[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Nhà cũ của Lục gia ở giữa sườn núi, trong khuôn viên còn có nguyên một mảng núi rừng, từ cổng đến lúc vào được nhà còn phải mất thêm hai mươi phút lái xe, hai bên đường đều là cây cối xanh tốt, phong cảnh đẹp vô cùng.

Nghe nói chỗ này có long mạch gì đó, là phong thủy bảo địa1 của Đế đô.

1 Phong thủy bảo địa: vùng đất hội tụ đủ ngũ hành, tứ tượng... mang lại may mắn cho người ở.

Nhờ phúc của Tiểu Bảo, Ninh Tịch cũng coi như được mở mang kiến thức!

Xuyên qua cửa kính xe, Ninh Tịch thấy hai ông bà Lục gia đã sớm chờ sẵn ở cửa, con mắt trông mong chờ đợi cháu trai giống như bao người ông bà khác.

Ninh Tịch vỗ về bánh bao nhỏ trong ngực: “Mau đi đi! Đừng quên lời cô dặn con đó, cố gắng lên nha!”

Nhìn sự khích lệ cùng mong chờ trong mắt Ninh Tịch, bánh bao nhỏ kiên định gật gật đầu để Lục Đình Kiêu dắt xuống xe, đi ba bước quay đầu một lần.

Thấy cháu trai bảo bối, hai ông bà vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ, vội vàng nghênh đón.

Lục lão phu nhân kích động đến hai mắt cũng ướt, oán trách con trai: “Thằng nhóc thối, vì con mà chúng ta phải nhịn mấy tháng không được gặp Tiểu Bảo! Kết quả vẫn không thấy con mang con dâu về cho mẹ!”

Lục Đình Kiêu họ nhẹ một tiếng, tỏ ý trong xe phía sau còn có người, ở khoảng cách này Ninh Tịch có thể sẽ nghe thấy...

Trên thực tế, quả thật Ninh Tịch nghe thấy.

Ỷ vào việc kính xe chỉ cho người bên trong thấy được bên ngoài mà người bên ngoài không thể nhìn vào bên trong, Ninh Tịch trực tiếp đem lỗ tai dán sát vào cửa sổ nghe lén xem bọn họ nói cái gì, đúng lúc nghe được những lời này của Lục lão phu nhân...

Lục lão phu nhân kích động: “Con dâu cũng tới? Để nó xuống xe cho ba mẹ gặp mặt chút nào!”

“Mẹ...” Lục Đình Kiêu bất đắc dĩ nói: “Cô ấy xấu hổ, mẹ đừng dọa cô ấy.”

Ninh Tịch gật đầu liên tục, đúng đúng đúng, tôi xấu hổ, ngàn vạn lần đừng gọi tôi ra!

May mà lúc này Lục lão gia nói một câu dời đi sự chú ý của mọi người.

“Tiểu Bảo đang viết cái gì vậy?” Lục lão gia hồ nghi hỏi.

Lục lão phu nhân thấy bạn già nói vậy liền quay ra nhìn Tiểu Bảo đang cắm đầu hì hụi, không biết đang viết cái gì.

Một lát sau, Tiểu Bảo giơ bảng lên, đôi mắt đen bóng như trân châu mở to nhìn ông nội và bà nội.

Trên bảng viết --- [Ông nội, bà nội, Tiểu Bảo rất nhớ hai người!]

Lục lão gia cùng Lục lão phu nhân nhìn rõ dòng chữ trên bảng xong, cả hai đều trố mắt nhìn nhau, vô cùng khiếp sợ sau đó bắt đầu đỏ hốc mắt.

Lục lão phu nhân nhìn bạn già với vẻ mặt không thể tin nổi: “Tôi... Tôi nhìn lầm rồi sao? Tiểu Bảo gọi tôi là bà nội!”

Mặc dù không phải chân chính “gọi” nhưng đây là lần đầu tiên Tiểu Bảo gọi bà là bà nội!

Từ trước tới nay thằng bé chưa bao giờ để ý bọn họ, thậm chí còn có chút bài xích...

“Cũng gọi ông nội nữa!” Lục lão gia tử tự hào bổ sung.

“Còn nói rất nhớ chúng ta nữa...” Lục lão phu nhân không nhịn được nữa, ôm Tiểu Bảo khóc: “Tâm can của bà nội à! Cháu biết bà nội vui biết chừng nào không?”

Lục lão gia thở dài, sau đó nhìn Lục Đình Kiêu vẻ mặt nghiêm túc nói: “Đình Kiêu, cô gái con thích rất tốt, cô ấy dạy Tiểu Bảo rất tốt.”

Ông chỉ biết tiểu Bảo sáng sủa hơn nhiều cũng chịu ra khỏi cửa nhưng hoàn hoàn toàn không ngờ tiểu Bảo lại tiến bộ lớn như vậy!

