Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Ninh Tuyết Lạc: “…”

Đầu bên kia điện thoại là một khoảng lặng dài, sau đó đột ngột cúp máy.

Không cần nghĩ cũng có thể biết sau khi nghe xong câu đấy vẻ mặt Ninh Tuyết Lạc sẽ như thế nào.

“Ôi! Tiểu Tịch Tịch, cô thật xấu xa đó nha! Cô ta chắc bị cô doạ cho mất mật rồi!” Lục Cảnh Lễ vẻ mặt đầy khâm phục tán thưởng.

“Thế mà đã gọi là xấu xa à? Thật đúng là nông cạn! Hôm nay tôi sẽ cho anh biết cái gì mới gọi là xấu xa!” Ninh Tịch lướt lướt vài cái trên màn hình điện thoại, một giây sau, trong điện thoại vang lên cuộc đối thoại vừa nãy giữa cô và Ninh Tuyết Lạc.

Không sai, cô đã ghi âm lại.

Vốn dĩ cô định gọi điện cho Ninh Tuyết Lạc ngay trước mặt Tô Diễn sau đó để loa ngoài cho gã ta nghe nhưng vì Tiểu Bảo đột nhiên xuất hiện nên đành thay đổi kế hoạch.

Ninh Tịch sửa đoạn ghi âm ban nãy, cắt ghép lại một chút sau đó gửi cho Tô Diễn, cô thở dài tiếc rẻ: “Đáng tiếc là chiêu này chỉ dùng được một lần, sau này Ninh Tuyết Lạc cũng đề phòng… nhưng mà thôi, một lần là đủ rồi.”

Sớm đoán trước được Ninh Tuyết Lạc sẽ cắn chết không thừa nhận, hôm nay cô sẽ gieo một hạt mầm nghi ngờ vào lòng Tô Diễn… đến lúc đó chỉ cần chờ xem chó cắn chó là được.....

Lục Cảnh Lễ rùng mình, run rẩy nói: “Tiểu Tịch Tịch, nếu như sau này tôi có làm gì đắc tội với cô thì cô cứ nói thẳng cho tôi biết, tôi cho cô đánh đến khi nào hết giận thì thôi nhưng đừng bao giờ chơi tôi thế này! Tôi yếu bóng vía lắm…”

Ninh Tịch bật cười: “Yên tâm đi, nể mặt anh trai anh tôi sẽ không tính toán với anh đâu.”

Lục Cảnh Lễ nghe vậy hai mắt liền sáng lên: “Anh tôi đáng để cô nể đến thế à?”

Ninh Tịch quăng cho anh ta một ánh mắt khinh bỉ: “Nói thừa, anh ấy là boss, là ân nhân của tôi đấy! Có làm trâu làm ngựa cho anh ấy tôi cũng chịu.”

Nghe được câu trả lời này đáy mắt Lục Đình Kiêu loé lên một tia sáng rực rồi nhanh chóng biến mất chỉ còn lại một màu đen nhánh.

Tuy rằng cô đã rất cẩn thận nhưng mà anh vẫn có thể cảm giác được sự thay đổi của cô đối với anh.

Từ việc cô chọn Lục Cảnh Lễ cho đến việc cố ý diễn cảnh thân cận với Tô Diễn, thậm chí cả việc cố thể hiện vẻ tâm cơ trước mặt anh hay là lơ đãng nhắc đến thân phận của anh… tất cả đang muốn vạch rõ quan hệ giữa anh và cô… Giống như lúc đầu anh dùng cách “mưa dầm thấm đất” khiến cô bất tri bất giác tiếp nhận mình, giờ đây cô cũng đang dùng cách như vậy để khiến anh dần dần rời xa cô...

Không thể nghi ngờ, cô quả thật là một học sinh giỏi.

Có lẽ là anh đang tự mua dây buộc mình, tự nhốt mình vào cái lồng do chính mình tạo ra rõ ràng biết cô muốn làm gì nhưng lại không biết nên làm thế nào.

Đêm khuya, tại nhà họ Lục.

Ninh Tịch nằm trên chiếc giường lớn đếm không biết bao nhiêu con cừu mà vẫn chẳng thấy buồn ngủ tí nào.

Thế nên cô cầm điện thoại lên wechat.

Lướt lướt một hồi không có gì mới, cô liền đăng tâm trạng mới: “Tôi vốn có thể chịu đựng bóng tối nếu như chưa bao giờ được nhìn thấy ánh sáng. Nhưng giờ đây, khi mặt trời chiếu rọi lên sự tịch mịch của tôi chỉ càng khiến tôi trở nên chết lặng.”

Câu này ở trong một bài thơ ngắn của nữ thi sĩ Địch Kim Sâm, không biết tại sao, giờ phút này nghĩ đến lại thấy nó hợp với tâm trạng đến kì lạ…..

