Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Nhìn bó hoa bách hợp trắng to đùng, Ninh Tịch ngây ra đưa tay đón theo phản xạ có điều kiện.

Sau đó những người bồi bàn nối đuôi nhau bê đồ ăn vào, phủ khăn ăn, đặt giá nến, chỉ trong có năm phút ngắn ngủi mà đã sắp xếp được một bữa tối dưới ánh nến cực kì tinh xảo, rồi đồng loạt cúi đầu chào, lui ra ngoài một cách có thứ tự.

Hóa ra cái “ăn ở nhà” của Lục Đình Kiêu là như này đây.

Cô còn tưởng là phải tự nấu cơm ở nhà cơ đấy.

Thật sự là quá ngây thơ rồi!!!!

Cô nhìn thấy trên áo những người vừa nãy có thêu hai chữ Hồng Quản, Hồng Quản là nhà hàng tư nhân nổi tiếng nhất trong giới quý tộc của thành phố B, mỗi ngày chỉ làm một bàn duy nhất, muốn đặt bàn phải đặt trước một năm.

Nhà hàng này còn có một quy tắc, không chấp nhận đặt món, họ làm cái gì thì bạn ăn cái đấy, kiểu nhà hàng tùy hứng thế này, Lục Đình Kiêu thế mà lại gọi được bọn họ đưa đồ ăn đến tận cửa…

Ninh Tịch nhìn bó hoa rồi lại quay sang nhìn bữa tối dưới ánh nến….

“Thế này… rõ ràng là bối cảnh để tỏ tình mà?” Ninh Tịch hoảng hốt lầm bầm.

Hóa ra hôm nay Lục Đình Kiêu cố ý tách Tiểu Bảo ra, thậm chí còn hỏi cô những vấn đề đầy tính ám chỉ như là làm thế nào để theo đuổi phụ nữ là vì mục đích này.

Chẳng lẽ thật sự muốn…

Tại sao cô càng nghĩ càng thấy hoảng thế này?

Ánh mắt cô liền chuyển đến giá đặt đồ ngọt... chắc bên trong có giấu nhẫn cầu hôn gì gì đó đúng không... khụ khụ…

Không thể nào, không thể nào! Với tính cách của Lục Đình Kiêu làm sao có thể đoán trước dễ thế được!

“Món ăn không phù hợp với sở thích sao?” Lục Đình Kiêu thấy vẻ mặt của cô không tốt, anh hơi cau mày lại sau đó lấy điện thoại ra: “Để tôi bảo bọn họ đổi món khác.”

Ninh Tịch vội vàng xua tay, “Không cần đâu, không cần đâu! Đều là những món tôi thích cả! Ý của tôi là… nên để tôi mới anh mới đúng, sao lại biến thành anh mời tôi mất rồi!”

“Như nhau thôi.” Lục Đình Kiêu không để ý nói, sau đó rất ga lăng kéo ghế cho cô.

“Khụ… cám ơn.” Ninh Tịch chỉ đành ngồi xuống.

Sau khi tỉ mỉ quan sát Lục Đình Kiêu cô phát hiện ra một chi tiết.

Hôm nay là ngày nghỉ, theo lý mà nói, anh nên ăn mặc thoải mái mới đúng... nhưng anh lại mặc rất nghiêm túc, hơn nữa

đây là lần đầu tiên anh thắt nơ!

Ngồi xuống rồi, Ninh Tịch mới phát hiện trong lòng vẫn đang ôm bó hoa thế nên lại vội vã đi tìm bình cắm hoa vào.

“Có thích không?”

Ninh Tịch ngơ ra, “Cái gì cơ?”

“Bách hợp.”

“Ah…. rất thích..”

“Ừ, tôi nghĩ bách hợp rất hợp với em.”

Ninh Tịch: “…”

Rốt cuộc từ "bách hợp" của anh là muốn ám chỉ sự "ngây thơ khờ dại” hay là hình tượng “trăm năm hòa hợp”?

“Ăn thôi.” Lục Đình Kiêu gắp thức ăn cho cô.

“Ừ ừ… để tôi tự gắp là được rồi!” Để che giấu sự căng thẳng, Ninh Tịch cắm mặt vào ăn.

Ăn đến mức căng cả bụng rồi cô mới phát hiện ra có cái gì lạ lạ, trong tay vẫn cầm nửa cái bánh ngọt chưa ăn hết, cô nhíu mày nhìn người đàn ông trước mặt….

Lục Đình Kiêu chẳng ăn gì mấy mà lại mở một bình rượu, ngồi đó tự rót tự uống, hơn nữa chai rượu đó cũng sắp cạn đến nơi rồi…..

