Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,297
Điểm cảm xúc
604
Điểm
113
Chương 2079: Diễn xuất
Nhân viên của Tắc Linh biết Ninh Tuyết Lạc mang thai cho nên không dám đụng mạnh vào cô ta, kết quả lại thành cứ thế để cô ta xông vào.

Một nhân viên lễ tân hoảng quá nên bất đắc dĩ gọi điện cho Ninh Tịch: "Ninh tổng, cô Ninh Tuyết Lạc đột nhiên xông đến tìm cô! Cô ta không có hẹn trước nên chúng tôi ngăn lại! Nhưng cô ta quá kích động, cứ nói mấy lời khó hiểu mà thừa dịp chúng tôi không chú ý xông lên!"

Đầu bên kia trầm mặc chốc lát rồi sau đó mới vang lên tiếng nói của Ninh Tịch: "Cô ta nói gì?"

Nhân viên lễ tân nghe thế thì có chút chần chừ, hồi lâu sau mới mở miệng nói: "Cô ta nói... nói chuyện giữa hai người nên kết thúc, còn chất vấn cô sao lại ra tay với mẹ... nói cô ngay cả đứa bé vô tội cũng không tha... Ninh tổng, thật xin lỗi vì để cho cô ta đứng trước công ty nói nhăng nói cuội! Nhưng cô ta đang có bầu, chúng tôi sợ xảy ra chuyện nên cũng không dám cứng rắn cản lại..."

"Tôi biết rồi, mọi người cứ làm việc của mình đi."

"Vâng, Ninh tổng."

Sau sự hỗn loạn trong chốc lát, công ty lại tạm thời khôi phục lại như thường.

Trong phòng làm việc, Ninh Tịch cúp máy xuống.

Ninh Tuyết Lạc đột nhiên chạy tới công ty tìm cô, lại còn làm loạn lên như thế làm gì?

Đây cũng không phải tác phong của cô ta...

Ra tay với mẹ?

Đứa trẻ vô tội cũng không tha...

Trước đây cô có nghe tin Trang Linh Ngọc mang thai, Ninh Tuyết Lạc nói thế này tức là đứa trẻ của Trang Linh Ngọc đã không còn?

Ngoài cửa truyền đến tiếng ồn ào, sau đó cửa phòng làm việc bị người ta đẩy ra.

Mấy bảo vệ khó xử đứng sau lưng Ninh Tuyết Lạc: "Bà chủ, cô ta..."

"Không sao, mọi người cứ về vị trí đi."

"Vâng!" Những nhân viên bảo vệ thở phào nhẹ nhõm, nhận lệnh rời đi.

Trong lúc nhất thời, cả phòng làm việc lớn như vậy chỉ còn lại hai người.

Đầu tóc Ninh Tuyết Lạc rối bù, trang điểm cũng nhòe nhoẹt, nhìn qua đúng là rất chật vật, Ninh Tuyết Lạc vừa thấy Ninh Tịch đã quỳ xuống: "Chị, coi như em cầu xin chị, bất kể chị hận em cỡ nào thì cứ ra tay với em đi, đừng làm tổn thương những người khác..."

Khóe miệng Ninh Tịch khẽ giật, cảm thấy Oscar đã nợ Ninh Tuyết Lạc này một tượng vàng rồi.

Bộ dạng vì mẹ bị sảy thai mà đau lòng tự trách đến không muốn sống thế này, chắc chắn không ai hoài nghi cô ta là một đứa con có hiếu.

"Được rồi, ở đây không có người khác, không cần chứng tỏ khả năng diễn xuất của cô với tôi."

Ninh Tịch vừa dứt lời, vẻ giận dữ trên mặt Ninh Tuyết Lạc đột nhiên biến mất thay vào đó là một nụ cười quỷ dị.

Cô ta chậm rãi đứng lên, rồi thảnh thơi sửa lại tóc mai có hơi chút lộn xộn của mình rồi cười khẽ: "Ninh tổng, bây giờ muốn gặp cô thật không dễ dàng."

"Ninh đại tiểu thư có gì muốn làm sao?"

