[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

Trạng thái
Không mở trả lời sau này.

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,759
Điểm cảm xúc
1,572
Điểm
113
Qua thật lâu mọi người mới hoàn hồn lại.

Phương Nhã ôm mấy bộ quần áo, ngơ ngác giữ nguyên tư thế mở tủ, vẻ mặt kinh ngạc lẩm bẩm: "Làm sao có thể... cái này không thể nào..."

Những người khác cũng trố mắt nhìn nhau đầy nghi ngờ: "Lừa đảo... đừng có lừa người chứ... sao Ninh Tịch lại có loại quần áo ở cấp độ này?"

"Đùa gì chứ! Loại quần áo này vừa nhìn đã biết đắt chết đi được, trên trăm vạn cũng có khả năng ý!"

"Thật là đẹp! Nếu có thể mặc một lần thì đúng là chết không hối tiếc!" Có cô gái không kìm lòng được lên tiếng.

Lúc này đột nhiên Phương Nhã kéo bộ váy kia xuống, chê bai nói: "Hừm, mới nhìn qua thì đúng là đẹp, nhưng nhìn kĩ một chút mọi người không cảm thấy quá tục tằng hay sao?"

Nữ diễn viên lúc trước mời Ninh Tịch lẩm bẩm một câu: "Không thể nào! Nhìn nó quả thực rất xịn mà... Taobao có bán loại quần áo như này không?"

Phương Nhã liếc mắt nhìn cô gái kia một cái, ngay sau đó nhìn về phía Ninh Tuyết Lạc, cố ý hỏi: "Chị Tuyết Lạc, chị có nhận ra bộ này thuộc nhãn hiệu nào sao?"

Ninh Tuyết Lạc làm ra vẻ trầm ngâm, sau đó lắc đầu một cái: "Chưa từng thấy qua, hình như không có nhãn hiệu nào có phong cách như này..."

Phương Nhã nghe vậy lập tức đắc ý: "Mấy món đắt tiền hay đồ limited chị Tuyết Lạc đều rõ như lòng bàn tay, hơn nữa đều có sở hữu cả, ngay cả chị ấy cũng không nhìn ra thì đây chả phải hàng vỉa hè rẻ tiền thì là hàng gì?"

Những người khác để tỏ lòng cũng rối rít phụ họa lời của Phương Nhã: "Nhìn cái họa tiết này đúng là không ổn, đá quý được gắn lên cũng nhìn như hàng rẻ tiền! Nhất định là dùng thủy tinh rồi!"

Phương Nhã khinh bỉ nhìn về phía Ninh Tịch: "Ninh Tịch, mặc đồ lỗi thời thôi cũng được, dẫu sao cũng là hàng hiệu, cơ mà ngay cả cái loại hàng vỉa hè này mà cô cũng mặc? Tôi dám cá bộ váy này không đến 200 tệ!"

Phương Nhã nói xong, liền tiện tay ném thẳng xuống đất.

Thấy bộ váy bị ném xuống đất, sắc mặt Ninh Tịch trong nháy mắt lạnh xuống.

Những bộ đồ khác bị Phương Nhã lật tới lật lui thì Ninh Tịch đều có thể làm ngơ, mặc kệ cho cô ta làm trò. Nhưng bộ váy này là do Lục Đình Kiêu tặng cho cô.

Ninh Tịch lập tức đi tới, khom người nhặt bộ váy lên, cẩn thận phủi sạch một cái sau đó dùng ánh mắt như dao băng quét về phía Phương Nhã.

Phương Nhã cũng không biết tại sao chỉ một ánh mắt thôi, mà lại khiến cô ta rét run, giống như bị thứ gì đó đáng sợ để mắt tới vậy. Cô ta lảo đảo lui về sau một bước, ngay sau đó cười nhạo nói: "Ninh Tịch, cô đừng khoa trương như vậy có được hay không, chỉ một món đồ vỉa hè 200 tệ mà cô cũng phải làm vậy sao?"

Nhìn Ninh Tịch rốt cuộc cũng biến sắc, Ninh Tuyết Lạc khôi phục lại sự sung sướng, giả vờ giận Phương Nhã: "Tiểu Nhã, em đừng nói như vậy, bộ váy này nhìn thật đẹp, chắc chắn Ninh Tịch rất thích, cô ấy như vậy cũng khó trách!"

"Nhiều hàng hiệu như vậy không thích, mà lại đi thích cái loại rác rưởi như này? Cô ta nghèo đến phát điên rồi sao, trình độ thưởng thức cũng không thể low như thế chứ!" Nhận ra Ninh Tuyết Lạc thân cận với mình, Phương Nhã lại càng không sợ hãi, lời nói ra miệng gần như chả kiêng kỵ chút nào.

