Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,275
Điểm cảm xúc
592
Điểm
113
Chương 2107: Là phúc nhà họ Lục đã tu mấy đời
"Hình như tất cả người nhà họ Trang đều đến thì phải!"

"Đúng vậy, từ bao giờ mà quan hệ của nhà họ Trang và nhà họ Lục lại tốt như thế nhỉ? Lục Đình Kiêu tổ chức sinh nhật thôi mà cả nhà họ Trang đều đến sao?"

"Có điểm đáng nghi, hai nhà này một nhà theo chính, một nhà theo thương, bình thường cũng chỉ là quen biết sơ sơ thôi chứ? Đặc biệt là Trang lão gia tử, từ trước đến giờ chưa qua lại thân thiết quá với ai, đặc biệt là thương nhân, huống chi là đích thân đến tham dự tiệc sinh nhật của một người thuộc lớp sau như này?"

"Sao mà biết được, bây giờ ngay đến cả phía trên cũng kiêng dè sự tồn tại của nhà họ Lục kìa, e là nhà họ Trang cũng không phải là ngoại lệ đâu!"

"Ừ, thế cũng đúng…"

...

Trang Khả Nhi vừa tới liền nhìn thấy Ninh Tịch, vì vậy lập tức chạy về phía cô, cực kỳ thân thiết hô: "Tiểu Tịch!"

"Khả Nhi? Mọi người đến rồi à!" Nhìn thấy Trang Khả Nhi, trên gương mặt Ninh Tịch lập tức hiện lên một nụ cười chân thành.

Trang Vinh Quang mặc quân trang trông vô cùng hiên ngang lại y như một chú khỉ chạy đến trước mặt Ninh Tịch khoe khoang: "Anh Tịch! Anh nhìn xem này! Em hỏi anh nhé, em mặc thế này đẹp trai không? Đẹp trai không?"

Advertisement / Quảng cáo

Ninh Tịch nhìn cậu thiếu niên giờ đây càng lúc càng trở nên hăng hái, trong mắt cô tràn ngập tán thưởng, không hề keo kiệt chút nào mà khen cậu: "Đúng là lại đẹp trai lên không ít đâu!"

Trang Vinh Quang nghe được câu nói mình vẫn mong đợi đó lập tức vui vẻ cười hớn ha hớn hở.

Mạnh Lâm Lang nhìn con trai mình một cái với vẻ bất đắc dĩ, sau đó liền quay sang ngắm Ninh Tịch, mắt bà liền sáng rực: "Tịch à, con mặc thế này thật sự rất đẹp đấy! Cái con bé này, bình thường ăn mặc giản dị quá, tầm tuổi này của con nên mặc những màu sắc rực rỡ như thế này mới đúng, đến tuổi như mợ rồi thì muốn mặc gì cũng khó!"

Nhìn thấy cảnh tượng này, vẻ mặt của đám thiên kim tiểu thư có mặt lập tức trở nên hơi hơi phức tạp.

"Tại sao tất cả người nhà họ Trang đều đối tốt với Ninh Tịch như thế?"

"Cái này mà còn phải hỏi à? Chắc chắc là dựa vào nhà họ Lục rồi! Tốt xấu gì thì bây giờ cô ta cũng là Đại thiếu phu nhân của nhà họ Lục mà, là nữ chủ nhân của nhà họ Lục đấy!"

"Sao cô ta tốt số thế không biết! Đúng là từ chim sẻ biến thành phượng hoàng mà! Thật không công bằng, mấy người chúng ta có mặt ở đây gia thế của ai chẳng hơn hẳn cô ta mấy chục lần. Rốt cuộc là nhà họ Lục đang nghĩ gì vậy, đứa con gái có thân phận như vậy mà cũng đồng ý cưới về nhà, không nghĩ cho mình thì cũng phải nghĩ cho gen và huyết thống của con cháu mình sau này chứ?"

"Ninh Tịch chẳng có điểm nào xứng với anh Đình Kiêu hết!"

Advertisement / Quảng cáo



Đám thiên kim tiểu thư nhìn thấy Ninh Tịch và người nhà họ Trang thân thiết như thế trong lòng lại càng thêm khó ở, bắt đầu túm năm tụm ba lại xì xào bàn tán.

Chỉ riêng có mình Lý Mộ Ngôn là biết chân tướng sự việc, trên miệng anh ta là nụ cười chua chát.

Trang Tông Nhân sao có thể không nghe thấy những lời ra tiếng vào đó chứ, thoắt cái vẻ mặt ông đã thay đổi. Tính tình ông thường ngày vốn dĩ đã nóng nảy, huống hồ chuyện này còn đề cập đến cô cháu ngoại mà ông yêu thương nhất, thế nên ông liền lạnh giọng nói: "Ai bảo Tiểu Tịch nhà chúng ta không xứng với cái thằng nhóc thối nhà họ Lục này!!!"

Khoảnh khắc giọng nói mang theo sự tức giận của Trang Tông Nhân vang lên, cả cái hội trường như thể bị một thứ khí thế mạnh mẽ phủ chụp xuống, cái đám thiên kim tiểu thư đang xì xào lập tức im bặt không dám hó hé nửa câu, đồng thời cũng nghệt mặt quay ra nhìn nhau.