“Lục Đình Kiêu, sao anh chỉ uống rượu không thế... còn uống nhiều như vậy nữa chứ! Chẳng thấy anh ăn gì cả, ô… au…”

Lúc Ninh Tịch nói trong miệng vẫn còn đang ngậm một miếng bánh đang ăn dở, kết quả là đang nói thì cảm thấy mình cắn phải cái gì đó cứng cứng, vội vàng nhè nó ra.

“Ôi má! Cái gì thế này gẫy hết cả răng tôi rồi……”

“Keng” một cái, một cái nhẫn sáng lấp lánh rơi vào cái đĩa sứ trắng trước mặt cô…
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Ninh Tịch trợn tròn mắt như bóng đèn nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn trên bàn, sợ ngây người.

Đệch!!!

Ninh! Tịch! Mày! Đúng! Là! Đồ! Mồm! Thối!

Cô cũng phòng bị kĩ lắm rồi mà! Cô luôn biết một khi mà Đại ma vương tán gái thì nhất định sẽ khiến người ta kinh ngạc, khó lòng phòng bị, ai mà ngờ được cư nhiên lại thua bởi một cách... cũ rích thế này!

Kết quả cuối cùng vẫn là không phòng bị được.

Đại ma vương đang cố ý chơi phản đòn sao?

Trong mấy giây phút ngắn ngủi trôi qua, điều Ninh Tịch cảm thấy hối hận nhất là tại sao cô lại không nuốt thẳng cái nhẫn đó để tiêu hủy luôn đi…

Khi Ninh Tịch vẫn đang đần hết cả mặt ra, Lục Đình Kiêu cạn nốt chỗ rượu cuối cùng trong ly, anh đặt ly xuống, ánh mắt sâu thẳm nhìn về phía cô: “Cứ uống rượu suốt là vì tôi căng thẳng,”

Ninh Tịch: “.....” --- Anh mà cũng căng thẳng? Rốt cuộc thì ai mới là người nên căng thẳng chứ!

Gương mặt lạnh lùng của Lục Đình Kiêu giờ đã lờ mờ say, con ngươi như màn đêm đen lại trấn tĩnh vô cùng: “Từ trước tới giờ tôi chưa từng làm chuyện gì mà mình không nắm chắc, nhưng lần này... tôi đã làm.”

“Đây có lẽ là chuyện kích động nhất mà tôi từng làm trong đời, có điều... tôi cũng không còn sự lựa chọn nào khác, cũng không có chỗ để mà hối hận nữa rồi.”

“Tới giờ dù cho tôi có tiến hay lùi, em đều quyết định sẽ rời xa tôi... chẳng qua chỉ là vấn đề sớm hay muộn thôi.”

“Bắt đầu từ ngày đầu tiên gặp em, tôi đã lên kế hoạch cho ngày này, tính toán vô số các loại phương án. Nhưng em lại ngày càng sợ tôi... thế nên, tôi đã chọn cách truyền thống nhất cũng là cách ôn hòa nhất.”

Ninh Tịch nghe xong không biết nói gì để chống đỡ nữa: “.......” --- Cách ôn hòa nhất... Thật cảm ơn vì anh lúc nào cũng "chu đáo" như vậy!

Nhưng tôi vẫn sợ tới suýt tè ra quần đây này!!!

Lục Đình Kiêu hơi dừng lại, sau đó ngẩng lên nói tiếp: “Bất kể là dùng cách nào, tôi cũng không có đủ tự tin có thể hoàn toàn đả động được em, kế hoạch ngày hôm nay, tuy khá ổn thỏa nhưng khả năng thành công trong dự tính của tôi cũng chỉ có 17%.”

Ninh Tịch: “Hả?” --- 17% là cái quỷ gì vậy? Rốt cuộc anh làm thế nào để tính ra con số thần kì như vậy?

“Ờ, khụ khụ khụ... Cái gì ấy nhỉ...”

Trong lúc hoang mang lo sợ, Ninh Tịch theo bản năng muốn mó tới rượu, kết quả phát hiện rượu đã bị Lục Đình Kiêu uống sạch... thế nên cô tự rót cho mình một cốc nước hoa quả đầy, ừng ực uống hết.

Đặt cốc xuống “cộp” một tiếng, Ninh Tịch cuối cùng cũng tìm lại được giọng nói của mình...

“Lục Đình Kiêu, anh đang diễn tập xem làm thế nào để tỏ tình với cô gái mà anh thích hả! Ừm, cũng được, được đấy, vừa truyền thống lại kinh điển, khiêm tốn mà không mất nội hàm, lời thoại cũng đủ sức thuyết phục...”

