Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,277
Điểm cảm xúc
594
Điểm
113
Chương 2156: Hôn lễ (2)
"Hoa cài ngực của Ninh Tịch bị rơi, em đi lấy đồ dự bị giúp con bé, sao anh... lại đứng một mình ở đây? Mọi người đang ở phía trước kìa." Ninh Thiên Tâm mở lời.

Mạc Lăng Thiên lúc này mới định thần lại: "Anh... Tối qua bọn họ quậy phá tới sáng luôn, anh không ngủ được, anh muốn tìm chỗ nghỉ một lát."

"Trên tầng có phòng nghỉ cho khách đấy."

"Ừm."

Sau đó, hai người lại rơi vào im lặng.

"Vậy em đi trước nhé. " Ninh Thiên Thâm hơi cúi đầu, cô vượt qua Mạc Lăng Thiên rồi chạy đi.

Không biết cô rời khỏi đó bao lâu, Mạc Lăng Thiên vẫn ngẩn ngơ đứng đó, nhớ lại giọng nói và vẻ mặt của cô gái vừa nói chuyện với mình...

Cô ấy thật sự... đã buông tay rồi nhỉ...

Như vậy... thật tốt...

Thấy hôn lễ sắp bắt đầu, Ninh Tịch chạy vào phòng trang điểm định dặm lại phấn thì Đường Lãng đã hả hê đẩy cửa vào.

"Tiểu sư muội, muội xem ai tới này ha ha ha ~ ~"

Ninh Tịch nghi ngờ nhìn ra phía sau lưng Đường Lãng, một giây sau, mắt cô sáng lên: "Đại thần!!!"

Ngoài ra, còn có một cô gái đi cùng Hàn Kiêu nữa, tuy phong cách và khí chất khác xưa rất nhiều nhưng chỉ lướt mắt một cái cô cũng có thể nhận ra ngay...

"Annie..."

"Tân hôn vui vẻ." Trông Annie có vẻ hơi xa lạ, nhưng giữa hai hàng lông mày rõ ràng vẫn có thể thấy được chút vẻ quen thuộc.

"Cảm ơn." Tiểu Tịch nhất thời không biết nên nói gì, tuy người trước mắt vẫn là Annie, nhưng rõ ràng lại không phải là Annie của cô.

"Xin lỗi..." Cô gái kia hơi rũ mắt xuống.

"Cách đây không lâu tôi vừa mới nhớ lại tất cả, tuy tôi bị mất trí nhớ... nhưng quả thật là tôi đã làm ra những chuyện tổn thương tới mọi người."

Đường Lãng vội giảng hòa: "Haiz, bà nội à, hôm nay là ngày vui như vậy, đừng nhắc tới những chuyện không vui nữa mà ~"

Ninh Tịch cũng nói đỡ: "Chuyện quá khứ thì cứ để nó qua đi! Chỉ cần giờ em... cô với Đại thần ở bên nhau hạnh phúc là được rồi!"

Biết tin Annie đã hồi phục lại trí nhớ, Ninh Tịch ít nhiều cũng thấy thở phào nhẹ nhõm.

"Haizz, U Ca, bao giờ thì chúng mình kết hôn nhỉ?" Hàn Kiêu đứng bên bỗng nói.

U Ca lạnh lùng đáp: "Chẳng phải anh nói chuyện kết hôn gì đó vừa nhàm chán vừa phiền phức, cả đời này cũng không muốn sao?"

Đường Lãng, Ninh Tịch: "..."

EQ của Đại thần đúng là đáng lo thật! Sao có thể nói với con gái nhà người ta như vậy chứ?

Đại thần nào đó kia liền trưng ra vẻ mặt vô tội: "Hửm? Anh có nói thế sao? Chứ không phải anh nói, hôn lễ nhàm chán lại phiền phức, ngoài kết hôn với em ra thì cả đời này anh đều không muốn làm vậy với bất cứ cô gái nào khác à?"

Đường Lãng, Ninh Tịch: "..."

Đại thần thật lợi hại!

Chúng tôi sai rồi Đại thần à!

...

Trong tiếng sóng đánh dập dìu vào bãi cát, tiếng chuông giáo đường, tiếng nhạc hôn lễ trang nghiêm vang vọng khắp nơi.

Hôn lễ chính thức bắt đầu.

Mọi người đều hướng mắt nhìn cặp đôi được người người ngưỡng mộ kia.

Lục Cảnh Lễ ngồi trên ghế nước mắt ròng ròng: "Hu hu hu, cảm động quá! Cuối cùng anh trai mình cũng đợi được tới ngày này rồi!"

Giang Mục Dã chán ghét nhét cho anh một bịch giấy ăn: "Cậu nên lo cho bản thân mình trước đi cậu Hai! Chuyện của cậu Cả xong xuôi một cái là tới lượt hai chúng ta bị bức hôn đấy!"

Lục Cảnh Lễ: "..."

Đợi hôn lễ kết thúc, anh phải bỏ nhà ra đi ngay mới được!

Tại vị trí cuối cùng trong giáo đường, không ai chú ý có một bóng người tóc trắng lướt qua.

Anh không ăn mặc phóng túng như vẻ thường ngày mà mặc một bộ vest cực kì chỉnh tề, tóc tai cũng không tán loạn mà được chải ra sau, trước ngực ôm một bó hoa tươi.

Lúc này, anh đang lẳng lặng nhìn người đàn ông từng bước tiến tới chỗ cô gái đang đứng gần cha xứ...

Anh cầm hoa... mặc vest tới dự...

Nhưng lại... chỉ vì đã vuột mất...

