Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

Hoa Tử

Lang thang khắp chốn!
Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,856
Điểm cảm xúc
751
Điểm
113
Chương 2114: Xin lỗi, người đàn ông đó là anh
Đối diện với sự chất vấn của Ninh Tịch, những ngón tay của Lục Đình Kiêu khẽ siết lại, anh cúi đầu im lặng không nói gì.

Anh cũng không ngờ được lại như thế này, dù cho tất cả mọi người đều tin rằng Tiểu Bảo là con ruột của cô nhưng Ninh Tịch lại nghĩ đó là sự sắp xếp của anh.

Dù sao thì, đối mặt với sự thật này, Ninh Tịch cũng là người không cách nào tin tưởng được nhất.

"Anh yêu?" Thấy Lục Đình Kiêu không nói gì, ánh mắt của Ninh Tịch có chút ngờ vực.

Giờ phút này hơi thở xung quanh Lục Đình Kiêu đã đông cứng lại, nhưng cả cơ thể anh lại như bị rót vào một dòng nham thạch nóng bỏng đang sôi sùng sục, gần như thiếu đốt anh thành tro.

Ninh Tịch cảm giác được Lục Đình Kiêu có cái gì đó là lạ, vẻ mặt cô cũng bắt đầu trở nên nghiêm trọng: "Làm sao thế? Đã xảy ra chuyện gì à?"

Cơn gió đêm thổi những cánh hoa tường vi trên đầu rung rinh trong gió, không biết là đã qua bao lâu… cuối cùng anh cũng lên tiếng: "Tiểu Tịch, chuyện đó không phải là do anh sắp xếp, những gì Viện trưởng Triệu nói đều là sự thật."

Đầu óc của Ninh Tịch trở nên trống rỗng, trong phút chốc gần như không thể hiểu được ý của Lục Đình Kiêu: "Sao cơ…?"

"Anh quả thật đã làm giám định DNA cho em và Tiểu Bảo, xét nghiệm cũng là thật…" Lục Đình Kiêu hít một hơi thật sâu, lấy một tờ kết quả xét nghiệm ra đưa cho Ninh Tịch: "Tiểu Tịch, em đúng là mẹ đẻ của Tiểu Bảo."

Advertisement / Quảng cáo


Ninh Tịch ngây người nhận tờ kết quả xét nghiệm từ tay Lục Đình Kiêu, ánh mắt cô chậm chạp lướt đến phần kết quả cuối cùng của báo cáo, ngay sau đó đồng tử trong mắt cô bỗng siết chặt lại.

Tổng hợp kết quả kiểm nghiệm của 19 tổ hợp gen STR cho thấy, gen di truyền được kiểm nghiệm của Ninh Tịch phù hợp với các điều kiện về gen di truyền để xác nhận là mẹ đẻ của Lục Kình Vũ, tỷ lệ để xác nhận mối quan hệ ruột thịt là: 99,9999%...

Căn cứ vào kết quả phân tích DNA, công nhận Ninh Tịch là mẹ đẻ của Lục Kình Vũ…

"Tại…" Tại sao có thể như vậy được…

Ninh Tịch mở miệng nhưng lại không thốt lên nổi một từ.

Lục Đình Kiêu như thể đang sợ mình sẽ mất đi dũng khí để nói chuyện với cô, anh lập tức nói nhanh: "Tiểu Tịch, Tiểu Bảo là con của chúng ta, là con của em và anh."

Thực ra, Ninh Tuyết Lạc có thể xuất hiện một cách thuận lợi như vậy cũng ít nhiều là do anh cố ý sắp xếp, anh dùng cách này để ép mình không thể trốn tránh được nữa.

Ninh Tịch có cảm giác như mình đang nằm mơ, trong mơ tất cả mọi thứ đều điên đảo hết khiến cho đầu óc cô trở nên hỗn loạn không phân biệt rõ lúc này rốt cuộc đang ở trong mơ hay là đang trong hiện thực nữa.

Advertisement / Quảng cáo


"Làm sao có thể thế được! Em… con của em… năm đó đứa bé ấy… chết rồi… đã chết rồi mà…"

Lục Đình Kiêu mím môi thật chặt: "Tuy hiện giờ anh vẫn chưa tra rõ được là tại sao... nhưng sự thật là nó không có chết, đứa bé ấy chính là Tiểu Bảo."

"Nó chính là Tiểu bảo… đứa bé ấy chính là Tiểu Bảo…Tiểu Bảo là… con của em!" Vẻ mặt của Ninh Tịch tràn đầy hoang mang.

Lục Đình Kiêu: "Đúng, là con của chúng ta."

"Con của em…"

Lục Đình Kiêu nhắm mắt lại, giọng anh có chút run rẩy: "Xin lỗi em… Tiểu Tịch… xin lỗi em… chuyện này, hơn một năm trước... anh đã biết rồi… Nhưng mà… anh lại không có cách nào nói cho em biết cả… không có cách nào cả… Người làm tổn thương em… hung thủ khiến em đau khổ tuyệt vọng bao nhiêu năm đó… chính là anh… Anh sợ… anh sợ em sẽ rời xa anh…"

Một người đàn ông kiêu ngạo như Lục Đình Kiêu giờ phút này lại nói ra chữ "sợ" với cô.

"Xin lỗi em, người đó chính là anh."

