Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,683
Điểm cảm xúc
689
Điểm
113
Chương 2135: Lý do này có đủ không?
Kiều Dịch nhìn về phía Byron rồi cúi thấp đầu nói: "Đã để Tam công tử chê cười rồi, tôi có chút chuyện trong nhà cần giải quyết."

Bộ dạng Byron cứ như thể gã đã nắm chắc mọi chuyện trong lòng bàn tay, gã hời hợt nói: "Ông cứ tự nhiên."

Kiều Dịch nhìn về phía Đường Lãng, ánh mắt ông ta lạnh xuống: "Hôm nay tao phải thanh lí môn hộ sạch sẽ!"

Đường Lãng híp hai mắt lại rồi nhìn từ trên xuống dưới Kiều Dịch, có thể nhìn ra cơ thể ông ta không còn vết thương nào do sự tra tấn lần trước của Lục Đình Kiêu.

Chỉ sợ đây là công lao của Annie đi.

Trùng hợp, anh ta cũng không muốn chiếm mấy cái lợi nhỏ nhặt này.

Đường Dạ với Phong Tiêu Tiêu liếc nhau một cái, vẻ mặt có chút phức tạp. Chuyện hai người bọn họ lo lắng nhất khi tới đây cũng đã xảy ra rồi.

Đường Lãng với Kiều Dịch đã lao vào nhau trong nháy mắt, từng chiêu của hai người họ tung ra đều là sát chiêu, ai cũng đều muốn lấy mạng của đối phương. Bởi vì bọn họ đều hiểu rõ chiêu thức võ thuật của đối phương cho nên trong lúc nhất thời khó mà phân thắng bại

Nhưng mà, không đến mười phút sau tình hình đã có sự biến hóa rõ ràng.

Đường Lãng cứ như đã được giải phong ấn, từng chiêu từng chiêu đột nhiên trở nên cực kì dữ tợn mãnh liệt khiến cho Kiều Dịch bị ép cho không có cách phản đòn.

Advertisement / Quảng cáo


Ninh Tịch kinh ngạc nhướng mày: "Ớ? Mấy chiêu kia chẳng phải là chiêu thức của Đại thần sao!"

Trong mắt Hàn Kiêu cũng hiếm khi lóe lên một tia tán thưởng: "Không sai, tên này đã học được một phần vạn tinh túy của tôi."

Ninh Tịch, Đường Dạ, Phong Tiêu Tiêu: "..."

"Ầm" một tiếng, Đường Lãng dùng một chiêu có sức mạnh như "thiên binh vạn mã" đập về phía Kiều Dịch...

Mắt thấy Kiều Dịch sắp toi mạng đến nơi, đột nhiên một bóng người vọt đến chặn giữa hai người rồi đỡ lấy một chiêu của Đường Lãng.

Trong nháy mắt, Đường Lãng với Đường Dạ chịu phản lực mà bật lùi về sau mấy bước.

Đôi mắt của Đường Lãng lúc này đã đỏ rực vì tức giận, anh ta thấy công sức mình dồn Kiều Dịch đến chỗ chết bị Đường Dạ phá hư thì giận đến phát cuồng: "Cút ngay!"

Đường Dạ quẳng kính mắt trên mặt ra: "Đệ biết là không thể."

"Tôi chỉ nói một lần cuối cùng!"

Advertisement / Quảng cáo


"Tại sao?" Đường Dạ cố chấp truy hỏi.

"Tại sao... tại sao..." Đột nhiên Đường Lãng trở nên điên cuồng: "Bởi vì chính ông ta đã giết cả nhà tôi, giết sạch cả nhà tôi! Lý do này đã đủ hay chưa??? Không chỉ có vậy, ông ta còn vô liêm sỉ thu tôi làm đồ đệ của ông ta, để tôi bán mạng cho kẻ thù đã giết cả nhà mình!!!"

Nghe Đường Lãng nói vậy thì không chỉ Đường Dạ mà cả Phong Tiêu Tiêu với Ninh Tịch cũng sợ đến ngây người.

Sư phụ giết cả nhà Nhị sư huynh? Sao có thể như vậy được?

Ninh Tịch nhìn Lục Đình Kiêu, cô thấy được câu trả lời khẳng định từ trong mắt anh. Chẳng lẽ chuyện mà Đường Lãng nhờ Lục Đình Kiêu điều tra lúc trước chính là chuyện này sao?

Đường Lãng cười một cách điên cuồng: "Ha ha ha... Đường Dạ! Anh nghĩ tại sao lần nào tôi cũng có thể thắng anh? Nghĩ tôi có thiên phú thật sao? Lí do đơn giản chỉ là vì bộ võ thuật kia vốn là tuyệt học của Đường gia!!! Mà trong người tôi có chảy dòng máu của Đường gia, không một ai thích hợp để luyện bộ võ thuật này hơn tôi cả!"

Đường Dạ ảm đạm đứng đó không nói nên lời, anh không thể tin nổi nhìn về phía người đàn ông mà mình một mực kính trọng như cha như mẹ: "Sư phụ..."

Đường Dạ hy vọng có một câu giải thích rằng tất cả chỉ là hiểu lầm.

