Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,388
Điểm cảm xúc
638
Điểm
113
Chương 2128: Đại thần tới
Mà, Đường Lãng thì càng nói càng tức: "Hừm! Hừm! Muội nói xem, tại sao Đại sư huynh gãy ba cái, Tiêu Tiêu gãy hai cái, muội thì không gãy cái nào mà huynh... lại gãy nhiều đến thế chứ! Con nhỏ đó xếp hạng gì để tính số xương gãy vậy? Bình thường huynh đối xử với nó cũng tốt lắm cơ mà? Nhóc con kia cũng thiên vị quá đi!"

Đường Lãng tỏ vẻ tủi thân vì "trái tim thiếu nữ" bị tổn thương.

Ninh Tịch hạn hán lời nhìn Đường Lãng một cái, cái tên này nắm bắt vấn đề siêu thật là siêu.

"Tiểu Bảo sao rồi?" Ninh Tịch sốt sắng hỏi.

"Yên tâm, tạm thời ổn định rồi! Ông nội cũng tới rồi, đang ở chỗ Tiểu Bảo!" Đường Lãng trả lời.

"Đại thần tới rồi à? Muội phải qua đó!" Ninh Tịch vội vàng bò dậy.

...

Trong phòng bệnh Tiểu Bảo.

Lúc Ninh Tịch với Đường Lãng chạy qua, Hàn Kiêu đang làm kiểm tra cho Tiểu Bảo.

Advertisement / Quảng cáo


Thấy vẻ mặt Hàn Kiêu cực kì nghiêm túc thì Ninh Tịch cũng không tiện mở miệng quấy rầy.

Hàn Kiêu xem mạch cho Tiểu Bảo xong lại kiểm tra khắp nơi trên cơ thể thằng bé một lần, sau đó giữa hai hàng lông mày lộ ra vẻ gì đó như là khinh thường: "Là trò của hậu nhân Tần Hoàng hay chơi, chắc là mấy người đã đắc tội với đời sau của Tần Hoàng rồi! Nhưng mà bọn họ đúng là càng ngày càng bỉ ổi, ngay cả một đứa bé cũng ra tay được."

"Đại thần, anh biết Tiểu Bảo trúng độc gì sao?" Ninh Tịch nghe thế liền hỏi luôn.

"Độc này có nguồn gốc từ một gia tộc chuyên tu luyện võ thuật truyền thống, là một loại độc trong bí truyền* của Tần gia." Hàn Kiêu trả lời.

*Bí truyền: truyền thụ một cách bí mật, không công khai.

"Đại thần có cách giải không?"

Hàn Kiêu lắc đầu: "Không có, tôi đã nói tôi chỉ biết chữa ngoại thương, những cái khác thì chịu! Huống hồ, độc của đứa nhỏ này đã bị hạ từ lúc mới sinh, đến giờ đã ngấm sâu vào tận xương tủy rồi! Hơn nữa, độc trong người nó với loại độc mà tôi biết cũng không hoàn toàn giống nhau mà là loại đã được cải tiến! Cứ cho là tôi có tìm được đúng thuốc giải thì cũng vô ích, chỉ có người hạ độc mới có thể giải."

"Sao lại có thể như vậy chứ..." Ninh Tịch lại lâm vào tuyệt vọng.

Hàn Kiêu có chút nghi ngờ: "Kỳ lạ, tôi vừa mới xem thì theo tình huống bình thường, độc trong người thằng nhóc này đáng lẽ phải phát tác từ hai năm trước rồi mới đúng... tại sao lại kéo dài đến tận giờ?"

Advertisement / Quảng cáo


"Cái... cái này tôi cũng không biết..." Ninh Tịch mơ hồ,

Lục Đình Kiêu đứng cạnh chìa ra một cái túi thơm nho nhỏ cho Hàn Kiêu: "Là vì cái này sao?"

Ninh Tịch vừa thấy cái túi thơm đó thì lộ ra vẻ kinh ngạc: "Đó là cái túi thơm mà hai năm trước Annie đã đưa cho Tiểu Bảo?"

Lục Đình Kiêu gật đầu: "Ừ."

Hàn Kiêu cầm lấy cái túi thơm kia rồi đưa lên mũi ngửi ngửi, ngay sau đó thì híp mắt lại: "Đúng là nhờ cái này, nó với thuốc Tiểu Bảo vừa uống cũng giống nhau! Nhưng mà do để quá lâu nên hết tác dụng rồi."

Nguyên nhân độc của Tiểu Bảo phát tác chậm hai năm đã biết, nhưng Ninh Tịch lại có thêm nghi vấn mới: "Tại sao Annie lại cố tình lưu lại túi thơm này để hóa giải độc tính của Tiểu Bảo..."

"Có lẽ là do thời cơ chưa tới?" Đường Lãng suy đoán.

Ninh Tịch im lặng nhớ lại những chuyện từ sau khi gặp lại Annie lần đầu ở Đế Đô.

