Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,388
Điểm cảm xúc
638
Điểm
113
Chương 2086: Cao tận trên trời
Lục Đình Kiêu dắt tay Ninh Tịch, mặc xác tất cả những ánh mắt đang dại ra của tất cả mọi người mà đi đến trước mặt Ninh lão gia tử.

Sau đó anh gọi một tiếng: “Ông nội.”

Ông nội!!!

Lục Đình Kiêu vừa gọi lão gia tử là gì cơ?

Nhìn thấy cậu cháu rể trước mặt, Lão gia tử cũng có chút vui mừng gật đầu: “Về rồi đấy à, ngồi đi!”

Ninh Diệu Hoa cuối cùng không thể nhịn nổi được nữa, bước đến trước mặt Ninh Trí Viễn: “Ba, chuyện… chuyện này là thế nào? Ba… ba quen với ngài Lục sao?”

Lão gia tử không vui nhìn đứa con trai trước mặt và đống thân thích đang há mồm trợn mắt xung quanh: “Ngạc nhiên thế làm cái gì, cháu rể của mình mà ta còn không quen hay sao?"

Cháu rể!!!

Tất cả mọi người trong phòng đều chấn kinh đến nỗi im bặt.

“Đúng là hai năm trước Tiểu Tịch với Đình Kiêu đã đi đăng ký kết hôn rồi.”

“Chuyện này làm sao có thể…” Ninh Diệu Hoa đã đờ đẫn ngây ra tại chỗ.

“Lúc Tiểu Tịch mới trở về nước, hai đứa nó đã bắt đầu qua lại với nhau rồi, tình cảm cũng vững chắc nên đương nhiên là phải kết hôn, chẳng qua vì nghề nghiệp của Tiểu Tịch nên hai đứa nó vẫn chưa công khai thôi.” Lão gia tử nói với giọng đương nhiên.

“Nhưng mà… ba, chuyện lớn thế này tại sao ba không nói với con!!!” Ninh Diệu Hoa sắp suy sụp đến nơi.

“Tao nói cho mày biết làm cái gì?” Lão gia tử hỏi ngược lại.

Ninh Diệu Hoa tí nữa thì bị nghẹn chết.

Nghe được đoạn đối thoại của Ninh Trí Viễn và Ninh Diệu Hoa, tất cả mọi người trong phòng bệnh đây ngây ra ngu ngơ cả lượt…

“Ôi… ôi trời ơi! Chồng của Ninh Tịch là Lục Đình Kiêu? Là thật hay giả vậy?”

“Lục Đình Kiêu đã gọi lão gia tử là ông nội rồi còn thật hay giả gì nữa!”

“Cô bạn gái trong truyền thuyết mà Lục Đình Kiêu công khai trước công chúng luôn được anh ta cưng chiều yêu thương hết mực… lại chính là Ninh Tịch!”

Nói đến đó tất cả mọi người đều quay ra nhìn nhau, ánh mắt của đám họ hàng nhà họ Ninh khi nhìn đám thân thích nhà họ Tô cũng trở nên kì lạ …

Ninh Tịch đã lấy chồng từ lâu rồi, lại còn gả vào nhà họ Lục, làm sao có thể quấn lấy Tô Diễn không buông cho được?

Đúng vào lúc này, một người đàn ông nhếch mép cười cười sải bước vào phòng, nói với giọng điệu thong dong: “Chậc, chị dâu tôi vừa mới nói rồi còn gì, tiêu chuẩn của chị tôi cao lắm đấy!”

Người vừa đến chính là em ruột của Lục Đình Kiêu - Lục Cảnh Lễ.

Tất cả mọi người lúc này nghe thấy câu đó của Lục Cảnh Lễ, ai nấy mặt mũi đều đen như đáy nồi.

Cho xin đi! Cái tiêu chuẩn này đâu chỉ gọi là cao không! Mà là cao lên tận trời luôn rồi ấy, được chưa?

Bọn họ vẫn còn nghĩ vừa rồi Ninh Tịch chỉ đang bốc phét, nào đâu biết được… người ta rõ ràng là còn đang khiêm tốn đấy.

Lúc này những kẻ có vẻ mặt dúm dó khó coi nhất chắc chắn là đám thân thích của nhà họ Tô, dù sao vừa nãy bọn họ cũng chính là người đã hùng hổ châm chọc Ninh Tịch bất chấp thủ đoạn nghĩ hết cách để được bước vào cửa nhà họ Tô. Đặc biệt là Trịnh Mẫn Quân, giờ đang nghẹn họng đến mặt mũi đỏ bừng, như thể vừa bị ai đó tát cho một cái, nửa chữ cũng không thốt ra nổi.

Lục Cảnh Lễ cười tươi như hoa, chạy đến chào hỏi lão gia tử trước đã, sau đó lăn đến bên cạnh Ninh Thu Đồng, miệng ngọt như mật nói: “Cô chính là người cô xinh đẹp mà chị dâu cháu hay nhắc đấy ạ! Cháu chào cô, cháu là Lục Cảnh Lễ ạ!"

Ninh Thu Đồng được khen rất vui vẻ: “Chào cháu, cám ơn các cháu đã chăm sóc cho Tiểu Tịch!”

