Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Sự đau buồn cùng hận thù tột cùng của Mạnh Trường Ca, Ninh Tịch chỉ dùng một nụ cười hắc hóa đã có thể diễn tả toàn bộ.

Toàn trường lặng ngắt như tờ. Cho đến khi cảnh quay kết thúc, mọi người vẫn không phát ra chút thanh âm nào, thậm chí không dám thở mạnh, rất sợ sẽ quấy rầy đến linh hồn tuyệt đẹp đang đau buồn kia.

Có người còn đỏ hốc mắt, nước mắt chảy ra mà cũng không biết.

Cho đến khi đạo diễn Quách Thắng Khả ra hiệu cảnh quay kết thúc, mọi người mới giật mình tỉnh lại từ cảm giác đau buồn.

"Ôi trời, không ngờ tôi chỉ đứng xem ở hậu trường thôi mà cũng khóc!"

"Ô ô ô, tôi cũng khóc tôi cũng khóc! Trái tim nhỏ bé của tôi, thật đau lòng quá! Tôn đại phu! Tôn đại phu của tôi chết rồi!"

"Kĩ năng diễn xuất của Ninh Tịch quá trâu. Đệch! Bây giờ tôi mới biết hóa ra mấy tin đồn trước kia chỉ là nhảm nhí! Cũng hiểu rõ tại sao Quách Khải Thắng lại bất chấp ý kiến dư luận mà chọn cô ấy!"

"Tại sao Ninh Tịch không phải nữ chính? So với Thượng Quan Ánh Dung miệng đầy nhân nghĩa nhưng bánh bèo kia thì nhân vật Mạnh Trường Ca này có chiều sâu hơn nhiều!"

...

Phòng hóa trang sau hậu trường.

Sau khi tẩy trang xong, cảm giác bi thống, tiêu điều của Ninh Tịch vẫn chưa tan hết, đến nỗi Tiểu Đào đến đưa cơm cũng không dám tới gần cô.

Lúc này, đột nhiên Giang Mục Dã đẩy cửa đi vào thấy thế đành bảo: "Để cơm đó đi, đừng để ý cô ấy, một lát là tốt thôi."

"Vâng." Tiểu Đào lúc này mới bỏ hộp cơm xuống co giò chạy --- Bộ dạng này của Ninh Tịch thật đáng sợ, cứ như bị ai nhập vào.

Chừng năm phút sau, Ninh Tịch giải trừ trạng thái nhập hồn, tỉnh táo lại.

Duỗi người, vặn cổ một cái, ai oán nói: "Mẹ kiếp! Lần này nhập vai sâu quá, suýt chút nữa không ra được!"

Giang Mục Dã trầm mặt: "Thôi đi bà? Người khác diễn đến trình độ này có khi vài tháng còn chưa ra được! Ai đen thì ám cả đời mà phát điên! Bà chỉ dùng có tiếng đã bò ra được, thế là giỏi lắm rồi!"

Cảnh quay kia, Giang Mục Dã vẫn đang trong trạng thái "chết" nên không được tận mắt nhìn thấy, mới lúc nãy còn cố ý đi xem cảnh quay lại, mẹ nó, quá rung động!

Cái cảnh Mạnh Trường Ca lau mặt cho Tôn Hoán Khanh cũng suýt chút nữa khiến anh nghĩ rằng Ninh Tịch yêu anh đến sông cạn đá mòn!

"Xì, chị Chi Chị của tôi đâu? Tôi còn chưa hỏi đánh giá của chị ấy đây!" Ninh Tịch nóng ruột hỏi.

Vừa dứt lời thì Lâm Chi Chi đẩy cửa đi vào, nhìn đồng hồ một cái, vẻ mặt vội vã nói: "Ninh Tịch, buổi chiều tôi phải về công ty, một mình em không có vấn đề gì chứ?"

"Ah? Chị phải đi rồi!" Ninh Tịch có chút mất mát.

"Bởi vì ở đây đã không cần tôi nữa rồi." Hiếm khi Lâm Chi Chi lộ ra một nụ cười.

Ninh Tịch nghe vậy thì chấn động, không thể nghi ngờ, đây chính là sự tín nhiệm cùng công nhận lớn nhất đối với cô!

"Vậy chị cứ bận chuyện của chị đi! Em sẽ tự lo thật tốt, ngoan ngoãn nghe lời!"

"Ừ, có chuyện gì thì lúc nào cũng có thể gọi."

"Dạ, để em tiễn chị!"

...

Ninh Tịch tiễn Lâm Chi Chi về xong quay trở lại, Giang Mục Dã khinh bỉ: "Nhìn cái bộ dạng nịnh hót của bà kìa!"

