[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
“Ai đến vậy??” Giang Mục Dã không nén nổi tò mò nhìn về phía Trương Nhuệ, nãy giờ mắt anh ta cứ giật giật liên hồi…..

Trương Duệ vội vội vàng vàng giải thích cho bọn họ nghe: “Lát nữa Tổng giám đốc của tập đoàn Lục Thị Lục Đình Kiêu sẽ đến đây thị sát, đạo diễn đã đi đón rồi, độ quan trọng của cảnh quay lần này không cần tôi nói cho hai người nữa rồi đúng không? Thế nên hôm nay nhất định phải diễn cho thật tốt biết chưa?”

Ninh Tịch ngây ra: “Lục Đình Kiêu? Phó đạo diễn, có phải là ông nhầm rồi không? Phải là Lục Cảnh Lễ mới đúng chứ?”

“Không sai đâu! Lục Cảnh Lễ cũng đến! Mau đi chuẩn bị đi!” Trương Nhuệ nói rồi vội vàng chạy đi dặn dò những nhân viên khác trong đoàn.

Ninh Tịch ngoáy ngoáy lỗ tai: “Lông vàng, vừa nãy tôi không nghe nhầm đấy chứ? Phó đạo diễn bảo là Lục Đình Kiêu sẽ đến?”

“Bà không nghe nhầm đâu, tôi cũng nghe thế đấy.” Mặt của Giang Mục Dã sầm sa sầm sì.

Mẹ! Thảm nào anh lại cứ có dự cảm không lành!!!

Trương Nhuệ vội vàng đi dẹp hiện trường, đuổi hết những người không liên quan đi, sau đó nhanh chóng chuẩn bị ghế ngồi, ô che, đồ uống sẵn sàng. …

Một lúc sau, người cuối cũng cũng xuất hiện.

Dẫn đầu là Lục Đình Kiêu - gương mặt điển trai, vest đen giày da, khí thế bức người, Lục Cảnh Lễ lắc lư theo sau, vây quanh hai người là những nhân vật quan trọng của đoàn làm phim, Vương Thái Hòa đang thao thao bất tuyệt giới thiệu về đoàn làm phim cùng với tiến độ của công việc…

Quách Khải Thắng nhiệt tình đưa hai người đến vị trí quan sát tốt nhất: “Lục tổng, Nhị Thiếu! Hôm nay hai vị đến quả thật đúng lúc, cảnh quay ngày hôm nay rất đặc sắc!”

“Thế à? Cảnh hôm nay là cảnh gì vậy?” Lục Cảnh Lễ ném một quả nho vào miệng, có chút hứng thú hỏi.

Quách Khải Thắng thao thao bất tuyệt một hồi về tình tiết trong kịch bản: “…. Sau khi thay đổi kịch bản chỉ còn duy nhất một cảnh hôn này thôi, chúng tôi sẽ cố gắng đạt được hiệu quả hoàn mỹ nhất….”

“Ôi má ơi….” Lục Cảnh Lễ lau mồ hôi --- Cái định mệnh nhà nó! Thế mà lại là cảnh hôn!!!

Vừa mới đến đã gặp đúng phải cảnh hôn, hơn nữa hình như còn là cảnh hôn của cái hôm mưa đá nhân tạo nữa chứ! Cái số này đúng là! Cạn cmn lời luôn rồi!

Từ đầu đến cuối Lục Đình Kiêu vẫn không tỏ vẻ gì, anh tuy ngồi ở đây nhưng lại khiến cho người ta có cảm giác hồn anh không ở đây, chẳng nói năng gì cũng chẳng chú ý tới tình hình xung quanh..

Quách Khải Thắng có chút lúng túng, dù sao ông cũng đã sớm nghe đồn về tính tình của vị này, cho nên cũng không để ý, nói tiếp: “Diễn xuất của Ninh Tịch và Giang Mục Dã đều rất tốt, hiếm có một cái nữa chính là bọn họ phối hợp với nhau rất ăn ý, những cảnh quay chung của bọn họ trên cơ bản chỉ cần một lần là hoàn thành!”

Trong lòng Quách Khải Thắng đang nghĩ, ông khen nghệ sĩ của công ty bọn họ chắc là không sai đúng không?

Lục Đình Kiêu ngồi ngay ngắn trên ghế, tiện tay đón lấy chén trà Lục Cảnh Lễ đưa đến, nhẹ nhành thở ra hai chữ: "Thế sao?”

“Đúng thế, đúng thế! Không biết ngài có xem tin tức giải trí hay không, hai cảnh quay hôm qua khó như thế mà bọn họ chỉ cần một lần là qua…” Quách Khải Thắng tiếp tục lải nhải, càng nói lại càng cảm thấy sống lưng mình lành lạnh….