Ngay tại lúc này, trong đám người đột nhiên có người đi nhanh đến cạnh Ninh Tịch: "Đợi đã... sao càng nhìn tôi càng thấy bộ đồ này quen mắt..."

Người nói chính là nữ diễn viên thay thế vị trí nữ 3 của Giả Thanh Thanh - Quan Tiểu Thất, cô gái này cũng coi như là cùng một công ty với Ninh Tịch, cô cũng chỉ gặp qua một hai lần, không tính là quen biết.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,759
Điểm cảm xúc
1,572
Điểm
113
Sau khi nói xong, Quan Tiểu Thất bước tới tỉ mỉ quan sát bộ quần áo kia.

Phương Nhã thấy vậy thì lập tức coi thường: "Một bộ váy rác rưởi thôi, có gì mà nhìn!"

Quan Tiểu Thất không phản ứng lại Phương Nhã mà nhìn nhìn một lúc lâu, lại chính mắt thấy nhìn thấy tên nhãn hiệu cực kì đơn giản lại khiêm tốn "GE" thì Quan Tiểu Thất mới trịnh trọng ngẩng đầu nói với Ninh Tịch: "Nếu tôi nhìn không nhầm thì đây bộ đồ của nhà thiết kế GabrielElvis, năm đó ảnh hậu Joshua Larson tại buổi tiệc sau lễ trao giải Oscars1mặc một bộ váy do ông ấy thiết kế mà lập tức nổi tiếng. Sau này cả giới giải trí đều lấy chuyện có được một bộ của Elvis thiết kế làm tự hào. Chiếc này của Ninh Tịch hẳn là chiếc Elvis quyên góp trong một buổi đấu giá từ thiện năm năm trước, là tác phẩm đắc ý nhất cả đời của ông ấy, lúc ấy cái giá đã lên tận trời rồi! Ninh Tịch, tôi nói không sai chứ!"

1 Sau lễ trao giải Oscars có một buổi tiệc giao lưu giữa các nghệ sĩ, đây mới là sân chơi thời trang của những nhà thiết kế đẳng cấp.

Gì?

Quan Tiểu Thất đột nhiên nêu ra một đoạn lai lịch như thế nhưng ngay cả một chữ Ninh Tịch cũng nghe không hiểu...

Phương Nhã đầu tiên là sửng sốt, sau đó cất tiếng cười to, "Ha ha ha ha... cười chết tôi! Một bộ váy có giá trên trời thì sao sẽ xuất hiện ở nơi này? Quan Tiểu Thất, cô cũng không thể vì cùng một công ty với Ninh Tịch mà phải giúp cô ta tới mức nói bậy chứ!"

"Phì... Quan Tiểu Thất thật là mạnh mồm..."

"Cô ta nói Elvis đó là ai? Hoàn toàn chưa từng nghe qua! Lại bịa đi!"

Những người khác đương nhiên không tin, có người hỏi Quan Tiểu Thất là nhà thiết kế cô nói viết tên như thế nào rồi chạy lên mạng tìm hiểu một chút.

Cuối cùng không ngờ lại tìm được bộ váy này.

"Có thật này! Nhà thiết kế này rất trâu nha, nhưng phù dung sởm nở tối tàn, giữa chừng lại đột nhiên biến mất. Cho nên có rất ít người biết đến ông ấy, hơn nữa mọi người xem tấm ảnh giới thiệu tác phẩm của ông ấy này, thật sự có một chiếc váy giống của Ninh Tịch nha!"

Phương Nhã liếc mắt nhìn qua sau đó khẽ run lên, cô ta ra vẻ không thèm quan tâm nói: "Nhất định là hàng nhái rồi!"

"Cũng đúng, bộ váy này vẫn luôn bị người cất giấu sao lại xuất hiện ở đây được, nghĩ đã thấy không thể tin rồi!"

"Chính là cùng một chiếc, tôi không nhìn nhầm đâu!" Quan Tiểu Thất vô cùng chắc chắn nói, hơn nữa còn liếc nhìn Ninh Tịch mong cô chứng thực.

Nhưng mà Ninh Tịch cũng hoàn toàn ngây người rồi, căn bản không có cách nào trả lời Quan Tiểu Thất, đây không phải chỉ là một chiếc váy không đáng tiền thôi sao?

Phương Nhã cười đến run cả người: "Thật là buồn cười! Chiếc váy này mà là hàng thật thì hôm nay tôi sẽ bò ra khỏi đây!"

"Đây chính là tự cô nói!" Quan Tiểu Thất hừ một tiếng, sau đó quay lại nói với mọi người: "Thật ra thì muốn chứng minh là thật hay giả cũng rất đơn giản. Đặc điểm lớn nhất trong các thiết kế của Elvis chính là đá quý trang trí lên, mà bộ váy này từng viên đá đều là hàng thật. Không tin thì mọi người tự mình xem đi, a đúng rồi, người không có kiến thức thì đừng có học đòi múa rìu qua mắt thợ!"