Vân Thâm có chút mất kiên nhẫn, ném bó hoa cho người đàn ông bên cạnh: "Chậc, phiền quá, ai quy định đi ăn cưới nhất định phải tặng quà vậy chứ? Tặng hết đống hàng vừa cướp được cho họ đi!"

Đường Dạ: "... Vâng."

Cái gì mà hàng vừa cướp được chứ, rõ ràng toàn là vật quý anh cất giữ mấy năm mà.

Vân Thâm như một con rồng có thói quen cất giữ kho báu của mình, lúc này lại đem tặng tất cả những thứ tốt nhất của mình cho người ta.

Người đàn ông ấy không biết yêu là gì cho đến khi anh ta gặp được một cô gái khiến anh ta hiểu được điều đó, nhưng cô gái ấy lại chẳng thuộc về anh nữa rồi.

Nhạc hôn lễ đến hồi kết thúc, đôi vợ chồng mới đứng trước mặt cha xứ.

"Anh Lục Đình Kiêu, anh có nguyện ý lấy cô Ninh Tịch làm vợ mình, nguyện cả đời này sẽ yêu thương cô ấy, trung thành với cô ấy, bất kể có sang hèn, có bệnh tật hay đau khổ cũng không rời xa nhau, sống bên nhau đến tận cuối đời hay không?"

"Tôi nguyện ý."

"Cô Ninh Tịch, cô có nguyện ý lấy anh Lục Đình Kiêu làm chồng, nguyện cả đời này sẽ yêu thương anh ấy, trung thành với anh ấy, bất kể có sang hèn, dù bệnh tật hay đau khổ cũng không rời xa nhau, sống bên nhau đến tận cuối đời hay không?"

Ninh Tịch lẳng lặng nhìn người đàn ông trước mắt; nhìn người đang ông lần đầu gặp mặt đã muốn lấy thân ra đền đáp cho cô; nhìn người đàn ông bất luận xảy ra chuyện gì cũng luôn ở bên cô; nhìn người đàn ông dù cô có rơi vào hôn mê cũng phải hoàn thành lời thề cưới cô làm vợ...

Thật may...

May mà lần này, em không để anh một mình nữa.

Cô rưng rưng nước mắt, giọng nói trịnh trọng chưa từng thấy, như thể giao phó cả sinh mệnh của mình: "Tôi nguyện ý."
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,277
Điểm cảm xúc
594
Điểm
113
Chương 2157: Ngoại truyện - Náo loạn động phòng (1)
Sau khi kết thúc hôn lễ, khách khứa lại lục tục kéo nhau ra về.

Nhưng mọi việc không dừng lại ở đó, Phong Tiêu Tiêu uống say, hào hứng lôi đám bạn bè của cô dâu chú rể chạy tới phòng tân hôn của đôi vợ chồng trẻ nháo động phòng.

Thế là, đợi tới lúc chú rể Lục Đình Kiêu tới trước cửa thì thấy Phong Tiêu Tiêu cầm đầu bảy tám cô gái đang cười hi hi ha ha chặn ở đó.

Phong Tiêu Tiêu khoanh tay trước ngực, cười ha hả nói: "Thật ngại quá Lục tổng à, chúng tôi là nhà gái của Tiểu sư muội. Giờ anh muốn vào động phòng, trước hết phải thông qua thử thách của chúng tôi đã!"

Lục Hân Nghiên lập tức phụ họa: "Đúng đấy, đúng đấy! Muốn cướp nam thần của bọn này đi đâu có dễ như vậy!"

"Đồng ý." Người vừa nói là Annie.

"Đệch! Annie, sao ngay đến cả cô cũng chạy đến làm loạn cùng lão Tam vậy hả!" Đường Lãng cạn lời.

Lục Cảnh Lễ cũng hết cái để nói: "Cả em nữa Hân Nghiên... Chẳng phải em nên ở phía bọn anh hay sao?"

Lục Hân Nghiên lè lưỡi: "Ai nói chứ, em về phía chị dâu cơ!"

Lúc này, bên phía Phong Tiêu Tiêu có Trang Khả Nhi, Ninh Thiên Tâm, Annie, Lục Hân Nghiên... tổng cộng là tám cô gái, ai nấy cũng đều là “vệ sĩ” và là fan não tàn của Ninh Tịch cả, đã thế còn coi Lục Đình Kiêu là tình địch.

Phía Lục Đình Kiêu có Lục Cảnh Lễ, Giang Mục Dã, Đường Lãng, Mạc Lăng Thiên, Tần Mộc Phong và một vài người khác nữa.

"Thử thách gì nào?" Ánh mắt ngà say của Lục Đình Kiêu hiện lên ý cười, vì tâm trạng tốt nên hôm nay anh không để bụng chuyện mấy cô gái này chạy tới đây gây rối, hoàn toàn mặc kệ họ muốn quậy thế nào thì quậy.

Advertisement / Quảng cáo


Phong Tiêu Tiêu đảo mắt, sau đó nói: "Tổng cộng có ba cửa! Phải thông qua cả ba cửa mới có thể bế mỹ nhân đi được!"

"Cửa thứ nhất là gì?" Lục Cảnh Lễ cảnh giác hỏi.

Phong Tiêu Tiêu hầm hừ, vẻ mặt rất chi là nguy hiểm: "Cửa thứ nhất gọi là Đoán, chúng tôi sẽ hỏi ba câu hỏi để các anh đoán, nếu đoán đúng thì qua. Câu hỏi đầu tiên để tôi trước, các anh hãy đoán xem giờ tôi đang nghĩ gì?"

Đường Lãng vừa nghe xong liền làm ầm lên: "Đệch mạ! Lão Tam, muội quá đáng nó vừa thôi nhé! Muội có biết ngày này đối với một người đàn ông mà nói quan trọng đến thế nào không? Huynh không thể nhìn nổi nữa rồi!"