Quả thực khiến người ta vui mừng quá mức!

“Còn không đúng sao? Hơn nữa nuôi cũng rất tốt, ông nhìn cháu tôi bây giờ mập mạp như nào! So với lúc trong hình còn mập hơn!” Lục lão phu nhân vui mừng nói.

“Ừ, cô ấy rất tốt.” Lục Đình Kiêu liếc nhìn chiếc xe sau lưng, ánh mắt vô cùng dịu dàng.

Lục lão gia vỗ vai anh một cái, chân thành nói: “Con trai, cố gắng lên, tốn nhiều công phu vào, chúng ta sẽ ủng hộ, phối hợp vô điều kiện với con!”
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Đả động được Lục lão gia và Lục lão phu nhân vậy là Lục Đình Kiêu đã đạt được thành tựu huy hoàng “Khiến toàn bộ thành viên của Lục gia đều giúp anh tán gái.”

Trong xe, thấy Lục Đình Kiêu chào tạm biệt cha mẹ cùng Tiểu Bảo xong quay lại, Ninh Tịch vội vàng ngồi ngay ngắn lại, giả bộ không nghe thấy cái gì hết.

Trên đường về nhà, Lục Đình Kiêu đột nhiên hỏi một câu: “Hôm nay định làm cái gì?”

“Hôm nay?” Ninh Tịch nghe anh hỏi vấn đề này thì choáng váng.

Đúng rồi, hôm nay cô không cần chơi cùng tiểu Bảo, hơn nữa... hôm nay là thứ 7, Lục Đình Kiêu cũng không cần phải đi làm...

Như vậy chẳng phải có nghĩa là cả ngày nay chỉ có hai người, cô nam quả nữ... ở nhà?

Ninh Tịch bối rối phát hiện mình bị rơi vào hố rồi.

Không cẩn thận một phát là lọt hố ngay được...

Lúc này, di động của cô reo lên.

Ninh Tịch cầm di động lên nhìn một chút sau đó tròng mắt híp lại.

Thường Lị?

Chị ta gọi tới làm cái gì?

Ninh Tịch nhận điện thoại, làm bộ ngạc nhiên nói: “Ôi, Thường đại quản lý trăm công ngàn việc sao lại có thời gian rảnh để đích thân gọi cho tôi thế này?”

Thường Lị nghe được 4 chữ “Trăm công ngàn việc” mà hận đến cắn nát cả hàm răng.

Lúc trước Ninh Tuyết Lạc không khác gì mặt trời ban trưa, dĩ nhiên là cô ta bận đến mức chân không chạm đất rồi, nhưng sau chuyện này thì tất cả hoạt động quảng cáo hay các phim điện ảnh, phim truyền hình đều giảm xuống. Không chỉ như vậy, mà còn có không ít các công ty có Ninh Tuyết Lạc là người đại điện rối rít đòi bồi thường, Tinh Huy cũng yêu cầu Ninh Tuyết Lạc phải "biết ý" chút trong thời gian này.

Mà nghệ sĩ dưới tay cô ta ngoại trừ Ninh Tuyết Lạc thì không có một ai ra hồn, đại ý chính là nửa năm tới Thường Lị phải nhịn đói!

Thường Lị tức giận nói: “Tôi gọi tới để báo với cô mau dọn đồ của cô ra ngoài! Đã lật lọng hủy hợp đồng với công ty mà cô còn muốn chiếm căn hộ của công ty sao? Căn hộ đó mà cho thuê thì ít nhất cũng kiếm 1000 NDT một tháng!

Hừ, ở cái đất Đế Đô này, cái loại căn hộ cho thuê 1000 NDT một tháng cũng đáng khoe ra?

Ninh Tịch không rảnh nói nhảm với chị ta, cộc lốc nói: “Biết rồi, không có gì khác tôi cúp máy...”

Không đợi cô ngắt cuộc gọi, Thường Lị lại đột nhiên hùng hổ chỉ trích cô: “Ninh Tịch, mày để tay lên ngực tự hỏi xem, công ty đối xử với mày như thế còn chưa đủ tốt hả? Bây giờ có công ty nào phân phối nhà ở cho người mới không có thành tích gì? Có biết bao nhiêu nghệ sĩ nhỏ cả mấy tháng cũng không có việc mà mày vẫn nhận việc đều đều đấy thôi!"

"Công ty vốn đang chuẩn bị nguồn lực mạnh bồi dưỡng mày! Coi như mày có xảy ra chuyện thì công ty cũng chưa từng từ bỏ mày! Giờ mày thì tốt rồi... ăn cây táo rào cây sung, leo được lên cao còn phải đạp công ty một cái!”