Nghe cái danh "Ninh đại tiểu thư" đầy giễu cợt này từ miệng Ninh Tịch thì rõ ràng da mặt Ninh Tuyết Lạc căng cứng lại một cái.

"Ha, đương nhiên là tới xem Ninh tổng bây giờ có bao nhiêu đắc ý!" Sự âm trầm trong mắt Ninh Tuyết Lạc giống như một vòng xoáy điên cuồng: "Ninh Tịch, mày bây giờ rất đắc ý sao? Ép tao ra khỏi giới giải trí, để mọi người ai ai cũng biết tao là một con nhà quê, rồi lại đem chuyện Tô Diễn muốn ly hôn với tao vì mày cho cả thiên hạ đều biết! Bây giờ ngay cả History một tay tao lập nên cũng hủy trong tay mày! Hôm nay thanh danh của tao hỏng hết, mặt mũi cũng mất sạch! Bây giờ tao chẳng có cái gì, mày thấy thế nên rất vui vẻ, rất đắc ý đúng không?"

Cái mà cô ta còn lại bây giờ chỉ có duy nhất cái vị trí Tô thiếu phu nhân này. Nếu không phải trong bụng còn có đứa bé thì chỉ sợ cô ta đã bị Tô gia vứt bỏ từ lâu rồi.

Con khốn này...

Đã dồn ép cô ta đến mức độ này!
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,297
Điểm cảm xúc
604
Điểm
113
Chương 2080: Chứng cớ xác thực
Ninh Tịch nghe vậy thì cực kì ngạc nhiên: "Bóp chết một con ruồi cũng là một chuyện rất đắc ý sao?"

"Mày..." Ninh Tuyết Lạc siết chặt nắm tay, giận đến mức cả người phát run, nhưng cô ta cũng rất nhanh chóng khôi phục lại vẻ ưu nhã của mình, cũng chẳng thèm để ý mà cười nhạt một cái: "Ninh Tịch, tao vốn định cho mày một con đường sống..."

Ngoài cửa, một tràng tiếng bước chân nhốn nháo truyền tới, dường như nghe được cả giọng của Tô Diễn.

Khóe mắt Ninh Tuyết Lạc liếc về ly nước lạnh trên bàn trà, cô ta chậm rãi nhìn về phía Ninh Tịch rồi nở một nụ cười quỷ dị.

Trong lòng bàn tay cô ta chẳng biết lấy đâu ra hai viên thuốc màu trắng, mà cả hai viên thuốc đó rơi vào ly nước kia liền nhanh chóng tan ra không thấy bóng dáng.

Ninh Tuyết Lạc bưng ly nước kia lên, rồi sâu xa nói: "Muốn trách thì chỉ trách mày, là mày cứ thích tự tìm đường chết... vậy thì... cũng đừng oán trách tao..."

Nói xong liền uống cạn ly nước.

Chỉ chốc lát sau, sắc mặt Ninh Tuyết Lạc lập tức thay đổi.

Cái ly trong tay cô ta rơi xuống đất phát ra tiếng vỡ chói tai.

Khóe miệng Ninh Tuyết Lạc tràn ra màu tươi, cô ta ôm bụng mình lăn lộn dưới đất.

"Tuyết Lạc!!!" Tô Diễn nghe được tiếng động bên trong thì tông cửa "rầm" một cái rồi xông vào.

Sắc mặt gã không còn chút máu khi nhìn thấy Ninh Tuyết Lạc đang nằm dưới đất cùng cái ly vỡ nát bên cạnh cô ta, còn có phía dưới cô ta thì đang không ngừng chảy máu.

Còn Ninh Tịch... lại đang ngồi trước bàn làm việc, từ đầu đến đuôi không thèm nhúc nhích chân mày,

Ninh Tuyết Lạc không thẻ tin nổi ôm chặt bụng mình, cô ta nhìn chằm chằm cái ly đã vỡ nát trên đất: "Trong nước này... chị... chị...chị lại..."

Ninh Tịch nhếch môi cười, không đợi Ninh Tuyết Lạc mở miệng nói chuyện đã cắt đứt lời cô ta: "Được rồi, tôi biết cô muốn nói gì rồi! Trong nước kia là thuốc tôi ép cô uống, chỉ tiếc là chỗ này của tôi không lắp camera theo dõi, nếu không chứng cớ sẽ càng xác thực! Nhưng mà cái ly này cũng chẳng đáng mấy đồng, cô cứ cầm đi."