Lục Cảnh Lễ nhíu mày: "Đoán thế nào được, chúng tôi có đoán gì đi nữa cô cũng đều có thể nói là không đúng mà?"

Giang Mục Dã và Tần Mộc Phong cùng những người khác gật đầu phụ họa: "Câu hỏi này đúng là biến thái!"

Nói rồi, mấy gã đàn ông đồng tình nhìn về phía Lục Đình Kiêu

Phong Tiêu Tiêu đắc ý nói: "Thế nào? Chắc không phải mới cửa đầu tiên đã từ bỏ rồi đấy chứ? Nếu thế thì tối nay Tiểu sư muội sẽ thuộc về tụi này đấy nhé!"

Đường Lãng lập tức nói: "Muội đang nghĩ tới đàn ông!"

Phong Tiêu Tiêu lắc lắc ngón tay: "Đoán sai rồi!"

Lục Cảnh Lễ: "Cô đang muốn lấy chồng?"

Advertisement / Quảng cáo


Phong Tiêu Tiêu: "Sai!"

"Đệch! Tần Mộc Phong anh lên đi! Chẳng phải anh là bác sĩ tâm lý à?"

"Bác sĩ tâm lý thì sao? Tôi kể cả có biết đọc suy nghĩ, nói trúng rồi, cô ấy không thừa nhận bảo sai thì tôi cũng bó tay chịu trói thôi!"

"Vậy phải làm thế nào! Mới câu đầu tiên đã biến thái vậy rồi..."

Lúc này, Lục Đình Kiêu từ đầu tới giờ vẫn chưa hề nói gì bỗng rũ mắt xuống, chậm rãi nói: "Giờ trong lòng cô đang nghĩ, không cho tôi vào cửa."

Phong Tiêu Tiêu đang đắc ý cười, định buột miệng nói "sai" tiếp thì bỗng sững cả người, lúc này cô mới phản ứng lại được câu Lục Đình Kiêu là gì.

"Đệch! Lục Đình Kiêu! Anh nguy hiểm quá rồi đấy?" Phong Tiêu Tiêu sụp đổ.

Nếu như cô nói anh đoán sai vậy chẳng phải có nghĩa là cô sẽ để anh vào cửa sao. Vậy mấy cửa sau đâu cần dùng nữa, cô phải để anh vào thẳng trong luôn rồi.

Nếu nói đoán đúng, vậy đành phải để họ thông qua câu này vậy...

Lục Cảnh Lễ bật cười lớn: "Ha ha ha, anh Hai em lợi hại quá ~"

Phong Tiêu Tiêu tức giận cắn răng, chỉ có thể nói: "Coi như anh giỏi! Đoán đúng rồi!"
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,277
Điểm cảm xúc
594
Điểm
113
Chương 2158: Ngoại truyện - Náo loạn động phòng (2)
"Còn ai nữa! Câu hai ai lên nào?" Đường Lãng hưng phấn hỏi.

Phong Tiêu Tiêu đánh mắt nhìn cô gái bên cạnh, chọn trúng Trang Khả Nhi: "Khả Nhi, em lên đi!"

"Hả... em hả?" Trang Khả Nhi chần chừ bước ra, có chút khó xử: "Đợi em nghĩ xem đã!"

Đắn đo một hồi, cuối cùng Trang Khả Nhi nói: "Câu hỏi của tôi là, lần tham gia liên hoan phim Kim Tông, Ninh Tịch mặc bộ lễ phục nào?"

Lục Đình Kiêu không thèm nghĩ liền trả lời: "Bộ ráng chiều đỏ trong Niết Bàn."

Trang Khả Nhi gật đầu: "Đáp đúng rồi."

Phong Tiêu Tiêu trợn trắng mắt: "Thế là qua rồi ấy hả? Khả Nhi, em nhân từ quá rồi đấy! Câu gì mà dễ vậy!"

Đường Lãng đen mặt mắng: "Sao muội không nói là muội quá biến thái đi? Muội tưởng em gái nào cũng biến thái như muội chắc?"

Trang Khả Nhi bất đắc dĩ nói: "Thật ra câu hỏi này cũng không dễ, kể cả là fan cứng của Ninh Tịch thì cũng đâu thể nhớ rõ được tên những bộ lễ phục trong từng hoạt động của cô ấy đâu."

Phong Tiêu Tiêu hết cách, đành phải cho qua.

Cửa đầu tiên giờ chỉ còn một câu hỏi cuối cùng, buộc phải cẩn thận.

Advertisement / Quảng cáo


Phong Tiêu Tiêu nhìn Ninh Thiên Tâm: "Câu hỏi thử ba, mấy người đoán xem Thiên Tâm thích nhất bức tranh nào! Đoán một lần thôi!"

Đường Lãng kháng nghị: "Muội quá đáng quá rồi đấy! Câu này khác quái gì câu một! Hơn nữa lại còn đoán một lần!"

Phong Tiêu Tiêu nguýt cho anh một phát: "Yên tâm đi, không bắt nạt mấy người nữa! Lần này tôi sẽ để Thiên Tâm viết sẵn đáp án, chỉ cần các anh đáp đúng thì chắc chắn sẽ được thông qua!"

Lục Cảnh Lễ lẩm bẩm: "Nói thì nói thế những đoán cũng đâu có dễ đâu?"

Phong Tiêu Tiêu nhíu mày: "Cho xin đi! Các người cũng không nhìn xem người trong phòng giờ là ai? Đệ nhất mỹ nhân Trung Hoa, nữ thần quốc dân đó nha các cha nội! Chút khó khăn này còn dễ dãi cho các người quá rồi ấy chứ?"

