Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Lục Cảnh Lễ không dám nói tin dữ này trước mặt Tiểu Bảo, do dự thật lâu mới khó khăn gật đầu một cái: "Cái gì có thể nói em đã nói hết rồi nhưng lần này cô ấy rất quyết tâm, cô ấy đoán là ba mẹ biết thân phận của cô ấy và thái độ của ba mẹ..."

"Đưa di động cho anh." Lục Đình Kiêu đưa tay ra.

"Hửm? Anh cần di động của em làm gì?" Lục Cảnh Lễ chậm rì đưa di động qua.

Lục Đình Kiêu cầm di dộng của Lục Cảnh Lễ, sau đó mở khóa ra chụp lại bức tranh của Tiểu Bảo rồi lại mở wechat, chọn tên Ninh Tịch rồi gửi tấm ảnh kia qua.

"Mẹ kiếp! Sao anh lại biết mật mã của em! Quá đáng! Một chút riêng tư cũng không có!" Lục Cảnh Lễ bất mãn giật lại di động của mình.

Vừa dứt lời thì " đing" một tiếng, có tin nhắn đến.

Trả lời nhanh thế cơ á?

Lục Cảnh Lễ vội vàng mở ra xem Ninh Tịch nói cái gì.

Kết quả nhìn thấy một đống dấu chấm than.

[Lục Cảnh Lễ! Tên khốn khiếp nhà anh!!!!!!!!!!!!!!!!! Coi như anh lợi hại! Tôi lập tức tới ngay! ]

"Mẹ nó! Sao Tiểu Tịch Tịch lại mắng em! Anh, rốt cuộc anh gửi cái gì! Oan quá! Rõ ràng người gửi là anh mà tại sao lại để em gánh hả, tại sao anh có thể như vậy chứ hu hu hu hu... " Lục Cảnh Lễ khóc lóc, sau đó lội lại tin nhắn để xem có huyền cơ gì.

Sau khi xem xong liền hiểu.

Tấm hình gửi đi là bức tranh không vẽ bất cứ cái gì, mà chỉ có một hàng chữ nhỏ của Tiểu Bảo cho Ninh Tịch.

Ngay cả một người đàn ông như anh đây nhìn còn không chịu được, huống chi là Tiểu Tịch Tịch. Cô ấy sẽ có phản ứng như thế nào?

Hoàn toàn có thể tưởng tượng được...

Mẹ nó! Tiểu gia đây nói rách cả miệng cũng vô ích! Kết quả anh trai chỉ cần một tin nhắn hình đã thu phục được cô ấy!

Nếu như thế thì tại sao ngay từ đầu không gửi hình qua luôn cho rồi!

Ngay sau đó, Ninh Tịch lập tức gửi tới một tin nhắn: [Anh của anh... cũng ở đấy sao?]

Lục Cảnh Lễ đang muốn trả lời "Ở" theo bản năng, kết quả còn chưa kịp đánh chữ thì trên tay đã trống không, di động đã bị Lục Đình Kiêu cướp mất.

Lục Đình Kiêu trả lời hai chữ: [Không ở]

Ninh Tịch lập tức nhắn lại một câu: [ Vậy thì tốt, tầm nửa tiếng nữa tôi sẽ tới.]

"Chẹp..." Lục Cảnh Lễ lần thứ hai mặc niệm cho anh trai mình.

Ba chữ "vậy thì tốt" này đúng là khiến lòng người chua xót!

Trên mặt Lục Đình Kiêu nhìn không rõ là phản ứng gì, biểu tình không đổi mở miệng: "Lát nữa anh sẽ tránh đi, em dẫn cô ấy vào."

"A được, em biết rồi!" Lục Cảnh Lễ gật đầu liên tục.

Lục Đình Kiêu dặn dò Lục Cảnh Lễ xong, đi tới mép giường của Tiểu Bảo: "Tiểu Bảo, ba có mấy chuyện phải nói trước với con."

Tiểu Bảo không phản ứng.

Lục Đình Kiêu: "Chuyện này liên quan đến an nguy của cô Tiểu Tịch. Con cũng biết lần này cô ấy đến thăm con nếu như bị ông nội biết, thì hậu quả sẽ ra sao."

Tiểu Bảo vẫn không mở mắt ra.

Lục Đình Kiêu biết nhóc có nghe, liền tiếp tục nói: "Những gì ba nói sau đây con phải nhớ cho kĩ, người duy nhất có thể bảo vệ cô ấy bây giờ chính là con..."

Cùng lúc đó, tại khách sạn Quân Lai.

Ninh Tịch nước mắt ào ào chạy ra khỏi khách sạn.

Sau khi nhìn những gì Tiểu Bảo viết, cái gì mà nguyên tắc không thể thay đổi, cái gì băn khoăn, cái gì mà chín chín tám mươi mốt lớp bảo vệ... đều cút đi gặp quỷ hết đi!

