Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
"Đương nhiên rồi! Chị không biết sao?" Tiểu Đào kinh ngạc sau đó thần thần bí bí tiến tới nói nhỏ vào tai cô: "Người chống lưng cho Tô Dĩ Mạt... chính là Lục tổng của chúng ta đấy!"

"Lục tổng? Lục Cảnh Lễ?" Ninh Tịch lập tức nghĩ tới Lục Cảnh Lễ, có thể thấy trong lòng cô Lục Cảnh Lễ không đáng tin cỡ nào...

Tiểu Đào lắc đầu sau đó dùng ngón tay chỉ chỉ lên trên, ý là người phía trên của Lục Cảnh Lẽ.

Lần này đến lượt Ninh Tịch kinh ngạc, nhướng mày: "Lục Đình Kiêu?"

Tiểu Đào gật gật đầu như gà mổ thóc, sau đó vội vàng nhìn xung quanh, nói nhỏ: "Chị nói bé một chút... biết trong lòng là được rồi!"

Ninh Tịch xoa cằm: "Nhưng... sao tin đồn hot như thế này mà lại chẳng có chút tiếng gió nào lộ ra ngoài?"

"Có chán sống mới đi tung tin đồn của Đại boss ra ngoài? Chuyện này chỉ có trong nội bộ công ty chúng ta mới biết thôi!" Tiểu Đào giải thích.

"Thì ra là như vậy..."

Không đợi Ninh Tịch hỏi tiếp, Tiểu Đào đã không nhịn được bô bô với cô: "Ban đầu Tô Dĩ Mạt chỉ là diễn viên hạng 2 thôi, trên cô ta còn đầy người nổi hơn nhưng... không biết làm sao mà lại cấu kết được với Đại boss của chúng ta, được ngài ấy coi trọng, thế nên tất cả tài nguyên của công ty cứ thế mà bày ra cho cô ta chọn, đúng là một bước lên tiên..."

Tiểu Đào càng nói càng tức, bất bình nói: "Chị Man Vân mất 10 năm mới lăn lộn được đến vị trí như bây giờ, ấy thế mà lại bị cô ta cứ như vậy mà ép xuống, quá bất công..."

Ninh Tịch thấy Tiểu Đào nói có sách mách có chứng như vậy nên nghĩ giữa hai người chắc chắn có gì đó nhưng không biết ở mức độ nào mà thôi...

Tuy Tiểu Đào không nói thẳng ra nhưng nghe có vẻ là quan hệ... tình nhân?

Nhưng căn cứ vào những gì Ninh Tịch biết về Lục Đình Kiêu thì có vẻ không hợp lí lắm...

Tiểu Đào đang thao thao bất tuyệt, đột nhiên ý thức được bản thân cứ ca ngợi người khác mãi như vậy thì có chút không ổn, liền vội vàng nói: "Khụ... có điều người chống lưng của chị cũng cứng lắm mà, Nhị thiếu đích thân đào chị về đó!"

Tuy Tiểu Đào nói như vậy nhưng trong lời nói vẫn pha chút thất vọng.

Cô bé vốn là trợ lý của Lãnh Man Vân, lần này cũng bị thuyên chuyển cùng Ninh Tịch.

Trước kia lúc Tiểu Đào đi theo Lãnh Man Vân luôn được mọi người kính trọng, nhưng hiện tại Ninh Tịch chỉ là một tân binh, làm sao có cơ so được với trước kia, nên khó tránh khỏi trong lòng có chút bất bình.

Ninh Tịch làm sao có thể không nhìn ra mất mát trên mặt Tiểu Đào, phản ứng của cô bé cũng chỉ là nhân chi thường tình1, cho nên cô cũng không để bụng.

1Nhân chi thường tình: phản ứng thường thấy của con người.

Nhưng mà.. chuyện của Tô Dĩ Mạt, cô không thể cho qua dễ dàng như vậy...

Dẫu sao vào bây giờ chuyện này cũng rất quan trọng với cô, bất kì chi tiết nhỏ nào cũng có thể ảnh hưởng đến quyết định cuối cùng của cô.

Vì vậy Ninh Tịch cầm lấy điện thoại gửi một tin nhắn cho Lục Đình Kiêu----

[Quan hệ của anh với Tô Dĩ Mạt là quan hệ gì? ]

Cùng lúc đó tại tập đoàn Lục thị.

Lục Đình Kiêu đang tham dự một cuộc họp thì di động để bên cạnh đột nhiên reo lên, liền tiện tay mở ra xem.

