Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Lục Cảnh Lễ chỉnh lại áo, đứng dậy...

"Thứ nhất, nghề nghiệp. Diễn viên cũng là một nghề, không có gì mà phải mất mặt cả, làng giải trí có hơi loạn, nhưng cũng không thể vơ đũa cả nắm được, con còn là ông chủ của công ty giải trí Thịnh Thế đấy nhé! Nếu ba mẹ đã điều tra, chắc cũng biết, Ninh Tịch từ lúc vào nghề đến giờ vẫn rất chính trực, không hề giở thủ đoạn vô liêm sỉ nào, nếu không chỉ dựa vào gương mặt của cô ấy, sớm đã có thể nổi tiếng rồi, chứ không phải tới giờ vẫn chỉ là một người mới. "

"Thứ hai, học lực. Trước khi Ninh Tịch ra nước ngoài đã lấy thành tích thủ khoa khoa văn của thành phố C tiến vào đại học Đế Đô, sau này vì tranh cãi với gia đình nên mới bị ép ra nước ngoài du học, trong vòng bốn năm, cô ấy không hề nhận được bất cứ sự trợ giúp nào từ phía gia đình, dựa vào năng lực của bản thân thi được vào học viện điện ảnh của nước M, thành tích xuất sắc, năm nào cũng dành được học bổng, điểm này sao ba mẹ lại tự động bỏ qua như vậy?"

"Thứ ba, đời sống cá nhân. Bạn trai nào của Ninh Tịch cũng đều là quen nhau nghiêm túc, chứ không phải là người thứ ba xen vào, cũng chẳng phải được mấy tên giàu có bao dưỡng, rốt cuộc thì có chỗ nào hỗn loạn? Ba mẹ có thể chấp nhận được việc con trai ba mẹ quen tới tám trăm cô bạn gái, nhưng lại không thể chấp nhận được Ninh Tịch có tám người bạn trai cũ à? Như vậy có phải hơi tiêu cực quá rồi không? Cho con nhắc nhở ba mẹ một câu, giờ đã là thế kỉ 21 rồi, nam nữ bình đẳng nhé!"

"Thứ tư, xuất thân và gia thế. Quả thật mấy năm gần đây Ninh gia càng ngày càng không đáng tin, phượng hoàng thật thì không cần, lại xem gà rừng như bảo bối mà nuôi dưỡng. Nhưng đừng quên, ông ngoại của Ninh Tịch là Trang Tông Nhân, năm ấy vì Trang Linh Ngọc một mực không chịu tỉnh

ngộ cứ muốn lấy Ninh Diệu Hoa, nên bên đó mới đoạn tuyệt quan hệ với bà ta. Nhưng Ninh Tịch đích thực là cháu ngoại của ông ấy, đây là sự thật không thể chối cãi, cháu ngoại của Trang Tông Nhân cũng thừa sức xứng với Lục gia chúng ta rồi, điểm này ba mẹ không có dị nghị gì chứ?"

Lục lão gia tử và Lục lão phu nhân đang trong cơn giận dữ, ban đầu không thật sự tỏ ra nghiêm túc nghe lời ngụy biện của Lục Cảnh Lễ, kết quả sau khi nghe xong, vẻ mặt lại dần thay đổi...

Nói đến đây, Lục Cảnh Lễ dừng lại một chút, "Thứ năm, con quên không nói với hai người chuyện quan trọng nhất."

"Chuyện gì?" Lục lão phu nhân vội hỏi.

Lục Cảnh Lễ nhún vai, "Hai người lo lắng nhiều như vậy làm gì! Hôm qua, Ninh Tịch đã từ chối anh con rồi. Thế nên ấy mà, nên làm gì thì đi làm đi, Ninh Tịch sẽ không trở thành con dâu hai người, cũng sẽ không thành mẹ của cháu nội hai người đâu, từ nay trở đi cô ấy sẽ không có bất cứ quan hệ gì với Lục gia chúng ta nữa hết!"

Vừa dứt lời, phía sau truyền tới một tiếng "xoảng" giòn vang...

Lục Cảnh Lễ và hai người cùng nhìn về nơi phát ra tiếng động, sau đó liền thấy Tiểu Bảo đứng đó, mặt mũi trắng bệch, dưới chân đầy mảnh thủy tinh vỡ...

"Tiểu Bảo..."

Không đợi ông bà đi tới dỗ dành, Tiểu Bảo đã chạy về phòng, đóng sầm cửa lại.

Lục Cảnh Lễ thở dài: "Giờ thì hay rồi, lại thêm một đứa nữa! Sau khi anh con bị từ chối đã tự nhốt mình trong nhà, từ tối qua đến giờ vẫn không chịu ra ngoài!"