Khốn khiếp! Cô thật sự muốn bóp chết con hàng Lục Cảnh Lễ kia!

Tại sao phải để cô nhìn bức tranh đó!

Cô đã hạ quyết tâm lớn như nào mới kìm chế không đi thăm bảo bối Tiểu Bảo mà!

Bây giờ Ninh Tịch chỉ muốn làm một chuyện phạm pháp nào đó, ví như trộm Tiểu Bảo mang đi...
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
May mắn cái xe mượn của A Ca lần trước vẫn còn, Ninh Tịch vội vàng thay bộ đồ khác, phóng như bay chạy tới nhà cũ Lục gia.

Cô dựa theo những gì đã nói với Lục Cảnh Lễ mà chạy tới cổng sau của nhà cũ, từ phía xa đã thấy Lục Cảnh Lễ đang nôn nóng đi qua đi lại.

"Tiểu Tịch Tịch, rốt cuộc cô cũng tới!"

"Tiểu Bảo đâu?"

"Còn ở trong phòng! Mau vào với tôi!"

"Tôi có thể vào không? Có bị phát hiện không?"

"Không sao, ba tôi hôm nay tới thành phố A rồi, sáng mai mới về cơ, người giúp việc cũng bị điều đi hết rồi, thật ra thì mẹ tôi không có gì phản đối, bà ấy chỉ cần Tiểu Bảo vui vẻ là được. Chỉ có ba tôi quá cố chấp, nói kiểu gì cũng không thông..." Lục Cảnh Lễ vừa dẫn đường vừa làu bà làu bàu oán trách.

Ninh Tịch đi tới một nửa thì đột ngột dừng bước, ngẩng đầu nhìn lên phía trên một cái.

"Tiểu Tịch Tịch, đi thôi! Cô nhìn cái gì? Lục Cảnh Lễ khó hiểu.

"Không có gì... chỉ là cảm... có cảm giác bị người khác nhìn chằm chằm... Chắc là gần đây dây thần kinh tôi không tốt lắm đi..." Ninh Tịch gãi gãi đầu, tiếp tục đi về phía trước.

Lục Cảnh Lễ lau mồ hôi, cũng ngẩng đầu lên nhìn phía tầng lầu một cái, trong đầu nghĩ thầm, Tiểu Tịch Tịch, cô không phải bị thần kinh đâu mà là cô quá nhạy cảm!

Anh trai đang tránh ngay trên tầng đó.

Lục Cảnh Lễ dẫn Ninh Tịch tới phòng của Tiểu Bảo: "Ta ta da!!! Tiểu Bảo à, con mau xem ai tới này!"

Tiểu Bảo đang ngồi ngẩn người trên giường, nghe Lục Cảnh Lễ nói cũng chẳng phản ứng gì.

"Chậc..." Lục Cảnh Lễ lúng túng sờ mũi một cái, nhường cho Ninh Tịch: "Cô tới đi!"

Đại khái là vì cận hương tình kiếp1, nên lúc đứng trước Tiểu Bảo thì Ninh Tịch lại không biết nên làm cái gì hay nói cái gì.

1 Cận hương tình kiếp: câu trích trong một bài thơ Đường, có nghĩa là càng tới gần quê thì lòng càng kinh hãi; ở đây ám chỉ việc gặp lại Tiểu Bảo khiến Ninh Tịch hốt hoảng không biết làm thế nào.

Trong đầu chỉ lặp đi lặp lại đúng một câu kia: Cô Tiểu Tịch, Tiểu Bảo ngoan ngoãn mà, tại sao cô vẫn không cần Tiểu Bảo...

Cô đã quá coi nhẹ tình cảm của Tiểu Bảo đối với mình, còn tàn nhẫn mà cho rằng nhóc chỉ là con nít thôi, một thời gian rồi cũng sẽ quên.

Nhưng lại không biết việc cô làm sẽ khiến nhóc bị tổn thương.

"Bảo bối, thật xin lỗi..." Ninh Tịch nhẹ nhàng cầm tay bánh bao nhỏ, mới mấy ngày thôi mà nhóc đã gầy đi một vòng, vất vả lắm mới nuôi lên được tí thịt giờ lại mất rồi.

Tiểu Bảo chỉ run nhẹ lông mi, trừ cái này ra không có bất cứ phản ứng gì khác.

Mà Ninh Tịch nói xong câu này cũng trầm mặc.

Trừ một câu xin lỗi ra, cô không biết có thể nói cái gì.

Bởi vì cô không thể đưa ra bất cứ cam kết nào, cũng không thể đáp ứng sẽ ở mãi bên cạnh Tiểu Bảo...

Cô phải nghĩ cách để vực dậy tinh thần của Tiểu Bảo.

Lục Cảnh Lễ nhìn Tiểu Bảo vẫn ngơ ngác như cũ, lại thấy Ninh Tịch không nói gì nữa, anh ta không nhịn được mà sốt ruột.