Lục Cảnh Lễ khẽ ho một tiếng, kịp thời chặn đề tài này lại: “Được rồi được rồi, bắt đầu đi!”

“Được được, chúng ta bắt đầu thôi!” Quách Khải Thắng như được đại xá vội vàng chạy đi chuẩn bị.

“Bộ phận ánh sáng, máy quay… Mọi người chuẩn bị nào! Các diễn viên vào vị trí!”

Mọi nhân viên trong đoàn đều nơm nớp lo sợ chuẩn bị mọi thứ, chỉ sợ có cái gì không ổn, mẹ ơi, Đại boss đang đích thân quan sát đấy!

Lục Đình Kiêu bận rộn trăm bề, đâu ra thời gian quản lý mấy việc lặt vặt của công ty, huống chi là còn đích thân đến quan sát, đây là chuyện trước giờ chưa từng có! Sau này mang chuyện này đi lấy le với bạn chắc mát mặt lắm!
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Cảnh quay đã chuẩn bị xong xuôi, hai diễn viên chính cũng đi ra từ khu nghỉ.

Khoảng khắc Ninh Tịch mặc một bộ nam trang đen đỏ xen kẽ, đẹp trai ngời ngời bước ra…..

Quách Khải Thắng cũng không biết có phải mình nhầm hay không, ánh mắt mọi thứ đều là vô hình của Lục Đình Kiêu trong thoáng chốc đã có tiêu cự…..

Ninh Tịch đứng từ xa liếc về phía Lục Đình Kiêu và Lục Cảnh Lễ, ngay lập tức nhận được hồi âm của Lục Cảnh Lễ, anh ta chỉ chỉ vào cái điện thoại trong tay mình, ý bảo anh Hai biết hết cả rồi.

Ánh mắt của Ninh Tịch từ từ chuyển đến người của Lục Đình Kiêu, ánh mắt đầy tính xâm lược của anh khóa chặt lấy cô, giống như dã thú săn mồi trước khi mùa khô đến.

Thư kí trường quay vừa hô action, Ninh Tịch lập tức xốc lại tinh thần, vội vã điều chỉnh trạng thái bắt đầu nhập vai...

Sau khi Mạnh Trường Ca tức giận cãi vã với Tôn Hoán Khanh rồi bỏ đi, sắc trời càng ngày càng tối, tìm mãi không thấy người đâu, Tôn Hoán Khanh càng lúc càng sốt ruột.

Mạnh Trường Ca thực ra đã sớm phát hiện ra Tôn Hoán Khanh nhưng nàng cố tình không xuất hiện, tinh nghịch đi theo sau Tôn Hoán Khanh, nhìn dáng vẻ vì mình mà sốt ruột vội vã của chàng, trên khuôn mặt anh khí hiện lên vẻ yêu kiều nữ tính hiếm thấy.

Ninh Tịch thể hiện vẻ ngây ngô e lệ của thiếu nữ đang yêu cực kì chuẩn xác.

Cuối cùng Mạnh Trường Ca có chút không nỡ nhìn Tôn Hoán Khanh lo lắng như thế, khi Tôn Hoán Khanh sắp tuyệt vọng đến nơi thì nàng đội một chiếc mặt nạ quỷ mua ở một gánh hàng rong bên đường, nhào đến sau lưng vỗ mạnh một cái lên vai chàng, giọng nói đắc ý lại hân hoan:

“Tôn đại phu, ngươi đang tìm ta sao?”

“Giang Mục Dã đầu tiên là ngây ra, sau đó trên khuôn mặt là sự vui mừng đến phát điên, kích động đến mức ôm chặt cô vào lòng: “Trường Ca……”

Phản ứng đầu tiên của Lục Cảnh Lễ không phải là tiếp tục xem tiếp mà quay sang nhìn ông anh mình, sau đó... kinh hoảng gỡ tay anh Hai mình ra: “Anh, anh ơi, nhẹ chút, nhẹ chút, cái cốc này là thủy tinh đó, không phải hợp kim titan đâu, nhớ này... đây chỉ là diễn... chỉ là diễn mà thôi…”

Còn chưa nói hết câu, crack… một phát, cái ly đã nứt luôn một đường…

Lúc này, Ninh Tịch đang chầm chậm tháo mặt nạ xuống, trong đôi mắt lấp lánh phản chiếu đủ màu sắc, đầy yêu thương nhìn Giang Mục Dã, sau đó nghiêng người, từ từ kề sát vào anh ta…..

“Xong rồi, xong rồi, xong rồi… Lần này thì chằng có chuẩn bị gì hết rồi!” Lục Cảnh Lễ không nhịn được lấy tay che mắt, nhưng không nén nổi tò mò mà he hé những kẽ ngón tay ra để nhìn trộm.

1 giây trôi qua…

2 giây trôi qua…

3 giây trôi qua…

4 giây trôi qua....

A …..

Tình huống gì đây?

