Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,939
Điểm cảm xúc
1,987
Điểm
113
Ninh Tịch: "..."

Chẳng phải nói có chuyện gấp sao! Sao... sao... lại chạy mất vậy?

May mà điện thoại của cô vẫn ở bên cạnh, Ninh Tịch vội gọi vào số của Lục Cảnh Lễ...

"Khốn kiếp! Lục Cảnh Lễ, tiết tháo1 của anh đâu hết rồi hả! Bao nhiêu đồ ăn ngon khi ấy đều tống hết vào bụng chó rồi đúng không? Không ngờ anh lại bỏ chạy như vậy! Rốt cuộc anh có còn coi tôi là bạn nữa không?"

1 Tiết tháo: từ mô tả chí khí cương trực và trong sạch.

Ninh Tịch cố đè thấp giọng chửi một tràng, cuối cùng, đầu bên kia truyền tới lời phản bác yếu ớt của Lục Cảnh Lễ, "Không phải đâu... Lúc nào tôi cũng xem cô là chị dâu tôi mà..."

"Anh..." Ninh Tịch suýt nữa bị anh ta làm tức chết.

"Tiểu Tịch Tịch, không phải tôi không giúp cô, mà là vì... thôi bỏ đi... cô gọi điện cho bác sĩ Tần thì biết..."

Tần Mộc Phong?

Mối quan hệ giữa vị bác sĩ này với Lục Đình Kiêu khá tốt, cũng xem là người rất hiểu Lục Đình Kiêu, nói không chừng có cách cũng nên?

Lục Cảnh Lễ vì không dám đắc tội với ông anh mình nên mới bảo cô tìm Tần Mộc Phong sao?

Ninh Tịch nghĩ một hồi rồi quyết định gọi vào số của Tần Mộc Phong.

"Alo, Ninh Tịch à? Có chuyện gì vậy?" Tần Mộc Phong tỏ ra khá bất ngờ, không ngờ Ninh Tịch lại gọi điện cho anh ta.

Vì chuyện mà bao năm qua bản thân mình không làm được lại bị một người không hề có kinh nghiệm giải quyết ngon ơ, Tần Mộc Phong luôn cảm thấy rất mất mặt, thế nên không nói chuyện nhiều với Ninh Tịch, hai người cũng rất hiếm khi liên hệ với nhau.

"Có chuyện này cần anh giúp, giờ anh có tiện tới Bạch Kim Đế Cung một chuyến không?"

"Có chuyện gì sao?"

"Chuyện... chuyện giữa tôi và Lục Đình Kiêu... anh có biết không?"

"Đại khái cũng biết một chút."

"Hiện tại, tình trạng của Lục Đình Kiêu không được ổn lắm, anh có thể tới đây xem cho anh ấy được không?"

"Cô nói cụ thể hơn một chút đi."

Ninh Tịch đỡ trán, tình huống này bảo cô sao mà nói được đây?

Cuối cùng, Ninh Tịch vẫn đơn giản nói qua sự việc một lượt, "Chuyện là như vậy... Giờ tôi đang bị anh ấy còng lại..."

Đầu bên kia điện thoại trầm mặc một hồi, sau đó mới nói: "Ninh Tịch, cô cảm thấy cậu ấy liệu có thật sự làm tổn thương cô không?"

"Tôi..." - Cô không hề thấy lo lắng chút nào.

Nhưng trước mặt Tần Mộc Phong, chắc chắn cô không thể thừa nhận rồi, nên cô nói qua loa vài câu, "Tôi cũng không biết nữa, nhưng anh ấy nói mấy câu sợ chết đi được!"

Tần Mộc Phong khẽ thở dài, "Có một chuyện Lục Đình Kiêu vẫn luôn bắt tôi giấu mọi người. Nhưng Lục Cảnh Lễ lại biết, tự cậu ấy đoán ra."

Ninh Tịch cau mày, "Rốt cuộc là chuyện gì?"

"Từ sau khi cô từ chối Lục Đình Kiêu, cậu ấy liền mắc chứng mất ngủ trầm trọng, mỗi ngày nhiều nhất chỉ có thể ngủ được ba tiếng."

Ninh Tịch nhất thời thay đổi sắc mặt, "Sao lại như vậy?"

Tần Mộc Phong sắp xếp lại ngôn từ một chút: "Theo kinh nghiệm của tôi, là vì tâm lí chịu áp lực quá lớn. Nói thế này với cô này, bản tính của Lục Đình Kiêu tuyệt đối không hề vô hại như cô thấy đâu, để đạt được mục đích của mình, cậu ấy có thể không từ bất cứ thủ đoạn nào, duy chỉ có chuyện với cô là ngoại lệ thôi."

