Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Người phát ngôn đầu tiên chính là Lục Cảnh Lễ: “Đầu tiên, tại đây tôi xin được chính thức giới thiệu với các vị, thành viên mới của gia đình Thịnh Thế - Ninh Tịch.”

Ninh Tịch đứng dậy, cúi người chào giới nhà báo cùng với tất cả những ống kính trước mặt sau đó ngồi xuống.

Phía dưới lại vang lên những tiếng chớp máy liên tục.

Hôm nay Ninh Tịch mặc một chiếc váy màu đen, trang điểm theo lối chững chạc rất phù hợp với những tình huống chính thức như ngày hôm nay.

Lục Cảnh Lễ nói tiếp: “Tiếp sau đây, về vấn đề mà đại đa số cư dân mạng đang quan tâm - chuyện liên quan tới Man Vân sẽ do người quản lý của cô ấy, cô Lâm Chi Chi giải đáp thắc mắc cho mọi người.”

Nếu như là trước đây bất kì chuyện gì có liên quan đến Lãnh Man Vân tuyệt đối sẽ là tâm điểm chú ý của tất cả mọi người, nhưng hôm nay lại bị đẩy lên trước trở thành vấn đề mà mọi người muốn mau mau kết thúc.

May mà, phong cách của Lâm Chi Chi xưa nay vẫn là ngắn gọn rõ ràng, chỉ vài câu ngắn ngủi đã công bố chuyện sắp kết hôn của Lãnh Man Vân cùng quyết định sau này của công ty, đại ý là chứng thực chuyện Man Vân giải nghệ và công nhận suy đoán của quần chúng - Ninh Tịch đích thực là người mà Thịnh Thế lựa chọn để thay thế Lãnh Man Vân.

Lúc này, có mấy phóng viên mất kiên nhẫn bắt đầu thúc giục: “Chúng tôi chỉ muốn biết tại sao Thịnh Thế lại kí hợp đồng với nghệ sĩ có đạo đức bại hoại như Nịch Tịch, không chỉ thế mà còn định bồi dưỡng cô ta trở thành người nối nghiệp của Lãnh Man Vân! Thịnh Thế muốn huỷ hoại danh tiếng của chính mình hay sao?”

Những phóng viên khác cũng phụ hoạ theo.

“Tự huỷ hoại danh tiếng vẫn còn là nhẹ, quả đúng là một con sâu làm rầu nồi canh!”

“Tôi còn đang nghi ngờ có phải đầu óc của mấy người lãnh đạo Thịnh Thế hỏng hết rồi hay sao đó?”

“Tôi đang chờ xem hôm nay Thịnh Thế còn bôi vẽ ra được những gì nữa đây?”

……

Lục Cảnh Lễ liếc Trần Cánh một cái: “Tiếp sau đây sẽ là thời gian dành cho luật sư Trần của chúng tôi, xin mọi người hãy yên tĩnh.” Luật sư Trần?

Vừa nãy mọi người còn đang cảm thấy quái lạ là tại sao họp báo mà còn mời cả luật sư, nghe Lục Cảnh Lễ nói xong liền quay sang nhìn Trần Cánh.

Trần Cánh nhấp chuột trên màn hình laptop trước mắt, sau đó một giọng nói vang lên khắp hội trường.

"Không phải Ninh Tịch! Vốn dĩ không phải Ninh Tịch mua chuộc tôi! Người cho tôi tiền bảo tôi động tay trên thân kiếm là người khác! Nhưng tôi không biết đối phương là ai! Tôi nhận được một chiếc mail nặc danh, đối phương chỉ thị thông qua đó, hơn nữa còn trực tiếp chuyển khoản cho tôi 10 vạn NDT, nói xong việc rồi sẽ cho tôi thêm 10 vạn NDT nữa!"

Đoạn ghi âm kết thúc, sau ba giây im lặng toàn trường bắt đầu xì xào lên.

Lục Cảnh Lễ lạnh lùng nói: “Xin hãy giữ trật tự.”

Tiếp sau đó, màn hình lớn phía sau Trần Cánh sáng lên, trên đó là hai bức ảnh. Một bức thể hiện địa chỉ IP của tài khoản email nặc danh được phát đi từ chỗ ở của Ninh Tuyết Lạc, một bức khác là hình ảnh sau phá giải tài khoản nặc danh đó, chủ nhân tài khoản đó là Thôi Thải Tĩnh - trợ lý của Ninh Tuyết Lạc.

Tất cả mọi người đều ồ lên.

Nhưng mọi chuyện vẫn còn chưa hết.