Chuyện cũ của Ninh Tịch cô cũng biết được một ít, cũng dặn dò con bé rất nhiều lần là phải quan sát đối phương cho thật kỹ, nhưng thật không ngờ được, người đàn ông của Tiểu Tịch thế nhưng lại chính là Lục Đình Kiêu.
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,388
Điểm cảm xúc
638
Điểm
113
Chương 2087: Không xứng
Trong một góc, Tô Diễn ngây ra nhìn cảnh tượng đang diễn ra trước mặt.

Khoảnh khắc khi Lục Đình Kiêu đi đến trước mặt Ninh Tịch, cầm lấy tay cô, trong đầu gã ta liền biến thành một khoảng trắng trống rỗng. Gã ta nhìn chằm chằm vào hai người vô cùng xứng đôi đó, hoàn toàn đánh mất khả năng suy nghĩ của mình.

Còn về phần Ninh Tuyết Lạc đang nằm trên giường, thì chìm cả người vào cơn chết lặng.

Nhìn thấy Lục Đình Kiêu và Ninh Tịch thân mật nắm tay nhau, nhìn thấy chiếc nhẫn cưới trên cổ Ninh Tịch mà từ trước đến giờ cô ta chưa bao giờ chú ý đến; nhìn thấy Lục Đình Kiêu kiêu ngạo mà lễ phép hàn huyên với lão gia tử; nhìn thấy Lục Cảnh Lễ và Ninh Thu Đồng trò chuyện với nhau vui vẻ… thứ kịch độc gọi là đố kị điên cuồng nháy mắt đã gặm nhấm lục phủ ngũ tạng của cô ta…

Chuyện này làm sao có thể…

Chuyện này làm sao có thể như thế được!!!

Người mà Ninh Tịch lấy thế nhưng… thế nhưng lại là Lục Đình Kiêu!!!

Thế nhưng lại là Lục Đình Kiêu…

“Lục nhị thiếu, tôi… tôi là Ninh Diệu Hoa, là ba của Tiểu Tịch! Lần trước ngài đến đón Tiểu Tịch chúng ta đã gặp nhau rồi!”

Chắc là cảm thấy Lục Cảnh Lễ dễ nói chuyện hơn Lục Đình Kiêu nên Ninh Diệu Hoa vội vàng tận dụng triệt để mọi thứ để bắt chuyện làm quen.

Chết tiệt, thảo nào trong bữa tiệc mừng thọ lần trước Lục Cảnh Lễ lại đích thân đến đón Ninh Tịch.

Lúc đó ông ta vẫn luôn nghi ngờ rằng Ninh Tịch và Lục Cảnh Lễ có quan hệ gì đó với nhau, nào đâu ai ngờ được, không phải là Lục Cảnh Lễ mà là Lục Đình Kiêu!

Bây giờ ông ta không chỉ là hối hận đến mức bầm ruột đâu mà quả thật là hối đến mức muốn đập đầu vào tường luôn.

Ninh Thu Đồng nhìn về phía Ninh Diệu Hoa, cười lạnh một tiếng: “Hừ, suốt ngày coi “con sói vô ơn” thành bảo bối sống, thấy con nhóc đó được gả vào nhà họ Tô là đã cảm thấy nó giỏi lắm rồi, chỉ hận không thể suốt ngày treo ở mồm ấy để mà khoe cho thiên hạ biết. Làm sao? Bây giờ thấy Ninh Tịch lấy được tấm chồng tốt hơn thì lại hối hận à?”

Ninh Diệu Hoa bị vạch trần tâm tư thì mặt mũi trắng xanh lại: “Tôi hối hận cái gì, Tiểu Tịch có tấm chồng tốt như thế tôi đương nhiên là phải mừng thay cho nó chứ.”

Ninh Thu Đồng liền bật cười thành tiếng: “Ơ, thế không biết vừa nãy là ai vừa mới ngoạc mồm ra đòi báo cảnh sát ấy nhỉ, còn nói là cho dù bố của ông trời đến đây cũng vô dụng?”

Đúng lúc này, Trang Linh Ngọc đang ngồi một góc không thể nhịn nổi nữa: “Nó làm ra những chuyện độc ác như thế, chúng tôi làm vậy là sai à?”

Nói xong nhìn về phía Lục Đình Kiêu: “Lục tổng, cho dù nhà họ Lục các người có quyền có thế cũng không thể làm trái pháp luật được, chuyện Ninh Tịch hại chết hai mạng người là sự thật!”

“A…”

Cũng ngay lúc này, Ninh Tuyết Lạc đang ôm bụng nằm trên giường đột nhiên rên lên những tiếng đầy đau khổ.

Sự chú ý của mọi người lập tức chuyển sang cô ta, tất cả lại vây quanh lấy Ninh Tuyết Lạc.

“Tuyết Lạc con thế nào rồi?”

“Bụng con... bụng con đau quá…” Ninh Tuyết Lạc mặt cắt không còn giọt máu, hơi thở yếu ớt, cả người như đóa hoa héo rũ, khiến cho người ta đều đồng tình thương tiếc.

“Con trúng độc nặng quá, bác sỹ bảo sẽ hơi đau một chút, con chịu khó nha!”