Nghe lời giễu cợt của Ninh Tịch, thân thể Ninh Tuyết Lạc hơi cứng lại một chút nhưng mà cũng rất nhanh chóng hóa thành bộ dạng trái tim bị tổn thương đau đớn: "Chị... hôm nay em đến tìm chị... là muốn chuyện giữa chúng ta kết thúc... bất kể chị muốn sao cũng được... chỉ hy vọng chị... đừng làm tổn thương người vô tội nữa..."

"Tại sao... Tại sao chị vẫn u mê không tỉnh... trong bụng em... là con của anh Diễn... đứa bé nó vô tội... đứa bé của mẹ cũng đã không còn... chẳng lẽ như thế còn chưa đủ sao... tại sao..."

"Tuyết Lạc! Tuyết Lạc!!!" Tô Diễn vội vàng bế Ninh Tuyết Lạc đã hôn mê lên, sắc mặt gã cực kì phức tạp nhìn về phía Ninh Tịch rồi chạy nhanh ra khỏi cửa.

Tô Diễn bế Ninh Tuyết Lạc xuyên qua khu nhân viên cùng phòng khách, không ngoài suy đoán lại khiến dấy lên một trận nghị luận...

Trong phòng làm việc, không biết Ninh Tịch nghĩ tới cái gì mà ánh mắt cô có chút sâu xa nhìn chằm chằm về phương hướng Tô Diễn rời đi.

...

Thị trấn Lộc.

Sau khi tan làm về đến nhà, Ninh Tịch lập tức gọi hai cuộc điện thoại.

Rất nhanh, cả hai bên đã cho cô câu trả lời.

Cuộc điện thoại đầu tiên là Thạch Tiêu giúp cô xác nhận đứa trẻ của Trang Linh Ngọc đã không còn, hơn nữa còn bị người ta cố tình đâm cho sẩy thai.

Xem ra cái chuyện thối tha này lại đổ lên đầu cô rồi, chỉ là đối phương không có chứng cớ, nếu không chắc chắn Trang Linh Ngọc đã ném cô vào tù lâu rồi. Ninh Tuyết Lạc cũng chẳng cần phải cố ý đến công ty diễn trò, lại không cần dùng tới phương pháp giết chết con của mình để giá họa cho cô.
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,297
Điểm cảm xúc
604
Điểm
113
Chương 2081: Có chuẩn bị trước rồi mới tới
Cuộc điện thoại thứ hai là cuộc điện thoại đường dài quốc tế.

Như cô đã đoán trước, phía Jason cũng nói rằng, từ sau lần thất bại trước, Ninh Tuyết Lạc đã không còn liên lạc với bọn họ nữa. Bằng không phía Ninh Tuyết Lạc mà có bất kì động tĩnh gì thì Solomon chắc chắn đã liên lạc với cô rồi, mà trong khoảng thời gian này bên đó lại chẳng có bất kì một tin tức gì.

Ninh Tịch ngồi trên sofa, vẻ mặt đầy suy tư, cô lại gọi tiếp hai cuộc điện thoại nữa, nhờ Đường Lãng điều tra hộ cô một chuyện.

Mười phút sau, Đường Lãng gọi điện lại cho cô, nói rằng không có ai nhận nhiệm vụ liên quan đến Trang Linh Ngọc cả.

Không còn nghi ngờ gì nữa, hung thủ lái xe đâm Trang Linh Ngọc dẫn đến sảy thai chắn chắn có liên quan đến Ninh Tuyết Lạc, chỉ cần tìm được kẻ đó, chứng minh được là hắn ta bị Ninh Tuyết Lạc sai khiến vậy thì tất cả chuyện này đều có thể làm sáng tỏ.

Nhưng bây giờ, kẻ này giống như đã bốc hơi, không để lại bất kỳ dấu vết nào. Ninh Tuyết Lạc không dùng đến quan hệ với phía Solomon, lại cũng không mua sát thủ.