Nhưng mà, Kiều Dịch dù có bị người ta vạch trần ra chuyện năm đó giết người đoạt bảo lại cũng không hề có chút áy náy nào, thậm chí còn không thèm phản bác mà chỉ "hừ" lạnh một tiếng: "Bộ võ thuật đó đặt trong tay tên Đường Trảm vô dụng kia cũng chỉ lãng phí của trời, tao lưu lại con cháu gã, lại còn truyền võ thuật cho nó thì Đường Trảm dưới suối vàng cũng phải cúi đầu cảm ơn tao!"

Đường Lãng đỏ ngầu hai mắt: "Vậy ông xuống Cửu Tuyền mà nhận lời cảm ơn đó đi!"
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,683
Điểm cảm xúc
689
Điểm
113
Chương 2136: Ông nội, con mà
"Nghiệt chướng, nếu không nhờ năm đó tao thu..."

Kiều Dịch còn chưa dứt lời, Hàn Kiêu mang một vẻ mong đợi đột nhiên phi qua Đường Lãng, bước thẳng tới cạnh Kiều Dịch.

"Hello~" Hàn Kiêu lộ một nụ cười quỷ dị.

Thấy người đàn ông xa lạ này thì Kiều Dịch hơi sững người ra, ông ta biết tiếng tăm của Hàn Kiêu nhưng lại chưa bao giờ được gặp tận mắt, cho nên ông ta cũng không nhận ra Hàn Kiêu.

Có điều, Kiều Dịch còn chưa kịp mở miệng thì có hai bóng chưởng lóe lên trước mặt ông ta. Chưởng chưa đến nhưng chưởng phong đã đến trước, khí thế như cuồng phong khiến Kiều Dịch hoảng sợ đến thất sắc. Ông ta hoàn toàn không thấy người đàn ông trước mặt ra tay lúc nào, cũng không biết có chuyện gì xảy ra. Trong nháy mắt, ông ta nghe thấy tiếng hộp sọ của mình bị đập vỡ!

Từ tai và mắt Kiều Dịch đều có máu tươi tràn ra!

"Này... tôi chào hỏi ông mà ông chẳng để ý đến tôi là sao... kẻ không lễ phép là đáng ăn đòn nhất, mau xin lỗi tôi đi... Ôi... xin lỗi, hơi nặng tay quá thì phải..." Hàn Kiêu vẻ mặt cực kì vô tội nhìn chằm chằm vào thi thể Kiều Dịch.

Ngay lập tức, thi thể của Kiều Dịch y như bùn nát đổ ầm xuống đất.

Đến tận lúc chết, Kiều Dịch cũng không hiểu mình chết như thế nào.

Chỉ là do... ông ta không lễ phép... do không kịp phản ứng lại lời chào của tên yêu nghiệt này?

Lúc này, Đường Lãng cũng sững sờ đứng nguyên tại chỗ.

Advertisement / Quảng cáo

"Ông... ông nội của con ơi!!!"

Đường Lãng kích động quơ lung tung, Kiều Dịch đáng lẽ phải chết trên tay anh ta mới đúng chứ... Tâm tư ôm khư khư trong lòng bấy lâu nay... vừa mới chuẩn bị để liều mạng với Kiều Dịch thì... Hàn Kiêu đã cho Kiều Dịch một chưởng chết tươi, khiến Đường Lãng có cảm giác thốn đến tận rốn.

Nhưng mà, trong nháy mắt khi Kiều Dịch chết trong tay Hàn Kiêu, Đường Lãng lại có một cảm giác giải thoát. Nếu không phải Hàn Kiêu ra tay thì xem ra lần này anh với Đường Dạ phải sống mái với nhau một trận.

Đường Dạ với Phong Tiêu Tiêu đứng xem một bên cũng sợ ngây người, ai cũng không ngờ Hàn Kiêu lại đột nhiên ra tay.

Và, Kiều Dịch... lại chết như thế...

Ánh mắt Đường Dạ khẽ run lên, lòng bàn tay siết chặt thành nắm đấm nhưng cuối cùng lại chẳng nói nên lời...

Kết thúc như vậy... có lẽ chính là kết cục tốt nhất...

"Kêu la om sòm cái gì, không lễ phép gì cả." Hàn Kiêu nhìn về phía Đường Lãng.

"Ớ..." Đường Lãng nhớ tới kết cục của Kiều Dịch thì nhất thời nghẹn họng, không dám than nửa câu.

"Hàn Kiêu, mày đừng có mà quá đáng!" Thấy Hàn Kiêu phách lối đến nỗi giết người trước mặt mình thì sắc mặt Byron đã âm trầm đến độ nhỏ ra nước.

Advertisement / Quảng cáo

Hừ, cũng chỉ là một Kiều Dịch mà thôi, chết thì cứ chết đi.

Byron nói xong thì nhếch miệng cười: "Hàn Kiêu, chắc mày cũng biết người này nhỉ!"

Một ông lão mặc áo choàng đen bước ra, ông ta chống quải trượng bước từng bước không nhanh không chậm.