Ninh Tịch “xì” một tiếng: “Thường đại quản lý, công phu đổi trắng thay đen của chị ngày càng tiến bộ rồi! Nếu có lý thế thì sao chị không lên mạng mà nói?”

Ngay lập tức Thường Lị bị chặn họng, lúc trước quả thật cô ta có lên mạng nói mấy lời này nhưng kết quả lại bị mắng như tát nước vào mặt...

Thường Lị không cam lòng "hừ" một tiếng, cười lạnh nói: “Thịnh Thế là nơi các ngôi sao gạo cội tụ tập, độ cạnh tranh còn kịch liệt hơn cả Tinh Huy, mày cho là mày nhảy vào đấy là có ngày nổi danh sao? Buồn cười quá đi... mày chẳng qua cũng chỉ là con cờ để Thịnh Thế đả kích Tinh Huy mà thôi! Mày thật sự nghĩ rằng Thịnh Thế xem trọng mày sao? Đợi bị đá ra thì đừng khóc lóc tới cầu xin tao!” --- Nói xong “ba” một tiếng cúp điện thoại.

Ninh Tịch nhún vai nhìn Lục Đình Kiêu: “Hôm nay tôi có việc để làm rồi!”

“Làm gì?”

“Vừa nãy Thường Lị gọi cho tôi nói muốn lấy lại căn hộ mà Tinh Huy sắp xếp cho tôi lúc trước, đồ của tôi vẫn còn ở bên trong! Cho nên, tôi phải dọn nhà!”
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
“Ừ, đi thôi.” Lục Đình Kiêu gật đầu, xong lái xe đi về phía căn hộ trước đây của cô.

Ninh Tịch còn tưởng tránh được một kiếp liền vội vàng nói: “Tự tôi đi là được rồi, đồ của tôi khá nhiều có khi phải gọi công ty dọn nhà tới chuyển!”

“Không sao, chứa được.”

Trong đầu Ninh Tịch thầm nghĩ xe của anh thì rộng rãi đấy nhưng làm sao chứa hết được nhiều đồ như vậy, nghĩ mình là Doraemon sao?

Nhưng dáng vẻ chắc chắn của Lục Đình Kiêu khiến cô không thể phản bác lại được, chỉ có thể để anh lái xe thằng đến dưới lầu chỗ cô ở.

Thôi bỏ đi, bỏ đi... cùng nhau dọn nhà đã là kết quả tương đối an toàn rồi, chắc chắn sẽ không ái muội được đâu.

....

Bởi vì đã lâu không có người ở nên trên đồ đạc trong phòng đã đóng một lớp bụi, cửa sổ cũng không biết mở ra từ lúc nào, lá cây bị gió thổi vào rơi đầy đất...

Ánh mắt Lục Đình Kiêu tuy lạnh lùng nhưng lại mang theo mấy phần ấm áp, chậm rãi lướt qua mỗi một xó xỉnh trong gian phòng.

“Sao vậy?” Ninh Tịch khó hiểu nhìn anh.

“Không có gì.” Lục Đình Kiêu thu hồi ánh mắt.

Mặc dù chỉ là cái phòng nát do Tinh Huy sắp xếp cho cô nhưng ở đây lại có kỉ niệm quý báu của bọn họ. --- Ừ, được rồi, trở về sẽ cho người mua lại...

“Cần tôi làm gì?” Lục Đình Kiêu hỏi.

Ninh Tịch gãi đầu, tìm một cái hộp không thật to tới sau đó chỉ vào một cái giá sách thật cao nói: “Có thể giúp tôi xếp sách trên kệ vào thùng không?”

“Được.” Lục Đình Kiêu xắn tay áo, bắt đầu luôn.

Ninh Tịch nhìn một thân quần áo còn đắt hơn cả cái nhà này, đau trứng mà xoa xoa trán, cô nói: “Chờ một chút... anh chờ tôi một chút!”

Nói xong không biết móc đâu ra một cái áo blouse trắng của bác sĩ đưa cho anh: “Anh cởi áo khoác ra, mặc cái này vào, chống bụi.”

Lục Đình Kiêu nghe lời cởi áo khoác, có chút ngạc nhiên nhìn cái áo blouse trắng trước mặt: “Ở đâu ra?”

“Trang phục diễn, lúc trước có một đoàn làm phim nghèo đến độ đồ diễn cũng không mua nổi, cho nên tôi đành tự mua!” Ninh Tịch nói xong choàng lên cho anh: “May mà cái áo này cũng rộng rãi!”

Sau khi nói xong, Ninh Tịch cứ ngây người nhìn Lục Đình Kiêu, không tự chủ được nuốt nước bọt, mặt cũng bắt đầu đỏ ửng lên...

Lục Đình Kiêu mặc áo blouse trắng cũng gợi tình quá đi! Đây chính là đồng phục tình thú đó nha ~

Mẹ nó, ngay cả dọn nhà cũng không an toàn!