Người đầu tiên comment là Lục Cảnh Lễ…..

[Woa woa woa, xuân về hoa nở, vạn vật hồi sinh, lại đến lúc động vật……. Oh yeah! Tui đánh hơi được mùi của tình yêu này….]

Khoé miệng Ninh Tịch giật giật, cái tên này, cũng nhanh quá đấy, nửa đêm canh ba rồi mà vẫn chưa ngủ sao?

Ngạc nhiên hơn nữa là Giang Mục Dã vẫn còn thức nhảy vào bình luận: [Chua ê hết cả răng rồi!]

Ninh Tịch đang chuẩn bị cho Giang Mục Dã một câu nghẹn họng thì cô nghe thấy tiếng "két" một tiếng cửa phòng bị ai đó đẩy ra…
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Ninh Tịch vô thức đặt điện thoại xuống nín thở, không phải là cô đang cảnh giác cùng phòng bị mà là căng thẳng quá không biết nên làm gì.

Bởi vì cô nghe ra được đó là tiếng bước chân của Lục Đình Kiêu.

Giờ này Lục Đình Kiêu còn sang đây tìm cô làm gì?

Bây giờ là ba giờ sáng đó nha!

Càng quái lạ hơn nữa là với tính cách của Lục Đình Kiêu, tuyệt đối sẽ không có chuyện không gõ cửa mà cứ thế đi vào phòng……

Trong lúc đầu óc Ninh Tịch còn đang hỗn loạn cái bóng quen thuộc đó đã đi đến trước giường cô

Trong phòng cô không để đèn, đêm nay lại không có trăng, cả phòng tối đen như mực chỉ có thể nhìn ra bóng dáng mơ hồ mà thôi.

Cái bóng đó cứ yên tĩnh đứng bên giường một lúc lâu, không hề động đậy.

Tim của Ninh Tịch sắp vọt ra ngoài đến nơi đang chuẩn bị lên tiếng phá vỡ cái không khí trầm mặc này thì đột nhiên nhớ ra một chuyện.

Lục Đình Kiêu bị mộng du mà!

Cho nên lời đã ra đến miệng rồi cuối cùng lại phải cố mà nuốt vào tránh đánh thức anh dậy.

Khụ, nhưng mà…. Rốt cuộc là anh muốn làm gì vậy?

Chắc độ khoảng năm giây sau, Lục Đình Kiêu lại tiến lên phía trước một bước, ngồi xuống mép giường của cô, lật chăn lên sau đó... cứ thế nằm xuống bên cạnh cô...

Ninh Tịch: “…”

Nhưng chuyện chỉ đâu chỉ có thế, Lục Đình Kiêu nằm xuống vươn tay kéo cô vào ngực ôm chặt lấy cô giống như đang ôm một cái gối ôm vậy.

Ninh Tịch: “…..”

Khuôn mặt của Ninh Tịch bị ép dán sát vào trong vòm ngực ấm áp của Lục Đình Kiêu, trên đỉnh đầu là nhịp thở đều đều của anh, trên eo là cánh tay ấm nóng của anh, ngay cả không khí cũng pha lẫn mùi hương nước hoa thoang thoảng mát lạnh của anh.

Tổn thọ mất thôi!!!

Nhớ lại lần đầu tiên Lục Đình Kiêu mộng du cô còn nghĩ là "ngày nghĩ sao đêm mơ vậy", đã thế hôm sau cô còn có lòng tốt nhắc Lục Đình Kiêu đi tìm phụ nữ nữa chứ.

Giờ thì coi như cô đã hiểu được hàm ý của câu: Ngày nghĩ sao, đêm mơ vậy rồi!

Thế nên, ai nói cho cô biết cô nên làm cái gì bây giờ đây? Chẳng lẽ lại đợi đến lúc anh ấy tự đi?

Trước đây không biết gì thì coi như xong nhưng bây giờ thì nên làm thế nào mới ổn đây?

Ninh Tịch thử động đậy muốn thoát ra nhưng kết quả lại thở lên thở xuống toát hết cả mồ hôi mà ai đó thì vẫn cứ ôm chặt như thế.

Cô lo sẽ đánh thức anh nên không dám cựa mạnh nữa.

Hết cách, cuối cùng Ninh Tịch đành phải thoả hiệp.

Ôi! Thôi bỏ đi, đã ngủ thì cứ để anh ấy ngủ đi vậy! Dù sao sau khi tỉnh dậy anh ấy cũng chẳng nhớ gì đâu mà!

Ngoài cửa sổ, gió mát thổi bay mây mờ, ánh trăng sáng nhô ra khỏi tầng mây xuyên qua cửa sổ rải ánh sáng bàng bạc xuống căn phòng.