Bây giờ, chuyện Ninh Tuyết Lạc xông vào công ty cô đã ầm ĩ đến mức tất cả ai ai cũng biết. Lúc đi vào thì còn bình thường, lúc đi ra thì sảy thai luôn, huống hồ lúc đó còn có cả Tô Diễn ở đó làm chứng...

Khó trách lần này Ninh Tuyết Lạc lại lớn lối như thế, thậm chí còn dùng cách thức đơn giản đến thô thiển như thế để hãm hại cô, xem ra là có chuẩn bị trước rồi mới đến, chắc mẩm lần này cô ta tính cô tuyệt đối không thoát khỏi tội danh này...

Ngón tay của Ninh Tịch thong thả gõ gõ lên mặt kính bàn trà, cẩn thận suy nghĩ.

...

Ngày hôm sau.

Ninh Tịch như thể chẳng bị ảnh hưởng tí nào bởi chuyện này, hào hứng hẹn mấy tay đua mô tô nổi tiếng trong giới đến tỉ thí một trận.

Buổi trưa lại hẹn gặp đạo diễn Martin, biên kịch cùng với chuyên viên kỹ xảo đến bàn bạc tình hình của phần hai bộ phim.

Đến tối lúc về nhà, điện thoại tư nhân của cô lại dồn dập réo vang.

Chậc, còn nhanh hơn cả tưởng tượng của cô, đúng là không đợi nổi nữa rồi kìa…

Cuộc gọi này là do đích thân ông nội gọi đến.

“Dạ, ông nội ạ.”

“Tiểu Tịch… con… ôi… tóm lại là bây giờ con đến bệnh viện một chuyến đi!”

“Con biết rồi ạ, ông nội, con đến bây giờ đây ạ.”

Chuyện lớn như thế này, Ninh Tuyết Lạc đương nhiên là phải tìm đến ông nội đòi ông đứng ra rồi. E là không chỉ có ông nội mà cả người trong gia tộc cũng đều được mời đến làm chứng ấy chứ.

Ninh Tịch thay quần áo rồi sau đó tự mình lái xe đến bệnh viện Nhân Dân Đế Đô.

Giống như những gì cô đã dự đoán, trong phòng bênh VIP rộng rãi, tất cả mọi người đều có mặt.

Người của nhà họ Ninh, người của nhà họ Tô, ông nội, thậm chí ngay cả Ninh Thu Đồng đang ở nước ngoài cũng về.

Ninh Tuyết Lạc mặt mũi tái trắng, tâm tình tuyệt vong bi thương nằm trên giường, Trang Linh Ngọc ngồi trên xe lăn bên cạnh giường, gương mặt tràn ngập vẻ đau khổ, Ninh Diệu Hoa đứng bên cạnh vẻ mặt sầm sì, cả nhà Tô Diễn thì ngồi trên sofa phía đối diện.

Vẻ mặt của ai ai cũng đều nghiêm trọng đến mức kỳ lạ.

Ngoại trừ những người đó ra, trong phòng còn một đám thân thích của nhà họ Tô và nhà họ Ninh đến thăm bệnh, giờ phút này tất cả đang nhao nhao mỗi người một câu an ủi Ninh Tuyết Lạc.

"Tuyết Lạc à, đừng buồn nữa, lão gia tử nhất định sẽ đứng ra lấy lại công bằng cho con mà!"

"Tuyết Lạc, tốt xấu gì thì con cũng là con dâu trưởng của nhà họ Tô, trong bụng con chính là cháu đích tôn của nhà họ Tô, bọn họ tưởng nhà họ Tô chúng ta dễ bị bắt nạt thế sao?"

"Đúng thế! Nếu như chuyện này không có một câu trả lời thích đáng thì tuyệt đối sẽ không xong đâu!"

...

Lão gia tử vẻ mặt mệt mỏi chống batoong ngồi bên cửa sổ.

Nhà họ Ninh chỉ trong thoáng chốc đã mất đi hai đứa trẻ, sợ rằng chính ông là người phải chịu đả kích lớn nhất.

Sự việc nghiêm trọng đến vậy nên tất cả những người trong cái căn phòng này, không cần nghĩ cũng biết là do Trang Linh Ngọc và Ninh Tuyết Lạc gọi đến để làm chứng.

