cô nghiêm túc nhìn bánh bao nhỏ, nhẹ nhàng nói, "Tiểu Bảo, cô biết con vẫn luôn thích cô, cô cũng rất thích con. Lần trước con còn nói với cô, yêu một người thì phải để người đó tự do, giờ cô Tiểu Tịch muốn nói với con một câu, không có bất cứ ai có thể là toàn bộ cuộc sống của con cả. Trên thế gian này, còn có rất nhiều rất nhiều những điều đẹp đẽ đang đợi con khám phá, cảm nhận và yêu thương nó... Cô rất thích, rất thích, rất thích con, thế nên cô cũng rất mong con cũng có thể được tự do, vui vẻ trưởng thành!"

Nói đến đây, cuối cùng Ninh Tịch cũng nói tới vấn đề chính, "Vậy nên, cô muốn xin con đồng ý với cô một chuyện!"

Trước camera, hai người kia cũng đang căng thẳng dõi theo…

Ninh Tịch nhìn Tiểu Bảo nói: "Tiểu Bảo, con đồng ý với cô Tiểu Tịch là con sẽ đi học được không?"

Lục Sùng Sơn: "..."

Nhan Như Ý: "..."

Hai người cùng nhìn nhau, nhưng mãi không nói được gì.

Một lúc lâu sau, sau khi mọi thứ phát triển theo chiều hướng ngoài dự liệu của mình, hai ông bà lại càng hồi hộp hơn.

Câu trả lời của Tiểu Bảo... sẽ là gì?

Đối diện với yêu cầu của Ninh Tịch, phản ứng đầu tiên của Tiểu Bảo không phải là gật đầu ngay lập tức.

Lúc này, Ninh Tịch cũng đang rất lo lắng, cô cũng không thể hoàn toàn chắc chắn được liệu Tiểu Bảo có đồng ý với cô hay không.

Mười giây trôi qua...

Ba mươi giây trôi qua...

Một phút trôi qua...

Ninh Tịch không dám giục, cô chỉ có thể lặng lẽ chờ, càng chờ càng sốt ruột.

Nhưng cô không biết, cùng lúc đó có hai người khác còn sốt ruột hơn cả cô.

Cuối cùng, Ninh Tịch không chịu nổi nữa, cô chắp hai tay lại, tỏ ra đáng thương hỏi: "Bảo bối, được không con?"

Tiểu Bảo thở dài như người lớn, sau đó viết xoẹt xoẹt lên tập viết vài chữ.

Ninh Tịch và hai người phía sau camera hồi hộp không thôi.

Sau đó, Tiểu Bảo giơ tấm bảng chữ lên: [Tiểu Bảo không muốn đi học]

Con ngươi Ninh Tịch nhất thời tối xuống, thất vọng cúi đầu, quả nhiên vẫn không được...

Nhưng ngay sau đó, Tiểu Bảo lại bắt đầu viết, rồi lại giơ bảng lên: [Nhưng nếu cô Tiểu Tịch thích, vậy Tiểu Bảo đồng ý]

Ninh Tịch ngẩn ngơ nhìn hàng chữ kia, một lúc lâu sau mới định thần lại được: "Tiểu Bảo... Tiểu Bảo con đồng ý với cô rồi à... con đồng ý thật rồi..."

Hơn nữa còn đồng ý một cách khiến cô cảm động như vậy!

Không hổ danh là con ruột của Đại ma vương!!!
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,406
Điểm cảm xúc
2,271
Điểm
113
Lúc này, Lục Sùng Sơn và Nhan Như Ý đã hoàn toàn ngẩn ra trước camera, hai ông bà hoàn toàn không biết nên hình dung tâm trạng của mình lúc này thế nào nữa...

Tiểu Bảo đồng ý rồi...

Không ngờ Tiểu Bảo lại đồng ý đi học...

Như vậy có nghĩa là Tiểu Bảo đã bước thêm một bước quan trọng để trở về lại làm một đứa trẻ bình thường rồi!

Nhan Như Ý kích động đến nỗi không biết dùng ngôn từ gì để hình dung tâm trạng của mình lúc này nữa: "Sùng Sơn, ông thấy chưa? Tiểu Bảo của chúng ta đồng ý đi học rồi! Thật tốt quá! Thật là tốt quá đi mất!"

"Đúng vậy! Bảo bối của chúng ta đồng ý đi học rồi!" Lục Sùng Sơn thở dài: "Cả nhà ta khuyên nhủ nó bao lâu này, nặng nhẹ cũng dùng hết rồi, không ngờ vẫn không bằng người ta nói vài câu..."

