Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,610
Điểm cảm xúc
673
Điểm
113
Chương 2163: Ngoại truyện - Nhật ký đặt tên tiểu công chúa
Trong buổi tụ họp của một hôm đẹp trời nào đó, thấy Ninh Tịch cũng sắp sinh đến nơi mà tên của bé cưng vẫn chưa quyết định xong. Đám người Lục Cảnh Lễ, Giang Mục Dã, Đường Lãng, Trang Khả Nhi lại tụ lại với nhau, tất cả đang chuẩn bị cùng nhau suy nghĩ cho bằng được cái tên cho bé yêu.

Lục Cảnh Lễ sờ sờ cằm, "Sắp mười tháng đến nơi rồi, thế mà tên vẫn còn chưa có! Khó khăn đến thế sao? Tên cúng cơm của Tiểu Bảo là Lục Kình Vũ, hoàng tráng khí phách thế cơ mà, thế nên đứa thứ hai đương nhiên cũng cứ theo thế mà đặt! Không bằng đặt là Lục Kình Thương nhé? Thế nào? Tinh tế biết bao, lại vần biết mấy, hoáng tráng bao nhiêu! Không thì là Lục Ngạo Thiên cũng được!"

Mặt Ninh Tịch đen sì luôn tức khắc, "Ngạo cái đầu cậu ấy! Bác sĩ bảo trong bụng chị là bé gái đấy! Bé gái đấy, biết chưa hả?"

Lục Cảnh Lễ không phục lầm bầm, "Ai bảo con gái thì không được gọi là Ngạo Thiên chứ?"

Ninh Tịch cong môi, trên gương mặt cô hiện lên nụ cười hiền hòa: "Được thôi, vậy cậu cứ giữ cái tên đó để sau này đặt cho con gái cậu đi! Để rồi xem xem sau này con gái cậu sinh ra rồi có nhận mặt ông bố ruột này nữa không!"

Lục Cảnh Lễ cẩn thận suy nghĩ một lúc, cuối cùng cũng cảm thấy... thôi thì bỏ đi vậy.

Trang Khả Nhi nghĩ nghĩ một lúc rồi đề nghị: "Lục Tĩnh Hảo thì thế nào? Năm tháng tĩnh lặng, kiếp này bình yên!"

*Tĩnh Hảo = tĩnh lặng.

Đường Lãng đang ngồi ăn lạc, nghe thấy thế lập tức bật cười sằng sặc, "Ồ ôi, con gái của Tiểu sư muội lại có cái tên thục nữ thế á? Cô chắc là không vấn đề gì đấy chứ?

Ninh Tịch lập tức nheo mắt lại đầy nguy hiểm, "Đường Lãng! Huynh nói thế là có ý gì đấy? Con gái của muội thì có làm sao!"

Advertisement / Quảng cáo


Đường Lãng quả quyết nói, "Con gái của muội đương nhiên chỉ có cái tên Lục Viết Thiên này mới xứng với nó thôi!"

"Cái..." Ninh Tịch kiêng dè liếc sang Lục Đình Kiêu đang ngồi trên sofa ở phía đối diện một cái rồi miễn cưỡng nuốt câu chửi thề "cái đệt" đã lên đến tận miệng xuống.

"Này, mấy cái tên của các người thật chẳng thực dụng tí nào! Nhìn tôi đây này!" Giang Mục Dã nói rồi liền nằm bò trên bàn cầm bút viết lách một hồi, vênh mặt đắc ý quăng tờ giấy cho Ninh Tịch xem.

Ninh Tịch nghi ngờ cầm tờ giấy lên, đợi đến lúc nhìn rõ Giang Mục Dã viết những gì trên giấy thì cô cảm thấy mắt cô cũng sắp mù đến nơi rồi.

Lục XXX, Lục YYY, Lục ZZZ, Lục ABC, Lục XYZ...

"Cái quái quỷ gì thế này! Sao tôi không biết một chữ nào thế hả!"