Ninh Tịch hiểu, trong tình hình như thế này ông nội cũng không có cách nào nói đỡ cho cô cả.
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,297
Điểm cảm xúc
604
Điểm
113
Chương 2082: Quỳ trời, quỳ đất, quỳ cha mẹ
Lúc Ninh Tịch xuất hiện trước cửa phòng bệnh ngay lập tức tất cả mọi ánh nhìn đều tập trung vào cô, nhìn chằm chằm vào cô.

“Tiểu Tịch, mau lại đây!” Chỉ có mình Ninh Thu Đồng vẻ mặt rất nhẹ nhàng điềm nhiên, vừa nhìn thấy Ninh Tịch liền nhiệt tình hỏi han cô.

Nhìn thấy Ninh Thu Đồng, đôi lông mày đang cau lại của Ninh Tịch mới giãn ra được đôi chút, cô chào ông nội trước sau đó mới đi đến bên cạnh Ninh Thu Đồng: “Cô.”

Ninh Thu Đồng thân thiết nhìn ngắm cô một lượt thật kỹ rồi một lúc sau mới nhẹ nhõm nói: “Tốt lắm, béo hơn được một tí, mặt cũng có tí thịt rồi này!”

Nhìn thấy Ninh Tịch đến rồi mà vẫn điềm nhiên như không ngồi nói chuyện với Ninh Thu Đồng, Ninh Diệu Hoa tức đến mức mặt mũi nhăn nhúm: “Súc sinh! Mày còn không quỳ xuống cho tao!!!”

Nhìn ánh mắt thù hận căm ghét như đang nhìn một đống rác rưởi của Ninh Diệu Hoa, Ninh Tịch lạnh lùng cười một tiếng, thong dong nói: “Tôi đây chỉ quỳ trời, quỳ đất, quỳ cha mẹ, không biết chủ tịch Ninh đây dựa vào cái gì mà bắt tôi quỳ?”

Ninh Diệu Hoa tức đến mức phát điên: “Mày… mày… con súc sinh không có nhân tính này! Đến bây giờ rồi mà mày vẫn giảo biện được!”

Đám thân thích nhà họ Ninh đứng bên cạnh xì xào bàn tán với vẻ mặt căm ghét: “Con ranh con này nói năng láo toét quá! Chẳng lẽ đây không phải bố nó sao?”

“Những lời hỗn xược, ngỗ ngược thế này mà nó cũng nói ra được, nó không sợ bị sét đánh chết sao!”

Từ cái khoảnh khắc nhìn thấy Ninh Tịch thì Trang Linh Ngọc đã hận đến mức muốn nhào lên giết chết Ninh Tịch luôn cho rồi, giờ phút này bà ta the thé gào lên với vẻ mặt hung ác: “Ninh Tịch! Con súc sinh lòng dạ rắn rết này! Ngay đến cả đứa trẻ con mới thành hình thế mà mày cũng không buông tha! Lúc tao sinh mày ra nên bóp chết mày luôn mới phải!”

Ninh Tuyết Lạc khóc lóc đến mức hết hơi, thần sắc đầy hoảng loạn: “Đều là lỗi của em… tất cả đều là lỗi của em… em không nên tham lam sự yêu thương của ba mẹ… em trả cho chị… em trả lại hết cho chị… chị trả lại con cho em được không… chị trả lại con cho em đi mà…”

“Tuyết Lạc… Tuyết Lạc… đứa con gái số khổ của mẹ… không phải là lỗi của con… là mẹ không bảo vệ được con… năm đó mẹ không nên đón đứa súc sinh này về mới phải…”

Nhìn hai mẹ con đau khổ khóc lóc thê thảm, ánh mắt của tất cả những người xung quanh nhìn Ninh Tịch lại càng thêm khinh bỉ.

“Đúng là tạo nghiệp mà! Nháy mắt đã hại chết hai đứa trẻ!”

“Lớn lên xinh đẹp như thế mà không ngờ được lòng dạ lại độc ác đến vậy!”



“Tất cả đều im lặng hết cho ta!!!” Ninh lão gia tử nện mạnh cây gậy batoong xuống nền nhà.