Sao cảnh này không giống những gì anh ta tưởng tượng chứ hả? Sao Tiểu Bảo lại chẳng phản ứng gì?

Chắc không phải bệnh tình của Tiểu Bảo nghiêm trọng đến nỗi, ngay cả Ninh Tịch cũng không có biện pháp để thằng bé tốt lên đấy chứ?

"Nhị thiếu, tôi có một yêu cầu quá đáng." Ninh Tịch đột nhiên mở miệng.

"Hả? Chuyện gì? Cô nói đi!"

"Tối nay tôi có thể đưa Tiểu Bảo đi không?"

"Hả? Cô muốn dẫn Tiểu Bảo đi?" Lục Cảnh Lễ hoảng sợ.

"Đúng, ở đây tôi luôn phải cảnh giác xem có người tới hay có ai phát hiện ra hay không, nên không có cách nào nói chuyện thật tốt với Tiểu Bảo được. Hơn nữa nếu tôi đoán không lầm thì Tiểu Bảo đã ở đây rất nhiều ngày rồi? Thằng bé cần phải đổi hoàn cảnh để bớt bí bách!"
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,411
Điểm cảm xúc
2,277
Điểm
113
Lục Cảnh Lễ nghe vậy thì trầm ngâm nói: "Cái này bác sĩ tâm lý cũng có nói, nhưng Tiểu Bảo lại không muốn rời nhà cũ nửa bước, tôi đoán nó còn đang chờ cô đến đón nó về nhà đấy!"

Nghe đến đây, trán Ninh Tịch nhăn chặt lại.

"Chỉ có điều, để cho cô đưa Tiểu Bảo đi... chuyện này quá lớn, tôi cũng không dám tùy tiện đồng ý..."

Lục Cảnh Lễ còn đang khó xử, đột nhiện di động vang lên.

Mở ra nhìn một cái, là anh trai gửi tới ----

[ Nếu cô ấy muốn đưa Tiểu Bảo đi thì cứ đồng ý]

Wtf! Sao anh trai anh lại đoán đúng ý đồ của Tiểu Tịch Tịch!

Lấy được thánh chỉ, Lục Cảnh Lễ lập tức đổi giọng: "Tiểu Tịch Tịch, cô mang đi đi! Mang đi đâu cũng được! Giao Tiểu Bảo cho cô đó!"

Nhìn Lục Cảnh Lễ trở mặt còn nhanh hơn lật trang sách, Ninh Tịch cũng đen mặt: "Anh vừa mới kêu chuyện này quá lớn anh không dám tùy tiện đồng ý mà?"

Lục Cảnh Lễ ra vẻ đương nhiên nói: "Tôi đúng là không dám tùy tiện đồng ý nhưng bây giờ tôi nghĩ kĩ rồi, cho nên đây không phải tùy tiện đồng ý mà là nghiêm túc đồng ý với cô!"

Ninh Tịch im lặng, sau đó mở miệng nói: "Anh yên tâm, trước sáng mai tôi sẽ đưa Tiểu Bảo về."

"Được được, nhưng mà bây giờ đã là tối muộn rồi, cô còn định đưa Tiểu Bảo đi đâu giải sầu?"

"Buổi tối thì sao, buổi tối đi giải sầu mới lãng mạng!" Ninh Tịch ra vẻ khinh bỉ Lục Cảnh Lễ kiến thức thiển cận, sau đó mang ra đồ trang điểm tùy thân mang theo, rồi bắt đầu trang điểm.

Nghiêm chỉnh mà nói thì cô đang hóa trang.

Quen tay hay làm, Ninh Tịch nhanh chóng vẽ lên mặt mình một khuôn mặt người máy tương lai, sau đó đội thêm tóc giả rồi đeo thêm khuyên tai.

Qua tay Ninh Tịch, người ta cảm tưởng trên khuôn mặt cô không phải là máu thịt, mà là các thớ cơ do máy móc tạo thành, nhìn ngầu cực kì.

Lục Cảnh Lễ ngạc nhiên: "Tiểu Tịch Tịch, sao cô lại vẽ mặt mình thành như vậy? Nhưng mà nhìn ngầu lắm thật đấy! Thật giống người máy quản gia số 1 nhà chúng ta!"

Ninh Tịch giơ ngón tay cái lên: "Đây là kĩ năng cần thiết để một diễn viên giữ vững linh hồn tự do của mình!"

"Chậc, kĩ năng này không tệ, đi trên đường chắc chắn không ai có thể nhận ra cô!" Lục Cảnh Lễ vừa nói khóe mắt vừa liếc về Tiểu Bảo đang ngồi trên giường, trong con mắt đờ đẫn rốt cuộc cũng đã có tiêu cự, không chớp mắt nhìn Ninh Tịch.