"Quan Tiểu Thất, cô nói ai là người không có kiến thức!" Phương Nhã giận đến đỏ bừng cả mặt.

"Ai trả lời thì là người đó!"

Chỉ cần là người có kiến thức thì chắc chắn sẽ có hứng thú với bộ váy này, cho nên sau khi Quan Tiểu Thất nói xong đã có người đứng dậy...

"Nếu không thì để tôi xem một chút?" Một cô gái nhìn rất dịu dàng đi từ phía sau tới.

Mọi người vừa nhìn thấy cô ấy đã lập tức sáng mắt: "Đúng đúng! Phỉ Phỉ mau đến nhìn xem! Cô là người có kiến thức về đá quý nhất!"

"Phỉ Phỉ có khả năng giám định cỡ chuyên gia đấy! Lần trước suýt chút nữa tôi bị người ta lừa cũng là nhờ cô ấy giúp tôi phân biệt!"

"Nếu là Phỉ Phỉ thì chắc chắn không có vấn đề gì!" Phương Nhã cũng bày tỏ không có ý kiến, dáng vẻ hả hê nhìn sang Tiểu Thất với Ninh Tịch: "Bây giờ thì để xem! Xem các người còn giả bộ kiểu gì!"
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,759
Điểm cảm xúc
1,572
Điểm
113
Cô gái gọi là Phỉ Phỉ cẩn thận quan sát những viên đá quý kia, bởi vì bộ váy này được đính quá nhiều đá cho nên Phỉ Phỉ tốn rất nhiều thời gian.

Từng giây từng giây cứ trôi qua, tất cả mọi người đều nín thở đưa mắt nhìn, bao gồm cả Ninh Tịch vẫn đang mơ hồ.

Lúc nãy Ninh Tịch còn muốn nói rõ sự thật nhưng không kịp rồi, Phỉ Phỉ đã bắt đầu chuyên tâm giám định, nếu lúc này cô mở miệng thì sẽ khiến mọi người nghĩ rằng Ninh Tịch sợ chết nên mới bất đắc dĩ mà mở miệng, vì vậy Ninh Tịch chỉ có thể im lặng...

Sau một lúc khá lâu, Phỉ Phỉ cũng hít sâu một hơi ngẩng đầu lên nói: "Xin lỗi mọi người, đá quý khảm trên đây thực sự quá nhiều nên tôi không thể giám định từng viên một được, chỉ có thể tận lực xem được viên nào hay viên đó. Trước mắt thì những viên tôi vừa xem đều là hàng thật!"

Vừa dứt lời, không chỉ Ninh Tuyết Lạc là người đầu tiên đổi sắc mặt, mà tất cả mọi người ở đây đều ngây người hết rồi.

"Không... không thể nào..."

"Làm sao có thể!!! "

"Nhưng khả năng của Phỉ Phỉ thì tất cả mọi người đều biết, cô ấy cũng không nói sai, đây..."

Vốn còn đang chờ để làm bẽ mặt Ninh Tịch, thì giờ đây sắc mặt của Phương Nhã cũng như màu gan lợn: "Phỉ Phỉ! Chắc chắn cô nhìn lầm rồi! Sao có thể là thật! Rõ ràng đây chính là thủy tinh mà!"

Những người khác cũng sẽ không tin: "Phỉ Phỉ, cô nhìn kĩ lại một chút đi! Những viên đá quý này mới nhìn thấy thật rẻ tiền mà!"

"Đúng vậy, cô nhìn thêm chút nữa đi!"

"Mặc dù chúng tôi tin cô rất chuyên nghiệp, nhưng đây quả thật khó tin!"

Đối mặt với nghi ngờ của mọi người, Phỉ Phỉ chớp mắt một cái nói: "Nếu như là một viên thì tôi còn có thể nhìn nhầm, nhưng nhiều thế này thì chắc chắn tôi không thể nhìn nhầm tất cả chứ? Những đá quý này đều là đồ thật!"

Phỉ Phỉ đã nói đến mức này thì bọn họ không muốn tin cỡ nào đi nữa cũng phải tin.

Trong lúc nhất thời không còn ai phản đối nữa, nhất là những người vừa mới a dua theo Phương Nhã nói chiếc váy kia là hàng vỉa hè thì bây giờ đều trốn vào góc hết, không ho he một tiếng nào.

Ngay cả Ninh Tịch:...!!!" - Dẫu cho cô là chủ nhân của chiếc váy này nhưng cô mới là người kinh hãi nhất đó.

Mỗi, một, viên, đều, là,hàng, thật?