"Hàn Vô Ảnh?" Hàn Kiêu nhìn chằm chằm ông lão kia, hơi nhíu mày lại.

Hàn Vô Ảnh - tộc trường của Hàn tộc.

"Hàn Kiêu, mày vì một con đàn bà mà khi sư diệt tổ! Phản bội dòng tộc! Hôm nay để lão đây thanh lý môn hộ đi thôi!" Giọng Hàn Vô Ảnh khàn khàn khiến người ta rùng cả mình.

"Vì một con đàn bà mà khi sư diệt tổ..."

Đường Lãng cùng Ninh Tịch há hốc mồm, bọn họ cứ tưởng Đại thần không thích con gái cơ đấy...

"Ồ, tôi cứ thắc mắc tại sao thằng nhãi con của Rothschild thấy tôi lại bình tĩnh như thế, hóa ra là có ông đến làm chỗ dựa cho nó." Hàn Kiêu cười khẽ: "Hàn Vô Ảnh, tôi khuyên ông nên biết tự lượng sức mình! Ông cũng biết rằng trên đời này chỉ có một mình Tần Vấn Thiên mới có tư cách đánh một trận với tôi!"

Cái này cũng không có gì là cuồng vọng mà là sự thật. Dẫu cho có là tộc trưởng của Hàn thị đích thân tới đây cũng không phải đối thủ của Hàn Kiêu.

Sắc mặt Hàn Vô Ảnh hơi trầm xuống, ông ta không phản bác lại điều này. Chỉ tiếc là tìm mãi cũng không thấy bóng dáng Tần Vấn Thiên đâu, nếu không thì ông ta liên thủ với anh ta chắc chắn có thể bắt tên yêu nghiệt này lại.
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,683
Điểm cảm xúc
689
Điểm
113
Chương 2137: Hậu sinh khả úy
"Nghiệt chướng! Lão đây chỉ cần cầm chân mày, chờ Byron xử lý xong mọi chuyện thì để xem mày làm thế nào!" Hàn Vô Ảnh quát một tiếng rồi hóa thành bóng đen lao về phía Hàn Kiêu.

Trong nháy mắt, hai người họ đã quấn lấy nhau mà ra chiêu.

"Giết chúng nó cho tao!" Byron thấy Hàn Kiêu đã bị giữ chân lại liền lập tức hạ lệnh.

Những tay súng bắn tỉa núp trong bóng tối đã lập tức hướng những họng súng đen ngòm về phía Lục Đình Kiêu với Vân Thâm.

"Mày cho rằng đây là cái ổ chó của mày chắc?" Nụ cười trên mặt Vân Thâm trở nên lạnh lẽo.

Lục Đình Kiêu vẫn giữ khuôn mặt không cảm xúc như thường lệ, ánh mắt có chút âm trầm nhìn về một nơi nào đó.

Trong nháy mắt, lập tức có mấy trăm người tràn vào trong khu nghỉ dưỡng đứng về phe Rothschild.

Byron không hề sợ hãi mà còn tự tin nói: "Tao đã bố trí những tay súng bắn tỉa ở khắp mọi nơi rồi, muốn giết sạch chúng mày cũng chẳng tốn mất mấy giây."

Đám Đường Lãng cũng đã sớm âm thầm tìm kiếm những vị trí ẩn thân của mấy tên súng bắn tỉa kia. Chỉ là, tay súng bắn tỉa chuyên nghiệp của nhà Rothschild đâu có dễ dàng bị tìm ra như vậy. Mấy tay súng đó chẳng khác nào những quả bom hẹn giờ...

"Ha ha, bây giờ chúng mày có hối hận cũng vô ích." Nụ cười của Byron tắt hẳn: "Ra tay!"

Vừa dứt lời, một tiếng thở dài vang lên từ cách đó không xa.

"Con đã trưởng thành, cánh cũng đã cứng rồi nhỉ." Một ông lão tóc trắng phau đi về phía mọi người.

Thấy ông lão kia xuất hiện thì toàn bộ người của gia tộc Rothschild đều sửng sốt, bao gồm cả Byron.

Advertisement / Quảng cáo


Nhưng mà, người kinh hãi nhất vẫn là Ninh Tịch, cô nhìn ông lão kia mà bật thốt lên: "Ông Giles?"

"Tiểu Tịch, đã lâu không gặp." Gương mặt của Giles vẫn ôn hòa từ ái.

"Cha... cha, sao cha lại tới đây..." Byron biến sắc.

Cha???

Ninh Tịch ngây người tại chỗ.

Giles lại là... cha của Byron...

Như vậy chẳng phải...

Giles chính là ông vua của thế giới ngầm châu Âu đó sao?

Ninh Tịch bị suy luận này làm cho ngây ngẩn cả người, cái cảm giác này y như bạn đột ngột biết được thầy sãi quét sân trong chùa hóa ra lại là một cao thủ tuyệt đỉnh.

"Byron, con làm cha quá thất vọng." Giles lắc đầu một cái, cảm giác nguy hiểm xung quanh ông đột nhiên dâng cao khiến Byron khẽ rét run lên.