“Ôi, đúng là gây nghiệp chướng mà…”

Nhìn thấy cái dáng vẻ này của Ninh Tuyết Lạc, ánh mắt của tất cả mọi người khi nhìn Ninh Tịch lại dần dần thay đổi.

Ninh Tịch bây giờ có một cuộc sống tốt như thế vậy mà còn hại Ninh Tuyết Lạc thành ra như thế này, bây giờ còn ỷ vào chồng mình là Lục Đình Kiêu mà dựa thế ức hiếp người ra, thật là quá đáng quá thể.

Trang Linh Ngọc vội đi đến trước giường bệnh, trên mặt tràn đầu lo lắng cùng đau lòng.

Nhân cơ hội này Trịnh Mẫn Quân đứng bên cạnh vội lên tiếng: “Lục tổng, sợ rằng ngài vẫn không biết đứa con gái này độc ác đến mức nào đâu, chỉ vì một mâu thuẫn nho nhỏ, không chỉ hại chết đứa bé trong bụng mẹ ruột mình mà còn hạ độc hãm hại cả cốt nhục của nhà họ Tô chúng tôi nữa! Loại người này sao xứng bước chân vào nhà họ Lục! Đúng là làm ô uế gia phong mà!”

Trên mặt Ninh Tuyết Lạc tràn đầy thê thảm tuyệt vọng nhưng mà ánh mắt ngấm ngầm nhìn chằm chằm về phía Ninh Tịch với sự độc địa vô cùng.

Được lắm… vừa hay… Ninh Tịch! Lần này tao cho mày mất hết, cho mày nếm thử mùi vị từ thiên đường rơi xuống địa ngục là như thế nào!

Ánh mắt trong trẻo lạnh lùng của Lục Đình Kiêu chẳng thèm bố thí lấy một cái cho đám người không ngừng khích bác bên cạnh, anh hơi cúi xuống, chăm chú nhìn vào cô vợ nhỏ đang đứng bên cạnh mình: “Đúng, đúng là không xứng.”

Trịnh Mẫn Quân cứ tưởng Lục Đình Kiêu nghe vào tai lời mình nói mà mừng thầm trong bụng, nhưng ngay sau đó lại nghe thấy Lục Đình Kiêu tiếp tục nói: “Tôi và nhà họ Lục không xứng với Tiểu Tịch.”

Tất cả mọi người: “…” Bị “hành” cho mù mắt rồi.

Lục Cảnh Lễ: “...” Tui biết ngay mà.
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,388
Điểm cảm xúc
638
Điểm
113
Chương 2088: Chơi cái gì mà kích thích vậy
Thấy thái độ của Lục Đình Kiêu như thế, vẻ mặt của Ninh Tuyết Lạc thoát cái đã thay đổi, cô ta siết chặt nắm đấm, ngay sau đó khi ngẩng đầu lên biểu cảm trên mặt đã biến thành bi thương vô cùng: “Lục tổng, tôi hiểu với quan hệ giữa anh và chị tôi đương nhiên là sẽ thiên vị chị ấy hơn.”

“Nhưng mà, tôi thật sự hy vọng anh có thể nhìn cho rõ người đang đứng bên cạnh mình, có lẽ chị ta căn bản không phải là như những gì anh nghĩ đâu!”

“Đúng là tôi có lỗi với chị ấy trước, cho dù chị ấy có làm gì với tôi đi chăng nữa tôi cũng chịu hết nhưng mà mẹ thì sao, mẹ đâu có lỗi gì đâu!”

“Tôi tuyệt đối không cho phép bất kỳ ai làm tổn thương đến gia đình của tôi, cho dù có là chị ấy đi chăng nữa thì cũng không thể! Lục tổng, nếu như anh không tin những gì tôi nói, anh có thể mời cảnh sát điều tra rõ ràng chân tướng! Đợi lúc anh đã biết tất cả sự thật rồi, tôi tin anh nhất định sẽ có một phán quyết công bằng!”

Hừ, Ninh Tịch, trên tay mày có hai mạng người đấy, tao muốn xem thử xem, vị trí Đệ nhất phu nhân của mày còn giữ được nữa không?

Những lời của Ninh Tuyết Lạc khiến tất cả mọi người ở đây đều âm thầm tán đồng, đồng thời cũng than thở cho sự hiếu thảo của Ninh Tuyết Lạc.

Lục Cảnh Lễ sờ cằm, chép miệng nghe cái “chậc”, có cảm giác được mở rộng tầm mắt đôi chút, anh đã từng gặp vô sỉ nhưng thực sự chưa thấy ai vô sỉ đến mức này. Chẳng trách không có quan hệ máu mủ gì mà lại có thể dỗ được hai ông bà già đần độn nhà họ Ninh thành ra được như thế này, thật đúng là kẻ vô sỉ thì vô địch nha.

Mà chuyện lần này của chị dâu e rằng có hơi khó giải quyết…

Ninh Tịch đưa mắt ngẩng lên nhìn vào mắt người đàn ông đứng bên cạnh mình, tiếp theo đây là chiến trường của em.

Chỉ cần một ánh mắt, Lục Đình Kiêu liền hiểu được suy nghĩ của cô, anh khẽ gật đầu.