Lục lão phu nhân vừa lo cho con trai, vừa lo cho cháu nội, lòng nóng như lửa đốt trừng mắt mắng Lục Cảnh Lễ: "Thằng chết bầm này! Sao mày nói chuyện mà không chú ý chút nào thế hả? Giờ để Tiểu Bảo nghe thấy rồi, phải làm thế nào đây! Tiểu Bảo thích cô gái đó như vậy!"

Lục Cảnh Lễ trưng ra vẻ mặt vô tội: "Nhưng sớm muộn gì cũng có ngày này mà! Ninh Tịch chỉ đồng ý với anh con là sẽ ở

bên Tiểu Bảo ba tháng, thời hạn ba tháng sắp đến rồi, kể cả Ninh Tịch không ngả bài với anh ấy, sớm hay muộn cô ấy cũng phải đi thôi!"
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
"Vừa xong mày nói... Anh mày vẫn tự nhốt trong nhà suốt à?" Lục lão gia tử trầm ngâm.

Lục Cảnh Lễ đang định nói, điện thoại bỗng vang lên, là Trình Phong gọi tới.

"Nhị thiếu, cứu mạng!!!"

"Biết rồi, tôi đến ngay đây!"

Trình Phong vừa nói vậy Lục Cảnh Lễ liền biết có chuyện gì, cậu dập máy nhún vai với hai người: "Vừa xong là trợ lí của anh con gọi, giờ anh ấy đã ra ngoài tới công ty rồi, con phải tới chi viện cho chiến hữu đây! Bái bai~"

Thấy bóng Lục Cảnh Lễ rời đi, hai người ngồi đó nhìn nhau.

"Sùng Sơn, chuyện này... ông thấy thế nào?" Lục lão phu nhân lo lắng hỏi.

Lục lão gia tử lạnh mặt: "Chờ một thời gian nữa xem... xem chuyện thay đổi thế nào đã, ai biết được cô ta có chơi trò lạt mềm buộc chặt không?"

Lục lão phu nhân muốn nói lại thôi, thầm nghĩ con trai nhà mình đã bày tỏ thẳng thừng thế rồi, có cô gái nào ngu ngốc đến nỗi tới tận miệng rồi còn chơi trò lạt mềm buộc chặt không?

"Thế còn Tiểu Bảo thì phải làm sao!" Đây mới là vấn đề bà quan tâm nhất.

"Tôi thấy Tiểu Bảo đã hoàn toàn hồi phục rồi, chuyện nhỏ thôi, bà không cần bận tâm đâu. Mấy ngày nay nó ở chỗ chúng ta, cô gái đó không ở bên cạnh, nó vẫn ổn đấy thôi?"

"Nhưng mà..."

....

Cùng lúc đó, tại thành phố Điện ảnh.

Ninh Tịch nằm co quắp trên giường, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, vẻ mặt đau khổ vô cùng...

Cô mơ một giấc mơ đẹp, vốn dĩ đó thật sự là một giấc mơ đẹp. Cô mơ thấy mình mặc một chiếc váy cưới trắng ngần, được dắt tay bởi người đã đem đến hi vọng và ánh sáng cho cô, hai người từ từ bước vào lễ đường thần thánh.

Nhưng, vào thời khắc mục sư đọc lời thề, thế giới phía sau cô bắt đầu từ từ sụp xuống, bị tăm tối nuốt chửng…

Người đàn ông kia giữ chặt lấy tay cô, mặc cô có gào thét đến thế nào cũng không chịu buông tay...

Cuối cùng, bị cô kéo cùng xuống địa ngục...

"Tính tong...Tính tong..."

Tiếng chuông cửa dồn dập khiến cô bừng tỉnh khỏi cơn ác mộng.

Ninh Tịch bật dậy thật mạnh, phát hiện cả người ướt đẫm mồ hồi, đầu đau như búa bổ.

Tối qua cô gần như mất ngủ cả đêm, lúc trời gần sáng khó khăn lắm mới ngủ được một lát, kết quả thà không ngủ còn

hơn, ngủ rồi toàn mơ thấy ác mộng.

"Tính tong"...

Chuông cửa vẫn vang lên không ngừng.

Ninh Tịch choáng váng đầu óc, chân nam đá chân chiêu chạy ra ngoài mở cửa.

"Ai đấy..."

"Đồ ăn sáng mua hơi nhiều, bà có... ăn không..." Giang Mục Dã chưa nói hết liền nhìn cô như nhìn thấy quỷ: "Đệch! Sao mặt mũi trông đáng sợ thế này! Bị phóng viên chộp được còn tưởng bà hút thuốc phiện đấy!"

Ninh Tịch tóm lấy đồ ăn sáng trong tay anh ta: "Kinh ngạc cái gì, chưa thấy ai thất tình bao giờ à!"

Khóe miệng Giang Mục Dã giật giật: "Thấy người khác chứ chưa thấy bà thất tình bao giờ, toàn là bà để người ta thất tình không mà..."

Ninh Tịch cắn một miếng bánh gạch cua: "Thế coi như hôm nay ông được mở rộng tầm mắt rồi đấy!"