Sau đó, tất cả các cấp dưới có mặt trong phòng đều thấy được một cảnh tượng ngàn năm khó gặp --- Người chưa bao giờ lộ ra một nụ cười ở công ty lúc này lại đang từ từ giãn mặt mũi ra, phát ra một tiếng cười khẽ vui vẻ...
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
"Stop!"

Lục Đình Kiêu quẳng lại một câu rồi cầm di động ra khỏi phòng họp.

Ninh Tịch đang đợi Lục Đình Kiêu nhắn tin trả lời lại, kết quả anh lại trực tiếp gọi điện tới luôn, dọa cô giật cả mình.

Vì vậy Ninh Tịch nói với Tiểu Đào một tiếng rồi vội vàng tìm một xó không người nào để nghe điện thoại.

"Alo..."

"Vừa nhìn thấy tin nhắn của em." --- Nghe giọng có vẻ như tâm trạng Lục Đình Kiêu rất tốt.

Ninh Tịch dùng móng tay cào cào lên gạch sứ ốp trên tường: "À."

Lúc cô gửi tin nhắn kia đi cũng không thấy có gì không ổn, nhưng sao lúc này lại thấy có gì đó sai sai?

"Ghen?" Di động truyền đến thanh âm trầm thấp khàn khàn của Lục Đình Kiêu.

"Khụ khụ khụ..." Ninh Tịch bị từ này dọa cho sặc nước bọt, xù lông nói: "Ai... ai ghen chứ! Tôi chỉ thấy cần phải làm rõ mối quan hệ của mọi người trong công ty nên mới hỏi chút thôi!"

Mẹ nó! Khó trách sao cô cảm thấy có gì sai sai! Quả nhiên sẽ khiến người ta cảm thấy cô đang ghen mà!

"Nếu chỉ là thuận miệng hỏi thì tôi từ chối trả lời." Lục Đình Kiêu nói.

"Ớ...?" Ninh Tịch ngu người, không ngờ sẽ có lúc Lục Đình Kiêu trẻ con như vậy: "Vậy anh muốn sao mới nói cho tôi?"

Lục Đình Kiêu: "Trả lời câu hỏi của tôi."

Câu nào? Ghen?

Thật ra thì...

Lúc nghe được những suy đoán mập mờ của Tiểu Đào, nghe được chuyện Lục Đình Kiêu kéo người phụ nữ khác lên giường, trong lòng cô đúng là có chút khó chịu...

Nhưng mà... làm sao có thể thừa nhận chứ!

Vì vậy Ninh Tịch bĩu môi một cái nói: "Không trả lời chứ gì, vậy tôi cứ coi như anh với Tô Dĩ Mạt có một chân, chỉ cần một việc này thôi cũng đủ để giảm xuống còn 0% đấy!"

Lục Đình Kiêu thở dài, bất đắc dĩ thỏa hiệp: "Yên tâm, không có quan hệ gì, em không cần ngại cô ta."

"Vậy tại sao có tin đồn anh là người chống lưng cho Tô Dĩ Mạt? Tài nguyên của Tô Dĩ Mạt không phải là được anh đặc cách cung cấp sao?" Ninh Tịch khó hiểu.

"Tôi chỉ chống lưng cho em."

Mặt Ninh Tịch nóng lên, nghiêm nghị nói: "Nói chuyện tử tế! Không được thả thính!"

Lục Đình Kiêu cười khẽ, "À..."

"Cũng không được phép cười!"

Lục Đình Kiêu cũng không trêu cô nữa, họ nhẹ một tiếng trả lời: "Đúng là đặc cách nhưng tôi hoàn toàn trong sạch. Sở dĩ làm như thế là bởi vì cô ta từng cứu Tiểu Bảo một mạng."

"Cái gì? Tiểu Bảo làm sao?" Ninh Tịch hoảng hốt.

"Lúc trước vì muốn để Tiểu Bảo tiếp xúc nhiều hơn với người khác, nên tôi thử cho nó đến trường, kết quả thằng bé bị mất khống chế giơ chân bỏ chạy, suýt chút nữa thì bị xe đâm... may mà lúc ấy có một chiếc xe khác lao ra, đẩy chiếc xe kia ra xa nên cứu Tiểu Bảo một mạng. Sau thì tra ra người trong chiếc xe kia chính là Tô Dĩ Mạt, cô ta uống rượu say nên mất tay lái, ma xui quỷ khiến thế nào lại cứu được Tiểu Bảo..."