"Vì không muốn làm tổn thương cô, cậu ấy vẫn luôn áp chế bản tính của mình, như một người đang tự chiến đấu với bản thân vậy, để tránh việc khi không tự khống chế được sẽ làm ra chuyện không thể cứu vãn, có thể nghĩ áp lực của cậu ấy lớn như thế nào, hầu như cậu ấy không dám lơi lỏng dù chỉ một phút…”

Nói tới đây, Tần Mộc Phong dừng lại một chút, "Bất kể là bác sĩ hay là bạn bè, tôi có một yêu cầu hơi quá thế này. Ninh Tịch, cô để cậu ấy ngủ thêm một lát nữa đi, cứ tiếp tục như vậy, có làm bằng sắt thép thì cơ thể cũng không chịu nổi. Cô yên tâm, với tình trạng hiện giờ của cậu ấy, căn bản không thể làm gì cô được đâu.”
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,939
Điểm cảm xúc
1,987
Điểm
113
"Tôi biết rồi..."

Ninh Tịch dập điện thoại, khóe miệng nhếch lên một tia cười khổ.

Quả nhiên không nên gọi điện cho bất cứ ai có liên quan tới Lục Đình Kiêu, giờ thì hay rồi, không thể đi đâu được nữa rồi.

Như Tần Mộc Phong dự liệu, Lục Đình Kiêu ngủ một giấc rất sâu, anh ngủ từ sáng tới tận tối mịt...

Trong lúc đó, Lục Cảnh Lễ có lén tới xem mấy lần, coi như anh ta còn chút lương tâm, mấy lần còn mang đồ ăn cho cô, không để cô đói đến chết.

Mãi đến sáng hôm sau, Lục Đình Kiêu mới tỉnh dậy.

Ninh Tịch đang ngẩn ngơ suy nghĩ bỗng cảm thấy bên cạnh hơi động động, lúc này cô mới định thần lại, "Anh tỉnh rồi à..."

Vì mới ngủ dậy, mắt Lục Đình Kiêu vẫn chưa có tiêu điểm xác định, sau khi nhìn thấy cô, anh mới dần tỉnh táo hơn, nhàn nhạt đáp, "Sao không đi?"

Nếu cô thật sự muốn đi, cái còng tay này căn bản không thể làm khó được cô.

Ninh Tịch trầm mặc nhìn người đàn ông trước mặt rồi đưa tay tháo chiếc cặp tăm trên tóc xuống, "cạch" một tiếng, còng được mở ra.

Ánh mắt anh tức thì tối lại.

Một giây sau... lại đầy khiếp sợ...

Bởi vì...

Ninh Tịch cởi áo khoác ra, sau đó cởi từng chiếc cúc trên áo...

Lúc cởi tới chiếc cúc thứ ba, Lục Đình Kiêu giữ chặt tay cô lại, ngăn không cho cô tiếp tục nữa.

Ninh Tịch lẳng lặng nhìn anh, "Lục Đình Kiêu, tôi không biết tôi đã nói với anh chưa, nhưng thứ mà con người tôi không thể chịu được nhất chính là người khác đối xử quá tốt với tôi, tôi sợ nhất cũng là nợ nhân tình người khác. Đây là cách duy nhất mà tôi có thể báo đáp anh."

Sắc mặt Lục Đình Kiêu tức khắc trở nên khó coi vô cùng: "Em nghĩ rằng tôi muốn ở bên em chỉ vì điều này?"

Ninh Tịch: "Tôi..." - Phải, Lục Đình Kiêu muốn loại phụ nữ nào mà không có, hơn nữa ai cũng đều trong sạch, cô thì có là gì?

Lục Đình Kiêu, "Tuy... quả thật tôi đúng là vì điều này..."

Ninh Tịch sững người: "Hả?"

"Nhưng, em tưởng một lần là đủ rồi chắc? Thứ tôi muốn là cả đời."

Chết tiệt! Đại ma vương lại bắt đầu giở trò tán gái rồi!!!

Nghe tới đây, Ninh Tịch có dũng mãnh thế nào cũng phải đỏ mặt.

Trong mắt Lục Đình Kiêu không hề có chút tạp niệm nào, chỉ có dịu dàng, anh cẩn thận cài lại từng nút áo cho cô, "Ninh Tịch, trả lời tôi một câu hỏi thôi, rồi em có thể đi."

Ninh Tịch: "Câu gì?"

Lục Đình Kiêu: "Người em thích, là ai."

Nghe thấy câu hỏi này, Ninh Tịch nhất thời lộ ra vẻ mặt khó xử.

Nếu như đặt trong tình cảnh ngày hôm nay, người hợp tình hợp lí nhất chính là Giang Mục Dã, nhưng trước đây cô luôn lo lắng Lục Đình Kiêu sẽ làm gì đó với Giang Mục Dã, may mà anh không làm gì cả.

Ninh Tịch cố động não, nếu giờ cô nói thẳng với anh người cô thích chính là Giang Mục Dã, lỡ mà Lục Đình Kiêu không khống chế được... Giang Mục Dã chẳng phải sẽ rất thảm sao?

Dù cho Giang Mục Dã có là cháu trai của Đại ma vương đi nữa, sợ cũng không hold nổi một lần bạo kích của Đại ma vương đâu.

Thế nên, rốt cuộc thì nên nói ai đây...