Giang Mục Dã thở dài, lo lắng nhìn dáng vẻ cố tỏ ra bình thường của cô: "Ninh Tịch, bà thật sự không sao chứ? Tối nay tôi đi uống rượu với bà nhé?"

Ninh Tịch nheo mắt khua tay: "Ngại quá, tối nay chị đây có hẹn rồi!"

"Đệch! Tôi vừa mới thấy đồng cảm với bà xong mà bà đã có hẹn rồi!”

....

May mà cảnh quay hôm nay của Ninh Tịch là cảnh ngoài chiến trường, trên mặt bị bôi cho đen sì, sắc mặt có kém cũng nhìn không ra, nếu không sẽ làm chậm trễ tiến trình quay phim mất.

Dù cô đã dốc hết sức tập trung nhưng cuối cùng vẫn có vài sai sót, mấy động tác đánh người suýt chút nữa thì làm người ta bị thương thật, may mà không xảy ra chuyện gì lớn.

Ninh Tịch biết, cô gặp phải vấn đề nghiêm trọng rồi, không thể cứ như vậy mãi được.

Nếu không cô không thể tiếp tục quay bộ phim này được nữa.
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Từ sau khi Tiểu Bảo không cẩn thận nghe thấy lời của Lục Cảnh Lễ, hai ông bà cứ lo sợ bất an mãi, có điều buổi trưa lúc ăn cơm lại được thở phào.

Tiểu Bảo đã tự mình mở cửa, ngoan ngoãn đi ra ngoài, ngoan ngoãn ăn cơm, uống canh, còn ăn hoa quả tráng miệng nữa.

Có vẻ vẫn giống như thường ngày, nhưng động tác hàng ngày của bé con đều rất linh động hoạt bát, giờ lại chỉ như một người máy đang hoàn thành động tác theo mệnh lệnh được đưa ra vậy.

Ăn cơm xong, Tiểu Bảo lấy tập vẽ chạy ra ngoài sân vẽ tranh.

Hai người len lén nhìn từ xa, muốn xem bé con vẽ gì để dễ đoán được tâm tình thằng bé.

Nhưng bé con cứ nhìn ngẩn ngơ mãi, không biết là nhìn hướng nào, cả một buổi chiều cũng không động bút.

"Tôi nhìn là đã thấy Tiểu Bảo của chúng ta đang không vui rồi!" Lục lão phu nhân đau lòng không thôi.

Lục lão gia tử chắp tay đi lại mấy vòng, trầm giọng nói: "Cắt đứt dứt khoát là được rồi, chỉ cần Đình Kiêu lấy vợ là xong, chính vì còn có Tiểu Bảo nên mới tuyệt đối không thể qua loa được! Bà yên tâm giao Tiểu Bảo vào tay người như cô ta sao?"

"Thế nhưng tôi thấy những gì hôm nay Cảnh Lễ nói cũng có lí mà, cô gái đó có khi cũng không xấu như chúng ta tưởng tượng đâu, hơn nữa cô ấy cũng dạy Tiểu Bảo rất tốt! Chẳng phải ông nói cô ấy rất được sao?"

"Đấy là tại vì tôi bị hai thằng thối thây kia làm cho hồ đồ!" Lục lão gia tử cứ nhắc tới lại điên, ông cảnh cáo bạn đời của mình: "Bà đừng có để lòng dạ đàn bà chen vào đây, chuyện này tuyệt đối không thể thương lượng được! Chuyện quan trọng nhất mà giờ bà phải nhanh chóng làm chính là mau chọn cho Đình Kiêu một người vợ thích hợp, để nó chết tâm với cô gái kia đi!"

"Chọn cái gì mà chọn! Nếu chọn thì ông đi mà chọn! Cháu trai bảo bối của tôi đã như vậy rồi, tôi làm gì mà còn tâm trạng để mà đi làm mấy chuyện đấy nữa!"

"Tôi chọn thì còn ra cái thể thống gì!"

"Dù sao thì tôi cũng không chọn! Tôi phải ra với cháu nội tôi đây!"

"Bà..."

....

Nửa đêm.

Tại vịnh Phi Long.

Một đám thanh niên ăn mặc phong cách quái dị đang túm năm tụm ba lại với nhau.

Trong đó có một thanh niên tóc đen ngắn rất dễ khiến người khác chú ý. Cả mặt cậu ta tô vẽ thành đầu lâu vô cùng khoa trương, xăm cả cánh tay, tai trái đeo một chiếc khuyên tai đen, đang nhai kẹo cao su nói chuyện với thanh niên tóc trắng bên cạnh: "A Ca, xe đã chuẩn bị xong chưa?"

Thanh niên tóc trắng được gọi là A Ca vỗ lên đầu xe được lau bóng loáng của mình: "Xong hết rồi, là chiếc này đây! Mày thấy được không!"