Ninh Tịch nghe vậy thì sửng sốt: "Ôi má! Tôi không biết nên nói là Tô Dĩ Mạt may mắn hay là Tiểu Bảo mạng lớn nữa! Ồ thế ra là vì để trả ơn cho cô ấy nên anh mới hạ lệnh như vậy?"

Ninh Tịch có thể hiểu được việc mà Lục Đình Kiêu làm, cho dù việc Tô Dĩ Mạt cứu Tiểu Bảo chỉ là chuyện ngoài ý muốn nhưng dù sao cô ta quả thật đã cứu Tiểu Bảo một mạng.

"Đúng vậy."

"Chẹp, người ta là chân chính cứu mạng Tiểu Bảo đó! Sao lúc ấy anh không lấy thân báo đáp đi?"

Lục Đình Kiêu hạ gục Ninh Tịch chỉ bằng một câu duy nhất: "Em cho là đối với ai tôi cũng sẽ lấy thân báo đáp sao?"
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Hạ gục thôi còn chưa đủ, Lục Đình Kiêu lại không chút lưu tình hạ thêm một đao: "Bây giờ là bao nhiêu phần trăm?"

"Nói cho anh? Tôi đâu có ngu! Thôi nhá, cúp máy đây! Trợ lí còn đang chờ tôi!" Ninh Tịch vội vội vàng vàng cúp điện thoại.

Quả nhiên không nên có bất kì tiếp xúc nào với Lục Đình Kiêu!

Bên kia, nụ cười trên mặt vẫn còn chưa tan thì bỗng dưng một gương mặt to bự từ đâu chạy tới u oán nói:

"Anh Hai ~ mau thành thật khai báo ~ có phải anh đang có chuyện gì giấu em, đúng không?"

Lục Đình Kiêu nhướng mày: "Rõ lắm sao?"

Lục Cảnh Lễ lập tức bị đả kích, thiếu chút nữa thì ngã gục trên đất: "Hu hu hu! Quả nhiên anh có chuyện giấu em, em là phụ tá đắc lực nhất của enh, là tiểu áo bông của anh! Thế mà anh lại giấu em!"

"Không phải em rất giỏi đoán sao?"

"Hứ! Đoán thì đoán!" Lục Cảnh Lễ thong thả bước qua bước lại trong phòng, ba phút sau, đột nhiên ngừng bước nhìn về phía Lục Đình Kiêu: "Hôm trước anh cố ý đưa Tiểu Bảo đi... khi đó chỉ còn 2 ngày nữa là Ninh Tịch phải bắt đầu quay lại làm việc, là vì đuổi kịp tiến độ nên chắc chắn sẽ rất bận bịu... cho nên em đoán hai ngày này anh đã làm chuyện gì đó cực lớn! Cực lớn... chẳng lẽ... là tỏ tình?"

Lục Đình Kiêu: "Tiếp tục."

Ý là tiểu gia đây đoán đúng?

Mắt Lục Cảnh Lễ sáng lên, tiếp tục nói: "Vậy kết quả thế nào? Chắc chắn là không thành công rồi! Nếu không sao anh có thể ở công ty, lúc này phải ở trên giường mới đúng..."

Lục Đình Kiêu: "..."

Cuối cùng Lục Cảnh Lễ búng tay một cái, dùng giọng điệu chắc chắn đưa ra kết luận: "Chân tướng chỉ có một! Anh tỏ tình, Tiểu Tịch Tịch không đồng ý nhưng cũng không từ chối. Cô ấy còn đang suy nghĩ, hơn nữa, khả năng cô ấy đồng ý với anh là rất lớn! Cho nên tâm tình anh mới tốt như vậy!"

Lục Đình Kiêu nhìn thần thái sáng láng của cậu em trai, khóe môi nhếch lên lộ ra một tia dịu dàng không dễ phát hiện...

Tính tình anh tuy lạnh lùng, khó sống chung với người khác, ngay cả quan hệ với cha mẹ ruột cũng rất nhạt, nhưng duy chỉ có người em trai này thì lại khác, người khác tránh anh, sợ anh, nhưng cậu em trai này lại cả ngày bám lấy anh. Anh có làm mặt lạnh thì thằng nhóc này cũng không sợ, anh không thích nói thì nó lại tự đoán mò, cứ thế mà dần dần đoán được chính xác tâm tư anh...

Anh vốn cho rằng có được cậu em như thế đã là quá may mắn, nhưng không ngờ số mệnh lại để anh gặp Ninh Tịch.

...

Ngày hôm sau.

Từ giữa hè đến đầu thu, đoàn làm phim Thiên Hạ trải qua vô vàn trắc trở cuối cùng cũng bấm máy lại một lần nữa.