5 giây sau, Ninh Tịch vẫn không hôn được, cô đột nhiên đỡ trán: “Xin lỗi, tôi không điều chỉnh được trạng thái, lại lần nữa đi!”

Ninh Tịch thế mà lại NG??

Tất cả mọi người trong đoàn làm phim bao gồm cả hai vị đạo diễn cùng nhà sản xuất đều cực kì kinh ngạc!

Nhưng mà, bọn họ có thể hiểu được.

Khí tràng của Đại boss quả nhiên quá mãnh liệt!

Bọn họ ngồi không còn thấy áp lực chứ đừng nói gì đến Ninh Tịch.

“Không sao, không sao, chúng ta điều chỉnh tâm trạng cho tốt rồi làm lại lần nữa!” Quách Khải Thắng trấn an nói.

Tiểu Đào vội chạy đến đưa cho Ninh Tịch một chai nước: “Chị Tịch cố gắng lên!”

Ninh Tịch tu ừng ực hết chai nước.

Giang Mục Dã đứng bên cạnh liếc cô một cái: “Không ngờ cũng có lúc bà luống cuống cơ đấy!”

Sắc mặt của Ninh Tịch kém cực kì: “Đừng có mà ngồi đấy nói mát! Cậu của ông đáng sợ đến mức nào ông còn không biết hay sao, tôi đố ông phát huy được như bình thường dưới ánh mắt như đòi mạng của anh ta đấy!”
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Rất nhanh, lần quay thứ hai bắt đầu.

Mạnh Trường Ca đứng đằng sau vỗ vai: “Tôn đại phu, ngươi đang tìm ta sao?”

Tôn Hoán Khanh quay lại ôm chặt lấy cô: "Trường Ca…”

Quách Khải Thắng: “Cắt! Ninh Tịch, chú ý một chút đến biểu cảm của mình, sao đột nhiên lại thất thần?”

Ninh Tịch: “Xin lỗi!”

Lần quay thứ ba bắt đầu.

Mạnh Trường Ca: “Tôn đại phu, ngươi đang tìm ta sao?”

Tôn Hoán Khanh: “Trường Ca…”

Quách Khải Thắng: “Cắt! Ninh Tịch, thời gian cô nhìn đối phương quá dài rồi, nhiều nhất là 3 giây sau đó liền hôn luôn, biết chưa?”

Ninh Tịch: “Vâng.”

Lần quay thứ tư

Quách Khải Thắng: “Ninh Tịch, biểu cảm của cô sao cứng thế! Cô nhìn đi đâu vậy?”

Lần thứ năm…

Lần thứ sáu…

……

Cuối cùng, Ninh Tịch NG liên tiếp sáu lần!

Sau cùng ngay cả Giang Mục Dã cũng sắp điên, lúc quay về phòng nghỉ anh ta đi qua đi lại, phát rồ nói: “Fuck! Ông đây sắp bị bà ép thành đau tim rồi! Rốt cuộc bà có hôn được không đấy? Dứt khoát một phát cho xong đi có được không?”

Ninh Tịch vò đầu bứt tai: “Má nó! Bà đây mới đau tim này! Ông không thể bảo ông cậu của ông về được à? Cái ánh mắt đó cứ như là máy quét X quang ấy! Ai mà hôn cho nổi!”

Giang Mục Dã hừ lạnh một tiếng: “Cậu tôi đến đây vì bà, tôi làm gì có cách nào để ông ấy quay về!”

Ninh Tịch lôi bộ tóc giả trên đầu ra vứt cái xoạch lên bàn, “Mẹ nó chứ! Bà đây đúng là đen như chó!”

“Khụ… này này, chú ý hình tượng của bà đấy…” Thấy Ninh Tịch sắp mất kiềm chế, Giang Mục Dã nhắc nhở.

Có thể thấy, áp lực phải chịu của Ninh Tịch là rất lớn.

Anh ta chưa bao giờ thấy cô trong trạng thái nóng nảy như thế này bao giờ cả.

Nhìn từ một góc độ khác, cũng có thể nói… Sự ảnh hưởng của Lục Đình Kiêu đến cô là vô cùng lớn.

Còn lớn hơn so với những gì mà anh ta đã tưởng tượng.

Chí ít chưa một ai có thể ảnh hưởng đến trạng thái diễn xuất của Ninh Tịch.

Lúc này, Quách Khải Thắng trán đẫm mồ hôi bước vào phòng nghỉ, ông ta đến trước mặt Ninh Tịch ân cần nói chuyện với cô: “Ninh Tịch à? Rốt cuộc hôm nay cô làm sao thế? Có phải là có mặt Lục Đình Kiêu ở đó nên cô căng thẳng quá không? Bình tĩnh, nhất định phải bình tĩnh nghe chưa! Lúc này không thể hoảng loạn được!”