Vừa nãy Lão tướng quân vừa nói gì cơ?

Tiểu Tịch nhà chúng ta…?

Đúng lúc này, Nhan Như Ý vẻ mặt tươi cười bước đến hòa giải: "Lão gia tử, xem ngài nói kìa, Tiểu Tịch là cháu ngoại của ngài, ngay đến Huyền Tịnh đại sư cũng đã nói Tiểu Tịch là "vượng phu hưng gia, phúc vận vô song", có thể có được cô con dâu như Tiểu Tịch là phúc mà nhà họ Lục đã tu mấy đời mới được!"
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,275
Điểm cảm xúc
592
Điểm
113
Chương 2108: Vốn dĩ đã là phượng hoàng
Nghe được Nhan Như Ý nói vậy, những cô tiểu thư tự cho mình có gia thế hơn người đều ngẩn tò te ra.

"Cháu… cháu ngoại của Lão tướng quân?"

"Ninh Tịch thế nhưng lại là cháu ngoại của Trang lão gia tử?"

"Ôi mẹ ơi! Chuyện này làm sao có thể chứ!"

Cho nên… Ninh Tịch nào đâu có phải chim sẻ biến phượng hoàng, người ta vốn dĩ đã là phượng hoàng có được không?

Trang gia người ta là đệ nhất thế gia của Đế Đô, là gia đình có tiếng nói nhất trong quân đội nước nhà đấy. Cái con bé Elisa đó, nhà ngoại gọi là có huyết thống hoàng tộc của nước Pháp thế thôi chứ ai mà chả biết cái gọi là hoàng thất nghe thì oai lắm nhưng thực chất căn bản là chẳng có quyền lực gì, người nắm quyền thực sự là quân đội!

Elisa nghe những tiếng xì xào bàn tán xung quanh, nghe tên của mình bị lôi ra so sánh với Ninh Tịch thì vẻ mặt kiêu ngạo ngông cuồng giờ phút này đều biến thành vẻ không thể tin tưởng được.

Đứa con gái đó… với nhà họ Trang… làm sao có thể!

Advertisement / Quảng cáo


Không ai có thể nghĩ đến, cô gái từ lúc debut đến nay gặp biết bao nhiêu là chuyện, từng bước từng bước một bước lên vị trí hiện tại thế nhưng lại có thân phận và bối cảnh đáng sợ như vậy, lại còn được gả vào nhà họ Lục.

"Cái cô Ninh Tịch này đúng là thâm sâu khó lường! Giấu kỹ thật đấy!"

"Còn không phải thế à? Ai mà biết được cô ấy và nhà họ Trang lại có quan hệ như thế này chứ!"

Nói đến đó, đám thiên kim tiểu thư giờ cũng hơi hơi thay đổi cái nhìn. Nếu như Ninh Tịch lợi dụng mối quan hệ này để leo lên thì thực sự dễ như trở bàn tay, thế nhưng cô ấy lại tự mình đi từng bước cho đến tận bây giờ.

Giống như một câu mà Ninh Tịch đã từng nói khi đi casting quảng cáo cho hãng nước hoa Noble.

[Sự tao nhã cao quý chân chính không phải xuất phát từ những cái tên xa hoa trong cái chữ của nó, không phải là đồ trang sức quý báu chuyển động trên cổ tay, không phải là sắc đẹp, học thức tu dưỡng để khoe khoang bản thân, cao quý chân chính nghĩa là dù cho có mặc những bộ đồ lam lũ, đầu tóc rối bù, thì khí chất cao quý vẫn không thể che lấp được.]

Sự cao quý thực sự cho dù cô có che dấu đi thân phận của chính mình nhưng thứ đó đã ngấm vào trong xương cốt không thể xóa nhòa.

Một bộ phận các phu nhân trong giới có mặt ở đây hôm nay dường như đã biết mối quan hệ giữa Ninh Tịch và nhà họ Trang từ lâu, nên lúc này họ đang chuyện trò với Ninh Tịch và Mạnh Lâm Lang, thái độ đối với Ninh Tịch vô cùng thân thiện hiền hòa, xem ra rất quen thân.

Advertisement / Quảng cáo


Và cũng có thể dễ dàng nhìn ra thái độ của Nhan Như Ý và Lục Sùng Sơn đối với cô con dâu này đúng là hết sức yêu thương.

Chuyện đã đến nước này, cái đám thiên kim tiểu thư cho dù có không cam tâm giờ phút này cũng không dám tỏ thái độ gì nữa: "Được rồi, đừng có ghen tị nữa, người ta mới là trai tài gái sắc, môn đăng hậu đối, một đôi do trời đất tác thành!"

Những lời Nhan Như Ý vừa nói khiến cơn giận của Trang Tông Nhân nguôi đi không ít, nhưng trên mặt ông vẫn còn bực tức. Phải biết là, cả nửa đời ông đều chiến đấu trên sa trường, nếu như mà tức giận thì chẳng ai có thể dỗ được ông cả.