Lục Đình Kiêu gật đầu tỏ ý tán đồng: "Ừm."

Lục Cảnh Lễ: "..." Anh à, rốt cuộc anh đang đứng bên nào thế hả!

Có một ông anh trai không có nguyên tắc như anh, em thật sự vỡ tim mất thôi!

Bất đắc dĩ, Lục Cảnh Lễ đành chạy tới hỏi Tần Mộc Phong: "Này này bác sĩ Tần, anh với chị gái xinh đẹp này thân nhau nhất, cô ấy thích bức tranh nào nhất chắc anh phải biết chứ?"

Tần Mộc Phong có chút khó xử: "Tôi chỉ biết Thiên Tâm thích Monet, nhưng tranh của Monet nhiều như vậy, cô ấy viết tên bức nào thì tôi cũng không chắc chắn được!"

Lục Cảnh Lễ sụ mặt: "Thôi thảm rồi, câu hỏi này kể cả có là anh trai tôi chắc cũng bó tay chịu chết thôi?"

Advertisement / Quảng cáo

"Hết giờ! Các anh đã bàn bạc xong chưa?" Phong Tiêu Tiêu cầm mảnh giấy viết sẵn đáp án của Ninh Thiên Tâm bước tới.

"Mau mau mau, nghĩ ra chưa?" Lục Cảnh Lễ và mấy người khác giục.

Tần Mộc Phong bị mọi người công kích sứt đầu mẻ trán, nhưng chuyện này liên quan hệ trọng tới hạnh phúc của Đại ma vương, nếu anh làm hỏng chuyện chẳng phải sẽ chết chắc sao?

"Ấn tượng? Mặt trời mọc? Bữa trưa trên thảm cỏ? Hay hoa súng? Hoa súng khả năng có vẻ lớn đấy... nhưng tôi không dám chắc chắn 100%..." Tần Mộc Phong khó xử tới gần Ninh Thiên Tâm: "Thiên Tâm à, có thể cho chút manh mối được không?"

Ninh Thiên Tâm tỏ ra khó xử: "Chuyện này..."

Phong Tiêu Tiêu liền tách hai người ra: "Làm cái gì đấy, làm cái gì đấy hả! Cấm dùng mỹ nhân kế đấy nhé! Đứng đắn tí cho tôi! Đêm ngược mười giây này, nếu không ra được đáp án thì xem như các anh thua đấy nhé! 10, 9, 8, 7, 6, 5, 4, 3,..."

"Đợi đợi đợi đợi đã! Để chúng tôi nghĩ cái đã nào!!!"

"Đờ mờ thật sự không thể cho chút gợi ý nào sao?"

Đúng lúc này, giữa tiếng người ồn ào náo nhiệt bỗng vang lên giọng nói hơi khàn của một người đàn ông.

"Cũi của Zero."

Người vừa nói là Mạc Lăng Thiên.
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,277
Điểm cảm xúc
594
Điểm
113
Chương 2159: Ngoại truyện - Náo loạn động phòng (3)
Khoảnh khắc Mạc Lăng Thiên vừa mới dứt lời, ngoài cửa phòng cô dâu đột nhiên im lặng, tất cả đều nhìn về phía anh ta.

Bởi vì giọng điệu của anh ta vô cùng chắc chắn.

Lục Cảnh Lễ sốt hết cả ruột: "Ôi má! Anh Thiên! Anh có chắc không đấy! Không biết thì đừng trả lời linh tinh! Zero là ai? Lồng giam lại là cái khỉ gì? Hoàn toàn chưa từng nghe đến bao giờ!"

Vẻ mặt của Tần Mộc Phong đầy phức tạp nhìn về phía Mạc Lăng Thiên: "Tôi cũng chưa từng nghe thấy Thiên Tâm nhắc đến bao giờ."

"Tên nhóc thối tha! Coi như cậu may mắn! Thế mà trả lời đúng kìa!" Phong Tiêu Tiêu nhìn chằm chằm vào tờ giấy ghi đáp án, tức đến mức ngứa hết cả răng.

"Uầy! Đờ mờ! Thế mà đúng á? Thế mà cũng được à? Người anh em, làm sao anh biết được thế? Lẽ nào anh chính là người có thuật đọc tâm?" Đường Lãng nhìn Mạc Lăng Thiên vẻ mặt tràn đầy kinh ngạc.

Mạc Lăng Thiên im lặng, ánh mắt anh dính chặt vào người con gái phía đối diện.

Những người biết chuyện của Mạc Lăng Thiên và Ninh Thiên Tâm như Lục Cảnh Lễ hay Giang Mục Dã khi nhìn thấy vẻ mặt của Mạc Lăng Thiên đều cảm thấy là lạ, Tần Mộc Phong thì thoáng nhăn mày lại.

Lục Đình Kiêu liếc nhìn Mạc Lăng Thiên với vẻ mặt khó đoán, trong mắt dường như chẳng hề có chút ngạc nhiên nào, tiếp tục nhìn Phong Tiêu Tiêu hỏi: "Cửa thứ hai là gì?"

Nhắc đến cửa thứ hai, Phong Tiêu Tiêu lại bắt đầu trở nên hưng phấn, xoa cằm, ánh mắt lướt qua mấy tên đàn ông, cười cợt trông rõ đen tối.

"A hi hi ~~ Cửa thứ hai à, mấy cậu cứ tùy ý chọn một người ra hóa trang thành nữ, hơn nữa còn phải thuyết phục được chị em chúng tôi đều vui vẻ khâm phục mà nói “đẹp đẹp đẹp”! Thế coi như là qua cửa rồi!"