Đối diện với ánh mắt đòi công bằng của mọi người, Ninh Tịch lại thoải mái như thể đang ở vườn hoa nhà mình, đôi mắt sáng ngời nhìn Ninh Tuyết Lạc đang nằm trên giường hiên ngang chính nghĩa đòi lại công bằng cho mẹ mình, cô thong thả lên tiếng: “Vừa hay, ở đây tôi cũng có một vài thứ muốn giao cho cảnh sát xem xét.”

Nghe Ninh Tịch nói thế, Ninh Tuyết Lạc nheo mắt lại nhưng rất nhanh chóng cô ta lại khôi phục lại vẻ không sợ sệt: “Chị có gì thì cứ việc nói thẳng, em nghĩ mọi người cũng rất muốn nghe chị giải thích.”

Hừ, giải thích, trong tình huống này cho dù là cô ta có giải thích cái gì thì cũng chỉ là “càng tô càng đen” mà thôi.

“Chỉ là phát hiện ra một vài thứ… rất hay ho thôi…” Ninh Tịch nhếch môi lên cười mà như không: “Không ngờ được, Ninh đại tiểu thư đây từ xưa đến nay luôn rất yểu điệu thục nữ thế mà lại thích chơi những thứ kích thích như xe máy phân khối lớn nhỉ?”

Ninh Tuyết Lạc nghe vậy, ánh mắt đột nhiên trở nên căng thẳng.

Ninh Tịch tiếp tục nói: “Trước đấy không lâu, tôi có quen một tay đua moto nổi tiếng đã về hưu. Hôm đó, khi nói chuyện với anh ta, vô tình nghe anh ta nhắc đến Ninh đại tiểu thư đây thế nhưng lại học lái xe moto với anh ta trong một khoảng thời gian rất dài?”

Ninh Tuyết Lạc nghe thế thì như thể đang nhắc đến chuyện gì đó đau lòng lắm, trên mặt cô ta tràn đầy đau khổ vuốt ve cái bụng của mình: “Những người mang thai, cho dù là khẩu vị hay sở thích cũng đều sẽ có những thay đổi rất kỳ quái thậm chí ngay đến chính họ cũng không hiểu rõ. Lúc đó, tôi vẫn đang nhàn rỗi ở nhà, đột nhiên nhìn thấy trên ti vi những người lái xe moto chắc sẽ rất oai, thế là chỉ thử xem thế nào mà thôi, không biết chị đột nhiên nhắc đến chuyện này là có ý gì?”

Ninh Tịch nghe thế cũng chỉ cười khẽ: “Hóa ra là vậy.”

Đối với lời giải thích của Ninh Tuyết Lạc, một vài phu nhân xung quanh đã từng mang thai gật đầu, đồng thời cũng không hiểu tại sao đang yên đang lành Ninh Tịch lại chuyển đề tài sang vấn đề không liên quan này làm gì.

Trang Linh Ngọc nhìn thấy dáng vẻ đau buồn của con gái lập tức nhíu mày, nhìn Ninh Tịch với vẻ rất không vui: “Ninh Tịch, mày đừng có đánh trống lảng để kéo dài thời gian!”
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,388
Điểm cảm xúc
638
Điểm
113
Chương 2089: Chuyện này tuyệt thế không thể nào
Ninh Tịch khẽ vuốt vuốt cái điện thoại trong tay: “Tôi chỉ có hơi tò mò mà thôi, không ngờ sở thích của phụ nữ có thai lại kì quái như thế, một cô gái dịu dàng hiền thục như Ninh Đại tiểu thư đây lại đột nhiên thích moto phân khối lớn thì thôi không nói… nhưng trong tình trạng mang thai, nửa đêm canh ba một mình lái xe đi dạo tới nơi hoang vắng xa xôi thì sao đây…”

Vẻ mặt bình tĩnh của Ninh Tuyết Lạc rốt cuộc cũng bị nứt ra, gương mặt cô ta dúm dó lại, nhưng chỉ trong nháy mắt liền khôi phục lại vẻ buồn bã hoàng loạn một cách hoàn mỹ: “Chị, em không hiểu chị đang nói gì hết, em chẳng qua chỉ là tò mò thôi mà, cho nên mới học hỏi với những người chuyên nghiệp, thử xem cho đỡ ham thôi, làm sao có thể tự mình lái xe, lại còn nửa đêm đi ra ngoài nữa chứ…”

Ninh Tuyết Lạc trong bụng cười lạnh, hừ, Ninh Tịch, mày muốn vạch trần tao sao? Mày nghĩ tao ngu quá rồi đấy!

Trang Linh Ngọc thấy Ninh Tịch càng ăn nói càng chẳng ra làm sao, vẻ mặt bà ta lại càng khó chịu: “Ninh Tịch, mày ăn nói linh tinh vớ vẩn như thế rốt cuộc là muốn nói cái gì hả? Cho dù Tuyết Lạc có nửa đêm lái xe ra ngoài thì cũng chẳng liên quan gì đến mày!”

Ninh Tịch nhún vai, thờ ơ lên tiếng: “Đương nhiên là chẳng liên quan gì đến tôi hết, dù sao… đứa bé mà cô ta đâm chết… cũng đâu phải là con của tôi.”