Ninh Tịch cũng trả lại cho anh ta một ánh mắt khinh bỉ: "Hừ hừ, đang ghen tị quan hệ tốt đẹp của tôi với chị Chi Chi chứ gì! Nhắc tới tôi còn muốn cảm ơn ông đấy, có thử qua một tên cặn bã như ông, nên chị ấy mới càng quý trọng bé ngoan biết nghe lời như tôi đây!"

Giang Mục Dã cười lạnh một tiếng, biểu tình như thể đang nói Ninh Tịch, bà quá ngây thơ rồi: "Bà cứ đắc ý đi! Khổ sở đang chờ bà ở phía sau đấy! Bà cho là Lâm Chi Chi kia hiền lành như vẻ ngoài của cô ta sao? Đến lúc bị hành hạ cho kêu cha gọi mẹ thì đừng trách tôi không nhắc nhở bà!"
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
̣ch

Kế hoạch hôm nay vốn là dành cả ngày để quay hai cảnh này, nhưng do tất cả chỉ cần một lần là qua, cho nên hoàn thành trước dự tính cả nửa ngày.

Vì vậy, thời gian cho buổi phỏng vấn cứ thế mà được tăng thêm.

Ninh Tịch với Giang Mục Dã cũng rất phối hợp trả lời hết các vấn đề, chưa kể các phóng viên cũng rất nể mặt, không hỏi các vấn đề quá nhạy cảm.

Thấy không khí có vẻ tốt, phỏng vấn xong các vấn đề liên quan đến bộ phim, các phóng viên bắt đầu thử dò hỏi một ít vấn đề riêng tư.

Phóng viên: "Mục Dã, có một vấn đề mà lần nào cũng có người hỏi, lần này tôi cũng không ngoại lệ, xin hỏi một câu, anh thích mẫu con gái như thế nào? Có thích kiểu con gái mạnh mẽ, chủ động như Mạnh Trường Ca không?"

Giang Mục Dã chống cằm suy nghĩ một chút: "Trước đây tôi thích kiểu con gái như chim nhỏ nép vào người, sau này lớn hơn một chút thì lại thấy kiểu con gái mạnh mẽ, chủ động như Mạnh Trường Ca cũng rất hấp dẫn."

Hỏi Giang Mục Dã xong, phóng viên thuận lý thành chương quay sang hỏi Ninh Tịch: "Vậy Ninh Tịch thì sao, cô thích mẫu đàn ông như thế nào? Hoặc nói, tiêu chuẩn chọn bạn đời là như thế nào? Có thể nói cho mọi người biết một chút sao?"

Ninh Tịch có chút đau não, bởi vì một vấn đề này có vẻ rất bình thường với người khác nhưng cô thì không.

Một người theo chủ nghĩa độc thân, cũng chưa từng có suy nghĩ muốn kết hôn thì có tiêu chuẩn gì đây?

Chỉ có điều, khi các phóng viên đặt câu hỏi này, hình bóng chợt lóe lên trong đầu cô lại là...

Ninh Tịch lắc đầu một cái, tập trung tinh thần trả lời vấn đề của phóng viên.

"Tiêu chuẩn bạn đời à, chắc là xấp xỉ tầm tuổi tôi, có chung sở thích và chí hướng với tôi!" May là Ninh Tịch sớm có chuẩn bị nên cứ dựa theo kịch bản mà trả lời.

Ừ, câu trả lời này rất hợp lí cũng không có vẻ qua loa lấy lệ, chắc là không tìm ra lỗi gì.

Nhưng đúng lúc này, một nữ phóng viên kích đột nhiên kích động nói: "Những tiêu chuẩn cô vừa nói, thì Giang Mục Dã chiếm ít nhất hai tiêu chuẩn! Thứ nhất, tuổi của Giang Mục Dã xấp xỉ với cô, thứ hai, hai người đều là diễn viên, chắc chắn có chung chí hướng! Còn về sở thích thì chưa xác định được nhưng chỉ cần đạt được 2 tiêu chuẩn vậy khả năng thành đôi cũng rất lớn!"

Khóe miệng Ninh Tịch co giật, vội vàng lấp liếm cho qua: "Ha ha, đúng là rất phù hợp tiêu chuẩn của tôi! Nhưng quan trọng vẫn phải xem duyên phận chứ!"

Giang Mục Dã ngồi bên cạnh cũng giúp đỡ di chuyển vấn đề: "Mọi người đừng nghe cô ấy giải thích, giải thích chính là che dấu, thật ra thì cô ấy đang lấy sư huynh tôi đây ra làm tiêu chuẩn đấy!"