Mới đầu, khi Annie biết quan hệ của cô với Lục Đình Kiêu thì vô cùng bài xích anh, thậm chí còn liên tục nhắc nhở cô chuyện mẹ ghẻ không dễ làm, còn khuyên cô không nên ở cùng một chỗ với Lục Đình Kiêu. Sau đó thì cô bé thực sự thích Lục Đình Kiêu và Tiểu Bảo, lại thấy Tiểu Bảo đáng yêu như vậy nên mới thay đổi thái độ, thậm chí còn tặng túi thơm cho Tiểu Bảo.
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,388
Điểm cảm xúc
638
Điểm
113
Chương 2129: Ăn hại
Cho dù thân phận của Annie quả thật khiến Ninh Tịch khiếp sợ, nhưng dẫu sao, ở chung với nhau lâu như vậy thì chắc chắn Annie cũng không thể không có chút tình cảm nào với bọn họ được.

Đây cũng chính là nguyên nhân mà cô mạo hiểm.

Liệu có phải lúc trước Annie tạm thời giải độc cho Tiểu Bảo là vì phát hiện cô qua lại với Lục Đình Kiêu nên có chút dao động?

Những thứ này cô không thể nào đoán chắc được, nhưng việc cần thiết bây giờ là phải lấy cho bằng được thuốc giải.

Ninh Tịch hít một hơi thật sâu rồi nhìn về Hàn Kiêu: "Đại thần, lần này có thể phải xin kính nhờ anh làm một chuyện."

Đường Lãng nhân cơ hội bu tới: "Ông nội, ông nội! Con nói với ông nè! Người phụ nữ kia lợi hại lắm đó! Đùa chứ, con bị cô ta đập một chưởng đã ngất ngưởng con gà tây rồi, con còn gãy mất sáu cái xương sườn nữa đấy! Trước khi đi, cô ta còn tuyên bố rằng ai đánh bại được cô ta thì cô ta sẽ cho kẻ đó thuốc giải! Ông nội, lần này phải trông cậy vào ông nội rồi!"

Ninh Tịch cũng nhìn Hàn Kiêu như nhìn thấy vị cứu tinh: "Đại thần à, có được không?"

Hàn Kiêu nghe vậy thì thấy có chút không vui, anh lười nhác nói: "Cô đã dùng cái còi kia thì đương nhiên tôi sẽ đồng ý bất cứ yêu cầu gì của cô, nhưng mà... lần nào cũng chỉ để tôi đối phó vài tên ăn hại như vậy, chẳng thú vị chút nào cả."

Ăn hại?

Mợ nó, cô ta đập ông đây gãy sáu cái xương sườn đấy nhá.

Advertisement / Quảng cáo


Annie là tên ăn hại, vậy ông đây là... là ăn hại của ăn hại sao!

Ăn hại của ăn hại số 1 Đường Dạ: "..."

Ăn hại của ăn hại số 2 Đường Lãng: "..."

Ăn hại của ăn hại số 3 Phong Tiêu Tiêu: "..."

Đường Lãng lập tức chống chế: "Không phải ăn hại đâu mà, lợi hại lắm đó! Con với Đại sư huynh và Tam sư muội liên thủ cũng không đánh được cô ta! Con cảm thấy trình độ của cô ta có khi ở cùng cấp với ông đó!"

Đuôi mắt Hàn Kiêu khẽ nhướng lên: "Trên đời này, người có cùng cấp bậc với tôi chỉ sợ còn chưa sinh ra! Mà ba người thì có khác gì mấy con kiến hôi không, một ngón tay của tôi cũng đủ nghiền chết mấy người rồi."

Hàn Kiêu dứt lời thì ngáp một cái, ánh mắt rơi vào phần gà gia đình cao cấp của KFC mà không biết Ninh Tịch đã chuẩn bị từ lúc nào.

Đường Lãng, Đường Dạ, Phong Tiêu Tiêu: "..."

Thật gợi đòn, thật muốn đập cho tên này một trận! Cơ mà... đập không nổi... hu hu hu!!!

Advertisement / Quảng cáo


Ngay khi mấy người bọn họ đang thương lượng nên hẹn Annie giao chiến vào lúc nào thì bên ngoài phòng bệnh vang lên những tiếng bước chân dồn dập.

Lục Cảnh Lễ với trợ lý của Vân Thâm đồng thời thở hồng hộc chạy vào.

Lục Cảnh Lễ hấp tấp la lên: "Anh Hai, không xong rồi! Anh mau nhìn cổ phiếu của tập đoàn!"

Trợ lý của Vân Thâm cũng vội vàng mở miệng nói: "Boss, cổ phiếu bên chúng ta cũng đột ngột giảm mạnh!"

Bầu không khí nặng nề lập tức bao trùm lấy cả phòng bệnh.