Anh nói xong câu ấy liền im lặng đứng yên tại đó, ánh sáng bao quanh anh dường như cũng trở nên ảm đạm theo, cứ như sự sống trong anh đang dần bị rút sạch.
 

Hoa Tử

Lang thang khắp chốn!
Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,856
Điểm cảm xúc
751
Điểm
113
Chương 2115: Thời gian tốt đẹp nhất
Thời gian từng giây từng phút trôi qua…

Sắc mặt của Lục Đình Kiêu càng lúc càng trở nên tái nhợt, máu trong người anh cứ thế lạnh dần, bàn tay buông thõng dần dần siết chặt thành nắm đấm.

Đúng lúc này, mùi hương ngọt ngào bỗng nhiên lao đến, trên đôi môi lạnh băng bỗng dưng có thứ gì đó mềm mại tiếp xúc, giọng nói ấm áp mang theo cảm giác mặn chát của nước mắt, dán trên môi anh, vang lên tận sâu trong đêm tối.

"Thật may… thật may đó là anh, trên thế giời này không còn bất kì điều gì tốt đẹp hơn chuyện này nữa."

Sau một màn lửa cháy dữ dội thiêu đốt tất cả, tàn tro dần hóa thành đất đai màu mỡ, thoáng chốc cả đất trời đã ngập tràn những cánh hoa nở rộ…

Lục Đình Kiêu ôm siết cô vào lòng, say đắm hôn cô, chỉ hận không thể hòa tan cô vào chính mình. Đây chính là câu nói êm dịu nhất mà cả đời này anh được nghe... là câu nói êm tai nhất… Cô gái của anh, hết lần này đến lần khác đều khiến anh cảm động và bất ngờ…

Dưới ánh trăng hai người yên lặng dựa vào nhau.

"Xin lỗi, anh nên sớm nói cho em biết mới phải." Lục Đình Kiêu hôn lên đỉnh đầu cô gái nhỏ.

Ninh Tịch gật đầu thật mạnh tỏ vẻ đồng ý: "Đúng thế, nếu anh nói sớm cho em biết thì việc gì phải xoắn xuýt lâu thế! Lúc đầu anh biết chuyện của em anh cũng đâu để ý gì thì làm sao em có thể vì chuyện này mà rời xa anh! Huống hồ đó không phải là ai khác mà là anh, là chồng của em, em vui còn không kịp ấy chứ. Mà hơn nữa, năm đó rõ ràng là anh cũng bị con hàng Lục Cảnh Lễ kia bẫy mà!"

Advertisement / Quảng cáo


Lục Cảnh Lễ nấp trong góc tối nghe trộm: Sao bé không làm gì mà cũng bị dính đạn vậy!

Được rồi, thời khắc cảm động thế này anh có trúng đạn cũng không sao! May mắn, may mà Tiểu Tịch Tịch không đòi ly hôn với anh Hai, bằng không anh chết chắc luôn.

Nghe thấy từng câu từng chữ của cô gái nhỏ, cả người Lục Đình Kiêu như được ngâm trong suối nước nóng, vô cùng ấm áp, lòng tràn đầy sự vui mừng hạnh phúc sau khi trải qua kiếp nạn: "Là lỗi của anh."

Ninh Tịch biết và cũng rất hiểu cho tâm trạng của Lục Đình Kiêu, bởi vì quá quan tâm để ý đến một ai đó cho nên dù là người thông minh đến đâu cũng sẽ rơi vào tình trạng lo được lo mất.

"Không nói với em còn là vì một nguyên nhân nữa." Giọng nói Lục Đình Kiêu trầm xuống.

"Vì sao?" Ninh Tịch vô thức cảm giác được những gì Lục Đình Kiêu sắp nói tiếp sau đó chắc chắn sẽ rất quan trọng.

"Anh vẫn đang âm thầm điều tra chuyện của Tiểu Bảo, điều tra xem rốt cuộc năm đó là ai đã đưa Tiểu Bảo đến nhà họ Lục, mục đích của người đó là gì."

Ánh mắt của Ninh Tịch thoáng chốc trở nên lạnh như băng: "Đã tra ra được chưa?"

Advertisement / Quảng cáo


Giọng điệu của Lục Đình Kiêu có phần nặng nề: "Tạm thời vẫn chưa tra ra được, nhưng mà đã có manh mối rồi. Anh phát hiện camera giám sát của bệnh viện năm đó bị cắt mất một đoạn, chỉ cần khôi phục lại đoạn đã bị xóa là có thể biết được người đó là ai. Vốn dĩ, anh định đợi tra rõ ràng chân tướng rồi mới nói cho em. Nếu không có vấn đề gì bất ngờ xảy ra, trong mấy ngày hôm nay đoạn video giám sát đó chắc sẽ được khôi phục lại."

Thần sắc của Ninh Tịch có phần nghiêm trọng: "Rốt cuộc là ai chứ?"

Lục Đình Kiêu trầm mặc, vấn đề này ngay đến cả anh cũng không có manh mối nào.

"Mẹ ơi…" Đằng sau lưng đột nhiên vang lên một tiếng gọi.

Ninh Tịch giật mình quay lại sau đó nhìn thấy Tiểu Bảo đang căng thẳng đứng sau lưng mình, hai mắt mở to chăm chú nhìn vào chính mình.