Ninh Tịch tiếp lời Giang Mục Dã: "Sư huynh, sư huynh tự luyến như vậy, fan của sư huynh có biết không?"

...

Hai tiếng sau, buổi phỏng vấn kết thúc.

Mặc dù hai cảnh quay hôm nay rất khiến người ta rung động, nhưng vì tính bảo mật mà không thể phát tán ra được. Bất quá cắt một vài đoạn cảnh quay ngắn thì vẫn được.

Hơn nữa, lần phỏng vấn này cũng vô cùng thuận lợi, nội dung phong phú, Ninh Tịch với Giang Mục Dã phối hợp rất ăn ý kể cả trên phim lẫn thực tế, thế nên tất cả các phóng viên đều vui vẻ, hài lòng ra về.

Sau khi các phóng viên rời đi, Ninh Tịch đứng dậy vươn người: "Mệt chết tôi! Cuối cùng cũng đánh trận xong! Tôi phải về khách sạn ngủ một giấc đã!"

Giang Mục Dã liếc cô một cái: "Khách sạn? Sao bà lại ở khách sạn?"

Ninh Tịch đảo mắt nhìn kịch bản thở dài thườn thượt: "Cảnh quay về sau của tôi nặng bao nhiêu ông cũng biết, có không ít cảnh phải diễn cả đêm, chạy tới chạy lui quá tốn sức, cho nên tôi với chị Chi Chi bàn bạc với nhau quãng thời gian này ở tại đoàn phim luôn."
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Buổi tối, căn hộ số 8 tại Bạch Kim Đế Cung.

Bàn ăn lớn như vậy lại chỉ có hai người - Lục Cảnh Lễ với Lục Đình Kiêu.

"Haiz, không có Tiểu Bảo, cũng không có chị dâu, chỉ còn mình anh cô đơn, thấy em quan tâm anh chưa, bỏ công bỏ việc chạy tới ăn cơm cùng với anh!" Lục Cảnh Lễ than thở, thấy trong nhà yên tĩnh quá, liền chạy đi bật tivi.

Tất nhiên là phải mở kênh chuyên đưa tin về giải trí rồi.

Trong tivi đang phát buổi họp báo phim mới - Bầu Trời Sao của Tô Dĩ Mạt, hội trường khá long trọng nên thu hút không ít người quan tâm.

Tô Dĩ Mạt mặc một chiếc váy hàng hiệu - WE COUTURE màu xanh nước biển bằng lụa, đúng kiểu hình mẫu nữ thần, không thẹn cái danh là nữ thần quốc dân.

Lục Cảnh Lễ thấy thế liền nhăn tít mày lại: "Một đống tài nguyên, một đống phim lớn như vậy mà cô ta chọn cái khỉ gì đây? Nữ thần với chả nữ thọt, đóng mãi một màu như này không chán sao, có thể có chút đột phá được hay không... A, đúng rồi, không ít người trong công ty nghĩ anh với Tô Dĩ Mạt là loại quan hệ đó đó đó, rất có thể chị dâu sẽ nghe được, anh đã giải thích với chị ấy chưa? Chớ để xảy ra hiểm lầm máu chó gì đấy!"

Lục Đình Kiêu thản nhiên đáp lại: "Giải thích rồi."

"Di, hiệu suất như vậy?" Lục Cảnh Lễ còn đang suy đoán xem có phải cuộc điện thoại ngày hôm qua của chị dâu là hỏi về vấn đề này, thì... hình ảnh trong tivi thay đổi, khuôn mặt của Ninh Tịch đột nhiên xuất hiện...

"Ô! Chị dâu kìa! Mau xem mau xem!" Lục Cảnh Lễ lập tức tập trung tinh thần.

Lục Đình Kiêu để đũa xuống, mắt nhìn về phía tivi, bộ dạng chuyên chú, nghiêm túc.

"Sáng hôm nay, các phóng viên giải trí hàng đầu đã tới thăm ban một đoàn làm phim được mọi người chú ý gần đây - Thiên Hạ, chúng tôi đã quay được những cảnh quay đặc sắc ngoài lề..."

Người dẫn chương trình giới thiệu xong, hình ảnh được tập trung vào màn hình lớn phía sau.

Trên hình, Ninh Tịch tay cầm trường thương, mặc một bộ áo giáp nhuốm máu, trợn mắt nhìn Giang Mục Dã: "Đừng hy vọng ta sẽ phân tâm bảo vệ ngươi!"

Giang Mục Dã khẽ mỉm cười, đưa tay ra, lau đi một vết máu trên mặt Ninh Tịch, trong mắt tràn đầy thâm tình: "Trường Ca, ta là người đàn ông của nàng, hãy để ta bảo vệ nàng."