Giang Mục Dã cầm tờ giấy lên búng búng ra vẻ rất đắc ý nói, "Cái mà tui muốn chính là cái hiệu quả này mà, chỉ cần đặt tên như thế này, đảm bảo lúc đi học không một thầy cô giáo nào có thể gọi cục cưng nhà chúng ta lên trả bài hết! Đã chưa!"

Ninh Tịch: "..."

Ha ha ha, cô thật sự lo lắng cho tương lai của con gái mấy cái gã đần độn này lắm lắm...

Advertisement / Quảng cáo


Sau cùng, cả đám người tụ lại thương lượng ầm ĩ cả ngày mà cũng không thể thảo luận ra được một cái kết quả nào, sau cùng vẫn là Lục Cảnh Lễ lên tiếng: "Thôi, hay là để anh tui đặt đi, anh tui tốt nghiệp trường đại học của Ivy League nổi tiếng, thuộc top ba của thế giới đấy, còn lấy tận hai bằng tiến sĩ cơ mà. Anh tui đặt tên chắc chắn vừa đẳng cấp phóng khoáng, lại vừa có phong cách, có văn hóa và cả nội hàm nữa!"

Lúc này mọi người thấy trong tay Lục Đình Kiêu đang cầm một tờ giấy và cực kỳ chăm chú ngồi đọc, những tiếng ồn ào bát nháo của bọn họ bên này chẳng ảnh hướng chút nào đến anh cả.

Tờ giấy đó chắc là những cái tên được anh nghĩ kỹ rồi chọn ra.

Ngay lập tức tất cả mọi người liền xúm vào quanh anh, chuẩn bị xem xem cha ruột của bé cưng định đặt tên gì.

Sau đó, tất cả mọi người đều nhìn thấy tờ giấy trong tay đại ma vương nào đó viết một list những cái tên như là: Lục Ái Tịch, Lục Luyến Tịch, Lục Mộ Tịch, Lục Bất Ly, Lục Bất Du, Lục Duy Nhất...

"..."

"..."

"..."

Lục Cảnh Lễ nhìn cái list tên một hồi lâu cuối cùng lặng lẽ lùi về sau: "Cái này ấy à... thui, coi như tui chưa nói gì... ha"
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,610
Điểm cảm xúc
673
Điểm
113
Chương 2164: Ngoại truyện - Lòng này yêu chàng, chàng đâu có hay
Ngày Hạ Chí năm đó, công chúa nhỏ mà cả nhà họ Lục đều mong đợi rốt cuộc đã ra đời.

Tên của công chúa nhỏ cuối cùng là do chính Ninh Tịch đặt, bởi vì cô đã thực sự tuyệt vọng với cái đám dở hơi không đáng tin kia rồi.

Sơn hữu mộc hề mộc hữu chi, tâm duyệt quân hề quân bất tri.*

*Trích câu thơ trong Việt Nhân Ca, dịch nghĩa: Núi có cây cây có cành, lòng này yêu chàng chàng đâu có hay.

Advertisement / Quảng cáo


Lúc Ninh Tịch nhìn về phía Lục Đình Kiêu đọc câu thơ này, Lục Cảnh Lễ cảm thấy cái ánh mắt đó của ông anh nhà mình, quả thật trong nháy mắt đã biến ra đủ khẩu phần thức ăn cho cái đám chó độc thân nhà mình trong cả một năm.

Con đường tình yêu năm xưa của hai cái vị này cũng gập ghềnh lắm cơ, ông anh nhà mình sau trăm cay nghìn đắng theo đuổi, cầu mà không được, thế mà lại không biết Ninh Tịch thực ra đã sớm yêu anh từ lâu rồi, chỉ vì trong lòng cô vẫn còn khúc mắc chưa giải quyết thế nên mới vẫn luôn giấu kín tâm tư của mình.

Lục Duyệt Hề, cái tên không chỉ thể hiện cái đầu thông minh của Ninh Tịch, mà chữ “Hề” còn có âm đọc đồng âm với chữ “Tịch”, thế nên cũng tiện đường thể hiện được tình ý của ông anh nhà mình với vợ.