Phong Tiêu Tiêu vừa mới dứt lời, ánh mắt của tất cả các bạn nam đều tập trung sang... Giang Mục Dã.

Advertisement / Quảng cáo




Giang Mục Dã bị Lục Cảnh Lễ cưỡng ép lôi sang đây, vốn dĩ chỉ định núp trong xó tường làm người qua đường xem náo nhiệt mà thôi, ai biết được tự nhiên cái xui lại từ trên trời rơi xuống, chẳng làm gì cũng dính chưởng.

"Méo! Các người đều nhìn tôi làm cái gì? Tôi nói cho các người biết, đừng có mơ!" Giang Mục Dã bị nhìn đến mức lông tơ dựng ngược hết cả lên.

Lục Cảnh Lễ: "Cháu cũng là một thành viên của nhà trai còn gì? Làm sao có thể không góp ít sức lực nào thế được cơ chứ?"

Đường Lãng phụ họa: "Chỉ là hóa trang thành nữ một tí thôi mà! Chuyện dễ thế còn gì! Dù sao cũng đâu phải là lần đầu tiên!"

Giang Mục Dã sắc mặt đen sì: "MÁ!!! Dễ thì các ông làm đi!"

"Nhưng vấn đề là phải để các chị em bọn họ cảm thấy “đẹp đẹp đẹp”, thế mới khó, chỉ có Ảnh Đế Giang Mục Dã là có thể làm được thôi!"

"Có nịnh mấy cũng vô dụng thôi!"

Đúng lúc này, Lục Đình Kiêu đứng bên cạnh lên tiếng: "Nợ cháu một chuyện đấy."

Giang Mục Dã nghe thế hai mắt lập tức sáng lên: "Thật không? Chuyện gì cũng có thể ạ?"

Lục Đình Kiêu: "Có thể"

Giang mục Dã do dự ba giây sau đó quả quyết nói: "Được!"

Advertisement / Quảng cáo




Được Lục Đình Kiêu nợ mình một chuyện điều đó có nghĩa là anh ta cầm được “kim bài - miễn giục kết hôn” của mẹ thân yêu.

Tất cả mọi người đợi mòn con mắt cả nửa ngày, cuối cùng Giang Mục Dã cũng hóa trang xong đi ra ngoài.

Khoảnh khắc đó, không kể là nam hay nữ hai mắt đều sáng rực.

"Aaaa....Đẹp đẹp đẹp!"

"Nam thần nhà tôi đẹp chết mất thôi!"

"Đời này không còn hối tiếc gì nữa!”

Tuy rằng phải hy sinh rất lớn nhưng may mà hiệu quả rất tốt, tất cả các cô gái đều cực kỳ hài lòng.

Ngay đến Phong Tiêu Tiêu hay xoi mói lần này cũng không dám nói gì: "Hừm hừm! Còn có công bằng nữa hay không! Thế mà còn xinh hơn cả bà nữa!"

"Ngắm đủ chưa? Qua cửa được chưa?" Mặt mũi Giang Mục Dã đen như đít nồi

Phong Tiêu Tiêu hiếm khi hào phóng xua tay: "Qua rồi, qua rồi!"

Thế nên chỉ còn một cửa cuối cùng.

Mấy anh chàng nhìn nhau, cảm thấy cửa thứ ba này tuyệt đối sẽ cực kỳ khó.
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,277
Điểm cảm xúc
594
Điểm
113
Chương 2160: Ngoại truyện - Náo loạn động phòng (4)
"Cửa thứ nhất và cửa thứ hai đều coi như là “thi văn” đi, cho nên cửa thứ ba này đương nhiên là phải đổi thành “thi võ” rồi!" Phong Tiêu Tiêu ho khụ một cái, thong thả lên tiếng: "Nội dung của cửa thứ ba này là..."

Annie đứng bên cạnh cũng theo sau mà lên tiếng: "Đánh bại tôi."

Nghe Annie nói xong, vẻ mặt của đám người Lục Cảnh Lễ và Đường Lãng: "..."

Đù! Thế này đâu chỉ khó!

Mà là biến thái luôn rồi ấy!

"Ơ, thế cô gái này mạnh lắm à?" Đám người không hiểu chuyện rõ như Tần Mộc Phong ngu ngơ hỏi.

"Đâu chỉ là mạnh không! Mà là Sát Thần luôn rồi ấy!" Đường Lãng nuốt nước bọt đánh ực, tự dưng cảm thấy xương sườn mình nó cứ đau đau.

"Tất cả mọi người đều không đánh lại được?" Tần Mộc Phong hỏi ngu tập hai.

Đường Lãng gật đầu lia lịa: "Cộng tất cả mọi người vào cũng không đánh lại được!"

Lúc này không biết Lục Cảnh Lễ nghĩ ra cái gì mà hai mắt sáng rực lên: "A! đúng rồi, chúng ta có thể tìm cứu viện mà! Đại thần Hàn Kiêu đâu rồi?"

Đường Lãng gãi đầu: "Chắc là đang đi mua đồ ăn?"

"Hửm, tìm tôi à?" Đằng sau lưng, một người đàn ông để tóc dài tay cầm một túi thức ăn đi đến.

Đường Lãng vội vàng nịnh nọt đi lên đón: "Đúng đúng đúng, ông nội đến kịp thời quá! Mấy cô gái này đang chặn cửa không cho Lục Đình Kiêu động phòng này! Phải vượt qua ba cửa mới cho vào! Bây giờ đã vượt qua hai cửa rồi, chỉ còn một cửa nữa thôi! Chính là phải đánh bại Annie đó, này chỉ có thể dựa vào ông nội mà thôi!"