Vân Thâm với Lục Đình Kiêu nhìn nhau một cái, bọn họ cũng nghe ra được ý tứ trong lời nói của ông trùm châu Âu. Dường như ý định thâu tóm châu Á cũng không phải là ý muốn của ông ta.

"Cha, cha nghe con nói đã, con làm như thế..." Trên trán Byron rỉ một tầng mồ hôi lạnh, gã ta muốn giải thích.

Advertisement / Quảng cáo


Nhưng mà còn chưa nói được một nửa đã bị Giles vẫy tay cắt đứt.

"Những tay súng bắn tỉa, đi hết ra đây." Giles lạnh lùng nói.

Bầu không khí trở nên cực kì yên tĩnh, một âm thanh cũng không có.

Một hồi lâu sau mới loáng thoáng có bóng người đi ra.

Thế mà... chỉ có ba người!

Giles nhíu chặt lông mày, những người này chắc chắn không dám trái lệnh ông, còn những người khác thì sao?

Giles nghĩ nghĩ một chút liền hiểu rõ, ông lập tức nhìn về phía Lục Đình Kiêu và Vân Thâm rồi thở dài nói: "Hậu sinh khả úy*."

*Hậu sinh khả úy: dùng để khen những người lớp sau giỏi giang, xuất sắt hơn với lớp người đi trước.

Những bố trí tỉ mỉ của con trai mình đã sớm bị người ta đoán được, vả lại còn bị phá hơn nửa.

Byron nhìn ba tay súng còn dư lại, sau đó lại nhìn về phía cha mình, lòng gã lúc này đã hoàn toàn rối loạn.

Chết tiệt! Cha một lòng dấn thân vào điện ảnh nên đã sớm không hỏi đến những chuyện trong gia tộc, vậy thì tại sao lại biết những chuyện này chứ?

"Cha, nếu thâu tóm được châu Á thì gia tộc Rothschild của chúng ta... sẽ cường thịnh hơn..." Byron không càm lòng nói.

"Đây chính là lí do để mày cãi lại tao sao?" Giles quát lạnh: "Đến cuối cùng là gia tộc Rothschild mạnh hơn hay là Byron mày mạnh hơn!"
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,683
Điểm cảm xúc
689
Điểm
113
Chương 2138: Chuyện cũ
"Mấy năm nay mày cõng tên tao làm ra những gì mày nghĩ là tao không biết sao? Nhãi con, dã tâm của mày quá lớn rồi!" Ánh mắt Giles cực kì lạnh lùng.

"Cha... con..." Mồ hôi chảy ướt sống lưng, Byron cố gắng giải thích.

"Cút!"

Hơi thở mạnh mẽ của Giles đã hoàn toàn nuốt lấy Byron: "Cho dù thế lực của mày mạnh mẽ đến cỡ nào đi chăng nữa thì vị trí tộc trưởng của gia tộc Rothschild cũng không tới phiên mày đâu! Cút về cho tao, trong mười năm tới không cho phép mày bước nửa bước ra khỏi nhà!"

"Mười năm!" Byron không thể tin nổi.

"Mang người đi, có bất kể một chuyện không may nào thì chúng mày tự lãnh hậu quả!" Giles nhìn một đám đang đứng trong khu nghỉ dưỡng rồi lạnh lùng nói.

"Vâng!"

Một ông già người châu Âu lập tức phất tay: "Đưa Tam công tử về, canh chừng nghiêm ngặt."

"Cha, con không cam lòng... con không phục! Con là người mạnh nhất, dựa vào đâu mà con phải chịu như thế này!!!" Byron điên cuồng kêu gào, âm thanh xa dần tới khi biến mất không còn bóng dáng.

"Thứ mà người của gia tộc Rothschild thừa thãi nhất... chính là năng lực." Giles thở dài, trong mắt lộ ra một tia sáng lạnh lẽo.

"Thật xin lỗi anh Lục, là tôi dạy con không nên nết khiến mọi người thêm phiền." Giles bước lên trước, vẻ mặt cực kì áy náy nói xin lỗi.

Hàn Vô Ảnh thấy Byron đã thất thế bèn lập tức lủi đi, nếu ông ta tiếp tục ở lại đấu với Hàn Kiêu thì chắc chắn sẽ thất bại thảm hại.

Advertisement / Quảng cáo


"Không đánh à?" Hàn Kiêu nhìn chằm chằm vào Hàn Vô Ảnh.

"Hừ!" Hàn Vô Ảnh "hừ" lạnh một cái, thân hình ông ta chợt lóe lên rồi biến mất khỏi khu nghỉ dưỡng.

"Không đánh đã chạy, thật chẳng lễ phép chút nào." Hàn Kiêu cảm thấy chẳng thú vị, anh đưa mắt liếc nhìn Giles.

"Đồ sống dai, cuối cùng ông cũng xuất hiện rồi!" Trong đôi mắt không thèm đếm xỉa tới bất cứ thứ gì của Hàn Kiêu chợt ánh lên sự âm ngoan.

"Cậu Hàn Kiêu." Giles nhìn về phía Hàn Kiêu.

