Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Phải biết rằng Tiểu Bảo là một người cực kì thích yên tĩnh, những lúc bình thường chỉ cần ăn cơm xong là thằng bé liền một mình trốn về phòng, tất cả người hầu trong nhà sau khi làm xong việc của mình thì đều phải quay về phòng, không được gây ra bất kì tiếng động ồn ào nào, nếu không dù chỉ một phiền nhiễu nho nhỏ cũng sẽ khiến tâm trạng thằng bé trở nên bực bội khó kiểm soát.

Trước đây Lục phu nhân chỉ vì thương đứa cháu nhỏ mà vào phòng nó thêm vài lần để đưa đồ ăn ấy thế mà thằng bé cũng tự nhốt mình vào trên gác xép luôn.

Vì thế nên dù có yêu thương đứa cháu nhỏ đến mấy cũng không dám chuyển đến sống cùng.

Vậy mà giờ Tiểu Bảo lại chủ động tự bước ra khỏi phòng?

Không chỉ có như thế, Tiểu Bảo còn lao thẳng về phía Lục Đình Kiêu rồi ôm chặt lấy chân anh.

Lục Cảnh Lễ phụt một cái bật cười ha hả: “Tiểu Bảo con đang làm gì thế? Ôm đùi ba con đấy à?

Lục Đình Kiêu cúi đầu nhìn con trai, vừa liếc một cái đã biết thằng bé muốn gì, không chút do dự cự tuyệt: “Không được, tối hôm qua con đã đến đó rồi.”

Thế là ánh mắt của Tiểu Bảo chuyển về phía cái điện thoại của anh.

“Bữa tối con đã gọi một lần rồi.”

Lục Cảnh Lễ lúc này mới hiểu, hoá ra là thằng nhóc này đang nhớ Ninh Tịch.

Tiểu Bảo thấy không thể thuyết phục được ba mình liền chạy bình bịch đến trước mặt Lục Cảnh Lễ, dùng lại chiêu cũ, ôm chặt lấy đùi anh ta.

Lục Cảnh Lễ quả thực là thụ sủng nhược kinh: “Đừng, đừng, đừng, bảo bối con đừng có làm vậy với chú mà, con biết thừa chú không chịu được con làm nũng mà!”

Tuy rằng bình thường Tiểu Bảo Bảo luôn đơ đơ, nhưng một khi thằng bé muốn xin xỏ ai cái gì thì ôi, cái thần thái đó, cái vẻ mặt đó đúng là đáng yêu chết đi được ấy.

Lúc thằng bé ngẩng đầu nhìn người ta bằng cặp mắt to tròn sáng lấp lánh như sao trời đó, quả thật khiến người ta hận không thể hái sao trời xuống cho nó.

Người duy nhất trong nhà có thể miễn dịch với chiêu này chỉ có Lục Đình Kiêu.

Lục Cảnh Lễ bất đắc dĩ nhún vai: “Tiểu Bảo, con có làm nũng với chú cũng vô dụng thôi, chú không đánh lại được cha con đâu!”

Vừa mới dứt lời, Tiểu Bảo ngay lập tức liền buông anh ta ra.

Vô cùng quyết đoán.

Vẻ mặt như kiểu bị người lớn trong nhà chia uyên rẽ thuý của Tiểu Bảo khiến Lục Cảnh Lễ chống tay vào tường cười đau cả bụng: “Ôi, Tiểu Bảo, thực ra con cũng không cần gấp gáp thế đâu, có một câu nói rất hay như thế này này: ‘Lưỡng tình nhược thị cửu trường thì, hựu khởi tại triêu triêu mộ mộ’, đợi sau này khi cha con lấy cô Tiểu Tịch của con rồi, thì ngày nào con chẳng được gặp cô ấy.”

*Hai câu thơ trong Thước Kiều Tiên; dịch nghĩa: Nếu tình đã thật sự là lâu dài, há đâu cứ phải gặp nhau chiều chiều sớm sớm.

Khuyên cũng không ăn thua. Cậu nhóc dậm bình bịch đẩy cửa chạy ra khỏi phòng.

Lục Cảnh Lễ nhún vai: “Làm sao bây giờ?”

“Tối nay nó ăn cũng không ít đâu.” Lục Đình Kiêu thản nhiên đáp.

Có nghĩa là, trong khoảng thời gian ngắn cậu nhóc sẽ không dùng được chiêu tuyệt thực. Lục Cảnh Lễ nghe anh mình nói thế cũng yên tâm.

Và đương nhiên, bọn họ đã xem thường Tiểu Bảo rồi……

Nó là một đứa trẻ thì cần gì đến kế sách gì, chỉ cần hai chữ ‘ăn vạ’ là xong hết.

Mới dứt lời xong, ở dưới nhà đã vang lên tiếng ‘xoảng’.

Lục Cảnh Lễ và Lục Đình Kiêu quay sang nhìn nhau một cái rồi lập tức chạy xuống nhà xem xem đang xảy ra chuyện gì.

Chẳng qua mới chỉ có mấy phút, phòng khách dưới nhà đã tan hoang, cái bình hoa cổ đặt ở góc phòng khách đã nát bét, tất cả những thứ gì có thể đổ ngã được đều đổ ngã bằng sạch……

“Lục Kình Vũ!”