"Phụt, khụ khụ khụ..." Thật không ngờ lại chiếu cảnh quay có sức sát thương cao như vậy, Lục Cảnh Lễ vội vàng đi vuốt lông cho anh trai: "Anh, chỉ là diễn thôi ý mà, có phải thật đâu mà, không phải thật đâu!"

Nhưng mà, còn chưa vuốt xong.

Hình ảnh trên tivi nhanh chóng chuyển qua một cảnh khác, Ninh Tịch ôm Giang Mục Dã cắm đầy mũi tên vào trong lòng, ánh mắt tuyệt vọng, đau đớn đến mất đi lí trí khiến người xem cũng cảm động lây...

Lục Cảnh Lễ len lén liếc nhìn khuôn mặt liệt đang ngồi đối diện, cười khan nhấn mạnh: "Ờ... khả năng diễn xuất của chị dâu tốt thật đấy! Diễn rất tốt!"

Nhưng mà dường như tivi có thù oán với Lục Cảnh Lễ, anh ta vừa dứt lời đã thấy tivi chuyển cảnh qua buổi phỏng vấn Ninh Tịch.

"Vậy Ninh Tịch thì sao, cô thích mẫu đàn ông như nào? Hoặc nói, tiêu chuẩn chọn bạn đời của cô là gì? Có thể nói một chút cho mọi người biết sao?"

"Tiểu chuẩn chọn bạn đời của tôi à, chắc xấp xỉ ngang tuổi tôi, có chung sở thích và chí hướng với tôi!"

...

Lục Cảnh Lễ im lặng xòe ngón tay đếm đếm.

Tuổi xấp xỉ, anh trai anh hơn Ninh Tịch tám tuổi, cũng gần bằng khoảng cách một thế hệ rồi, làm sao có thể coi là tuổi tác xấp xỉ chứ?

Chung sở thích, cái này càng chênh nhau 1008 dặm...

Chung chí hướng, lí do lớn nhất Ninh Tịch lấy ra từ chối anh của anh chính là, đạo bất đồng vi bất tương mưu...

Nhưng mà Giang Mục Dã thì ngược lại, cả ba điều đều phù hợp...
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Mà giờ phút này, điều Lục Đình Kiêu nghĩ đến chính là: Củ cải.

Anh nhớ tới câu mà Ninh Tịch dùng để nhắc nhở anh ngày hôm đó: "Củ cải hay rau xanh, là tuỳ vào sở thích mỗi người, đã thích củ cải thì dù rau xanh có tốt đẹp đến mấy cũng không có khả năng thích rau xanh được"...

Lúc ấy Lục Đình Kiêu tin rằng Ninh Tịch cũng có cảm giác với mình, nhưng cô chỉ đang tìm cớ, vậy nên anh cũng không nghĩ sâu lắm, nhưng mà hiện tại... anh lại không thể không bắt đầu xem xét vấn đề này.

Có lẽ, anh thật sự là rau cải chứ không phải là củ cải của cô...

Lục Cảnh Lễ thấy ánh mắt lạnh như băng của anh trai đang nhìn chằm chằm vào đĩa củ cải trước mặt, sống lưng có chút phát lạnh: "Anh, anh không sao chứ?" --- Đằng đằng sát khí nhìn chằm chằm đĩa củ cải làm gì?

Sau đó, Lục Đình Kiêu mặt không đổi sắc, nhấn chuông gọi quản gia tới, để ông ấy bê đĩa củ cải kia đi, thậm chí còn dặn dò sau này không cho phép bất cứ món nào được làm từ củ cải nào xuất hiện trên bàn ăn.

Lục Cảnh Lễ: "..."

Lục Cảnh Lễ đầu đầy hắc tuyến, dẫu cho anh ta có thông minh tuyệt đỉnh, cũng không cách nào hiểu nổi tư duy của người đàn ông đang yêu...

Cùng lúc đó, tại khách sạn Quân Lai của phim trường.

Ninh Tịch đang đắp mặt nạ chuẩn bị đi ngủ thì chuông cửa vang lên.

Ninh Tịch ngạc nhiên nhìn người ngoài cửa: "Giang Mục Dã? Sao ông chạy tới đây?"

"Tôi cũng ở đây, ngay ở tầng trên!"

Ninh Tịch hết nói nổi: "Tôi là vì có nhiều cảnh quay mới bất đắc dĩ phải ở đây, ông chạy tới góp vui làm cái gì?"

"Tôi tiết kiệm chút thời gian để chơi game không được sao?" Giang Mục Dã tỏ vẻ đương nhiên.