Ninh Tịch hóa trang xong liền đưa tay xuống dưới nách Tiểu Bảo, nhẹ nhàng ôm nhóc ngồi lên đùi của mình rồi cầm lấy đồ trang điểm.

Lục Cảnh Lễ nhướng mày: "Ngay cả Tiểu Bảo cũng cần hóa trang sao?"

"Để phòng ngừa vạn nhất! Khuôn mặt bé nhỏ đẹp trai của Tiểu Bảo còn bắt mắt hơn cả tôi đấy. Chưa kể tôi còn biết vẽ rất nhiều phong cách nữa! Yên tâm đi, những thứ này đều ăn được, không có hại gì đối với da!" Nói xong bắt đầu hóa trang cho Tiểu Bảo.

Tiểu Bảo ngồi trong lòng Ninh Tịch, ngoan ngoãn ngồi im, không nhúc nhích, vô cùng phối hợp.

Vậy nên Ninh Tịch hóa trang rất nhanh, không đến năm phút đồng hồ đã xong rồi.

"Oa! Thật ngầu quá! Tôi cũng muốn!" Hai mắt Lục Cảnh Lễ sáng rực lên.

Ninh Tịch hừ một tiếng: "Đi sang một bên, đừng phá hỏng tôi với Tiểu Bảo!"

Lục Cảnh Lễ ngồi xổm tại chỗ vẽ vòng tròn.

"Được rồi được rồi, nể tình anh giúp tôi với Tiểu Bảo nên lần sau có rảnh sẽ hóa trang cho anh! Bây giờ tôi phải dẫn bảo bối Tiểu Bảo ra ngoài chơi đã!"

"Đây chính là cô nói đấy nha, không được hứa lèo đâu đấy! Hôm Halloween tôi đặt lịch với cô trước rồi đấy!"

"Không thành vấn đề!"

Lục Cảnh Lễ cuối cùng cũng thỏa mãn, dẫn Tiểu Bảo với Ninh Tịch lặng lẽ ra sân.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,411
Điểm cảm xúc
2,277
Điểm
113
Cửa sau nhà cũ.

Ninh Tịch một tay ôm Tiểu Bảo, một tay lấy mũ bảo hiểm trẻ em từ trong cốp ra, sau đó lấy đai an toàn ra.

Lục Cảnh Lễ đứng một bên thấy vậy thì khóe miệng run rẩy: "Chuẩn bị đầy đủ quá ha! Đừng bảo ngay từ đầu cô đã có suy nghĩ cướp Tiểu Bảo đi đấy nhá? Người không biết còn tưởng cô muốn đem Tiểu Bảo đi trốn nữa đấy!"

"Tôi cứ bỏ trốn đấy!" Ninh Tịch giúp Tiểu Bảo cài chắc mũ an toàn, sau đó cài chắc dây an toàn cố định vào hông của mình: "Bảo bối bám chắc nhé, lên đường thôi!"

Nhìn Ninh Tịch mang theo Tiểu Bảo phóng đi, Lục Cảnh Lễ lẩm bẩm: "Thật không biết nên nói Tiểu Tịch Tịch cho Tiểu Bảo tình yêu của mẹ hay là tình yêu của cha nữa..."

Bình thường thì chỉ có cha mới mang con ra ngoài chơi như vậy.

Nào có bà mẹ nào nửa đêm nửa hôm mang con trai đi chơi đua xe...

Nhưng mà... để Lục Đình Kiêu dẫn Tiểu Bảo đi đua xe?

Làm sao có thể!

Cho nên vẫn là Tiểu Tịch Tịch tuyệt nhất, vừa có thể làm cha vừa có thể làm mẹ!

Tối nay trăng thanh gió mát, đúng là thời tiết đẹp hiếm có.

"... hy vọng điểm cuối sẽ là biển Aegean, nào mau dùng hết sức lao nhanh về bờ bên kia, chúng ta muốn dạo chơi cả thế giới... theo gió chạy đua cùng tự do, chạy theo sức mạnh của những tia chớp, đem biển rộng mênh mông bỏ vào lồng ngực, cho dù nhỏ bé thế nào vẫn có thể bay xa..."

Hôm nay Ninh Tịch không đi với tốc độ 400km/h nữa mà chỉ đi có 40km/h thôi, vừa lái vừa mở miệng hát vang, mang Tiểu Bảo điên cuồng chạy một hồi ngao du Kinh Thành...

Đi được một lúc, sau lưng đột nhiên truyền đến tiếng động cơ xe gắn máy gào rú quen thuộc.

Qua đầu nhìn lại thì quả nhiên là đám người A Ca.

Bọn A Ca cũng phát hiện ra Ninh Tịch.

Hương Hương ngồi ở băng ghế sau xe của A Ca kích động nói: "A Ca, mau tăng tốc! Chiếc xe trước mặt sao lại giống cái xe anh cho anh Tịch mượn thế!"