Nhìn thấy bánh bao nhỏ trước mặt, đôi mắt của Ninh Tịch bỗng nhiên đỏ lên: "Bảo bối của mẹ…"

Tiểu Bảo dùng mu bàn tay quẹt nước mắt rồi bổ nhào về phía Ninh Tịch: "Mẹ ơi… mẹ thật sự là mẹ của Tiểu Bảo sao? Là mẹ sinh Tiểu Bảo ra đúng không?"

"Ừm, đúng vậy! Mẹ là mẹ của Tiểu Bảo, là mẹ đã sinh Tiểu Bảo ra…" Ninh Tịch vừa nói xong thì cảm thấy bờ vai mình ướt ướt, trái tim cô lập tức quặn thắt lại.

"Là thật sao?" Tiểu Bảo ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hồng nhìn chằm chằm vào ba mình, ánh mắt đó yếu ớt như thủy tinh đụng một cái là vỡ vậy.
 

Hoa Tử

Lang thang khắp chốn!
Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,856
Điểm cảm xúc
751
Điểm
113
Chương 2116: Lần đầu tiên gọi ba
Lục Đình Kiêu cúi người xuống, dịu dàng xoa xoa đầu con trai: "Là thật, con là con trai của ba và mẹ."

Sau khi có được đáp án chắc chắn từ ba mình, đôi mắt lấp lánh của cậu nhóc đột ngột sáng rực lên y như hai viên minh châu vừa được phủi đi bụi bặm, ánh mắt của cậu nhóc kiên định một cách lạ thường: "Tiểu Bảo biết mà, ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy mẹ liền biết mà, mẹ chính là mẹ của Tiểu Bảo~"

Ninh Tịch nhìn Bánh bao nhỏ kháu khỉnh đáng yêu trước mặt, khóe mắt cô hơi ươn ướt, cô lập tức đưa tay ra ôm siết Tiểu Bảo vào trong ngực mình: "Ừm, đúng vậy bảo bối của mẹ, con mau véo mẹ một cái xem có phải mẹ đang nằm mơ không! Mẹ thế mà lại có thể sinh ra một bảo bối vừa đáng yêu vừa thông minh, lại có thiên phú hơn người, ai gặp cũng yêu thế này! Mẹ thật là lợi hại quá đi mất!"

Bánh bao nhỏ không véo Ninh Tịch mà thơm lên gò má của mẹ mình một cái: "Tiểu Bảo cũng cảm thấy mình như đang nằm mơ, một người mẹ xinh đẹp và chói lọi như công chúa thế này mà là mẹ của Tiểu Bảo! Tiểu Bảo vui lắm! Tiểu Bảo cũng rất lợi hại~"

Nhìn hai mẹ con tâm tình với nhau, khóe môi Lục Đình Kiêu cũng dần cong lên, trên gương mặt cũng tràn ngập vẻ dịu dàng.

Còn về phần Lục Cảnh Lễ đang núp trong góc tối…

Cá chép nhỏ sắp buồn nôn chết rồi đây này: Hừm hừm! Hai mẹ con nhà này đủ rồi nhé! Có ai như hai người mẹ hát con khen hay như thế này không?

Anh lo ngay ngáy chạy đến chuẩn bị chữa cháy, ai ngờ kết quả là lại bị cho ăn thức ăn cho cún đến nghẹn… Hừm hừm, được rồi, hai vị ở nhà vẫn còn đang sốt ruột đợi kết quả đấy, anh còn phải vội về để báo tin tốt này!

...

Đêm khuya, trong phòng ngủ.

Advertisement / Quảng cáo


Ninh Tịch dịu dàng hát ru dỗ Tiểu Bảo ngủ, cậu nhóc buồn ngủ lơ mơ rồi mà vẫn còn tóm chắc lấy gấu áo của cô không chịu buông, Ninh Tịch cười khẽ rồi cúi người hôn lên trán cậu nhóc: "Con yêu, ngủ đi, mẹ vẫn luôn ở đây."

Tiểu Bảo mơ mơ màng màng lẩm bẩm: "Ưm, mẹ ngủ ngon…"

Nói rồi cũng dụi dụi mắt nhìn về phía Lục Đình Kiêu, lại mơ màng lẩm bẩm thêm một câu: "Ba... cũng ngủ ngon..."

Lục Đình Kiêu sau khi nghe thấy tiếng "ba" của Tiểu Bảo thì vẻ mặt anh đột nhiên ngẩn ra, gần như không phản ứng kịp.

Nhìn thấy dáng vẻ kinh ngạc hiếm có này của Lục Đình Kiêu, Ninh Tịch nhướng mày cười khẽ: "Anh đừng có nói với em đây là lần đầu tiên Tiểu Bảo gọi anh là ba đấy nhé?"

Lục Đình Kiêu: "…"

Quả đúng là lần đầu tiên Tiểu Bảo gọi anh là "ba" thật.

Ninh Tịch quả thật là có chút dở khóc dở cười: "Là lần đầu tiên thật sao?"

Lục Đình Kiêu: "…" Ừ, anh thảm thế đấy!

"Phụt…"

Advertisement / Quảng cáo


Cái này hình như có hơi thảm thật, Ninh Tịch cố nhịn cười rồi hôn nhẹ lên môi của Lục Đình Kiêu một nụ hôn an ủi: "Đừng đau lòng mà, sau này Tiểu Bảo chắc chắn sẽ gọi anh một cách công khai thôi!"