"Được rồi! Ông thắng!" Ninh Tịch giơ ngón tay cái lên, sau đó hỏi: "Ông không chạy đi chơi game của ông đi còn chạy tới đây làm gì?"

Nói tới đây mặt Giang Mục Dã đen thui: "Chơi cái rắm! Mạng chậm muốn chết! Làm hại tôi thua 5 ván liền, cũng tụt hạng luôn! Mau đi cùng tôi đến tiệm net chơi đêm! Nhanh nhanh nhanh..."

Ninh Tịch đỡ trán: "Chơi đêm cái gì, tôi đang chuẩn bị đi ngủ!"

"Lúc này mới hơn 9h thì ngủ cái gì! Rốt cuộc bà có đi hay không? Năm đó 3h sáng chỉ cần một cú điện thoại của bà, người liều mình bồi quân tử là ai? Bây giờ mới 9h tôi đã không gọi nổi bà đúng không? Hảaaaaaa..."

Quả nhiên, sớm hay muộn gì vẫn phải nhận báo ứng!

Ninh Tịch bất đắc dĩ: "Được rồi được rồi, tôi đi còn không được sao? Chờ tôi thay quần áo!"

Mười phút sau, hai người thay đồ kín mít, đeo khẩu trang rồi ra quán net.

Bởi vì đây là thành phố chuyên dành cho quay phim, nên thường xuyên có các nghệ sĩ đến quán net. Cho nên dù hai người nửa đêm đeo khẩu trang kín mít cũng không khiến chủ quán lấy làm lạ, chẳng cần kiểm tra thẻ chứng minh thư liền để hai người vào.

Trong phòng không có ai, hai người tìm một gian ngồi xuống, sau đó mở máy tính.

Lâu lắm rồi không chơi game, Ninh Tịch quên luôn cả password: "Ách, lông vàng, password của tôi là gì ý nhỉ?"

Giang Mục Dã không lên tiếng, liếc cô một cái, nhào qua cạch cạch vài tiếng, trực tiếp nhập password cho cô.

"Thank kiu~" Ninh Tịch nhấn xuống phím Enter đăng nhập.

Mới vừa vào game, thư của hệ thống khi offline hiện ra, Ninh Tịch nhìn những thư kia mà sáng cả mắt: "Mẹ nó! Đại gia! Sao ông đưa tôi nhiều trang bị như thế? Lại còn toàn hàng giới hạn!"

Giang Mục Dã vừa nghe đã xù lông: "Má nó, ông đây tặng quà sinh nhật cho bà mà bà không xem à? Đã bao nhiêu lâu ròi! Chả lẽ trước đó bà chưa từng online sao? Hèn gì quên luôn cả password!"

"Ờ thì..." Ninh Tịch tự biết đuối lý, chột dạ gãi đầu một cái: "Đây còn không phải là vì tôi bận rộn sao!"

Giang Mục Dã lạnh mặt: "Đừng có mà ngụy biện, bà không thèm để tâm đến thì có!"
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
"Thật xin lỗi thật xin lỗi, ông cũng biết tôi là não cá vàng mà! Cám ơn quà của ông, tôi rất thích! Tối nay chơi cùng ông cả đêm được không?"

"Chơi thâu đêm, đây chính là bà nói đấy nhá?"

"Đương nhiên! Hôm nay nhất định sẽ trả lại cấp bậc bị rớt của ông! Go go go!"

...

Ninh Tịch liều mình vì quân tử, thật sự chơi cùng Giang Mục Dã cả đêm.

Từ sau khi về nước, Giang Mục Dã chưa lần nào được chơi game thỏa thích, lần này cuối cùng cũng được thỏa mãn. Một đêm tăng 10 hạng! Lâu lắm rồi chưa từng sung sướng như vậy!

Ninh Tịch cũng lâu lắm rồi chưa được thả lỏng, chơi cũng tận hứng cực kì, ngáp một cái nói: "May mà sáng nay cả hai chúng ta đều không phải quay, có thể ngủ bù!"

Ngay lúc hai người đang khò khò thì bên ngoài đã ầm ĩ hết cả lên...

Cuối cùng, hai người đều bị quản lí của mình gọi tới, tập trung tại phòng của Lôi Minh.

"Không phải một giờ mới quay sao? Mới sáng sớm đã quấy rầy mộng đẹp của người ta!" Giang Mục Dã đầu tóc rối bù lim dim mắt buồn ngủ.

Ninh Tịch cũng không khá hơn là bao, mông vừa dính vào ghế thì suýt chút nữa cũng ngủ gật luôn.

Lâm Chi Chi khoanh hai tay trước ngực, đi qua đi lại mấy vòng, sau đó nhìn hai người, nghiêm túc hỏi: "Tối qua các người làm cái gì?"