Lúc lúc này, trong đầu cô bỗng vụt lên một người, vậy nên Ninh Tịch chần chừ một hồi, sắp xếp lại câu từ rồi mới mở miệng nói: "Thật ra người này trước đây tôi từng nhắc tới với anh rồi, chính là bạn trai cũ cuối cùng của tôi, người mà tôi chỉ hẹn hò có một ngày thôi ấy. Trước đây tôi có nói tuy tôi thích anh ấy nhưng lại không thể ở bên anh ấy được chính là vì thân phận của anh ấy quá nguy hiểm, tôi ở bên cạnh anh ấy sẽ làm liên lụy tới anh ấy..."

Tròng mắt Lục Đình Kiêu nheo lại, quả nhiên là tên đó, YS...

"Anh cũng biết đấy, thân phận của anh ấy rất đặc biệt, vậy nên rất xin lỗi, tôi không thể nói cho anh biết quá nhiều về anh ấy được." Ninh Tịch nói xong, vô cùng lo lắng chờ đợi phản ứng của Lục Đình Kiêu.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,939
Điểm cảm xúc
1,987
Điểm
113
Sốt ruột đợi cả nửa ngày, Lục Đình Kiêu chỉ nói một câu:

"Ninh Tịch, khẩu vị của con người rồi cũng sẽ thay đổi."

Ninh Tịch: "Hả?" - Ý anh là gì? Chuyện này thì có liên quan gì tới khẩu vị chứ?

Lục Đình Kiêu: "Một ngày nào đó em sẽ phát hiện, cải xanh ăn ngon hơn củ cải nhiều."

Ninh Tịch: "..."

Có thể đừng nói những thứ khiến người ta dễ tưởng tưởng vậy không?

Lục Đình Kiêu đưa tay xoa cái đầu đang ngẩn ra của cô: "Đi đi, người mới ngủ dậy thường ăn sẽ thấy ngon miệng."

Hơn nữa vừa rồi còn bị cô "tấn công" bất ngờ như thế, có thể nhẫn được tới giờ cũng đã là cực hạn rồi...

Ninh Tịch nghe vậy giật mình nhanh chóng bò xuống giường.

Đang định đi, Lục Đình Kiêu ở phía sau lại gọi giật cô lại, "Đợi đã."

"Ờ... còn... chuyện gì sao?" Ninh Tịch cứng nhắc quay lại.

"Mang hết đồ của em đi đi." Lục Đình Kiêu nói.

"Mang hết rồi mà!" Ninh Tịch không hiểu.

Lục Đình Kiêu nhìn mấy tủ quần áo lớn trước mặt, nhắc nhở: "Quần áo."

Ninh Tịch khó xử, "Những thứ này thì thôi không cần đâu, quý lắm."

Những hãng quần áo này không phải là những hãng đắt đỏ gì, nhưng vấn đề ở chỗ là cô hoàn toàn không biết, thậm chí còn chưa nghe thấy bao giờ, chính vì không biết nên mới càng thấy đáng sợ!

"Là hãng của bạn tôi, không bán được nên tặng tôi, không đáng giá gì đâu, nếu em không cần nữa tôi sẽ bảo chú Viên vứt đi." Lục Đình Kiêu nói.

Ninh Tịch đau hết cả cơ mặt, "Vứt đi thì tiếc lắm! Với cả đây cũng là tâm ý của bạn anh mà! Thật ra những bộ quần áo này cũng rất đẹp, bạn anh khéo thật đấy, sau này nhất định sẽ nổi tiếng, mấy bộ quần áo này tới lúc đó cũng hot theo cho mà xem... Kể cả anh không dùng đến, cũng có thể để lại tặng cho bạn gái anh sau này hay gì đó mà..."

Lục Đình Kiêu liếc nhìn cô, "Em nghĩ tôi sẽ tặng lại đống quần áo đã tặng người khác còn bị người ta nhét tủ không dùng cho bạn gái sau này của tôi sao?"

"Ặc... Nhiều thế tôi cũng không mang đi hết được, căn hộ công ty cấp cũng không có đủ chỗ để ấy!"

"Mấy thứ này em không cần lo, tôi sẽ bảo người đem qua."

Ninh Tịch lúc này chỉ muốn đi thật nhanh, nên cũng chỉ có thể đồng ý nhanh chóng, "Vậy được! Cảm ơn Lục tổng! Tạm biệt!"

...

Cuối cùng cũng ra được khỏi biệt thự rồi.

Ninh Tịch vừa mới thở phào một cái, điện thoại liền vang lên.

Cô còn tưởng đoàn làm phim gọi tới giục, kết quả vừa nhìn lên màn hình hiển thị cô đã sợ đến nỗi suýt nữa thì ném cả điện thoại đi.

Trên màn hình điện thoại đang chạy hai chữ: "YS"

Vì vừa mới lợi dụng tên này nên hắn gọi đến đòi nợ đúng không, Ninh Tịch khó tránh khỏi chột dạ, cô mất một lúc lâu mới bình tĩnh lại được, sau khi chắc chắn giọng điệu không để lộ ra sơ hở gì cô mới nghe điện, "Alo..."

"Làm chuyện xấu rồi à?" Đầu dây bên kia truyền tới âm thanh khàn khàn.

Ninh Tịch: "!!!"

"Chậc, quả nhiên là làm chuyện xấu rồi." Lần này lại là giọng điệu chắc nịch.