“Sao vậy?”

Ninh Tịch vội lắc đầu lấy lại tinh thần: “Không sao không sao... chúng ta bắt đầu đi! Tôi đi sửa sang quần áo!”

“Ừ.” Lục Đình Kiêu gật đầu liếc nhìn bóng lưng chạy thục mạng của cô gái, bắt đầu thu dọn giá sách.

Lục Đình Kiêu làm việc nhìn thì rất ung dung nhưng trên thực tế tốc độ lại rất nhanh, hiệu suất rất cao, chỉ một loáng đã dọn sạch giá sách.

Đang dọn thì trong một quyển tuyển tập Shakespeare rớt ra một tấm ảnh...

Lục Đình Kiêu tiện tay nhặt lên.

Trong ảnh là một nhóm người trẻ tuổi, tất cả đều đang mặc trang phục Punk gắn rất nhiều kim loại nặng nề, Ninh Tịch đứng ngay giữa, tóc rất ngắn, mặc một bộ đồ đua xe màu đen, cười vô cùng "đểu giả" nhìn giống như một cậu thanh niên đẹp trai.

Cánh tay cô tùy ý đặt trên vai một người đàn ông, nghiêng đầu nói chuyện với người nọ, nhìn dáng vẻ vô cùng thân mật, hẳn là người cô rất thân.

Nhưng người đàn ông kia đang nghiêng đầu bật bật lửa, lại thêm ánh sáng mờ mờ tối tối, cho nên không thể thấy rõ khuôn mặt, chỉ có thể nhìn thấy một gò má mơ hồ...

(Đại gia YS?)
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Trực giác nói cho anh biết… người này chính là YS, kẻ mà Ninh Tịch nói rằng hắn ta rất nguy hiểm nhưng cô vẫn tin rằng hắn sẽ không làm tổn thương cô…….

Lục Đình Kiêu ngẩn người nhìn chằm chằm vào nửa khuôn mặt của người đàn ông đó rất lâu, trong đầu chợt loé lên cái gì đó nhưng lại lướt đi rất nhanh, anh không kịp bắt lấy nó.

Tại sao anh lại cảm thấy người này… có chút quen quen nhỉ.

Chẳng lẽ đó lại là người mà anh biết…

“Lục Đình Kiêu, bên này tôi sắp xong rồi! Anh xong chưa?” Ninh Tịch kéo một cái valy rất to, nghiêng đầu hỏi.

“Ừ, xong rồi đây.” Lục Đình Kiêu thản nhiên đặt bức ảnh vào chỗ cũ.

Khoảng 10 phút sau, Ninh Tịch tay xách nách mang, bao lớn bao nhỏ xuống lầu.

Sau đó, cuối cùng thì cô cũng biết tại sao Lục Đình Kiêu lại khẳng định là chứa được hết.

Một cái xe Lincol dài đang đỗ ở đó.

Ha hahaha….

Cái thế giới giàu có vô nhân tính này…

Ninh Tịch vội vàng đè thấp vành mũ xuống dùng tốc độ nhanh nhất có thể cẩn thận nhét hết tất cả mọi thứ vào xe, sau đó thúc giục tài xế mau chóng lái xe.

Bởi vì chuyện xảy ra quá bất ngờ, cô cũng không kịp hoá trang, thế này mà để người ta bắt gặp tuyệt đối sẽ là một tin giật gân!

Chị Chi Chi đã dặn dò cô trong khoảng thời gian này tuyệt đối phải cẩn thận từng li từng tí, bởi vì bây giờ mọi người đều đã biết đến cô, nếu lại có scandal nữa sẽ làm cho công chúng phản cảm.

Lục Đình Kiêu dường như nhận ra sự lo lắng của cô, anh nói: “Đừng lo, đám phóng viên đó đều biết biển số xe.”

Ý của anh là, phóng viên tuyệt đối sẽ không dám trêu chọc vào chủ nhân của chiếc xe.

“Ồ… Thế à…” Cô lại lo hão rồi, Đại ma vương trước giờ hành sự luôn tình toán tỉ mỉ.

Trên đường đến căn hộ mới của Thịnh Thế cấp cho, Lục Đình Kiêu đột nhiên gọi cô: “Ninh Tịch.”

Ninh Tịch đang nghĩ ngợi lung tung ngẩng phắt lên: “Hả? Sao thế?”

Lục Đình Kiêu chống tay lên trán nhìn cô bằng một ánh mắt sâu thẳm: “Tôi hình như nhớ em đã từng nói rằng, nếu như tôi muốn theo đuổi ai đó... em có thể dạy tôi.”

Trong đầu Ninh Tịch ‘đùng’ một tiếng, cô khẽ nguyền rủa một câu sau đó cười gượng nói: “Tôi… tôi nói thế à? Đâu có đâu

nhỉ? Ha ha ha ha ha…..”