Khoảnh khắc Ninh Tịch vừa dứt lời, căn phòng đang rộn lên những tiếng xì xào đột nhiên im lặng như hến, biểu cảm của Trang Linh Ngọc cũng sững ra.

“Anh yêu, anh tắt đèn hộ em với.”

Lục Đình Kiêu vươn tay ra, căn phòng lập tức chìm vào trong bóng tối.

Ngay sau đó, Ninh Tịch ấn nhẹ vài cái trên màn hình điện thoại, trên bức tường trắng rộng rãi đằng sau lưng, đột nhiên xuất hiện một đoạn video.

Đoạn video này không có tiếng, chắc là vào buổi tối cho nên ánh sáng rất mơ hồ.

Cảnh tượng trong video đang ở trong trạng thái tĩnh lặng khoảng ba giây đồng hồ, sau đó một chiếc xe moto màu đen xuất hiện.

Lúc nhìn thấy chiếc xe moto đó, đồng tử trong mắt Trang Linh Ngọc tụ lại: “Chiếc xe đó… chính là… chính là chiếc xe đã đâm tôi… chính là nó!!!”

Tuy rằng lúc đó chỉ xảy ra trong nháy mắt, nhưng bà ta tuyệt đối không quên được hình dáng của cái xe đó.

Nghe thấy câu đó của Trang Linh Ngọc, tất cả mọi người lập tức nhìn chằm chằm vào hình ảnh tường với thái độ hoài nghi.

Cảnh tượng trong đoạn video hình như là một bãi xử lý xe cũ đã bị bỏ hoang, chủ nhân của chiếc xe máy đó đầu tiên là cởi toàn bộ quần áo đang mặc bên ngoài ra, ngay đến găng tay và mũ bảo hiểm cũng cởi hết sau đó đẩy xe xuống đất, xách can dầu bên cạnh tưới lên, bật cái bật lửa trong tay lên ném vào chỗ cái xe…

“Bùm” một tiếng, tất cả mọi thứ đều bị ngọn lửa nuốt trọn.

Cùng lúc đó, những ngọn lửa bập bùng trong bóng tối thoáng chiếu sáng lên chủ nhân của gương mặt ấy…

Đó thế nhưng không phải là đàn ông... mà là một gương mặt của một cô gái yếu đuối dịu dàng.

Đó… đó là Ninh Tuyết Lạc!!

Khoảnh khắc nhìn thấy rõ gương mặt ấy, tất cả mọi người trong phòng bệnh đều kinh ngạc đến ngây người, ánh mắt mỗi một người đều quay sang nhìn Ninh Tuyết Lạc đang nằm trên giường với vẻ không thể tin nổi.

Trang Linh Ngọc lại càng há hốc mồm, nhìn chằm chằm vào đoạn video, vẫn không cách nào tin được.

“Chuyện… chuyện này là như thế nào… người này làm sao có thể là Tuyết Lạc được!”

“Nhưng gương mặt đó là Ninh Tuyết Lạc không sai được đâu! Vừa nãy lúc lửa hắt lên nhìn rất rõ mà! Cô ta cởi đồ mặc ở ngoài ra còn nhìn rõ cái bụng to kia kìa!”

“Không thể nào… không thể thế được! Điều này tuyệt này là không thể được!”



Khoảnh khắc đoạn video trên tường xuất hiện bóng dáng quen thuộc, vẻ mặt của Ninh Tuyết Lạc đã không còn chút máu. Chỉ trong có vài phút ngắn ngủi, cô ta quả thật như thể vừa dạo qua một vòng địa ngục, khi gương mặt của cô ta được ánh lửa chiếu sáng, xuất hiện trước mặt mọi người, cô ta cứ như thể bị hồn phi phách tán.
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,388
Điểm cảm xúc
638
Điểm
113
Chương 2090: Rốt cuộc vấn đề ở đâu
Trong đường hô hấp của Ninh Tuyết Lạc như thể có một ngọn lửa đang bốc cháy, giọng nói cô ta khàn đi, hốt hoảng lên tiếng: “Là giả! Đoạn video này là giả! Ninh Tịch! Tại sao chị lại làm ra những thứ bẩn thỉu này để đổ tội cho tôi! Tôi làm sao có thể hại đứa bé của mẹ cơ chứ!”

Ninh Tịch hoàn toàn không phản bác mà ngược lại còn gật đầu nói: “Đúng, đoạn video này là tôi làm giả đấy, không chỉ có video là giả đâu, tôi còn làm giả dấu vân tay và vết máu nữa cơ, Ninh đại tiểu thư cô muốn xem không?”

Sắc mặt Ninh Tuyết Lạc trắng bệch.

Còn có cả vân tay và vết máu!

Nếu như có vân tay và vết máu thì cô ta dù có một trăm cái miệng cũng không thể ngụy biện được.

Nhưng mà điều này tuyệt đối không thể.

Cô ta đã hủy tất cả các dấu vết đi rồi cơ mà, nó lấy đâu ra được những thứ đó!

Nhưng mà… nhưng mà ngay đến cả đoạn video từ camera giám sát nó cũng có được kìa!

Mà trước đó rõ ràng là cô ta đã xác nhận đi xác nhận lại, khu vực đó tuyệt đối không có bất kỳ một cái camera giám sát nào cả.