Nói, là, bạn đưa, nên không đáng tiền?

Lục Đình Kiêu lại lừa cô! Ấy thế mà cô vẫn tin!!!

Lúc này Quan Tiểu Thất nhìn về phía Phương Nhã giễu cợt: "Ah, tôi nhớ là có người nói, nếu chiếc váy này là thật thì sẽ bò ra khỏi đây thì phải?"

Phương Nhã cứng mặt, nghiến răng nghiến lợi nói: "Thật thì sao? Bộ váy này nhất định là công ty đầu tư cho Ninh Tịch, cũng không phải của cô ta, thế này thì có gì mà hơn người!"

Nghe Phương Nhã nói vậy, những người vừa rồi không dám lên tiếng cũng lập tức nhỏ giọng phụ họa:

"Mắt nhìn quần áo của Ninh Tịch thấp kém như vậy, được công ty cho mượn cũng đúng thôi!"

"Đúng vậy, chúng ta cũng là nhìn không nổi nữa mới muốn giúp cô ấy mà!"

Phương Nhã thuận tay đem quần áo nhét vào lòng Ninh Tịch, thành khẩn nói: "Cho nên Ninh Tịch à, những bộ đồ này cô hãy nhận đi! Cái váy đó có quý thế nào cũng chỉ có thể nhìn một chút mà thôi, đâu phải trường hợp nào cũng mặc được!"

Váy dạ hội như này chỉ có khi đi nhận giải thưởng, hoặc tham gia những hoạt động quan trọng mới có thể mặc, Phương Nhã nói như vậy chả khác nào đang nguyền rủa cô cả đời không được nổi tiếng.

Ninh Tuyết Lạc tựa như là sợ cô muốn từ chối cho nên vờ thân thiện mở miệng: "Ninh Tịch, cô cứ nhận đi, lần trước hiểu lầm là do trợ lí của tôi hiện giờ những thứ này coi như là tôi đền bù cho cô vậy!"
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,759
Điểm cảm xúc
1,572
Điểm
113
"Ninh Tịch, Tuyết Lạc đã nói vậy rồi thì cô cũng đừng phụ lòng tốt của cô ấy!"

"Chắc không phải cô đang nghi ngờ Tuyết Lạc đưa cô đồ rẻ tiền chứ, cô cứ thử tra bất cứ bộ nào cũng biết những bộ đồ này thực sự rất đắt, so với bất kì bộ đồ nào của cô đều tốt hơn nhiều!"

"Chuyện tốt từ trên trời rơi xuống như thế còn không mau nhận đi!"

...

Ninh Tịch luôn làm theo nguyên tắc "Chỉ cùng người giỏi tranh cao thấp, không cùng thằng ngu bàn sự đời". Cùng tranh đua với một đám não tàn khác nào tự ngược trí thông minh của mình, vì vậy bất kể bọn họ ầm ĩ thế nào cô cũng chỉ tựa cửa dùng con mắt như đang xem hài kịch mà nhìn...

Cuối cùng thì chính Ninh Tuyết Lạc bị ánh mắt kia làm cho chột dạ, không biết cô ta có nói sai chỗ nào hay không...

Ngay lúc đó, một cô gái đang dựa vào bàn trang điểm của Ninh Tịch đột nhiên kêu lên một tiếng.

"Aaaa..."

Ninh Tịch đưa mắt nhìn sang, chuyện gì vậy?

"Ninh Tịch, sao nhà cô lại có loại đồ vật tự chuyển động như này! Sợ chết tôi rồi!" Cô gái bị giật mình nhìn chằm chằm vào cái giá cắm nến sau eo bị mình đẩy ra.

Một giây sau, một chuỗi tiếng cạch cạch cạch kì quái vang lên bên tai mọi người,

Tất cả còn đang thắc mắc xem âm thanh này đến từ đâu, tiếp theo đó là trong ánh mắt trố lồi ngạc nhiên của mọi người, một trong những bức tường của phòng quần áo đột nhiên tách ra hai bên, ánh đèn màu bạc lọt ra ngoài khe hở từng chút một, hình ảnh kia giống như hình ảnh cánh cửa kho báu chậm chạp mở ra trong phim...

Một lát sau, hai bên tường đã hoàn toàn được mở ra.

Sau khi nhìn rõ bên trong, toàn trường vang lên từng đợt hút khí lạnh, sau đó là sự yên lặng thật dài...

Tất cả mọi người đứng yên tại chỗ không nói được gì...

Tất cả mọi người đều ngơ ngác nhìn không gian phía sau bức tường...

Ngơ ngác nhìn căn phòng quần áo cực kì vĩ đại...

Trên trần là một chiếc đèn chùm bằng thủy tinh phát ra ánh sáng lung linh, trong phòng bày đầy các bộ trang phục hoa lệ, lấp lánh đến độ khiến người ta không mở nổi mắt.