"Chuyện năm đó tôi thật chân thành xin lỗi! Mặc dù tôi ngưỡng mộ gia tộc lâu đời - Hàn tộc đã lâu, cũng thưởng thức thiên phú hơn người của cậu, muốn cậu cưới đứa con gái nhỏ của tôi nhưng tôi chưa bao giờ cưỡng cầu chuyện này! Lúc trước là do gia tộc của cậu vì ép cậu cưới con gái tôi mới giết cô Tần U Ca! Chuyện này không hề liên quan đến gia tộc Rothschild chúng tôi! Huống hồ kẻ đã ra tay giết hại cô Tần U Ca chẳng phải cũng đã bị cậu giết rồi sao?"

Nghe vậy thì Hàn Kiêu sửng sốt một chút: "Lão già, ông nói hay thật đó!"

"Sự thật chính là như vậy." Gia chủ Rothschild cũng không tức giận mà bình tĩnh nói ra sự thật.

Thông qua cuộc đối thoại này, Ninh Tịch với đám Đường Lãng cuối cùng cũng biết được thận phận của Hàn Kiêu.

"Hóa ra, ông nội còn có một đoạn chuyện cũ như vậy..." Đường Lãng cực kì kinh ngạc.

"GE..."

Advertisement / Quảng cáo


Lúc này Ninh Tịch cũng đã hiểu ra, cái nhãn hiệu thời trang tên là GE ấy đúng là do chính Hàn Kiêu thiết kế.

Cô vốn dĩ cũng không hiểu ý nghĩa của từ GE, nhưng hôm nay cô mới hiểu GE kia cũng có nghĩa là Ca*, là thứ mà Hàn Kiêu dùng để tưởng niệm cô gái kia...

*Từ "Ca" trong tiếng trung có âm đọc là "ge".

"Vèo!!!"

Ngay lúc đó, đột nhiên có một bóng người đen thui đột nhiên xuất hiện trong khu nghỉ dưỡng, cái bóng đó dùng tốc độ nhanh như chớp đánh một chường về phía Hàn Kiêu đang không có bất cứ phòng bị gì.

"Ông nội cẩn thận!!!" Đường Lãng không nhịn được hét lên.

Tốc độ của cái bóng kia thật sự quá nhanh.

Lúc này sắc mặt của Hàn Kiêu cũng trở nên lạnh dần: "Tôi ghét nhất bị đánh lén."

Dứt lời, Hàn Kiêu chẳng thèm quay đầu mà đưa tay ra nắm chặt một bàn tay nhỏ bé đang xông tới.

"Vù!!!"

Hàn Kiêu vừa cử động đã ném thẳng người kia bay xa tít tắp.

"Annie!!!" Ninh Tịch lo lắng hô lên.
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,683
Điểm cảm xúc
689
Điểm
113
Chương 2139: Ghen tị với vẻ đẹp trai của đại thần
Thân thể Annie cực kì linh hoạt, cô ấy ổn định lại cơ thể ngay trên không rồi nhẹ nhàng đáp xuống mặt đất.

Thế mà có thể không hề hấn gì sau khi nhận một chưởng của Hàn Kiêu!

Đường Dạ, Đường Lãng với Phong Tiêu Tiêu đều lộ ra vẻ khiếp sợ, Ninh Tịch cũng vô cùng kinh ngạc nhưng nhiều hơn là thở phào nhẹ nhõm, nhỡ đâu Hàn Kiêu lại sơ ý giết luôn cả Annie thì cô chắc sẽ phát điên lên mất.

"Bây giờ xem ra... chỉ còn cách để tôi phải đích thân ra tay thôi..." Annie nhìn quét qua đám người, gương mặt lạnh băng không chút tình cảm.

Kế hoạch của cô vốn là mượn tay Byron và Kiều Dịch để phá hủy Lục gia, nhưng không ngờ lại đánh động tới cả Giles nên khiến toàn bộ kế hoạch bị phá vỡ.

"Ông nội, cô ta chính là người hạ độc Tiểu Bảo đó! Đánh bại cô ta là lấy được thuốc giải!" Đường Lãng vội vàng nhắc nhở.

Nhưng mà, lần này Hàn Kiêu có chút gì đó không đúng.

Khi Hàn Kiêu xoay người nhìn thấy gương mặt của Annie, đôi mắt dường như lúc nào cũng hời hợt đột nhiên bị chấn động mạnh, ánh sáng le lói nhanh chóng tỏa ra một cách rực rỡ. Trên gương mặt tinh xảo xinh đẹp ấy là vẻ khiếp sợ không thể tin nổi...

"Ớ... ông nội biết Annie à?" Đường Lãng chẳng hiểu ra sao.

"Chẳng lẽ là có thù?" Phong Tiêu Tiêu lẩm bẩm.

Advertisement / Quảng cáo


Không đợi mấy người kịp phản ứng, Annie khi vừa nhìn rõ mặt của Hàn Kiêu thì cũng biến sắc.

Ánh mắt kia đúng như kiểu chỉ hận không thể đem Hàn Kiêu ăn tươi nuốt sống.

Đường Lãng nhất thời bừng tỉnh: "Quả nhiên là có thù oán?"