Rốt cuộc là vấn đề ở đâu?

Lục Đình Kiêu…

Chẳng lẽ là Lục Đình Kiêu giúp nó.

“Anh yêu, đưa thứ đó cho em nào.” Ninh Tịch nghiêng đầu sang dịu dàng nói với Lục Đình Kiêu, sau đó liếc xéo đứa con gái đang dần dần suy sụp trên giường với ánh mắt tràn đầy châm chọc và trào phúng.

Lục Đình Kiêu gật đầu, sau đó đưa một tập hồ sơ trong túi màu nâu cho Ninh Tịch.

Cả người Ninh Tuyết Lạc run lên bần bật, ánh mắt của Ninh Tịch nhìn cô ta lúc này đối với cô ta mà nói chẳng khác gì con ác quỷ đang đòi mạng…

Cô ta nhìn chằm chằm vào tập hồ sơ trong tay Ninh Tịch, hô hấp càng lúc càng dồn dập, quả nhiên, quả nhiên là Lục Đình Kiêu!!!

Đúng vào cái lúc Ninh Tịch chuẩn bị lấy những thứ từ trong túi ra, Ninh Tuyết Lạc nhìn vẻ khinh miệt của Ninh Tịch, nhìn ánh mắt lạnh lùng của Lục Đình Kiêu, cuối cùng tia hy vọng duy nhất trong lòng cũng không còn nữa, cô ta nhắm mắt lại hét ầm lên: “Là tao, là tao đã đâm bà ta! Là tao đã đâm chết đứa bé trong bụng bà ta! Là tao làm đấy thì làm sao!!!”

Giọng nói đó the thé chói tai, khiến người nghe cảm thấy khó chịu.

Cả cái phòng bệnh đều im lặng như tờ, chỉ còn tiếng thở dốc dồn dập của Ninh Tuyết Lạc - đầu bù tóc rối, vẻ mặt nanh ác như một con quỷ dữ.

Cánh môi của Trang Linh Ngọc run rẩy, hai mắt trợn trắng mà ngất đi, được Ninh Diệu Hoa đỡ lấy bấm huyệt nhân trung cuối cùng mới dần dần tỉnh lại, vẻ mặt trắng bệch run rẩy nói: “Tuyết Lạc… con đang nói cái gì thế… con đừng dọa mẹ mà… con vừa mới nói đùa thôi đúng không…”

Tiếng cười của Ninh Tuyết Lạc khiến cho người khác rởn da gà: “Ha ha…ha ha… mẹ à… Ninh phu nhân à… bà biến thành mẹ của tôi lúc nào thế? Không phải bà là mẹ của đứa con trong bụng bà hay sao?”

Trang Linh Ngọc chưa bao giờ thấy biểu cảm lạ lùng đáng sợ như thế của Ninh Tuyết Lạc, bà ta kích động nói: “Tuyết Lạc, rốt cuộc con đang nói cái gì thế, mẹ đương nhiên là mẹ của con rồi! Con nói cho mẹ biết những chuyện đó không phải con làm đi! Không phải là do con làm đúng không!”

Lúc này vẻ yếu đuối trên mặt Ninh Tuyết Lạc hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự lạnh lùng oán độc, đó là sự điên cuồng khi bị dồn vào đường cùng không cần bất cứ cái gì nữa: “Là tôi, đương nhiên là tôi làm! Bởi vì tôi hận bà! Hận từng người trong nhà họ Ninh các người! Tôi mới là Đại tiểu thư của nhà họ Ninh, từ khi tôi sinh ra chính là Đại tiểu thư nhà họ Ninh! Tất cả mọi thứ của nhà họ Ninh đều là của tôi! Tại sao các người lại đi đón con gà rừng đó về?”

“Khó khăn lắm mới đuổi được con gà rừng ấy đi thế mà các người lại làm ra một đứa con trai để tranh giành tài sản với tôi, nó còn chưa ra đời đã bắt đầu nông nóng sốt ruột cướp đi quyền lợi trong tay tôi rồi! Dựa vào đâu hả???”

“Nếu như không phải là tôi tóm được Tô Diễn thì nhà họ Ninh các người có thể có được như ngày hôm nay? Bây giờ có con trai rồi lại muốn đá tôi đi! Hai vị tính toán cũng giỏi lắm! Coi tôi như đứa ngu thật sao?”
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,388
Điểm cảm xúc
638
Điểm
113
Chương 2091: Quá đáng sợ
Trang Linh Ngọc không thể tin nổi vào tai mình, Ninh Diệu Hoa cũng sợ tới ngây người, họ không thể tin được người con gái đang ở trước mắt mình chính là Ninh Tuyết Lạc, là đứa con gái luôn ngoan ngoãn, ngây thơ, tốt bụng trong mắt họ...

Hai ông bà không thể tin nổi, không ngờ từ trước đến giờ cô ta lại ôm những suy nghĩ này trong lòng!

"Trời... trời ạ!" Không một ai có thể ngờ được mọi chuyện lại xoay chuyển kinh người thế này, ai nấy đều ngớ hết cả ra.

Con của Trang Linh Ngọc không phải do Ninh Tịch thuê người đâm, mà lại bị chính cô con gái luôn hiếu thảo này hại sao.