Gương mặt nằm nghiêng của Lục Đình Kiêu cứ thể mà hiện lên trước mắt cô…

Trái tim của Ninh Tịch đập lỡ mất nửa nhịp nhưng ngay sau đó lại lập tức đập như trống dồn.

Cô sợ nó cứ đập điên cuồng thế này sẽ đánh thức Lục Đình Kiêu tỉnh dậy mất.

Cũng không biết là do ánh trăng đêm nay quá lãng mạn hay vì người trước mặt quá điển trai, Ninh Tịch không kiềm chế nổi lòng mình mà đưa tay lên khẽ vuốt ve khuôn mặt anh: “Lục Đình Kiêu….”

Có phải bây giờ cô có làm gì đi nữa thì anh cũng không biết, không nhớ?

Có nghĩa là bây giờ cô muốn làm gì cũng được? Cái ý nghĩ này khiến cho con mãnh thú bị đè nén sâu trong lòng cô bắt đầu ngóc đầu dậy……

Ninh Tịch khẽ chạm vào vầng trán của người đàn ông trước mặt, mi mắt rồi đến sống mũi cuối cùng dừng lại trên đôi môi mỏng…
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Sau đó, Ninh Tịch từ từ nghiêng người lại gần khi chỉ cách bờ môi đó một milimet, cô lại ngập ngừng.

Ưm… Hôn hay là không hôn đây… Đây đúng là cả một vấn đề đấy…

“Lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn mà xuống tay, có ổn lắm không?”

“Nhưng ai bảo người ta tự động chạy lên giường cô cơ, sao có thể trách cô được?”

“Hơn nữa lần trước anh ấy còn cắn tôi cơ mà!”

“Oh shit, rốt cuộc là mình đang làm cái gì vậy? Đúng là bị sắc đẹp làm cho lú lẫn rồi! Lú như con cá nóc rồi!”

……

Sau một hồi đấu tranh cuối cùng Ninh Tịch lại ngoan ngoãn nằm xuống.

Cơ thể căng cứng của ai đó lúc này mới được thả lỏng nhưng đồng thời trong lòng lại tràn đầy tiếc nuối.

Cảm giác bị trêu chọc rồi bỏ lửng giữa chừng thế này đúng là …

Nhưng mà một giây ngay sau đó, cô gái nhỏ vốn đã bỏ cuộc đang ngoan ngoãn nằm trong lòng đột nhiên nhỏm dậy, tiếp đó một đôi môi mềm mại ấm áp đột ngột đặt lên đôi môi anh…

Đầu lưỡi trơn trơn mềm mềm khẽ liếm lại còn thử thăm dò cắn cắn mấy cái, thậm chí còn to gan thử đẩy đẩy miệng anh ra….

Một người bình tĩnh lạnh lùng như Lục Đình Kiêu cũng suýt chút nữa thì mất kiếm chề.

Cái cảm giác bị cưỡng hôn mà chỉ có thể nằm đấy không thể đứng lên giành lại quyền chủ động quả thực đau khổ!

Có điều, kĩ thuật hôn của cô gái nhỏ thực rất kém chỉ biết cắn liếm lung tung nhưng lại đủ để châm lên ngọn lửa dưới bụng dưới của anh…..

Cuối cùng Ninh Tịch cũng mãn nguyện thoả thuê nằm xuống, tự lẩm bẩm với bản thân: “Lú mất rồi, lú mất rồi! Cơ hội tốt như thế này không hôn thì đúng là phí phạm cả cuộc đời!”

Nghe thấy câu này, Lục Đình Kiêu không biết nên khóc hay nên cười.

Chỉ là một nụ hôn thôi mà cũng đủ khiến cô mãn nguyện như thế!

Cô gái nhỏ của tôi, mục tiêu của em thật khiêm tốn quá!

Thứ tôi muốn tặng cho em còn nhiều hơn thế…..

Hôn Lục Đình Kiêu xong, Ninh Tịch càng không ngủ nổi cho nên lại lôi điện thoại ra lên mạng xem tin tức giải trí tiếp. Giống như những gì cô đã đoán trước phía Ninh Tuyết Lạc đầu tiên là lên tiếng thanh minh, sau đó đổ toàn bột trách nhiệm lên đầu trợ lý Thôi Thái Tĩnh, đẩy mình lên vị trí người bị hại.

Nhưng mà Thịnh Thế cũng đâu có ngồi không, đặc biệt trò khống chế hướng đi của dư luận lại càng là sở trường của Lương Phi Tinh.

Dưới sự chỉ đạo của Lương Phi Tinh, hiệu quả của lời thanh minh từ phía của Ninh Tuyết Lạc không lớn. Phần lớn dư luận đều cho rằng Ninh Tuyết Lạc đang cố ý chối bỏ trách nhiệm, một trợ ý bé nhỏ chỉ vì cô mắng người ta mấy câu mà lại phí công phí sức lên kế hoạch trả thù cô thế à? Nói thế mà cũng nghe được.