Bởi vì kịch bản có thay đổi, nên những cảnh của Ninh Tuyết Lạc và Triệu Tư Châu giảm không ít, Ninh Tuyết Lạc với Ninh Tịch vốn còn có ba cảnh quay chung với nhau nữa nhưng bây giờ cũng bay theo gió luôn. Việc này cũng có nghĩa là từ giờ cô sẽ không cần phải đụng mặt Ninh Tuyết Lạc ở trường quay nữa, điều này khiến Ninh Tịch nhẹ nhõm hơn bao nhiêu, rốt cuộc cũng có thể tập trung quay phim rồi.

Cảnh quay hôm nay là chủ yếu là hai cảnh quay quan trọng nhất của bộ phim, thế nên không chỉ có Lâm Chi Chi mà Lôi Minh cũng đến.

Ninh Tịch với Giang Mục Dã gần như là đến cùng lúc.

"Chào Giang sư huynh!" Ninh Tịch ngọt ngào chào hỏi, ngoan ngoãn đổi từ "Giang tiền bối" thành "Giang sư huynh."

"Ừ, chào sư muội!" Nhìn bộ dạng bé ngoan của Ninh Tịch, da đầu Giang Mục Dã run hết lên, nổi cả da gà.

Sau đó, khóe mắt anh liếc về phía Lâm Chi Chi - đang đi ở bên cạnh Ninh Tịch...
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Lâm Chi Chi đang nói chuyện với Lôi Minh, không hề chú ý tới ánh mắt của Giang Mục Dã, sau khi nói xong thì quay ra dặn dò Ninh Tịch: "Ninh Tịch, tôi với anh Minh cần thương lượng một số chuyện, em cùng với sư huynh của em tập dượt một lượt trước đi."

"Dạ, chị cứ làm việc của mình đi!"

Ngoan ngoãn vẫy tay tạm biệt Lâm Chi Chi xong, Ninh Tịch lập tức khôi phục lại bộ dạng Tiểu ma vương, âm trầm nhìn Giang Mục Dã, nói: "Chậc chậc chậc, lông vàng này... vừa nãy có thấy không? Tôi còn lo hai người gặp nhau thì chị Chi Chi sẽ khó xử, kết quả chị ý còn không thèm liếc mắt nhìn chú lấy một cái! Thật ngầu! Càng ngày tôi càng thích chị ý!"

Giang Mục Dã trừng cô: "Rốt cuộc ai nói cho bà cô ta là bạn gái cũ của tôi!"

Ninh Tịch chớp mắt: "Không phải chính ông nói sao?"

"Biến! Tôi không có nhắc đến nha, tất cả đều là do bà tự biên tự diễn!"

"Ai bảo ông cứ khiến người ta hiểu lầm cơ..." Ninh Tịch lẩm bẩm sau đó con giun tò mò trong bụng trỗi dậy: "Nếu không phải bạn gái cũ... vậy quan hệ của hai người là gì? Tại sao ông lại e ngại chị ấy như vậy?"

"Tôi e ngại cô ta lúc nào? Ninh Tiểu Tịch, bà có thể đừng nghĩ vớ va vớ vẫn nữa được không!" Giang Mục Dã thật sự sắp bị cô dày vò chết mất.

Vì muốn tìm hiểu sự tình, Ninh Tịch liền mềm giọng trấn an: "Được rồi được rồi, vậy tôi không nghĩ lung tung nữa, tự ông khai báo đi! Rốt cuộc là sao?"

"Sao trăng gì? Trước đây cô ta từng là quản lí của tôi thôi!" Giang Mục Dã quơ quơ quyển kịch bản trong tay.

Ninh Tịch trợn to mắt: "Không thể nào, chị Chi Chi từng mang ông á?"

Giang Mục Dã trợ mắt lại: "Làm sao, không được sao? Vẻ mặt của bà đây là sao hả?"

Ninh Tịch lắc đầu, thở dài nói: "Cái này còn đáng thương hơn so với làm bạn gái cũ..."

Tính tình Giang Mục Dã dở dở ương ương thế nào đã là điều mà cả giới biết, không một trợ lý nào có thể chịu được anh ta quá một tuần.

Lôi Minh có thể chịu được lâu như vậy là vì tính cách của anh ấy vô cùng tốt, vô cùng có kiên nhẫn, cho nên mới có thể ở cạnh Giang Mục Dã lâu như vậy.

Biết Lâm Chi Chi với Giang Mục Dã không phải loại quan hệ đó thì Ninh Tịch thầm thở phào một hơi, nếu là thật thì thật sự là lúng túng lắm đó.