Hàn Kiêu sải bước về phía đối diện, nhìn Đường Lãng với ánh mắt như thể nhìn một thằng đần: "Tại sao tôi lại phải đánh vợ tôi?"

Advertisement / Quảng cáo


"À thì, không phải! Theo quy tắc thì... thực ra ông nội nên đứng về phía chúng con đấy!" Đường Lãng vội nói.

Hàn Kiêu “à” một cái, sau đó nói: "Vậy thì cứ coi như tôi đầu quân cho địch vậy!"

Tất cả mọi người: "..."

Hy vọng duy nhất... cứ thế mà quay mông vào mặt họ?

"Ha ha ha ha... Annie, làm tốt lắm! Bây giờ Đại thần là người của chúng tôi rồi! Mấy người các cậu ngoan ngoãn chịu chết đi!" Phong Tiêu Tiêu hưng phấn đứng chống nạnh, tỏ ra ta đây cuối cùng cũng lội ngược dòng được một cú.

"Chờ một chút." Lục Đình Kiêu cầm điện thoại đi sang một bên.

Tất cả mọi người thấy thế đều tò mò nhìn theo Lục Đình Kiêu.

"Cậu ấy đi mời cao thủ về à?" Giang Mục Dã thay quần áo xong đi ra, hỏi Lục Cảnh Lễ.

Lục Cảnh Lễ gãi gãi đầu, cũng không dám chắc: "Có lẽ thế!"

Đường Lãng xoa xoa cằm: "Tại sao tôi không biết... bên phía Boss vẫn còn cao thủ biến thái hơn cả Annie nhỉ?"

Bị Đường Lãng nói như thế mọi người càng thêm tò mò, tất cả đều nhìn về phía cửa đầy mong chờ...

Ước chừng vài phút sau, ngoài cửa nhanh chóng vang lên tiếng bước chân.

Đường Lãng lập tức dỏng tai lên nghe: "Nghe tiếng bước chân này, vững vàng mạnh mẽ, xem ra cũng là một người luyện võ! Ô... dưng mà... tại sao cứ cảm thấy “hạ bàn”... có vẻ thấp nhỉ..."

Advertisement / Quảng cáo


Lục Cảnh Lễ: "Hạ bàn thấp có nghĩa là gì?"

Đường Lãng: "Thì chính là lùn đấy!"

Hai người nghiêm túc bàn bạc, Phong Tiêu Tiêu phía đối diện để lộ ra vẻ cảnh giác, chẳng lẽ bên Lục Đình Kiêu thật sự vẫn còn cao thủ nào đấy mà cô không biết sao?

Trong ánh mắt của tất cả mọi người, cánh cửa mở ra, một người từ bên ngoài bước vào...

Ngay lập tức, một cái Bánh bao nhỏ mềm mại đáng yêu xuất hiện trước mặt mọi người...

Nhìn thấy người đi vào thế nhưng lại là Tiểu Bảo, tròng mắt của Lục Cảnh Lễ sắp rớt ra ngoài đến nơi.

"Ối dồi ôi! Tiểu Bảo!!!"

Đường Lãng đần ra: "Đồ nhi! Hóa ra là con à?"

Đờ mờ! Chẳng trách lại cảm giác được “hạ bàn” lại thấp thế!

Annie: “...”

[FULL CHÍNH VĂN]

-Ngoại truyện sẽ được tác giả cho ra trong sách xuất bản, không biết có được cập nhật trên mạng không, nhưng sẽ khá lâu nhé mọi người.
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,277
Điểm cảm xúc
594
Điểm
113
Chương 2161: Ngoại truyện - Náo loạn động phòng (5)
Lục Cảnh Lễ nuốt nước bọt đánh ực một cái: "Anh, anh đừng có nói với em... cao thủ mà anh mời đến chính là Tiểu Bảo đấy nhé?"

Đường Lãng nhìn đồ đệ cưng nhà mình với vẻ mặt tràn đầy đồng tình: "Đúng là cha ruột mà..."

Tiểu Bảo không thèm để ý đến hai người mà đi thẳng đến trước mặt Annie, rồi dùng đôi mắt to tròn sáng ngời và ngập tràn sự thân thiết cùng yêu thích nhìn Annie: "Chị Annie~"

Vừa nhìn thấy Tiểu Bảo, vẻ mặt lạnh tanh của Annie lập tức trở nên dịu dàng: "Tiểu Bảo!"

Đối với Tiểu Bảo, cảm giác của cô vẫn khá là phức tạp.

Năm đó, khi cô ẩn núp bên cạnh Lục Đình Kiêu không biết bao lâu rồi mà vẫn không tìm thấy cơ hội để ra tay, mãi cho đến khi gần như là sắp từ bỏ rồi, cô lại phát hiện ra sự tồn tại của đứa bé này... Thế nên cô mới bắt tay vào sắp đặt một cuộc trả thù kéo dài đến bảy năm.

Đứa trẻ này là tự tay cô cứu sống, năm đó, khi vừa bế nó trên tay chỉ là một thứ xanh xanh tím tím lạnh như băng. Thế mà, lúc gặp lại... Đôi mắt trong sáng sạch sẽ vừa ngây ngô lại vừa đáng yêu của nó khiến cô không cách nào nhìn thẳng vào ánh mắt của nó được.

Cho đến tận bây giờ cô cũng vẫn không biết, lúc đó bản thân đưa cho Tiểu Bảo cái túi thơm có chứa thuốc giảm bớt độc tính kia là vì lý do gì. Là do lúc đó thời cơ vẫn chưa chín muồi, hay là... do cảm giác không đành lòng hiện lên trong thoáng chốc.