Lục Đình Kiêu cũng cúi xuống hôn lại cô: "Ừm, nhờ phúc của phu nhân."

Ninh Tịch ngẩng đầu nhìn người đàn ông của mình rồi chớp chớp mắt nói: "Lục Đình Kiêu, đợi em tìm một cơ hội thích hợp rồi chúng ta công khai nhé?"

Lục Đình Kiêu nghe vậy vẻ mặt bỗng chốc ngẩn ra.

"Ừm, ý của em chính là như thế đấy, là công khai toàn bộ."

Lục Đình Kiêu dường như cảm thấy cổ họng mình đang nghẹn lại: "Phía em không có vấn đề gì chứ?"

Ninh Tịch phân tích: "Bây giờ, fan của em cũng đã ổn định rồi, em cũng có thể bắt đầu thay đổi hình tượng của mình trong mắt công chúng. Công bố chuyện kết hôn chắc chắn sẽ không có ảnh hưởng gì quá lớn đối với em mà ngược lại còn có lợi cho chuyện thay đổi hình tượng."

Giọng nói của Lục Đình Kiêu hơi khàn đi: "Ừm."

Ninh Tịch cười hì hì rồi lại hôn một cái lên gương mặt đẹp trai của anh yêu nhà mình: "Vậy bây giờ em chuẩn bị luôn, nếu không có gì ngoài ý muốn, đợi sau khi em hết bận và thuận lợi ký hợp đồng xong với bộ phim mới của Thẩm Miên, vậy là ok rồi!"

"Vậy thì cảm ơn phu nhân đã cho anh được danh chính ngôn thuận."
 

Hoa Tử

Lang thang khắp chốn!
Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,856
Điểm cảm xúc
751
Điểm
113
Chương 2117: Sương mù nặng nề
Sau bữa tiệc sinh nhật, Ninh Tịch cố ý mời Đường Lãng, Đường Dạ và Phong Tiêu Tiêu đến một chuyến để bù cho cho họ một bữa tiệc lớn. Thực ra, bù tiệc là giả, khoe khoang với ba con cẩu FA kia rằng Tiểu Bảo là do cô sinh ra mới là việc chính.

Tiện đó, cô cũng muốn nhờ ba người họ giúp đỡ, xem xem bằng con đường của bọn họ thì có thể điều tra ra người đưa Tiểu Bảo đến nhà họ Lục năm đó là ai không. Ngay đến cả Lục Đình Kiêu cũng không tra được thì có lẽ trên đời này chắc không ai có cách nào cả, nhưng mà có thêm một chút ít hy vọng cũng tốt.

Khoảng thời gian tiếp sau đó, Ninh Tịch và Lục Đình Kiêu bắt đầu bận rộn xử lý công việc của mình đồng thời cũng vắt ruột chờ đợi tin tức từ phía Lục Cảnh Lễ. Việc khôi phục đoạn video giám sát đó dường như gặp chút khó khăn, mãi vẫn chưa tìm được manh mối để đột phá, cộng thêm trong khoảng thời gian này Tiểu Bảo lại ốm và lên cơn sốt nên tâm trạng của Ninh Tịch ít nhiều cũng bị ảnh hưởng.

Chuyện năm đó một ngày chưa điều tra rõ ràng, thì ngày đó cô vẫn không thể nào mà an tâm được. Dù sao bây giờ ngay đến cả chuyện đối phương là bạn hay là địch, là có ý tốt hay là ý xấu cũng không xác định được.

Tại sao năm đó ngay cả cô và Lục Đình Kiêu còn không biết đối phương là ai, mà người đó lại biết Tiểu Bảo chính là con của Lục Đình Kiêu?

Tại sao người đó lại đưa Tiểu Bảo đến nhà họ Lục?

Nếu như người đó chỉ đơn thuần là xuất phát từ lòng tốt nên mới làm việc này thì cũng chẳng có lý do gì để cố ý ẩn giấu thân phận của mình như vậy cả.

Chuyện này có quá nhiều gút mắc không thể giải thích…

Advertisement / Quảng cáo


Ninh Tịch vừa suy nghĩ vài chuyện vừa khe khẽ vỗ về Tiểu Bảo, cậu bé mặt mũi đỏ hồng đang nằm trên giường.

Cô nhìn nhiệt kế, tâm tình lại càng thêm rối loạn: "38.5 độ, nhiệt độ vẫn cao quá."

Lục Đình Kiêu ôm lấy bờ vai cô an ủi: "Đừng lo lắng, bác sỹ đã nói rồi, mùa này trẻ con rất dễ bị cảm cúm với phát sốt, đây chỉ là bệnh vặt mà thôi."

Ninh Tịch gật đầu: "Em biết."

Nhìn vẻ tâm trạng nặng nề của Ninh Tịch, Lục Đình Kiêu lại thở dài một hơi, anh có chút hối hận vì đã nói cho cô biết sớm như vậy: "Bên Cảnh Lễ đã gửi tin tức về cho anh, nhiều nhất là ba ngày nữa việc khôi phục đoạn video kia chắc chắn sẽ hoàn thành."

Ninh Tịch hít một hơi thật sâu: "Ừm."

Còn ba ngày nữa thôi, tất cả sẽ được sáng tỏ…

Nhưng mà, không kịp đợi tin tức từ phía Lục Cảnh Lễ, bên này Tiểu Bảo lại xảy ra chuyện.