Ninh Tịch thật muốn đập đầu xuống đất, sao tên này lại đoán ra được vậy? Từ đầu tới cuối rõ ràng cô chỉ nói có mỗi một chữ "alo" thôi mà?

"Honey à, tôi thật sự đã xem nhẹ lá gan của em rồi." Người đàn ông kia nói với giọng điệu nguy hiểm.

Ninh Tịch: "!!!" - Sao lại một tên nữa nói cô to gan thế này?

"Xem ra nếu tôi còn không trở lại, dám chắc em sẽ cho tôi đội mũ xanh thật mất."

Ninh Tịch cuối cùng không thèm nhịn nữa: "Tôi đội mũ xanh cho anh lúc nào hả! À mà không đúng, tôi với anh chẳng có quan hệ quái gì với nhau hết, sao tôi có thể đội mũ xanh cho anh được!"

"Ha, Lục Đình Kiêu đúng không..."

Đột nhiên nghe được tên Lục Đình Kiêu từ trong miệng người đàn ông này, sắc mặt Ninh Tịch nhất thời lạnh ngắt, "Anh dám động đến anh ấy thì không xong với tôi đâu!!!"
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,939
Điểm cảm xúc
1,987
Điểm
113
"Ha, Lục Đình Kiêu phải không..."

Đột nhiên nghe được tên Lục Đình Kiêu từ trong miệng người đàn ông đó, sắc mặt Ninh Tịch nhất thời lạnh ngắt, "Anh dám động đến anh ấy thì không xong với tôi đâu!"

"Em không lo thằng đó đụng đến anh?"

"Anh ấy sẽ không."

Ít nhất Ninh Tịch vẫn còn có chút tin tưởng với Lục Đình Kiêu, nhưng cái gã đang nói chuyện với cô lúc này lại là một tên nắng mưa thất thương, cô không dám xác định chắc chắn bất cứ cái gì. Chưa kể Lục Đình Kiêu còn không biết tên này là ai có được không!

"Chậc, đúng là phí công nuôi bạch nhãn lang mà.." Giọng điệu của người đàn ông có vẻ như không để ý cái gì, nhưng trên thực tế Ninh Tịch biết hắn ta đang nổi giận thực sự.

Ninh Tịch ổn định lại tâm tình, sau đó mở miệng: "Thứ nhất, tôi không có bất cứ quan hệ nào với anh; thứ hai, tôi với Lục Đình Kiêu cũng không có bất kì quan hệ gì, tôi đã nói từ lâu là tôi sẽ không đến với bất cứ người nào!"

"Darling, điểm mấu chốt là em thích thắng đó."

"Tôi ..." --- Rõ ràng cách xa đến hơn ngàn dặm mà sao cái quái gì cũng biết?

...

Bạch Kim Đế Cung.

Sau khi Ninh Tịch đi một lúc lâu, Lục Cảnh Lễ mới dám lén lút đến gần, dè dặt bám vào khung cửa xin chỉ thị: "Anh Hai, anh ngủ no chưa? Tâm tình bây giờ thế nào? Em có thể báo cáo công việc với anh sao?"

"Nói." Không biết có phải do đang nằm trên giường của Ninh Tịch hay không, mà vẻ mặt của Lục Đình Kiêu khá ôn hòa, chẳng qua hình như đang suy nghĩ, mà không biết là nghĩ cái gì.

"Gần đây người của chúng ta ở các chi nhánh có tra được chút đầu mối, là từ ngoài biên giới, làm sao đây?"

"Dẫn xà xuất động."

...

Ninh Tịch kéo vali về Châu Giang Đế Cảnh, vừa bỏ đồ xuống chuẩn bị đến phim trường thì tiếng chuông cửa vang lên.

Quản gia cùng Loan Loan đang cung kính đứng trước cửa, phía sau còn một hàng người giúp việc, mỗi người đều cẩn thận bê một bộ quần áo.

"Tịch tiểu thư, chúng tôi tới đưa đồ. " Thái độ của Viên quản gia rất kính cẩn. Rõ ràng vừa mới gài bẫy cô xong mà trên mặt ông vẫn y như chưa có gì xảy ra, quả nhiên là gừng càng già càng cay.

Loan Loan thì vẫn còn đang cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào mắt cô.

Ninh Tịch cũng không muốn làm khó Loan Loan, bèn ném chìa khóa dự bị cho bọn họ rồi nói thẳng: "Mọi người muốn để thế nào thì để, tôi không có thời gian, đi trước đây."

"Dạ, thưa Tịch tiểu thư."

Sau khi Ninh Tịch rời đi, đoàn người nối đuôi nhau đi vào.

Phòng quần áo của Ninh Tịch vốn đã được cô xếp đầy sau khi cô tới, căn bản là không thể để thêm nhiều quần áo như vậy được.

Loan Loan đi tới cạnh bàn trang điểm, xoay nhẹ một giá cắm nến dùng để trang trí đặt trên đó.

Một giây kế tiếp, đi kèm theo những tiếng cạch cạch cạch là mặt tường phía đối diện đột ngột kéo ra hai bên, lộ ra một cặn phòng bí mật.

Căn phòng bí mật đó là một phòng quần áo cực lớn.