Lại có người cảm thấy Ninh Tuyết Lạc có mối quan hệ rất tốt với Giả Thanh Thanh thế nên mới làm vậy để trả thù cho cô ta. Cũng có người cho rằng Ninh Tuyết Lạc đố kị với Ninh Tịch bởi vì Ninh Tịch đẹp hơn cô ta, thậm chí còn có người đoán rằng Tô Diễn thường xuyên đến đoàn làm phim là vì ngắm trúng Ninh Tịch thế cho nên Ninh Tuyết Lạc mới muốn trừ bỏ Ninh Tịch…

Tóm lại là cái hình tượng dịu dàng hào phóng mà bình thường Ninh Tuyết Lạc tạo dựng nên giờ đã bị đả kích nghiêm trọng.

Ngoài ra thì điều mà các fan chú ý nhất đó chính là tình hình sau này của bộ phim Thiên Hạ - đây cũng là chuyện mà Ninh Tịch quan tâm nhất.

Phía công ty đã xử lý rồi chỉ là bây giờ vẫn chưa có câu trả lời chính xác mà thôi.

Ngày mai gọi điện đến hỏi Lâm Chi Chi xem thế nào!

Xem hết tin tức rồi Ninh Tịch lại vào weibo, ngạc nhiên phát hiện sau chuyện lần này lượng fan theo dõi tăng lên không ít, dưới phần bình luận toàn bộ đều là những lời khích lệ, an ủi, cổ vũ cô.

Cô nghĩ nghĩ rồi soạn một cái status đăng lên.
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
[Thay vì để ý đến sự phản bội và ác ý của người khác, không bằng hãy giữ vững sự tự tôn của bạn. Những thứ đó sẽ không giết chết chúng ta mà chỉ khiến chúng ta càng thêm mạnh mẽ mà thôi!]

Cú đêm trên weibo nhiều lắm thế nên bình luận và lượt thích status này của cô không ngừng tăng lên.

5 phút sau khi up status, Giang Mục Dã cũng share lại kèm theo một câu chẳng mặn chẳng nhạt, chung chung mang hàm ý cổ vũ.

Các fan lập tức kích động kêu gào, couple này ở ngoài đời thực lại cùng đầu quân vào một công ty quản lý kìa, đây chẳng phải sẽ càng có cơ hội xảy ra cái gì gì đó sao?

Điều khiến Ninh Tịch ngạc nhiên là, bình luận dưới cái status của cô này ngoại trừ ủng hộ, quan tâm cô, phỏng đoán chuyện cô và Giang Mục Dã thì còn có một bình luận được đẩy lên top comment:

[Nữ Thần, Nữ Thần! Lần trước nhìn thấy Lục Đình Kiêu share post của chị! Chị ở Thịnh Thế đã từng gặp boss chưa? Từng nói chuyện với boss chưa? Anh ấy đẹp trai không? Đẹp không! Cầu lộ ảnh! Cầu phúc lợi!]

Ninh Tịch đầu đầy vạch đen: “Tôi đã gặp Lục đại boss chưa ấy hả? Nói nhảm, đương nhiên là gặp rồi! Còn đang nằm cạnh đây này! Mấy người ngu ngốc cầu hình ấy hả? Cái này thì nghỉ nhé! Nam thần đương nhiên là phải giấu riêng cho mình rồi…”

Ninh Tịch vừa lầm bầm vừa lướt tiếp, cuối cùng càng lướt càng tỉnh.

Ài, quả nhiên là không nên lướt weibo vào cái lúc mất ngủ.

Cái mà cô cần bây giờ chắc là một quyển toán cao cấp1 mới đúng!

1 Toán cao cấp: thứ ngôn ngữ còn đáng sợ hơn cả toán cấp 3.

Đang buồn bực thì điện thoại đột nhiên rung lên báo có người gọi đến - là Giang Mục Dã, may mà vừa nãy cô để im lặng.

Ninh Tịch nhỏ giọng nghe điện thoại: “A lô, cái gì đấy?”

“Cái này tôi phải hỏi bà mới đúng, nửa đêm nửa hôm không ngủ còn làm cái gì đấy?”

Ninh Tịch trợn mắt: “Trả lại nguyên câu này cho ông đấy!”

“Sao bà nói chuyện bé thế?” Giang Mục Dã nghi ngờ hỏi.

“Nửa đêm nửa hôm, ông còn muốn tôi ầm ầm lên với ông à?”

“Không đúng!” Giang Mục Dã ngữ khí như Sherlock Holmes, đoán chắc nịch.

Ninh Tịch nghe thế khẽ chửi thầm một tiếng sau đó nói với giọng rất chính trực: “Tôi ngủ với bánh bao nhỏ đấy thì sao? Ông có cần kinh ngạc đến thế không?”