Lục Cảnh Lễ cũng lập tức nói: "Byron Rothschild vừa mới liên lạc với em, muốn song phương gặp mặt trực tiếp!"

Đường Lãng nói: "Gặp thì gặp! Chúng ta có nhiều người như thế cơ mà! Đại thần cũng đang ở đây thì sợ cái vẹo gì chứ, cứ để xem thằng chó kia muốn làm cái gì nào!"

Lục Cảnh Lễ nói xong thì ho nhẹ một cái: "Còn nữa, người đưa tin bên đó là Annie."

Đám người Ninh Tịch nghe thế thì đều trầm mặc mấy giây, mặc dù bọn họ cũng đã lường trước Annie sẽ liên thủ với đám Kiều Dịch và ông trùm châu Âu, nhưng mà khi chính tai nghe được thì vẫn có chút khó chấp nhận.
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,388
Điểm cảm xúc
638
Điểm
113
Chương 2130: Lộ diện
Thế lực của ông trùm châu Âu cuối cùng đã lộ diện.

Rothschild là một gia tộc cổ xưa nhất ở châu Âu, thời gian gia tộc này bắt đầu xuất hiện có lẽ phải ngược dòng tới tận vùng Tây Âu thời Trung Cổ. Bắt đầu từ thế kỉ XVII, mỗi đời gia chủ của Rothschild đều mang theo danh hiệu "Vua của thế giới ngầm châu Âu". Gia tộc này gần như kiểm soát toàn bộ thế lực ngầm ở châu Âu, đồng thời cũng là kẻ đứng sau thao túng của vài cuộc chiến giữa các quốc gia.

Những người của tộc Rothschild cực kì thần bí, cho dù là thời buổi truyền thông hiện đại như bây giờ cũng không có bất cứ một đường dây nào dò la được bất cứ một tin tức gì về thành viên trong gia tộc Rothschild. Không nói đến người bình thường, mà thậm chí có những thế lực cực lớn cũng chưa từng nghe qua cái tên Rothschild.

Sự tồn tại của Rothschild giống như một ngọn núi cao ngút ngàn ẩn sau những đám mây mờ, không cách nào vượt qua. Kể cả là Lục Đình Kiêu cũng chưa bao giờ được gặp người của gia tộc Rothschild.

"Ôi, Annie nhỏ bé đáng yêu của tui..." Phong Tiêu Tiêu thở dài, nhất thời cũng không biết nói gì cho phải.

Sắc mặt Lục Cảnh Lễ có chút nghiêm trọng: "Lần này người của Rothschild tới đây rõ ràng là có ý đồ!"

Đôi mắt thâm thúy của Lục Đình Kiêu không nhìn ra bất cứ suy nghĩ gì: "Địa chỉ."

"Khu nghỉ dưỡng Thiên Tuyền..." Lục Cảnh Lễ trả lời.

Lúc nhận được tin tức, Lục Cảnh Lễ đã sớm cho người đi điều tra qua một lượt. Toàn bộ khu Thiên Tuyền đã bị người ta bao trọn, không hề để lại bất cứ một dấu vết nào cho nên không tra ra được là của thế lực nào. Nhưng mà, cũng không khó để thấy rằng kẻ bao trọn khu nghỉ dưỡng Thiên Tuyền chính là gia tộc Rothschild.

Advertisement / Quảng cáo


"Chỉ hẹn người của hai bên chúng ta." Lục Cảnh Lễ tiếp tục nói.

Dù sao với tình hình hiện tại chỉ cần tập đoàn Lục thị với Ức Lam rớt đài thì châu Á đối với Rothschild mà nói đâu khác gì vườn không nhà trống, chẳng cần tốn mấy thời gian là có thể tiến quân thần tốc vào. Còn mấy con cá nhỏ loe nghoe phía dưới thì cũng chẳng đáng cho bọn họ để ý.

"Sợ cái gì, cùng lắm thì giết sạch! Cho bọn chúng có đi mà không có về!" Đường Lãng "hừ" lạnh một tiếng.

Chủ ý của Đường Lãng là, dù sao Hàn Kiêu cũng đang có mặt ở đây cho nên cứ kéo vị Đại thần này qua, có vị này thì dù là Hồng Môn Yến* cũng chẳng là cái thá gì cả.

*Hồng Môn Yến: sự tích Hạng Vũ, chỉ những bữa tiệc ẩn chứa sự nguy hiểm.

Lục Cảnh Lễ còn chưa kịp lên tiếng thì di động của anh ta đã kêu lên như đòi mạng. Mấy cổ đông lớn của Lục thị cùng với rất nhiều đối tác có quan hệ làm ăn với Lục thị đã sắp khiến điện thoại của anh chàng nổ tung rồi. Đối với sự sụt giảm của giá cổ phiếu lần này thì không một ai có thể nắm chắc, cho nên bọn họ vội vã muốn gặp Lục Đình Kiêu.

Tình hình của phía Vân Thâm cũng không khác là bao.