A Ca giảm tốc độ, điều chỉnh đèn xe hướng thẳng vào biển số xe cái xe gắn máy phía trước: "Không sai, là nó!"

"Mau mau đi lên!" Hương Hương hưng phấn giục, một bên vẫy tay lớn tiếng kêu gào: "Âyyyyyy... Anh Tịchhhhh...."

Hai chiếc xe chạy song song sau, Hương Hương lập tức ai oán nói: "Anh Tịch thật quá đáng, lần trước bảo anh tới chơi với chúng em thì anh không đồng ý, giờ thì một mình chạy ở đây!"

"Nếu gặp rồi thì đua một trận đi! Đích là chỗ cũ!" A Ca tăng tốc độ trong nháy mắt, mấy chiếc xe phía sau cũng nhanh chóng đuổi theo, rất nhanh thì mất hút.

Trời đã tối mờ, cộng thêm việc Tiểu Bảo với Ninh Tịch đều mặc áo khoác đen giống nhau, nhóc lại dính sát vào lưng Ninh Tịch nên những người vừa rồi hoàn toàn không thấy phía sau Ninh Tịch còn có thêm một đứa nhỏ.

Ninh Tịch không nhanh không chậm chạy xe phía sau, đưa tay sờ cái tay nhỏ bé đang vòng qua eo mình, "Bảo bối bám chắc nhé, cô phải tăng tốc!"

Vừa dứt lời, bàn tay nhỏ nhắn của Tiểu Bảo lập tức túm chặt lấy quần áo của Ninh Tịch.

Ninh Tịch tăng ga, động cơ gào rú xông tới...

Tối nay bọn A ca không đua ở đoạn đường Tử Vong Cốc có nhiều nguy hiểm nữa mà chỉ đua ở đường quốc lộ bình thường, chỉ đua tốc độ thôi.

"Bảo bối, có vui không?" Ninh Tịch đón gió hô to.

Một lát sau liền cảm nhận được sau lưng có một cái mũ bảo hiểm nho nhỏ đập đập vào lưng cô.

Cái đập đầu nhẹ nhàng kia cơ hồ khiến Ninh Tịch mềm nhũn cả người: "Vậy có muốn nhanh thêm một chút không?"

Cái đầu nhỏ lại không chút do dự đập đập thêm cái nữa.

Khóe miệng Ninh Tịch nở rộ, tiếp tục tăng tốc.

Dĩ nhiên cái gọi là tăng tốc độ chẳng qua là so với 40km/h thôi, căn bản không thể so với tốc độ của bọn A Ca.

Chờ Ninh Tịch mang Tiểu Bảo chạy tới đích thì đám người A Ca đã tụm năm tụm ba ngồi xổm dưới đất hút thuốc, thậm chí đã có người nhàm chán mà móc bài ra đánh mấy ván...
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,411
Điểm cảm xúc
2,277
Điểm
113
Ninh Tịch chậm rì rì lái xe đến, A Ca vứt toẹt điếu thuốc xuống đất, xắn tay áo lên xông đến bắt đầu xù lông: “Fuck! Cái thằng ranh này mày trêu ngươi bọn tao đó hả! Mày lái với vận tốc bao nhiêu thế? Con xe cực phẩm của tao mà mày lái như xe đạp điện thế hả? Mày xem thường tao đó hả?”

Cậu ta khó khăn lắm mới thắng được một lần, kết quả một chút cảm giác thành tựu cũng không có, còn bị mọi người cười nhạo, còn bực hơn cả thua.

“Đúng đấy Tịch Tử, mày quá đáng quá rồi đó! Các anh em đợi mày nửa tiếng đồng hồ rồi đấy!”

“Anh Tịch thật đáng ghét! Làm em thua mất một nụ hôn, nhưng mà em không chịu đâu, A Ca không đánh mà thắng! Nhất định phải đua lại một trận nữa em mới phục!”

“Đua lại thì đua! Ai sợ ai! Ông đây đường đường chính chính thắng cậu ta!”



Tất cả mọi người mồm năm miệng mười tranh nhau nói, Ninh Tịch cũng không trả lời, mãi cho đến khi cởi mũ bảo hiểm ra xuống xe, dựng xe chắc chắn, sau đó mới cẩn thận bế Tiểu Bảo ngồi đằng sau xuống.

“Ơ, anh Tịch, đằng sau xe anh có cái gì thế?”

“Sao tôi nhìn thấy giống trẻ con thế nhỉ? Tịch Tử, không phải là mày lừa được ở đâu đấy chứ? Chuyện thất đức như thế này chúng ta không được phép làm!”

“Đúng thế! Tịch Tử, mày bình thường thần bí như thế, chẳng lẽ mày thuộc tập đoàn buôn bán trẻ con à?”