Bình thường chỉ khi nào Lục Đình Kiêu giận lắm mới gọi cả họ cả tên của Tiểu Bảo ra như vậy.

Uy áp kinh người toả ra từ anh ngay cả Lục Cảnh Lễ cũng không chịu được chứ đừng nói gì đến tiểu Bảo.

Tiểu Bảo bị vẻ mặt đáng sợ của cha mình doạ cho run rẩy, cậu nhóc càng kích động, vừa gào thét vừa chạy khắp phòng đập phá loạn xạ.

Lục Cảnh Lễ vội vàng đuổi theo sau nhưng lại không dám đuổi sát quá, trên rất toàn là mảnh sành, không cẩn thận thằng bé mà ngã xuống một cái thì hậu quả đúng là không tưởng tượng được.
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
“Anh Hai, cứ thế này nữa thì không ổn đâu, hay là gọi Ninh Tịch qua đây một chuyến đi?”

"Không cho phép gọi." Lục Đình Kiêu lạnh giọng quát.

Lục Cảnh Lễ khổ sở khuyên can: “Anh Hai, tiểu Bảo vẫn là một đứa trẻ mà, nó đâu phải là cấp dưới của anh đâu, anh cũng nghiêm khắc với nó quá rồi đấy, chiều nó một tí thì có sao đâu? Có đứa trẻ con nào mà không ương bướng nghịch ngợm phá phách?”

“Anh dạy con mình như thế nào, chưa đến lượt em xen vào.” Lục Đình Kiêu mặt mày lạnh băng, có vẻ anh đã kiên quyết không thể để Tiểu Bảo có thói quen không đạt được mục đích liền lăn ra ăn vạ.

Lục Cảnh Lễ bị kẹp giữa hai cha con bối rối không biết nên làm thế nào, thật sự là đau đầu muốn chết đi được.

Chuyện này nhỡ một cái mà để hai cụ bên kia biết được, rồi truy tra ngọn nguồn, rất có khả năng chuyện anh đưa Tiểu Bảo đến quán bar sẽ bị vỡ lở.

Ông trời ơi! Có ai đến giúp con không!

Nhân lúc Lục Đình Kiêu chạy đi bắt Tiểu Bảo, Lục Cảnh Lễ vội vã rút điện thoại ra lén lút gọi cho Ninh Tịch……

……

Buổi tối, Ninh Tịch đang vừa đọc kịch bản vừa chat với bạn câu được câu không.

Ô Yêu Vương: Ninh Tiểu Tịch, cái tên QQ lỗi thời này của bà có thể đổi đi được không? Nhìn đau hết cả mắt

E の Ji Moshikongshikong: Ô Yêu Vương mà không đau mắt à? Đúng là chó chê mèo lắm lông.

Ô Yêu Vương: Khụ, tháng sau tôi về, đến sân bay đón tôi!

E の Ji Moshikongshikong: Không đi, không rảnh.

Ô Yêu Vương: Nhớ đến đón tôi!

E の Ji Moshikongshikong: Đã bảo là không có thời gian mà lại!

Ô Yêu Vương: Rốt cuộc thì có đến không nào?

E の Ji Moshikongshikong: Đối phương không muốn tiếp tục nói chuyện với bạn, hơn nữa còn ném cho bạn một con chó.

Ô Yêu Vương: Đối phương nhận con chó mà bạn ném, hơn nữa còn cắn cho nó một miếng.

E の Ji Moshikongshikong:Con chó có cảm giác như sắp bị thông đến nơi.

Ô yêu Vương: Oh fuck! Bà còn đen tối hơn cả tôi đấy! Còn nữa, ai thông.

E の Ji Moshikongshikong: Đứa nào đen tối trước, cấm nói tiếp, bà đây còn phải đọc kịch bản.

Ô yêu Vương: Chỉ là một vai nữ thứ mà thôi, có cái gì hay ho chứ! Hai chúng ta dù gì cũng từng có một khoảng thời gian tốt đẹp, bà có cần phải tuyệt tình thế không?

E の Ji Moshikongshikong: Tôi có thời gian tốt đẹp với nhiều người lắm, ông thì tính thứ mấy?

Ô Yêu Vương: Ninh Tiểu Tịch! Bà cứ đợi đấy!

Ninh Tịch tắt máy tính, tập trung đọc kịch bản.

Đọc được một lúc, điện thoại đột nhiên reo lên, là một dãy số lạ.

Cô tưởng là điện thoại của bên đoàn làm phim nên vội vã nghe máy.

“A lô, Ninh Tịch, cứu mạng!!!”

“Anh là….”

“Tôi là Lục Cảnh Lễ, cô mau đến Bạch Kim Đế Cung một chuyến, Tiểu Bảo xảy ra chuyện rồi!’

Cái gì? Tiểu Bảo làm sao?” Ninh Tịch căng thẳng.

“Tóm lại là chuyện gấp lắm rồi, cô mau đến đây, mau đến đây đi…. Anh Hai, anh Hai, anh bình tĩnh một chút…. Tiểu Bảo nó vẫn còn nhỏ mà…. Tiểu Bảo, Tiểu Bảo cái đó không được đập….. a…..”