“Thật à?”

Ninh Tịch đột nhiên cảm thấy tay mình bị siết chặt, tí nữa thì giật bắn vội nói: “Nếu không thì sao? Chẳng lẽ nằm bên cạnh tôi còn có thể là Lục Đình Kiêu được à? Ông có mắc bệnh hoang tưởng không đấy!”

Giang Mục Dã bĩu môi cũng cảm thấy mình đang nghĩ nhiều: “Tôi chỉ tuỳ tiện hỏi thôi mà!”

“Đúng rồi….” Ninh Tịch đột nhiên nhớ ra chuyện gì đó, nhíu mày nói: “Chuyện của nhà ông ra sao rồi?”

Giang Mục Dã trầm mặc một lát rồi mới đáp: “Cũng hòm hòm rồi, tối hôm qua sau khi tôi gặp bà bên đầu tư bên kia vốn sống chết không chịu đồng ý giờ lại đột nhiên nhả ra rồi, thật đúng là trùng hợp quá cơ!”

Ẩn ý là Lục Đình Kiêu đã đoán được gì đó.

“Thế thì tốt.” Ninh Tịch thở phào nhẹ nhõm: “Ngày mai rảnh không?”

Giang Mục Dã "hừ" một cái: “Làm gì? Tôi bận lắm!”

“Ồ, thế thì thôi vậy!” Ninh Tịch định cúp điện thoại.

“Từ từ đã, ngày mai vừa khéo có thời gian rảnh, bà định làm gì?” Giang Mục Dã vội hỏi.

Ninh Tịch thong thả nói: “Ngày mai lập thu rồi, thời tiết đẹp lại đúng lúc không phải quay phim, có muốn ra ngoài lượn một vòng không?”

“Cái gì?” Thoáng cái Giang Mục Dã như bị điểm huyệt dù sao thì từ khi về nước đến nay cái con nhỏ này vẫn tránh mình như tránh tà cơ mà: “Bà... bà lại có âm mưu gì thế?”

“Bói đâu ra lắm vấn đề thế, có đi hay không nào!”

“Đi!”
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Nửa đêm.

Trong tiếng hít thở mềm mại của cô gái, người đàn ông rốt cuộc cũng từ từ mở mắt, con ngươi trong trẻo tựa như mặt hồ nhưng lại không có một chút gợn sóng.

Dưới ánh trăng, anh lẳng lặng nhìn dáng ngủ dịu dàng, điềm đạm của cô, nhẹ nhàng hôn lên cánh môi cô.

Ngay từ lần đầu nhìn thấy cô, anh đã muốn nhốt cô lại, khóa ở trên giường, không cho phép cô đi bất cứ đâu cũng không cho bất cứ ai nhìn cô chỉ có anh mới được nhìn cô và cô cũng chỉ được nhìn một mình anh...

Ngay đến bản thân anh cũng tự thấy kinh ngạc tại sao anh lại có thể chịu đựng được tới bây giờ.

Sau nụ hôn thoáng qua anh cậy mở khớp hàm, cố cuốn lấy lưỡi cô mãi cho đến khi cô cau mày lại dường như có thể tỉnh dậy vì không thể thở nổi...

Anh mới rời môi, vuốt ve má cô thở nhẹ một tiếng như không thể nghe thấy: “Ninh Tịch, đừng thử sức kiễn nhẫn của tôi nữa. Tôi không thể bảo đảm tôi còn có thể nhẫn nhịn bao lâu... cũng không dám bảo đảm... tôi sẽ làm ra chuyện gì....”

Sáng ngày hôm sau.

Ninh Tịch cũng không biết tối qua mình ngủ từ lúc nào, dù sao lúc cô tỉnh dậy Lục Đình Kiêu quả nhiên đã rời đi.

Vì ngủ quá trễ nên khi tỉnh dậy cũng đã gần 9 giờ.

Trong điện thoại đã có cả đống cuộc gọi nhỡ của Giang Mục Dã, còn gửi tin nhắn qua wechat mắng cô có phải lại cho anh ta leo cây không.

Ninh Tịch gãi đầu gửi một tin nhắn cho Giang Mục Dã bảo anh ta tới, sau đó cô đi rửa mặt rồi xuống lầu.

Lục Đình Kiêu đi làm rồi, Tiểu Bảo không làm phiền giấc ngủ của cô đang ngoan ngoãn ngồi trên sofa đọc sách.

“Bảo bối, qua đây!” Ninh Tịch vẫy vẫy tay với Tiểu Bảo.

Tiểu Bảo lập tức buông sách ra rồi lon ton chạy về phía cô.

Ninh Tịch bế cậu bé lên: "Hôm nay cô đưa con đi chơi nhé?”