Lục Đình Kiêu lặng lẽ nhìn cô rồi từ từ kéo ghế ra đằng sau, đứng dậy vươn cánh tay dài qua bàn ăn, ngón tay miết lấy cằm cô chặn lại những gì cô đang nói, ngay sau đó... anh cúi người hôn lên môi cô.

Ninh Tịch cũng vì thế mà im bặt.

Ba giây sau, Ninh Tịch mới hoàn hồn định thoát ra nhưng lại bị Lục Đình Kiêu dùng lực giữ lấy gáy cô hôn sâu hơn...

Căn phòng yên tĩnh đến nỗi có thể nghe thấy cả tiếng kim rơi lúc này lại toàn tiếng thở dốc, tiếng quần áo ma sát vào nhau và cả tiếng môi lưỡi giao triền, không khí dần dần cũng nóng lên...

Không biết qua bao lâu, nụ hôn này cuối cùng cũng kết thúc, Lục Đình Kiêu từ từ tách khỏi môi cô, bàn tay to lớn lại vẫn để phía sau gáy, anh khẽ cụng trán vào trán cô...
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Ninh Tịch nhắm chặt mắt, lông mi khẽ run rẩy, giọng nói có chút khàn khàn: “Lục Đình Kiêu, sao em lại không nghe lời cô giáo vậy?”

Rõ ràng cách đây không lâu, cô còn dạy anh nhất định phải giữ nguyên trạng thái, không được manh động... kết quả anh lại trực tiếp tỏ tình cầu hôn, đúng là bẫy trời mà...

“Thầy cô giáo chỉ dạy những cái cơ bản, còn việc học hỏi là ở mình.” Giọng điệu của Lục Đình Kiêu ngược lại rất có lí.

“Cô chưa từng dạy em giở trò lưu manh!”

“Nhưng, chỉ có cách này mới có thể khiến cô biết, người em thích chính là cô.”

“Như vậy là em phạm thượng rồi!”

“Vậy thì nhất định là vì cô quá đáng yêu...” Lục Đình Kiêu vẫn áp trán vào trán cô, bàn tay to lớn của anh nhấc ngón tay mảnh khảnh của cô lên đặt vào tim mình, con ngươi thanh lãnh lúc này lại nóng như núi lửa, giọng nói như lời thần chú mê hoặc trái tim cô: “Cô giáo à, ở bên em đi, mọi thứ của em đều là của cô hết...”

“Anh đừng nói gì nữa!!!” Đầu Ninh Tịch là một mảnh hỗn loạn, thật ra khi cô tự xưng là cô giáo đã tự cảm thấy mất hết cả thể diện rồi....

Cô đang muốn bịt tai lại, nhưng vẫn muộn một bước.

Lục Đình Kiêu nói tiếp: “Tiểu Bảo cũng là của cô.”

Đồng tử của Ninh Tịch chợt co lại: “...!!!”

Lục Đình Kiêu thản nhiên quan sát phản ứng của cô, thấy cô trợn tròn mắt nhìn mình, khóe miệng anh hơi nhếch lên, ngón tay như thể đang trêu đùa một chú mèo, từng chút từng chút nhẹ nhàng miết lên phần da thịt mẫn cảm phía sau ót cô: “Hiện tại là bao nhiêu phần trăm rồi? Hửm?”

Ninh Tịch che mặt, trả lời theo phản xạ: “Một nửa, một nửa rồi...”

Nói xong, cô hận không thể cắn đứt lưỡi mình: “Đệch! Lục Đình Kiêu, anh cũng quá là vô liêm sỉ rồi đấy, cư nhiên còn lợi dụng cả Tiểu Bảo!”

“Tiểu Bảo là ưu thế trời sinh của tôi, sao có thể nói là lợi dụng được?”

“Vậy anh dùng mỹ nhân kế với tôi thì sao!!!” Ninh Tịch căm phẫn dâng trào, muốn thoát khỏi tư thế bị anh hoàn toàn nắm trong tay thế này, Lục Đình Kiêu rõ ràng không dùng sức làm đau cô, nhưng cô có vùng vẫy thế nào cũng không thoát ra nổi.

“Có sao?” Lục Đình Kiêu giở giọng vô tội.

“Được được được, anh không dùng, là tự tôi ảo tưởng ra được chưa! Ơ... Lục... Đình Kiêu...” Ninh Tịch đang oán thán, nói được một nửa đột nhiên cảm thấy có gì đó không đúng.

“Hửm?”

Mặt Ninh Tịch tái mét ôm lấy bụng: “Tôi... bụng tôi đau quá...”

“Cái gì? Đau ở đâu?” Mặt Lục Đình Kiêu lập tức trở nên nghiêm túc.

“Bụng, bụng đau! Không xong rồi! Càng ngày càng đau...” Trán Ninh Tịch bắt đầu đổ mồ hôi.