“Em không chỉ nói mà còn bảo rằng đảm bảo dạy là biết. Chính là vào cái hôm chúng ta đến căn hộ của em lấy đồ gia vị... thuận tiện lấy quà sinh nhật bạn trai cũ của em tặng, em nói rằng cách theo đuổi phụ nữ của hắn ta quá vụng về, bảo tôi đừng có học theo hắn.” Lục Đình Kiêu nhắc cho cô nhớ lại từng chi tiết một cách chuẩn xác.

Ninh Tịch quả thật muốn tát cho mình một phát, ai bảo mày nhanh mồm nhanh miệng! Ai bảo mày phát biểu lung tung! Đúng là tự chui đầu vào rọ!

“Vậy bây giờ anh đã có cô gái nào muốn theo đuổi chưa?” Ninh Tịch đành phải mặt dày hỏi tiếp.

“Có…” Lục Đình Kiêu gật đầu, đôi mắt đen nhánh sáng lấp lánh như bầu trời sao nhìn cô như thể đang nhìn cả thế giới: “Thế nên, hãy dạy tôi.”

Oh shit! Dạy cái đầu anh ấy!

Anh chỉ cần dùng ánh mắt này đi nhìn bất kì một cô gái nào, bọn họ sẽ ngay lập tức nhào đến! Còn cần theo đuổi làm cái quái gì nữa?

Hết cách rồi, chính mình nói ra... có khóc cũng phải thực hiện…

Ninh Tịch chỉ có thể ho khẽ một cái tỏ vẻ mình chẳng biết cái gì hết nói: “Trên mạng có một câu như thế này: Nếu như cô ấy chưa có kinh nghiệm sống nhiều hãy đưa cô ấy đi ngắm nhìn hết phồn hoa chốn nhân gian; nếu trái tim cô ấy đã tang thương, khô cạn hãy đưa cô ấy đi ngồi vòng quay ngựa gỗ. Đại ý của câu này là nhất định phải “bốc thuốc đúng bệnh!”. Không biết cô gái mà anh thích là người như thế nào?”

“Cô ấy….” Lục Đình Kiêu ngập ngừng một chút như thể đang suy tư, vài phút sau làn sương lạnh trôi nổi trong đôi mắt tan đi như tuyết đầu xuân, khoé mắt hiện lên sự dịu dàng: “Cô ấy lúc thì có vẻ lõi đời nhưng có lúc lại rất ngây ngô, cô ấy bướng bỉnh cứng đầu, không chịu gò bó nhưng lại rất lương thiện, dịu dàng, cô ấy trải qua rất nhiều chuyện nhưng cuối cùng vẫn giữ được bản tính ban đầu… cô ấy là người con gái tốt đẹp nhất mà tôi từng gặp!”
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Lõi đời nhưng cũng lại ngây ngô...

Bướng bỉnh, không chịu gò bó nhưng cũng rất lương thiện, dịu dàng…

Trải qua rất nhiều chuyện nhưng cuối cùng vẫn giữ được bản tính ban đầu…

Là cô gái tốt đẹp nhất……

Ôi ôi! Trái tim thiếu nữ của lão phu!!!!

Ninh Tịch ôm ngực, tim cô đang đập điên cuồng, suýt chút nữa thì ngã gục xuống đất rồi.

Ai mà chẳng thích được người khác khen…

Huống chi Lục Đình Kiêu lại khen rất chân thành lại có kĩ thuật nữa, toàn nhắm trúng những chỗ mềm yếu nhất trong lòng cô.

Con người của Lục Đình Kiêu không phải là nên cao ngạo, lạnh lùng, cấm dục, không quan tâm đến ba cái chuyện tình cảm vớ vẩn chứ? Ăn nói ngọt ngào như thế thật không khoa học!

Nhìn Đại ma vương vẫn đang nghiêm túc đợi cô xuất chiêu…

Ninh Tịch thật sự hận không thể quỳ xuống dập đầu ba cái xin buông tha!

Đại thần mãn cấp như anh mà còn cần tôi dẫn dắt à!

Ninh Tịch lại khẽ ho một cái tỏ ra ta đây từng trải, ngữ điệu sâu sắc nói: “Boss đại nhân, thứ cho tôi nói thẳng, thực ra với

điều kiện và ngộ tính của anh, căn bản là không cần tôi dạy. Nếu như với điều kiện của anh mà đối phương vẫn chưa động lòng, vậy chỉ có một khả năng.”

Lục Đình Kiêu nghe vậy liền để tay xuống, đôi mắt khẽ nheo lại hỏi: “Khả năng gì?”

Ninh Tịch hít một hơi thật sâu, nói như đinh đóng cột: “Anh không phải là kiểu người mà cô ấy thích!”