Sau khi đã đặt được tên khai sinh rồi, biệt danh ở nhà của công chúa nhỏ lại khiến người ta đau cả đầu, bánh bao, màn thầu, bánh xx gì đấy nghĩ ra cả đống, nhưng cuối cùng vẫn chẳng thế lấy được một cái tên.

Nhưng mà, khi công chúa nhỏ lớn dần, càng lớn càng trộm vía, trong đầu tất cả mọi người đều hiện ra một cái tên: Bánh Trôi nha~~~

Vừa trắng vừa mũm mĩm tròn tròn, đây chẳng phải là một cái bánh trôi xinh xắn đáng yêu sống sờ sờ thì là gì! Thực đáng yêu quá xá!!

Nhưng mà, điều khiến Lục Đình Kiêu và Ninh Tịch cùng cả nhà họ Lục cực kỳ lo lắng đó là... Bánh Trôi Nhỏ hình như “ngoan ngoãn” quá rồi.

Đặc biệt là hai ông bà nhà họ Lục, quả thật đúng là lo đứng lo ngồi. Hai người thực sự lo lắng Bánh Trôi Nhỏ sẽ giống như Tiểu Bảo, thế nên ngày nào cũng nghĩ ra đủ mọi cách để trêu trọc Bánh Trôi Nhỏ khiến cô nhóc vui vẻ.

Cứ như thế trong sự lo ngay ngáy của hai ông bà, trong sự yêu chiều của cả gia đình, công chúa nhỏ dần dần lớn lên cho đến lúc tròn ba tuổi.

Lúc đó, nhà họ Lục đã chẳng còn ai lo lắng về việc Bánh Trôi Nhỏ sẽ bị tự kỷ nữa.

Một ngày náo đó, trời trong xanh nắng vàng rải khắp muôn nơi.

Advertisement / Quảng cáo


Trong căn nhà nào đấy của Bạch Kim Đế Cung vang lên tiếng gào rống bi phẫn đầy tức giận của người ai cũng biết đấy là ai, khiến đám chim chóc giật mình đánh thót mà bay tứ tung ra ngoài.

"Lục Duyệt Hề, con nhóc nhà mi mau lăn ra đây cho ông!!!"

Lục Cảnh Lễ cầm trong tay một cây củ cải bị nhổ bật cả gốc, tức đến mức đầu sắp xì ra khói đến nơi, phóng vèo vèo như đạp Phong Hỏa Luân của Na Tra phi thẳng vào trong nhà ông anh ở phía đối diện, "Con nhóc Bánh Trôi kia đâu rồi? Cái đứa nữ ma đầu ấy đâu rồi? Anh! Chị! Hai người đừng có giấu nó nữa, mau giao con nhóc Bánh Trôi ra đây cho em?"

Trong phòng khách, Lục Đình Kiêu nhìn Lục Cảnh Lễ, ngay cả mắt cũng không chớp lấy một cái, bộ dáng như để đã quen lắm rồi.

Ninh Tịch ngồi trên sofa đang uống trà, kéo kéo lại cái áo khoác trên người rồi thở dài một cái đầy bất đắc dĩ, "Cậu lại làm sao thế?"

Lục Cảnh Lễ đau khổ muốn chết vuốt ve lá cây củ cải trong tay, "Chị bảo còn thế nào nữa? Hai người nhìn đi! Nhìn củ cải của em này! Nhìn cải thảo của em nữa này! Cả một cái vườn rau của em bị con nhóc ma nữ nhà hai người phá sạch rồi! Hai người đền lại rau cho em đi!"

"Con nhóc thối này hôm trước vừa mới lật tung mái ngói lưu ly ngũ sắc trên nóc nhà em, hôm qua cá chép trong hồ nhà em cũng bị con nhóc này làm cho chết no mất một nửa. Bây giờ ngay đến cả vườn rau của em nó cũng không chịu bỏ qua! Rốt cuộc là có còn nhân tính hay không hả? Mau ra đây! Bánh Trôi! Đừng có im thin thít mà trốn ở trong đó! Chú biết mày đang ở nhà!"