Thừa dịp Lục Đình Kiêu với Vân Thâm còn đang ở trong góc bàn luận, Ninh Tịch với Đường Lãng liếc nhau một cái rồi mỗi người một bên xách Hàn Kiêu ra một góc khác.

Advertisement / Quảng cáo


"Làm gì thế?"

Hàn Kiêu miệng bóng nhẫy ôm chặt lất phần gà cao cấp của mình, anh ta có chút bất mãn việc Ninh Tịch với Đường Lãng làm phiền lúc anh ta đang ăn.

"Hí hí..." Đường Lãng xoa xoa tay: "Ông nội, tối nay chúng ta đi ăn ở khu nghỉ dưỡng Thiên Tuyền đi, ăn mấy cái này thì có gì ngon."

"Hử... sợ Rothschild sao?" Hàn Kiêu liếc liếc hai người, chút tính toán cỏn con này còn lâu mới lừa được anh đây nhé.

"Hí hí, có ông nội ở đây thì sợ cái vẹo gì chứ..." Đường Lãng cười hí hí nịnh nọt.

Hàn Kiêu cười lạnh một tiếng, trong mắt cũng lóe lên vẻ khát máu: "Tất nhiên là tôi sẽ đi... hiếm khi mới thấy người của Rothschila thò đầu ra khỏi ổ."

Thù mới hận cũ của anh với gia tộc Rothschild cũng đã đến lúc phải thanh toán rồi. Cái chết của Tần U Ca năm đó có quan hệ rất lớn với Rothschild, đây là hận cũ. Mấy năm nay Rothschild luôn sợ Hàn Kiêu tìm đến trả thù nên phái ra vô số sát thủ chạy đến ám sảt anh, đây là thù mới.

"Ông nội, ông với đám người Rothschild kia... có thù sao?" Đường Lãng nhìn ra một chút không bình thường từ vẻ mặt của Hàn Kiêu.
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,388
Điểm cảm xúc
638
Điểm
113
Chương 2131: Nguyên tắc là gì?
"Huynh quên à, gia tộc Rothschild từng phái người ám sát Đại thần đó." Ninh Tịch nhắc nhỏ.

Nghe vậy Đường Lãng lập tức bừng tỉnh, đối với những sự kiện mà Hàn Kiêu trải qua thì đừng nói Đường Lãng, đến ngay cả Ninh Tịch cũng không biết. Điều duy nhất có thể chắc chắn đó là Hàn Kiêu với gia tộc Rothschild có thù oán. Nhưng là thù gì mà lại có thể khiến nhà Rothschild liên tục phái người đến ám sát Hàn Kiêu thì lại có chút đáng để nghiền ngẫm. Có điều, dựa theo những gì Đường Lãng và Ninh Tịch suy đoán thì chắc hẳn vị Đại thần này đơn phương đắc tội với gia tộc Rothschild mà thôi. Dẫu sao thì, tính cách Hàn Kiêu cũng chả khác nào kẻ thích chọc ngoáy gây sự cả, rảnh rỗi thì lại chạy tới đập người ta, so so chiêu. Tính cách manh động thế này thì không đắc tội với gia tộc Rothschild mới là kì quái.

Nhưng đây lại là một chuyện tốt đối với bọn họ.

Dù sao thì Ninh Tịch cũng đã dùng còi để mời Hàn Kiêu đến hỗ trợ đánh bại Annie. Còn về chuyện gia tộc Rothschild thì Ninh Tịch đã chẳng còn lí do gì để mở miệng nhờ Hàn Kiêu giúp đỡ nữa cả.

"Hí hí, có ông nội ở đây thì có là Hồng Môn Yến cũng phải đến oánh chén một trận cho đã!" Đường Lãng đã hoàn toàn yên tâm.

"Nhưng... tôi đến đó giết người." Hàn Kiêu cười nói.

Thấy nụ cười của Hàn Kiêu, không chỉ Đường Lãng không nhịn được mà rùng mình một cái mà kể cả Ninh Tịch cũng thế, đây là lần đầu đầu tiên cô nhìn thấy một nụ cười như vậy ở trên môi Hàn Kiêu.

Một nụ cười vô cùng quỷ dị, tựa như sự bình yên trước bão táp.

...

Advertisement / Quảng cáo


Chờ đến khi Lục Đình Kiêu xử lí xong mọi việc thì sắc trời đã tối và cũng gần đến giờ hẹn gặp mặt với gia tộc Rothschild.

Lục Đình Kiêu nói thẳng với Ninh Tịch luôn: "Em ở lại."

Hiếm khi, Vân Thâm cùng nhất trí với Lục Đình Kiêu ở một vấn đề gì đó: "Đàn bà thì ở nhà, đừng có mà gây thêm loạn."