Quản gia dẫn theo đám người giúp việc sắp xếp những bộ quần áo trên tay vào đâu ra đấy, từng chiếc túi xách, hay phụ kiện đi kèm cũng được xếp vào.

Phim trường.

Sau khi đến đoàn làm phim, việc trước tiên là Ninh Tịch chạy đi nói xin lỗi với đạo diễn.

Đầu tiên là tới trễ, sau đó lại xin nghỉ nửa ngày nhưng lại nghỉ luôn thành cả ngày, đối với một người coi trọng mức độ chuyên nghiệp như Ninh Tịch mà nói, thì đây là một lỗi lầm không thể tha thứ.

May mà bình thường Ninh Tịch biểu hiện cũng khá tốt, Quách Khải Thắng không hề tức giận chút nào, ngược lại còn an ủi cô: "Ninh Tịch, cô chính là bị căng thẳng thần kinh đấy, chuyên nghiệp tất nhiên là tốt, nhưng cũng không cần tự tạo áp lực quá lớn cho bản thân, thỉnh thoảng có việc gấp cũng là chuyện bình thường! Bộ phim này cũng sắp quay xong, tiến độ lại đi trước rất nhiều nên không cần lo lắng như thế, thế này đi sáng ngày kia cho cô nghỉ hai ngày, cứ nghỉ ngơi đi dạo ngắm phố phường một chút cho thư giãn đi!"

"Cám ơn đạo diễn!" Ninh Tịch thở phào nhẹ nhõm. Lấy trạng thái bây giờ của cô thì quả thật cần điều chỉnh một chút.

Sau khi quay phim xong, vì đạo diễn đã cho cô hai ngày nghỉ nên Ninh Tịch không ở lại khách sạn mà dự định về căn hộ ở hai ngày.

Nhưng vừa mới rời đi, thì đột nhiên có một nữ diễn viên gọi cô lại: "Ninh Tịch Ninh Tịch, tối nay Tuyết Lạc có mở party ở căn hộ của cô ấy đấy, cùng đi nhé! Nghe nói nhà cô ấy đẹp cực kì, nhất là phòng quần áo ý, cực kì xa hoa luôn, bên trong toàn là hàng hiệu xách tay phiên bản giới hạn đấy, là mơ ước của mỗi người phụ nữ luôn, lần trước còn được lên tạp chí đấy! Cuối cùng cũng có cơ hội chính mắt nhìn một chút!"
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,939
Điểm cảm xúc
1,987
Điểm
113
Về chuyện phòng quần áo của Ninh Tuyết Lạc thì Ninh Tịch cũng nghe thấy không ít người nhắc tới, nghe đồn là cất chứa rất nhiều những bộ đồ không còn sản xuất nữa.

Bản thân Ninh Tịch đối với những món hàng hiệu xa xỉ như vậy thì lại không có cảm giác gì, cô dùng đồ hiệu cũng chỉ để dung nhập vào cái giới giải trí này mà thôi.

Thật ra thì so với những mẫu hàng hiệu thiết kế chẳng ra sao, thì Ninh Tịch thích những những tác phẩm đầy sáng tạo của những người tài năng hơn. Như những bộ đồ của bạn Lục Đình Kiêu thiết kế ấy nhìn vào cảm giác còn đẹp hơn so với những món hàng hiệu đắt tiền kia, cô rất thích chúng, nhớ lúc ấy cô chỉ thuận miệng nói một câu nhãn hiệu này nhìn thật đẹp, thế là ngày hôm sau tủ quần áo đều là nhãn hiệu này...

"Ninh Tịch, đi không? Tuyết Lạc mời tất cả mọi người trong đoàn làm phim đấy! Để tôi đi thông báo cho mọi người cùng tới!"

Ninh Tịch cười một tiếng, từ chối: "Xin lỗi, hôm nay tôi quả thực có chút mệt, nên muốn về nghỉ sớm, mọi người cứ chơi vui vẻ đi."

Nữ diễn viên đang đắm chìm trong cảm giác hưng phấn bấy giờ mới đột nhiên nhớ lại mâu thuẫn giữa Ninh Tịch và Ninh Tuyết Lạc, thế nên cô ta không miễn cưỡng nữa, "Được rồi, vậy cô mau về nghỉ ngơi đi!"

Sau khi về căn hộ, Ninh Tịch vừa ngã xuống giường đã lập tức ngủ.

Hôm qua ở chỗ Lục Đình Kiêu cô cơ hồ không ngủ chút nào, ban ngày thì vẫn phải đóng phim, nên lúc này đã sớm chịu không nổi.

Cùng lúc đó, trong căn hộ dưới lầu của Ninh Tuyết Lạc, náo nhiệt chỉ mới bắt đầu...

Khoảng thời gian này vì vãn hồi nhân khí của bản thân cùng với những mối quan hệ mà Ninh Tuyết Lạc tốn không ít công phu, thậm chí lần này còn cố ý mời tất cả các diễn viên trong đoàn làm phim đến chơi.

Căn hộ của Ninh Tuyết Lạc là căn có diện tích lớn nhất trong tất cả các căn hộ của Châu Giang Đế Cảnh, cô ta tách riêng một nửa diện tích ra làm phòng quần áo, bên trong chất đầy hàng hiệu, quả thật là mơ ước của mỗi người phụ nữ.