Ninh Tịch cởi mũ bảo hiểm trên đầu Tiểu Bảo ra rồi liếc đám người đó một cái, nổi giận quát: “Vớ vẩn, đây là con trai tôi!”

“Cái gì!!! Tịch, anh đã có con rồi á!” Biểu cảm của Hương Hương như thể thế giới sụp đổ đến nơi: “Anh thế mà lại có con lớn như thế này rồi á! Làm sao có thể như thế được!

“Oh shit! Tịch Tử đã kết hôn rồi á? Ngay cả con trai cũng có luôn?”

Thoáng cái tất cả mọi người đã vây quang bé trai đứng bên cạnh Ninh Tịch.

Tất cả những người có mặt ở đây không ai vui bằng A Ca, cái gã này vừa nãy còn tức điên, bây giờ lại vui đến mức sắp phát điên: “Tịch Tử, anh em tốt! Ông được lắm! Thế mà có cả con rồi đấy! Giỏi lắm! Nhìn con trai ông mắt to, xinh xắn đáng yêu như thế này, chà chà, mau khai thật đi, vợ ông nhất định là một đại mĩ nhân, đúng không?”

“Ừm, vợ tôi ấy à….” Ninh Tịch xoa cằm, trong đầu liền hiện lên gương mặt lạnh lùng Lục Đình Kiêu: "Đích thực là một đại mĩ nhân.”

A Ca liền cười lớn: “Ha ha ha ha…. Tôi biết ngay mà! Hương Hương, bây giờ thì em có thể đá cái gã này đi rồi nhá!”

Hương Hương dậm chân, nước mắt lã chã chực khóc, sán vào lòng Ninh Tịch: “Em không tin, không tin! Tịch, vợ anh đẹp đến đâu nào, có đẹp bằng em không? Anh không hề thích em chút nào sao? Rõ ràng anh còn hôn em cơ mà!”

Trong thoáng chốc Hương Hương sán lại Ninh Tịch ấy, tự nhiên cảm thấy sống lưng lạnh buốt, cúi đầu liền nhìn thấy cậu nhóc rõ ràng rất đáng yêu đang nhìn mình với ánh mắt lạnh lẽo, giống như một con sói con đang bảo vệ lãnh địa của mình.

Ninh Tịch ho nhẹ một tiếng, bế Tiểu Bảo lên, vỗ vỗ trấn an thằng bé.

Được Ninh Tịch bế lên, Tiểu Bảo lại từ một con sói con biến trở lại thành bánh bao nhỏ đáng yêu, cái tay ngắn vòng lên ôm cổ Ninh Tịch, ngoan ngoãn đặt cái đầu nhỏ lên vai cô.

Ninh Tịch vừa trấn an thằng bé vừa xin lỗi Hương Hương: “Xin lỗi Hương Hương, đó chỉ là quy tắc của cuộc chơi mà thôi, nếu như có gì khiến em hiểu lầm, tôi rất xin lỗi. Trong lòng tôi chỉ có duy nhất một người là mẹ của con trai tôi, đó là người tôi yêu nhất cuộc đời này... và cũng là người duy nhất tôi yêu!”

Ninh Tịch nhân cơ hội này khiến cho Hương Hương từ bỏ ý định. <!--EndFragment-->
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,411
Điểm cảm xúc
2,277
Điểm
113
“Đường Tịch tôi ghét anh nhất!!!” Hương Hương bật khóc chạy mất.

Ninh Tịch vỗ vỗ vai A Ca: “Còn đứng đực ra đó làm gì, mau đuổi theo đi!”

A Ca ngây ra mất một lúc rồi mới phản ứng lại, đập tay với Ninh Tịch một cái, sau đó vội vã đuổi theo.

Sau một hồi trò chuyện với mọi người, Ninh Tịch đội lại mũ bảo hiểm cho Tiểu Bảo: “Các anh em, hôm nay tôi đưa con trai theo nên không tiện, tôi đi trước đây, lần sau sẽ mời mọi người đi ăn thịt nướng uống bia xả láng!”

“Đây là cậu nói đó nhé!”

“Đúng thế! Không được cho chúng tôi leo cây đâu đấy! Đúng rồi, lúc đó nhớ mang theo cả vợ cậu đi cho tôi xem mở rộng tầm mắt nhé!”

“Ha ha, đúng đúng... nhất định phải đưa đi cùng đấy!”

Ninh Tịch lườm mấy gã đó một cái, sẵng giọng: “Biến! Đã bảo là đại mĩ nhân rồi, mấy ông nghĩ tôi có thể để cô ấy tới trước mặt đám sói đói bọn ông sao?”

“Xì!!!” Cả đám xì dài một tiếng.

Bóng đêm dần dần lùi đi, chân trời dần dần hiện lên những vệt sáng, bất tri bất giác trời đã sắp sáng rồi.

Ninh Tịch men theo đường quốc lộ đến một con hẻm nhỏ.