Thanh niên mặt đầu lâu nhìn chiếc xe với ánh mắt xoi mói, nhưng vẫn miễn cưỡng nói: "Cũng được, nhưng vẫn không chất bằng Tiểu Hắc của tao!"

A Ca lườm cậu ta một cái: "Đủ rồi đấy, trong thời gian một ngày mà tao làm được đến thế này đã là quá được rồi! Đúng rồi, Tịch Tử, xe của mày đâu? Tiểu Hắc nhà mày đâu rồi?"

"Đem đi sửa rồi, giờ chưa lấy được."Tên thanh niên kia nói cho có.

Xe của cô vẫn còn đang ở chỗ Lục Đình Kiêu, với tình hình hiện tại cũng không tiện đi lấy, thế nên đành phải mượn xe.

A Ca gật đầu, vỗ tay ra hiệu mọi người nhìn mình: "Mọi người đến đủ hết rồi chứ? Để tôi nói qua về quy tắc cuộc đua nhé! Chúng ta sẽ xuất phát từ vịnh Phi Long, đích là cốc Tử Vong! Người về đầu tiên có thể có được một, đêm, xuân, tiêu với tiểu công chúa Hương Hương của chúng ta!"

"Ồ!!!"

Tất cả mọi người hoan hô reo hò.

Lúc này, một mỹ nữ có thân hình bốc lửa đi xuyên qua đám người, đập bụp một cái vào gáy A Ca: "Tôi nhổ vào! Lưu manh thối! Lại còn một đêm xuân tiêu cơ đấy! Mơ đi!"

A Ca bị đánh nhưng vẫn rất vui vẻ, như được ăn đường mật, cười lớn: "Ha ha, đùa tí thôi mà! Lại này! Lại này! Giải thưởng chính là một nụ hôn của công chúa Hương Hương! Ngoài cái này ra còn có 5 vạn tệ tiền thưởng nữa!"
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
A Ca nói xong liền cười hì hì chạy tới cạnh Hương Hương: "Hương Hương, chờ xem, tối nay người được em hôn chắc chắn là anh!"

Hương Hương khinh bỉ liếc cậu ta một cái, sau đó ngoáy mông đi tới bên cạnh thanh niên vẽ mặt hình đầu lâu, ngả ngớn như rắn vịn vào bờ vai cậu ta: "Anh Tịch, anh ngàn lần đừng để thua nha! Em ghét bọn đó lắm! Chỉ thích mình anh thôi!"

Thật ra thì nếu đối tượng là Đường Tịch, cô ta sẵn lòng theo vụ một đêm xuân tiêu...

"Này này này, Hương Hương, em quá bất công rồi! Vì cái gì mà cứ chết mê thằng oắt này chứ!" Mọi người bắt đầu nhao nhao lên không đồng ý.

Hương Hương chống eo: "Dĩ nhiên là vì anh Tịch đẹp trai nhất!"

Trong đám người vẫn có người nói thầm: "Mẹ kiếp! Mỗi lần thằng đó đi chơi đều vẽ cái mặt y như quỷ thế, cô biết đẹp hay xấu chắc?"

Hương Hương hừ một tiếng: "Đương nhiên tôi biết! Đẹp trai hay không đâu chỉ nhìn mặt thôi đâu, mà còn phải xem khí chất có được không! Cái đám thiển cận như mấy người thì biết cái gì!"

"Được được được, chúng tôi không biết! Mà cô đấy, cẩn thận Tịch Tử rửa mặt đi lại ra khuôn mặt xấu xí, lúc đó có muốn khóc cũng không khóc được đâu!"

"Có khi cởi hết ra lại là phụ nữ cũng nên? Ha ha ha ha!"

...

"Các ngươi..." Nghe những tên kia đang cười nhạo, Hương Hương tức đến giậm chân, nghiêng đầu nhìn về phía thanh niên vẽ mặt đầu lâu vẫn đang làm quen với xe: "Anh Tịch, ngược bọn họ chết luôn đi!"

Khóe miệng thanh niên khẽ nhếch, lấy tay che lông mày: "Tuân lệnh, công chúa của anh!"

Hương Hương lập tức bị hạ đo ván tí nữa thì ngất đi: "Ôiiiii... anh Tịch của em đẹp trai quá đi!"

A Ca đứng cạnh đã ghen tị đến nghiến răng nghiến lợi: "Đậu mế! Cái thằng nhóc thối này chỉ biết giả ngầu để gạ gái! Hôm nay chống mắt lên mà xem tao xử lý mày như thế nào! Hạng nhất nhất định là tao!"

Một đám người ầm ĩ xong, đến tận nửa đêm cuộc đua mới chính thức bắt đầu.

Hương Hương cầm súng lệnh đứng ở vạch xuất phát: "Các anh em! Chuẩn bị! Go!"

Đi đôi với hiệu lệnh là một tiếng "Đoàng" của súng lệnh, tất cả các xe mô tô đều phóng đi nhanh như chớp.