Lúc này, Tiểu Đào chỉ huy một người mang đến một cái ghế nằm siêu cấp sang trọng: "Chị Tịch, chị ngồi cái này đi!"

Ở trong đoàn làm phim, loại đãi ngộ này chỉ có nữ chính, nam chính, hoặc là những diễn viên có vị trí tương đối cao mới được hưởng thụ. Trước đây Ninh Tịch nhiều lắm chỉ được phân cho một cái ghế để ngồi nghỉ thôi, không ngờ cũng có một ngày lại được hưởng loại đãi ngộ này...

"Cám ơn nha, Tiểu Đào vất vả rồi!" Ninh Tịch nói cám ơn.

Mặc dù Tiểu Đào vẫn luôn luyến tiếc quá khứ nhưng lúc làm việc thì cô bé vẫn rất dụng tâm.

"Có tập không?" Ninh Tịch giơ quyển kịch bản hỏi, kiên quyết thi hành mệnh lệnh cao cả của quản lí.

"Tập cái rắm! Tối qua ông đây chơi game cả đêm không ngủ! Ngủ bù cái đã! Đừng có quấy rầy tôi!" Giang Mục Dã nói xong liền dùng quyển kịch bản úp lên mặt đi ngủ.

"..." Ninh Tịch im lặng thắp một nén hương cho Lôi Minh, xong rồi lại vui mừng thay cho Lâm Chi Chi, may là chị ấy đã thoát khỏi biển khổ!
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Lúc Giang Mục Dã trang điểm cũng chẳng thèm dậy, ngủ thẳng tới lúc bắt đầu quay.

Đạo diễn Quách đã gọi mọi người tập hợp lại để quay mà con hàng này vẫn còn ngủ, Ninh Tịch không nhìn được nữa, đạp cái ghế của Giang Mục Dã một cái.

Lúc này Giang Mục Dã mới chậm rãi tỉnh dậy.

Cảnh này là một cảnh quay về chiến trường.

Sau khi vị huynh trưởng cuối cùng của Mạnh Trường Ca bị hôn quân và Hiền phi hại chết, Tiểu bá vương - Mạnh Trường Ca trưởng thành chỉ sau một đêm, khoác áo giáp lên xông ra chiến trường, bắt đầu kiếp sống quân nhân dài đằng đẵng...

Phủ tướng quân gặp chuyện, thành Trường An liền mất đi Tiểu bá vương.

Sau khi Mạnh Trường Ca rời đi, Tôn Hoán Khanh cuối cùng cũng nhìn rõ được tình cảm của mình, liền dứt khoát đuổi theo Mạnh Trường Ca ra chiến trường, trở thành một quân y.

Thông thường các cảnh quay sẽ được quay theo tình hình, chứ không phải dựa theo mạch của nội dung. Cho nên cảnh quay ngày hôm nay nhảy thẳng đến quãng thời gian bảy năm sau, Mạnh Trường Ca lập được chiến công hiển hách, thậm chí còn vượt qua cả cha và anh trai.

Hôn quân lại tiếp tục bị gian thần và Hiền phi xúi giục, bắt đều kiêng kỵ Mạnh Trường Ca, hơn nữa còn đưa ra yêu cầu bắt nàng phải giao ra binh quyền một lần nữa, thậm chí còn ép Mạnh Trường Ca gả cho Thập Nhị hoàng tử vô năng, lấy điều này áp chế nàng.

Tất nhiên Mạnh Trường Ca không nghe theo.

Vì vậy, trong một lần đại chiến, nàng gặp phải tình cảnh giống y như những gì các ca ca mình phải trải qua, không chết trên tay quân địch mà lại chết trên tay... người của mình.

Đối địch đại quân hùng mạnh nhưng lương thảo lại không đủ, viện quân cũng chậm chạp không tới...

Cuối cùng cái gì nên đến cũng đến.

Lúc này trong trường quay, tất cả các nhân viên đã tập hợp đầy đủ, các phóng viên cũng bắt đầu đông lên.

Người khẩn trương nhất không ai khác chính là đạo diễn Quách Khải Thắng, lần này nếu xảy ra vấn đề gì nữa thì ông ta thật muốn đập đầu tự tử luôn cho rồi!

Ninh Tịch tất nhiên là không lo lắng gì, nhưng vừa nãy thấy Giang Mục Dã cứ ngủ mãi, trạng thái tinh thần có vẻ không tốt lắm khiến cô cũng lo lắng theo.

"Ok! Mọi người chuẩn bị! Bắt đầu!"