Trần Cánh lại đẩy kết quả giám định vết thương và báo cáo điều trị của bác sĩ lên màn hình, chứng minh lúc đó Ninh Tịch thu tay lại rất kịp thời, dường như là vừa mới phát hiện được có vấn đề liền lập tức thu tay lại cho nên vết thương của Ninh Tuyết Lạc chỉ là vết thương ngoài da cực kì nhẹ, có thể xuất viện luôn trong ngày.

Nhưng, Ninh Tuyết Lạc lại nằm viện mấy ngày liền mà mỗi lần xuất hiện trước giới truyền thông đều luôn tỏ vẻ chịu thương rất nặng, mất máu quá nhiều, cơ thể suy nhược…

Sau khi đưa ra những chứng cớ đó, Trần Cánh lại đưa ra một đơn khiến nại, nói rằng bọn họ chính thức cáo buộc Ninh Tuyết Lạc tội danh phỉ báng vu hãm Ninh Tịch.
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
So với cái thói thích thừa nước đục thả câu của Lục Cảnh Lễ, Trần Cánh chỉ tốn có 3 phút để giải quyết tất cả mọi việc, hiệu suất cực kì nhanh chóng, liên tục dội hết quả bom này đến quả bom khác.

Lương Phi Tinh đột nhiên phát hiện ra mình chẳng có việc gì để làm cả, thế nên sờ sờ mũi nói một câu: "Được rồi, giờ là tiết mục đặt câu hỏi, mọi có vấn đề gì thì hỏi đi!"

Đám phóng viên: "….." --- Bọn họ hỏi.... hỏi cái khỉ gì bây giờ!!!!

Tình tiết của vở kịch này chuyển biến quá nhanh, ngoắt một cái đã thay đổi 180 độ, khiến bọn họ chẳng biết phải hỏi gì nữa!

Thực ra mới đầu bọn họ cũng nghĩ tới việc Trương Cường bị người khác mua chuộc để vu oan cho Ninh Tịch.

Nhưng lại không ngờ đến, người mua chuộc lại chính là Ninh Tuyết Lạc, tất cả đều do một tay Ninh Tuyết Lạc tự biên tự diễn, tất cả đều bị Ninh Tuyết Lạc đùa bỡn?

Bọn họ khó có thể chấp nhận được sự thật này nhưng chứng cớ lại sờ sờ ra trước mặt họ, dù có muốn chối bỏ cũng không thể chối bỏ được.

Một lúc lâu sau mới có một cánh tay rụt rè giơ lên.

Lương Phi Tinh gật đầu ý bảo anh ta có thể hỏi.

Phóng viên đó đứng dậy nhìn về phía Trần Cánh: “Xin hỏi vị luật sư này, các vị từ đâu mà có được những chứng cớ này, có hợp pháp không? Các vị làm thế nào để chứng minh tính chân thật của những chứng cứ này?”

Trần Cánh liếc vị phóng viên kia một cái: “Tôi có mặt ở đây đã đủ chứng minh tính chân thật của nó.”

“À….” Phóng viên nọ cứng họng, không có cách nào phản bác. Dù sao với quyền uy và sự chuyên nghiệp của Trần Cánh, anh ta hỏi vấn đề này quả đúng là tự rước lấy nhục…

“Ngoài ra cách chúng tôi có được chứng cứ là hoàn toàn hợp pháp, đây là những gì mà phía cảnh sát âm thầm điều tra cung cấp cho chúng tôi.” Trần Cánh dùng vẻ mặt chính công vô tư khiến cho người ta tin tưởng câu nói này của anh.

Tất cả phóng viên đều gật đầu, không có ai còn nghi ngờ về tính hợp pháp cũng như sư chân thực của chứng cớ nữa.

Ninh Tịch có chút lúng túng quấn quấn lấy ngọn tóc, thật đúng là khâm phục Trần đại trạng, cô ngồi chỉ nghe thôi mà còn thấy chột dạ nữa là. ---- Bói đâu ra mà hợp pháp chứ, khẩu cung là do cô nghiêm hình bức cung mà có, còn chứng cớ là do Lục Đình Kiêu hack được…. Chẳng trách lúc đầu cô nhìn thấy Trần Cánh lại cảm thấy quen quen như thể gặp ở đâu rồi, bây giờ thì đã biết tại sao rồi, cung cách làm việc của Trần Cánh và Lục Đình Kiêu vô cùng giống nhau.

Quả nhiên là vật họp theo loài, nồi nào úp vung nấy.

Đám phóng viên nhanh chóng lấy lại tỉnh táo sau cú shock vừa rồi tranh nhau đặt câu hỏi.