Đứa trẻ này vẫn chẳng biết gì hết, vẫn coi cô như là một người chị dễ mến của nó.

Tiểu Bảo đứng trước mặt Annie nghiêm túc ôm quyền nói: "Chị Annie, cửa thứ ba sẽ là em sẽ tiếp chiêu với chị, xin được chỉ giáo."

Annie chầm chậm ngồi xuống vuốt đầu Tiểu Bảo, trong mắt cô tràn đầy sự yêu chiều: "Chị nhận thua."

Advertisement / Quảng cáo


Nếu như không có Tiểu Bảo thì sẽ không có tất cả mọi thứ tiếp sau đó, cô cũng sẽ không gặp lại Hàn Kiêu, cũng sẽ không khôi phục lại được trí nhớ và cũng sẽ không tìm lại được chính mình... Cả đời chỉ biết chìm đắm trong một cuộc trả thù giả tạo.

Đừng nói là nhận thua, đời này cô bằng lòng làm bất cứ chuyện gì để bù đắp cho đứa trẻ này.

Tiểu Bảo nghe thế trên gương mặt nhỏ của thằng bé bỗng hiện lên vẻ rối rắm: "Thế thì em thắng mà... mà chẳng có chút tự hào nào cả."

Annie cười nói: "Làm sao lại không cơ chứ, em dựa vào sức hút của mình để đánh thắng chị còn gì nữa! Chị thua một cách cam tâm tình nguyện đấy!"

Annie vừa mới dứt lời, Hàn Kiêu đứng bên cạnh trong mắt liền hiện lên nét lạnh lẽo, anh ta nhìn chằm chằm vào Tiểu Bảo u ám nói: "Nhóc con, hai chúng ta đánh một trận."

Annie lập tức quăng cho cái gã ấu trĩ nào đó đằng sau lưng một cái lườm sắc lẹm.

Tiểu Bảo cảm thấy hơi xấu hổ, cậu nhóc mím mím môi nói: "Cám ơn chị, chị Annie ~"

Phong Tiêu Tiêu vốn tưởng mình nắm chắc phần thắng rồi thế mà lại phải trợn mắt há mồm nhìn cảnh này, tí nữa cằm rơi luôn xuống đất: "Đờ phắc! Má, thế này mà cũng được à? Lục Đình Kiêu, anh gian xảo nó vừa vừa thôi! Các người chơi ăn gian, phạm quy rồi! Không tính!"

Lục Cảnh Lễ ôm bụng cười mãi không thôi: "Ha ha ha!!! Có hiểu gì là binhbất yếm trá không? Hơn nữa Tiểu bảo nhà tôi đã dùng chiêu đáng yêu vô địch đấy nhé! Thắng một cách quang minh chính đại nhá!"

Đường Lãng cũng phụ họa theo: "Người nên nói câu này là bọn tôi mới đúng chứ, bây giờ qua hết cả ba cửa rồi nhá, cấm mấy người giở trò chơi xấu đấy!"

Advertisement / Quảng cáo


Phong Tiêu Tiêu suy sụp túm lấy cái khung cửa: "Hừm! Không được, Tiểu sư muội của bản cô nương! Chúng ta đã thề nguyện rằng muội là gió tỷ là cát, quấn quấn quýt quýt đến tận chân trời góc bể cơ mà..."

Đường Lãng lôi xềnh xệch Phong Tiêu Tiêu đang say khướt đi: "Được rồi, được rồi, còn cản trở chuyện tốt của Tiểu sư muội, cẩn thận Tiểu sư muội mà biết lại cào chết muội luôn đó! Nhị sư huynh dẫn muội đi uống rượu nhaaa! Ngoan!!!"

"Cút đi, ai thèm đi uống rượu với một lão già khọm như huynh! Muội không đi!"

Đường Lãng vuốt vuốt gương mặt điển trai của mình, làm như mình vừa trúng một đòn mất hơn một vạn máu: "Cha tìm cho con một Tiểu Thịt Tươi tươi ngon nhá, được không?"

"Không đi!"

"Hai vậy!"

"Được, đi luôn!"

Sau khi kẻ đầu têu ra trò này bị lôi đi, tất cả mọi người đều rất biết điều mà đi hết.

Dám quậy nữa thì dù tâm trạng Đại Ma Vương nào đó ngày hôm nay có tốt đến mấy, kiên nhẫn đến mấy... e rằng cũng sắp hết chịu nổi rồi ^^!

Lục Ma Vương: Ha ha, cuối cùng cũng được “động phòng”.

Ninh Tịch: Bảo bối trong bụng, muốn đi ngủ T.T!!!
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,277
Điểm cảm xúc
594
Điểm
113
Chương 2162: Ngoại truyện - Không được phép quyến rũ anh
Tiếng cánh cửa phòng bật mở vang lên.

"Ưm... anh yêu..." Ninh Tịch đang ngồi gà gật lắc lư trên giường vội vàng dụi mắt đứng dậy đón Lục Đình Kiêu.

Nhìn thấy dáng vẻ buồn ngủ của cô gái nhỏ, Lục Đình Kiêu lập tức nhíu mày rồi tiến lên đỡ cô ngồi xuống giường: "Anh chẳng phải đã bảo em đi ngủ trước rồi còn gì? Sao vẫn chưa ngủ?"

Ninh Tịch khẽ cười một tiếng rồi đưa tay vòng lấy ôm cổ anh, đặt trán mình lên trán anh rồi cọ cọ nói: "Anh ở ngoài chiến đấu hăng hái như thế làm sao em có thể ngủ được! Đương nhiên là phải đợi anh chiến thắng trở về rồi ~"

Nghe được câu đó, trái tim của Lục Đình Kiêu lập tức trở nên ấm áp, tiếng cười trầm trầm bật ra từ lồng ngực: "Vất vả cho vợ rồi!"