Quách Khải Thắng vừa hô ánh mắt Ninh Tịch liền lập tức thay đổi.

Xác chết rải rác khắp chiến trường, đồng đội chỉ còn lại không tới một trăm người, Mạnh Trường Ca toàn thân dính máu, hai mắt đỏ ngầu, khuôn mặt đầy sát khí, giống như một món hung khí biết đi lại, gặp thần sát thần, gặp phật giết phật.

Ngay lúc nàng không thể chống đỡ nổi nữa thì sau lưng xuất hiện một kẻ đánh lén đang chuẩn bị tấn công nàng...

"Trường Ca! Cẩn thận!" - Một người mặc trường sam xông tới lớn tiếng nhắc nhở.

Nhờ sự nhắc nhở của người kia, Mạnh Trường Ca mới có thể tránh thoát được đòn hiểm, nhưng vừa thấy rõ được người tới là ai thì lập tức nổi giận, dùng bàn tay nhuốm máu túm lấy cổ áo của người đó: "Ai cho ngươi tới đây? Cút ngay cho lão tử!!!"

Vẻ mặt Tôn Hoán Khanh quyết tuyệt: "Ta không đi! Chết thì cùng chết!"

Mạnh Trường Ca ném mạnh gã ra xa, vẻ mặt giễu cợt khinh thường: "Ta bảo ngươi cút thì cút đi! Một tên tiểu bạch kiểm trói gà không chặt mà cũng muốn chết cùng lão tử!"

Tôn Hoán Khanh đứng lên, dùng ngân châm phá nát cổ họng của một người, máu tươi bắn tung tóe lên khuôn mặt trắng nõn, trong đôi mắt chẳng còn sự nhân từ của một vị thầy thuốc nữa mà chỉ còn lại sát ý tận trời.

"Bây giờ thì sao?" Tôn Hoán Khanh quật cường hỏi.

Mạnh Trường Ca quay đầu đi --- Cái khoảnh khắc này trên mặt Ninh Tịch sẽ phải thể hiện vô số vẻ mặt tâm tình phức tạp.

Cuối cùng, Mạnh Trường Ca chỉ thở dài: "Ngươi... thôi, ngươi đã muốn thì ta cũng không cản... nhưng đừng hy vọng ta sẽ phân tâm bảo vệ ngươi!"

Giang Mục Dã đưa tay ra, nhẹ nhàng lau đi một vệt máu trên mặt Ninh Tịch, vẻ mặt dịu dàng lưu luyến nhìn cô --- ở nơi binh đao loạn lạc tràn đầy máu tươi như cái chiến trường này, Tôn Hoán Khanh giống như một đóa Bạch Liên đang nở rộ: "Trường Ca, ta là người đàn ông của nàng, hãy để ta bảo vệ nàng."
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
"Cắt!!!!"

Chỉ một lần liền thông qua!!!

Tiếng vỗ tay ào ào như sấm dậy, các phóng viên là người vỗ tay lớn nhất.

Cảnh quay này vừa là cảnh hành động vừa là cảnh tình cảm, có thể nói là vô cùng có chiều sâu, không ai nghĩ chỉ một lần đã qua.

"Trời ơi! Giang Mục Dã đẹp trai chết tôi! Tôi còn tưởng lần này anh ấy diễn vai đại phu chân yếu tay mềm sẽ rất phá hình tượng! Ai ngờ lại tuyệt như vậy!"

"Đúng vậy đúng vậy! Lần này coi như đã lật đổ hình tượng một màu trước đây của Giang Mục Dã! Có cảm giác như khả năng diễn xuất của anh ấy đã có bước tiến lớn! Bây giờ tôi chẳng thèm quan tâm nam chính là ai, tôi chỉ muốn xem cảnh của Tôn đại phu nhà tôi thôi!"

"Nhất là câu nói cuối cùng --- "Ta là người đàn ông của nàng ", trời ơi, thâm tình quá!"

"Tôi cũng thấy thế tôi cũng thấy thế, trước đây lúc xem phim của Giang Mục Dã với mấy câu thoại như này cứ thấy thiếu thứ gì đó, bây giờ rốt cuộc đã biết --- là tình cảm! Giang Mục Dã lần này đã đưa được tình cảm vào diễn xuất rồi!"

...

Quách Thắng Khải vô cùng kích động, tí nữa thì bật khóc, ôm chặt lấy phó đạo diễn thành một cục.

Quá cảm động!

Không ngờ sẽ thuận lợi như vậy! Phản ứng của các phóng viên cũng cực tốt!