Phóng viên: “Tôi muốn hỏi tổng giám đốc Lục, tại sao ngài lại bỏ nhiều công sức và thời gian như thế để giúp Ninh Tịch, có phải giống như lời đồn, ngài và Ninh Tịch có mối quan hệ riêng tư đặc biệt nào đó đúng không?”

Lục Cảnh Lễ xoa xoa cằm, trong bụng nghĩ thầm đúng là có mối quan hệ đặc biệt --- Ninh Tịch chẳng phải là chị dâu của anh ta còn gì.

“Quan hệ giữa tôi và Ninh Tịch ấy à, có thể dùng một câu để miêu tả, Bá Nhạc và thiên lý mã1.”

1 Bá Nhạc và thiên lý mã: một điển tích về việc coi trọng người tài của người TQ xưa.

“Còn về phần tại sao chúng tôi lại bỏ nhiều công sức và thời gian ra như vậy, đương nhiêu là vì tôi tin tưởng vào ánh mắt nhìn người của bản thân, tin chắc cô ấy đáng để làm vậy, sau này Tinh Huy sẽ hối hận vì đã từ bỏ cô ấy…”
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Câu trả lời này của Lục Cảnh Lễ có thể nói là hoàn mĩ, không để người khác tìm ra chút sơ hở.

Phóng viên không moi được gì từ Lục Cảnh Lễ, cuối cùng cũng đành phải chuyển mục tiêu sang Ninh Tịch.

Phóng viên: “Ninh Tịch, theo như tôi được biết bình thường mối quan hệ của cô với Ninh Tuyết Lạc rất tốt, động cơ của cô ta khi làm chuyện này là gì? Giữa hai người từng có hiềm khích gì không?”

Ninh Tịch: “Vấn đề này hình như các anh hỏi sai người rồi thì phải.”

Phóng viên: “Theo như lời của nhân viên công tác ở nơi cô ở phản ánh lại thì đã mấy tháng nay cô không về đó nữa rồi, đối với chuyện này cô có giải thích gì không?”

Ninh Tịch: “Không sai, tôi muốn ở đâu là quyền tự do của tôi.”

Phóng viên: “Vậy trong khoảng thời gian này cô đang ở đâu, có thể tiết lộ một chút được không?”

Ninh Tịch: “Chỗ của bạn.”

Phóng viên: “Chuyện cô gia nhập Thịnh Thế, Giang Mục Dã có biết không? Nghe nói bình thường quan hệ của hai người ở đoàn làm phim rất tốt? Sự việc lần này có phải là có sự tham gia của anh ấy không?”

Ninh Tịch: “Biết. Tốt. Không”

Phóng viên: “….” --- Cái cô Ninh Tịch này cũng thật quá xảo quyệt, muốn moi được thông tin gì đó từ miệng cô ta đúng là không dễ chút nào…..

Các phóng viên bất lực chỉ đành bỏ qua những vấn đề quá nhạy cảm, hỏi sang vấn đề khác: “Lần này nhân hoạ đắc phúc mà có thể gia nhập Thịnh Thế, cô có cảm tưởng như thế nào?”

Ninh Tịch: “Nỗ lực làm việc, giúp boss kiếm thật nhiều tiền, báo đáp ơn tri ngộ của boss, chứng minh ngài ấy không hề nhìn nhầm người.”

Phóng viên tự động cho boss mà cô nhắc đến chính là Lục Cảnh Lễ, chỉ có Lục Cảnh Lễ biết rằng đó là một người khác!

Khụ khụ! Ông anh mình mà nghe được thì vui phải biết!

“Ok, buổi họp báo hôm nay đến đây thôi, mọi người còn có điều gì muốn hỏi sau này có thể hẹn riêng để phỏng vấn, tất cả mọi chuyện của Ninh Tịch từ nay về sau do quản lý của cô ấy - cô Lâm Chi Chi phụ trách.” Lương Phi Tinh đứng dậy tuyên bố kết thúc.

Tất cả phóng viên đều có vẻ vẫn chưa hết hứng thú, hôm qua cuộc họp báo của bên Tinh Huy kéo dài ba tiếng lận, khiển trách Ninh Tịch các kiểu nhưng Thịnh Thế chỉ cần nửa tiếng đồng hồ ngắn ngủi là giải quyết hết mọi vấn đề. Ai cao - ai thấp, nhìn một cái là biết ngay.

Lúc các phóng viên đang lục tục rời đi, Lục Cảnh Lễ đột nhiên lên tiếng: “Từ từ đã.”