"Không được, em cũng đi." Ninh Tịch kiên định nói, kiểu gì thì kiểu cô cũng không thể để Lục Đình Kiêu đi đối mặt với nguy hiểm một mình được. Hơn nữa, chắc chắn tối nay Annie cũng sẽ tới, còn chưa lấy được thuốc giải cho Tiểu Bảo thì sao cô có thể yên tâm được.

"Quá nguy hiểm." Lục Đình Kiêu cau mày nói.

Ninh Tịch chắp hai tay lại cầu xin: "Em thề, lần này em sẽ ngoan ngoãn mà, anh nói gì em nghe đó? Đi mà, cho em đi cùng!"

"Không được." Giọng điệu của Lục Đình Kiêu vô cùng cứng rắn, hoàn toàn không cho bất cứ một cơ hội thỏa hiệp nào.

Đôi mắt xinh đẹp của Ninh Tịch nhất thời như bị phủ một lớp sương mù, một giây sau nước mắt đã bắt đầu rơi tí tách. Cô lao mạnh vào lồng ngực của Lục Đình Kiêu, khuôn mặt nhỏ nhắn dán lên ngực anh, giọng nói lúc này thì khỏi phải bàn là có bao nhiêu đáng thương: "Nhưng... em sẽ lo cho anh lắm! Nếu một mình em ở lại thì từng phút từng giây với em có khác gì là đang dằn vặt em đâu! Để em đi cùng anh đi mà, được không?"

Advertisement / Quảng cáo


Lục Đình Kiêu: "Được."

Vân Thâm đứng một bên lập tức xù lông lên: "Ê này!!!"

Đệch! Có chút nguyên tắc một chút thì chết à? Con nhãi con chết tiệt này rõ ràng đang giả vờ cơ mà, tên này mắt mù hay sao mà không nhìn ra được vậy?

Thật ra thì Ninh Tịch cũng có chút bất ngờ, cô còn chưa dùng đến 1/10 công lực mà đã gật đầu cái rụp rồi!

Lục Đình Kiêu nghiêm túc dặn dò: "Nhớ lời em nói, bất kể có chuyện gì xảy ra cũng không được phép hành động thiếu suy nghĩ."

Lục Đình Kiêu sớm biết rằng một khi Ninh Tịch đã có quyết định của mình thì bất kể ai cũng không thể nào xoay chuyển được. Huống hồ lần gặp mặt này anh đã sớm âm thầm chuẩn bị đâu ra đấy hết rồi.

Ninh Tịch cực kì ngoan ngoãn gật đầu: "Dạ, em biết rồi!"

"Yên tâm đi, ông nội với nhà Rothschild có thù oán! Lần này cũng đi cùng chúng ta đấy, chúng ta cứ chờ mà xem kịch vui đi!" Đường Lãng đắc ý nói, hoàn toàn là vẻ sung sướng khi cáo mượn oai hùm.

Nghe vậy Phong Tiêu Tiêu với Đường Dạ cũng âm thầm thở phào nhẹ nhõm. Có Hàn Kiêu ở đây thì trong lòng bọn họ cũng có thêm một phần nắm chắc.
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,388
Điểm cảm xúc
638
Điểm
113
Chương 2132: Cực kỳ khôn khéo
Nửa giờ sau, nhóm người Lục Đình Kiêu lái xe tới khu nghỉ dưỡng Thiên Tuyền.

Lúc này, ở đây dường như không có khác gì với ngày thường nhưng trong thực tế thì nó đã hoàn toàn nằm trong quyền khống chế của gia tộc Rothschild.

Bình tĩnh bên ngoài che đậy cho sóng ngầm mãnh liệt bên trong.

"Anh Lục, anh Vân, mời." Bên ngoài khu nghỉ dưỡng, một ông già người châu Á vừa nhìn đã nhận ra bọn họ, đồng thời cũng đưa bọn họ tiến vào bên trong.

"Mời các vị cứ tự nhiên." Ông lão kia đưa mấy người vào trong thì rời đi trước.

Trong vườn hoa lịch sự tao nhã này có hai cái bàn tròn được bày chính giữa, bên trên bày biện đủ các loại món ngon.

Hàn Kiêu nhìn thấy một bàn toàn sơn hào hải vị này thì cũng chẳng thèm khách khí, anh ta tùy tiện chọn bừa một cái bàn rồi ngồi xuống bắt đầu ăn ăn uống uống.

"Đại thần đừng ăn, nhỡ đâu có độc..." Phong Tiêu Tiêu phát hoảng nói.

"Yên tâm đi, ông nội đã dám ăn thì chắc chắn không có độc đâu!" Đường Lãng có một sự tin cậy vô bờ bến đối với Hàn Kiêu.

Advertisement / Quảng cáo


Hàn Kiêu này nhìn qua thì có vẻ là một tên cà lơ cà phất chẳng có chút kỹ năng sống nào, nhưng thực chất lại là một người có tâm tư kín đáo...