Ninh Tịch chống tay đỡ trán, thật là, hôm nào cũng có một màn trình diễn như thế này, rốt cuộc có biết mệt không hả?

Lúc trước ngày nào cô cũng lo Bánh Trôi bị tự kỷ, bây giờ quả thật là chỉ hận không thể cầm cái xích sắt xích nó lại thôi.

Suốt ngày quậy phá tung trời, thật sự là không một giây phút nào được yên ổn cả, tất cả mọi người trong nhà đều bị con nhóc này quậy phá đến hết hơi.

Ninh Tịch nhìn theo Lục Cảnh Lễ đang chạy lên gác muốn bắt người, có hơi lo lắng nhìn sang phía Lục Đình Kiêu một cái, "Lục Cảnh Lễ quý nhất cái vườn rau nhà cậu ấy, lần này e là Bánh Trôi sắp thảm đến nơi rồi. Ôi, lát nữa anh cũng đừng cản Cảnh Lễ lại nhé, nhóc con nhà mình quả thật nên phải dạy dỗ một chút rồi!"

Advertisement / Quảng cáo


Lục Đình Kiêu ngước mắt lên nhìn về phía vợ mình một cái, anh nói với giọng điệu rất bình thản: "Ừm, không cản."

Ninh Tịch nghe thế liền cảm thấy hơi ngạc nhiên, Lục Đình Kiêu bình thường cưng Bánh Trôi như gì ấy, thế mà lại đồng ý à?

Ninh Tịch còn đang nghi ngờ thì Lục Cảnh Lễ rầm rầm chạy quanh nhà tìm một vòng rồi, cuối cùng cũng lôi được cô nhóc ra từ trong phòng của Tiểu Bảo.

Tiểu Bảo nhìn cô em gái cưng nhà mình bị Lục Cảnh Lễ xách đi, hoàn toàn không có ý định chạy đến cứu người, bình thản giống cha mình y như đúc.
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,610
Điểm cảm xúc
673
Điểm
113
Chương 2165: Ngoại truyện - Trái tim nhỏ có chút ngọt
"Chú Hai, chú Hai... mau thả cháu xuống..." Bánh Trôi Nhỏ bi ba bi bô nói.

Vẻ mặt Lục Cảnh Lễ bình tĩnh, kiên quyết: "Không có cửa đâu! Chú nói cho mày hay, hôm nay cho dù là bố của ông trời xuống đây cũng không cứu được mày đâu!"

Bánh Trôi tỏ ra đáng thương vô hạn cầu xin: "Chú Hai, cháu biết lỗi rồi! Chú đừng tức giận nữa được không?"

Lục Cảnh Lễ vẫn vững vàng không hề dao động: "Đừng có giở cái trò này ra, câu này mày nói đến cả tám trăm lần rồi!"

Bánh Trôi Nhỏ: "Chú Hai, chú không thể tức giận nha!"

Lục Cảnh lễ: "Vì cái quỷ gì mà chú mày không thể tức được? Chú sắp bị mày làm cho tức chết rồi ấy chứ!"

Gương mặt nhỏ nhắn trắng mịn của Bánh Trôi Nhỏ tràn đầy vẻ nghiêm túc và cũng nói với giọng nghiêm túc, "Tuy rằng dáng vẻ lúc chú Hai tức giận đẹp trai lắm nhưng mà á, lúc chú Hai không tức giận càng đẹp trai hơn nhiều nà!"

Cơn tức của Lục Cảnh Lễ vơi đi mất mấy phần, hầm hừ liếc cô cháu gái mình một cái: "Cháu nói thật hả... đẹp trai nhiều hông?"

Bánh Trôi Nhỏ lập tức đáp lại chẳng chút do dự: "Còn đệp trai hơn cả bả bí nhà cháu nữa nạ."