"Anh Tịch cố lên! Em ở Tử Vong cốc chờ anhhhhh...!"

Tử Vong Cốc được gọi là Tử Vong Cốc vì địa thế hẹp lại hiểm trở nên nơi này hay xảy ra nhiều tai nạn giao thông, có điều đây lại là thiên đường của những kẻ yêu thể thao mạo hiểm.

Ninh Tịch quen biết đám người này cũng lúc mới về nước, có một lần đang phóng xe chơi một mình thì gặp bọn họ, cuối cùng sau một hồi đua xe thì quen nhau, coi như là không đánh thì không quen.

Những người này đều thuộc một câu lạc bộ đua xe, Ninh Tịch cũng không gia nhập, chỉ thỉnh thoảng tham gia vài cuộc đua thôi.

Có điều, công việc của cô ngày càng bận rộn, cộng thêm việc sau này gặp gỡ Tiểu Bảo với Lục Đình Kiêu cho nên mới không cần dùng đến cách vừa cực đoạn vừa mạo hiểm này thể thả lỏng tâm trạng...

Vì vậy đã rất lâu rồi cô không tụ tập cùng bọn họ, cho đến tận tối nay.

Dùng tên giả Đường Tịch với giả thành con trai cũng vì để tránh rắc rối, nhất là tình huống hiện tại của cô thì làm những chuyện như thế này càng phải thêm cẩn thận.

Tiếng động cơ ầm ầm chấn động màng nhĩ, gió mạnh quất vào người khiến người ta có cảm giác linh hồn sắp bay lên, hết thảy những áp lực đè nặng khiến cô không thở nổi đều bị thổi bay khỏi thân thể trong nháy mắt, cho dù chỉ là sự nhẹ nhàng tĩnh tâm trong chốc lát, nhưng cũng đủ để khiến cô không nhịn được mà bấp chấp tất cả để theo đuổi...

"Tịch thối! Anh đây đi trước nhé!" Xe của A Ca rú lên một tiếng, ngay ở một khúc quanh liền vượt qua xe của Ninh Tịch.

Khóe miệng Ninh Tịch khẽ nhếch, không thèm để ý đến tên kia, vẫn dựa theo tính toán của mình mà mở cua như cũ, từ đầu đến cuối vẫn giữa vững vị trí thứ hai.

Cho đến vòng cuối cùng - vòng đua nguy hiểm nhất.
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Ninh Tịch ép người xuống, xoay vô lăng, ở một khúc cua cô bất ngờ tăng tốc, quay xe lướt qua sát vách đá, lướt qua xe của A Ca...

"Mẹ nó! Tên điên này! Thật sự chán sống rồi sao!" A Ca tức giận chửi thề một tiếng.

Kết quả cuối cùng cũng không hề bất ngờ chút nào, chỉ lợi hại sao có thể thắng nổi liều mạng.

Đến vạch đích, Hương Hương như chú chim nhỏ sung sướng ôm cúp, ôm tiền thưởng nhào vào lòng Ninh Tịch, chu đôi môi đỏ mọng dâng lên.

Ninh Tịch cũng không từ chối, khẽ chủ động sát lại gần cho cô hôn, nhưng lúc môi Hương Hương sắp chạm vào, Ninh Tịch hơi lệch đầu đi một chút, vì vậy đáng nhẽ phải có một màn hôn môi nóng bỏng thì Hương Hương nhà ta lại chỉ được thơm lên gò má.

Hương Hương đỏ mặt, bất mãn dậm chân: "Anh Tịch thật đáng ghét!"

A Ca đứng bên cạnh trơ mắt nhìn nữ thần của mình hôn người khác, giận đến đỏ cả mắt, ném mũ bảo hiểm xuống: "Đờ mờ, cái mặt thế kia cô cũng hôn được!"

Hương Hương không thèm để ý tới cậu ta, kéo tay Ninh Tịch làm nũng: "Anh Tịch, tối mai chúng em cũng có kèo đấy, anh có đi cùng không?"

"Không được, mọi người cứ chơi đi!" Ninh Tịch từ chối.

Hương Hương thất vọng, sau đó không nhịn được hỏi một vấn đề mà cô ta rất để ý bấy lâu nay: "Anh Tịch, em thấy anh rất bí ẩn nha! Rốt cuộc anh làm nghề gì? Sao suốt ngày thấy bận rộn vậy!"

"Bí mật!" Ninh Tịch để lại một nụ cười thần bí, sau đó quơ quơ tay xoay người rời đi.

Nhìn bóng lưng kia, vẻ mặt Hương Hương đầy si mê...

Một chàng trai thật tuyệt vời! Đây chính là người đàn ông duy nhất không bị mĩ nhân kế của cô ta ảnh hưởng!

Nhất định cô ta phải tán cho bằng được!

...

Rạng sáng mới trở về khách sạn, Ninh Tịch gần như vừa nằm lên giường đã ngủ ngay lập tức.