"Không làm gì hết!" Hai người nhạy bén cảm nhận được giọng điệu của Lâm Chi Chi có vẻ không đúng, vì vậy cực kì ăn ý cùng nhau lắc đầu, đồng thanh nói.

Lôi Minh đứng một bên tựa hồ đã sớm đoán được hai người họ sẽ phản ứng như vậy, bất đắc dĩ thở dài, sau đó đưa di động của mình cho hai người bọn họ: "Vậy đây là cái gì, hai người giải thích xem."

Ninh Tịch dụi mắt một cái: "A đệt... đây không phải là tối qua..."

Trong ảnh là cảnh cô với Giang Mục Dã chơi game với nhau.

Giang Mục Dã lập tức tỉnh táo, "Mẹ kiếp! Cái này chỉ là bóng lưng thôi mà! Tôi mặc thành như thế mà bọn họ cũng có thể nhận ra tôi?"

Vì vậy Lôi Minh kéo qua một tấm hình kế tiếp, cái này không phải chụp bóng lưng, mà là chính diện, mặc dù Ninh Tịch đeo khẩu trang, nhưng Giang Mục Dã thì không, cả khuôn mặt lộ ra bên ngoài.

Giang Mục Dã gãi gãi đầu một cái: "Ờ thì... có một lúc chơi game quá kích động nên giật khẩu trang ra, mà cũng chưa tới 10 giây mà, thế mà cũng bị chụp lại?

Ninh Tịch chớp mắt: "Vậy tôi thì sao?"

Lâm Chi Chi chỉ rái tai của cô: "Nốt ruồi! Người trong ảnh không chỉ có thân hình rất giống mà cộng thêm cả cái nốt ruồi có tính nhận diện thế này, ai mà không đoán được."

Ninh Tịch: "Đúng là hỏa nhãn kim tinh..." Lần này không có Lục Đình Kiêu nhắc nhở nên cô chẳng nhớ đến chi tiết nhỏ này...

Giang Mục Giã trầm mặt, "Lúc chúng tôi đi còn cố ý dùng chứng minh thư của nhân viên, không phải của mình, vậy thì thằng rỗi hơi nào phát những thứ này lên mạng? Thậm chỉ cả một nốt ruồi nhỏ của Ninh Tịch cũng nhìn ra?"

Lôi Minh bất đắc dĩ nói: "Chắc là fan của hai người, fan CP!"

Ninh Tịch trợn to hai mắt: "Fan CP là cái quỷ gì? Tôi với cậu ta có fan CP?"

Giờ phút này, vẻ mặt Lâm Chi Chi nghiêm trọng dị thường: "Ninh Tịch, tôi nghĩ cô cũng nhớ, từ ngày đầu tiên cô tới công ty tôi đã nói với cô, tình hình của cô bây giờ tuyệt đối không thể có người yêu."

Lần này là do cô chủ quan, hẳn là cô nên sớm phát hiện ra, cách mà Ninh Tịch với Giang Mục Dã ở chung, còn có độ ăn ý hài hòa khi diễn xuất lẫn trả lời phỏng vấn, lại còn cả đêm chơi game cùng nhau như vậy, tuyệt đối không phải là quan hệ mới quen.

Nhất là ánh mắt Giang Mục Dã nhìn Ninh Tịch, rất không bình thường...
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
"Không có không có! Tuyệt đối không có! Chị Chi Chi hiểu lầm rồi! Chúng em không phải người yêu!" Ninh Tịch vội vàng xua tay nói, sau đó trợn mắt nhìn Giang Mục Dã một cái: khốn khiếp, quan hệ của hai ta có thể nói với Lâm Chi Chi không đây?

Giang Mục Dã không lên tiếng, cho cô một ánh mắt ý bảo tùy ý.

Lâm Chi Chi là quản lí của Ninh Tịch, có nên nói hay không là do cô quyết định.

Ninh Tịch suy nghĩ trong chốc lát, bất đắc dĩ không thể làm gì khác hơn là nói ra sự thật: "Chị Chi Chi, là thế này, em với Giang sư huynh đã quen nhau lúc đi du học, lúc đó có... quen nhau một thời gian, nhưng mà không được mấy ngày thì chia tay, bây giờ chỉ đơn thuần là quan hệ bạn bè! Em biết chuyện quan trọng thế này nên nói sớm cho chị, nhưng ban đầu em hiểu lầm chị là bạn gái cũ của Giang Mục Dã, sợ mọi người sẽ khó xử, nên mới không nói..."

Lâm Chi Chi ngẩn ra, kinh ngạc nói: "Tôi là bạn gái cũ của Giang Mục Dã? Ai bảo em vậy?"