Sao thế? Có cái gì hot nữa à?

Đám phóng viên kích động quay người lại.

Lục Cảnh Lễ tốt bụng nhắc nhở: “Các vị có quên gì không ấy nhỉ?”

Ố, quên cái gì cơ? --- Đám phóng viên quay ra nhìn nhau, không hiểu ý anh là gì.

Lục Cảnh Lễ tuy vẫn cười nhưng ánh mắt lại vô cùng lạnh lùng: “Ninh Tịch tự dưng bị các người nhục mạ mắng mỏ mấy ngày liền, gánh một đống những tội danh không đáng có, các người không muốn nói gì sao?”

Đám phóng viên nghe thế mặt đầy ngượng ngập tranh nhau nói xin lỗi với Ninh Tịch, đồng thời trong lòng cũng hận chết Ninh Tuyết Lạc.

Ninh Tịch ngạc nhiên nhướng mày, trong lòng nghĩ thầm cái tên cà chớn này lúc nghiêm túc cũng ra dáng phết.

Nhưng mà vừa mới vào hậu trường, Lục Cảnh Lễ lập tức quay về cái vẻ bát nháo thường ngày: “Tiểu Tịch Tịch, Tiểu Tịch Tịch yêu dấu... buổi tối chúng ta mở tiệc được không? Tôi mua thức ăn, rửa rau, rửa bát, còn cô chịu trách nhiệm nấu nướng, ok!”

“……” --- Cô xin được rút lại cái ý nghĩ vừa rồi, giờ cô chỉ muốn một cước đạp chết cái tên đầu đất này thôi…

Cái tên đầu đất này rốt cuộc có biết câu nói vừa rồi rất dễ khiến người khác hiểu lầm không?
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Lương Phi Tinh đang rót nước mà rót tràn ra ngoài từ lúc nào cũng không biết.

Cuối cùng thì ông cũng hiểu, chẳng trách đại Boss lại đích thân tới hỏi chuyện của Ninh Tịch hóa ra là vì có quan hệ như vậy với Lục Cảnh Lễ?

Ninh Tịch nhịn lại ý muốn tẩn cho Lục Cảnh Lễ một trận, cười gượng nói: "Nhị thiếu, tối nay chắc không được tôi có hẹn với bạn rồi, để hôm khác nhé!"

Nói rồi cô thản nhiên quay ra nhìn Lương Phi Tinh, Lâm Chi Chi và Trần Cánh mời mọc: "Tổng giám Lương, chị Lâm, luật sư Trần, khi nào mọi người rảnh thì nhớ cùng nhau tới dùng cơm nhé! Trước đây tôi từng nói tôi nấu ăn rất ngon thế là Nhị thiếu cứ luôn miệng bắt tôi nấu một bữa cơm cảm ơn cậu ấy, không thể cho một mình cậu ấy béo bở thế được! Hôm nay thật sự rất cảm ơn mọi người! Mọi người nhớ tới nhé!"

Nói rồi cô cúi gập người xuống.

Chỉ một câu nói đơn giản đã hóa giải toàn bộ sự mờ ám ban nãy.

Lâm Chi Chi gật đầu tán thưởng, năng lực giải quyết tình huống bất ngờ của cô gái này quả không tồi, đúng là một hạt giống tốt.

Còn về chuyện giữa cô và Lục Cảnh Lễ, mối quan hệ xem ra thì dễ khiến mọi người hiểu lầm nhưng rõ ràng giữa hai người không hề có kiểu không khí như giữa trai với gái, có lẽ chỉ là quan hệ bạn bè thân thiết thôi.

......

Tại Châu Giang Đế Cảnh, trong căn hộ của Ninh Tuyết Lạc.

Từ sáng sớm, Tô Diễn đã mua thuốc bổ tới thăm cô ta, sau khi hai người nói chuyện thân thiết một hồi Tô Diễn liền nhìn đồng hồ trên tay rồi mở tivi lên.

Trên màn hình, buổi họp báo của Thịnh Thế vừa mới bắt đầu, Lục Cảnh Lễ đang giới thiệu sự gia nhập của Ninh Tịch.

Ninh Tuyết Lạc không ngủ cả một đêm, trát cả mấy tầng phấn mới miễn cưỡng che đi được vòng mắt thâm quần, vốn định chờ lát nữa sẽ xem trực tiếp một mình nhưng không ngờ Tô Diễn lại tới.

Cô ta không đoán trước được lát nữa sẽ xảy ra chuyện gì nhưng tô ta biết cô ta tuyệt đối không thể cùng xem buổi họp báo này với Tô Diễn!