Mặc dù chỉ ngủ được có hơn ba tiếng, nhưng tinh thần cũng tốt hơn nhiều so với tối qua.

Hôm nay có hai cảnh, một cảnh đánh trận tương đối kịch liệt và một cảnh lớn vào buổi tối, Ninh Tịch phát huy hoàn hảo từ đầu đến cuối, không phạm chút sai lầm nào.

Lúc đóng máy, Quách Khải Thắng vô cùng hài lòng,"Không tệ không tệ, trạng thái hôm nay của Ninh Tịch tốt hơn hai hôm

trước nhiều! Cứ thế này nhất định chúng ta có thể đuổi kịp tiến độ!"

Ninh Tịch thở phào nhẹ nhõm: "Tôi sẽ cố gắng!"

Lúc trở về khách sạn, Giang Mục Dã y như chó con xoay vòng vòng quanh cô mấy vòng.

Ninh Tịch lập tức đấm qua một quyền: "Lên cơn à? Quẩy vừa thôi sắp ngất rồi đây này! Biến thành chó lông vàng luôn rồi hả?"

Giang Mục Dã híp mắt: "Ninh Tiểu Tịch, bà thành thật khai báo đi, rốt cuộc tối qua bà làm cái gì? Sao hôm nay đột nhiên hăng như đánh tiết gà thế nào!"

"Ngủ! Tôi làm được cái gì ngoài ngủ hả!"

"Vớ vẩn, một giờ đêm hôm qua tôi bấm chuông phòng của bà muốn hỏng luôn, mà có thấy bà ra mở cửa đâu, tối qua bà đi đâu!"

"Mẹ kiếp! Không có chuyện gì hơn nửa đêm bấm chuông làm cái gì?"

"Đừng có đánh trống lảng! Tôi đang nói bà đó Ninh Tịch, bà không làm chuyện phạm pháp gì đấy chứ?"

"Chậc, hình như là có chút phạm pháp, bị bắt là phải vào đồn cảnh sát ăn cơm mấy hôm..."

...

Chuyện đêm đó Ninh Tịch không hề hé răng một lời, Giang Mục Dã cũng chỉ có thể ngồi xổm canh trước cửa hai đêm liền, chắc chắn cô không đi cả đêm mới coi như là yên tâm.

Hai ngày kế tiếp, trạng thái của Ninh Tịch vẫn coi như ổn định.

Đảo mắt một cái đã ba ngày, tính từ ngày cô chính thức ngả bài với Lục Đình Kiêu.

Ba ngày qua, Lục Đình Kiêu không hề liên lạc với cô lần nào, cô cũng cố gắng không để ý đến bất kì tin tức nào của anh, dồn hết sức lực vào công việc.

Chẳng qua là, thỉnh thoảng sẽ không hiểu sao lại nhớ đến buổi tối hôm nào đó...

Lục Đình Kiêu đột nhiên ôm lấy cô từ phía sau, nói với cô, Ninh Tịch, tôi rất nhớ em, thật giống như đã lâu lắm lắm rồi không được nhìn thấy em...
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Nhà cũ của Lục gia.

Chạng vạng tối, ánh nắng cuối ngày buông xuống từ phía chân trời, Tiểu Bảo ngồi im không nhúc nhích trước giá vẽ, thân hình nho nhỏ nhìn vừa đáng thương vừa cô độc.

"Tiểu Bảo! Tới ăn cơm nào! Bà nội làm món cá sóc con thích nhất đó! Tiểu Bảo... Tiểu Bảo?"

Lục lão phu nhân gọi năm sáu tiếng Tiểu Bảo mới có phản ứng.

Nhóc cẩn thận thu dọn giá vẽ, ngoái lại nhìn về phía nhóc vẫn luôn nhìn nãy giờ mấy lần, sau đó mới ngoan ngoãn vào nhà.

Trên bàn ăn đầy ắp những món ăn ngon lành, đủ các món, từ món Trung cho đến các món Âu đều có đủ.

"Tiểu Bảo, ăn nhiều một chút nha! Những món này đều là món con thích ăn đó!"

"Đúng vậy ăn nhiều một chút! Con muốn ăn gì để ông nội gắp cho con!"

Tiểu Bảo y như khúc gỗ cầm đũa nhìn thức ăn trên bàn, cái tay nhỏ giơ đũa lên, kẹp một miếng đồ ăn gần nhất, sau đó cúi đầu ăn cơm, hoàn toàn không cần người dỗ.

Thấy Tiểu Bảo ngoan ngoãn như vậy, Lục lão gia và Lục lão phu nhân đều thở dài nhẹ nhõm.

Lục lão gia âm thầm nhìn bạn già: "Tôi đã nói không có việc gì mà"

Tối hôm đó Tiểu Bảo vẫn ăn rất nhiều như cũ, thậm chí còn ăn nhiều hơn mọi khi một chút, nhìn có vẻ như khẩu vị rất tốt.