“Rốt cuộc là làm sao? Đang yên đang lành sao tự dưng lại đau bụng? Thức ăn có vấn đề?”

Ninh Tịch ho nhẹ: “Hự, chắc không phải đâu... tôi nghĩ... chắc tại no quá… vừa rồi lúc tôi uống xong cốc nước cam đã cảm thấy dạ dày không ổn rồi...”

Lúc này Lục Đình Kiêu mới phát hiện hầu hết đồ ăn trên bàn gần như đều bị mình cô ăn sạch, cô lại còn uống thêm một cốc nước to như vậy, anh tức giận nói: “Ninh Tịch! Em bị ngốc hả? Ăn nhiều thế mà không biết no à?”

Ninh Tịch còn cáu hơn anh: “Không phải tại anh chắc! Tôi bị anh dọa sợ đến mức cứ phải ăn mãi cho đỡ sợ! Anh lại còn một mình uống hết rượu không chừa giọt nào cho tôi! Tôi không uống nước hoa quả thì uống gì! Giờ anh còn mắng tôi!”

Nói xong cô lại ôm bụng, “ai ui” thảm thiết.

Thấy thế cơn giận của Lục Đình Kiêu cũng bay sạch vội vàng động viên cô: “Là lỗi của tôi... Tôi đưa em tới viện!”
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Ninh Tịch nghe vậy tỏ ra khó xử, “Hả? Thôi không cần đâu, nửa đêm nửa hôm chạy tới bệnh viện vì ăn no mất mặt lắm!”

“Thể diện quan trọng hay cơ thể quan trọng?” Lục Đình Kiêu không nói hai lời vội cầm lấy ví và điện thoại, sau đó bế cô lên.

Ninh Tịch vội xua tay: “Ụa... Lục Đình Kiêu... không được... đổi tư thế khác đi... Anh đỡ tôi đi từ từ thôi... Tư thế này khó chịu lắm...”

“Em...” Lục Đình Kiêu vừa giận vừa thương, đành phải đặt cô xuống, cẩn thận đỡ cô đi ra ngoài.

Lúc tới phòng cấp cứu của bệnh viên, quần áo và tóc Ninh Tịch đã ướt đẫm mồ hôi.

Thêm việc Ninh Tịch cứ ôm bụng suốt và Lục Đình Kiêu cứ trưng ra vẻ mặt như trời sắp sập đến nơi, một y tá vội đỡ lấy Ninh Tịch: “Sắp sinh à? Mau! Mau lên xe đẩy đi!”

NInh Tịch kéo khẩu trang lên, tránh để người ta nhận ra, sau đó hắc tuyến đầy đầu giải thích: “Không... không phải đâu chị y tá ơi! Em ăn no quá thôi!”

“....” Viên y tá cạn lời một giây, cúi đầu nhìn bụng cô, lúc này mới phát hiện bụng chỉ hơi nhô lên, quả thật không giống thai phụ: “Khám dạ dày xin mời rẽ trái!”

“Cảm ơn!”

Hơn nửa đêm, sau một hồi vật lộn, cuối cùng cũng có kết quả chẩn đoán bệnh của Ninh Tịch.

Trong khoảng thời gian ngắn lại ăn uống quá nhiều kèm theo áp lực dẫn đến việc bị viêm dạ dày cấp tính...

Lục Đình Kiêu vuốt ve gò má trắng bệch của cô gái đang nằm trên giường bệnh, tỏ ra đau lòng, “Còn đau không?”

Ninh Tịch khổ sở gật đầu: “Đau, có điều đỡ hơn nhiều so với lúc nãy rồi... Ừm, Lục Đình Kiêu, còn một chuyện...”

“Chuyện gì? Em nói đi.”

Ninh Tịch chần chừ một lúc, xấu hổ nói: “Lợi của tôi hình như bị cái nhẫn kia cạ vào rách da rồi, ban nãy không cảm thấy gì, giờ đau quá...”

Lục Đình Kiêu đỡ trán, dở khóc dở cười xoa tóc cô: “Đợi chút, để tôi đi mua thuốc cho em.”

“Ừm.”

Sau khi Lục Đình Kiêu đi khỏi, Ninh Tịch mới thở dài một hơi, sau đó vội sờ lên cái bụng to tròn của mình...

Không ngờ đúng giờ phút mấu chốt cái bụng lại cứu cô một mạng!

Nhưng mà! Cảm giác ăn no đúng là khó chịu! Cả đời này cô cũng không muốn nếm trải lần thứ hai nữa đâu!

Trước đây có một khoảng thời gian, vì quá bận nên có một thời gian dài cô ăn uống không đúng bữa, kết quả có một lần cũng đột phát viêm dạ dày cấp tính vào nửa đêm...