Không chỉ vậy, cô ta còn tự lái xe tông vào người mẹ đã vất vả nuôi cô ta khôn lớn mấy chục năm, yêu thương cô ta như con gái ruột của mình nữa.

Rõ ràng, cô ta chẳng qua cũng chỉ là con gái của một phụ nữ nông thôn nghèo hèn, vì bị bế nhầm nên mới được hưởng bao nhiêu năm vinh hoa phú quý như vậy. Chứ tất cả những thứ này vốn dĩ đâu phải là của cô ta, nếu không có Ninh gia, cô ta cũng chỉ là một đứa con gái nông thôn ở vùng núi hẻo lánh mà thôi.

Nhưng, cô ta lại coi tất cả ơn huệ của Ninh gia đối với cô ta là lẽ tất nhiên, còn cho rằng mọi thứ của nhà họ Ninh đáng ra đều là của cô ta cả nữa chứ.

Chỉ vì Trang Linh Ngọc mang thai con trai, cô ta sợ có khả năng sẽ tranh giành gia sản với mình, mà không ngần ngại đâm chết đứa con trong bụng Trang Linh Ngọc...

Đáng sợ hơn là, từ đầu tới cuối cô ta lại luôn đóng vai người bị hại, đổ tất cả trách nhiệm, tội lỗi lên Ninh Tịch...

Nghĩ tới đây, mọi người đều sợ đến nỗi lạnh hết cả người...

Họ không ngờ người con gái này lại lừa tất cả mọi người như thế, rốt cuộc cô ta nguy hiểm đến thế nào chứ…

Thật đáng sợ!

Ninh Diệu Hoa chết sững, ông ta bị cái logic hoang đường này của Ninh Tuyết Lạc làm cho tức đến mức không nói lên lời: "Súc sinh! Ninh gia nuôi dưỡng mày hơn hai mươi năm nay, không cầu mày cảm ơn thì thôi vậy mà mày lại luôn có những suy nghĩ ích kỉ, ác độc như thế à!"

Ninh Tuyết Lạc cười gằn như thể cô ta nghe thấy một chuyện gì đó rất nực cười, "Hơ hơ, cảm ơn, tôi có gì mà phải cảm ơn, tất cả mọi thứ hôm nay tôi có được đều dựa vào bản lĩnh của chính mình! Còn Ninh Tịch, cô ta có cái quái gì! Chẳng qua cũng chỉ là mang dòng máu của Ninh gia mà thôi, dựa vào cái gì cô ta chẳng phải làm gì mà cái lão già không chịu chết kia vẫn cho cô ta 10% cổ phần, còn tôi ngay đến 1% cũng chẳng có hả!"

Ninh Diệu Hoa quát lên: "Nhưng tao đã đưa hết cổ phần trong tay tao cho mày rồi, giờ mày có những 20% rồi mà vẫn còn chưa thấy thỏa mãn sao!"

Ninh Tuyết Lạc tỏ ra trào phùng: "Chủ tịch Ninh à, ông đừng có nói dễ nghe như thế, ông trao cổ phần cho tôi còn chẳng phải vì muốn liên hôn với Tô gia sao, ông có dám nói, ông có con trai rồi thì những cổ phần này vẫn sẽ là của tôi không?"

"Vậy nên mày có thể giết cả đứa em trong bụng mẹ mày như thế!!!" Vành mắt Ninh Diệu Hoa như muốn rách ra.

Trong mắt Ninh Tuyết Lạc vẫn chẳng có lấy một tia hối lỗi, cô ta đáp trả: "Các người bất nhân, đừng trách tôi bất nghĩa! Đứa trẻ này vốn dĩ là phải chết!”

...

Ninh Tịch đứng bên cạnh, chỉ khoanh tay lẳng lặng nhìn một nhà ba người kia vạch mặt nhau.

Tới lúc này cô mới ngắt lời: "Thật xin lỗi nhưng cho tôi được ngắt lời các vị một chút, xin hỏi Ninh đại tiểu thư, người này thật sự là do cô đâm à?"

Ánh mắt âm trầm của Ninh Tuyết Lạc bắn về phía Ninh Tịch: "Ninh Tịch, mày bớt vờ vịt đi cho tao!"

Ninh Tịch tỏ ra vô tội: "Nhưng đoạn phim kia là tôi ngụy tạo, đoạn đường cô hủy thi diệt tích căn bản không có camera theo dõi, chẳng lẽ cô không biết à? Còn đây chỉ là một đoạn phim tôi nhờ chuyên viên hiệu ứng của Biệt Đội Điệp Viên Perak giúp tôi mô phỏng lại hiện trường thôi, trông thô lắm, không ngờ thế mà cô cũng tin... À phải rồi, còn dấu vân tay và vết máu..."

Ninh Tịch nhìn qua Lục Đình Kiêu.

Lục Đình Kiêu mở tập hồ sơ lấy ra một đống... ảnh về các kiểu lễ đường tổ chức hôn lễ... chứ không phải là bằng chứng...
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,388
Điểm cảm xúc
638
Điểm
113
Chương 2092: Vẫn chưa kết thúc
"Ninh Tịch! Ninh Tịch! Tao phải giết mày! Tao phải giết màyyyyy!!!"