Từ đằng xa đã ngửi thấy mùi hương cực kì mê người của thức ăn bay đến.

Ninh Tịch dừng xe ôm tiểu Bảo xuống: “Đói rồi đúng không, cô đưa con đi ăn món ngon nha!”

Ninh Tịch dắt Tiểu Bảo bước vào một tiệm ăn nhìn trông có vẻ đã lâu đời nhưng được dọn dẹp vô cùng sạch sẽ, cô gọi một lồng Tiểu Long Bao và hai bát mỳ vằn thắn.

Tiểu Long Bao vỏ mỏng nhân nhiều, mỳ vằn thắn cũng đầy đủ nguyên liệu, phủ một lớp dầu vừng đặc chế thơm lừng, rải lên một chút hành thái nhỏ, chẳng mấy chốc Ninh Tịch đã ăn hết chuẩn bị đánh chén sang bát thứ hai.

Ngẩng đầu lên nhìn bánh bao nhỏ, thấy thằng bé cũng ăn hết một bát tô đầy ự, hơn nữa còn đang liếm môi tỏ vẻ vẫn còn chưa thỏa mãn.

Ninh Tịch bật cười: “Cái bụng của con sao chứa được nữa, đồ ăn ngon cũng không thể ăn quá nhiều trong một lần được, một bát là đủ rồi, nào thử một cái Tiểu Long Bao đi! Cái này cũng rất ngon đấy!”

Vừa nói vừa gắp một cái chấm một ít giấm rồi thả vào cái bát nhỏ của thằng bé.

Lần này bánh bao nhỏ ăn rất từ tốn, như thể không nỡ ăn hết.

Ninh Tịch chống cằm nhìn bánh bao nhỏ đến thất thần, càng nhìn lại càng thấy khó chịu, hít sâu một hơi kiềm chế lại tinh thần mới dời ánh mắt đi được.

Bánh bao nhỏ ăn hết một cái Tiểu Long Bao, khuôn mặt buồn buồn tiếc nuối.

“Lần sau…” Suýt chút nữa thì Ninh Tịch bật thốt lên câu “Lần sau lại đưa con đến.”, cổ họng cô nghẹn lại.

Ăn sáng xong, Ninh Tịch nhìn điện thoại, đã sắp sáu giờ rồi.

Còn hai tiếng nữa là phải đưa bánh bao nhỏ về rồi, còn quay lại phim trường quay phim nữa…

Chỗ này cách Châu Giang Ảnh Đế rất gần, Ninh Tịch đưa thằng bé về căn hộ của cô, rửa mặt cho thằng bé để tránh khiến cho hai ông bà hoảng hốt.

Với sự quan tâm lo lắng của hai ông bà, chắc chắn sẽ không thể chấp nhận được kiểu chơi như thế này…

Tiểu Bảo nhìn thấy gương mặt sạch sẽ của mình trong gương, ánh mắt bỗng trở nên ảm đạm.

Ninh Tịch lấy cái bút nhớ màu hồng trên bàn trang điểm vẽ râu mèo và cái mũi hồng hồng cho thằng bé, nhìn vào trông thật giống một chú mèo con đáng yêu.

Sau đó cô liền vẽ y hệt thế cho bản thân mình: “Meo o~ Đáng yêu không~”

Tiểu Bảo sờ sờ râu mèo trên mặt mình, vẻ mặt của thằng bé giờ mới khá hơn một chút.

Ninh Tịch ôm thằng bé đang ủ rũ ngồi lên giường: “Tiểu Bảo có buồn ngủ không nào? Con có muốn ngủ một lát không?”

Bánh bao nhỏ lập tức lắc đầu, đôi mắt mở to.

“Ồ, vậy chúng ta làm gì bây giờ… Để cô nghĩ xem nào…”

Ninh Tịch cố gắng suy nghĩ, chỉ còn một tiếng đồng hồ nữa là cô phải trả lại Tiểu Bảo rồi, cô còn có thể làm gì với Tiểu Bảo đây, làm gì để có thể khiến thằng bé đặc biệt vui vẻ.

Nghĩ nghĩ, cũng không biết là làm sao nữa, trong nháy mắt tâm trạng của cô bỗng sụp đổ, nước mắt đã kìm nén rất lâu đột nhiên không thể đè nén được nữa…
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,411
Điểm cảm xúc
2,277
Điểm
113
Có thể là vì đã đè nén quá lâu, cho dù biết rằng đang ở trước mặt bánh bao nhỏ, không nên như thế này nếu không sẽ khiến thằng bé sợ.

Nhưng mà cô thực sự chịu không nổi nữa.

Bánh bao nhỏ ngồi trên giường, ngồi ngẩn ra nhìn Ninh Tịch gục trên gối khóc không thành tiếng, cả người cũng dại ra, trong mắt tràn đầy luống cuống và kinh hoàng.