Ninh Tịch đầy áy náy cúi đầu: “Thật xin lỗi đạo diễn, đã khiến ông khó xử rồi!”

“Ôi, không có gì đâu, diễn viên ai mà chẳng có cảnh NG, ai biết được hôm nay boss lại đến cơ chứ, mọi người chẳng ai chuẩn bị gì! Đừng nói là cô, tất cả mọi người có mặt ai mà không căng thẳng chứ! Có cần tôi gọi quản lý của cô đến không?” Quách Khải Thắng đề nghị.

Ninh Tịch lắc đầu: “Không cần đầu, không cần làm phiền đến chị Chi Chi đâu, tôi ổn rồi, đạo diễn cứ bắt đầu đi ạ!”

“Cô có chắc chắn không?”

“Tôi chắc chắn.”

……

Ba phút sau, lần quay thứ bảy bắt đầu.

Ninh Tịch đi đến trước ống kính, nghiến răng ken két, hung hăng lườm về phía Lục Đình Kiêu một cái, ai đó dùng nắp chén gẩy gẩy lá trà trong chén, dáng vẻ nhàn nhã.

Cái gã chết tiệt này! Một trăm phần trăm là anh ta đang cố ý.

Lực sát thương còn hung tàn hơn cả mưa đá! Quả thật là thần khí NG!

“Trường Ca….” Giang Mục Dã ôm lấy Ninh Tịch. Thực ra anh ta cũng bị áp lực rất lớn đấy biết không? Mỗi lần ôm Ninh Tịch đều cảm giác sau lưng mình như thể bị vạn mũi tên xuyên thủng!

Ninh Tịch tháo mặt nạ trên mặt ra, ánh mắt say đắm nhìn đối phương ba giây, sau đó từ từ kề sát vào Giang Mục Dã…..

Đến đây mọi thứ vẫn thuận lợi, nhưng mà lúc cô sắp thành công, ánh mắt đòi mạng đó lại một lần nữa ép cô phải thoát khỏi vai diễn khiến cô không có cách nào để tiếp tục hôn nữa.

Đáng chết!

Con ngươi của Ninh Tịch lóe sáng, ngoài dự đoán của tất cả mọi người đột nhiên cô đội lại mặt nạ.

Một giây sau, qua cái mặt nạ, bất thình lình cô đặt một nụ hôn lên môi Giang Mục Dã.
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Dưới chân cầu, trong ánh sáng nhấp nhoáng của hoa đăng, gió mát thổi nhẹ, thiếu nữ cách một cái mặt nạ hôn lên môi của người thiếu niên vẫn còn đang kinh ngạc…..

Cảnh này thế nhưng lại còn đẹp hơn, rung động hơn cả với nụ hôn trực tiếp.

“Cắt, qua!” Quách Khải Thắng kịp thời phản ứng lại, vội vã hô dừng.

“Không sai, không sai, Ninh Tịch, cô xử lý thế này, giống như kiểu ôm tỳ bà che nửa mặt, hiệu quả còn tốt hơn!” Quách Khải Thắng khen ngợi, những người khác trong đoàn đều gật đầu tỏ vẻ đồng ý.

“Quách đạo diễn hài lòng là tốt rồi.” Ninh Tịch cười gượng.

Mẹ nó chứ! Diễn một cảnh hôn ngọt ngào thắm thiết mà thôi, thế mà còn mệt hơn cả diễn cảnh đau thương, thật đúng là tốn tâm tốn sức, quá đủ rồi!

Một giây sau ánh mắt cô không tự chủ được mà liếc về phía nào đấy…

Nhà sản xuất đang thao thao bất tuyệt với Lục Đình Kiêu cái gì đó, Lục Đình Kiêu chỉ yên tĩnh ngồi tại chỗ, giống như một bức tranh có sắc thái âm trầm trong lâu đài cổ, không biết đã bị ngăn cách với thế giới bao lâu, trầm lặng, lạnh lẽo, cô độc, trong ánh mắt hiện lên sự tịch liêu khiến tim người ta đau nhói…

Ninh Tịch bị ánh mắt đó đả thương, vội vàng bỏ chạy.

“Ninh Tịch, cô đi đâu thế?”

“Toilet!!!”

……

Ninh Tịch cầm điện thoại, vừa đi vừa nhanh chóng nhắn tin cho Lục Cảnh Lễ hỏi thăm tình hình….

[Nhị thiếu, rốt cuộc anh Hai anh muốn làm cái gì????]

Lục Cảnh Lễ nhanh chóng trả lời lại: [Tôi làm sao mà biết được!Tối qua anh ấy xem xong tin tức có cảnh cô ôm Giang Mục Dã và bài phỏng vấn của hai người thì đã có gì đó lạ lạ rồi, sáng sớm nay thì lại thấy tin hai người hẹn nhau chơi game thâu đêm, thế là liền dẹp luôn cả cuộc họp để đến đây thị sát đấy!!]