Ninh Tuyết Lạc dại ra rồi điên loạn gào lên, cái lúc sắp trông thấy đống chứng cứ lúc nãy cũng không thấy cô ta kích động hay điên cuồng như lúc này.

Từ hồi liên tục thất thủ bên phía Solomon, cô ta không dám tin tưởng bất cứ ai nữa, cũng không yên tâm thuê sát thủ trong nước, sợ lỡ đối phương trở mặt bị Ninh Tịch mua chuộc thì hậu quả sẽ rất khó lường trước được.

Chính vì thế lần này cô ta mới quyết định sẽ tự mình ra tay.

Dù sao cũng là lần đầu làm chuyện này, chung quy vẫn có chút hoảng loạn, lúc tới chỗ kia xử lí đống quần áo và xe, trong lòng cô ta cũng hoảng sợ lắm, làm gì mà nhớ được chi tiết lúc đó. Hơn nữa, đoạn phim mô phỏng kia của Ninh Tịch vốn trông rất thật, sau khi trông thấy cảnh tượng quen thuộc kia, cô ta lập tức tin luôn.

Còn về dấu vân tay và vết máu, nếu là Ninh Tịch đưa ra cô ta chắc chắn sẽ nghi ngờ... nhưng đằng này lại là Lục Đình Kiêu.

Là Lục Đình Kiêu chính tay đưa cho Ninh Tịch.

Với thế lực của Lục Đình Kiêu, dù là chuyện không thể cũng hoàn toàn có thể xảy ra.

Vậy nên cô ta mới tin ngay như thế!

Nhưng không ngờ... từ đầu tới cuối cô ta lại rơi vào bẫy của Ninh Tịch!

Hóa ra từ đầu tới giờ cô ta đều bị Ninh Tịch lừa gạt, đoạn phim là giả, vân tay và mẫu máu cũng là giả!

Con khốn nạn! Đồ khốn nạn!!!

Ninh Tịch nhìn Ninh Tuyết Lạc đang không ngưng gào thét, cô thấy thật bất lực: "Tôi đã nói là giả rồi, tại cô không tin đấy chứ."

Lục Cảnh Lễ đứng bên cạnh nhìn Ninh Tuyết Lạc đang tức điên lên, cũng chỉ xem đến thế thôi.

Thật là tàn nhẫn, vừa mới nhập vai một cái là lật ngược tình thế! Đây đúng là một bộ phim lớn! Đã thế còn không quên cho chó ăn… bằng cái đống ảnh lễ đường kia nữa chứ…

Nhưng tất cả những chuyện này vẫn chưa kết thúc.

"Tuy mấy cái này là ngụy tạo nhưng có một thứ vẫn là thật." Ninh Tịch nói rồi ngón tay khẽ bấm điện thoại, trên tường chiếu lên một tờ giấy A4.

Nhìn kỹ thì có thể thấy đây chính là giấy chứng nhận thân thân.

Giấy giám định cho thấy đứa con trong bụng Ninh Tuyết Lạc căn bản không hề có quan hệ huyết thống gì với Tô Diễn cả.

"Đây... đây là giấy giám định thân nhân!"

"Hình như là giám định quan hệ giữa đứa con trong bụng Tuyết Lạc và Tô Diễn!"

"Trời ạ! Con của Tuyết Lạc không phải là của Tô Diễn à?"

Nháy mắt, cả phòng bệnh ồ cả lên.

Ninh Tịch đánh mắt về phía Ninh Tuyết Lạc: "Có câu nói, hổ dữ không ăn thịt con, huống hồ, chắc Ninh đại tiểu thư cũng rất rõ, đứa bé này đối với cô quan trọng như thế nào. Thế nên tôi cảm thấy rất kì lạ không biết tại sao cô lại không dùng cách giết con mình rồi giá họa cho tôi."

Ninh Tịch hơi ngừng lại, sau đó cô nói tiếp: "Tôi nghĩ tới nghĩ lui, cũng chỉ nghĩ được một khả năng đó là... đứa trẻ này căn bản không thể giữ lại được. Vậy vì lí do gì mà không thể giữ lại đứa bé này? Đây là vấn đề đáng để suy ngẫm đấy cô Ninh ạ, cô nói phải không?"

Tuy chỉ có khoảng thời gian hai ngày ngắn ngủi nhưng cô lại làm được rất nhiều việc.

Cô đã phái người đi tra camera giám sát đoạn đường Trang Linh Ngọc bị đâm, truy lùng chiếc xe moto kia, còn tra cả hành tung hai tháng nay của Ninh Tuyết Lạc nữa.

Sau đó, cô đích thân tới gặp tay đua xe kia, rồi lại tới tìm chuyên viên hiệu ứng của Biệt Đội Điệp Viên Perak, nhờ người đó giúp cô...

Ngoài ra, cô còn sai người lén lấy mẫu tóc của Tô Diễn để làm giám định với mẫu máu của bào thai kia nữa.

Kết quả giám định nửa tiếng trước mới gửi tới mail của cô, tất cả đúng như cô dự liệu, con của Ninh Tuyết Lạc quả nhiên không phải là của Tô Diễn.
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.

Bạn nên xem

Top