Hàn Kiêu, Đường Lãng, Đường Dạ, Phong Tiêu Tiêu ngồi một bàn. Hàn Kiêu với Đường Lãng thì ăn uống đến sung sướng, Phong Tiêu Tiêu với Đường Dạ thì vẫn không hề đụng vào, tốt nhất là vẫn cứ cẩn thận một chút cho an toàn.

Ninh Tịch, Lục Đình Kiêu, Vân Thâm với Lục Cảnh Lễ ngồi ở một bàn còn lại.

Lục Cảnh Lễ không ngừng quan sát bốn phía, nghi ngờ hỏi: "Chỉ có thế?"

Dường như cái khu nghỉ dưỡng Thiên Tuyền có gì đặc biệt, ngay cả người của gia tộc Rothschild cũng chẳng thấy bóng dáng. Rốt cuộc bọn chúng đang giở trò quỷ gì.

Còn đang nghi ngờ thì một tràng tiếng bước chân nhốn nháo vang lên từ đằng xa.

"Anh Vân, anh Lục! Thật vinh hạnh khi hai vị đích thân đến đây như này."

Đi kèm với giọng nói tiếng Trung lưu loát là một người đàn ông vô cùng chói sáng. Gã ta bước ra từ trong khu nghỉ dưỡng rồi đi đến bên cạnh bàn của Lục Đình Kiêu. Người đàn ông này có một gương mặt tiêu chuẩn của đàn ông phương Tây, ăn mặc sang trọng hoa lệ, khí độ bất phàm, nụ cười trên mặt cũng thong dong nhẹ nhàng. Chỉ có điều, trong đôi mắt xanh nhạt của gã ta vẫn lóe lên một tia hung ác.

Xung quanh gã đàn ông này là vài người đàn ông, phụ nữ ăn mặc nghiêm chỉnh, mặt mũi nghiêm nghị. Trông bọn họ giống như là tầng lớp cao tầng trong một công ty.

Advertisement / Quảng cáo


"Mọi người đừng khách khí, đều ngồi đi!" Gã đàn ông cười nói ngồi xuống vị trí chủ trì, sau đó lịch sự nhìn Ninh Tịch một cái rồi bắt đầu hàn huyên: "Vị này chính là cô Lục đi? Quả nhiên là một vị mỹ nhân như trong truyền thuyết."

Ninh Tịch nháy nháy mắt mỉm cười một cách máy móc, cô không lên tiếng mà chỉ ngoan ngoãn ngồi cạnh Lục Đình Kiêu.

Bàn bên kia, Đường Lãng, Đường Dạ và Phong Tiêu Tiêu liếc nhau một cái, luôn duy trì tư thế phòng bị bất cứ lúc nào.

Còn vị Đại thần nào đó... vẫn như thường lệ, chẳng thèm nhấc đầu lên...

"Anh chính là ông trùm châu Âu?" Vân Thâm quan sát gã đàn ông trước mặt này trong chốc lát, sau đó đầy ẩn ý mà cười nói: "Không ngờ, gia chủ của gia tộc Rothschild danh chấn châu Âu lại trẻ tuổi đến vậy?"

Lời này rõ ràng đang hoài nghi thân phận của gã đàn ông kia.

Gã ta cũng không để ý mà cười một cái rồi mới lễ phép trả lời: "Anh Vân, không phải vậy đâu, "ông trùm châu Âu" cũng chỉ là một cái tên được kế thừa thôi, tôi cũng không phải là "ông trùm châu Âu"."

"Người đã đến đông đủ rồi, Tam công tử cứ nói thẳng đi." Lục Đình Kiêu ngồi một bên hời hợt lên tiếng.

Nghe Lục Đình Kiêu gọi một câu "Tam công tử" như vậy thì trong đôi mắt xanh của gã đàn ông kia cũng ánh lên vẻ kinh ngạc.
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,388
Điểm cảm xúc
638
Điểm
113
Chương 2133: Không sợ cố quá thành quá cố sao?
Người có thể đảm nhiệm vị trí gia chủ của Lục gia quả nhiên không đơn giản. Mọi tin tức liên quan đến gia tộc Rothschild chưa bao giờ được lộ ra bên ngoài, vì thế những người con của trùm Châu Âu cũng chưa bao giờ ra mắt kẻ khác. Nhưng người này lại có thể điều tra rõ ràng thân phận của gã...

"Ha ha ha, tin tức của anh Lục quả nhiên nhanh nhạy." Gã cười nói.

"Mục đích của anh?" Lục Đình Kiêu trực tiếp đi thẳng vào vấn đề.

Gã đàn ông tao nhã nói: "Anh Lục, anh Vân! Hôm nay tôi mạn phép hẹn hai vị tới đây cũng là vì có chuyện muốn thương lượng."

"Nói nghe chút coi." Vân Thâm thờ ơ nói.