Khởi đầu vô cùng thuận lợi!

Trong khu nghỉ ngơi của diễn viên.

Giang Mục Dã đắc ý hừ hừ: "Thế nào? Tôi đã bảo là không có vấn đề gì! Mấy người cứ thích lo hão!"

Ninh Tịch khinh thường quát "Ngưng" một tiếng: "Đó là bởi vì hôm nay em zai được diễn với chị đây, nếu là người khác, lấy cái trạng thái như phân chó trát tường này của em ít nhất cũng phải NG 20 lần, tin không?"

"Đừng có tự dát vàng lên mặt mình nữa đi! Nếu là người khác... nhiều lắm tôi cũng chỉ NG 19 lần thôi!" Giang Mục Dã một nhăn nhở đáp trả.

Đương nhiên là Giang Mục Dã biết, anh có thể diễn được như thế tất cả là do Ninh Tịch!

Bản lĩnh của Ninh Tịch không chỉ có mình áp diễn mà còn có thể khiến đối phương nhập vai trong nháy mắt, chỉ quay đúng

một lần là qua.

"Chẹp, Ninh Tiểu Tịch, kỹ năng này của bà đúng là biến thái thật..."

"Ông mới biến thái!"

...

Hai người đang cãi nhau hăng say thì Lôi Minh với Lâm Chi Chi tiến vào.

Lôi Minh vô cùng kích động, vui vẻ đưa đồ ăn thức uống cho Giang Mục Dã: "Không tệ không tệ, hôm nay Mục Dã biểu hiện quá tốt! Hoàn toàn vượt qua dự đoán của anh! Nhất định phải giữ vững phong độ đấy!"

Thấy Giang Mục Dã được khen ngợi, Ninh Tịch mất hứng, dùng vẻ mặt như bé con đòi kẹo nhìn Lâm Chi Chi: "Chị Chi Chi, em thì sao?"

Mặc dù Lâm Chi Chi không kích động như Lôi Minh, nhưng vẻ mặt cũng rất hài lòng: "Không tồi, nhưng đừng có vội thỏa mãn, lát nữa mới là cảnh bước ngoặt."

"Dạ~!" --- Hai chữ "không tệ" đã đủ để Ninh Tịch thỏa mãn.

Giang Mục Dã liếc Lâm Chi Chi một cái, sau đó quay đầu đi nhỏ giọng lầm bầm: "Không ngờ mấy năm không gặp, cọp cái lại học được cách nói năng dịu dàng! Trước kia chưa từng thấy cô dịu dàng với tôi như thế lần nào!"

Lúc này, Lâm Chi Chi mới thèm nhìn anh ta lấy một cái, mặt không đổi sắc nói: "Đổi vị trí mà nghĩ xem, nếu như cậu là tôi lúc đó, vậy cậu có thể dịu dàng nổi không?"

"..." Giang Mục Dã nghẹn họng.

Đậu mé! Lúc đó anh thật sự oái ăm như thế sao?

Hình như... hình như đúng là như vậy... bây giờ cũng không khá khẩm hơn được là bao...

Nếu như anh là Lâm Chi Chi thì anh chắc cũng sẽ tự tế mình lên mất...

Lúc này phía bên ngoài, tất cả các phóng viên đều nhao nhao lên muốn được phỏng vấn Ninh Tịch với Giang Mục Dã. Đạo diễn không còn cách nào khách đành tỏ ý sau khi quay xong sẽ sắp xếp cho bọn họ phỏng vấn, như vậy mới dẹp yên được đám người...
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Nghỉ ngơi một lát, cảnh quay thứ hai bắt đầu.

Tại sao lại nói chọn cảnh quay này làm bước ngoặt của bộ phim?

Bởi vì nó là cảnh ngược nhất của bộ phim, là cao trào của toàn bộ nội dung, là bước ngoặt trọng yếu nhất của việc Mạnh Trường Ca trở thành yêu phi. Không chỉ có thế, nó còn ảnh hưởng trực tiếp tới việc nhìn nhận hình tượng nhân vật Mạnh Trường Ca sau này sẽ như nào trong mắt khán giả.

Bởi vì thực lực hai bên chênh nhau quá xa, nên trận chiến này, Mạnh Trường Ca thua.

Nàng trơ mắt nhìn đồng đội cùng vào sinh ra tử bị quân địch dẫm nát dưới vó ngựa, trơ mắt nhìn đệ đệ bảo bối bị kẻ thù chém bay đầu...