Nói xong tầm mắt rơi vào Giang Mục Dã.

Sắc mặt Giang Mục Dã hơi đen: "Cô nhìn tôi làm cái gì, không phải tôi nói, là cô ta tự đoán mò."

Ninh Tịch liếc Giang Mục Dã một cái: "Còn không phải do thái độ lồi lõm của ông sao! Còn trách tôi?"

Mắt thấy hai người lại sắp cãi nhau, Lâm Chi Chi nhéo mi tâm một cái, thở dài giải thích: "Ninh Tịch, quan hệ của tôi với Giang Mục Dã chỉ đơn thuần là quan hệ người quản lí và nghệ sĩ, em không cần phải băn khoăn."

Vừa dứt lời, trong mắt của Giang Mục Dã thoáng qua một tia lạnh lẽo không dễ phát hiện.

"Vâng vâng, bây giờ em biết rồi!" Nếu Lâm Chi Chi đã chính miệng nói ra, tất nhiên là Ninh Tịch tin rồi.

"Vậy thì bây giờ, chúng ta bàn xem chuyện này xử lí thế nào." Giải thích hiểu lầm xong, Lâm Chi Chi bắt đầu nói chính sự: "Trước đây fan của Giang Mục Dã vốn không ưa em, nhưng đó là do bị người ta dắt mũi, bây giờ thái độ của các fan thay đổi rất lớn, thậm chí còn có rất nhiều người biến thành fan CP."

"Cho nên, tôi với anh Minh đã bàn kĩ rồi, hai người có đăng tin gì hay bị phóng viên phỏng vấn cũng không cần nói rõ, mập mờ chút là được rồi. Nói hai người ở trung một công ty, tính cách hợp nhau, thưởng thức lẫn nhau, trước mắt đang là bạn thân, để chút mờ ám cho bọn họ mơ tưởng."

Ninh Tịch ngoan ngoãn gật đầu: "À à, được, được... em nghe lời chị Chi Chi!"

Giang Mục Dã nâng cằm, lười biếng nói: "Tôi không có ý kiến! Vậy bây giờ tôi có thể về ngủ bù không?"

Ninh Tịch đập đầu gã: "Bù cái rắm! Mau tỉnh ngủ đi! Sắp tới giờ làm việc rồi!"

Giang Mục Dã không nhịn được vò tóc: "Chiều quay cái gì ấy nhỉ?"

Ninh Tịch tức giận trợn mắt nhìn: "Cảnh hôn! Đừng nói với tôi là từ khi sửa kịch bản đến giờ, ông vẫn chưa xem qua một lần đấy! Nếu tôi mà là anh Minh, thì một ngày tẩn ông 800 lần!"

Dù sao Lâm Chi Chi cũng đã biết quan hệ của bọn họ, cho nên Ninh Tịch cũng không cần giả bộ tôn trọng Giang Mục Dã nữa.

Giang Mục Dã nghe vậy thì khó ở: "Mẹ, phía trên chả lấy lí do phim này chiếu mùa hè, lượng khán giả tuổi thiếu niên quá nhiều, cho nên mấy cảnh giường chiếu hôn hít bị cắt sạch còn gì, còn có cái cảnh hôn khỉ gió nào nữa?"

"Là xóa gần hết chứ không phải xóa hết, chả phải còn giữ lại một ít sao? Một cái là cảnh nụ hôn đầu, một cái là cảnh giường chiếu trong quân doanh, cảnh hôn thì do lần trước có mưa đá nên phải ngừng, đạo diễn nói những cảnh trước vẫn dùng được, nên giờ chỉ cần quay bổ sung là được!"

"À, biết.." Giang Mục Dã lầu bầu.

Tại sao mi tâm anh cứ giựt giựt, chả hiểu sao lại có dự cảm bất thường như này?
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Lục Đình Kiêu gọi một cú điện thoại nội bộ cho Lục Cảnh Lễ.

Rất nhanh, Lục Cảnh Lễ lạch bạch chạy tới: "Anh hai, anh gọi em à."

"Tài liệu cho cuộc họp chuẩn bị xong chưa?"

"Tốt lắm tốt lắm, cho anh."

"Ừ, thông báo cho các phòng ban nửa tiếng sau mở họp."

"Hả, dạ... dạ..." Lục Cảnh Lễ không đi ngay lập tức, mà đứng đó làm vẻ mặt xoắn xuýt, không yên lòng.

Lục Đình Kiêu ngẩng đầu lên, nhìn Cảnh Lễ một cái: "Làm sao?"

Lục Cảnh Lễ thiếu chút nữa thì nhảy dựng lên vì sợ: "Không có gì! Không có gì mà!"