Ninh Tuyết Lạc ôm cánh tay Tô Diễn làm nũng: "Diễn, tivi chẳng có gì hay để xem cả? Chúng mình làm cái khác đi?"

Tô Diễn vỗ vỗ lên tay cô ta, mắt vẫn chăm chú nhìn màn hình tivi: "Tuyết Lạc, đừng làm ồn."

“Diễn, anh quan tâm tới chuyện của Ninh Tịch đến vậy sao?" Ninh Tịch trưng ra vẻ mặt không vui.

"Chẳng lẽ em không quan tâm à? Em không muốn biết Tiểu Tịch sẽ nói gì trong buổi họp báo?"

"Em..." Ninh Tuyết Lạc nghẹn lời: "Tất nhiên là em cũng quan tâm Tiểu Tịch rồi! Nhưng em không thích anh cứ dồn hết sự chú ý của mình vào chị ấy!"

"Được rồi, đừng như trẻ con thế, ngồi yên với anh một lúc." Lần này thái độ của Tô Diễn kiên quyết lạ thường.

Ninh Tuyết Lạc cắn răng, tiếp tục ngồi xem.

Lúc này, Lâm Chi Chi đang công bố thông tin sắp kết hôn cùng Lãnh Man Vân và ý định giải nghệ của cô ấy, tiếp đó, có phóng viên đứng dậy hỏi tại sao Thịnh Thế lại muốn kí hợp đồng với Ninh Tịch.

Ninh Tuyết Lạc thầm nghĩ làm loạn lên đi, mau làm loạn lên, tốt nhất nháo đến mức phải cụt hứng mà bỏ về ấy.

Ninh Tuyết Lạc cẩn thận quan sát từng phản ứng của Tô Diễn, phát hiện ánh mắt Tô Diễn từ đầu tới cuối chưa từng rời khỏi Ninh Tịch, dù cho cả quá trình Ninh Tịch vẫn chưa hề nói gì.

Trong lòng cô ta bỗng dâng lên cảm giác nguy hiểm chưa từng có, đúng lúc này, trên tivi truyền tới một tiếng nói quen thuộc...Là giọng của Trương Cường!!!

Tim Ninh Tuyết Lạc đập thình thịch, cô ta không ngừng tự an ủi bản thân dù Ninh Tịch có lấy được khẩu cung của Trương Cường thì nhiều nhất cũng chỉ chứng minh được sự trong sạch của nó, không có bất cứ ai biết chuyện này là do cô ta sắp đặt..

Nhưng sự việc phát sinh phía sau... đã vùi dập mọi hi vọng của cô ta.
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Điều khiển trên tay Ninh Tuyết Lạc rơi xuống dất, mặt cắt không còn giọt máu, vặn vẹo dữ tợn.

Kết quả xấu nhất trong dự liệu của cô ta cũng chỉ là Ninh Tịch có thể chứng minh được sự trong sạch của nó thôi nhưng thật không thể ngờ được, đối phương cư nhiên lại nắm được bằng chứng quan trọng như vậy.

Chẳng lẽ kẻ gửi mail nặc danh kia ăn hai đầu? Đầu tiên là bắt chẹt cô ta 800 vạn, sau đó lại đem bằng chứng bán cho Thịnh Thế?

Trên tivi, phóng viên đang hỏi Ninh Tịch: “… theo như tôi được biết bình thường mối quan hệ của cô với Ninh Tuyết Lạc rất tốt, động cơ của cô ta khi làm chuyện này là gì? Giữa hai người từng có hiềm khích gì không?”

Ngón tay Ninh Tuyết Lạc run lên, cô ta tắt vội tivi rồi ném điều khiển ra xa sau đó ôm chặt lấy Tô Diễn: "Diễn, anh nghe em giải thích..."

Tới khi cô ta ôm lấy Tô Diễn mới phát hiện ra cả người gã đang run lên, ngón tay đang siết lại kêu lên răng rắc, vẻ mặt dịu dàng hòa nhã thường ngày giờ đang khó coi đến cực điểm....

Cô ta chưa từng thấy gã đáng sợ như vậy bao giờ!

Ninh Tuyết Lạc hoảng sợ cực độ, nhịn không được ôm Tô Diễn càng chặt hơn, khẩn thiết giải thích: "Anh Diễn, không phải em... Thật sự không phải em... Em thật sự không biết gì hết...Em không biết tại sao Thái Tĩnh lại làm ra chuyện này! Chẳng lẽ là ghi hận em vì vài lần tính khí em không tốt mà trút giận lên đầu cô ta sao?"