Mạnh Trường Ca cùng Tôn Hoán Khanh bị lạc nhau trong lúc chiến đấu, chờ lúc nàng tìm được người thì cũng đúng lúc thấy được cảnh tượng Tôn Hoán Khanh bị quân địch vạn tiễn xuyên tâm...

Thậm chí không kịp nói một lời từ biệt...

"Hoán Khanhhhhhhhh..."

Sợi dây chống đỡ cuối cùng trong lòng Mạnh Trường Ca đã đứt, đôi mắt xinh đẹp tràn đầy kinh hoảng, nàng phóng như bay tới đó.

...

Mạnh Trường Ca thẫn thờ ngồi nhìn thi thể cắm đầy mũi tên, gào lên một tiếng tuyệt vọng: "AAAAAAA..."

Hai dòng lệ nóng lăn xuống gò má dính đầy máu...

Cảnh này Ninh Tịch diễn nhập tâm đến nỗi khiến tất cả phải nín thở theo dõi, bọn họ dường như đã bị cô lôi vào dòng cảm xúc của Mạnh Trường Ca.

Cảnh tiếp theo, Mạnh Trường Ca nâng kiếm lên, điên cuồng giết những tên địch còn lại.

Bởi vì khí thế của Mạnh Trường Ca quá mức khủng bố, chấn nhiếp toàn bộ kẻ địch, gần một trăm tên địch còn sót lại nhanh chóng bỏ mạng dưới lưỡi kiếm của nàng...

Đoạn này Ninh Tịch không sử dụng diễn viên đóng thế, mà tự mình diễn, tâm trạng hỗn loạn tuyệt vọng kết hợp với những động tác võ thuật đẹp mắt tạo nên một khung cảnh bi tráng vô cùng.

Trận chiến cuối cùng cũng kết thúc, trên chiến trường mờ sương, chỉ còn lại một người sống sót cuối cùng - Mạnh Trường Ca.

Máu tươi rải khắp nơi, xác chết chồng tầng tầng lớp lớp, quân kì rách nát bay phấp phới trong gió...

Mạnh Trường Ca lảo đảo che ngực, kiệt sức quỳ xuống đất thở hổn hà hổn hển.

Nàng cố gắng bò tới bên cạnh người kia, đem đầu gã lên trên đùi mình, thay gã lau đi những vết bẩn trên mặt --- Vẻ mặt hoàn toàn chết lặng.

Khoảng lặng này là lúc lên phim sẽ được biên tập dàn dựng đan xen những cảnh quay về kỉ niệm trước kia của hai người, nhưng mà nhờ khả năng diễn xuất của Ninh Tịch, tất cả mọi người dù không nhìn thấy những cảnh kí ức đan xen đó cũng không cảm thấy khoảng lặng này có gì không ổn. Không những thế mà còn dựa vào biểu cảm của cô mà cùng cô nhớ lại những kỉ niệm với Tôn Hoán Khanh kể từ khi hai người họ gặp nhau...

Một lát sau, cảnh hồi tưởng ngừng lại.

Ánh mắt trống rỗng của Mạnh Trường Ca bỗng nhiên chuyển động, nhìn về phía xa xăm ---- Cái nhìn kia, tựa như nhìn xuyên qua chiến trường, xuyên qua thảo nguyên ngàn dạm, nhìn qua sa mạc mịt mù, hướng thẳng tới kinh thành phồn hoa, lại xuyên qua cửa cung cấm tiến vào bên trong hoàng cung sơn son thiếp vàng rồi dừng lại trên người hôn quân cùng gian phi...

Phảng phất như có một trận gió xem lẫn máu tanh thổi mạnh tới, Mạnh Trường Ca nâng cằm lên, nhắm hai mắt lại.

Qua một lúc lâu, đôi mắt đỏ ngầu như máu của nàng chậm rãi mở ra, như cánh hoa đào nở rộ trong mùa đông giá lạnh.

Quỷ dị nhưng lại đẹp đến nao lòng.

Cái khoảnh khắc đó, vị tướng quân hết lòng vì quốc gia đã tan biến thay vào đó là một thế hệ yêu phi hại nước hại dân được sinh ra.

Cha của nàng, tam vị huynh trưởng của nàng, đệ đệ bé bỏng của nàng, đồng đội của nàng, người nàng yêu... tất cả đều chết trên chiến trường... nhưng vị Thánh thượng mà nàng, mà Mạnh gia nguyện trung thành lại từng bước một đẩy người thân và nàng vào chỗ chết...

Cái thiên hạ này, quốc gia này còn có cái gì đáng giá để nàng bảo vệ???

Nếu đã như vậy... vậy thì... phá hủy đi!
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top