Cơn tức của Lục Cảnh Lễ thoáng cái đã vơi đi một nửa nữa: "Coi như là cháu có mắt đấy! Nhưng mà đừng tưởng cháu nói như thế là lần này chú sẽ bỏ qua cho cháu. Ba mẹ cháu không nỡ đánh cháu, nhưng lần này chú phải dạy cho cháu một bài học, cháu thực sự... quá ư là không nên thân rồi, cháu có biết không? Trận đòn này chắc chắn con nhóc cháu không trốn được đâu, biết chưa?"

Bánh Trôi Nhỏ sợ đến mức co đầu rút cổ, "Thế... thế thì trước khi chú Hai đánh cháu thì có thể giúp cháu tìm một thứ được không?"

Advertisement / Quảng cáo


Vẻ mặt Lục Cảnh Lễ đầy cảnh giác nhìn cô nhóc ma quỷ: "Cháu muốn tìm cái gì???"

Bánh Trôi Nhỏ lí nhí trả lời: "Cháu đánh rơi một thứ ở chỗ chú Hai ạ!"

"Ai bảo cháu cứ chạy linh tinh! Không rơi đồ mới là lạ đấy! Rốt cuộc cháu làm rơi đồ ở đâu? Có phải thứ rất quan trọng hay không?" Lục Cảnh Lễ bực tức nói.

"Quan trọng lắm ạ!" Bánh Trôi Nhỏ chớp chớp đôi mắt to long lanh ngập nước, gật đầu lia lịa, sau đó hai bàn tay mũm mĩm chụm vào nhau thành hình trái tim xinh xinh, giọng nói ngọt ngào vương mùi sữa của trẻ con vang lên: "Trái tim nhỏ bé của cháu... đánh rơi ở chỗ của chú Hai rồi nè!"

Nói rồi, nhẹ nhàng thơm một cái lên gò má của Lục Cảnh Lễ: "Bánh Trôi Nhỏ thích nhất chú Hai nha!"

Lục Cảnh Lễ: "..."

Nửa tiếng sau.

Lục Cảnh Lễ mang hết toàn bộ số rau củ bị Tiểu Ma Đầu tàn sát sang chỗ của Lục Đình Kiêu “an táng”, sau đó vui vui vẻ vẻ mà đưa Bánh Trôi Nhỏ đến một vườn rau khác của anh chơi.

Trong biệt thự, nhìn hai chú cháu hớn hở cùng nhau ra ngoài, Tiểu Bảo chỉ biết bất lực thở dài.

Ôi, tại sao chú Hai cứ lặp đi lặp lại một sai lầm thế nhỉ...

Advertisement / Quảng cáo


Rõ ràng biết là không có tác dụng gì cơ mà...

Ninh Tịch đầu đầy vạch đen, chống tay đỡ trán, "Cái tính này của Bánh Trôi rốt cuộc là giống ai vậy? Sao nó giỏi cái trò nịnh nọt với thả thính tùm lum này thế?"

Lục Cảnh Lễ bị nhóc con nhà cô cho ăn hành cả trăm lần mà vẫn cứ cưng chiều nó như là bảo bối, mà không chỉ có Lục Cảnh Lễ thôi đâu, gần như là tất cả mọi người xung quanh đều bị nó thu phục.

Lục Đình Kiêu ở bên cạnh nghe thấy vợ mình nói thế, quay sang nhìn cô bằng ánh mắt đầy sâu xa.

Nhận được cái ánh mắt đầy sâu xa ẩn ý của anh yêu nhà mình, Ninh Tịch ngượng ngùng ho một cái: "Được rồi, được rồi, lỗi của em, lỗi của em..."

Lục Đình Kiêu thong thả bước đến trước mặt vợ mình, cúi người xuống, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trán cô, "Phu nhân sinh cho anh một đôi trai gái đáng yêu như vậy, có lỗi gì chứ?"

Ninh Tịch tự động đớp thính không kịp đề phòng: "..."

Ha ha ha, cái gen này của Bánh Trôi đảm bảo không phải là lỗi của một mình cô đâu!!!

End
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top