Annie gắt gao nhìn chằm chằm gương mặt của Hàn Kiêu, dường như có thù giết cha giết mẹ gì đó mà tức giận đến mức cả người run rẩy: "Sao anh lại có gương mặt giống anh Thanh Trạch như vậy... ai cho phép... ai cho phép anh dùng gương mặt của anh Thanh Trạch!!!"

Giữa trán Annie bỗng nhiên bùng phát hơi lạnh thấu xương, sự u ám trong đôi mắt cũng bị khuấy động, sát ý kinh người tỏa ra.

Một giây sau, một Annie mang théo sát khí ác liệt điên cuồng xông tới Hàn Kiêu, ngón tay của cô lóe lóe kẹp lấy 5 mũi ám khí cực kì sắc bén, cứ như thể nhất định phải đem gương mặt của Hàn Kiêu xé nát.

Nhưng, Hàn Kiêu lại chẳng thèm nhúc nhích mà ngây người đứng yên tại chỗ, dường như anh đã chìm sâu vào một thế giới khác.

Đường Lãng thấy vậy thì sợ khiếp vía: "Ông nội! Cẩn thận!!!"

Đệch, thù gì mà muốn cào mặt người ta thế hả? Ghen tị với gương mặt đẹp trai của Đại thần sao?

Advertisement / Quảng cáo


Ninh Tịch cũng vội vàng kêu lên: "Đại thần!!!"

Ngay khi mũi ám khí của Annie gần như đâm trúng vào Hàn Kiêu thì bóng người anh ta đột nhiên biến mất tại chỗ cứ như quỷ, ngay cả góc áo của Hàn Kiêu, Annie cũng không thể đụng tới.

Cơ mà, điều này chỉ khiến Annie càng tấn công điên cuồng, Hàn Kiêu lại chỉ một mực phòng thủ mà không hề chủ động công kích.

Ninh Tịch cảm thấy chẳng hiểu gì hết trơn: "Chuyện gì thế? Hình như Đại thần biết Annie... nhưng mà xem tình hình thì có vẻ không phải là kẻ thù! Còn Annie hình như lại không biết Đại thần, cơ mà con bé vừa mới nói Đại thần trông giống anh Thanh Trạch của nó là sao? Chẳng nhẽ Hàn Kiêu với Vân Thanh Trạch kia giống nhau lắm à?"

Vân Thâm đứng một bên lên tiếng: "Tôi mười tuổi đã rời khỏi Vân gia rồi, sau đó cũng chưa từng gặp bất cứ ai của Vân gia, lại càng không biết thằng anh họ kia trông tròn méo thế nào! Nhưng mà, quả thật gen của Vân gia không thể chê được, chắc bộ dạng của thằng đó cũng tạm được."

Ninh Tịch có chút câm nín: "Chắc là tạm được? Tên đó trông giống Đại thần đó! Chắc chắn giá trị nhan sắc của tên đó cao ngất ngưởng luôn có được không?"

Bỗng nhiên cảm nhận được không khí xung quanh lạnh đi vài độ, Ninh Tịch vội vàng bổ sung: "Tất nhiên mặc kệ tên đó là ai, đẹp trai kiểu gì cũng không đẹp trai bằng anh yêu nhà tôi đâu!"

Lúc đám Ninh Tịch còn đang tán phét, phía bên kia đã đánh đến trời long đất lở.

Nói chính xác ra thì phải là... một mình Annie đánh đến trời long đất lở...

Từ đầu đến cuối Hàn Kiêu còn chẳng thèm đổi sắc mặt, chỉ một mực nhìn chăm chú vào gương mặt của Annie còn lại thì mặc kệ cô muốn đánh thế nào thì đánh...
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,683
Điểm cảm xúc
689
Điểm
113
Chương 2140: Chim chuột?
Đường Lãng càng nhìn càng thấy sai sai: "Ơ này! Huynh bị ảo giác đúng không? Thế quái nào mà cứ có cảm giác ông nội... đang tròng ghẹo Annie ý... ngọt đến nỗi sâu cả răng rồi..."

Ninh Tịch: "Ớ..."

Đường Lãng chỉ chỉ chỏ chỏ: "Đó đó, mấy người nhìn mà xem! Chiêu vừa nãy Annie vừa đánh ra xong suýt nữa thì ngã, ông nội liền nhanh chóng đỡ con bé một cái! Đừng tưởng cứ làm nhanh là ông đây không thấy gì nhé... Úi chà, Annie bé bỏng lao vào lòng ngực ông nội rồi kìa, rõ ràng là ông nội đột nhiên bước lên đó... Ấy ấy ấy còn tiện tay sờ tay con bé một cái kìa..."

Ninh Tịch câm nín: "Đừng nói nữa, mắt của tụi này không mù."

Ai ai cũng nhìn ra thái độ của Hàn Kiêu với Annie không bình thường, từ đầu tới đuôi vẫn luôn dung túng Annie muốn làm gì thì làm.

Nói đơn giản thì giống như một đôi người yêu đang đánh yêu nhau vậy...