Nhan Như Ý cũng thở dài: "Trước đây tôi còn tưởng Cảnh Lễ nó làm quá, giờ xem ra, Tiểu Bảo đúng thật là rất nghe lời cô gái này!"

Sau khi vui mừng, Lục Sùng Sơn lại thấy lo lắng hơn: "Xem ra, cô gái này không hề đơn giản! Hơn nữa còn rất khó lường! Trước đây tôi quá xem nhẹ cô ta rồi... Bà có phát hiện không, tất cả những việc mà cô ta làm bề ngoài trông đều là vì muốn tốt cho Tiểu Bảo cả!"

Nhan Như Ý phụ họa theo, "Lúc trước tôi cũng không hiểu, giờ xem ra tôi cũng hiểu vì sao Cảnh Lễ và Tiểu Bảo đều thích cô ta như vậy rồi, ngay đến Đình Kiêu nhà ta còn mê mẩn cô ta nữa chứ..."

Lục Sùng Sơn lắc đầu: "Suy cho cùng thì Đình Kiêu nó vẫn còn quá trẻ!"

Lúc này, bộ đàm truyền đến một âm thanh khẩn trương: "Lão gia! Đại thiếu gia về rồi!"

Lục Sùng Sơn nhíu mày: "Về thì cũng về rồi, cậu hoảng cái gì!"

Lục Sùng Sơn đang chuẩn bị tắt bộ đàm để đi xem Lục Đình Kiêu đi đâu, kết quả trước màn hình tối đen, mọi cảnh vật đều biến mất khỏi tầm mắt.

"Thằng thối tha này!!!" Lục Sùng Sơn chán nản.

"Tôi đã bảo chắc chắn là không giấu được nó rồi mà..."

...

Trong hoa viên nhỏ sau vườn, sau khi Tiểu Bảo đồng ý đi học, Ninh Tịch quả thật vui phát điên!

Tiếc là tâm trạng vui vẻ lúc này lại không thể chia sẻ cùng ai...

Đúng lúc đó, cô liền thấy một bóng dáng quen thuộc từ phía xa đang từng bước tiến về phía mình...

"Lục Đình Kiêu!!!" Phản ứng đầu tiên của Ninh Tịch là co chân chạy thẳng về phía anh, nhưng vì chạy vội quá, suýt nữa cô đâm đầu vào người anh, may mà được đối phương giơ tay ra giữ vai lại, cô hưng phấn nói: "Lục Đình Kiêu! Tiểu Bảo đồng ý đi học rồi!"

"Ừm." Thấy vẻ mặt mừng rỡ đến mức đỏ bừng của cô, đáy mắt Lục Đình Kiêu tràn ra tia dịu dàng, anh xoa đầu cô: "Vất vả cho em rồi."

Sự đụng chạm của anh khiến Ninh Tịch định thần lại, cô vội đứng thẳng lên, sau đó lùi một bước, ngượng ngùng gãi đầu nói: "Tôi cũng có làm gì đâu... Chỉ khuyên thằng bé một chút thôi..."

Đệch! Tình huống gì thế này! Sao cô tự nhiên mất khống chế lao thẳng về phía Lục Đình Kiêu như chim bay về rừng vậy? Tâm hồn thiếu nữ đó là cô sao???

"Gì nhỉ, nếu anh đã về rồi vậy tôi đi trước đây!" Nói xong đang chuẩn bị bỏ của chạy lấy người như lúc lao tới, bỗng cô lại nhớ ra chuyện gì đó, lập tức thay đổi sắc mặt, cúi người nói với Tiểu Bảo: "Bảo bối, cô có thể nói chuyện riêng với ba con một lúc được không?"

Tiểu Bảo nhìn cô Tiểu Tịch rồi lại nhìn ba, tỏ ra không vui vì hai người nói chuyện riêng không cho mình theo, nhưng cuối cùng vẫn là đứa nhỏ hiểu chuyện nên nhóc gật đầu đồng ý.

Ninh Tịch với bánh bao nhỏ dính nhau thêm một lúc nữa, sau khi chào tạm biệt, cô lập tức chuyển hướng sang Lục Đình Kiêu, bày ra vẻ mặt ngưng trọng nói: "Lục tổng, tôi có chuyện rất quan trọng muốn nói với anh!"
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,406
Điểm cảm xúc
2,271
Điểm
113
"Ừ? Chuyện gì?"

Ánh mắt của Lục Đình Kiêu như cơn thủy triều của sự ấm áp vỗ nhẹ lên tâm tình bất an của Ninh Tịch...