Đúng vào lúc Nhan Như Ý và Lục Sùng Sơn còn đang không biết hóa giải tình hình thế nào, thì bên cạnh đột nhiên vang lên giọng nói non nớt của trẻ con: "Cụ ngoại!"

Trang Tông Nhân nhìn đứa bé ngoan ngoãn đáng yêu trước mặt thì cơn giận lập tức bay biến, gương mặt lạnh lùng cứng ngắc cũng biến thành hiền hòa, yêu thương: "Tiểu Bảo đấy à! Lại đây nào, mau lại đây với cụ ngoại nào!"

Bảo bối Tiểu Bảo làm "bình chữa cháy di động" ngoan ngoãn đi đến, một già một trẻ vui vẻ chuyện trò, bầu không khí hòa hợp vô cùng.

Thấy Trang Tông Nhân không tức giận nữa, Ninh Tịch và Lục Đình Kiêu quay sang nhìn nhau cười, nhẹ nhõm thở ra một hơi.

Trang Vinh Quang thì lại ghen tị đứng bên cạnh nghiến răng ken két, cái thằng nhóc con chồng trước này, vì cái vẹo gì mà lại được mọi người yêu chiều đến vậy!
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,275
Điểm cảm xúc
592
Điểm
113
Chương 2109: Những năm tháng gặm thức ăn cho cún
Trên bãi cỏ, bài hát chúc mừng sinh nhật du dương vang lên, một cái bánh sinh nhật cao mười mấy tầng được Lục Cảnh Lễ và Trang Vinh Quang cùng nhau từ từ đẩy ra.

Tất cả mọi người đều vỗ tay hát bài hát chúc mừng sinh nhật, chúc phúc cho Lục Đình Kiêu, chúc cho một nhà ba người hạnh phúc.

Hôm nay Lục Đình Kiêu và Tiểu Bảo mặc đồ cha con, trang phục của hai cha con và Ninh Tịch lại cùng màu, một nhà ba người đứng cạnh nhau trông vô cùng hòa hợp.

Cùng với ánh nến và tiếng nhạc, trên màn hình LED lớn hiện lên từng tấm ảnh, tất cả đều là những hình ảnh trong cuộc sống sinh hoạt hằng ngày của ba người. Những tấm ảnh này gần như đều là do Lục Cảnh Lễ chụp trộm, ngay đến cả Ninh Tịch cũng không biết rốt cuộc anh ta chụp trộm vào lúc nào nữa.

Có cả ảnh Lục Đình Kiêu và Tiểu Bảo lần đầu tiên mặc vest màu xanh sarphie; có ảnh Ninh Tịch đứng trong bếp nấu cơm, hai cha con ở bên cạnh phụ giúp. Thậm chí còn có cả ảnh hôm trường mẫu giáo của Tiểu Bảo tổ chức lễ hội hóa trang, Ninh Tịch hóa trang thành cô bé quàng khăn đỏ, Tiểu Bảo và Lục Đình Kiêu đóng giả sói ba và sói con, khiến toàn trường kinh ngạc không thôi…

Tất cả mọi người đều không thể tưởng tượng nổi, một người lạnh lùng như Lục Đình Kiêu lại có thể mặc bộ đồ hình sói đáng yêu như thế, lại còn cùng con trai tham dự lễ hội hóa trang ở trường.

Lục Cảnh Lễ nhìn đám người đang kinh ngạc đến ngây ngẩn cả người thì high đến phát rồ. Ha ha ha, số thức ăn cho cún mà ông đây phải nuốt mấy năm nay cuối cùng cũng có cơ hội quăng cho những người khác!

Lục Cảnh Lễ điên cuồng quăng thức ăn cho cún, đám cẩu FA đúng như mong muốn của anh ta, tất cả đều sắp nghẹn đến nôn ra cả rồi.

Advertisement / Quảng cáo


"Nhị thiếu! Anh đủ rồi đấy!"

"Đừng có thả thính nữa, có còn nhân tính nữa hay không hả!"

"Để cho đám cẩu độc thân tụi tui một con đường sống chứ!"



Trong đám người, có không ít người tràn ngập vẻ hâm mộ: "Ba người này đứng cùng nhau thật đúng như một nhà ba người ấy nhỉ, chẳng nhìn ra được Ninh Tịch là mẹ kế luôn ấy!"

"Cô gái này thật đúng là không thể khinh thường, ngay đến cả Tiểu thái tử của nhà họ Lục cũng dỗ được! Phải biết rằng vị Tiểu thái tử gia này không phải là khó chơi bình thường đâu!’

Ngoại trừ hâm mộ ra, còn có những giọng nói không hề có ý tốt: "Tuy rằng hai người này môn đăng hộ đối thật đấy, nhưng tôi vẫn cảm thấy cuộc sống của Ninh Tịch sau này e rằng cũng không dễ chịu đâu, dù sao mẹ kế cũng khó làm mà!"