Gã đàn ông kia cũng không để ý tới thái độ muốn ăn đòn của Vân Thâm, gã từ tốn lấy khăn ăn ra xoa xoa tay rồi lên tiếng: "Tôi hy vọng có thể... thu mua tập đoàn Lục thị và Ức Lam."

Gã ta vừa dứt lời, một cô gái người châu Âu đã đặt hai văn kiện thật dầy tới trước mặt Lục Đình Kiêu và Vân Thâm.

"Đây là hợp đồng ban đầu, hai anh có thể xem trước xem! Nếu có bất cứ thắc mắc hay chỗ nào không hài lòng thì chúng ta sẽ bàn lại." Gã cười nói.

Advertisement / Quảng cáo


Vân Thâm liếc mắt qua hai bản hợp đồng kia rồi cười khinh bỉ một tiếng: "Ha, thu mua Lục thị với Ức Lam... miệng cũng to thật đấy... không sợ cố quá thành quá cố sao?"

Lục Đình Kiêu cầm bản hợp đồng lên nhanh chóng lật qua xem một lần, sau đó lập tức đặt xuống rồi không biến sắc nói: "Xin lỗi, đề nghị của của anh chỉ e là tôi không cách nào đáp ứng được."

Sự từ chối của Lục Đình Kiêu và Vân Thâm cũng không khiến gã ngạc nhiên, khóe miệng gã hơi nhếch lên: "Anh Lục, anh không đáp ứng là do những điều kiện trong hợp đồng không hậu hĩnh sao? Thật ra thì cũng chẳng sao, đây chỉ là hợp đồng ban đầu thôi cho nên chúng ta vẫn có thể thương lượng! Nếu có yêu cầu gì thì anh cứ việc nói ra."

Đôi mắt không chút gợn sóng của Lục Đình Kiêu va chạm với đôi con ngươi xanh nhạt của gã.

Sau đó, Lục Cảnh Lễ bước tới rồi cầm ra hai phần hợp đồng, anh cười nói: "Hay là anh Byron cũng nhìn hợp đồng chúng tôi đã chuẩn bị xem thế nào?"

Byron mới chỉ lướt qua nội dung của bản hợp đồng thôi mà đã biến sắc, trong mắt cũng toát lên vẻ âm trầm. Hai con tép riu không biết lớn nhỏ này lại dám có ý đồ mua công ty của gã? Đây rõ ràng là đang sỉ nhục gã!

"Anh Vân, anh Lục! Tôi tới Trung Quốc cũng chỉ vì muốn thu mua Lục thị và Ức Lam mà thôi! Thái độ của hai vị thế này quả thực khiến tôi khó xử!" Byron Rothschild vừa dứt lời thì vẻ đàng hoàng lịch sự trên mặt cũng hoàn toàn biến mất, thay vào đó là ánh mắt lạnh lùng băng giá.

Advertisement / Quảng cáo


"Ồ? Vậy mày muốn thế nào?" Vân Thâm cười lạnh nói.

Đôi mắt của Byron càng thêm u ám: "Tôi chỉ muốn mời hai vị ký hợp đồng thôi, nếu không chỉ sợ hai vị... hôm nay khó mà rời khỏi nơi này."

Vân Thâm cười ha hả: "Thế mày có tin, mày cũng chẳng bước chân ra khỏi cái nước Trung Quốc này không?"

Trên mặt Byron hiện lên nụ cười nhạt: "Ồ thế cơ à?"

"Ừ là thế đấy, tiếc là thằng già của cậu không đến, làm tôi có chút thất vọng..." Lúc này, Hàn Kiêu vốn một mực vùi đầu vào ăn uống đột nhiên liếm khóe miệng một cái rồi ngẩng đầu lên.

"Hàn Kiêu?" Thấy rõ kẻ đang ngồi ở bàn kia là ai thì Byron sửng sốt không thôi, dường như gã hoàn toàn không ngờ được Hàn Kiêu sẽ tới đây.

Người đáng để gã nhìn ở chỗ này cũng chỉ có Lục Đình Kiêu và Vân Thâm cho nên gã chẳng thèm để ý những người khác, ai mà ngờ Lục Đình Kiêu với Vân Thâm lại mời được tên ôn thần này tới!

Gã biết Hàn Kiêu có giúp đỡ Lục Đình Kiêu, nhưng lại không ngờ anh ta lại nhúng tay sâu tới mức này.
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,388
Điểm cảm xúc
638
Điểm
113
Chương 2134: Kết thúc ân oán
"Ha ha ha, kinh ngạc không? Bất ngờ không? Ngoài ý muốn không? Kích thích không?" Đường Lãng thấy vẻ mặt như gặm phải vữa tường của Byron thì đắc ý nói.

Byron âm trầm nhìn chằm chằm vào Hàn Kiêu.

"Haizzz ~ khó lắm mới một có cơ hội để các người thò đầu ra, tôi cũng đỡ mất công chạy qua châu Âu tìm." Hàn Kiêu đứng dậy ngáp một cái, bộ dạng cực kì lười biếng.