Cô thoáng yên tâm một chút, châm chước chọn lời sau đó mới mở miệng nói: "Chỉ là... gần đây anh cố gắng cẩn thận một chút, có ra ngoài thì tốt nhất cứ mang thêm mấy vệ sĩ! Mang thêm chục người nữa cũng không nhiều!"

Từ cái hôm nhận được điện thoại của người nào đó Ninh Tịch vẫn luôn bất an, tuy cô biết rõ với năng lực của Lục Đình Kiêu thì tên kia không có khả năng đụng được vào anh, nhưng dù làm cách nào cô vẫn không yên tâm cho được, thậm chí còn muốn đích thân ở cạnh 24/24 để bảo vệ anh mới chịu...

Lục Đình Kiêu nghe vậy thì híp hai mắt lại, khóe mắt lộ ra một tia sáng lạnh lẽo nhưng rất nhanh lại trở về như bình thường, anh chậm rãi tiến tới gần Ninh Tịch.

Ninh Tịch lùi lại ra sau theo bản năng, cho đến khi lưng đụng phải vách tường bám đầy dây leo.

Lục Đình Kiêu đưa một cánh tay chống lên bức tường phía sau lưng cô rồi đột nhiên hỏi một câu: "Cái này gọi là kabe-don đúng không?"

Ninh Tịch đang bị vây trong lồng ngực chớp mắt một cái: "À... đúng..."

Hơn nữa còn cực kì tiêu chuẩn! Nhưng mà tại sao đề tài lại đột nhiên chuyển sang cái khỉ này vậy?

"Lần trước em bảo thích, nên tôi có nghiên cứu một chút." Lục Đình Kiêu nói.

Ninh Tịch: "À à..."

Cô rất muốn nói với Đại ma vương rằng, thực ra anh không cần học đâu...

Mà... mà cô nói thích cái này lúc nào? Rõ ràng cô nói không có một cô bé nào chịu nổi cái chiêu này có được hay không?

Được rồi... bây giờ cô cũng không chịu nổi...

Ninh Tịch vốn còn lo lắng việc cô nhắc nhở sẽ khiến Lục Đình Kiêu mất hứng, dẫu sao thì đây cũng có vẻ như đang chất vất năng lực của anh, cô chỉ sợ việc này sẽ gây thêm phiền phức cho Lục Đình Kiêu.

Kết quả là Lục Đình Kiêu cứ duy trì cái tư thế sát gái như này, anh nghiêng người áp sát tới gần nhẹ giọng nói một câu: "Ninh Tịch, em đang lo lắng cho tôi sao?"

Ninh Tịch có chút sững sờ: "Khụ, đúng vậy, dù sao anh cũng là ông chủ của tôi mà!"

"Vậy à... nhưng mà tôi vẫn rất vui." Trong mắt Lục Đình Kiêu hiện lên nét cười thỏa mãn, ngay sau đó anh nói: "Vậy thì mỗi ngày tôi đều gửi tin nhắn báo bình an được không?"

"A? Cái này... đương nhiên là được!" Ninh Tịch vừa nói xong đã thấy có chỗ nào đó là lạ, lại nhất thời không biết là lạ chỗ nào.

Lục Đình Kiêu tỏ vẻ rất hài lòng, anh nâng người dậy rời khỏi phạm vi xâm lược: "Vốn định bảo em ở lại dùng cơm, nhưng đoán là em không được tự nhiên nên tôi sẽ không giữ em lại."

"Không cần giữ không cần giữ! Vậy tôi đi đây! Bye bye~"

...

Cho đến sau khi về nhà Ninh Tịch mới phát hiện ra là lạ ở chỗ nào.

Bởi vì cô vừa về đến nhà, Lục Đình Kiêu đã gửi một tin nhắn tới: [Về nhà chưa? Tôi với Tiểu Bảo đang ăn cơm, mọi chuyện đều bình thường, không cần lo lắng.]

Đệch! Đệch! Đệch!

Rõ ràng là cô chỉ nói bình thường anh nên cẩn thận chút thôi mà!

Tại sao kết quả lại thành ông chồng nhắn tin báo cáo cho vợ thế này!

Cô thật muốn quỳ lạy Đại ma vương...

Sau này cô không dám nói cô sát gái nữa! Cũng không dám nói sẽ dạy Lục Đình Kiêu cách tán gái nữa!

Trước mặt Đại ma vương cô chỉ là một đống cặn bã thôi!

Nhưng mà, chuyện này vẫn chưa xong.