"Ừm, em đợi anh vất vả lắm đó nha!" Ninh Tịch chẳng hề khách khí mà nhận lấy câu khích lệ này, sau đó không biết cô nàng nghĩ đến cái gì mà tò mò hỏi: "Với hiểu biết của em về Tam sư tỷ, ải cuối cùng chị ấy chắc chắc sẽ tung ra sát chiêu là Annie đúng không? Mà Đại thần Hàn Kiêu chắc chắn sẽ giúp Annie mà không giúp bọn anh rồi! Thế nên cửa cuối cùng anh làm thế nào để qua được vậy? Em còn tưởng phải đợi anh đến nửa đêm nữa cơ đấy!"

"Chúng ta có Tiểu Bảo mà." Lục Đình Kiêu trả lời.

"Tiểu Bảo?" Ninh Tịch nghe thế liền ngẩn ra, sau đó lập tức bật cười: "Bảo bối của chúng ta thật lợi hại! Thứ Annie không cầm lòng được nhất chính là những thứ nho nhỏ đáng yêu đó! Chiêu này tuyệt thật đấy!"

Vẻ mặt của Lục Đình Kiêu tràn đầy sự dịu dàng, anh xoa xoa đầu cô rồi cởi áo khoác ngoài ra: "Ngủ sớm thôi!"

Ninh Tịch lập tức ôm lấy cánh tay của anh lắc lắc làm nũng: "Anh yêu~~~"

Lục Đình Kiêu quay lại: "Ừ?"

Advertisement / Quảng cáo


Ninh Tịch lườm anh: "Ừ cái gì mà ừ, tối nay là đêm “động phòng hoa chúc” của chúng ta mà~~ đêm xuân đáng giá ngàn vàng đó ~~"

Nhìn vẻ mặt của cô gái nhỏ nhà mình, lại nhìn bộ áo cưới đỏ rực theo phong cách Trung Quốc làm nổi bật lên vẻ xinh đẹp của cô, y như một bông hải đường nở rộ, đôi mắt của người đàn ông bất chợt trở nên tối đi, anh hít một hơi thật sâu rồi nhắm mắt nghiến răng nói: "Em quên là em đã đồng ý với anh ba thỏa thuận rồi à?"

Vẻ mặt của Ninh Tịch lập tức đầy khổ não, cô giơ tay đếm từng cái một: "Điều thứ nhất trong thỏa thuận, không thể làm bất kỳ chuyện gì nguy hiểm, điều thứ hai trong thỏa thuận, không được ăn những cái không nên ăn..."

Nói đến câu cuối cùng, vẻ mặt của Ninh Tịch trở nên ai oán vô cùng: "Điều thứ ba trong thỏa thuận, không được quyến rũ anh! Hu hu hu! Ngay cả đêm tân hôn cũng không được à?"

Vẻ mặt của Lục Đình Kiêu chẳng dao động chút nào: "Không được."

Ninh Tịch ôm ngực: "Ôi trời ơi, một “đại mỹ nhân” như thế này ở ngay bên cạnh mình, thế mà chỉ được nhìn không được ăn, thật quá tàn nhẫn mà!"

Lục Đình Kiêu bị hành động của cô làm cho bật cười, nụ cười này càng làm anh thêm quyến rũ chết người.

Ninh Tịch tức tối nói: "Anh còn cười được nữa à! Tại sao em không được quyến rũ anh, mà anh lại có thể trêu trọc em?"

"Có sao?" Lục Đình Kiêu cười khẽ.

"Rõ ràng anh có mà! Đó đó, lại tiếp nữa kìa, nữa kìa!"

Advertisement / Quảng cáo


Lục Đình Kiêu nhìn dáng vẻ cố tình gây sự của cô vợ nhỏ với ánh mắt tràn đầy yêu chiều: "Ừ, là lỗi của anh."

Ninh Tịch lật người một cái rồi chui vào trong lòng Lục Đình Kiêu: "Anh yêu, anh thích con trai hay là con gái?"

Lục Đình Yêu hôn lên trán cô: "Em sinh thì con trai hay con gái anh đều thích."

Ninh Tịch cười: "Hì hì, em thích sinh con cho anh đấy ~~"

Lục Đình Kiêu vô cùng đau đầu bóp trán: "Điều thứ ba!"

"Em có làm gì đâu! Em không có “quyến rũ” anh mà!" Ninh Tịch ấm ức nói.

Lục Đình Kiêu làm sao mà không nhìn ra trò mèo của cô, anh ho khẽ một tiếng: "Ngoan, qua hết mấy ngày nữa là tốt rồi, hôm nay em mệt quá rồi, cần phải nghỉ ngơi, hơn nữa..."

Lục Đình Kiêu ngập ngừng, ánh mắt nóng bỏng nhìn bộ áo cưới của cô một lượt từ trên xuống dưới: "Đêm nay, anh sợ mình sẽ mất khống chế mất."

Ánh mắt của anh và câu nói đó tuyệt đối là lời khen ngợi tuyệt vời nhất đối với Ninh Tịch.

Cô lập tức trở nên vui vẻ hớn hở như thể vừa mới được ăn mật: "Được thôi, được thôi."

Haiz, ai đó thực sự càng ngày càng biết dụ dỗ cô mà, miệng càng ngày càng ngọt, Ninh Tịch trong thời kỳ mang thai càng khó dỗ dành cuối cùng cũng bị ông chồng mình dỗ cho ngoan ngoãn, lập tức không quậy nữa mà ngoan ngoãn nằm xuống ngủ.
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top