An an ổn ổn qua ba ngày, chuyện gì cũng không xảy ra, Lục lão gia rất vui vẻ, Lục lão phu nhân cũng hoàn toàn yên tâm.

Nhưng mà, ngay buổi tối hôm đó...

Trong phòng Tiểu Bảo đột nhiên truyền đến một tiếng hét thất thanh của người giúp việc.

"Lão gia! Lão phu nhân! Không xong rồi! Tiểu thiếu gia... hai ngài mau tới nhìn xem!"

"Kêu gào cái gì? Chuyện gì xảy ra?"

Hai người vội vã chạy tới.

Sau đó lập tức thấy Tiểu Bảo đang khom người ói ra khắp sàn, tất cả mọi thứ ăn vào buổi tối đều nôn ra sạch, thậm chí vẫn đang không ngừng nôn ra dịch dạ dày...

Lục lão phu nhân vội vàng vỗ nhẹ lưng nhóc: "Ôi! Tiểu Bảo! Tiểu Bảo làm sao vậy! Sao đột nhiên lại nôn thế này!"

Lục lão gia cố gắng bình tĩnh nói: "Trẻ con mà, thỉnh thoảng nôn một chút cũng không sao, có thể chỉ là bị chớ thôi, bà đừng ngạc nhiên!"

Nhưng vừa dứt lời Tiểu Bảo đã mềm nhũn, hôn mê bất tỉnh.

"Tiểu Bảooo..." Lục lão phu nhân kêu lên một tiếng bén nhọn.

Lúc này ngay cả Lục lão gia cũng không cách nào bình tĩnh được nữa, cả kinh, thất sắc gào rú với đám người giúp việc: "Ngớ người ra đấy làm cái gì! Còn không mai đi gọi bác sĩ!"

Nhất thời, cả nhà cũ của Lục gia rối loạn hết lên.

Lục lão phu nhân nhìn khuôn mặt không chút huyết sắc nào của Tiểu Bảo, nóng ruột đến nỗi hoảng loạn, không ngừng trách mắng Lục Sùng Sơn: "Đều do ông cứ nói không sao không sao! Bây giờ thì có sao rồi đấy! Ông không đem cháu tôi dày vò đến chết thì ông không chịu được đúng không? Đình Kiêu thích cô gái kia thì sao? Cô ta có thể khiến Tiểu Bảo vui vẻ là được rồi! Dẫu cho cô ta có là một tên ăn mày thôi tôi cũng đồng ý cưới cô ta vào cửa!"

"Bà... bà nói lăng nhăng cái gì đấy!"

"Tôi làm sai! Tôi nói sai rồi sao? Chỉ cần cháu trai bảo bối của tôi khỏe mạnh là được! Lúc trước Tiểu Bảo tốt biết bao! Nó cũng đang hồi phục dần! Nhưng bây giờ lại thành thế này! Lòng tôi cũng nát hết rồi!"

"Chẳng lẽ tôi không khổ sở sao? Tôi đây chẳng phải là vì tương lai của Tiểu Bảo sao!"

"Bây giờ đến mạng còn không giữ được, còn nói tương lai cái gì!" Lục lão phu nhân không biết nghĩ tới cái gì, vội vàng nói với người giúp việc bên cạnh: "Tiểu Dung, cô đem tranh Tiểu thiếu gia vẽ tới đây!"

"Vâng Lão phu nhân, con đi ngay đây!"

Người giúp việc nhanh chóng cầm bức tranh Tiểu Bảo vẽ lúc chiều đến.

Lục lão gia cùng Lục lão phu nhân lập tức xem xét.

Trong bức tranh của Tiểu Bảo không hề vẽ bất cứ hình vẽ nào, nhưng để gần lại, giữa tranh lại có một hàng chữ nhỏ viết bằng bút chì.

Cô Tiểu Tịch,

Tiểu Bảo đã ngoan rồi mà,

Tại sao cô vẫn không cần Tiểu Bảo...

...

Vừa nhìn một cái, Lục lão phu nhân liền không cầm được nước mắt: "Tiểu Bảo không sao ở cái chỗ nào! Nó đang tự ép bản thân phải ngoan, rõ ràng không nuốt cơm nhưng vẫn cố tự ép mình phải ngoan ngoãn nuốt vào... chỉ vì đã đồng ý với người ta là phải ngoan ngoãn!"
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Ban đêm, cao ốc Lục thị đèn đuốc sáng choang.

Bắt đầu từ ba ngày trước, toàn thể từ trên xuống dưới Lục thị tiến vào một cảnh giới làm việc mới.

Phòng làm việc của Phó tổng...

"Được được, tôi biết khổ mấy người rồi, nhưng ai bảo mấy người mắc lỗi làm gì, thời gian trước tâm tình anh ấy tốt nên mấy người cũng buông lỏng theo, bây giờ thì thảm chưa?"