Advertisement / Quảng cáo


"Thế cũng đúng, còn trẻ thế này mà đã thành mẹ kế của người ta, lại còn trong một gia tộc lớn như thế này nữa. Nhất là vị Tiểu thái tử gia kia còn được cưng chiều như thế kia, chỉ cần xử lý quan hệ không khéo một chút là mâu thuẫn không phải nhẹ nhàng gì đâu, dù sao cũng không phải mẹ ruột mà…"



Tuy rằng những lời lẽ kiểu này đã sớm dự đoán được nhưng đến lúc nghe vẫn cảm thấy chói tai một cách lạ thường.

Lục Cảnh Lễ thấy Bánh bao nhỏ đang dần dần xị mặt ra, vội vàng đổi sang một cái đĩa CD khác, tính chuẩn bị tung mấy bức ảnh thú vị hồi bé của ông anh mình lên vừa để điều tiết bầu không khí, cũng là để cho mọi người chuyển đề tài.

Màn hình đèn LED tối đi, hình ảnh một nhà ba người biến mất nhưng rất nhanh chóng lại sáng lên lần nữa, bắt đầu chiếu một chùm ảnh mới.

Lục Cảnh Lễ nở một nụ cười rất là đáng ăn đòn: "Anh Hai, có cả ảnh hồi nhỏ anh cởi truồng nữa đó…"

Lục Đình Kiêu thong dong lườm thằng em nhà mình một cái.

Lục Cảnh Lễ lập tức sợ cong đít, đưa tay ôm đầu: "Không có, không có đâu! Nhiều lắm cũng chỉ hở có tí bụng thôi à! Em biết những bức ảnh đó chỉ có thể để cho vợ anh xem mà thôi! Chị dâu cứ yên tâm, đợi tý nữa em len lút đưa cho mình chị xem thôi!"
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,275
Điểm cảm xúc
592
Điểm
113
Chương 2110: Tấm ảnh năm đó
Ninh Tịch hạn hán lời nhìn cái tên đần đang loi choi bên cạnh một cái, nhưng mà, ảnh lúc Lục Đình Kiêu còn bé, cô thực sự rất muốn xem, có phải là giống y hệt Tiểu Bảo bây giờ không nhỉ?

Hiếm thấy lắm mới được Nhị thiếu cho món quà lớn như thế, vì vậy tất cả mọi người đều cảm thấy hứng thú mà nhìn về phía màn hình lớn.

Bức ảnh đầu tiên dần dần hiện ra trong sự mong chờ của mọi người, nhìn bối cảnh thì là một bệnh viện, ngoài cổng có biển ghi là bệnh viện phụ sản, trong hình có một cô gái với bụng bầu rất to đang ngồi trên băng ghế dài…

Lúc bức ảnh đó xuất hiện, vẻ mặt của Lục Cảnh Lễ lập tức thay đổi.

Bởi vì thai phụ trong bức ảnh này… chính là Ninh Tịch!!!

Tuy rằng dung mạo của cô gái trong tấm ảnh non nớt hơn bây giờ rất nhiều, nhưng vẫn có thể nhận ra đó chính là Ninh Tịch.

Sau phút kinh hoàng ngắn ngủi, trên màn hình lớn hiện ra vô số bức ảnh, từng bức từng bức một đều là ảnh Ninh Tịch với cái bụng bầu rất to, trong bệnh viện, trên đường quốc lộ hay công viên…

"Hả? Chuyện… chuyện gì thế này?"

"Người trong những bức ảnh này đều là Ninh Tịch đúng không?"

Advertisement / Quảng cáo


"Xem ra thì tuổi tác vẫn còn rất trẻ, nhưng chắc chắn là Ninh Tịch không sai được! Nhưng mà Ninh Tịch làm sao lại ôm cái bụng bầu ngồi trước bệnh viện phụ sản thế kia?"



Lúc này, sau khi nhìn thấy những bức ảnh đó, gương mặt của Ninh Tịch đã hoàn toàn trắng bệch, cả người cô đều rơi vào trạng thái hoảng hốt.

"Mẹ nó!" Vẻ mặt của Lục Cảnh Lễ sa sầm xuống, đang định đi lên lấy lại cái đĩa nhưng lại bị một cánh tay khác cản lại.

Nếu như lúc này mà đột ngột dừng lại sẽ chỉ khiến mọi người càng thêm nghi ngờ, đến lúc đó càng khó nói rõ. Lục Đình Kiêu ngăn Lục Cảnh Lễ lấy lại cái đĩa, rồi mạnh mẽ đưa tay ra ôm siết bả vai đang run lên của cô gái nhỏ vào lòng: "Không sao."

Lục Đình Kiêu chăm chú nhìn vào những tấm ảnh đó, nhìn Ninh Tịch mang thai Tiểu Bảo, nhìn cô một mình tản bộ, một mình dạo phố, một mình đi đến bệnh viện kiểm tra, trên hàng lông mày anh ngập tràn vẻ khó có thể nói lên lời, bàn tay ôm đôi vai của cô gái nhỏ bất giác càng lúc càng siết chặt lại…

"Ha ha ha …" Đúng vào lúc này, giữa đám người đột nhiên vang lên một tiếng cười the thé sắc nhọn.