Ngay sau đó, Lục Đình Kiêu lại gửi thêm một tin nhắn: [Mấy ngày nữa sẽ đưa Tiểu Bảo đi học, đây là lần đầu tiên thằng bé đi học nên lúc đó mong em có thể tới.]

Ninh Tịch: "..."

Yêu cầu thế này sao cô có thể từ chối chứ huhuhu.

[Ok]

Nhắn xong chữ này, Ninh Tịch lập tức ngã đập đầu vào gối.

Xong rồi...

Rõ ràng là cô đang tự đào hố chôn mình mà...

Nhưng mà cô suy nghĩ lại một chút, càng nghĩ lại càng thấy không đúng. Hôm nay cô được nghỉ, trùng hợp bên Lục trạch mời cô đến chơi với Tiểu Bảo, lại trùng hợp là cô khuyên Tiểu Bảo đi học, lại trùng hợp hơn nữa là Đại ma vương mời cô cùng đưa Tiểu Bảo đi học... Cô tính toán một chút thì lúc đó cũng vừa vặn là lúc bộ phim đóng máy, khi đó cô sẽ rảnh.

Mọi thứ cứ y như nước chảy thành sông ấy nhỉ, thuận lợi đến không tin được!!!

Ách, thật... thật sự chỉ là trùng hợp?
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,406
Điểm cảm xúc
2,271
Điểm
113
Nghỉ ngơi hai ngày xong, Ninh Tịch hồi máu sống lại trở về đoàn làm phim tiếp tục chiến đấu.

Sau khi xem kế hoạch quay phim mấy ngày tiếp theo, cô phát hiện những cảnh quay của cô đều đã hoàn thành, giờ dư lại phần lớn đều là những cảnh quay bù với vai của Giả Thanh Thanh trước kia.

Cảnh quay này cô đã thuộc nằm lòng cho nên không có chút áp lực nào.

Đến tận lúc Ninh Tịch đến đoàn làm phim mà vẫn chưa đến lượt cảnh quay của cô.

Tiểu Đào vừa thấy cô đến liền chạy lên đón: "Chị Tịch tới rồi! Em vừa định nhắn tin bảo chị không cần đến sớm thế đâu!"

Ninh Tịch nhướn mày, cười đùa nói: "Sao vậy? Đạo diễn lại tốt bụng cho chị nghỉ nữa sao?"

"Không phải! Chị nhìn bên kia kìa..." Tiểu Đào nhỏ giọng ý bảo cô nhìn Quan Tiểu Thất và Phương Nhã đang quay: "Là do Quan Tiểu Thất đấy, một cảnh mà NG không biết bao nhiêu lần, so với Giả Thanh Thanh hồi trước còn kinh khủng hơn!"

"Quan Tiểu Thất..." Ninh Tịch chống cằm trầm ngâm một chút.

"Đúng vậy, chính là cô ca sĩ mới mà công ty chúng ta đang nâng đỡ đó, hát khó nghe chết đi được nhưng hết cách, ai bảo người ta có tiền cơ, đập tiền xuống ắt sẽ thuận như nước chảy thôi!"

"Nghe nói ban đầu cô ta sống chết đòi làm diễn viên, nhưng sau khi công ty kiểm tra qua khả năng của cô ta thì thấy khả năng diễn xuất của cô ta còn thảm hại hơn cả ca hát đấy, cho nên mới trăm phương ngàn kế khuyên cô ta làm ca sĩ ít nhất hát dở thì có thể để hậu kì chỉnh lại âm điệu mà!"

"Nhưng kết quả thì dù có đập bao nhiêu tiền vào thì cô ta cũng chỉ làm ca sĩ mấy tháng rồi không chịu nữa, sống chết đòi đi đóng phim và thế là họa lại rơi xuống giới nghệ sĩ rồi..."

Tiểu Đào bát quái xong lại cố ý nhắc nhở Ninh Tịch một câu: "Mặc dù chúng ta cùng công ty nhưng với những loại người như này cứ cách xa một chút!"

Ninh Tịch khẽ gật đầu một cái, vẻ mặt suy tư. Thật ra thì lần trước lúc ở nhà cô mặc dù không nhất định xuất phát từ ý định của bản thân nhưng Quan Tiểu Thất cũng coi như đã giúp cô một lần. Chỉ có điều, trước khi hoàn toàn nhìn thấu một người cô nhất định sẽ không làm việc sơ xuất.

Biết rõ tình huống xong, Ninh Tịch cũng không rời đi luôn mà ngồi luôn xuống ghế. Cảnh quay của cô với Quan Tiểu Thất không ít, phải nhìn rõ khả năng của Quan Tiểu Thất trước.