Advertisement / Quảng cáo


Vốn dĩ tưởng là ốm sốt bình thường nhưng không ngờ rằng cơn sốt cứ mãi không có dấu hiệu hạ nhiệt độ. Trước đây, Tiểu Bảo bị thế này là do ảnh hưởng bởi ám ảnh tâm lý nhưng từ sau khi Ninh Tịch xuất hiện, Tiểu Bảo đã rất lâu rồi chưa từng lặp lại tình trạng này. Nhưng mà, bây giờ lại xuất hiện tình huống gần giống lúc đó, cứ sốt cao mãi không dứt.

Mà lần này, dù cho Ninh Tịch liên tục ở bên Tiểu Bảo chăm sóc vỗ về cũng không có tác dụng.

Trong phòng, vẻ mặt của tất cả mọi người đều nặng nề.

Lục Cảnh Lễ nóng ruột đến vò đầu bứt tai: "Không thể thế được, Tiểu Bảo vừa mới biết chuyện Tiểu Tịch chính mà là mẹ ruột của mình vui còn chẳng hết, không thể nào là vì vấn đề ám ảnh tâm lý mà cứ sốt mãi không hết thế này được!"

Viện trưởng Triệu đứng bên cạnh cũng trầm ngâm nói: "Tôi đã làm các xét nghiệm kỹ càng cho Tiểu Bảo rồi, các chỉ tiêu của Tiểu Bảo hết sức bình thường không có vấn đề gì cả."

"Vậy tại sao lại cứ sốt sao mãi không lùi thế này? Chắc chắn là có vấn đề ở đâu đó rồi!" Ninh Tịch lòng dạ rối bời ôm Tiểu Bảo vào lòng, hơi thở của nhóc nóng rực, gương mặt đỏ bừng bừng. Mấy ngày hôm nay, tinh thần của thằng bé càng lúc càng kém đi, thời gian chìm vào giấc ngủ cũng càng lúc càng nhiều.

Viện trưởng Triệu ngẫm nghĩ một lúc lâu rồi nói: "Mấy đứa cũng đừng lo lắng quá, tình trạng giống như Tiểu Bảo không phải là không có, nếu như ngày mai vẫn chưa có dấu hiệu hạ nhiệt độ thì đưa thằng bé đến bệnh viện làm xét nghiệm thêm lần nữa."

Lục Đình Kiêu trầm giọng đáp: "Vâng."
 

Hoa Tử

Lang thang khắp chốn!
Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,856
Điểm cảm xúc
751
Điểm
113
Chương 2118: Xem ra chị dâu không tin tưởng tôi rồi
Lục Đình Kiêu và Ninh Tịch cùng nhau trông chừng Tiểu Bảo suốt cả đêm.

Sáng sớm ngày hôm sau, Ninh Tịch hoảng hốt mở bừng mắt ra, phát hiện cô thế mà lại ngủ quên mất, vì thế vội vàng nhổm dậy nhìn sang Tiểu Bảo ở bên cạnh: "Tiểu Bảo thế nào rồi?"

"Đừng lo, thằng bé đã hạ sốt rồi." Lục Đình Kiêu bên cạnh mau chóng lên tiếng trả lời cô.

Ninh Tịch nghe thế thì thở phào nhẹ nhõm: "Tốt quá rồi."

Không biết Lục Đình Kiêu nghĩ đến cái gì mà ánh mắt của anh thoáng sa sầm lại, nhưng trên mặt lại là vẻ như trút được gánh nặng, anh nhẹ nhàng an ủi cô: "Là em căng thẳng quá thôi."

Ninh Tịch gật gật đầu: "Có lẽ là thế…" Trong lòng có quá nhiều chuyện, áp lực quá lớn nên không buông được.

Sau khi Tiểu Bảo hạ sốt, tuy rằng trạng thái vẫn không tốt hẳn nhưng cũng may là không sốt cao không dứt như trước nữa, thêm một hai hôm nữa là có thể khôi phục như bình thường.

Nhưng mà, tất cả mọi người đều không ngờ rằng, đến ngày thứ ba, bệnh tình của Tiểu Bảo đột nhiên trở nặng. Tuy rằng thằng bé không sốt nữa nhưng lại cứ thế mà hôn mê một cách kỳ lạ, sức khỏe cũng nhanh chóng suy yếu.

Ninh Tịch và Lục Đình Kiêu hơn nửa đêm vội vội vàng vàng đưa thằng bé đến bệnh viện Quân y Đế Đô.

Kết quả kiểm tra toàn diện lần thứ hai cũng có rồi thế nhưng lại vẫn không tra ra được có vấn đề gì.

Nhìn Tiểu Bảo đeo máy thở nằm trên giường, Ninh Tịch run rẩy lôi điện thoại ra: "Để em đi tìm Annie đến xem sao!"

Advertisement / Quảng cáo


Vốn dĩ cô cứ tưởng là trẻ con ốm sốt bình thường thôi, ai biết thế nhưng lại đột nhiên trở thành như thế này.

Ở cửa phòng bệnh, Ninh Tịch đang chuẩn bị gọi điện thoại thì đột nhiên nghe thấy một giọng nói: "Thằng nhóc con bị ốm à?"

"Vân Thâm…" Ninh Tịch ngạc nhiên nhìn người đột nhiên xuất hiện trong hành lang bệnh viện.