[Anh ấy có nói với anh rốt cuộc anh ấy định làm gì không, hoặc có kế hoạch gì không? ] Ninh Tịch vội vàng hỏi, dù sao thì biết người biết ta, trăm trận trăm thắng mà.

[Tính cách của anh tôi không phải là cô không biết, chuyện như thế này sao anh ấy có thể nói cho tôi biết được?]

[Vậy… vậy anh ấy có chỗ nào là lạ không? Anh nhớ lại thật kĩ cho tôi xem nào!]

[Lạ ấy à… Hình như có một chuyện! Tối hôm qua sau khi xem tin tức về cô xong liền lạnh lùng nhìn trừng trừng đĩa củ cải trên bàn, sau đó dặn dò quản gia là sau này đừng làm món này nữa! Cô có thấy kì quái hay không? Ngay cả tôi thông minh như thế này cũng không nghĩ ra hành động đó của anh ấy là có ý gì!…]

Trong đầu Ninh Tịch lập tức xuất hiện hai chữ củ cải. Xem ra Lục Đình Kiêu đã hoàn toàn hiểu nhầm cô và Giang Mục Dã rồi!

Ninh Tịch nghĩ nghĩ một lát, lại nhắn tiếp: [Tình hình của anh Hai anh như thế nào rồi? Còn ổn không?]

Cô đã bị ép đến mức dùng tất cả trí thông minh để nghĩ ra cái cảnh hôn qua mặt nạ này đấy…

[Ổn cái gì mà ổn, lúc cô hôn thằng nhóc đó, tôi cảm giác chỗ tôi như thể là một cái hầm băng sâu hàng chục nghìn mét ở Bắc Cực ấy! cô hiểu không?]

[Ồ……]

[À đúng rồi, Tiểu Tịch Tịch, cô đang ở đâu? Cẩn thận một chút! Anh Hai tôi bây giờ không ở trong phạm vi tầm mắt tôi, cũng không biết đã chạy đâu mất rồi, tôi đoán chắc là đi bắt cô rồi, cô cẩn thận đó nha!]

Cái khoảnh khắc Ninh Tịch xem xong tin nhắn mà Lục Cảnh Lễ gửi đến, trước mặt đột nhiên tối sầm, ngay sau đó một khí thế bức người lập tức ập đến.

Một giây sau, vòng eo bị siết chặt, trong lúc trời đất quay cuồng, cô bị đẩy vào phòng vệ sinh bên cạnh, kèm theo một tiếng "rầm", lưng cô đập vào cửa đau điếng, còn chưa kịp hét lên, âm thanh vừa ra khỏi miệng đã bị hơi thở nóng rực cắn nuốt bằng sạch…

Bởi vì thiếu dưỡng khí mà đầu óc dần trở nên lơ ma lơ mơ, trong đầu Ninh Tịch chỉ còn lại một ý nghĩ duy nhất…

Fuck! Cái tên Lục Cảnh Lễ chết tiệt này! Anh cố ý chơi tôi đấy hả? Sao không nhắc tôi sớm???
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Cho tới tận bây giờ, Lục Đình Kiêu trong mắt cô vẫn là một người ga lăng, nghiêm cẩn, lịch sự, có tiết chế nhưng bây giờ nụ hôn này lại tràn ngập sự xâm lược thậm chí cả sự hủy diệt, đánh sụp tất cả những gì mà cô biết trước kia.

Thắt lưng bị siết chặt dường như sắp gãy ra đến nơi, khoang miệng quanh quẩn vị tanh mặn của máu khi đôi môi bị cắn nát, lưỡi cũng bị quấn quýt đến tê dại, cứ có cảm giác như thể mình sẽ bị ăn tươi nuốt sống đến nơi…

“Ư… Lục…” chỉ cần cô có một chút phản kháng nào sự kìm kẹp của đối phương lại gia tăng thêm, thật giống như một tên bạo quân chuyên quyền độc đoán.

Người đàn ông trước mắt như thể một dã thú nhìn thấy máu tươi mất đi lí trí, lạ lùng đến khiến cô phát hoảng…

Ninh Tịch lặng lẽ rút một cái trâm gỗ dùng để búi tóc trên đầu ra, nhanh chóng dí sát đầu nhọn của cây trâm vào cái cổ không phòng bị gì của người nọ: “Lục Đình Kiêu, anh mà còn không tỉnh táo lại, đừng trách tôi giúp anh tỉnh táo!”

Lục Đình Kiêu càng lúc càng lùi xuống dưới, nụ hôn dừng trên xương quai xanh của cô nhưng chỉ trong chốc lát, như thể đang khiêu khích cô, lại như thể không sợ gì anh lại hôn lên môi cô, không có ý gì là ngừng lại cả…

“Anh…” Nội tâm Ninh Tịch giờ phút này sâu sắc cảm nhận được sự bất lực.