Cách đó không xa, Quan Tiểu Thất với Phương Nhã vẫn đang tiếp tục quay phim...

Quan Tiểu Thất đóng vai đối thủ của Mạnh Trường Ca - Hiền phi, còn Phương Nhã diễn một vị phi tử khác của hôn quân - Thục phi. Hai nhân vật này đấu tới đấu lui, cảnh quay đối đầu cũng không ít.

Ninh Tịch nhìn thấy Quan Tiểu Thất luôn luôn mắc sai lầm, mà Quách Khải Thắng tựa hồ đã muốn chết lắm rồi...

"Quan Tiểu Thất! Cô là sủng phi! Sủng phi! Phải yêu mị! Phải quyến rũ! Đừng có mà giống như cái cọc gỗ như vậy!"

"Còn lời thoại của cô nữa, bộ phim này không dùng lồng tiếng mà là thu âm trực tiếp! Cô nói lời thoại mà cứ như đọc rap thẳng đơ một đường thế à?"

"Biểu cảm! Biểu cảm của cô đâu?"

...

Tiểu Đào đưa cho Ninh Tịch một bọc hạt dưa: "Chị thấy đấy, em không nói điêu chứ? Diễn xuất của cô ta thật sự quá nát! Ai da, chị với Giang lão sư phối hợp quá tốt nên ai cũng nghĩ có thể đóng máy sớm thời hạn, kết quả nửa đường lại nhảy ra một Quan Tiểu Thất này! Đúng là vua NG mà!"

Ninh Tịch không nói gì.

Khách quan mà nói thì đây không phải vấn đề do kĩ năng diễn xuất.

Bởi vì Quan Tiểu Thất chưa hề có kĩ năng gì, cô ấy chỉ là một tờ giấy trắng.

Trong tình huống này mấu chốt nằm ở người bạn diễn.

Đáng buồn là bạn diễn của Quan Tiểu Thất lại là Phương Nhã. Hai người vốn có mâu thuẫn, chưa kể đến diễn xuất của Phương Nhã cũng chỉ là hạng xoàng mà thôi, Quan Tiểu Thất diễn với cô ta mà có thể diễn tốt mới là kì quái.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,406
Điểm cảm xúc
2,271
Điểm
113
Cuối cùng Quách Khải Thắng không chịu nổi nữa mới kêu "Cắt", ông ta kiệt sức nói: "Mọi người nghỉ ngơi mười phút... Không, hai mươi phút! Quan Tiểu Thất, cô mau điều chỉnh trạng thái của cô đi!"

Ninh Tịch trầm ngâm, hai mươi phút...

Đối với Quan Tiểu Thất mà nói thì chẳng có tác dụng gì.

Tiếp tục thế này thì Quan Tiểu Thất chỉ có thể liên tục NG đến chết...

Nhất định Quách Khải Thắng cũng biết điều này.

Ninh Tịch nhìn qua hướng đạo diễn Quách thì phát hiện ông ta len lén chạy qua một góc gọi điện, đoán chừng là đang cầu cứu đi.

Tiểu Đào đứng một bên cắn hạt dưa lắc lắc đầu nói: "Xem ra đạo diễn Quách đang đòi công ty chúng ta đổi người rồi, nhưng mà không dễ thế đâu, bối cảnh của Quan Tiểu Thất đâu có nông đâu, tuyệt đối không thể đổi!"

Quả nhiên không đến năm phút sau Quách Khải Thắng sầm mặt đi từ góc ra, nhìn vẻ mặt này một cái là biết cầu cứu thất bại rồi.

Quách Khải Thắng đi thẳng tới chỗ Ninh Tịch vẻ mặt áy náy nói: "Ninh Tịch à, mấy người kia làm ăn chậm trễ quá, chắc cô phải chờ thêm một lúc!"

Ninh Tịch cười một tiếng không để tâm nói: "Không có gì đâu đạo diễn, mọi người cứ bận rộn đi không cần để ý đến tôi."

Ninh Tịch còn đang nói chuyện với đạo diễn thì Quan Tiểu Thất cùng Phương Nhã đã bắn nhau tóe khói.

Phương Nhã đang cùng những người khác cười trên nỗi đau của Quan Tiểu Thất, bọn họ cùng nhau dè bỉu: "Ha ha ha ha ha ha... Đúng là cười chết tôi mà! Có vài người tự ảo tưởng mình diễn siêu lắm cơ, cuối cùng lại siêu đến độ không ai ngấm được?"

Quan Tiểu Thất xụ mặt, không nói gì.