Tiểu Bảo nghe thấy vậy liền mừng rỡ, ra sức gật đầu.

Đúng lúc này, ngoài cửa vang lên một hồi tiếng còi xe ô tô.

Ninh Tịch dắt Tiểu Bảo ra cửa.

Giang Mục Dã thấy Ninh Tịch thì ngẩn ra, hôm nay cô buộc tóc đuôi ngựa, mặc quần yếm phối với một chiếc áo phông in hình hoạt hình, đeo túi chéo trông rất giống một sinh viên.

“Đi thôi!” Ninh Tịch dắt Tiểu Bảo lên xe.

Giang Mục Dã trợn tròn mắt nhìn Tiểu Bảo: “Đừng nói với tôi, bà hẹn hò còn mang theo thằng nhóc này nhé?”

Ninh Tịch trợn mắt nhìn anh ta: “Ai hẹn hò với ông! Tôi là vì Tiểu Bảo mới đi dã ngoại đấy nhé!” Giang Mục Dã trợn tròn mắt: “Vậy bà gọi tôi tới làm gì?”

“Tất nhiên là làm tài xế rồi! Dù gì hôm nay cũng chỉ có mỗi ông là có vẻ rỗi thôi!”

Tập đoàn Lục thị đang bàn dự án lớn gì đó, Lục Đình Kiêu và Lục Cảnh Lễ thời gian này cũng bắt đầu trở nên bận bịu.

“...” Giang Mục Dã phát nghẹn lời.

“Có đi không đây! Còn không đi là mặt trời xuống núi luôn rồi đó!” Ninh Tịch giục.

Giang Mục Dã nhận mệnh lên xe: “Bà không sợ chúng ta bị người ta nhận ra sao?”

“Cải trang một chút không phải là được rồi sao!”

Giang Mục Dã giật mình có chút không tự nhiên nói: “Cải trang thành gì? Một nhà ba người?”

“Ngồi đấy mà mơ à, tôi là chị, Tiểu Bảo là em còn ông...”

“Tôi là gì? Cha bà sao?”

“Tôi nhổ vào! Ông là lái xe!”

Giang Mục Dã: “.........”

“Nhớ tới siêu thị trước! Phải mua bếp nướng, thịt với đồ uống!”

“Biết rồi.” Giang Mục Dã cộc lốc đáp lại, biết ngay là cái con nhóc đểu cáng này lại bẫy anh mà!

Sau khi vào siêu thị càn quét xong, Ninh Tịch tìm tới bên cạnh một con sông nhỏ vừa có phong cảnh đẹp lại không có người, cô vừa ngâm nga hát vừa vui vẻ dạy Tiểu Bảo xiên thịt vào nhau.

Giang Mục Dã cũng vừa cầm cần câu vừa hát: " Hôm nay trời trong xanh, em dẫn theo em trai đi chơi, anh nhìn thấy mà buồn hết cả lòng mề, trái tim như bị xát muối......”

Ninh Tịch véo cậu chàng một cái thật đau: “Đủ rồi đấy! Hát cho ông đây bài nào vui vẻ ấy!”

“Hôm nay không khí thật trong lành, đâu đâu cũng thật đẹp....”
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Giang Mục Dã trông cứ ủ dột suốt, mãi tới lúc ăn tinh thần mới tốt lên.

Ít nhất thì tài nấu nướng của Ninh Tịch không có gì để chê cả, cũng là đồ nướng nhưng mà đồ do cô nướng lại ngon hơn hẳn.

Chắc tại trông anh cũng vất vả quá mà Tiểu Bảo - đứa trẻ từ trước tới giờ chưa từng đoái hoài tới ai khác ngoài Ninh Tịch - cũng tự tay đưa cho anh một xiên thịt.

Giang Mục Dã giật mình vì được thằng bé quan tâm.

Hơn nữa...

Anh phát hiện những điều trước đây Ninh Tịch nói cũng không hề quá chút nào.

Thằng bé này lúc ngoan ngoãn quả thật khiến người khác yêu thương vô cùng! Chẳng trách tại sao Ninh Tịch lại đối xử với nó tốt như vậy...

Thật đúng là không công bằng, chắc chắn là do đột biến gien không thì tại sao Lục Đình Kiêu lại sinh ra một đứa trẻ đáng yêu như thế được?

Giang Mục Dã vừa cắn thịt vừa miên man suy nghĩ mãi, tuy lần này ra làm cu li cho người ta nhưng người khác thì không biết...

Trước đây ngày nào cũng thấy Lục Đình Kiêu show ân ái trong group và newfeed, giờ cũng đến lượt anh show một lần rồi.