“Không phải kiểu mà cô ấy thích?...” --- Đi kèm câu này còn có một trận gió lạnh lẽo từ sông băng ở Bắc Cực thổi tới.

Ninh Tịch nuốt nước bọt đánh ực, cố gắng đối mặt với ánh mắt sắc như dao của Đại ma vương, gật đầu chắc nịch: “Đúng thế, ông bà chả phải hay nói: "Củ cải hay rau xanh, là tuỳ vào sở thích mỗi người" sao, người thích củ cải thì dù rau xanh có tốt đẹp đến mấy cũng không có khả năng thích rau xanh được!”

Những ngón tay của Lục Đình Kiêu đánh nhịp lên thành tay vịn rất có quy luật, trầm mặc khoảng ba giây, anh từ từ nói: “Nếu như tôi xác định tôi là củ cải thì sao?”

Ninh Tịch: “………..!!!”

Oh fuck!

Cái gì mà anh xác định anh là củ cải!

Anh chắc chắn bà đây thích anh đến vậy à! Anh có cần ….. thông minh đến thế…. không...

“Vậy… vậy có lẽ cô ấy đã thích củ cải khác rồi thì sao? Một cây củ cải có một cái hố cho riêng mình, cái hố mà đã có củ cải rồi, đương nhiên là những cây củ cải khác có tốt đến mấy cũng không chứa chấp nổi nữa nha!” Ninh Tịch tự so mình với củ cải mà khoé miệng cứng đờ, không dưng tại sao lại lôi củ cải ra để so sánh làm gì thế không biết…….

“Cây củ cải khác à…” Lục Đình Kiêu trầm ngâm trong chốc lát ngay sau đó ánh mắt anh trở nên lạnh lùng, “Là ai?”

Giờ khắc này gió lạnh đã chính thức nâng cấp thành vòi rồng rồi!!!! Á á á!!!!!

Trong trung tâm cơn lốc, Ninh Tịch cảm thấy mình sắp không chịu nổi nữa rồi, giả vờ như đang ngắm phong cảnh bên ngoài, cô cố gắng dịch dịch ra gần cửa sổ, cười khô khốc: “Tôi đâu phải thầy bói, làm sao tôi biết được đấy là ai! Dù sao tôi cũng cho rằng, anh cứ duy trì tình trạng hiện tại thì tốt hơn bằng không nhỡ đâu người ta thực sự thích người khác, anh nói toạc ra một cái đến lúc đó ngay cả làm bạn cũng không làm nổi nữa thì thế nào?”

Lục Đình Kiêu nhếch đôi môi mỏng, gương mặt lạnh tựa sương, nửa ngày không nói câu gì, trong khoang xe kín mít, bầu không khí bị nén lại như thể sắp có mưa đá đến nơi…

Khi Ninh Tịch bị bầu không khí này ép đến mức sắp không thở nổi được nữa thì Lục Đình Kiêu cũng mở miệng, anh nói: “Vậy thì…. nhổ phứt cây củ cải đó đi.”

Ninh Tịch: “……...”

Nhổ… nhổ... nhổ củ cải ấy hả?

Anh zai à, sao anh dùng từ đáng sợ thế????

Vốn đang định tìm một cái bia đỡ đạn... nhưng mà cái bia nào đỡ nổi một chiêu của Đại ma vương đây…

Ôi đau khổ, đàm phán lại thất bại rồi…..

Lẽ nào chỉ có thể dùng đến chiêu áp đáy hòm của cô hay sao? Hy vọng sẽ không phải dùng đến nó.
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Căn hộ mới của Ninh Tịch ở trên tầng bảy của Châu Giang Đế Cảnh, trang trí nội thất đơn giản mà phù hợp, đằng sau sân ban công là cảnh bờ sông xinh đẹp, so với cái căn hộ của Tinh Huy thì đúng là khác biệt một trời một vực.

Cô, Lục Đình Kiêu cộng thêm cả tài xế, chia nhau mang toàn bộ đồ đạc lên phòng.

Nhìn cả phòng đầy đồ, Ninh Tịch lau mồ hôi: “Vẫn còn một bao cuối cùng nữa, để tôi xuống lấy cho!”

Lục Đình Kiêu gật đầu: “Ừ, để tôi giúp em sắp xếp lại.”

“Đợi một chút, tôi quên mất cái này….” Ninh Tịch rút một cái hộp quà màu đen từ một trong số những chiếc vali ra.

“Đây là cái gì?” Lục Đình Kiêu hỏi.

Ninh Tịch cười hì hì tỏ vẻ thần bí nói: “Thứ dùng để dỗ con gái đó.”

Dưới lầu.