Người đàn ông vẫn với mái tóc trắng nổi bật đó, anh ta mặc áo sơ mi đen làm nổi lên làn da vốn trắng mịn, trắng đến mức gần như trong suốt.

Nhìn thấy vẻ ngạc nhiên của Ninh Tịch, Vân Thâm giơ một ngón tay được băng bó kín mít dày như một cái giò lên: "Bị kim đâm vào tay, Annie đi ra ngoài hái thuốc mất rồi, A Dạ nhất quyết bắt tôi đến bệnh viện bằng được!"

Giọng điệu nghe cực kỳ ấm ức.

Không chỉ có Đường Dạ và Phong Tiêu Tiêu mà Đường Lãng cũng có mặt, từ sau khi Vân Thâm và Lục Đình Kiêu tạm thời đình chiến, Đường Lãng và Đường Dạ thường xuyên "hẹn hò" với nhau, hẹn nhau… đi đánh lộn.

Gương mặt Đường Dạ nghe xong lời của Vân Thâm thì vẫn lạnh lùng y như cái phản. Còn Phong Tiêu Tiêu và Đường Lãng thì đều câm nín mà khẽ giật giật khóe miệng.

Không nói đến chuyện vị đại ca này đang yên đang lành lại bị kim đâm vào tay, chỉ riêng cái giọng điệu đó thôi nghe đã muốn đấm. Anh ta ấm ức cái gì chứ, cũng không phải là không biết cái thể chất đặc biệt của mình, một khi bị thương là máu chảy không ngừng như thể đến tháng ấy!

"Tiểu Bảo bị bệnh sao?" Phong Tiêu Tiêu nhìn cậu nhóc đang nằm trong phòng bệnh lên tiếng hỏi.

Advertisement / Quảng cáo


"Sao thế, Tiểu Bảo sốt vẫn chưa khỏi sao?" Đường Lãng hỏi.

Sắc mặt của Ninh Tịch không được tốt lắm, cô lắc đầu: "Ừm... đầu tiên là sốt cao không dứt, hai hôm trước khó khăn lắm mới hạ sốt được bây giờ tự nhiên lại hôn mê. Bệnh viện kiểm tra mấy lần liền đều không tra ra được nguyên nhân gì, em đang định gọi Annie nhờ con bé đến xem cho Tiểu Bảo…"

Vân Thâm nhìn bánh bao nhỏ trong phòng bệnh một cái, đôi mắt anh ta khẽ híp lại rồi lầm bầm: "Tình huống này… sao giông giống thế nhỉ…"

"Cái gì?" Ninh Tịch lập tức căng thẳng hỏi lại ngay: "Anh đã từng gặp rồi à? Gặp ở đâu vậy?"

"Tôi phải xem tình hình thằng nhóc thế nào đã rồi mới có thể xác định." Vân Thâm nói.

Ninh Tịch nghe vậy liền nhíu mày, rõ ràng là không tin tưởng cái gã này cho lắm, cô chưa từng nghe nói anh ta biết khám bệnh.

"Chậc, xem ra chị dâu không tin tưởng tôi rồi? Thôi vậy…"

Đúng lúc này, Lục Đình Kiêu đứng bên cạnh lên tiếng: "Không sao, để cậu ta xem xem."

Có Lục Đình Kiêu lên tiếng, Ninh Tịch mới yên tâm gật đầu: "Ừm... vậy thì anh mau vào xem đi!"

Vân Thâm: "…" Tự nhiên tui không muốn xem nữa!
 

Hoa Tử

Lang thang khắp chốn!
Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,856
Điểm cảm xúc
751
Điểm
113
Chương 2119: Thời gian chỉ còn lại một ngày
Cuối cùng, anh chàng vẫn dùng dằng bước vào phòng bệnh. Ninh Tịch và mọi người đều căng thẳng đứng một bên chờ đợi kết quả của Vân Thâm.

Vân Thâm hỏi tình hình của Tiểu Bảo dăm ba câu, lại lật quần áo của Tiểu Bảo lên nhìn nhìn, sau đó híp mắt nói: "Thằng nhóc này không phải bị bệnh bình thường đâu, mà là trúng độc đấy."

"Anh nói gì cơ?" Vẻ mặt Ninh Tịch và Đường Lãng lập tức biến sắc, Đường Dạ cũng có chút kinh ngạc.

Chỉ có mình Lục Đình Kiêu, ánh mắt anh vẫn sâu lắng một cách lại thường, dường như anh đã sớm đoán được kết quả này…

"Là độc gì? Tại sao anh lại biết vậy? Tiểu Bảo đang yên đang lành làm sao có thể trúng độc được?" Ninh Tịch hỏi một cách dồn dập.

Vân Thâm chỉnh chỉnh lại áo của Tiểu Bảo rồi nói: "Nó trúng độc thế nào tôi không rõ, trúng độc gì tôi cũng không biết nhưng có thể chắc chắn một điều là đây chính là trúng độc."

Đối với câu trả lời của Vân Thâm, Ninh Tịch tí nữa thì tức chết, có trả lời cũng như không.