Lục Cảnh Lễ nói rất nghiêm trọng, đầu bên kia điện thoại còn vang lên tiếng đập phá, đổ vỡ, Ninh Tịch càng thêm căng thẳng, vội vàng vừa thay quần áo vừa nói: “Tôi đến ngay lập tức!”

Cô không biết bản thân mình làm sao nữa, vừa nghe thấy Tiểu Bảo có chuyện là đã không thể ngồi yên được nữa rồi.

Rõ ràng chỉ mới quen có vài ngày, trong thâm tâm lại luôn luôn nhớ đến, không quên đi được.

Nhà cô cách Bạch Kim Đế Cung rất xa, lái ô tô cũng mất độ khoảng 40 phút, Ninh Tịch lo rằng lâu như thế sẽ xảy ra chuyện không hay, liền dắt chiếc moto của cô từ trong gara ra ngoài, phóng như vũ bão đến đó.

Quãng đường hơn bốn mươi phút bị cô rút ngắn còn hơn chục phút.

Chắc Lục Cảnh Lễ đã báo trước với bảo vệ, Ninh Tịch chỉ cần nói tên bảo vệ liền để cô vào trong, đến trước căn nhà số 8 đã có nữ hầu đứng đợi sẵn ngoài cửa.
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Để tiện lái xe, cô mặc một bộ quần áo bó sát bằng da màu đen. Sau khi tới nơi, cô liền tháo mũ bảo hiểm trên đầu xuống, mái tóc đen dài đổ xuống vai, đẹp đến mức người ta líu lưỡi.

Nhìn thấy cô xuất hiện Lục Cảnh Lễ suýt thì không kìm được mà huýt sáo tán thưởng.

“Lục Kình Vũ, con tưởng là ba không dám đụng vào con thật đấy à?” Trong một góc của phòng khách, Lục Đình Kiêu túm chặt lấy cậu con trai đã hết đường chạy, thằng nhóc đang giãy giụa trong lòng anh, như một con thú non đang giận giữ điên cuồng xoè vuốt cào cấu.

“Không được làm thế!” Ninh Tịch nhìn thấy cảnh này vội vã lao đến, giằng lấy Tiểu Bảo về phía cô.

Tiểu Bảo ngầng đầu lên nhìn người vừa mới đến, ngây người ra trong giây lát, sau đó hai mắt đỏ bừng lên, chui tọt vào lòng Ninh Tịch, dính chặt lấy cô không chịu buông ra.

Nhìn thấy bánh bao nhỏ hôm qua vẫn còn đáng yêu mềm mại giờ phút này trên mặt tràn đầy sợ hãi, cả người run rẩy, Ninh Tịch đau lòng muốn chết.

Cơn tức trỗi dậy, giờ thì cô cũng chẳng thèm quan tâm người trước mặt mình là đại boss đáng sợ nữa, nói liền một chặp: “Ngài Lục, tôi biết tôi là một người ngoài không có lập trường để nói cái gì cả, nhưng tôi vẫn phải nói với ngài một câu, cách thức giáo dục con của ngài có vấn đề, trẻ con luôn cần sự quan tâm ấm áp nhất huống chi tình trạng của Tiểu Bảo lại đặc biệt như vậy, không chịu được kích thích, lại không có mẹ ở bên cạnh, ngài nên nhẫn nại một chút, bao dung một chút mới đúng chứ, tại sao lại có thể hung ác với thằng bé như vậy? Ngài không nhìn thấy thằng bé sợ đến mức nào ư? Thế mà ngài còn muốn đánh nó?”

Lục Đình Kiêu: “Là lỗi của tôi.”

Lục Cảnh Lễ: “….” Ha ha

Nghe thấy ông anh nhà mình dứt khoát nhận sai như thế, Lục Cảnh Lễ chỉ còn biết cười ha hả.

Lúc em bảo với anh cách dạy con của anh có vấn đề thì anh quay sang chửi luôn, người ta vừa mới mở miệng thì sao anh lại ngoan như cái gì ấy!

Sau khi Ninh Tịch đến Tiểu Bảo như thể một con cún con tìm được chủ của mình, gọi một cái là ngoan ngoãn nghe lời, so với cái dáng vẻ sư tử con phát cuồng lúc nãy cứ như là hai người, ngoan ngoãn để Ninh Tịch dắt về phòng.

Trên sofa, Ninh Tịch nhẹ nhàng vuốt ve cái đầu nho nhỏ của Tiểu Bảo trấn an: “Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì? Sáng hôm nay vẫn còn tốt lắm cơ mà?”

Lục Cảnh Lễ thở dài nói: “Còn có thể là chuyện gì nữa, Tiểu Bảo nó nhớ cô, muốn gặp cô, anh tôi không cho. Muốn gọi điện thoại cho cô, anh tôi cũng không cho, sợ nó quấy rầy cô. Thế là thằng bé bắt đầu lăn ra ăn vạ, chạy loạn khặp nơi, đập tan hoang cả cái phòng khách, anh tôi không muốn dung túng khiến thằng bé có thói quen xấu, rồi thì... như những gì cô vừa thấy đấy.”

"Chỉ là vì không cho nó gặp tôi với gọi điện cho tôi?” Ninh Tịch cảm thấy khó có thể tiếp nhận. Tuy rằng Lục Đình Kiêu đã từng nói là Tiểu Bảo rất ỷ lại cô, nhưng sự ảnh hưởng của cô có lớn đến thế ư?