Giang Mục Dã âm thầm cười hề hề vài tiếng, nấp sang một bên lấy điện thoại chụp bóng lưng của Ninh Tịch, sau đó up thẳng lên wechat: [Đi chơi là đi chơi! Dã ngoại - ING~]

Với thị lực của Lục Đình Kiêu chắc chắn có thể nhận ra bóng lưng này là ai!

Đám bạn thấy vậy nhanh chóng nhảy vào bình luận:

[Oa! Con gái nhà nào đây! Chỉ nhìn bóng lưng thôi cũng biết chắc chắn rất xinh rồi!]

[Giang Mục Dã, tên nhãi này đúng là không có nghĩa khí, mau đưa em gái kia ra đây cho chúng tôi xem nào!]

[Chụp chính diện, chụp chính diện đi! Đừng keo kiệt thế!]

[Nhìn kiểu gì cũng có cảm giác rất trẻ? Đã thành niên chưa thế? Giang Mục Dã, chắc cậu sẽ không làm ra chuyện gì phạm pháp chứ?]

..........

Một lát sau, Lục Cảnh Lễ cũng chui lên: [Ồ! Thịt nướng trông ngon phết! Còn có cả cánh gà với cá nướng nữa... Nhóc con, ăn ngon thế mà không gọi cậu đi với!]

Lục Cảnh Lễ... quả đúng là khác người......

Đợi một lúc lâu sau, người mà anh trông mong rốt cuộc cũng xuất hiện, trên màn hình hiển thị Lục Đình Kiêu vừa mới bình luận. Giang Mục Dã vội mở ra xem anh ta rep lại gì, kết quả xem xong sắc mặt liền đen lại...

Lục Đình Kiêu chỉ bình luận một câu: “Đừng để Tiểu Bảo ăn nhiều quá, gần đây nó hơi thừa cân rồi.”

Đệch đệch đệch!

Tiểu Bảo! Sao Lục Đình Kiêu lại biết Tiểu Bảo cũng ở đây?

Giang Mục Dã xem kĩ lại bức ảnh của mình cuối cùng cũng phát hiện ra vấn đề nằm ở đâu.

Trong ảnh, bóng Tiểu Bảo xuất hiện trên mặt hồ...

Mẹ, thị lực tốt nó vừa vừa thôi chứ!

Kế hoạch bị thất bại, Giang Mục Dã như con gá trống bị thua cuộc vùi đầu chạy về lại thấy Ninh Tịch đang gọi điện thoại.

“Gọi điện cho ai đấy?” Giang Mục Dã thuận miệng hỏi.

“Chị Chi Chi~” Ninh Tịch đáp. Sau khi bắt đầu thân thiết hơn, Ninh Tịch đổi từ chị Lâm thành chị Chi Chi cho thân mật hơn.

Giang Mục Dã uống một hụm nước hoa quả: “Chi chi cha cha cái gì!”

“Là quản lí của tôi, Lâm Chi Chi! Là Chi trong Linh Chi ấy?”

Vừa dứt lời, Giang Mục Dã liền phun hết nước trong miệng ra: “Bà nói ai cơ?”

“Lâm Chi Chi, quản lí của Lãnh Man Vân ấy! Ông không xem buổi họp báo hôm đó của tôi à? Phản ứng này là sao!” Ninh Tịch khinh bỉ lườm anh ta.

“Giề! Dù sao cũng biết kết quả rồi tôi còn xem làm quái gì! Lâm Chi Chi, tại sao lại cứ phải là Lâm Chi Chi chứ?”

Sau khi biết Ninh Tịch kí hợp đồng với Thịnh Thế, anh luôn thấy khó chịu trong lòng cũng không tìm hiểu quá nhiều chỉ biết sơ sơ qua tình hình, cũng không xem buổi họp báo hôm ấy, ai ngờ Lục Đình Kiêu còn chôn cho anh một quả bom to như vậy!

Ninh Tịch không hiểu: “Sao lại không thể là Lâm Chi Chi? Ông kích động như thế làm gì? Chẳng lẽ đó là bạn gái cũ của ông?”

Giang Mục Dã: “......”

Thấy Giang Mục Dã im lặng có chút kì quái, Ninh Tịch bật tay đánh tách một cái: “Ai yooo cái đầu này của tôi quả đúng là thông minh mà, bị tôi đoán trúng rồi chứ gì?”

“Đừng nói nữa... Tôi cần yên tĩnh...”
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Ván này, Giang Mục Dã thua triệt để rồi.

Nghiêm khắc mà nói ngay khi kèn hiệu bắt đầu cuộc chiến thổi lên thì anh đã biết mình đã giẫm phải mìn rồi, không cách nào tiến lên được nữa...

Quân địch quá hung tàn!

Ninh Tịch ôm tim giả bộ không thể chấp nhận được: “Đúng là không thể ngờ được người như chị Chi Chi mà cũng có lúc bị mù mắt!”