Mãi một lúc sau, nó mới thử vỗ vỗ lên lưng cô như cô bình thường vẫn hay trấn an nó.

Nhưng mà nó vừa mới vỗ nhẹ mấy cái, cô Tiểu Tịch lại càng khóc dữ hơn.

Bánh bao nhỏ sợ hết hồn không dám làm gì lung tung nữa.

Con ngươi đen nhánh đầy lo lắng nhìn Ninh Tịch, đôi mắt của thằng bé cũng bắt đầu nhưng nhức, nó cũng muốn khóc.

Nhưng mà nó không thể khóc!

Cô Tiểu Tịch còn cần nó!

Bánh bao nhỏ cố gắng ép mình không khóc, lôi một cái điện thoại di động nhỏ từ trong túi ra.

Thực ra nó cực kì ghét cái thứ lạnh như băng này, không thích việc chỉ có thể liên lạc được với cô Tiểu Tịch của nó bằng cái thứ này, cho nên nó mới cố chấp không chịu dùng.

Đây là lần đầu tiên trong mấy ngày qua bánh bao nhỏ chủ động dùng điện thoại mới mà Lục Đình Kiêu chuẩn bị cho cậu nhóc.

Bánh bao nhỏ nhanh chóng gửi cho ba mình một cái tin nhắn: [Khóc]

Trong căn nhà cũ của nhà họ Lục, Lục Đình Kiêu đang ngồi trước bàn đọc sách ở thư phòng, sau khi đọc được tin nhắn của Tiểu Bảo liền ngồi thẳng dậy, suýt chút nữa là làm vỡ cái cốc đặt bên cạnh.

Anh lập tức nhắn lại hỏi: [Ai khóc? Cô Tiểu Tịch?]

Tiểu Bảo chỉ nhắn lại một chữ: [Ukm]

Lục Đình Kiêu ngay lập tức hiểu được lý do tại sao Ninh Tịch lại khóc.

Nhưng mà đối với lời cầu cứu của con trai, anh cũng bó tay đành chịu.

Thực sự thì anh chẳng có bất kì kinh nghiệm gì để dỗ con gái đang khóc cả.

Lục Đình Kiêu bật máy tính lên bắt đầu nghiên cứu.

Tiểu Bảo đã thúc giục liên tiếp hai lần liền, Lục Đình Kiêu mới vội vàng gửi một bức ảnh cho cậu bé, trong ảnh là một mẩu chuyện cười.

[Để cô ấy đọc cái này thử xem sao.]

Tiểu Bảo vội vã đưa bức ảnh cho cô Tiểu Tịch xem, trên khuôn mặt tràn đầy vẻ lo lắng bất an.

Ninh Tịch mắt mũi rưng rưng ngẩng đầu lên, loáng thoáng nhìn thấy một đoạn văn trên di động của Tiểu Bảo:

“Ngày xưa, Táo và Lê là đôi bạn thân, nhưng sau này Táo chuyển nhà đi mất rồi cho nên bọn họ hẹn nhau rằng mười năm sau sẽ quay lại nơi này. Mười năm sau, Táo lại trở về nơi đó, nhưng mà đợi mãi mãi rồi mà vẫn không thấy Lê xuất hiện. Táo đợi mãi đợi mãi… cuối cùng biến thành cái màn hình plasma.”

“Phụt!” Ninh Tịch đang khóc thì bật cười, quả thực dở cười dở khóc: “Bảo bối, chuyện cười này của con… nhạt quá đi mất!”

Hơn nữa, không hiểu sao lại khiến cô cảm thấy rất quen thuộc, rất giống phong cách của ai đó.

“Xin lỗi bảo bối, cô vừa nãy có chút mất kiểm soát… cô đi rửa cái mặt đã nhé!” Ninh Tịch lúng túng sụt sịt đứng dậy đi vào toilet.

Cô đúng thật là, trong đầu thì muốn trấn an Tiểu Bảo, thế mà cuối cùng lại phải để Tiểu Bảo dỗ ngược lại mình….

Sau khi Ninh Tịch vào toilet rồi, Tiểu Bảo lén lút nhắn một cái tin gửi đi: [Cười ]

Lục Đình Kiêu ở đầu bên kia đang căng thẳng cuối cùng cũng được thở phào một cái.

Ngay sau đó, anh không yên tâm nhắc con trai mình một câu: [Còn nhớ những gì ba dặn con chứ!]

Nhìn thấy Tiểu Bảo nhắn lại một chữ [Vâng], anh mới yên tâm đôi chút.

Đúng vào lúc này, cánh cửa thư phòng đột nhiên bật mở, Lục Cảnh Lễ thất kinh lao vào trong, biểu cảm trên mặt như thể trời sụp xuống đến nơi.

“Anh Hai, thôi chết rồi, ông già nhà mình về sớm hơn dự kiến, hơn nữa đã về đến cổng rồi kìa!!!”
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top