Một người phụ nữ mặc quần áo người hầu loạng choạng xông ra từ giữa đám người chạy đến trước màn hình lớn, điên cuồng gào rú, "Cái gì mà thiên kim nhà cao cửa rộng, gì mà phượng hoàng thật!!! Đứa con gái này, năm mười tám tuổi đã bị làm cho to bụng bây giờ còn đứng trước mặt các người giả vờ trong trắng thuần khiết, giả vờ cao quý như thế đấy! Nó chính là một con đĩ rách nát! Là một con điếm không biết xấu hổ!"

Tất cả mọi người nghe Ninh Tuyết Lạc nói xong lại càng thêm choáng váng.

Advertisement / Quảng cáo


"Á… người này hình như là Ninh Tuyết Lạc thì phải?"

"Không sai chính là cô ta! Đứa con gái nuôi của nhà họ Ninh, đứa mà gần đây vừa bị nhà họ Ninh tống cổ ra khỏi cửa!"

Dạo này chuyện của Ninh Tuyết Lạc rất ầm ĩ, cho nên có khá nhiều người ở đây đều nhận ra cô ta. Nghĩ đến quan hệ của cô ta và Ninh Tịch, tất cả mọi người lại càng tin tưởng vào những bức ảnh đó. Nếu như là Ninh Tuyết Lạc thì biết được bí mật của Ninh Tịch cũng là chuyện rất bình thường, cô ta trà trộn vào đây để trả thù Ninh Tịch sao?

Thật không thể ngờ được, bữa tiệc sinh nhật tối nay của Lục Đình Kiêu lại xảy ra chuyện lớn như thế này… Vợ của Lục Đình Kiêu, nữ chủ nhân của nhà họ Lục thế nhưng lại bị người ta tung ra scandal lớn như thế này.

Mười tám tuổi, chưa chồng mà đã có chửa!!!

"Ôi trời đất ạ! Không phải đấy chứ! Những gì Ninh Tuyết Lạc nói là thật hay giả vậy? Ninh Tịch mười tám tuổi bị to bụng rồi à?"

"Thế nhà họ Lục có biết chuyện này không? Lục Đình Kiêu có biết chuyện này không?"

"Chắc chắn là không biết rồi! Bằng không làm sao có thể đồng ý lấy cái loại con gái này về làm dâu! Thật đáng sợ! Quả nhiên đời tư của đám con gái trong giới giải trí đều hỗn loạn đến mức đáng sợ!"

 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,275
Điểm cảm xúc
592
Điểm
113
Chương 2111: Tiểu bảo là con của tôi và Ninh Tịch
Những tiếng xì xào bàn tán xung quanh càng lúc càng lớn.

Lục Đình Kiêu nhìn những bức ảnh gọi là giật gân đó mà vẻ mặt từ đầu đến cuối cũng chẳng có chút thay đổi nào, ánh mắt sâu thẳm không một gợn sóng nhìn về phía Ninh Tuyết Lạc đang điên cuồng cười với vẻ mặt đầy khoái trá, anh bình thản lên tiếng: "Cám ơn cô Ninh hôm nay đã mang đến cho tôi những hồi ức đáng quý như thế về Tiểu Tịch."

Cái gì?

Hồi ức đáng quý?

Vẻ mặt của Ninh Tuyết Lạc sửng sốt ra trong vài giây ngay sau đó cô ta liền nghe Lục Đình Kiêu nói tiếp: "Người làm to bụng Tiểu Tịch mà cô Ninh vừa nhắc đến chính là tôi."

Sau một khoảng tĩnh lặng đến kỳ dị, tất cả mọi người đều trợn tròn mắt như thể sắp lồi ra ngoài đến nơi.

"Hả? Cái… cái gì!!!"

"Ý của Lục Đình Kiêu là gì cơ?"

"Cái gã đó chính là anh ta…"

Giờ phút này, đầu óc của Ninh Tuyết Lạc đã loạn thành một đống, trong mắt cô ta là vẻ kinh ngạc không thể tin nổi: "Anh... anh nói cái gì? Lục tổng, con đàn bà này rõ ràng là chửa hoang! Tại sao lại…"

Lục Cảnh Lễ đứng một bên cười lạnh: "Ha ha, này cô! Lúc đầu cô mắng anh trai tôi là kẻ làm to bụng người khác, giờ lại mắng Tiểu Bảo nhà tôi là con hoang, tôi rất bội phục sự dũng cảm của cô đấy!"

Advertisement / Quảng cáo


Những lời của Lục Cảnh Lễ lại càng khơi dậy một trận sóng gió.

"Tiểu Bảo??? Ý của Lục Cảnh Lễ là năm đó đứa bé trong bụng Ninh Tịch chính là Tiểu Bảo?"

"Mẹ của tô ơi! Mẹ đẻ của Tiểu Bảo thế nhưng lại là Ninh Tịch?"

"Vừa nãy Ninh Tuyết Lạc chẳng phải nói rằng năm đó Ninh Tịch mười tám tuổi sao, tính ra thì cũng đúng thế thật!"

Trong những tiếng bàn tán ầm ĩ, ánh mắt lạnh băng của Lục Đình Kiêu đột nhiên quét qua tất cả mọi người đang có mặt tại đây. Khí thế đáng sợ đó ùn ùn kéo đến, phủ chụp xuống khiến cho tất cả mọi người ở đây bất giác liền im thin thít.