Cái tên này như thể biết đọc ý nghĩ của người khác ấy.

Biết cô không thể tổn thương anh, anh biết cô… không nỡ có phải không?

Trong đầu đột nhiên nhớ đến một câu chuyện, có một cô gái đem lòng yêu một người đàn ông phải chịu lời nguyền biến thành quái vật, nhưng cô vẫn không rời bỏ anh ta, thậm chí còn vì không để anh ta làm hại dân làng rồi bị đuổi giết, lặng lẽ dùng máu thịt của mình để nuôi anh ta…

Lúc đó sau khi đọc câu chuyện này cô cảm thấy cô gái trong chuyện đúng là một đứa ngốc.

Nhưng bây giờ chính bản thân cô lại biến thành kẻ ngốc nghếch ấy.

Nụ hôn của Lục Đình Kiêu vẫn đang lưu luyến trên vành tai mẫn cảm của cô, Ninh Tịch rốt cuộc cũng có cơ hội để mở miệng vội vã nói: “Lục Đình Kiêu, anh đã quên anh đã đáp ứng gì với tôi rồi hay sao? Hay anh muốn lật lọng?”

Người đàn ông hình như cuối cùng cũng khôi phục lại chút tỉnh táo, dừng lại một lát rồi mới khàn khàn trả lời cô: “Thị sát.”

Ninh Tịch suýt chút nữa bị anh làm cho tức đến bật cười: “Thị sát? Có cái kiểu thị sát như của anh à? Anh ngồi lù lù ở đó thì ai mà đóng phim cho được?”

“Chuyên nghiệp.” Anh lại nói ra một từ khác.

“Ý anh bảo là tôi không chuyên nghiệp? Sao anh… thôi được rồi! Hôm nay quả thực tôi không chuyên nghiệp cho lắm, nhưng mà lần sau tuyệt, đối, sẽ, không, thế, nữa! Còn nữa, nếu như đến để thị sát, vậy bây giờ anh đang làm gì đây?” Ninh Tịch gằn từng chữ một.

Lục Đình Kiêu như một đứa trẻ con vừa giành lại được món đồ chơi yêu thích, ôm cô thật chặt, im lặng không nói gì.

Lúc này, tâm trạng Ninh Tịch rối bời, trong đầu toàn là những thứ đen tối mà trước đây cô luôn khống chế bản thân không được nghĩ tới hiện tại đang ùn ùn kéo đến, buộc cô phải đối mặt, buộc cô phải hạ quyết tâm…

Cứ như thế không biết bao lâu, khi cô suýt nữa thì chết chìm trong vòng tay ấm áp như mặt trời của người nọ, cuối cùng cô cũng tỉnh táo lại, hít một hơi thật sâu, cô nói: “Lục Đình Kiêu, trước đây anh cho tôi thời gian bảy ngày, không cần đợi bảy ngày đâu, bây giờ tôi có thể trả lời anh.”

“Tôi không muốn nghe.” Vẻ mặt Lục Đình Kiêu căng thẳng, lập tức cúi xuống hôn cô, muốn ngăn không cho cô nói tiếp.

Thần sắc của Ninh Tịch có chút bất đắc dĩ, cô nghiêng đầu tránh đôi môi của anh: “Lục Đình Kiêu, anh hãy nghe rõ những gì tôi nói đây.”

Dường như sợ mình do dự, Ninh Tịch nhắm mắt lại, sau đó nhìn anh nói một mạch...
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
"Lục Đình Kiêu, thật ra ngay từ đầu tôi đã nói với anh rồi, tôi đã có người mình thích, rất rất rất là thích!

Tuy là vì một số nguyên nhân nên tôi với anh ấy không thể ở bên nhau, nhưng cả đời này trong lòng tôi sẽ chỉ lấp đầy hình ảnh của anh ấy, không ai có thể thay thế được, cũng không có chỗ trống cho ai khác hết.

Dù cho người đó có tốt hơn nữa, có hoàn hảo hơn nữa cũng không thể, anh có hiểu không?"

Sống lưng Lục Đình Kiêu bỗng trở nên cứng nhắc, trong ánh mắt như thể băng tuyết đang ùn ùn kéo tới, ngón tay anh bóp mạnh cằm cô: "Nói dối! Ninh Tịch, em nói dối!"

Ninh Tịch giơ hai ngón tay lên, ánh mắt trong trẻo nhìn anh: "Vậy tôi xin thề, nếu tôi nói dối, cả đời này tôi sẽ không thể nổi tiếng, tôi sẽ bị thiên lôi đánh, ra đường bị xe tông…”

"Im miệng!!!" Lục Đình Kiêu rốt cuộc cũng không chịu nổi nữa, anh mất khống chế đẩy cửa xông ra ngoài.