Phương Nhã thấy mình nói đúng chỗ đau của Quan Tiểu Thất nên càng đắc ý: "Có tiền thì thế nào hả, cái trình độ này của cô dẫu cho có núi vàng núi bạc cũng không đỡ được đâu! Đúng là lãng phí quá!"

Quan Tiểu Thất vốn nỏng nảy, nghe thế thì đập bàn đá ghế đứng lên: "Tôi thích lãng phí thì lãng phí đấy cô quản được sao! Loại người như cô thì sao, nhà cô có tiền cho cô lãng phí à! Không ăn được nho thì nói nho xanh! Chắc cô ghen tị đến đỏ cả mắt rồi chứ gì! Nhìn cái mặt đã biết là cái loại nghèo mạt hạng!

"Cô... cô... cô.." Phương Nhã thiếu chút nữa tức đến hộc máu.

Nhưng những lời Quan Tiểu Thất nói không chỉ mắng Phương Nhã mà còn mắng tất cả những nghệ sĩ khác có giả cảnh giống vậy, thật là một tank1 kéo sát thương thật tốt...

1 Trong game những người kéo sát thương của boss cho đồng đội đánh thường được gọi là tank.

Nhưng mà cũng khó trách, một đại tiểu thư được cưng chiều từ nhỏ tới lớn sao có thể nhẫn nhịn được cảnh bị người ta soi mói, sao có thể cân nhắc đến cảm thụ của những người xung quanh.

Thấy mọi việc càng ngày càng nghiêm trọng, Quách Khải Thắng vội vàng bay tới khuyên can sứt đầu bể trán.

Tiểu Đào cũng bất bình giận dữ: "Ôi má, Quan Tiểu Thất nói thế này cũng khinh người quá đáng rồi! Khó trách tại sao mọi người đều ghét cô ta!"

Ninh Tịch không nói gì, vỗ vai Tiểu Đào một cái: "Chị đi rửa tay chút."

"A, được! Đúng rồi chị có muốn ăn cái gì không? Em đi mua cho! Xem ra còn phải chờ một lúc lâu nữa đấy!"

Ninh Tịch xua xua tay: "Không cần đâu, cám ơn, em thích ăn gì thì cứ mua đi."

...

Lúc Ninh Tịch quay lại thì thấy một bóng người đang ngồi dưới tán cây cách đó không xa.

Quan Tiểu Thất...?

Cô nàng ngồi kia làm gì?

Ninh Tịch hoài nghi đứng nhìn một lúc.

Trong tay Quan Tiểu Thất cầm một quyển kịch bản lẩm nhẩm đọc không ngừng, vẻ mặt cực kì nghiêm túc hoàn toàn không có sự kiêu căng tự đại như vừa rồi.

Ninh Tịch đứng đó nhìn một lúc, Quan Tiểu Thất hoàn toàn không phát hiện gần đó có người nên vẫn ngồi ở đó luyện tập...
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,406
Điểm cảm xúc
2,271
Điểm
113
Hai mươi phút trôi qua rất nhanh.

Ninh Tịch trở lại khu nghỉ.

Cảnh quay của Phương Nhã và Quan Tiểu Thất lại được tiếp tục, kết quả không bất ngờ chút nào vẫn là thê thảm đến nỗi không nỡ nhìn...

Ninh Tịch tỉnh bơ đi tới cạnh đạo diễn đang hận không thể dùng đầu mình đập vào máy quay chết đi.

"Đạo diễn, em có chút việc muốn bàn với anh!"

Quách Khải Thắng mệt mỏi quay đầu lại: "A, Ninh Tịch à, có chuyện gì vậy? Cô nói đi!"

Ninh Tịch suy nghĩ một chút, sau đó nói: "Là như thế này, một lát nữa em có chút việc gấp phải xử lí nên không thể đợi thêm được nữa, anh xem có thể đổi cảnh quay của em với Quan Tiểu Thất lên trước được không?"

"Cái này..." Quách Khải Thắng nghe vậy thì khó xử: "Ai, diễn xuất của Quan Tiểu Thất cô cũng thấy rồi đấy, cô làm bạn diễn với cô ấy thì càng khó hơn..."

"Không sao đâu đạo diễn, cứ thử một chút xem sao! Nói không chừng là do cảnh này cô ấy không diễn được thì sao, đổi cảnh khác biết đâu sẽ tốt hơn?" Ninh Tịch an ủi.

"Làm sao có thể..." Quách Khải Thắng cười khổ lắc đầu một cái: "Thôi kệ, với cái diễn xuất đó của cô ta thì diễn cái gì chả giống nhau, cứ dựa theo lời cô nói mà làm đi, nếu không được nữa thì chúng ta cũng không cần phí công với cô ta nữa, cứ làm chuyện của cô trước đi!"