Cả hội trường im lặng đến mức tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy.

Một lúc lâu sau, Lục Đình Kiêu mới lên tiếng: "Xin lỗi các vị, vì sơ suất của chúng tôi đã tạo thành những hiểu lầm không đáng có. Tôi và Ninh Tịch quen biết nhau từ rất sớm, chỉ là trong khoảng thời gian đó có một số hiểu nhầm nên đành phải rời xa nhau mấy năm. Sau khi Tiểu Tịch về nước, chúng tôi lại một lần nữa trở về với nhau."

Lục Đình Kiêu thoáng ngừng lại một chút sau đó nói tiếp: "Tiểu Bảo là con ruột của tôi và Ninh Tịch."

Nghe thấy câu nói đó, Ninh Tuyết Lạc đầu tiên là ngẩn ra, sau đó lập tức cười lên như điên loạn: "Ha ha ha... Lục tổng thân mến, tôi không ngờ anh vì thể diện của mình mà lại có thể coi đứa con hoang đó thành con mình! Thật đúng là khiến người ta được mở rộng tầm mắt đấy!"

Lục Cảnh Lễ giờ đã hoàn toàn coi cô ta như một con ngu, anh âm u nói: "Này cô, cái sự ngu xuẩn của cô mới thực sự khiến cho người khác được mở mang tầm mắt đấy. Có phải con của anh tôi hay không bản thân anh ấy còn không biết hay sao? Trước đây, vì một số thủ tục cần thiết buộc phải làm, chị dâu tôi đã làm giám định DNA với Tiểu Bảo, cô coi tất cả mọi người ở đây đều là kẻ ngu như cô hay sao?"

"Điều này… điều này là không thể! Chuyện này tuyệt đối không thể thế được!" Sống lưng Ninh Tuyết Lạc cứng đờ, nhưng giọng điệu cô ta vẫn chắc chắn lắm.

Advertisement / Quảng cáo


Lục Cảnh Lễ nhướng mày: "Ồ? Không thể? Tại sao cô lại có thể nói "không thể" một cách khẳng định như vậy được?"

Ninh Tuyết Lạc lập tức cứng họng, cô ta đương nhiên không thể nói ra nguyên nhân được.

Năm đó... đích thân cô ta đã bỏ thuốc cho Ninh Tịch và cũng chính cô ta đã sắp xếp hai gã trai bao đó!

Tại sao lại có thể…

Không… không đúng…

Lúc đó, hai gã trai bao kia đã nói rằng khi bọn họ đến thì phát hiện Ninh Tịch đi nhầm phòng rồi…

Người đàn ông lạ mặt đã quan hệ với Ninh Tịch…

Lẽ nào…

Lẽ nào người đàn ông đó lại chính là Lục Đình Kiêu!

Nghĩ đến đó, gương mặt của Ninh Tuyết Lạc tái dại đi, cả người cô ta run lên bần bật y như thể vừa biết được chuyện gì đó rất đáng sợ.

Cái loại khả năng này thực sự sẽ khiến cô ta điên lên mất!
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,275
Điểm cảm xúc
592
Điểm
113
Chương 2112: Đứa bé đó không chết
Đúng vào lúc này có một ông cụ đột nhiên bước ra từ giữa đám người, ánh mắt ông cụ nhìn Ninh Tuyết Lạc với vẻ cực kỳ không vui, ông nghiêm giọng nói: "Này cô, tôi thấy cô còn trẻ, thế mà tại sao lại đi làm những chuyện bịa đặt sinh sự thế hả? Tự nhiên lại nói xấu, bôi đen sự trong sạch của người khác là thế nào! Giám định DNA của Lục thiếu phu nhân và Tiểu Bảo lúc đó là đích thân tôi làm, Tiểu Bảo là con ruột của Lục thiếu phu nhân một trăm phần trăm, nếu như có ai còn nghi ngờ gì cứ việc đến tìm ông già này đây!"

Người lên tiếng chính là Viện trưởng của bệnh viện Quân y Đế Đô, là người chữa trị chính cho Nguyên thủ quốc gia, lời của ông chắc chắn chính là đại diện cho quyền lực.

Viện trưởng Triệu vừa mới đứng ra, những chút hoài nghi nho nhỏ trong đầu mọi người cũng tan tành thành mây khói, bọn họ có vẻ như vừa sực tỉnh ra.

Trang Liêu Nguyên nghe viện trưởng Triệu nói xong liền quay sang nhìn cha mình, thấy từ đầu đến cuối ông ấy vẫn rất bình tĩnh thế mới biết Lục Đình Kiêu đã làm cách nào để thuyết phục được ông hồi đó, đồng thời cũng hiểu được tại sao cha mình lại dễ dàng chấp nhận Tiểu Bảo đến như vậy.

Hóa ra sự thật là như thế này…

Những tiếng bàn tán xung quanh cũng đột ngột dậy lên, tất cả mọi người đều không ngờ được chân tướng sự việc lại là như thế, đồng thời ánh mắt nhìn về phía Ninh Tuyết Lạc cũng thay đổi.