Byron nở một nụ cười lạnh đầy trào phúng: "Ha ha ha, không ngờ hôm nay Kiêu gia lại sa sút tới mức này, bị mấy con tép riu này sai tới sai lui! Nhớ năm đó Kiêu gia từng tuyên bố..."

Byron còn chưa lải nhải xong đã bị tức đến nổ phổi.

Bởi vì, Hàn Kiêu đâu có coi gã ra cái thể thống cống rãnh gì, anh ta còn đang bận bàn luận sôi nổi với đám người kia.

"Bắt thằng này lại thì cha nó có tới đây không nhỉ?" Hàn Kiêu nhìn Đường Lãng hỏi.

"Ông nội à, cái này con không chắc lắm đâu!" Đường Lãng sờ sờ cằm.

"Trùm châu Âu nhiều gái lắm, tôi thấy cũng không chắc đâu." Phong Tiêu Tiêu cũng bước tới gần Hàn Kiêu.

"Đúng thế." Đường Dạ gật đầu.

"Vậy thì không có giá trị lợi dụng rồi... nên giết hay nên nhốt lại đây..." Vẻ mặt Hàn Kiêu có chút phân vân.

Advertisement / Quảng cáo


Ninh Tịch không nhịn nổi nữa cũng bay qua góp một chân: "Hay là cứ bắt nhốt trước đi?"

Đường Lãng lập tức tiếp lời: "Ông nội, con cảm thấy ông cứ giết quách đi cho xong! Cho nó biết ông nội lợi hại như thế nào!"

Phong Tiêu Tiêu: "Tôi đồng ý với Tiểu sư muội, hay là cứ bắt lại ép ông trùm châu Âu ra mặt!"

Đường Dạ: "Tôi sao cũng được..."

Byron tức đến nghiến răng kèn kẹt.

Mấy tên này dám đứng ngay trước mặt gã bàn xem nên giết hay nên bắt gã!

Gã là ai...

Gã chính là vua của thế giới ngầm châu Âu trong tương lai đấy!

"Hàn Kiêu, mày đừng có mà vênh váo!"

Tiếng nói âm trầm của Byron vừa dứt, mấy trăm người được huấn luyện nghiêm chỉnh, võ trang đầy đủ của phe Byron đã bao vây toàn bộ khu nghỉ dưỡng Thiên Tuyền. Thậm chí nhìn kĩ còn thấy không ít tay súng bắn tỉa đang mai phục quanh đây.

Biết được sự tồn tại của tay súng bắn tỉa thì mấy người Ninh Tịch lại càng thêm căng thẳng. Đây không phải là tay súng bắn tỉa thông thường đâu, là tay súng được gia tộc Rothschild huấn luyện đặc biệt đấy. Trừ Hàn Kiêu có thể chạy thoát ra thì bất kì ai trong đám tay súng bắn tỉa kia cũng có thể giết chết bọn họ ngay tại đây.

Advertisement / Quảng cáo


Đường Dạ, Đường Lãng cùng đám người Phong Tiêu Tiêu đã bày sẵn tư thế sẵn dàng lâm trận bất cứ lúc nào thì đột nhiên một âm thanh quen thuộc đằng sau lưng vang lên khiến cả ba người đồng loạt biến sắc.

"Tam công tử, đã sắp xếp thỏa đáng rồi."

Từ đằng sau, Kiều Dịch dẫn một đám sát thủ được huấn luyện nghiêm chỉnh xông tới.

Những sát thủ này gần như đã là đội quân tinh nhuệ nhất của Kiều Dịch, ngày ông ta chờ đợi bao lâu cuối cùng cũng đã tới.

Ánh mắt Ninh Tịch hướng về phía sau lưng của Kiều Dịch nhưng lại không thấy bóng dáng của Annie, cô không kìm được mà nhíu mày lại.

Annie không tới?

Hay là không muốn đối mặt một cách chính diện với bọn họ?

Trong lúc nhất thời, bầu không khí trở nên cực kì căng thẳng.

"Sư phụ, đã lâu không gặp!" Đường Lãng vừa nhìn thấy Kiều Dịch thì tròng mắt đỏ ngầu, sắc mặt cũng trở nên âm trầm.

"Tên phản nghịch!" Kiều Dịch thấy Đường Lãng thì lạnh lùng hét lên một tiếng.

Trong mắt Đường Lãng lúc này đã chẳng còn vẻ cà lơ cà phất như ngày thường mà là vẻ lạnh giá như băng: "Cũng hay đấy, không bằng hôm nay chúng ta thanh toán hết tất cả ân oán tại đây đi! Lần trước ở bệnh viện tôi đã nói rồi, lần đó coi như tôi đã trả công ơn nuôi dưỡng của ông! Còn lần này tôi nhất định không hạ thủ lưu tình đâu!"
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.

Bạn nên xem

Top