Những bộ quần áo Phương Nhã cầm trong tay lập tức rơi hết xuống đất, bởi vì quá mức khiếp sợ nên nói được câu nào...

Tất cả mọi người đều phản ứng giống nhau, một lúc lâu sau mới bắt đầu lục tục tỉnh lại.

"Tôi đang nằm mơ sao? Ninh Tịch, nhà cô có phòng bí mật!"

"Trời ơi! Mắt tôi sắp mù rồi! Phòng quần áo quá lớn, quá xa hoa rồi!"

"Ninh Tịch cô quá đáng quá! Nhà cô có phòng quần áo lớn như vậy mà không mở ra để chúng tôi thăm quan một chút!"

..

Ninh Tịch: "..."

Cô cũng mới biết nhà mình có cái đồ chơi này được không???

Hiện tại cô cũng biết một đống quần áo kia rốt cuộc được để đi đâu...

Nếu không phải nhờ trận ngoài ý muốn này thì chắc đánh chết cô cũng không biết trong nhà mình có một căn phòng bí mật lớn đến như thế...

Ninh Tịch đỡ trán, hoàn toàn câm nín với Lục Đình Kiêu.

Cái tên này rốt cuộc là ăn cái gì lớn lên mà suốt ngày dùng dáng vẻ rất có học, uy tín cùng với cái giọng khiến người ta tín nhiệm lừa cô hết lần này đến lần khác?

Mọi người không ngừng cảm thán ngắm nhìn những bộ lễ phục cực đẹp, vô tình phát hiện ra tất cả quần áo trong này đều cùng một phong cách với nhà thiết kế của bộ váy kia - Garbriel Elvis.

Không ít người không nhịn được mà len lén tiến sát lại gần xem nhãn hiệu, quả nhiên đều là của GE.

Phải biết rằng vấn đề ở đây không phải là tiền, GE này ra mắt không được bao lâu đã biến mất, các tác phẩm lưu lại cực ít, có tiền cũng chưa chắc đã mua được.

Bây giờ đối diện với một phòng quần áo toàn các mẫu của GE sẽ là sự rung động thế nào?
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,759
Điểm cảm xúc
1,572
Điểm
113
Sau khi hết khiếp sợ, hiển nhiên không có người cam lòng bèn len lén hỏi thăm Phỉ Phỉ: "Phỉ Phỉ, ở trong đó... đều là hàng thật sao?"

Phỉ Phỉ vừa rồi cũng ngây người thật lâu, được hỏi như vậy thì gật gật đầu: "Tôi mới nhìn qua một chút thì đều là hàng thật, có kiến thức một chút đều biết đá quý thật cùng đá giả ánh sáng phát ra không giống nhau một chút nào!"

"Oh my god... thật là quá dọa người..."

"Chẳng lẽ đây là Thịnh Thế chuẩn bị cho Ninh Tịch? Thịnh Thế cũng quá giàu đi! Nơi ở là vị trí tốt nhất của Châu Giang Đế Cảnh đã đủ khoa trương rồi, bây giờ nguyên một phòng quần áo còn lớn hơn cả cái nhà của người khác! Thật muốn nâng đỡ Ninh Tịch đến chết luôn sao!"

Cái "người khác" này là chỉ ai đương nhiên chả có ai ở đây mà không hiểu.

Những người không ưa Ninh Tuyết Lạc nãy giờ nhịn cũng đã lâu, lúc này vội vàng ríu rít thấp giọng nghị luận:

"Điểm chính là Ninh Tịch có quần áo đẳng cấp, phong cách cỡ này nha! Một loạt đều là GE trong truyền thuyết! Không giống phòng quần áo của Ninh Tuyết Lạc y như phòng của loại nhà giàu mới nổi, cái hiệu gì cũng nhét vào!"

"Thế mà nãy cô tà còn mặt dày ra vẻ bố thí quần áo của cô ta cho Ninh Tịch đấy! Ninh Tịch có thể đặt vào mắt sao!"

"Tôi thấy cô ta vốn muốn dìm hàng Ninh Tịch, kết quả... chậc chậc, quả nhiên không so sánh thì không tổn thương nha!"

...

Lúc này, Ninh Tuyết Lạc đang cứng đờ sống lưng nhìn phòng quần áo của Ninh Tịch, bên tai văng vẳng những người kia xì xào bàn tán, khuôn mặt xanh mét đến bỏng rát, giống như bị người ta mạnh mẽ tát vào mặt...

Đáng chết! Đều do con khốn Phương Nhã!

Đang êm đẹp lại bảo tới chỗ của Ninh Tịch!

Nếu không phải vì chuyện này thì kế hoạch tối nay của cô ta đã vô cùng hoàn hảo!