"Hóa ra lại là thật! Mẹ ruột của Tiểu Bảo thực sự là Ninh Tịch?"

"Ôi má ơi! Thảo nào, tôi đã nói rồi mà! Tại sao hai mẹ con lại có thể thân thiết với nhau thế được chứ, giống hệt như mẹ đẻ con ruột ý, vòng đi vòng lại nửa ngày hóa ra người ta vốn dĩ chính là hai mẹ con thật ạ!"

"Ninh Tuyết Lạc này cũng thật buồn cười quá đi mất, cái gì cũng không biết thế mà dám ngang nhiên chạy đến làm trò khích bác ly gián, còn mắng Lục Đình Kiêu là kẻ làm to bụng người khác! Mắng Tiểu thái tử là con hoang!

Advertisement / Quảng cáo


"Ninh Tịch cũng tội thật đấy, hết bế nhầm, lại còn bị liên lụy bởi một con tu hú đòi chiếm tổ chim sẻ, ông bà nhà họ Ninh cũng thật không đáng tin! Chẳng trách nhà họ Trang chỉ thừa nhận mỗi Ninh Tịch, hoàn toàn không thèm để ý đến nhà họ Ninh và Ninh Tuyết Lạc!"

"Còn để ý đến cô ta nữa ấy à? Cái loại người này ra đường nên bị xe tông chết mới phải! Đây đúng là lần đầu tiên tôi gặp phải đứa con gái độc ác như vậy đấy! Hại chết con của mẹ nuôi rồi mà vẫn không cam tâm, nhìn thấy Ninh Tịch bây giờ sống tốt lại cũng không chịu yên mà lại tiếp tục dựng chuyện hãm hại Ninh Tịch. Trong trường hợp như ngày hôm nay mà dám bịa đặt ra những chuyện độc ác như thế này!"

́Ánh mắt của tất cả mọi người xung quanh đều trở nên chán ghét và ghê tởm, mọi người nhìn cô ta như thể một đống rác bị bu đầy ruồi bọ.

Gương mặt của Ninh Tuyết Lạc trắng bệch, chân tay mềm nhũn, quỳ sụp xuống mặt đấp. Năm đó cô ta dùng hết mọi cách để lấy được nhà họ Ninh, để cướp được Tô Diễn, kết quả thì sao…

Kết quả thế nhưng lại ngẫu nhiên tác thành cho Lục Đình Kiêu và Ninh Tịch…

Năm đó người phát sinh quan hệ với Ninh Tịch thế nhưng lại là Lục Đình Kiêu!

Càng khiến cô ta không thể tin nổi nữa là, đứa trẻ của Ninh Tịch khi đó chẳng phải đã bị xe tông cho chết rồi sao?

Tại sao lại thành ra thế này?

Advertisement / Quảng cáo


Đứa trẻ đó thế nhưng vẫn chưa chết?

Làm sao nó có thể không chết được!

Chuyện này làm sao có thể…

Cô ta dù có vắt nát óc nghĩ thế nào cũng không thể nghĩ ra nổi tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này. Vốn dĩ cô ta chuẩn bị có chết cũng phải kéo Ninh Tịch chết cùng. Vì thế cô ta mới liều lĩnh mạo hiểm đắc tội với nhà họ Lục để bới cái chuyện này lên, dù sao cô ta cũng chẳng còn gì nữa, cô ta tuyệt đối không thể để Ninh Tịch ngồi yên ổn, thoải mái trên vị trí Lục thiếu phu nhân đó được!

Nhưng mà bây giờ…

Xong rồi…

Tất cả đã xong hết rồi…

Lối vào của bữa tiệc có mấy viên cảnh sát bước vào vẻ mặt nghiêm nghị, bọn họ đi thẳng về phía Ninh Tuyết Lạc…

"Cô Ninh Tuyết Lạc, cô đang bị tình nghi là buôn lậu thuốc phiện và tham gia vào rất nhiều các hoạt động phi pháp ngoài biên giới, xin mời cô đi theo chúng tôi!"
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,275
Điểm cảm xúc
592
Điểm
113
Chương 2113: Tất cả đều vui vẻ
Lục Đình Kiêu biết Ninh Tịch rất trọng tình nghĩa, trước đây là cô nể tình cha mẹ nuôi mới không "đuổi tận giết tuyệt" Ninh Tuyết Lạc. Nhưng, đứa con gái đó cho đến tận bây giờ vẫn không biết hối cải, nếu như Ninh Tịch đã không thể xuống tay vậy thì để anh xử lý cô ta!



Về khuya, khách khứa cùng dần tan hết, bữa tiệc sinh nhật đầy phong ba cuối cùng cũng đã kết thúc.

Bữa tiệc vừa mới kết thúc, Nhan Như Ý và Lục Sùng Sơn đã lập tức kéo Lục Cảnh Lễ lại.

"Cảnh Lễ, chuyện này rốt cuộc là như thế nào! Ninh Tịch thật sự là mẹ của Tiểu Bảo sao?" Nhan Như Ý nóng ruột hỏi một câu.