Khác ở chỗ, lần trước là vì nửa đêm nên không gọi được xe, cô đành phải tự mình lái xe máy tới viện, tự đi đăng kí, tự lấy thuốc, ngồi một mình ở hành làng dài lạnh lẽo để truyền dịch...

Lục Đình Kiêu quay lại rất nhanh.

Anh cầm thuốc ngồi xuống cạnh giường, sau đó mở chai thuốc ra, nghiêm túc dặn dò: “Đây thuốc bôi ngoài da, há miệng nào để tôi bôi thuốc cho em.”

Ninh Tịch ngoan ngoãn há miệng, lưỡi không cẩn thận chạm vào, cô nhíu mày: “Đắng...”

“Cố chịu một chút, đừng chạm vào nó.”

“Ừ.”

Bôi thuốc xong, Lục Đình Kiêu vẫn dịu dàng nhìn cô, khẽ nỉ non đổi cách gọi: “Cô à...”

Ninh Tịch giật mình ngẩn ra một hồi mới phản ứng lại được là anh đang gọi mình: “Hả?”

“Em xin lỗi...” Lục Đình Kiêu khẽ thở dài tự trách, sau đó anh nhấc tay cô lên, đặt nhẹ một nụ hôn lên mu bàn tay: “Đều tại em học không giỏi nên mới khiến cô bị thương.”

Tim Ninh Tịch đập lệch nửa nhịp.

Chết cha... sáu mươi phần trăm rồi... Sau mươi mốt... sáu mươi hai... sáu mươi ba rồi... đang trên đà tăng lên nữa kìa...

Làm gì có chuyện học không giỏi!

Rõ ràng là học bá1 thì có!!!

1 Học bá: học sinh giỏi, cái gì cũng biết.
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Ninh Tịch lắc đầu, vội kết thúc chủ đề vừa nguy hiểm lại mờ ám giữa “cô giáo” và “học sinh” này, sau đó đổi lại thành trạng thái nhân viên nề nếp, giơ tay nói...

“Sếp, tôi muốn xin nghỉ một thời gian, không muốn bị quấy rầy!”

Lục Đình Kiêu sau khi suy nghĩ một hồi cũng vui vẻ đồng ý: “Có thể phê chuẩn, em muốn mấy ngày?”

Ninh Tịch nhìn ngón tay, yếu ớt hỏi: “Đơn vị có thể tính bằng năm không?”

“Tôi cho em thời gian là 7 ngày.” Lục Đình Kiêu mặc kệ ý kiến của cô, gõ nhịp quyết định.

“Được thôi... 7 ngày thì 7 ngày! Đợi mai tôi ra viện rồi, tôi có thể tạm thời về sống ở căn hộ công ty cấp không? Vừa xong anh đã đồng ý sẽ không quấy rầy rồi mà! Vừa hay gần đây Tiểu Bảo cũng không ở nhà, hơn nữa ngày kia tôi còn phải tới công ty một chuyến, ở Châu Giang Đế Cảnh cũng gần hơn một chút!” Ninh Tịch cố gắng vẽ ra đủ lí do chính đáng.

“Được.” Lục Đình Kiêu gật đầu không chút do dự.

“...” Ặc, dễ dàng vậy sao? Tự dưng không gài bẫy cô nữa, cô có chút không quen ấy.

Ninh Tịch nheo mắt lại, rộ ra vẻ mặt tiểu hồ ly, cô dường như phát hiện cách có thể đối phó hiệu quả nhất đối với tên Đại ma vương này rồi! Khổ nhục kế?

Chẳng lẽ vì vừa rồi bác sĩ nói đừng để cô chịu áp lực lớn sao?

Haiz, cũng vì quá quan tâm nên khổ nhục kế mới có hiệu quả như vậy...

Nghĩ đến đây, chỉ số trong lòng bỗng chốc tăng một lúc lên tới tám mươi phần trăm luôn!!!

...

Ngày hôm sau.

May mà tình trạng của Ninh Tịch không nghiêm trọng, sáng sớm cô đã có thể thuận lợi xuất viện.

Lục Đình Kiêu thực hiện đúng lời hứa đưa cô về Châu Giang Đế Cảnh, lúc đi trên đường có tạt qua siêu thị, mua đồ lấp đầy tủ lạnh cho cô, lại đặt đồ cho cô đủ ngày ba bữa, dặn đi dặn lại không biết bao nhiêu lần là phải chú ý chuyện ăn uống.

Ninh Tịch ngồi trên sofa, thấy Lục Đình Kiêu bận tới bận lui, kiểm tra hết tủ lạnh còn đứng đó nghĩ xem có để sót thứ gì không, cô không nhịn được ho nhẹ một tiếng: “Lục Đình Kiêu, anh không cần làm gì nữa đâu, tôi có thể tự chăm sóc mình mà.”