Ninh Tịch xách nốt bao đồ cuối cùng đi vào đại sảnh, nhìn thấy cô bé tiếp tân đứng đằng sau quầy đang ngó ra đánh giá cô, bắt gặp ánh mắt của cô thì ngay lập tức rụt đầu lại giả vờ bận rộn.

Lễ tân của Châu Giang Đế Cảnh đã từng gặp rất nhiều ngôi sao nổi tiếng nên không thấy làm lạ, nhưng dạo này Ninh Tịch khá là nổi tiếng, đột nhiên nhìn thấy cô, cô bé ấy cũng hơi kinh ngạc, huống hồ cô còn đến cùng với một người đàn ông vô cùng đẹp trai, cực kì thần bí…

Ninh Tịch cười thân thiện với cô, sau đó bước về phía cô.

Cô lễ tân nhìn thấy cô đi về phía mình thì có hơi kinh ngạc, sau đó to gan đánh bạo hỏi: “Cô là Ninh Tịch à?”

Ninh Tịch gật đầu: “Ừ, đúng rồi, hôm nay tôi vừa mới chuyển đến.”

Nói rồi cô rút cái hộp quà màu đen vừa nãy mang theo xuống đưa cho cô ấy: “Lần đầu gặp mặt có chút quà gọi là... sau này vẫn còn phải nhờ cô giúp đỡ nhiều!”

"… Cái này… cái này tôi không dám nhận đâu….”

“Không sao đâu, đây cũng là quà người ta tặng tôi ấy mà, không phải mua. Cô cứ cầm lấy đi! Môi cô đẹp thế này, dùng nó chắc chắn sẽ rất xinh!”

Cô gái ngượng ngùng sờ môi mình, hai gò má đỏ bừng: “Vậy… cám… cám ơn cô nhé!”

“Đừng khách sáo!”

Sau khi Ninh Tịch đi xa rồi, cô bé lễ tân lập tức mở hộp quà ra nhìn xem, sau đó liền lộ ra vẻ mặt kinh hỉ.

Woa! Là một bộ đầy đủ mười hai thỏi son, màu sắc khác nhau.

Ôi trời ơi! Cô cực kì thích nhãn hiệu son này nhưng mà không mua nổi, bạn trai lại là tên chậm tiêu, tặng quà mấy lần đều là mấy cái thứ kì quái, moá nó chứ, có thể tặng cho bà một thỏi son được không!!!!

Thật không ngờ cái cô Ninh Tịch này làm người khéo thật đấy…

Tuy rằng ngôi sao tặng đồ cho cô không ít nhưng thái độ một đám đều như nhau kênh kiệu ngạo mạn, tiện tay vứt mấy thứ mình không cần đi, cứ như là bố thí.

Đâu có giống Ninh Tịch, tặng quà thôi cũng khiến cho người nhận quà vui mừng! Nhìn đã biết là cố ý chuẩn bị rồi!

Phần lớn mọi người đều coi thường nhân viên quèn như cô, nhưng lại không biết cái nghề này của cô biết cực kì nhiều bí mật đó nha…..

Cửa thang máy.

“Đinh" một tiếng, cửa thang máy mở ra.

Đúng là oan gia ngõ hẹp, không ngờ thế mà lại gặp Thường Lị ở đây, cũng khéo thật.

“Ninh Tịch…” Thường Lị kinh ngạc nhìn cô chằm chằm, dáng vẻ như thể đang phòng cướp: “Cô đến đây làm gì?”

Ninh Tịch trợn mắt trắng dã: “Đây là nhà chị à? Chỉ cho phép mỗi mình chị đến được hay sao?”

Thường Lị khoanh tay ôm ngực, khinh bỉ đánh giá dáng vẻ đang bám đầy bụi bẩn của cô lúc này: “Hừ, tuy không phải là nhà của tôi... nhưng đây cũng không phải là nơi loại người như cô có thể vào được!”

Ninh Tịch lướt qua cô ta bước thẳng vào thang máy sau đó liền ấn nút đóng cửa: “Thật ngại quá đi mất, tôi sống ở đây!”

Thường Lị nghe thế ngây ra tại chỗ nhìn chằm chằm vào cửa thang máy...
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Ninh Tịch sống ở đây?

Làm sao có thể?

Nhưng muốn vào đây thì phải quẹt thẻ, cô ta vào đây bằng cách nào?

Thường Lị vừa đi vừa lầm bầm tự hỏi, sau cùng không nhịn được chạy đến trước quầy lễ tân nghe ngóng.

“Tiểu Phương, cô gái vừa nãy đi vào… chính là Ninh Tịch, cô ta sống ở đây sao?” Thường Lị hỏi.

Tiểu Phương tỏ vẻ khách khí khó xử nói: “Cô Thường, vấn đề này thuộc về phạm vi riêng tư của chủ hộ, chúng tôi không thể tiết lộ được, cô cũng biết mà, chúng tôi ở đây quản lý rất nghiêm!”