Tô Diễn vẫn ngồi im để mặc cho cô ta ôm nhưng giọng điệu không còn chút ám áp nào: "Nếu Thôi Thái Tĩnh chỉ vì muốn hại em, tại sao cô ta lại còn bảo Trương Cường hại cả Ninh Tịch? Chuyện này có lợi gì cho cô ta?"

Vẻ mặt Ninh Tuyết Lạc cứng đờ, sao đó cô ta lập tức nói: "Chắc chắn là vì cô ta sợ bị phát hiện nên muốn tìm người chịu tội thay! Thường ngày cô ta luôn ở cạnh em biết Ninh Tịch có xích mích với em, nếu cô ta giá họa cho chị ấy thì em sẽ không nghi ngờ gì cả..."

"Kể cả có miễn cưỡng chấp nhận lí do này vậy chuyện vết thương của em thì sao?" Tô Diễn tiếp tục hỏi.

Lúc này Ninh Tuyết Lạc đã dần bình tĩnh trở lại, cô ta tỏ ra ấm ức giải thích: "Ngay từ đầu em đã bảo em không sao rồi nhưng tại ba mẹ lo cho em quá nên mới để em ở trong viện nghỉ ngơi vài ngày, anh cũng biết đấy, khoảng thời gian đó em thật sự vừa áp lực lại mệt mỏi, cơ thể vô cùng suy yếu, bọn họ sao có thể vu oan cho em như vậy chứ!"

Tô Diễn khiếp sợ, vẻ mặt chết lặng từng chút hiện lên sự thống khổ: "Tuyết Lạc... anh còn có thể tiếp tục tin em được

không?"

Ninh Tuyết Lạc khóc lóc khăng khăng kéo tay gã, dùng ánh mắt như nhìn vào niềm hi vọng cuối cùng của mình nhìn gã: "Diễn! Anh phải tin em! Anh tin em đi được không! Giờ, bên ngoài chắc chắn mọi người đều đang chỉ trích em, nghi ngờ em, nếu ngay đến cả anh cũng không tin em, em không biết có còn dũng khí để sống tiếp nữa không? Người ta không hiểu em, nghi ngờ em, em có thể mặc kệ nhưng chẳng lẽ anh cũng không hiểu em sao? Anh cảm thấy em sẽ làm ra chuyện như vậy với Ninh Tịch à? Diễn, em xin anh... em xin anh đấy... xin anh đừng vứt bỏ em..."

Tô Diễn thừ người ra, mãi không có phản ứng lại. Ninh Tuyết Lạc căng thẳng nhìn hắn.

Một lúc lâu sau, rốt cuộc Tô Diễn mới hít sâu một hơi từ từ đẩy tay cô ta ra, lảo đảo đứng dậy đi ra cửa.

Ninh Tuyết Lạc hốt hoảng bám theo: "Diễn, anh muốn đi đâu?"

"Đừng qua đây, để anh yên tĩnh một chút."

"Rầm" một tiếng, Tô Diễn nặng nề đóng cửa lại.

Trong phòng, Ninh Tuyết Lạc ngã bệt xuống đất, thừ người một lúc rồi vội vàng lấy điện thoại gọi cho Thường Lị...
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Tô Diễn lảo đảo chạy xuống lầu, lái xe lao ra con đường đông đúc…

Lúc này, trong đầu gã hiện lên hình ảnh lúc Ninh Tịch giúp Ninh Tuyết Lạc bịt miệng vết thương nhưng lại bị gã thô lỗ đẩy ra...

Rồi hình ảnh khi cô đối mặt với sự trách mắng của bác trai bác gái trong viện, rõ ràng trong ánh mắt cô tràn ngập sự thương tâm cùng khổ sở nhưng lại vẫn bướng bỉnh không chịu cúi đầu...

Cả những tin nhắn gã gửi cho cô nữa đều là những lời lẽ chỉ trích khiến cô phải đau lòng...

Sau khi sự việc phát sinh, gã ngay đến một giây còn không thèm suy nghĩ liền đứng về phía Ninh Tuyết Lạc không hề nghe cô giải thích lấy một lời.

Luôn miệng nói dù chia tay rồi cũng sẽ luôn coi cô như em gái ruột mà quan tâm, chăm sóc nhưng gã chỉ luôn làm ra những chuyện khiến cô thương tâm.

Tuyết Lạc có gã, có ba mẹ yêu thương, có công ty, có người hâm mộ...