Lục Đình Kiêu đi tới trước mặt cô: “Vậy tôi đi đây.”

Miệng thì nói thế, nhưng anh vẫn không yên tâm, như thể cô là một đứa trẻ ba tuổi hoàn toàn không có năng lực tự lo liệu cho bản thân mình vậy.

Ninh Tịch cố gắng giữ vững chỉ số trong lòng: “Ừm.”

“Em thật không còn vấn đề gì nữa chứ?”

“Không sao không sao, bụng không đau tí nào nữa rồi! Khả năng hồi phục của tôi nhanh lắm đấy!”

“Ừm, điểm này đúng là tốt.” Lục Đình Kiêu hài lòng gật đầu.

Ninh Tịch: “.....” --- Lời này không sai, nhưng sao cô cảm thấy như đang bị đùa giỡn thế nhỉ?

Đang thất thần, Lục Đình Kiêu đột nhiên cúi xuống chỗ cô, nhưng còn chưa tiến sát vào đã đứng dậy lùi ra, sau lại vươn tay sờ lên đỉnh đầu cô: “Không làm phiền em nữa.”

Ninh Tịch: “...”

Anh! Đã! Làm! Phiền! Rồi! Đấy!!!

Coi như cô hiểu rồi, kể cả tên này không làm gì thì sự tồn tại của anh ta cũng đã là một loại quấy nhiễu rồi.

Mãi tới khi tiễn Lục Đình Kiêu đi rồi, Ninh Tịch mới có thể hoàn toàn thả lỏng, cô ôm gối nằm phát ngốc trên sô pha, nghĩ lại tất cả những chuyện xảy ra trong mấy ngày này...

Tuy cô đã sớm có dự liệu, cũng chuẩn bị từ sớm, nhưng lúc này đầu óc cô vẫn là một mảng trống rỗng, hoàn toàn rối loạn.

Với biểu hiện này, cô chỉ có thể chấm cho mình 0 điểm!

Thật ra lúc đầu cô đã định sẽ cố ý nói những lời dứt khoát khiến Lục Đình Kiêu dẹp ý nghĩ này đi, nhưng đối diện với gương mặt ấy, cô lại không thốt nổi một từ, ngược lại, trái tim kiên định lại ngày càng dao động, vốn tưởng đây là chuyện tuyệt đối không thể, nhưng lại dần dần thay đổi suy nghĩ…

Chẳng trách thời cổ đại có nhiều hôn quân như thế!

Đúng là sắc đẹp hại chết con người ta mà!
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Sáng ngày hôm sau, trong văn phòng của Lâm Chi Chi tại công ty giải trí Thịnh Thế.

“Chị Chi Chi, em không đến muộn chứ?” Hôm qua Ninh Tịch nghỉ ngơi cả tối, cơ thể đã gần hồi phục lại, chỉ là sắc mặt có hơi tiều tụy, thế nên hôm nay cô mặc một chiếc váy liền thân có màu tương phản làm nổi lên màu da, trông vừa trẻ lại đầy sức sống.

Trước bàn làm việc, Lâm Chi Chi tóc tai gọn gàng, cô mặc một chiếc áo vest gam lạnh phối với một chiếc váy. Lâm Chi Chi đang xử lí công việc thấy Ninh Tịch tới thì đánh giá cô một lượt, sau đó mới ngẩng đầu nói: “Không cần căng thẳng, hôm nay bảo em đến cũng không có chuyện gì quan trọng, chỉ là muốn em tham quan công ty một chút trước buổi bấm máy ngày mai thôi, tuy thường ngày em không hay ở công ty, nhưng vẫn phải hiểu một chút về các phòng ban cơ bản.”

“Vâng, cảm ơn chị Chi Chi!”

“Đi thôi.”

Ninh Tịch gật đầu đi theo, dưới sự dẫn dắt của Lâm Chi Chi cô biết thêm về các phòng ban của công ty cũng làm quen được với một số đồng nghiệp mới.

Bất kể trong lòng mọi người có nghĩ thế nào thì ngoài mặt vẫn tỏ ra rất khách khí với cô.

Trong lòng mọi người đều hiểu rõ chuyện của Ninh Tịch chỉ là ván cờ giữa Thịnh Thế và Tinh Huy, Ninh Tịch chẳng qua chỉ là đòn mà công ty đánh trả Tinh Huy thôi. Nhưng việc công ty chuẩn bị nâng đỡ Ninh Tịch là sự thật không thể chối cãi thế nên chẳng ai dại mà tự đi tìm xui cho mình cả.