Advertisement / Quảng cáo


Vân Thâm dường như đang chìm đắm trong hồi ức nào đó, anh ta chậm rãi nói: "Tôi đã từng gặp một người trúng độc như thế này, phản ứng ban đầu chính là sốt cao lặp đi lặp lại. Điều thú vị là, hôm đầu tiên sốt, hôm thứ hai hết, hôm thứ ba lại sốt, ngày hôm sau lại khỏi, sau mỗi lần sốt cơ thể lại càng lúc càng suy nhược, tinh thần càng lúc càng kém mà lại không kiểm tra ra được nguyên nhân của bệnh. Cứ như thể đang giày vò nhau, cho người ta hy vọng rồi thoắt cái lại khiến người ta tuyệt vọng, cứ như thế lặp đi lặp lại. Hơn nữa những người này còn có một triệu chứng khác trên cơ thể, đó chính là dưới da dần dần xuất hiện những đốm đỏ…"

Nghe Vân Thâm nói xong, Ninh Tịch vội vàng kiểm tra kĩ thân thể của Tiểu Bảo, quả nhiên là có những vết đỏ. Những vết này đã có từ sớm nhưng rất ít, cô chỉ nghĩ là do sốt nên cơ thể có phản ứng ra thôi nhưng bây giờ xem lại dường như những vết hồng này có từ khi Tiểu Bảo bắt đầu sốt và càng lúc càng nhiều lên.

"Cái loại người gì mà lại đi hạ độc với một đứa trẻ?" Đường Dạ cau mày.

Đường Lãng cũng híp hai con mắt lại: "Thế này rõ ràng là đang muốn hành hạ người thân bên cạnh rồi, đây là muốn báo thù mà? Nhưng mà, Tiểu Bảo bình thường luôn được bảo vệ rất kĩ. Trước kia còn có Đại thần Hàn Kiêu trấn giữ, vậy thì... loại độc này rốt cuộc là bị hạ từ lúc nào? Thế mà không ai trong chúng ta phát hiện ra cả…"

Đường Lãng nói rồi đột nhiên nghĩ ra một suy nghĩ táo bạo: "Có khi nào... loại độc này có quan hệ với người đưa Tiểu Bảo đến nhà họ Lục năm đó không?"

Phong Tiêu Tiêu vô thức nhìn về phía Vân Thâm một cái, sau đó cân nhắc chọn từ rồi mới nói: "Thực ra loại độc này tôi cũng từng nghe qua rồi, nghe nói là có thể ủ độc trong cơ thể một thời gian dài. Ủ bệnh từ ba đến năm năm là hoàn toàn có thể. Cho nên... rất có thể là năm đó, khi Tiểu Bảo vừa được đưa đến nhà họ Lục, trong người đã bị người ta hạ loại độc này rồi, mãi đến dạo gần đây mới phát tác. Nếu như là thế thật... vậy thì mọi thứ đều đã có thể giải thích được rồi!"

Advertisement / Quảng cáo


Ninh Tịch dù thế nào cũng không nghĩ đến sự việc lại phát triển thành ra thế này, bởi vì việc này có liên quan đến Tiểu Bảo nên sau khi nghe Phong Tiêu Tiêu phân tích, đầu óc cô hỗn loạn tới mức không thể suy xét được nữa rồi.

"Thằng nhóc bị thế này đã bao lâu rồi?" Lúc này Vân Thâm đột nhiên hỏi.

Lục Đình Kiêu đáp: "Sáu ngày."

Đôi mắt của Vân Thâm thoáng đen dần: "Sáu ngày… theo những gì tôi biết thì những người trúng độc này đến ngày thứ bảy tính từ khi độc tố bắt đầu phát tác sẽ chết."

Lời nói của Vân Thâm thoáng cái đã đẩy Ninh Tịch xuống vực sâu không đáy, cô lập tức gào lên: "Chuyện này làm sao có thể! Vậy thì khác nào thời gian của Tiểu Bảo chỉ còn lại chưa đầy một ngày đâu! Có khi nào anh nhớ nhầm không? Từ khi Tiểu Bảo bắt đầu sốt đến bây giờ đã là tối của ngày thứ sáu rồi!"

Thế chẳng phải có nghĩa là Tiểu Bảo sẽ không sống quá sáng ngày mai sao?

Cái kết quả này chẳng khác nào sấm sét giữa trời quang dội thẳng vào tâm trí của Ninh Tịch.
 

Hoa Tử

Lang thang khắp chốn!
Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,856
Điểm cảm xúc
751
Điểm
113
Chương 2120: Làm sao có thể được
Vân Thâm nhíu mày, giọng nói cũng nặng nề dần: "Loại độc này, tôi cũng không biết nhiều. Tôi chỉ căn cứ tình hình mà đưa ra phán đoán của mình thôi."

Thoáng chốc, tất cả mọi người đều rơi vào im lặng.

Ninh Tịch không có thời gian để nghĩ ngợi nhiều nữa, những ngón tay run rẩy của cô vội vàng bấm số của Annie: "Alo, Annie?"

"Anh Tịch, cuối cùng anh cũng gọi điện cho người ta rồi, em sợ anh bận nên vẫn không dám làm phiền anh…" Đầu bên kia điện thoại vang lên giọng nói vui vẻ của Annie.

Ninh Tịch xin lỗi rồi ngắt lời Annie: "Annie, thật xin lỗi, bây giờ em đang ở đâu! Có thể đến bệnh viện Quân y Đế Đô một chuyến được không? Anh có chuyện gấp nhờ em?"

"Bệnh viện? Anh bị làm sao thế?" Annie lập tức căng thẳng hỏi lại.