“Thế cô cho là gì? Cô cũng coi thường sức ảnh hưởng của bản thân mình quá rồi!” Lục Cảnh Lễ thấy cô không hiểu, liền liến thoắng kể một lô một lốc các kiểu: “Có còn nhớ cái hôm ở trong cái nhà kho đó không, lúc cô hôn mê bất tỉnh, Tiểu Bảo không cho phép ai động vào cô, cuối cùng anh Hai tôi phải đích thân ôm cô đi bệnh viên đấy…..”

Ninh Tịch vô thức liếc về phía Lục Đình Kiêu một cái, moá, Lục Đình Kiêu thế mà tự mình ôm cô đến bệnh viện….?

“Còn cả lúc ở bênh viện nữa, Tiểu Bảo tỉnh lại không thấy cô đâu cứ nghĩ rằng cô đã chết rồi, ngay lúc đó liền mất kiểm soát không khống chế được, suýt nữa thì nhảy lầu, anh tôi đưa tờ giấy cô viết cho nó xem nó mới bình tĩnh lại. Tối hôm qua Tiểu Bảo vì muốn gặp cô mà tuyệt thực uy hiếp anh tôi. Còn tối ngày hôm nay, vì một cuộc điện thoại của cô mà thằng bé ăn no quá, kế sách tuyệt thực không dùng được nữa cho nên mới có cái cảnh vừa nãy….”

Hả, ăn no quá à? Quả thật tối nay cô có bảo thằng bé ăn nhiều một tí, thế mà thành lỗi của cô luôn rồi à?
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Lượng tin tức mà Lục Cảnh Lễ vừa mới tiết lộ quả thực là quá nhiều, Ninh Tịch mất nửa ngày mới hiểu hết được.

Cô nhìn bánh bao nhỏ đang dính chặt lấy mình: “Tiểu Bảo, con vì muốn găp cô nên mới đập phá lung tung như thế này sao?”

Tiểu Bảo gật đầu.

Ninh Tịch nhíu mày: “Con có biết làm thế là sai không?”

Tiểu Bảo lắc đầu.

Giờ Ninh Tịch mới hiểu tại sao Lục Đình Kiêu lại nghiêm khắc đến như thế, đứa trẻ này bị người lớn trong nhà nuông chiều quá mức rồi, nó cảm thấy tất cả mọi chuyện đều phải đúng theo ý nó, đấy là chuyện đương nhiên.

Ánh mắt của Ninh Tịch dần trở nên nghiêm túc: “Thế bây giờ cô nói cho con biết nhé, con làm thế là sai rồi, chỉ có những đứa trẻ hư mới làm như vậy. Sau này không được làm thế nữa biết chưa?”

Tiểu Bảo gật đầu. Vẻ mặt của Lục Đình Kiêu lúc này hơi khó để miêu tả.

Tính Tiểu Bảo tuy ương ngạnh nhưng chỉ cần là chuyện thằng bé đã gật đầu đồng ý thì nhất định nó sẽ làm được.

Bởi vì cái thói quen xấu này mà chỉ cần hơi không vừa ý một chút là Tiểu Bảo lại tuyệt thực, tự nhốt mình ở trong phòng thậm chí là đập phá lung tung, Tiểu Bảo không nghe vào thì bác sĩ tâm lý không có cách nào khuyên bảo được.

Còn về phần cưỡng ép bắt nó sửa lại, hai cụ trong nhà lại không nỡ, lần nào cũng chỉ làm đến một nửa rồi lại xót cháu, nó muốn cái gì cũng cho nó hết.

Sự ảnh hưởng của Ninh Tịch đối với Tiểu Bảo dường như còn nặng hơn những gì anh tưởng tượng, đối với chuyện này, anh đương nhiên là rất vui vẻ.

Ninh Tịch chỉ cho cậu nhóc đâu là đúng đâu là sai, rồi sau đó liền dịu dàng dỗ nó đi ngủ: “Ừm, hôm nay cô hát bài khác cho con có được không?”

Tiểu Bảo ngoan ngoãn gật đầu.

“Khụ khụ, để cô nghĩ xem nên hát bài gì nào…. có rồi! Hồ lô oa, hồ lô oa, trên một dây leo nở bảy đoá hoa, bão táp mưa sa cũng không sợ, la la la la la la la….

Lục Cảnh Lễ đứng dựa vào khung cửa tí nữa thì ngã dập mặt, “Với trí thông minh của Tiểu Bảo nhà mình sao lại có thể thích cái loại nhạc thiếu nhi ấu trĩ thế này chứ!”

Kết quả, anh càng nghe càng thấy hay, mà càng kinh ngạc hơn là, ông anh ruột của anh cũng thích nghe……

Cuối cùng cũng dỗ được cậu nhóc đi ngủ, Ninh Tịch vươn vai duỗi người: “Tôi sắp hát hết sạch những bài hát tôi biết rồi ……”

Lục Cảnh Lễ dở khóc dở cười: “Cô sao cứ phải hát nhạc thiếu nhi làm gì, hát cái khác cũng được mà! Mấy cái bài này khiến tôi sởn hết cả da gà!”