“Chậc, cái cô Ninh Tịch này đúng là còn xinh hơn trong ảnh, chẳng trách Nhị thiếu vừa thấy đã để ý tới cổ!”

“Tôi có dự cảm, chỉ cần EQ của cô ấy không quá thấp thì sau này nhất định sẽ hot lắm!”

“Cũng chưa chắc! Khó khắn lắm mới đuổi đi được một Lãnh Man Vân, cô tưởng người nào đó có thể chấp nhận được sao? Hơn nữa, cô ấy liệu có thể hòa hợp được với Lâm Chi Chi sao? Lâm Chi Chi chẳng phải ghét nhất các nữ nghệ sĩ chỉ dựa vào việc bán nhan sắc để đi lên à?”

...

Công ty rất lớn, Ninh Tịch đi theo Lâm Chi Chi hơn một tiếng đồng hồ mới tham quan hết các phòng.

Đang chuẩn bị đi tiếp tới một số phòng quay và phòng thu của công ty, hai người lại gặp một người ở hành lang.

“Ồ, đây chẳng phải là đại quản lí của chúng ta đây sao? Cuối cùng cũng chịu xuống núi rồi à? Tôi còn tưởng cô không gượng dậy nổi mà chuẩn bị rút khỏi giới luôn rồi chứ!” Người phụ nữ đang nói chuyện khoảng hơn 30 tuổi, mặc một bộ đồ gợi cảm thời thượng, uốn tóc xoăn, trang điểm sắc nét, ăn mặc còn sáng chói hơn cả minh tinh.

Vì thường xuất hiện trên tạp chí nên Ninh Tịch lập tức nhận ra cô ta chính là Triệu Mỹ Hinh - Quản lí của Tô Dĩ Mạt.

Đối diện với lời lẽ khiêu khích của Triệu Mỹ Hinh, Lâm Chi Chi mặt không chút thay đổi nói: “Chị Mỹ Hinh còn đang cố gắng dốc sức thì những người trẻ tuổi bọn em cũng không thể để rớt lại phía sau được.”

“Cô...” Triệu Mỹ Hinh tức sôi máu.

Ninh Tịch ở bên cạnh cố nhịn không bật cười, thầm nghĩ Lâm Chi Chi trông vừa cứng nhắc lại nghiêm túc này không ngờ lại còn độc miệng như vậy!

Triệu Mĩ Hinh nghiến răng hừ một tiếng: “Lâm Chi Chi, tuy trước đây tôi từng xem nhẹ cô, nhưng sau này cũng không thể không thừa nhận cô thật sự có vài phần năng lực khi có thể khiến một kẻ có nhan sắc bình thường như Lãnh Man Vân đi lên như vậy, nhưng hiện tại thì sao...”

Nói đến đây, Triệu Mỹ Hinh cố tình dừng lại, quét ánh mắt cay nghiệt qua Ninh Tịch: “Lãnh Man Vân đi rồi, cô lại tìm một bình hoa ngoài scandal với mặt mũi ra thì chẳng có gì đặc sắc thế này? Tôi nhớ cô ghét nhất loại nghệ sĩ sống dựa vào mặt mũi cơ mà, sao rồi? Giờ cũng biến chất rồi hả?”
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Ninh Tịch nghe thế tròng mắt hơi nheo lại.

Đây không phải lần đầu tiên cô nghe từ miệng người khác về kiểu nghệ sĩ mà Lâm Chi Chi ghét.

Bảo không để ý tí gì là chuyện không thể nào.

Dẫu sao đây là người mà cô sẽ cùng chiến đấu trong tương lai, nếu ngay từ đầu đã không chung lí tưởng thì sau này làm sao có thể tiếp tục hợp tác?

Lâm Chi Chi liếc thấy sự ái ngại lóe lên trong mắt Ninh Tịch, cô nhìn về phía Triệu Mĩ Hinh, không nhanh không chậm mở miệng nói: "Chị Mỹ Hinh hình như có chút hiểu lầm tôi rồi. Ai cũng biết... trong cái nghề này, xinh đẹp chính là một lợi thế trời cho, là điều mà người khác cầu còn không được, tại sao tôi lại ghét?"

"Cái tôi ghét... là cái kiểu bình hoa không có nội hàm, không có thực lực."

"Lòng yêu thích cái đẹp thì ai cũng có, về điểm này chắc chị Mỹ Hinh là người hiểu rõ nhất đúng chứ?"

Nghe được những câu này, Triệu Mỹ Hinh ngay lập tức đổi sắc mặt, cái gì mà gọi là cô ta hiểu rõ nhất chứ?

Đây rõ ràng là đang đá đểu cô ta!