"Không phải, tóm lại em cứ đến đây một chuyến đã rồi nói sau."

Nghe được Ninh Tịch không có chuyện gì, Annie mới thở phào một hơi rồi nói: "Được rồi, em đến ngay lập tức đây. Nhưng mà, bây giờ em đang ở thành phố A không đến đó nhanh được vậy đâu."

Bên cạnh liền vang lên tiếng của Lục Đình Kiêu: "Anh sắp xếp trực thăng đến đón."

Ninh Tịch lập tức nói: "Em gửi cho anh vị trí cụ thể, anh cho người đến đón em."

"Dạ."

Gọi điện thoại xong, cả người Ninh Tịch như bị rút hết sức lực mà mềm nhũn cả ra. Lục Đình Kiêu vội vàng ôm cô gái của anh vào lòng, đỡ cho cô đứng vững rồi nhìn đồng hồ trên cổ tay, đôi mắt anh càng lúc càng sâu thăm thẳm.

Từ thành phố A đến Đế Đô, cho dù là ngồi máy bay trực thăng đi đi về về cũng mất hơn một tiếng đồng hồ.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, tâm trạng mỗi người càng lúc càng nặng nề…

Phong Tiêu Tiêu ôm lấy Ninh Tịch, an ủi nói: "Tiểu Bảo chắc chắn sẽ không sao đâu, 80% là cái gã Satan đó đang giỡn em thôi, anh ta cố ý dọa cho em sợ đấy!"

Advertisement / Quảng cáo


Ninh Tịch nhắm mắt lại không nói gì.

Vân Thâm tuy đại đa số thời gian đều không đáng tin nhưng những truyện kiểu này nếu như không chắc chắn đến 100% thì anh ta cũng sẽ không lên tiếng.

Thế nên, về cơ bản là có thể khẳng định những gì anh ta nói là sự thật…

Lục Đình Kiêu từ nãy đến giờ vẫn đang tập trung thao tác phần mềm phức tạp gì đó trên điện thoại dường như đang chỉ đạo gì đó.

Không biết đã qua bao lâu, trong hành lang tĩnh mịch đột nhiên vang lên tiếng chuông điện thoại, là điện thoại của Lục Đình Kiêu đang reo lên.

Lục Đình Kiêu lập tức nghe điện: "Alo? Được, gửi luôn cho anh bây giờ đi."

Nét mặt của Ninh Tịch cũng lập tức thay đổi: "Sao vây? Cái video đó đã khôi phục lại được rồi sao?"

Lục Đình Kiêu gật đầu: "Khôi phục được rồi."

"Video gì cơ?" Phong Tiêu Tiêu không hiểu hỏi lại.

Đường Lãng giải thích đầu đuôi một cách đơn giản cho cô hiểu: "... Đoạn video này mà khôi phục được thì có thể lập tức tra ra ai là người đã đưa Tiểu Bảo ra khỏi bệnh viện rồi đưa thằng bé đến nhà họ Lục năm đó!"

Lúc này, điện thoại của Lục Đình Kiêu nhận được một tệp tin gửi đến.

Thanh hiển thị tiến độ tải về từng chút từng chút một tiến về phía trước, một lúc sau một tiếng "ting" vang lên, tập tin cuối cùng cũng tải xong.

Tất cả mọi người dường như ngừng thở mà nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại trong tay Lục Đình Kiêu.

Những ngón tay của Ninh Tịch siết chặt vào nhau…

Advertisement / Quảng cáo


Là ai…

Rốt cuộc là ai…

Những ngón tay thon dài của Lục Đình Kiêu nhanh chóng ấn vào màn hình cho chạy đoạn video đó.

Hình ảnh trong đoạn video hiện lên mang theo một sự tĩnh mịch và lạnh lẽo, đó là hình ảnh của một nhà xác trong bệnh viện. Cánh cửa mở ra, một nhân viên bệnh viện ôm một đứa trẻ sơ sinh đi vào, đặt đứa trẻ vào tủ giữ xác sau đó lập tức đi ra ngoài.

Khoảnh khắc nhìn thấy thứ mà nhân viên đang ôm trong tay đó, mặc dù chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy là một đứa trẻ cả người xanh xanh tím tím nhưng tim Ninh Tịch vẫn vô thức đau nhói lên.

Đó… chính là Tiểu Bảo?

Đang nghĩ ngợi thì cánh cửa nhà xác lại một lần nữa bị người khác đẩy ra, người này mặc một bộ quần áo đen, đội mũ lưỡi trai, dáng người gầy gò nhanh chóng bước vào.

Bởi vì người đó quay lưng lại với camera cho nên không nhìn rõ mặt.

"Chắc chắn là người đó rồi!" Đường Lãng kích động kêu lên.

Và, tất cả mọi người nhìn thấy người đó mở cái tủ xác vừa nãy ra rồi bế đứa bé chết non mà nhân viên bệnh viện vừa đặt vào sau đó mau chóng rời đi.

Một giây sau, khoảnh khắc kẻ đó xoay người lại...

Ninh Tịch, Đường Lãng, Đường Dạ, Phong Tiêu Tiêu thậm chí ngay đến cả Vân Thâm - những người đang nhìn chằm chằm vào màn hình… tất cả đều biến sắc…

"Annie!!!"

Làm sao có thể thế được…

Tại sao có thể là Annie được…
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top