Nghe thấy tiếng bước chân anh rời đi, cả người Ninh Tịch trở nên suy sụp.

Không sai...

Ninh Tịch, mày không làm sai...

Sớm đã nên như vậy rồi...

Là tại mày tham lam quá lâu…

Là tại mày lúc cần dứt lại không dứt ra...

...

Khi Ninh Tịch bình thường trở lại đi ra ngoài thì nhìn thấy một người đang yên lặng đứng dựa vào tường, ngón tay đang giữ một điếu thuốc đã đốt hết, cũng không biết đã ở đó bao lâu rồi.

"Giang Mục Dã..." Ninh Tịch hơi giật mình.

Giang Mục Dã nhả ra một vòng khói dài, rũ mắt xuống, cười khẽ một tiếng nói: "Người vừa xong bà bảo rất rất rất thích, người mà dù người khác có tốt hơn cũng không thể thay thế được, chính là Lục Đình Kiêu phải không! Ha, Lục Đình Kiêu thông minh cả một đời ai ngờ lại ngu đúng lúc mấu chốt như vậy..."

Ninh Tịch im lặng, không lên tiếng.

Giang Mục Dã quay đầu qua, lặng lẽ nhìn Ninh Tịch: "Rõ ràng là bà từ chối anh ta, nhưng sao nhìn bà trông càng thảm hại hơn thế..."

Đã lâu lắm rồi anh không thấy cô như vậy, duy nhất chỉ có một lần, hình như là vào ngày giỗ của người nào đó, khi ấy

tình trạng của cô cũng không khác lúc này là mấy, cả người như thể bị vây trong đầm lầy tối tăm, không có ánh sáng hay chút cơ hội sống nào...

Giang Mục Dã bỗng không biết nên nói gì, bực bội đốt thêm một điếu thuốc khác.

Vừa nãy, khi ở bên ngoài anh nghe thấy Ninh Tịch từ chối Lục Đình Kiêu nhưng lại không thấy vui vẻ chút nào hết, ngược lại càng cảm thấy thê lương hơn, cảm giác như một con ngựa đau cả tàu bỏ cỏ vậy.

Anh biết, Ninh Tịch đã yêu Lục Đình Kiêu rồi, yêu sâu đậm...

Nhưng, ngay đến Lục Đình Kiêu cũng không thành công, thì anh có thể làm nên trò trống gì?

Ngay một câu "Thích" cũng không dám nói ra khỏi miệng...

Giang Mục Dã thở dài, rốt cuộc đành nói ra lời nói đã chần chừ bao lâu nay: "Ninh Tịch, thật ra bà không cần thiết phải như vậy. Nếu như thật lòng thích thì đến với nhau đi!"

Vừa nói dứt lời, anh liền có cảm giác như được giải thoát.

Ninh Tịch cười khổ: "Giang Mục Dã, trước đây người ra vẻ phản đối nhất hình như là ông thì phải?"

Giang Mục Dã nhếch mày, ung dung nói: "Tôi phản đối, còn chẳng vì không muốn bà làm mợ tôi sao! Nhưng, dù sao thì bà cũng là anh em chí cốt của tôi, tôi vẫn mong bà có thể được hạnh phúc..."

Nói tới đây, anh nghiêm túc nhìn về phía cô: "Ninh Tịch, trước đây tôi không tin Lục Đình Kiêu thật lòng với bà, nhưng hiện tại... thật ra chỉ cần anh ta thật sự thích bà, anh ta sẽ không để ý tới thân phận, địa vị hay nghề nghiệp của bà đâu, anh ta cũng là người có khả năng bảo vệ bà, để bà không phải chịu ấm ức, tủi nhục!"

Sắc mặt Ninh Tịch dần trở nên u ám: "Giang Mục Dã, ông không cần nói nữa."

Nếu chỉ là thân phận, địa vị hay nghề nghiệp thôi thì tốt biết mấy?

Bất kể là thân phận, địa vị hay nghề nghiệp, chỉ cần cô còn sống cô vẫn có thể thay đổi được.

Nhưng, những chuyện đã xảy ra trong quá khứ thì sao? Cô phải thay đổi thế nào đây?

Làm sao có thể thay đổi được sự thật 5 năm trước cô bị người ta cưỡng bức, hơn nữa còn mang thai...
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Sau khi Lục Đình Kiêu từ phim trường về, Lục Cảnh Lễ liền biết đã xong hết rồi. Trời sắp sập đến nơi rồi.

Bộ dạng của anh trai anh thậm chí còn đáng sợ hơn cả năm ấy, cái năm mới tiếp quản công ty, khi đó cha tự dưng mắc bệnh nặng, mấy lần đứng giữa sự sống và cái chết, tất cả họ hàng đều nhăm nhe tới vị trí người thừa kế, thật chí có thời gian cả gia tộc của hai anh em họ đấu nhau tới ngươi sống ta chết...