Bản thân Triệu Mỹ Hinh vốn là một nghệ sĩ, nhưng bởi gì giá trị nhan sắc không đủ nên với phải lái sang làm nghề quản lý, bình thường cũng cô ta cũng vô cùng chú ý hình tượng, thường xuyên đến thẩm mỹ viện chăm sóc...

Con nhỏ chết tiệt này bình thường thì không nói lời nào, nhưng cứ mở mồm ra câu nào là chọc đúng nỗi đau của cô ta! Đúng là miệng chó không nhả được ngà voi!

"Cô dám khẳng định cô ta không phải bình hoa?" Triệu Mỹ Hinh cười lạnh.

"Cái này còn phải để tác phẩm lên tiếng chứ không phải nhìn bề ngoài mà kết luận như chị Mỹ Hinh đây." Lâm Chi Chi nói xong rồi lướt qua Triệu Mỹ Hinh.

"Cô..." Triệu Mỹ Hinh đứng phía sau tức đến giậm chân.

Nghe Lâm Chi Chi nói xong mọi buồn bực trong lòng Ninh Tịch lập tức bị thổi bay sạch, sung sướng nhảy nhót bám theo Lâm Chi Chi.

"Chị Chi Chi, vừa rồi chị ngầu thật đấy! Đúng là chỗ dựa vững chắc của đời em! Nhưng mà chị yên tâm đi, em chắc chắn không phải bình hoa, dẫu cho có là bình hoa thì cũng phải là sứ Thanh Hoa! Có cả ngoại hình lẫn thực lực!"

Lâm Chi Chi nhìn cô một cái, kín đáo nâng môi cười: "Cái này không thể chỉ nói miệng được, ngày mai đoàn làm phim bắt đầu quay, tôi sẽ đi cùng em."

"Cũng không chỉ có mình tôi đâu, đoàn làm phim cũng sẽ mở cửa cho phóng viên tới thăm quan nữa, chắc chắn sẽ không ít người tới đâu."

"Kịch bản mới với kế hoạch quay cũng đã gửi cho em rồi, em cũng biết, ngày mai có một cảnh quay vô cùng quan trọng, cực kì khảo nghiệm kĩ năng diễn xuất. Đây là bước tiến đầu tiên của em, chuẩn bị cho tốt vào!"

Thật ra thì trong khoảng thời gian này, Lâm Chi Chi có nghiên cứu sơ qua về lý lịch của Ninh Tịch cùng một vài tác phẩm cô từng đóng, phát hiện khả năng diễn xuất của cô bé này không tệ, chỉ chờ biểu hiện ngày mai của cô ấy nữa thôi...

"Đã biết, nhất định em sẽ biểu hiện thật tốt!"

Ninh Tịch vừa nói vừa tính toán làm sao có thể khiến Lâm Chi Chi tin tưởng, càng nghĩ càng xót, một người phụ nữ như Lâm Chi Chi thế quái nào lại nhìn trúng con hàng không đáng tin lại lăng nhăng như Giang Mục Dã chứ?

Bởi vì Lâm Chi Chi còn có những việc khác phải xử lý, nên chỉ còn tiểu Đào ở cùng với cô.

Tiểu Đào có tính tình hoạt bát, dọc đường đi nói không ngừng, Ninh Tịch có thể từ miệng cô bé nghe được không bát quái bí mật của công ty.

"Ài, lần này chị Man Vân đi thì người vui vẻ nhất chính là Tô Dĩ Mạt với Triệu Mỹ Hinh đó chị! Mặc dù độ nổi tiếng của Tô Dĩ Mạt cao hơn chị Man Vân, nhưng cô ta diễn cái gì gì ấy, toàn là phim thị trường rác rưởi thôi. Chị Man Vân tuy đa phần chỉ đóng phim nghệ thuật1, nhưng lại đạt được rất nhiều giải thưởng lớn của quốc tế, ép cô ta còn hơn ép cafe! Hết cách ai bảo người chống lưng của người ta quá cứng! Rõ ràng là không đủ thực lực nhưng lại mặt trơ trán bóng chiếm mất vị trí Nhất Tỷ2 của Thịnh Thế!"

1 Phim nghệ thuật: là những phim hướng đến giá trị nghệ thuật của bộ chứ không hướng đến mục đích lợi nhuận...

2 Nhất Tỷ: nữ nghệ sỹ có độ nổi tiếng nhất trong một công ty giải trí.

"Người chống lưng cho Tô Dĩ Mạt rất cứng sao?" Ninh Tịch hỏi.

"Đương nhiên rồi! Chị không biết sao?" Tiểu Đào kinh ngạc sau đó thần thần bí bí tiến tới nói nhỏ vào tai cô: "Người chống lưng cho Tô Dĩ Mạt... chính là Lục tổng của chúng ta đấy!"
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.

Bạn nên xem

Top