Hai bọn họ "chim chuột" hơn nửa giờ, cuối cùng Hàn Kiêu đột nhiên dừng lại khi Annie đã sắp tức giận đến phát điên, anh đưa một tay đặt lên trán cô, tay còn lại thì đặt ở cổ tay phải của Annie. Chẳng biết ấn ở cái huyệt nào mà toàn bộ ám khí trong tay Annie rơi hết xuống đất.

Sau đó Hàn Kiêu từ từ nắm lấy tay Annie rồi đặt lên khuôn mặt chính mình..

Khi ngón tay Annie chạm đến làn da ấm áp của Hàn Kiêu thì vẻ điên cuồng đột nhiên cứng ngắc, sau đó biến thành vẻ kinh ngạc cùng khiếp sợ: "Không phải... không phải mặt nạ da người..."

Gương mặt này là thật?

Sao có thể như vậy?

Tại sao người này lại giống anh Thanh Trạch như vậy, giống đến bảy tám phần còn chỗ khác nhau chỉ là khí chất.

Advertisement / Quảng cáo


Trên mặt Annie thoáng qua vẻ u mê, nhưng ngay sau đó đôi mắt cô bé chợt lóe lên thành vẻ lạnh lùng: "Không một ai có tư cách mang khuôn mặt giống anh Thanh Trạch!"

Hàn Kiêu vẫn chẳng lên tiếng mà chỉ lẳng lặng nhìn Annie, sau đó thì bất chấp ánh mắt tức giận của cô mà ôm chặt vào lòng.

Đường Lãng: "Ôi trời, ông nội lợi hại qua nghen..."

Phong Tiêu Tiêu: "Ý nè, sao muội lại cảm thấy Đại thần với Annie bé bỏng lại xứng đôi thế chứ?"

Ninh Tịch: "Đại thần, tôi mời anh tới lấy thuốc giải cơ mà!" Tại sao anh lại chạy đi tán gái?

Annie tự dưng bị ôm lấy thì biến sắc: "Anh dám..."

Nhưng ngay sau đó, Anniei lại nghe được một tiếng gọi trầm thấp như đã đè nén suốt vạn năm: "U Ca..."

U Ca...

Vừa nghe thấy cái tên này, gương mặt Annie đột nhiên cứng đờ ra: "Tại sao..."

Tại sao cái tên này... lại quen thuộc đến vậy...

Rõ ràng cô muốn đẩy người đàn ông này ra cơ mà, nhưng tại sao cơ thể lại chẳng hề nghe lời.

Dường như... cơ thể của cô đã rất quen thuộc với sự ôm ấp của anh ta?

Advertisement / Quảng cáo


Chẳng lẽ bởi vì người đàn ông này rất giống anh Thanh Trạch sao?

Nhưng... rõ ràng cô có thể phân biệt sự khác nhau giữa hai người cơ mà, ấy thế mà cái khiến Annie cảm thấy quen thuộc không chỉ là gương mặt này mà còn là mọi thứ của anh ta.

Annie biết mình phải đẩy người này ra, phải giết chết người này...

Nhưng cái ôm này cứ như thể đã hạ độc cô, điều khiển ý thức của cô, khiến cô không thể chống cự...

Nghe được một tiếng "U Ca" của Hàn Kiêu thì cả đám Ninh Tịch với Đường Lãng đều ngây ra.

"Ơ đệch! Vừa nãy ông nội gọi Annie là cái gì? U Ca?"

Ninh Tịch gật đầu: "Hình như thế..."

Đường Lãng trố mắt: "Chẳng phải U Ca chết rồi sao?"

Ninh Tịch: "Muội cũng không biết..."

Đường Lãng: "Á đù! Nếu Annie là U Ca thì chẳng lẽ huynh phải gọi con bé là bà nội à?"

Ninh Tịch: "..."

Sao cái tên này lần nào cũng tổ lái siêu vậy?
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,683
Điểm cảm xúc
689
Điểm
113
Chương 2141: Mỹ nhân kế
Hàn Kiêu ôm chặt cô gái vào lòng như thể đang ôm lấy cả sinh mệnh của mình: "Xin lỗi... là lỗi của anh... lỗi tại anh vì đã không tìm được em..."

Trên mặt Annie không có chút cảm xúc nào nhưng cô lại hoàn toàn không thể khống chế được nước mắt của mình, thậm chí cô còn chẳng biết vì sao mình lại rơi nước mắt nữa. Chỉ là... khi nghe thấy thanh âm của người đàn ông này, nghe thấy câu nói kia, nước mắt của cô không tự chủ được mà rơi xuống...

"Đi theo anh, anh sẽ giúp em nhớ lại tất cả mọi chuyện."

Hàn Kiêu kéo tay cô rồi nhanh chóng quay người rời đi, bỏ lại Ninh Tịch đang suy sụp ở đó.

"Đại thần! Chờ chút! Thuốc... thuốc giải đâu!!!"

Hàn Kiêu dừng chân lại, hơi ngẩn ra, sau đó máy móc nhìn cô gái đang bị anh dắt đi: "Ừ U Ca, thuốc giải đâu?"