Khi ấy Lục Đình Kiêu quả thật như một sát thần không có tình cảm, anh ra tay vô cùng tàn khốc, bất chấp người thân, một tay bình ổn nội loạn của gia tộc suýt chút nữa thì bị lật đổ này...

Lục Đình Kiêu lúc này như một con dã thú bừng tỉnh sau giấc ngủ say, cả người được vây bởi một tầng sát khí nguy hiểm. Lục Cảnh Lễ vốn định đi an ủi một chút, nhưng Lục Đình Kiêu vừa về đến nhà đã bắt đầu đuổi hết người giúp việc trong nhà đi, sau đó tự nhốt mình trong biệt thự, hơn nữa còn để chế độ quyền hạn tối cao, ngoài anh ra, không ai có thể vào được.

Lục Cảnh Lễ sợ anh xảy ra chuyện, thậm chí còn sợ anh cho nổ cả căn nhà, cứ lo lắng đi lòng vòng ở ngoài cửa.

Một lần đợi này là cả một đêm.

Lục Đình Kiêu vẫn không ra ngoài.

Hơn nữa, còn xảy ra tình huống xấu hơn…

Mới sáng sớm, Lục lão gia tử đã đích thân gọi tới bảo anh lập tức về nhà một chuyến, nghe giọng điệu có vẻ vô cùng không vui.

Tại nhà cũ của Lục gia.

Lục lão gia tử và Lục lão phu nhân đều đang ở trong phòng khách, hai người ngồi trên sofa, sắc mặt vô cùng khó chịu.

Thiết bị cảnh báo trong đầu Lục Cảnh Lễ kêu tút tút tút liên hồi, phản ứng đầu tiên chính là đã xảy ra chuyện gì rồi.

Quả nhiên, ngay sau đó, Lục lão gia tử ném một tập tài liệu dày cộp lên người anh: "Đồ khốn nạn, mày giải thích cho tao xem đây là chuyện gì?"

Tập giấy A4 trắng và ảnh rơi lả tả trên mặt đất.

Lục Cảnh Lễ quét mắt nhìn, tất cả đều là ảnh và tư liệu về Ninh Tịch.

Quả nhiên, thân phận của Ninh Tịch bị lộ rồi.

Haiz... sao cứ phải vào lúc này cơ chứ...

Quả đúng là nhà nát còn mưa dột suốt đêm mà!

Lục lão phun nhân đau lòng, giận dữ nhìn thằng con nhỏ: "Cảnh Lễ, con làm mẹ quá thất vọng! Chuyện khác con có làm loạn thế nào cũng được, nhưng đây là chuyện chung thân đại sự của anh con, sao con có thể không biết nặng nhẹ như vậy, đã thế còn giúp anh con giấu chúng ta!"

"Tao còn tưởng là thiên kim tiểu thư khuê các của gia đình danh giá nào! Cư nhiên lại là một diễn viên! Đời tư lại còn hỗn loạn vô cùng! Người như vậy sao có thể làm con dâu của Lục

gia chúng ta, sao có thể làm mẹ của cháu nội tao hả!" Nói đến câu cuối cùng, Lục lão gia tử còn đập bàn "ruỳnh" một cái.

Cứ nghĩ đến việc những ngày này Lục Đình Kiêu giao Tiểu Bảo cho loại người như vậy chăm sóc, ông toát hết cả mồ hôi lạnh, càng nghĩ càng sợ.

"Rốt cuộc cô ta đã chuốc bùa mê thuốc lú gì cho thằng anh mày? Không ngờ lại có thể khiến một người có tính cách kiêu ngạo như Đình Kiêu để ý tới loại người như cô ta!"

"May mà bọn tao phát hiện ra sớm, nếu không chúng mày định gạo nấu thành cơm rồi mới nói cho bọn tao đúng không? Thật đúng là quá hoang đường!"

.....

Hai người ông một câu tôi một câu thao thao bất tuyệt nói tới cả tiếng đồng hồ.

Lục Cảnh Lễ mới đầu còn định giải thích, cuối cùng cũng không nói nữa, nhàm chán ngồi đếm số lá trà trong chén.

Lục lão phu nhân trợn mắt nhìn anh: "Thằng thối tha kia! Ruốt cuộc con có đang nghe bọn ta nói chuyện không đấy hả?"

Lục Cảnh Lễ đặt chén trà xuống, chớp mắt: "Í? Hai người nói xong rồi à? Vậy giờ đã có thể cho thằng con bị chửi cho thối mặt thối mũi này nói vài lời được chưa?"

Lục lão gia tử hừ lạnh một tiếng: "Được! Mày nói đi! Để tao xem xem mày còn giở cái giọng gì ra được nữa!”
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top