Ninh Tịch vội vàng nói cám ơn: "Cám ơn đạo diễn!"

Quách Khải Thắng ho nhẹ một tiếng, cắt đứt lời diễn máy móc của Quan Tiểu Thất: "Quan Tiểu Thất, dừng lại đi! Phương Nhã đi nghỉ trước, lát nữa Ninh Tịch có chuyện gấp nên đẩy quay cảnh của cô ấy lên trước!"

Phương Nhã nghe thế ánh mắt liền sáng lên: "Được ạ, tôi không có ý kiến gì!"

Mà Quan Tiểu Thất nghe được lời của đạo diễn thì cả người liền cứng lại, hai tay thả ở bên hông siết chặt thành nắm đấm.

Phương Nhã tất nhiên là không có ý kiến gì, mà không chỉ không có ý kiến cô ta còn hưng phấn trở về chỗ nghỉ, kích động nói với những người bên cạnh: "Ha ha ha, Quan Tiểu Thất chết chắc rồi! Mọi người biết cảnh tiếp của cô ta với Ninh Tịch là cảnh nào không?"

"Ôi... chắc không phải là... cảnh mà Giả Thanh Thanh NG hơn ba mươi lần kia chứ?"

"Không sai! Chính là cảnh đó!"

"Trời ơi! Vậy Quan Tiểu Thất thật sự chết chắc rồi!"

...

Lúc này, người trợ lí số 11 và trợ lí số 12 của Quan Tiểu Thất đang vội đến quay vòng vòng.

"Tiểu thư, hay để tôi đi thương lượng với đạo diễn và Ninh Tịch một chút đi! Cảnh này khó lắm đấy! Chắc chắn cô không làm được đâu!"

"Đúng vậy, lúc ấy Giả Thanh Thanh diễn với Ninh Tịch còn NG từ đầu đến cuối!"

"Im miệng! Ai nói tôi không làm được!" Quan Tiểu Thất siết chặt tay hung tợn mắng hai người: "Ai cũng không được nói gì nữa! Cảnh nào mà chẳng là cảnh! Chẳng lẽ tôi không bằng cả Giả Thanh Thanh sao?"

Hai trợ lí nhìn nhau, có khổ mà không thể nói nên lời, nếu tiểu thư nhà bọn họ chỉ bằng một nửa Giả Thanh Thanh thôi thì bọn họ ngủ mơ cũng có thể mỉm cười.

"Ai, Ninh Tịch đúng thật là, nói thế nào cũng là người cùng công ty cả, sao cô ấy có thể làm như thế? Chỉ là chờ thêm một chút thôi mà! Biết rõ cảnh này khó diễn thế nào!"

"Cùng một công ty thì sao, bình thường có có qua lại gì đâu. Tiểu thư đã đắc tội với cả cái công ty rồi có được hay không? Cái giới giải trí này mọi người ai mà chả bo bo giữ lấy mình!"

...

Một lát sau, cảnh quay kế tiếp đã chuẩn bị đủ.

Ninh Tịch cùng Quan Tiểu Thất cũng như những người khác đã vào vị trí. Cô ngồi trên cái ghế gỗ xa hoa còn Quan Tiểu Thất chật vật ngã xuống đất.

Nhìn Ninh Tịch đối diện đang dùng ánh mắt như nhìn từ trên cao xuống, trên mặt Quan Tiểu Thất lộ ra một tia khuất nhục...

Lúc này Quách Khải Thắng cũng lười chỉ đạo, chỉ khua tay nói một câu: "Bắt đầu đi bắt đầu đi!"
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,406
Điểm cảm xúc
2,271
Điểm
113
Bối cảnh: Lãnh cung.

Nhân vật: Mạnh Trường Ca, Hiền phi.

Trên chiếc ghế xa hoa trong cung điện đổ nát hoang tàn, Ninh Tịch dùng ánh mắt khinh miệt nhìn Quan Tiểu Thất đang đầy tức giận cùng uất ức.

Quách Khải Thắng thấy vậy thì lông mày khẽ nhếch: Ý? Vẻ mặt này của Quan Tiểu Thất... không tệ nha!

Tiếp theo, Ninh Tịch dùng ánh mắt như đang nhìn người chết nhìn Quan Tiểu Thất: "Hiền phi, ngươi có biết vì sao bổn cung lại hận ngươi như vậy không? Tại sao nhất định phải đưa ngươi vào chỗ chết?"