Lần này tới đa phần là các nữ diễn viên, tất nhiên cái họ thấy hứng thú nhất chính là quần áo và túi xách, vì vậy sau khi mọi người tới thì chuyện thứ nhất là hưng phấn yêu cầu đi chiêm ngưỡng phòng quần áo.

"Tuyết Lạc, phòng quần áo của cô ở đâu, mau dẫn chúng tôi đi nhìn một chút!"

"Đúng thế đúng thế! Nghe nói là có cực nhiều những mẫu limited không có ở trên thị trường nữa, giá cả cũng lên đến tận trời!"

"Nhất định phải xem nha! Tới nhà Tuyết Lạc mà không thăm phòng quần áo, thì đúng là đi cũng như không!"

Nghe mọi người tâng bốc mà vẻ mặt Ninh Tuyết Lạc vẫn dửng dưng: "Là do mấy tạp chí lá cải kia viết phóng đại quá thôi, thật ra cũng chẳng có gì."

"Cái gì mà tạp chí lá cải chứ, đó chính là tạp chí có lượng tiêu thụ cao nhất - Phong Thương đấy!"

"Đúng vậy đúng vậy! Tuyết Lạc cũng đừng giấu diếm nữa mà!"

Vẻ mặt Ninh Tuyết Lạc bất đắc dĩ, ra vẻ chỉ có thể thỏa hiệp: "Mấy người nha, đến lúc đó đừng thất vọng là được!"

Nói xong rồi dẫn bọn họ đi về phía phòng quần áo.

Cuối hành lang, Ninh Tuyết Lạc kéo ra một cánh cửa: "Chính là đây."

Cửa phòng bị đẩy ra, trong nháy mắt tất cả mọi người đều sợ hãi than lên:

"Chanel, Hermes, Donnakaran, PRADA, GUESS... tất cả đều là hàng limited! Trời ạ!"

"Tôi cảm giác như vừa tới thiên đường! Tôi không không rời mắt được!"

"Thật hâm mộ! Tuyết Lạc thật hạnh phúc quá! Nghe nói mấy món này đều do bạn trai cô thu thập từ khắp thế giới cho cô!"

...

Ninh Tuyết Lạc nhìn vẻ hâm mộ và ghen tị trên mặt nhưng cô gái kia, cả người dường như tỏa ra hào quang, khôi phục lại cái cảm giác cao cao tại thượng hơn người, cô ta vờ khiêm tốn nói: "Cũng không phải cố ý thu thập mấy thứ này, chỉ là bất tri bất giác lại có nhiều như thế thôi."

Đi thăm phòng quần áo xong, mọi người bắt đầu mở party, chỉ có điều mọi người vẫn lưu luyến căn phòng trang phục kia, mọi đề tài đều xoay quanh nó.

Chơi đến gần cuối, tất cả mọi người vẫn chưa thỏa mãn, không ít người nhìn rõ tài lực của Ninh Tuyết Lạc xong thì bắt đầu nịnh hót cô ta.

Lúc này, nữ diễn viên đóng vai Thục phi - Phương Nhã đột nhiên nói một câu: "Ý, hôm nay Ninh Tịch không tới à?"

"Tôi có hỏi rồi, cô ấy nói là quá mệt nên muốn về nghỉ ngơi sớm một chút." Có người trả lời.

"Nhắc đến đấy... tôi nghe nói Thịnh Thế sắp xếp chỗ ở cho Ninh Tịch cũng ở Châu Giang Đế Cảnh thì phải? Hình như là ngay ở tầng trên! Nếu không chúng ta qua tìm cô ấy chơi đi?" Phương Nhã đề nghị.

Ninh Tuyết Lạc nghe vậy thì mừng thầm, đi qua chỗ cô ta rồi mới qua chỗ Ninh Tịch, thì mọi người sẽ biết cái chỗ của Ninh Tịch rách nát đến thế nào, nhưng trên mặt Ninh Tuyết Lạc vẫn tỏ vẻ ngần ngại: "Nhưng mà chúng ta nhiều người như thế, có thích hợp không?"

"Đúng vậy, căn hộ của Ninh Tịch làm sao rộng như Tuyết Lạc được!" Có người vì lấy lòng Ninh Tuyết Lạc mà cố ý nói như vậy.

Phương Nhã tất nhiên nhìn ra Ninh Tuyết Lạc mong cho bọn họ đi, vì vậy liền đứng dậy gọi mọi người: "Đi đi đi đi! Dù sao cũng ở ngay tầng trên thôi! Không qua chào hỏi thì thất lễ quá!"
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,939
Điểm cảm xúc
1,987
Điểm
113
Lúc tiếng chuông của vang lên, Ninh Tịch vẫn đang ngủ say.

Mơ mơ màng màng mở di động lên thì thấy cũng sắp 12 giờ đêm.

Lúc này ai sẽ chạy tới tìm cô chứ? Không phải là có chuyện gấp đi...

Ninh Tịch chỉ có thể vội vàng chạy ra mở cửa.