"Biện pháp duy nhất hiện giờ chỉ là đừng để bị anh ấy nắm được đuôi hiểu chưa, như thế thì anh ấy cũng không làm gì được mấy người không phải sao?"

"Tôi hiểu tôi hiểu, tôi hiểu mấy người sợ anh ấy, nhưng chả nhẽ ông tôi không sợ à? Toàn do tôi đưa tài liệu vào đó! Người dễ gặp nguy nhất bây giờ là tôi có được không? Vậy mà các người còn có mặt mũi tìm tôi khóc lóc à!"

...

Lục Cảnh Lễ bể đầu sứt trán đối phó với nhân viên thứ N tìm tới khóc lóc trong ba ngày nay, đột nhiên di động cá nhân đổ chuông.

Là đối tượng càng khó giải quyết hơn gọi tới.

"Mẹ, sao nữa đây? Con đảm bảo cô ấy không tới tìm anh Hai, anh Hai cũng không đi tìm cô ấy, mẹ không tin thì cứ hỏi ai trong công ty cũng được! Mấy ngày nay, ngày nào cũng thế cả 24 tiếng anh ấy đều đang làm việc, một giây cũng không nghỉ!"

Đầu bên kia di động, Lục lão phu nhân vội vàng cắt lời: "Cảnh Lễ, con mau bảo anh con về đây! Tiểu Bảo xảy ra chuyện!"

Lục Cảnh Lễ lập tức đổi sắc mặt: "Mẹ nói gì? Lúc trước chả phải mẹ gọi điện nói Tiểu bảo vẫn tốt sao, chẳng có một tí chuyện gì, bảo bọn con không cần lo lắng sao? Thế quái nào vừa quay đầu đã xảy ra chuyện? Rốt cuộc là sao?"

"Thân thể Tiểu Bảo không được tốt lắm, trạng thái cũng không ổn, con mau bảo anh con về một chuyến! Nhanh lên một chút!"

Lục Cảnh Lễ lại như cá chết nằm trên bàn làm việc,

Ài, không có chị dâu bảo vệ, cuộc sống chả khác gì cỏ dại...

Sau này cũng chẳng có ai để cầu cứu.

Xem ra anh lại phải đâm đầu vào chỗ chết lần nữa, hu hu hu, ông đây còn chưa muốn chết đâu!

Lục Cảnh Lễ nơm nớp lo sợ đi tới phòng làm việc của Tổng giám đốc.

Hít sâu một hơi, mới chuẩn bị gõ cửa thì đột nhiên một đám người chen chúc chạy tới, sau một giây, trong ngực anh đã chất đống một loạt các bản kế hoạch và tài liệu...

Lục Cảnh Lễ gằn giọng: "Con mẹ nó! Cái đám nhãi nhép này! Chờ đấy cho tôi..."

Hóa ra anh là kẻ chết thay cho mọi người đấy phỏng?

"Làm ơn đi mà Nhị thiếu! Anh là hy vọng duy nhất của chúng tôi!"

"Đúng đó Nhị thiếu, chúng em cũng chỉ bất đắc dĩ mà thôi!"

"Chỉ có Nhị thiếu đi vào mới có thể sống sót đi ra! Giúp chúng em một chút đi mà!"

...

"Đừng có mà nịnh hót! Tất cả đều cút cho tôi!" Lục Cảnh Lễ tức giận đạp đám người kia đi, sau đó gõ cửa phòng làm việc.

Không cần anh đuổi, tromg nháy mắt, tất cả mọi người đều chạy biến đến cái bóng cũng không còn...

"Vào." Trong phòng làm việc truyền ra một giọng nam trầm khàn.

"Anh Hai, những cái này..." Lục Cảnh Lễ chưa kịp nói đã suýt chút nữa bị sặc chết, liên tiếp lùi mấy bước về sau mới tỉnh lại.

Con mợ nó, đây là hiện trường sử dụng khí độc sao?

Rốt cuộc thì anh ấy đã hút bao nhiêu thuốc?

Rèm cửa thì không vén lên, cửa sổ cũng không mở! Không sợ ngạt thở mà chết à?

Lục Cảnh Lễ đặt tài liệu trong lòng lên bàn, nhanh chân chạy đi mở cửa sổ thông gió.

Trong phòng, Lục Đình Kiêu đang ngồi dựa vào ghế, vẻ mặt ẩn trong bóng tối nhìn không rõ biểu cảm, điều thuốc kẹp giữa ngón tay đã cháy sát đến độ bỏng cả tay...

Trên bàn vẫn đặt cơm trưa với cơm tối do thư kí đưa đến, tất cả đều còn nguyên chưa từng động đến.

Lúc Lục Cảnh Lễ đặt tài liệu lên bàn liền len lén liếc sang, khóe mắt nhìn về một xấp tài liệu trong tay Lục Đình Kiêu, tất cả đều có liên quan đến Giang gia.
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top