Ninh Tịch lấy dây cột tóc trên cổ tay buộc hết tóc lên, khẽ nhướng đôi mắt phượng: “Cái khác ấy hả? Ngoài nhạc thiếu nhi ra, những bài mà tôi biết đều không dành cho trẻ con!”

Vừa mới nói dứt lời, thoáng cái trong đầu Lục Đình Kiêu đã hiện lên hình ảnh đôi tay mềm mại của cô đang…..

Lục Cảnh Lễ nghe thế liền phấn khích: “Hahahaha, có thật không? Bài gì thế, hát tôi nghe xem nào!”

Lục Đình Kiêu liếc cho anh ta một cái.

Lục Cảnh Lễ ngay lập tức trở nên quy củ, trong bụng oán thầm ông anh Hai hẹp hòi!

“Vừa nãy cô đang ở gần đây sao?” Lục Đình Kiêu hỏi.

Bằng không sao cô có thể đến đây nhanh thế được.

“Không phải, lúc nãy tôi vẫn đang ở nhà trọ, tôi cưỡi moto phóng đến đây đấy! Nhanh lắm đúng không?” Ninh Tịch đắc ý.

Thảo nào cô lại ăn mặc thành như vậy. Cách ăn mặc hôm nay của cô đúng khiến người ta kinh diễm, hôm qua cô như một tinh linh bảo thủ khép kín mà hôm nay lại như một yêu tinh tự do phóng khoáng.

“Rất nguy hiểm.” Lục Đình Kiêu vẻ mặt không đồng ý, sau đó lạnh lùng liếc sang Lục Cảnh Lễ, dám tự chủ trương gọi Ninh Tịch đến đây.

“Không sao đâu, tay lái của tôi vững lắm!” Ninh Tịch không để ý xua tay nói, sau đó cô ngáp một cái: “Nếu như Tiểu Bảo đã không có việc gì nữa thì tôi về đây!”

Nói rồi chuẩn bị đi về, Lục Đình Kiêu đột nhiên mở miệng: “Cô Ninh, tôi có một đề nghị hơi quá đáng.”

Thoát khỏi trạng thái giận dữ, Ninh Tịch ngay lập tức khôi phục dáng vẻ sợ sệt ban đầu, cung cung kính kính: “Cần gì ngài cứ nói, chỉ cần tôi có thể làm được tôi sẽ làm.”

Nhà họ Lục ngoài sáng trong tối đều rất có thế lực, Lục đại ma vương lại là người chỉ cần trái ý là thấy máu ngay.

Lục Đình Kiêu nhìn con trai trong phòng ngủ, ánh mắt có chút trầm trọng: “Lần vô tình bị nhốt trong nhà kho đợt trước, Tiểu Bảo phải chịu kích thích nghiêm trọng hơn những gì mà tôi tưởng tượng rất nhiều, bây giờ chỉ có cô mới có thể trấn an nó, trước khi Tiểu Bảo khôi phục lại trạng thái bình thường, tôi hy vọng cô Ninh có thể tạm thời chuyển đến đây ở một thời gian.”

Nghe xong những gì anh nói, Ninh Tịch ngẩn ra: “Hả?…… bảo tôi chuyển đến đây á…”
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
“Đúng thế.”

Ninh Tịch khó xử vò đầu bứt tóc: “Chuyện này….không thích hợp lắm đâu? Nếu như Tiểu Bảo cần đến tôi lúc nào, tôi đều có thể sẵn sàng chạy qua được mà!”

Lục Đình Kiêu vẻ mặt mệt mỏi vuốt vuốt điểm giữa mi, “Cái gì cũng có thể phát sinh chuyện ngoài ý muốn, đặc biệt là buổi tối, nhỡ đâu có tình huống phát sinh bất thình lình, cô lại phóng đến đây như thế này, quá nguy hiểm. Còn thân phận của tôi cũng không tiện đưa Tiểu Bảo đến tìm cô. Tôi biết yêu cầu này là làm khó người khác, nhưng lấy thân phận là người làm cha tôi vẫn hy vọng có thể tranh thủ đôi chút, mong cô có thể đồng ý.”

Ninh Tịch đau đầu.

Nếu như Lục Đình Kiêu dùng quyền lực để ép cô, cô chắc chắc sẽ quay ngoắt đi thẳng luôn, nhưng anh ta lại thành khẩn mà nhờ vả cô như thế, đặc biệt còn dùng gương mặt tuyệt đẹp đó nữa, đối diện với cái gương mặt này quả thực cô không thể từ chối nổi mà!

Vào lúc này, Lục Cảnh Lễ đứng bên canh đang dùng ánh mắt bái phục nhìn ông anh nhà mình.

Cao tay nha!

Thật không ngờ được anh Hai lại cao tay đến thế, mở hẳn một con đường máu trên mặt trận cưa đổ Ninh Tịch.

Sự tồn tại của Tiểu Bảo không những không trở thành cản trở của anh mà ngược lại lại biến thành trợ lực lớn nhất của anh.

Đúng vào lúc này, choang một cái, cái đèn để trên tủ đầu giường rơi xuống vỡ toang, Tiểu Bảo đột nhiên mặt đầy kinh hoảng nhảy xuống khỏi giường.

Mãi cho đến khi nhìn thấy Ninh Tịch, nét hoảng sợ trong mắt của cậu bé mới dịu đi, lao như tên bắn về phía cô, ôm chầm lấy đùi cô.