Kết quả vừa mới đẩy cửa ra liền sửng sốt, ngoài cửa là một đám mười mấy người, tất cả đều là diễn viên của đoàn làm phim. Đi đầu là Ninh Tuyết Lạc, đang thân mật khoác tay cô ta là nữ diễn viên đóng vai Thục phi - Phương Nhã...

Ninh Tịch vừa mới tỉnh ngủ, sửng sốt vài giây mới nhớ ra lúc quay xong hôm nay có người nói Ninh Tuyết Lạc mở party tại nhà.

Cho nên những người này không đi chỗ Ninh Tuyết Lạc, mà chạy tới nhà cô làm cái gì?

Bấy giờ, Ninh Tuyết Lạc mới ra vẻ có lỗi mà mở miệng nói: "Ninh Tịch, cô đang ngủ sao? Thật xin lỗi vì đã đánh thức cô, chúng tôi không ngờ cô ngủ sớm như vậy. Tối nay mọi người mở party nhưng cô lại không tới, các chị em đều rất nhớ cô, lại đúng lúc nhớ ra cô ở ngay tầng trên nên tất cả mọi người cùng đến chào hỏi một chút!"

Không đợi Ninh Tịch trả lời, Phương Nhã đã cướp lời: "Tuyết Lạc, Ninh Tịch chắc chắn không ngại rồi! Đúng không Ninh Tịch? Mọi người mau vào thôi! Đứng ở cửa không hay đâu!"

Chưa nói xong đã dẫn đầu đi vào, mọi người phía sau cũng rối rít vào theo.

Ninh Tịch đứng ở cửa, khóe miệng co giật, người cũng đã vào rồi, còn hỏi cô làm cái gì?

Ả Phương Nhã này chính là một ngọn cỏ đầu tường, gió chiều nào thì xuôi chiều đó, lúc trước cô ta thấy cô kí hợp đồng với Thịnh Thế thì đã từng nhiều lần nịnh hót cô, Ninh Tịch cảm thấy cô ta tâm thuật bất chính1 nên chưa từng phản ứng lại.

1Tâm thuật bất chính: có ý nghĩ, mưu đồ xấu xa.

Nhìn bộ dạng bây giờ có vẻ như cô ta lại bám vào Ninh Tuyết Lạc rồi.

Sau khi vào nhà, Phương Nhã lập tức khơi mào oán trách một câu: "Ôi, Ninh Tịch à, sao phòng của cô lại nhỏ như vậy! Chúng tôi còn chả có chỗ đặt chân đây!"

Căn nhà này của Ninh Tịch thực ra không hề nhỏ, là căn nhà có diện tích thích hợp nhất, nhưng cả đống người thế này tiến vào phòng khách to mấy cũng bị chen đầy, không gian trở thành chật hẹp vô cùng.

Vừa mới dứt lời, Phương Nhã lại không thèm đợi chủ nhân đồng ý mà đi thẳng vào phòng quần áo, cô ta vừa đẩy cửa ra

đã lập tức tỏ vẻ khiếp sợ: "Ninh Tịch, đây là phòng quần áo của cô sao? Cũng quá nhỏ rồi!"

Phương Nhã mở lời, những người muốn lấy lòng Ninh Tuyết Lạc khác cũng rối rít phụ họa:

"Đúng vậy, thật nhỏ quá! Phòng khách hay phòng ngủ thôi thì không nói, chúng ta làm nghệ sĩ thì quan trọng nhất là phòng quần áo đấy, nhỏ thế này chắc chắn không đủ dùng rồi!"

"Tôi còn tưởng Thịnh Thế thổ hào như nào, hóa ra cũng chỉ bình thường thôi!"

"Ài các cô không thể nói vậy đâu, cho rằng ai cũng có thể như Tuyết Lạc sao!"

...

Ninh Tuyết Lạc đứng một bên, thỏa mãn nhìn mọi người chỉ chỉ chỏ chỏ Ninh Tịch, rồi mới giả vờ thân thiện mà giải vây: "Phòng của Ninh Tịch có view rất đẹp!"

"View đẹp thì có ích lợi gì, chúng ta cũng không ở nhà nhiều!" Phương Nhã vừa nói vừa đem quần áo của Ninh Tịch lật tới lật lui, sau đó vẻ mặt đồng tình nói:

"Trời ơi, ngay cả một bộ đồ ra hồn cũng không có, này là mẫu thiết kế từ năm ngoái của Chanel đúng không, còn cái của PRADA này cũng quá lỗi thời rồi... Ninh Tịch, không phải nói cho cô chứ cô cũng quá sơ xài mấy cái này rồi, diễn xuất giỏi thì thế nào, ở trong giới này thì quan trọng nhất vẫn là cái ví thôi!"

Ninh Tịch đứng ở cửa phòng quần áo hồi lâu, cuối cùng cũng biết rõ tối nay những người này chạy đến đây làm cái gì.

Hóa ra là vì cười nhạo cô mà tới?
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,939
Điểm cảm xúc
1,987
Điểm
113
"Tiểu Nhã nói rất có lí, tôi có thể không ăn cơm nhưng nhất định phải mua quần áo! Bởi vì nó quá quan trọng, nhỡ đâu bị người ta chụp lại hình tôi mặc đồ năm ngoái thì xấu hổ chết mất!"