Giang Mục Dã trừng mắt: “Bà nói năng cái kiểu gì đấy! Thế nào gọi là mù mắt! Mắt bà mới mù ấy! Có mù mới coi trọng loại người như Tô Diễn!”

Ninh Tịch thở dài: “Haizz, đều trách tại năm ấy chúng ta còn quá trẻ, là người hay là chó cũng phân không rõ nữa!”

“Bà....” Giang Mục Dã bị chọc tức đến nỗi không thốt lên lời, sau lại cả giận nói: “Giờ bà đã biết tên Lục Đình Kiêu kia thâm độc, xảo trá đến thế nào chưa? Chỉ vì đề phòng tôi mà ngay đến thủ đoạn vô liêm sỉ như vậy mà cũng lôi ra dùng!”

Nói xong vốn tưởng sẽ thấy vẻ mặt hối hận của Ninh Tịch kết quả lại thấy cô chống má cười đến ngây dại.

“Boss đại nhân quả là anh minh thần võ, bày mưu bố trận lo trước tính sau quyết định thắng bại ngay từ giai đoạn trứng nước...”

Mặt Giang Mục Dã đen như đít nồi: “Ninh Tịch, bà đúng là hết thuốc cứu rồi!”

Ninh Tịch đột nhiên sáp lại gần trưng ra vẻ mặt xấu xa: “Này, giữa ông và chị Chi Chi có chuyện gì vậy? Trông cái bản mặt của ông hình như không chỉ đơn giản là bạn gái cũ thôi đâu đúng không!”

“Bà tự lo cho thân bà trước đi!” Giang Mục Dã bực bội nói rồi lại chần chừ hỏi: “Vừa nãy cô ta gọi điện nói gì với bà vậy?”

Ninh Tịch nhún vai: “Không có gì, chỉ báo cho tôi biết bên phía biên kịch đang sửa lại kịch bản, chắc tầm nửa tháng nữa là lại bấm máy thôi.”

“Anh Minh cũng nói với tôi rồi, kịch bản sẽ sửa lại sao cho nhân vật của Mạnh Trường Ca và Tôn Hoán Khanh càng nổi trội hơn, nhiều đất diễn hơn. Còn về việc Ninh Tuyết Lạc và Triệu Tư Châu có bị đổi người không thì vẫn chưa rõ, có điều... Lục Đình Kiêu bảo vệ bà như vậy, tôi nghĩ chắc chắn là sẽ đổi người thôi!” Giang Mục Dã chua xót nói.

Ninh Tịch lại lắc đầu: “Sai rồi, nếu như Lục Đình Kiêu thật sự suy nghĩ cho tôi, anh ấy chắc chắn sẽ không đổi người... Bởi vì, tôi sẽ dùng chính thực lực của mình để đánh bại Ninh Tuyết Lạc, để cô ta làm nền cho tôi, đối với tôi mà nói đó mới là cách trả thù sảng khoái nhất!”

Vừa dứt lời, điện thoại của Ninh Tịch hiện tin mới nhất của tin tức giải trí.

Một số trang tin tức giải trí quan trọng cô đều đặt chế độ theo dõi, cứ có tin mới nhất sẽ tự động hiện lên trên màn hình của cô.

Ninh Tịch xem xong khóe miệng không nhịn được mà hơi nhếch lên, trông thật giống một thiếu nữ đang yêu.

Giang Mục Dã bị vẻ mặt của cô làm giật mình, tò mò sấn tới xem...

Là thông báo mới nhất của Thịnh Thế, tập đoàn Lục thị sẽ bù khoản tiền đầu tư mà Ninh thị và Tinh Huy đã thu hồi, giờ các hạng mục liên quan tới Thiên Hạ sẽ do Thịnh Thế tiếp quản. Xuất phát từ suy nghĩ về tiến độ quay phim, các nhân vật trong phim sẽ không bị thay đổi...

Thấy sự ăn ý giữa Ninh Tịch và Lục Đình Kiêu, lòng Giang Mục Dã nghẹn lại: “Tôi thấy bà sập bẫy hoàn toàn rồi mà còn không biết ấy, bà thích Lục Đình Kiêu như vậy.... thật sự có thể chịu được việc không ở bên anh ta sao?”

Ninh Tịch nằm ngả người xuống nền cỏ còn tiện tay ngắt một cọng cỏ đuôi chó ngậm vào miệng: “Ai bảo cứ thích thì nhất định phải ở bên nhau? Người thích nhau ở bên nhau nhiều như thế có bao người có thể cùng nhau bước tới cuối đoạn đường? Cứ thế này... cũng là tốt lắm rồi...”

Kết quả tốt nhất là trở về làm bạn làm tri kỉ còn nếu không thì quên nhau đi như vậy kí ức sẽ mãi mãi dừng lại tại khoảng thời gian đẹp đẽ nhất.
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top