Nhưng cô thì sao, bị cả thế giới này chỉ trích, chửi mắng…

Đến cuối cùng thì người đứng ra lấy lại thanh danh cho cô không phải là bọn họ - những người luôn giả dối tự xưng là quan tâm đến cô - mà là những người xa lạ không hề quen biết...

Xuyên qua cửa kính, gã thấy trên màn hình LED lớn của trung tâm thương mại, Ninh Tịch vẫn đang nghiêm tục trả lời từng câu từng chữ của phóng viên: “… nỗ lực làm việc, giúp boss kiếm thật nhiều tiền, báo đáp ơn tri ngộ của boss, chứng minh ngài ấy không hề nhìn nhầm người.”

Gã biết, đây không phải là một câu trả lời khuôn mẫu mà là những lời từ đáy lòng cô, với tính cách của cô chỉ cần người ta đối xử với cô tốt một chút cô liền hận không thể móc hết tim gan ra để báp đáp lại...

Gã luôn nghĩ rằng cô đã thay đổi, nhưng sự thật thì người đang thay đổi lại là gã.

Hình ảnh cô cô đơn bước khỏi cổng viện ngày hôm ấy liên tục lặp đi lặp lại trong đầu gã... Nghĩ tới bóng dáng gầy yếu bất lực ấy... tim hắn như bị đao cắt...

Buổi tối, tại quán bar VIVI.

Quy mô của quán bar này không lớn, lại nằm ở vị trí hẻo lánh nhưng lại rất phong cách, là do một tiền bối trong làng giải trí mở, rất đậm chất riêng tư, người trong giới thường tới đây tụ tập thả lỏng bản thân.

Lúc Ninh Tịch vào phòng tiếng, Giang Mục Dã cũng đã tới, đang gác chân ngồi trên sofa, trên bàn đã có vài chai rượu rỗng.

Ninh Tịch tháo khẩu trang và kính râm ra: "Này này này, không đợi tôi mà uống một mình thế à?"

Giang Mục Dã khinh bỉ “xì” một tiếng: "Chẳng phải bà đang cai rượu à? Đợi bà thì khác gì tôi tự uống một mình?"

Ninh Tịch nhún vai: "Được thôi, coi như tôi chưa nói, ông cứ uống tiếp đi! Gọi nước hoa quả cho tôi chưa?"

"Gọi cái rắm! Quán bar lấy đâu ra nước hoa quả!" Giang Mục Dã bực mình trừng mắt với cô.

Thế là, Ninh Tịch ấn chuông gọi phục vụ vào.

Một anh zai đẹp trai đi vào, mỉm cười hỏi: "Thưa cô, xin hỏi cô cần gì?"

Ninh Tịch nhét vào túi cậu ta một tờ tiền có giá trị lớn, nháy nháy mắt: "Cậu zai này có thể đi mua giúp chị 2 chai nước hoa quả được không?"

Cậu chàng ngẩn ra, hai má đỏ bừng sau đó cười nói: "Xin nguyện cống hiến sức lực vì cô."

Tròng mắt Giang Mục Dã như muốn rớt ra: "Ninh Tịch! Bà có thể dừng lại được không hả, đừng cứ thấy ai trông được được một cái là lại bắt đầu thả bả nữa!"

Ninh Tịch đưa chân ra đạp anh ta một phát: "Biến! Tôi thả bả lúc nào! Đầu óc ông đen tối nên thấy cái méo gì cũng đen tối thì có!"

Giang Mục Dã phủi bụi trên quần: "Đừng có đánh trống lảng nữa, nói chuyện chính đi!"

"Là tên nào đầu têu trước!" Ninh Tịch lườm Giang Mục Dã một cái, sau đó ngửa người ra sofa thở dài một hơi, sự mệt mỏi đã che giấu cả ngày giờ không kiềm nén nổi nữa…
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Giang Mục Dã thấy dáng vẻ này của cô, không được tự nhiên hỏi: "Sao lại mệt như vậy? Buổi họp báo chẳng phải rất thuận lợi sao?" --- Tất cả đã được người nào đó thu xếp thỏa đáng...

"Còn không phải do ông hại chắc! Phát mệt!" Ninh Tịch cáu kỉnh ngồi bật dậy quắc mắt nhìn anh ta: "Tôi hỏi này, ngày hôm đó... hôm đó Lục Đình Kiêu... thật sự... đã hôn tôi sao?"

Giang Mục Dã cạn sạch rượu: "Nếu tôi lừa bà, tôi sẽ đi đốt hết đống trang bị của tôi, từ đêm nay trở đi sẽ không bao giờ chơi game nữa!"

Ninh Tịch gật đầu: "Được, tôi tin ông." --- Thề thế này đủ độc rồi.