Thường Lị lén nhét vào tay cô gái một cái thẻ mua sắm: “Em gái à, giúp một tí đi! Chị chỉ muốn biết có phải là cô ta sống ở đây không thôi, đó cũng đâu phải là vấn đề nhạy cảm lắm, sẽ không ảnh hưởng gì đến em đâu mà!”

Tiểu Phương khinh bỉ liếc cái thẻ mua sắm trong tay, trong bụng nghĩ thầm bình thường cô ra lệnh quát tháo, lên mặt với tôi lắm cơ mà, bây giờ cần nhờ vả thì lại thơn thớt nói cười với tôi?

Vốn định trả lại nhưng cô lại thay đổi ý định, nhận lấy cái thẻ, nói: “Không sai, cô ấy sống ở đây, khoảng nửa tháng trước đã đến đăng kí thông tin.”

Thường Lị vừa nghe thấy vậy hai mắt lập tức sáng rực lên: “Chủ hộ là ai?”

Tiểu Phương nhìn vẻ mặt cô ta là biết cô ta nghĩ gì thế nên cứ nói thật thôi: “Đăng kí dưới danh nghĩa của tập đoàn giải trí Thịnh Thế, chắc 100% là chỗ ở công ty sắp xếp cho cô ấy rồi!”

Thường Lị ngây ra: “Cái gì? Cô có nhầm không đấy?” Cô ta còn tưởng có thể tóm được điểm yếu của Ninh Tịch…

Giọng điệu của Tiểu Phương chắc nịch: “Làm sao mà nhầm được, căn phòng đó có vị trí tốt nhất của Châu Giang Đế Cảnh đó, chính diện đối mặt với Châu Giang, cảnh sắc cực kì đẹp, trước đây vẫn bỏ trống, mãi cho đến nửa tháng trước, nhân viên của Thịnh Thế mới mang người đến tu sửa lại, thông tin điền trên phiếu của ban quản lý chung cư cũng là của cô ấy!”

“Tôi biết rồi, cám ơn…” Thường Lị mặt mũi đen sì vội vội vàng vàng đi mất.

Má nó, Thịnh Thế điên rồi sao? Tự nhiên lại cho một người mới như Ninh Tịch đãi ngộ tốt đến thế!

Nhớ lại những gì cô ta nói với Ninh Tịch lúc trước, nói Tinh Huy sắp xếp chỗ ở cho cô ta tốt lắm… quả thực là không khác gì tự tát vào mặt mình…

Xem ra nhất định phải nhìn chằm chằm Ninh Tịch, phải tìm ra vị đại gia đứng sau lưng con tiện nhân này rốt cuộc là ai!



Với sự giúp đỡ của Lục Đình Kiêu, Ninh Tịch vốn phải mất cả ngày để dọn dẹp giờ chỉ cần một buổi đã đâu vào đấy.

Nhìn mọi thứ đều được sắp xếp gọn gàng ngăn nắp, tâm trạng cô mới tốt lên được một chút.

Sau khi gia nhập Thịnh Thế, cô vẫn cứ cảm thấy mọi thứ không chân thực, lúc này nhìn vào cái "ổ nhỏ" của mình, cô mới có được chút cảm giác chân thực.

Ninh Tịch lấy một cái khăn mặt mới cho Lục Đình Kiêu lau mồ hôi: “Hôm nay anh thật sự đã vất vả rồi, tôi mời anh ăn bữa cơm nhé?”

Cho dù là như thế nào thì cả ngày hôm nay Lục Đình Kiêu cũng đã bận rộn vì cô, chí ít cũng phải mời người ta một bữa cơm chứ.

“Có thể ăn ở nhà được không?” Lục Đình Kiêu hỏi.

Ninh Tịch gãi đầu: “Cái này? Nhưng phòng bếp đã có bếp núc nồi niêu gì đâu, tôi sợ là không làm được.”

“Không sao, em không cần phải xuống bếp đâu, hôm nay đã rất mệt rồi.” Lục Đình Kiêu nói rồi gọi một cuộc điện thoại, chỉ nói hai chữ với người ở đầu dây bên kia: "Vào đi.”

Ngay lập tức, tiếng chuông cửa vang lên.

Ninh Tịch nghi ngờ đi ra mở cửa, sau đó liền giật mình nhảy dựng.

Ngoài cửa có hai hàng người đứng sắp hàng ngay ngắn, mặc đồng phục chỉnh tề, trên tay bưng các món ăn vô cùng hấp dẫn.

Người đứng ở vị trí đầu tiên trong tay đang cầm một bó hoa bách hợp tươi tắn.

Lục Đình Kiêu bước đến cầm bó hoa từ trên tay người nọ rồi quay sang đưa bó hoa ra trước mặt cô: “Tặng em.”
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top