Lục Đình Kiêu thả bút máy trong tay xuống, dùng ánh mắt như xuyên thấu người khác mà nhìn Lục Cảnh Lễ.

Lục Cảnh Lễ giống như binh lính trong lúc duyệt binh, cố gắng duy trì vẻ bình tĩnh, cơ mà cái vẻ mặt chột dạ kìa thì vừa liếc qua đã thấy.

Năm giây sau, rốt cuộc Lục Đình Kiêu cũng thu hồi ánh mắt.

Ngay lúc Lục Cảnh Lễ thở phào nhẹ nhõm, lại thấy Lục Đình Kiêu "cạch cạch" gõ lên bàn phím mấy cái, sau đó nhấn tìm kiếm.

Lục Cảnh Lễ nhìn thấy rõ ràng Lục Đình Kiêu gõ xuống mấy chữ là --- NINGXI (phiên âm tiếng trung của Ninh Tịch)

Xong đời!!!

Anh trai đi kiểm tra rồi! Hu hu hu!

Anh ơi! Sao anh lại cứ thông minh như vậy!

Lục Đình Kiêu nhập từ khóa xong, trong nháy mắt các tin tức mới nhất, hấp dẫn nhất liên quan đến Ninh Tịch lập tức nhảy ra.

[ Giang Mục Dã cùng Ninh Tịch hẹn nhau chơi game suốt đêm, cử chỉ thân mật, có vẻ như là phim giả tình thật ]

[Tuổi tác xấp xỉ, chung sở thích, chung chí hướng, chỉ số thành đôi của CP Giang-Ninh là 100%!]

[Hai người đã trả lời chỉ là bạn tốt, các fan hâm mộ gào to hẹn hò đi!]

[CP Giang-Ninh được bầu chọn là cặp tình nhân xứng đôi nhất của năm.]

...

Lục Đình Kiêu đã nhìn thấy hết những thứ không nên thấy.

Lục Cảnh Lễ nhắm mắt lại mặc niệm cho bản thân.

Lục Đình Kiêu đóng máy tính lại, kéo ghế đứng lên, mặc áo khoác vào: "Cảnh Lễ, chuẩn bị xe."

"Hả? Vậy còn cuộc họp?"

"Dời lại đến ngày mai."

"Vậy giờ anh muốn đi đâu?" Lục Cảnh Lễ nuốt nước miếng, bạch bạch chạy theo sau.

"Thị sát."

"Thị sát? Sẽ không phải là..."

Ngay lúc đó, tại phim trường.

Bởi vì cảnh quay tiết hoa đăng của nụ hôn đầu quá tốn kinh phí cùng nhân lực, lúc trước đoàn làm phim đã làm được đến mức hoàn mỹ nhất, Ninh Tịch với Giang Mục Dã cũng đã diễn rất tốt, cho nên đạo diễn quyết định chỉ bổ sung nửa đoạn sau, như vậy thì có tiết tiết kiệm kinh phí cùng thời gian.

Vì để diễn viên có trạng thái tốt hơn, ông còn cố ý cho di dời những người không liên quan.

Chuẩn bị ổn thỏa hết thảy, Quách Khải Thắng đang muốn hô bắt đầu thì nhà sản xuất phim Vương Thái Hòa lại đột nhiên vội vàng chạy tới kéo ông với phó đạo diễn nói một hồi.

Quách Khải Thắng kinh ngạc, "Ông chủ của Thịnh Thế đích thân tới thị sát? Sao lại đột ngột như vậy? Nhưng mà cũng không sao, diễn xuất Mục Dã với Ninh Tịch cũng không có vấn đề gì, anh ta tới thì cứ tới đi!"

Vương Thái Hòa gấp đến độ vỗ đùi: "Ông tổ của tôi ơi, nếu là Nhị thiếu tới thì tôi phải khẩn trương như vậy sao? Là ông chủ lớn! Là vị kia của tập đoàn Lục thị!"

Quách Khải Thắng ngu người: "Ai? Người ông nói là... Lục... Lục Đình Kiêu?"

"Còn ai nữa! Ông mau cùng tôi đi nghênh đón nhanh lên! Trương Nhuệ, cậu mau đi thông báo với hai diễn viên đi! Nhanh!"

"Được, tôi đi ngay!"

....

Đã chuẩn bị xong hết mà mãi chưa thấy bắt đầu, Quách Khải Thắng với Vương Thái Hòa cũng đột nhiên bỏ chạy đi đâu mất, thấy Trương Duệ chạy tới, Ninh Tịch lập tức nghi ngờ hỏi: "Phó đạo diễn có chuyện gì vậy?"
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top