"Tôi nói này!" Nghe có người phụ họa, Phương Nhã đắc ý vênh mặt lên, sau đó cố ý nói với Ninh Tuyết Lạc: "Tuyết Lạc à, chị có nhiều quần áo như thế rồi, sao không cho Ninh Tịch mấy bộ đi! Lấy bừa vài món cũng chắc chắn hơn mấy thứ này!"

Ninh Tịch nghe thế thì đen mặt: "Không cần."

"Ai ui Ninh Tịch à, cô đừng từ chối chứ, đều chung một đoàn làm phim thì nên giúp nhau một chút mới phải, chả lẽ cô vẫn để ý hiểu lầm với Tuyết Lạc sao? Lúc nãy Tuyết Lạc đã nói với chúng tôi là cô ấy đã không để bụng chuyện đó rồi!"

Nghe Phương Nhã nói mấy câu vớ vẩn đó, Ninh Tịch thật không biết nói gì hơn, cùng một con ngu tranh luận đúng là một chuyện cực kì đau khổ...

Thấy Ninh Tịch không nói lời nào, Phương Nhã càng đắc ý: "Đúng lúc Tiểu Vi vẫn còn ở dưới lầu, chị Tuyết Lạc mau bảo cô ấy đưa lên đi!"

"Được." Ninh Tuyết Lạc gật đầu lấy di động ra gọi điện ngay tại chỗ.

Không tới ba phút sau, trợ lí Tiểu Vi đã ôm một đống quần áo thở hồng hộc chạy tới: "Chị Tuyết Lạc, quần áo chị muốn đã cầm tới!"

Ninh Tuyết Lạc hài lòng nhìn những món đồ kia, tỏ vẻ ân cần nói: "Ninh Tịch, cô hãy nhận đi, coi như là chút tâm ý của tôi, cũng không tính là quá đẹp nhưng dẫu sao cũng là những mẫu mới nhất năm nay!"

Phương Nhã vừa nghe đã trợn tròn hai mắt, kích động nói: "Cái gì mà cũng không tính là quá đẹp chứ! Những bộ này ít nhất cũng phải mấy chục ngàn! Cát xê cả bộ phim của Ninh Tịch cũng chỉ mua được một bộ thôi đấy!"

"Đúng vậy đó! Những bộ này quá đắt tiền rồi! Chị Tuyết Lạc cũng hào phóng quá đi!"

"Ninh Tịch nhận đi! Đừng cố gắng từ chối làm gì!"

...

Ninh Tịch nhéo mi tâm một cái, sự nhẫn nãi đã gần hết, cô chỉ muốn về nhà đánh một giấc thật ngon cho lại sức thôi, ai mà ngờ Ninh Tuyết Lạc lại mang theo một đám não tàn vây công, biết trước thì đã ở lại khách sạn cho rồi...

"Ninh Tịch đừng khách khí nữa! Để tôi giúp cô xếp vào tủ treo đồ đi! Quần áo đắt thế này không thể bị bẩn được!" Phương Nhã vừa nói vừa không thèm để ý đến sự riêng tư của Ninh Tịch, trực tiếp kéo tủ quần áo ra.

Cô ta đang muốn đem những bộ quần áo kia xếp vào, nhưng một giây kế tiếp đã ngẩn cả người ra, tất cả mọi người sau lưng cũng thế...

Trong tủ đồ lẳng lặng treo một chiếc váy dạ hội, cả chiếc váy giống như bắc cực quang vậy, huyền ảo mơ mộng. Trên váy khảm đầy những viên đá quý như thiên hà trong vũ trụ, nhất là viên hồng ngọc cực lớn khảm ngay giữa cổ áo kia, hào quang chói mắt đến độ có thể làm mù mắt người ta...

Thậm chí cả Ninh Tịch cũng ngây người, đây chẳng phải là chiếc váy thuộc nhãn hiệu mà Lục Đình Kiêu đưa cho cô trước kia sao?

Lúc trước khi đi, Ninh Tịch để quản gia với Loan Loan đem quần áo vào rồi cũng không để ý, lúc nãy còn thắc mắc nhiều quần áo như thế bọn họ để đâu hết, không ngờ trong tủ lại xuất hiện bộ váy cô thích nhất kia...

Chả lẽ đám người Loan Loan thấy chỗ này của cô không chứa được nhiều như vậy nên chỉ để lại bộ cô thích nhất?

Ninh Tịch càng nghĩ càng thấy có khả năng!

Nhìn vẻ mặt khiếp sợ của mọi người mà Ninh Tịch cũng không bất ngờ, lần đầu tiên cô thấy chiếc váy này cũng thấy nó đẹp đến phát khóc, còn tưởng giá của nó trên trời cỡ nào. Sau đó Lục Đình Kiêu mất hơn nửa ngày giải thích thì cô mới biết, chẳng qua đây chỉ là hàng nhái, những viên ngọc phía trên cũng đều là hàng rẻ tiền, nhưng mà dù như vậy cô cũng thấy nó quá đẹp!
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top