Bây giờ thì tốt rồi, hết thảy đều hỏng bét!

Vất vả lắm cô ta mới vớt lại được chút hình tượng, giờ lại bị hủy đến không còn một chút bã nào...

Phương Nhã cũng không ngờ cô ta vỗ mông ngựa lại vỗ nhầm xuống đùi, sắc mặt cực kì khó coi, cô ta tức giận hướng về phía Ninh Tịch mắng: "Nếu cô không thiếu quần áo sao không nói sớm! Nhìn chúng tôi vội vàng xoay quanh như thế cô thấy vui lắm à! Thật là chó cắn Lã Động Tân, không biết coi trọng lòng tốt của người khác!"

Ninh Tịch khoanh hai tay trước ngực tựa vào khung cửa, nhướng mày nói: "Cô có chắc tôi không nói sớm chứ? Hay là do cô không hiểu tiếng người."

"Cô..." Phương Nhã nghẹn họng không nói ra lời, chỉ có thể uất hận mà lẩm bẩm: "Nhiều đồ hơn nữa cũng không phải của cô!"

Ninh Tuyết Lạc hít sâu mấy hơi mới đè xuống sự tức giận trong lòng, làm bộ rộng lượng nói: "Thôi Tiểu Nhã, chúng ta giúp Ninh Tịch không cầu báo đáp, cô ấy không thiếu quần áo tất nhiên là chuyện tốt rồi. Ninh Tịch, ngày sau nếu cô có cần thì cứ mở miệng nhé!"

Nói bóng gió tức là, bây giờ cô có công ty nâng đỡ, nhưng sau này thì không chắc đâu...

Đối với phòng quần áo đột nhiên xuất hiện này, người duy nhất bình tĩnh có lẽ là Quan Tiểu Thất, cô ấy chỉ hơi ngạc nhiên thôi. Quan Tiểu Thất có chút hả hê nhìn Ninh Tuyết Lạc với đám người Phương Nhã tựa như đang nhìn mấy thằng hề đang tấu hài: "Ài, tối nay tới đây đúng là không uổng công mà! Được xem một vở kịch thật hay! Thật là mệt quá đi ~ phải về nhà đi ngủ thôi!"

Nói xong liền tung tăng đi mất...

Sau khi Quan Tiểu Thất rời khỏi, mọi người cũng bắt đầu rối rít cáo từ, nhất là mấy người vừa rồi cố ý lấy lòng Ninh Tuyết Lạc mà dìm hàng Ninh Tịch.

Cuối cùng mọi người cũng đi hết rồi.

Ninh Tịch dường như có điều gì suy nghĩ liếc nhìn bóng lưng của Quan Tiểu Thất, nhưng bởi vì quá mệt nên không có cách nào suy nghĩ nhiều, cuối cùng lại leo trở về giường, đầu vừa dính gối đã ngủ thiếp đi...
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,759
Điểm cảm xúc
1,572
Điểm
113
Đêm khuya, tại căn hộ của Ninh Tuyết Lạc.

Hơn nửa đêm Thường Lị vội vã chạy tới lại chỉ thấy một đống vải vụn vứt bừa bãi khắp nơi: "Bà cô của tôi ơi, lại có ai dám chọc tới cô sao?"

Ninh Tuyết Lạc dùng kéo hung hăng cắt nát một đống quần áo, sắc mặt dữ tợn mắng: "Còn ai vào đây nữa!!!"

Thường Lị đã biết được đại khái câu chuyện từ trợ lí, cô ta cũng chỉ có thể bất đắc dĩ một bên thu dọn một bên khuyên nhủ: "Tuyết Lạc, chị đã nói với em rồi, lần này em quá manh động, nhịn lâu thế rồi sao không nhịn thêm được một chút nữa? Bỗng dưng em lại chọc đến cô ta làm gì?"

"Tôi nhẫn còn chưa đủ lâu sao? Tối nay tôi cứ cho là..." Cho là không có sơ hở nào! Ai ngờ...

Thường Lị thả chậm giọng: "Chị hiểu tâm trạng của em, nhưng lúc này tức giận thì có ý nghĩa gì, chuyện của Ninh Tịch bây giờ không cần em ra tay cũng có người giúp em xử lí cô ta!"

Ninh Tuyết Lạc lập tức quay đầu lại: "Chị nói ai?"

Khóe miệng Thường Lị lộ một tia cười nhạt, nhắc nhở: "Em quên Thịnh Thế vẫn còn một Tô Dĩ Mạt sao! Ninh Tịch gây náo động lớn như vậy thì em nghĩ cô ta sẽ bỏ qua cho Ninh Tịch? Ngay cả Lãnh Man Vân đều bị cô ta ép không ngóc đầu lên được thì Ninh Tịch là cái thá gì!"