Ninh Tịch nói xong lời thoại, Quách Thắng Khải liền nhéo mi tâm một cái đã chuẩn bị Quan Tiểu Thất vừa mở miệng là hô NG, thợ quay phim cũng không yên lòng mà lắc lư chiếc máy quay.

Những nhân viên và diễn viên khác không ưa vẻ kiêu ngạo bình thường của Quan Tiểu Thất cũng đang chờ xem kịch vui...

"Tiện nhân! Ngươi đang ghen tị với ta! Ghen tị Hoàng thương thương yêu ta! Ghen tị với sự sủng ái của ta!" Quan Tiểu Thất tức giận không thôi nói lên lời thoại, hốc mắt thậm chí còn hơi ửng đỏ. Chết tiệt! Phương Nhã kia cùng với đám người kia nữa, tất cả mọi người đều đang ghen tị với cô, họ đang ghen tị với cô thôi!

Quan Tiểu Thất vừa dứt lời, tất cả mọi người liền sững sờ tại chỗ.

Ý?!

Thế mà có thể nói đúng không sai một từ, hơn nữa vẻ mặt cũng rất khá vô cùng...

Giẫm phải cứt chó đi!!!

Ngay cả Quan Tiểu Thất nói xong cũng tự sửng sốt, nhưng mà không đợi cô suy nghĩ nhiều thì Ninh Tịch đã lập tức lên tiếng: "Ha? Bổn cung ghen tị? Ghen tị ngươi được lão già khốn nạn đó yêu thương?"

Quan Tiểu Thất bám theo lời Ninh Tịch mà diễn một cách rất tự nhiên, biểu cảm trên mặt như thế không tin nổi: "Đức phi! Ngươi... ngươi điên rồi sao? Ta phải báo cho Hoàng thượng! Ta phải nói cho Hoàng thượng biết ngươi nhục mạ ngài..."

Ninh Tịch dùng một ánh mắt bức Quan Tiểu Thất câm họng, sau đó âm trầm mở miệng: "Hiền phi, ngươi có biết bổn cung là ai không? Hay là ngươi có còn nhớ cái tên... Mạnh Trường Ca?"

Tất cả mọi người đều nín thở đưa mắt nhìn, không khí khẩn trương vô cùng. Đám người không dám tin thấp giọng xì xào bàn tán:

"Quan Tiểu Thất có cái vận cứt chó gì đây, đến bây giờ còn chưa NG?"

Phương Nhã khoanh tay cười nhạt: "Ha, NG ngay giờ đó, cứ chờ xem!"

"Cũng đúng nha, Giả Thanh Thanh chính vì một câu tiếp theo này mà NG liên tục 33 lần đó!"

...

Dưới ánh mắt âm trầm của Ninh Tịch, vẻ mặt Quan Tiểu Thất đờ đẫn lại kinh hoàng: "Ngươi là Mạnh Trường Ca? Sao ngươi có thể là Mạnh Trường Ca được! Ả ta đã chết rồi! Chuyện này không thể nào! Không thể nào!"

Ninh Tịch bỗng nhiên ép sát tới gần: "Triệu Uyển Nhu! Ngươi không chết thì sao ta dám chết? Dẫu cho ta có chết cũng sẽ bò từ địa ngục lên kéo ngươi chết cùng..."

"Aaaaa... ngươi đừng tới đây... đừng tới đây..." Quan Tiểu Thất sợ tới mức hét ầm lên.

Trương Nhuệ: "Đạo diễn đạo diễn... cắt! Cắt!"

Cuối cùng vẫn nhờ phó đạo diễn nhắc nhở thì Quách Khải Thắng mới hoàn hồn lại, vội vàng hô lên: "Cắt!"

Cảnh quay này,

Thế mà...

Một lần đã qua.

Quách Khải Thắng vừa hô "cắt" thì trong nháy mắt tất cả mọi người đều ngẩn ra, sau một lúc lâu mới bắt đầu thảo luận kịch liệt:

"Oh my god! Mặt trời mọc từ phía tây sao? Quan Tiểu Thất thế mà qua ư?"

"Hơn nữa chỉ một lần đã qua!"

"Quá kinh người!"

"Trúng tà à!"

...

Sắc mặt Phương Nhã tái mét, vội vàng làm người thứ nhất đứng ra phản đối: "Điều này sao có thể! Sao đạo diễn lại cho cô ta qua dễ dàng như vậy được! Cô ta... vừa rồi cô ta diễn chả tốt chỗ nào! Biểu cảm với động tác của cô ta quá giả!"
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top