Ánh mắt sợ hãi đó, khiến người khác thấy mà đau lòng.

Ninh Tịch vội vàng cúi xuống: “Bảo bối, sao lại tỉnh dậy thế con?”

Thằng bé vùi đầu vào ngực cô, cánh tay mềm mềm nho nhỏ nhất quyết ôm chặt lấy cổ cô.

“Ngoan nào, có cô ở đây mà, không sợ, không sợ….” Ninh Tịch vỗ vỗ vào lưng thằng bé, ngửi mùi sữa thơm thơm trên người cu cậu, tâm trạng cô cực kì phức tạp.

Cô rõ ràng là rất bài xích trẻ con, tại sao lại không ghét nổi Tiểu Bảo nhỉ…..

Ninh Tịch chỉ đành dỗ Tiểu Bảo ngủ thêm lần nữa, sau đó nhẹ nhàng đóng cửa đi ra ngoài.

Xuống dưới nhà, thấy phòng khách đã được dọn dẹp sạch sẽ.

Không hổ là người giúp việc của nhà họ Lục, không chỉ hiệu quả công việc cao lại còn rất có tố chất, đối với sự xuất hiện đột ngột của Ninh Tịch, tuy rằng cực kì tò mò nhưng không ai dám liếc ngang liếc dọc, càng không dám thì thầm lén lút, làm xong mọi việc liền yên lặng lập tức về phòng mình.

Thấy cô xuống, Lục Đình Kiêu chỉ yên tĩnh nhìn cô, không nói gì, không tạo bất cứ áp lực nào cho cô cả.

Vẻ mặt của Ninh Tịch đầy do dự, nhưng nghĩ đến cái dáng vẻ túm chặt góc áo không chịu buông ra của bánh bao nhỏ, cuối cùng cô vẫn mềm lòng, thở dài một hơi: “Được rồi, Lục tiên sinh, tôi sẽ giúp ngài chuyện này, coi như là tôi báo đáp chuyện Tiểu Bảo đã cứu tôi ra ngoài lần trước.”

Lúc này thần sắc của Lục Đình Kiêu mới giãn ra đôi chút: “Đa tạ.”

Bất cứ lúc nào Tiểu Bảo cũng có thể tỉnh lại, xem ra tối nay tôi không đi được rồi, nhưng đồ đạc của tôi vẫn còn để ở phòng trọ….” Ninh Tịch khó xử.

“Không sao, tôi bảo người đi lấy giúp cô.” Lục Đình Kiêu nói rồi dặn quản gia phái người đi sắp xếp mọi chuyện.

Lục Cảnh Lễ từ đầu đến cuối không chen vào được câu nào, trợn mắt há mồm nhìn sự việc phát triển một cách thần tốc.

Thế…. thế là ở chung rồi đấy à?!

“Em còn việc gì không? “ Lục Đình Kiêu ném cho anh ta một cái liếc xéo.

“Em lập tức cút ngay đây!” Bị anh mình ghét bỏ, Lục Cảnh Lễ lập tức biến luôn, nhanh như ma đuổi đằng sau.

Vốn tưởng là thực lực của Ninh Tịch đủ để đè chết anh ấy, nhưng hoá ra ông anh nhà mình cũng chẳng phải tay mơ.

Anh ta cuối cùng cũng biết, anh Hai nhà mình không phải là không biết tán gái, chỉ là 32 năm nay anh ấy vẫn chưa giải trừ phong ấn thôi……

Lục Đình Kiêu sai người đưa Ninh Tịch vào căn phòng sát cạnh phòng của Tiểu Bảo: "Sau này cô cứ ở đây, thích phong cách như thế nào, thì cứ nói với tôi, tôi sẽ cho người trang trí lại.”

Ninh Tịch vội vàng xua tay: “Không cần, không cần, tôi chỉ ở có mấy ngày chứ đâu phải cứ ở mãi đâu, trang trí lại làm gì cho phiền ra!”

“Không phiền đâu.”

Lục Đình Kiêu cầm một chùm chìa khoá từ tay quản gia đưa cho cô: “Đây là chìa khoá trong nhà, cô có thể vào bất cứ chỗ nào mà cô muốn. Khoá ở cửa chính là khoá điện tử, mật mã là 591414. Đây là chìa khoá của gác mái, cô nhất định phải cầm theo, Tiểu Bảo rất thích cầm chìa khoá đi trốn vào trong đó. Đây là khoá…..”

Thấy Lục Đình Kiêu chỉ còn thiếu nước cầm chìa khoá két bảo an trong nhà đưa cho cô, Ninh Tịch vội vã ngăn anh ta lại: “Từ từ, từ từ…. Lục tiên sinh, anh cũng phải có chút cảnh giác với tôi chứ! Anh không sợ tôi lén lút chuyển sạch đồ trong nhà anh đi à?”

“Em muốn chuyển cái gì? Tôi bảo người chuyển cho em.” Lục Đình Kiêu rất nghiêm túc, hoàn toàn chẳng có ý đùa giỡn một chút nào.
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
"Khụ khụ khụ..." Ninh Tịch thật sự bị đầu óc Lục Đình Kiêu đánh bại, cô vội giải thích: "Tôi chỉ đùa thôi... đùa thôi..."