Ninh Tuyết Lạc vừa nghe đã lập tức sáng mắt: "Tô Dĩ Mạt... Sao tôi không nghĩ tới chứ!"

"Không sai! Tô Dĩ Mạt có quan hệ với cao tầng của Lục thị cơ mà! Bối cảnh tuyệt đối không thể so với người bình thường! Em nói xem, lấy cái tính tình không để ai vào mắt của cô ta thì sao có thể để Ninh Tịch dao động địa vị của mình chứ? Chuyện đêm nay rất nhanh sẽ đến tai của Tô Dĩ Mạt, đến lúc đó em nghĩ cô ta sẽ làm cái gì?"

Ninh Tuyết Lạc suy nghĩ một chút, khóe miệng dần kéo ra nụ cười: "Chị nói rất có lý!"

Thấy Ninh Tuyết Lạc chịu nghe khuyên nhủ, Thường Lị thở phào nhẹ nhõm tiếp tục phân tích: "Bây giờ chúng ta có thể đánh chút quan hệ với Tô Dĩ Mạt, mặc dù trước đây em với cô ta có quan hệ đối lập nhưng hiện tại đã bất đồng, kẻ thù của kẻ thù chính là bạn! Em đừng vội, để chị thăm dò ý tứ của cô ta đã, trên căn bản chắc sẽ không có vấn đề gì!"

Ninh Tuyết Lạc ném cây kéo trong tay xuống, đứng dậy bước thong thả vài bước, sau đó đứng yên nói: "Nghe nói cô ta thích ngọc thạch phỉ thúy, lần trước có người tặng cho ba tôi một cặp ngọc cực phẩm đến lúc đó chị đưa tặng cô ta đi. Có gì cần cứ nói, tôi sẽ nghĩ cách!"

"Được, không thành vấn đề." Thường Lị lập tức đáp ứng, ngay sau đó hỏi: "Đúng rồi, chuyện lần trước chị nói em nghĩ thế nào?"

"Chị nói chuyện đính hôn?"

"Đúng vậy, em khiêm tốn quá lâu rồi cần một sự kiện có tính truyền thông để có thể khôi phục nhân khí và hình tượng lần nữa, cho tới nay thì điểm mọi người hâm mộ em nhất chính là Tô Diễn, lúc này đính hôn là tốt nhất!"

"Đến lúc đó khẳng định mọi đầu đề đều sẽ là em. Chị đã chuẩn bị một loạt các phương án về sau, không chỉ giúp em khôi phục lại nhân khí mà còn có thể đạt đến độ cao mới, thậm chí có thể hung hăng đạp Ninh Tịch một cước!" Thường Lị hưng phấn nói.

Nhắc tới Tô Diễn thì Ninh Tuyết Lạc hơi nhíu mày: "Chị cũng biết vì chuyện lần trước mà em với Tô Diễn có khoảng cách rất lớn, chuyện này cần chút thời gian chưa kể công việc của anh ấy gần đây thật sự quá bận..."

"Không sao, chuyện này cũng không gấp công việc cũng quan trọng mà! Tô Diễn nhà em thật lợi hại, các đơn đặt hàng lớn nối tiếp nhau đến, Tô gia mà mở rộng ra thị trường Châu Âu thì lợi nhuận chắc chắn phải gấp bội! Gần đây mục nhân tài kinh doanh của các tạp chí đều là cậu ấy chiếm đóng hết đó!"

Khuôn mặt Ninh Tuyết Lạc tỏa sáng, kiêu ngạo nhướng mày nói: "Đó là tất nhiên, không nhìn xem đó là người đàn ông của ai! Chị yên tâm đi, chuyện đính hôn tôi sẽ giải quyết!"

Thường Lị: "Vậy thì tốt! Chúng ta chia nhau ra làm việc!"
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,759
Điểm cảm xúc
1,572
Điểm
113
Sáng ngày hôm sau.

Bởi vì không cần đi quay phim, Ninh Tịch ngủ thẳng cẳng cho đến lúc tự tỉnh thì thôi.

Mơ mơ màng màng nhớ lại chuyện tối hôm qua, cô cứ nghĩ rằng bản thân mình đang nằm mơ.

Mãi cho đến lúc, cô lê dép đi vào phòng để quần áo…

Tối hôm qua cô vẫn chưa đóng cánh cửa tủ âm tường lại, bây giờ nó vẫn đang mở toang cứ thế đập vào mắt Ninh Tịch.

Ninh Tịch: “…”

Hóa ra không phải là mơ à.

Cô vốn nghĩ chỗ quần áo đó cũng chẳng đáng bao nhiêu nên mới nhận, giờ thì làm thế nào đây?