Lục Cảnh Lễ nghiêm túc gật đầu: "Cái đêm bảy năm về trước, cô gái đã ở cùng với anh... thực ra chính là chị dâu, lúc đó chị dâu bị Ninh Tuyết Lạc bỏ thuốc. Vốn dĩ Ninh Tuyết Lạc muốn sắp xếp người để hủy hoại sự trong sạch của chị dâu, nhưng run rủi thế nào mà chị dâu lại vào nhầm phòng, vào nhầm phòng của anh…"

Nhan Như Ý và Lục Sùng Sơn nghe vậy thì quay ra nhìn nhau, dù có thế nào họ cũng không nghĩ ra được trên thế giới này lại có chuyện trùng hợp đến như vậy.

"Khụ, ba mẹ cũng biết lúc đó anh hai cũng bị bỏ thuốc. Cả anh Hai và chị dâu vì thuốc nên thần trí mới không rõ ràng, đối với chuyện đêm hôm đó hoàn toàn không có ký ức gì. Mãi đến hai năm gần đây, con với anh Hai mới tra ra được chân tướng, sau đó đi làm giám định DNA mới dám xác nhận là phán đoán của bọn con không hề sai, người tối hôm đó chính là chị dâu."

Advertisement / Quảng cáo


"Nhưng mà, vì chuyện năm đó đã tạo thành tổn thương quá lớn cho chị dâu, nên anh Hai mới không dám nói với chị dâu người đó chính là anh ấy. Đến tận bây giờ vẫn chưa nói ra chân tướng sự việc, mãi đến hôm nay Ninh Tuyết Lạc bày ra cái trò này…"

Tiếp đó, Lục Cảnh Lễ kể lại và giải thích chuyện Ninh Tịch mang thai cùng với nguyên nhân tại sao lại bị sảy cho hai ông bà nghe.

Nhan Như Ý và Lục Sùng Sơn càng nghe càng thấy phẫn nộ.

"Cái cô Ninh Tuyết Lạc đó quả thật là phát rồ rồi! May mà là anh con, bằng không…" Nhan Như Ý quả thật không dám tưởng tượng nữa.

"Chuyện này đối với chị dâu mà nói quả thực là một sự đả kích quá lớn, mấy năm nay chị ấy luôn sống trong bóng ma tâm lý. Hồi trước, lí do chị ấy luôn cự tuyệt anh Hai con căn bản không phải là lạt mềm buộc chặt như ba mẹ vẫn nghĩ đâu. Chị ấy vì chuyện này mới không chịu chấp nhận bất kì người đàn ông nào khác." Lục Cảnh Lễ nói với vẻ nghiêm trọng.

Nghe con trai nói vậy Lục Sùng Sơn và Nhan Như Ý đều tràn ngập vẻ áy náy, Nhan Như Ý thở dài nói: "Tiểu Tịch là một cô gái tốt, cho dù thật xảy ra những chuyện như vậy đi chăng nữa thì đó cũng không phải là lỗi của nó."

Nhan Như Ý nói rồi vẻ mặt bỗng vui hẳn lên: "Bây giờ thì tốt rồi, cả nhà đều vui vẻ! Tiểu Tịch là mẹ ruột của của Tiểu Bảo, thật là tốt quá rồi! Tiểu Bảo chắc sẽ mừng lắm đây!"

Lục Sùng Sơn nghe Lục Cảnh Lễ nói xong thì thoáng cau mày, ông trầm giọng nói: "Nhưng mà, Cảnh Lễ cũng vừa mới bảo rồi còn gì, Tiểu Tịch vẫn rất hận người đàn ông năm đó, bây giờ con bé biết người đó là Đình Kiêu…"

Advertisement / Quảng cáo


Nói đến đây, thoáng cái cả ba người đều rơi vào sự im lặng.

...

Thị trấn Lộc.

Mãi cho đến khi về nhà rồi, Ninh Tịch cuối cùng mới có cơ hội để nói chuyện riêng với Lục Đình Kiêu.

Trong vườn, hai người yên lặng đứng dưới giàn hoa tường vi.

Vẻ mặt của Ninh Tịch có chút mệt mỏi, hôm nay là lần đầu tiên cô dùng thân phận là Lục thiếu phu nhân để xuất hiện trước mọi người, không ngờ lại xảy ra nhiều chuyện như vậy, nhưng cũng may mà mọi chuyện đều giải quyết ổn thỏa.

Ninh Tịch ngồi xuống cái ghế bên cạnh: "Đình Kiêu, anh làm thế nào mà thuyết phục được Viện trưởng Triệu đứng ra giúp đỡ vậy?"

Sau khi cô tỉnh lại từ trạng thái người thực vật, việc điều dưỡng thân thể ngoại trừ Annie ra còn có cả sự chăm sóc của Viện trưởng Triệu nữa, cho nên cô cũng khá quen thân với ông ấy, nên biết ông ấy là người coi trọng danh tiếng và nguyên tắc nghề nghiệp của mình, tuyệt đối sẽ không giúp ai làm giả cái gì. Lục Đình Kiêu có thể thuyết phục được ông e rằng cũng tốn không ít công sức.
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top