Lục Đình Kiêu đưa chìa khóa thành nghiện, anh lại tiện tay đưa cho cô một chìa khóa nữa: "Chỗ này khó bắt xe lắm, cô đi làm sẽ không tiện, cô cứ lái chiếc xe này đi."

Ninh Tịch: "............"

Tại sao......

Tại sao cô chỉ ở tạm một thời gian thôi mà lại có cảm giác như đang được bao dưỡng thế này?

Ặc, không đúng, nếu là bao dưỡng thì cũng phải là giấu ở bên ngoài chứ, làm gì có chuyện được đưa tất cả chìa khóa nhà chính như này, ngay cả con trai ruột cũng quăng cho cô?

Sặc, làm như vợ chồng mới cưới không bằng…

Tự nhiên nhớ đến lần đầu gặp mặt, Lục Đình Kiêu cũng bất thình lình cầu hôn cô...

Cô tự thấy bản thân cũng khá hiểu đàn ông, nhưng mà đối diện với người này, cô như đứng trước một hệ thống tường lửa cao cấp, hoàn toàn không thể vượt qua được.

Nhất thời mềm lòng đồng ý ở lại cũng không biết là phúc hay là họa...

Tối nay, vì tình trạng của Tiểu Bảo quả thật không được tốt, để đề phòng có chuyện gì xảy ra, Ninh Tịch đành túc trực bên giường Tiểu Bảo trông cậu bé ngủ.

Nửa đêm.

Có người nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào căn phòng im ắng.

Người đàn ông rón rén bước vào, ngồi xuống cạnh mép giường.

Dưới ánh đèn lờ mờ đầu giường, cô gái kia vẫn giữ tư thế vỗ về Tiểu Bảo, hơi thở thơm mát, vẻ mặt dịu dàng, đôi môi trông như anh đào mùa hạ nhẹ nhàng mở ra như đang mời gọi...

Một lát sau, một bóng đen chùm lên ánh sáng tĩnh mịch, bóng người đàn ông tiến gần lại cánh hoa đỏ thẫm kia.....

Khoảng cách hít thở được hơi thở của nhau, chỉ cần động một cái thôi là có thể "hái" được, nhưng anh lại cố gắng khắc chế, một nụ hôn dịu mát đặt lên trán cô.

Ninh Tịch, chúng ta còn nhiều thời gian.

.........

Sáng hôm sau.

Ninh Tịch vốn tưởng mình sẽ bị lạ giường, nhưng không ngờ cô lại ngủ khá ngon, cũng không mộng mị gì.

Lúc cô tỉnh dậy cũng thấy Tiểu Bảo đã dậy rồi.

Cậu nhóc đang ôm một quyển sách ngồi cạnh cô chăm chú đọc, không phát ra chút âm thanh nào.

Rõ ràng ngoan như vậy, thật không thể tưởng tượng nổi lúc bánh bao nhỏ phát điên lên lại...

"Bảo bối, chào buổi sáng~" Ninh Tịch ôm chăn ngồi dậy, cô niềm nở bắt chuyện với cậu nhóc.

Tiểu Bảo lập tức vui mừng ngẩng lên, tuy không nói gì, sắc mặt cũng không có gì thay đổi nhưng Ninh Tịch có thể cảm nhận được từ đôi mắt biết nói của cậu bé rằng tâm trạng của cậu đang rất tốt.

Ninh Tịch buồn cười vươn tay tóm tóm nhúm tóc bù xù trên đầu bánh bao nhỏ: "Hôm nay cô không có việc gì, có thể ở nhà với con cả ngày rồi!"

Vừa dứt lời, trông bánh bao nhỏ có vẻ càng vui hơn, thậm chí còn hơi hơi mỉm cười.

Bé con đáng yêu đến hộc máu, cô không nhịn được liền ôm lấy gương mặt tròn trịa của cậu mà nhéo: "Bảo bối, con cười nhiều hơn đi, con cười lên thật sự là đáng yêu lắm đấy!"

Đánh răng rửa mặt xong, cô xuống nhà, bữa sáng đã được chuẩn bị xong.

Ninh Tịch không thấy Lục Đình Kiêu đâu, quản gia và người giúp việc cũng không bảo cô đợi anh ăn cùng, nên Ninh Tịch nghĩ anh đã tới công ty rồi.

Ăn xong, Ninh Tịch vốn còn đang lo không biết nên chăm sóc trẻ con thế nào, lỡ cô chăm không tốt thì làm sao...

Kết quả, điều cô lo lắng đã không xảy ra.

Cả buổi sáng, cô nằm trên sofa xem phim truyền hình, còn Tiểu Bảo thì nằm bò trên bàn bên cạnh xem sách hoặc vẽ vời, hai người chẳng ai làm phiền ai, chung sống rất hòa hợp với nhau.

Trong lúc đó, người giúp việc có vào một lần, chỉ mang chút đồ ngọt và hoa quả tới, cử chỉ vô cùng nhẹ nhàng, như sợ sẽ làm ồn tới cậu.

Xem ra Tiểu Bảo thường ngày rất thích yên tĩnh.
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Trong góc, lão quản gia đang lẳng lặng quan sát một lớn một nhỏ trong phòng khách.