Còn cả cái phòng để quần áo này nữa…

Ninh Tịch còn đang đau đầu đứng đó, đột nhiên tiếng chuông di động reo vang, là Lâm Chi Chi gọi đến.

“Alo? Chị Chi Chi ạ?”

“Hôm nay em nghỉ đúng không, giờ có rảnh không? Nếu không bận gì thì em đến công ty một chuyến đi.”

“Không bận gì cả, em đến ngay đây!”

Ninh Tịch lập tức tỉnh táo, chuẩn bị mọi thứ rồi mau chóng đến công ty.

Cùng lúc đó, ở Thịnh Thế, trong phòng làm việc của Lâm Chi Chi.

“Fuck! Sao dạo này chơi cái gì cũng thua thế!!!” Giang Mục Dã nằm ườn trên ghế sofa đối diện với bàn làm việc, cáu gắt ném cái máy chơi game trong tay đi, “Ninh Tịch đâu mất rồi? Rốt cuộc là mấy giờ mới đến đây?”

Lâm Chi Chi vẫn vùi đầu trong đống văn kiện, cũng chẳng thèm ngẩng lên chỉ đáp: “Đang trên đường rồi.”

Giang Mục Dã ngồi thẳng dậy, nheo mắt nghĩ ngợi nhìn người phụ nữ đang ngồi trước bàn làm việc từ đầu đến cuối vẻ mặt đều lạnh lùng bình tĩnh, trong lòng đột nhiên cảm thấy rất không thoải mái: “Lâm Chi Chi! Lúc này không có ai khác ở đây, cô giả vờ không quen tôi làm cái gì?”

Lâm Chi Chi liếc anh ta một cái, không thèm quan tâm.

Thấy thế Giang Mục Dã lại càng điên tiết, cười lạnh một tràng: “Ha ha, lần trước cô trả lời Ninh Tịch thế nào? Quan hệ với tôi đơn thuần chỉ là mối quan hệ giữa nghệ sĩ và quản lý? Giả vờ giống lắm, sao cô không đi làm diễn viên luôn cho rồi!”

Lâm Chi Chi cuối cùng cũng ngẩng đầu lên liếc anh một cái, giọng điệu bình thản nhả ra bốn chữ: “Chẳng lẽ không phải?”

Giang Mục Dã đang định mở mồm, Lâm Chi Chi đã ném luôn cho anh ta một câu: “Hay là cậu muốn tôi nói một sự thật khác với Ninh Tịch?”

Giang Mục Dã cứng họng, mặt đỏ bừng, đứng bật dậy lắp bắp: “Cô…”

Ngoài cửa chợt vang lên tiếng gõ cửa cốc cốc.

Giang Mục Dã chỉ đành câm mồm đứng dậy đi ra mở cửa, cáu điên mà quát lên với người đứng ngoài cửa: “Bà chậm như rùa ấy! Tôi chết mười mấy lần rồi đây này!’

Ninh Tịch nhìn anh ta với vẻ mặt khinh bỉ, “Ông có chắc là việc ông chết mười mấy lần có liên quan trực tiếp đến chuyện tôi đến nhanh hay chậm?”

“Nói ít thôi, nhanh vào bàn chuyện đi, bàn xong rồi tôi còn phải đi về kí nhận trang bị mới nhất của tôi nữa!”

“Lúc nào cũng chỉ biết chơi chơi chơi, tôi thấy sau này ông kết hôn luôn với cái trò chơi được đấy!” Ninh Tịch khinh thường liếc anh ta thêm cái nữa rồi chào hỏi ngọt xớt với Lâm Chi Chi: “Chị Chi Chi, em đến rồi nè ~~~”

Tốc độ lật mặt quá nhanh, trán Giang Mục Dã đầy vạch đen.

Nhìn thấy Ninh Tịch vẻ mặt của Lâm Chi Chi dịu đi không ít: “Ngồi xuống đi, hôm nay gọi em đến đây là vì muốn nói cho em một tin tốt.”

“Tin tốt? Tin tốt gì ạ?” Ninh Tịch lập tức vểnh tai lên nghe.

“Chị vừa mới thay em nhận lời mời làm người đại diện...”

Vẻ mặt của Ninh Tịch tràn đầy phấn khích: “Thật không? Em cũng được làm đại diện sản phẩm ạ? Em còn chưa có bộ phim nào chiếu cơ mà!”

Lâm Chi Chi giải thích: “Danh tiếng của em giờ đã đủ rồi, chỉ là đại đa số các công ty đều đang quan sát tình hình mà thôi, lần này cũng coi như là cơ duyên trùng hợp. Sau cái lần em và Giang Mục Dã cày game với nhau bị chụp trộm rồi phát tán trên mạng thì công ty trò chơi đó liền liên lạc với chị để thương lượng, hôm qua thì đã quyết định xong rồi!”
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top