Annie ngơ ngác nhìn vào mắt anh, cô y như bị thôi miên sai khiến, cô lấy một túi thuốc trong người ra đưa cho anh.

Hàn Kiêu nhận lấy gói thuốc rồi vứt cho Ninh Tịch ở phía sau, sau đó anh bế bổng Annie lên theo kiểu ôm công chúa. Bởi vì hiện giờ trông Annie đã không còn sức lực gì nữa, bóng dáng hai người nhanh chóng biến mất sau rừng cây rậm rạp.

Còn tất cả mọi người ở phía sau lúc này đều nghệt mặt ra nhìn nhau.

Advertisement / Quảng cáo


Ninh Tịch trân trối nhìn gói thuốc giải trong tay lẩm bẩm: "Đại thần thật là lợi hại! Không ngờ lại dùng mỹ nhân kế để lấy được thuốc giải..."

"Rốt cuộc Annie và đại thần có quan hệ gì với nhau thế?" Phong Tiêu Tiêu lập tức hóng hớt.

"Cô gái đó hình như là cô U Ca - người mà mà cậu Hàn yêu say đắm. Nhưng, hình như cô U Ca bị mất trí nhớ thì phải?" Lúc này, ông trùm châu Âu bỗng lên tiếng.

"Mất trí nhớ á..."

Ninh Tịch đăm chiêu suy nghĩ một lúc rồi thử hỏi dò: "Chẳng lẽ... năm ấy U Ca không chết, mà là được người nhà họ Vân vô tình cứu nhưng cô ấy lại bị mất trí nhớ. Vân gia thấy được năng lực của cô ấy nên nhận làm con nuôi. Vì Vân Thanh Trạch trông khá giống Hàn Kiêu, vậy nên tuy U Ca bị mất trí nhớ nhưng theo bản năng vẫn cảm thấy thân thiết với anh ta. Chính vì thế mà cô ấy cũng cực kỳ coi trọng anh ta, cái chết của anh khiến cô ấy chịu phải đả kích lớn, nên mới dẫn tới hàng loạt hành động báo thù cực đoan thế kia..."

"Ố ồ! Chẳng tránh vừa rồi Annie bỗng nhiên lại ngoan ngoãn như thế, hóa ra vì Hàn Kiêu mới là chính chủ, mới là người cô ấy yêu thật lòng?" Đường Lãng bỗng bừng tỉnh.

Tiêu Phong Phong nghe vậy cũng lẩm bẩm: "Ơ, không biết Annie và Đại thần sẽ thế nào nhỉ..."

Ninh Tịch nắm chặt thuốc giải trong tay nhìn về phía bóng hai người vừa rời đi: "Mong là Annie có thể khôi phục lại trí nhớ, muội tin Đại thần nhất định sẽ có cách!"

Advertisement / Quảng cáo


Nói rồi Ninh Tịch hướng về phía ông trùm châu Âu để cảm ơn: "Ông Giles, cảm ơn ông hôm nay đã tới giải vây kịp thời."

Nếu như hôm nay Giles không kịp thời xuất hiện thì dù những tay súng bắn tỉa kia có bị tiêu diệt hơn phân nửa, hai bên vẫn khó tránh khỏi một cuộc giao tranh đẫm máu.

"Là tôi đã gây rắc rối cho mọi người." Giles thở dài nói.

"Nhưng cháu thật sự không ngờ, ông lại... lại..."

Nhà sản xuất cùng làm việc với cô, một ông lão hiền từ bỗng trở thành ông trùm của thế giới ngầm châu Âu trong truyền thuyết. Ninh Tịch cảm thấy thật sự quá thần kì.

Giles cười nói: "Giờ tôi chỉ là một nhà sản xuất thích làm phim điện ảnh thôi."

Giles nói rồi lại nhìn Ninh Tịch thêm mấy cái, sau đó lại thở dài nói tiếp: "Tiểu Tịch, cháu thật sự rất giống Caroline... Năm ấy, con bé bất chấp sự phản đối của ông, nhất định muốn đi đóng phim. Cháu cũng y hệt như nó vậy, bắt đầu từ những vai đóng thế, một mình nó xông xáo vào cái giới nghệ thuật thứ bảy, con bé rất nghiêm túc và nỗ lực. Nó nói đóng phim là việc nó thích làm nhất, là sinh mệnh của nó... Con bé một lòng muốn nhận được sự khẳng định của ông... chỉ tiếc là... đợi tới khi ông có thể hiểu được nó... nó đã xảy ra chuyện ngoài ý muốn trong một lần quay phim..."

"Giờ ông trông thấy cháu... như lại được thấy con bé vậy... Ông có rất nhiều con trai nhưng lại chỉ có hai đứa con gái. Đứa bé là Carosan, con bé vì bị ông ép cưới cậu Hàn nên đã bỏ nhà ra đi, tới giờ cũng không chịu gọi ông một tiếng cha. Còn Caroline cuối cùng lại chết vì sự cố chấp của ông, chỉ vì con bé vô cùng mong muốn ông thừa nhận nên nó mới liều mạng như vậy... Thế nên mới xảy ra việc ngoài ý muốn kia..."
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top