Ông chợt phát hiện Ninh Tịch không phải là loại người tốn công tốn sức để bày mưu tính kế nịnh nọt Tiểu thiếu gia như ông tưởng tượng, cô chỉ chăm chú xem phim truyền hình cả một buổi sáng.

Còn Tiểu thiếu gia vẫn đọc sách vẽ tranh như thường ngày, nhưng nếu quan sát kĩ thì có thể phát hiện thỉnh thoảng cậu nhóc sẽ len lén nhìn Ninh Tịch, vẻ mặt vừa sinh động lại vừa yên tâm.

Chắc là vì những cô gái xinh đẹp dễ khến người ta không có cảm giác an toàn, lão quản gia vừa thấy Ninh Tịch đã cảm thấy không yên tâm, ông sợ Đại thiếu gia nhà ông bị cô lừa.

Dựa vào những gì trước mắt, xem ra cô gái này cũng khá an phận, chỉ là không biết là có thể nhẫn nhịn được tới bao giờ thôi...

Phải biết trong thành phố này có biết bao cô gái đang nhòm vào vị trí Lục thái thái như hổ rình mồi, nghĩ trăm phương nghìn kế chỉ để làm mẹ kế của Tiểu Bảo.

Chính vì thế mà hai năm trước đã xảy ra cái chuyện tồi tệ kia, hại Tiểu thiếu gia nhà ông...

Thế nên lần này khi thấy Đại thiếu gia tin tưởng cô gái này như vậy, Nhị thiếu gia cũng không ngăn cản, thậm chí Tiểu tiểu gia cũng thích cô ấy, ông thật sự cảm thấy rất thấp tha thấp thỏm, không thể không phòng bị được.

Bất giác, hai tiếng đồng hồ trôi qua.

Ninh Tịch cũng đã xem được kha khá, Tiểu Bảo cũng đã vẽ xong, cậu nhóc lững chứng đi tới đưa cho cô xem.

Ninh Tịch ngẩng lên nhìn, kinh ngạc vô cùng: "Bức... bức tranh này là vẽ cô sao?"

Nhìn không ra, Tiểu Bảo trông có vẻ yên tĩnh mà vẽ vời lại mang trường phái Dã thú thế này.

Đặc điểm của các họa sĩ theo trường phái Dã thú là đều thích dùng màu sắc tươi sáng, sử dụng nhiều sắc màu kết hợp các đường nét thẳng và thô để tạo ra những bức tranh mạnh mẽ, để diễn tả nội tâm của mình.

Tuy nhân vật trong bức tranh kia có kết cấu khá lạ lùng, nhưng lại nắm rõ được đặc điểm của nhân vật, thế nên Ninh Tịch vừa nhìn đã nhận ra ngay người trong tranh là mình.

Tiểu Bảo ôm bức tranh gật gật đầu, trông hơi căng thẳng, hình như sợ cô sẽ không thích.

"Thật… quá là đẹp luôn! Cô có thể chụp lại làm màn hình điện thoại được không?" Ninh Tịch không phải vờ khen Tiểu Bảo mà cô thật sực rất thích tranh của trường phái Dã thú, cô thích màu sắc mạnh mẽ đối lập như thế này. Hơn nữa theo như những gì cô hiểu về trường phái nghệ thuật này thì tiêu chuẩn của Tiểu Bảo cũng đã đạt tới cấp đại sư luôn rồi!

Tiểu Bảo hơi ngượng ngùng mím mím môi, dúi thẳng bức tranh vào lòng cô.

Ninh Tịch chỉ vào mình: "Muốn tặng cô?"

Tiểu Bảo gật đầu.

"Cảm ơn con! Cô thật sự rất thích!" Ninh Tịch ôm bánh bao nhỏ, hôn một cái lên gương mặt mềm mại của cậu nhóc.

Bánh bao nhỏ ngẩn ra, rồi lại đỏ mặt, cặp mắt ngây ngô càng có thêm sức sống.

Một lớn một nhỏ ở chung với nhau rất vui vẻ, Ninh Tịch nghe thấy trên lầu truyền tới tiếng bước chân.

Cô ngẩng lên nhìn về phía tiếng động truyền tới, không ngờ lại thấy Lục Đình Kiêu, anh vẫn đang mặc đồ ở nhà, tóc tai vẫn còn lôi thôi, thần tình mệt mỏi đi từ trên gác xuống...

Bộ dạng cấm dục thường ngày của Lục Đình Kiêu tuy rất mê người, nhưng dáng vẻ biếng nhác này lại có lực sát thương lớn hơn, sexy hết thuốc chữa luôn.

Ninh Tịch ngẩn ngơ nửa ngày mới kịp phản ứng lại: "Ngài Lục, hôm nay ngài không đi làm sao?" Hôm nay chẳng phải là thứ hai à?

"Ừ, hôm nay tôi nghỉ." Lục Đình Kiêu gật đầu.

Ninh Tịch nghĩ cũng khó trách, anh vừa mới dồn toàn tâm toàn sức để kí kết thành công một hợp đồng lớn, nghỉ ngơi một thời gian cũng là chuyện bình thường.

Hóa ra Lục đại Boss cũng ngủ nướng, không hiểu sao cô lại thấy khoảng cách giữa hai người như kéo gần lại hơn một chút...
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top