Giang Mục Dã rốt cuộc không nhịn được nữa mở miệng mắng: "Bà tự mình đếm xem tôi đã nhắc nhở bà bao nhiêu lần rồi mà bà có chịu nghe đâu! Chúng ta quen nhau bao lâu? Bà quen Lục Đình Kiêu bao lâu? Mà bà lại thà tin anh ta chứ cũng không chịu tin tôi là sao hả?"

Nhìn dáng vẻ bị tổn thương sâu sắc của Giang Mục Dã, Ninh Tịch thở dài nói: "Trên thực tế, từ lần đầu tiên tôi gặp Lục Đình Kiêu, anh ấy đã từng nói với tôi…"

"Nói gì?" Giang Mục Dã nheo mắt lại.

Ninh Tịch nhún vai: "Nói muốn lấy tôi."

"Phụt... khụ khụ khụ... bà nói gì cơ?" Giang Mục Dã ho sù sụ, suýt nữa thì bị sặc rượu chết.

Ninh Tịch vỗ mạnh lên lưng anh ta: "Khi ấy phản ứng của tôi còn kinh khủng hơn ông cơ!"

"Sau đó thì sao?" Giang Mục Dã vội vàng truy hỏi.

"Sau đó tất nhiên là tôi phải hỏi tại sao anh ấy lại muốn lấy tôi rồi!"

"Vậy anh ta nói sao?"

"Anh ấy nói vì tôi đã cứu Tiểu Bảo nên muốn lấy thân báo đáp!"

"Đệch mẹ! Thế bà trả lời thế nào?"

"Tôi nói tôi cứu Tiểu Bảo nhưng Tiểu Bảo cũng đã cứu tôi, coi như huề không cần báo đáp, sau đó đánh bài chuồn chứ sao!"

Giang Mục Dã đứng bật dậy, đi đi lại lại trong phòng: "Tôi thật muốn bóp chết bà, Lục Đình Kiêu ngay từ đầu đã có ý quấy rối bà, hơn nữa còn nói trắng ra như thế, vậy mà bà vẫn cứ đâm đầu vào là sao?"

Ninh Tịch cau mày: "Xin ông đấy, ông có cưỡng lại được một Tiểu Bảo đáng yêu dễ thương như vậy không? Hơn nữa, tôi vẫn luôn nghĩ rằng Lục Đình Kiêu vì Tiểu Bảo nên mới nói muốn lấy tôi đấy nhé? Sau đó tôi từ chối, anh ấy cũng không cưỡng ép tôi, thì ông bảo tôi còn làm gì được nữa?"

"Tại sao lại vì Tiểu Bảo! Giả dối! Còn bà nữa, đúng là lợn mà!" Giang Mục Dã cuối cùng cũng không lòng vòng nữa mà nói thẳng: "Tôi nói bà nghe này, anh hùng cứu mỹ nhân cũng phân ra loại này loại kia đấy nhé! Một là mỹ nữ chẳng có ý gì với anh hùng nhưng vì để đền ơn cứu mạng cô ta sẽ nguyện làm trâu làm ngựa cho anh ta. Hai là… Ninh Tiểu Tịch bà nói cho tôi biết, mỹ nữ sẽ nói như thế nào khi cô ta có ý với anh hùng?"

"Hửm..." Ninh Tịch xoa cằm: "Mỹ nữ sẽ nói, tiểu nữ nguyện lấy thân mình báo đáp?"

"SO, giờ thì bà đã hiểu ý của bốn chữ "lấy thân báo đáp" là gì chưa?! Chính là anh ta thích bà, để ý tới bà, có ý với bà đấy! Hiểu chưa?" Giang Mục Dã chỉ tiếc rèn sắt không thành thép mà gào vào tai cô.

Ninh Tịch ngoáy ngoáy tai: "Nói cũng có lý lắm..."

Giang Mục Dã: "Đấy chính là chân lý!"

Ninh Tịch vỗ mông đứng dậy ấn vai Giang Mục Dã ý bảo anh ta bình tĩnh ngồi xuống sofa sau đó mới chậm rãi nói: "Được, nếu ông đã hỏi tôi, tôi cũng hỏi ông một vấn đề!"

Giang Mục Dã cảnh giác nhìn cô: "Bà muốn hỏi gì?"

"Tôi hỏi ông, nếu ông bước vào một căn phòng thấy người ông thích bị trúng thuốc kích thích mặc đồ ngủ trong suốt nằm trên chiếc giường KINGSIZE rải đầy cánh hoa hồng, ông sẽ làm thế nào?"
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top