Những tiếng ồn ào trong phòng bệnh thế mới dần dần lắng xuống.

“Tiểu Tịch, cháu nói ta nghe, chuyện này rốt cuộc là như thế nào.” Lão gia tử trầm giọng hỏi.

Ninh Diệu Hoa phẫn nộ gào lên: “Ba, đã đến lúc này rồi mà ba còn hỏi nó làm gì? Đầu tiên là nó thuê người hại chết đứa bé trong bụng của Linh Ngọc, Tuyết Lạc trong cơn xúc động chạy đến vạch trần nó thì thẹn quá thành giận hạ độc vào nước uống của Tuyết Lạc, ngay cả con của Tuyết Lạc nó cũng hại chết!”

“Cái loại súc sinh như nó không chừng đang nghĩ làm sao để hại chết luôn cả Tuyết Lạc nữa kìa! Bác sĩ nói rằng thứ thuốc đó là thuốc phá thai có tác dụng cực kì mạnh, nó còn cho gấp ba lần lượng thuốc nữa, may mà Tuyết Lạc mạng lớn nên mới cứu lại được! Nó thật sự đã mất hết nhân tính rồi!”

Cùng với từng câu từng chữ của Ninh Diệu Hoa, các cặp mắt trong phòng bệnh cũng quay ra nhìn Ninh Tịch sài lang hổ báo.

Nhìn thấy Ninh Tịch biến thành cái đích cho mọi người chỉ trích, Ninh Tuyết Lạc yếu ớt vùi mình trong lòng của Tô Diễn, khóe miệng cong lên một cái quỷ dị, ánh mắt thoáng liếc sang Ninh Tịch với vẻ khiêu khích trắng trợn, trong lòng cô ta đang điên cuồng cười lạnh…

Ha, Ninh Tịch, cãi lại đi, giải thích đi! Mày cứ vùng vẫy giãy chết đi! Ha ha ha...
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,297
Điểm cảm xúc
604
Điểm
113
Chương 2083: Thừa nhận
Nói rằng thuốc đó là tự tao cho vào, cứ nói là tự tao hại con tao đi.

Nói ra đi rồi để xem xem, cả cái phòng này rốt cuộc có ai tin mày

Ai tin được tao lại tự mình hạ thuốc để hại chính con mình chứ…

Ninh Thu Đồng ở gần đó mày nhăn tít lại, đang định lên tiếng nói chuyện nhưng lại bị Ninh Tịch giơ tay cản lại.

Ánh mắt của Ninh Tịch thong dong nhẹ nhàng lướt qua tất cả mọi người ở đây, cô khẽ nhếch mép, cong lên thành một nụ cười lạnh băng băng: “Tôi bỏ thuốc đấy thì có làm sao? Đừng nói là đứa trẻ, cho dù ngay đến cô ta tôi cũng muốn hạ độc cho chết luôn ấy, các người có thể làm gì được tôi nào?”

Khoảnh khắc Ninh Tịch vừa mới dứt lời, vẻ mặt của tất cả mọi người trong căn phòng đều biến đổi.

Tô Diễn từ đầu đến giờ vẫn giữ cái bản mặt phức tạp giờ phút này trên mặt cũng tràn đầy kinh ngạc cùng với không thể ngờ được: “Tiểu Tịch… em… tất cả những chuyện này thực sự là do em làm sao…”

Tuy rằng sự thật đã bày ra trước mặt nhưng kể cả sau khi nghe được chính miệng Ninh Tịch thừa nhận, gã ta vẫn không cách nào chấp nhận đươc sự thật đó.

Trang Linh Ngọc và Ninh Diệu Hoa như thể lũ thú hoang nhìn thấy máu tươi mà điên cuồng lao vào xâu xé: “Cái con súc sinh này!!! Nhà họ Ninh chúng ta đã gây ra cái nghiệp chướng gì! Để rồi sinh ra một thứ khốn nạn độc ác như thế này! Ngay cả em ruột của mày mà mày cũng không bỏ qua!”

“Trời ạ! Cô thế nhưng dám thừa nhận kìa!”

“Không thì sao? Chứng cớ rành rành ra đấy, cô ta có trốn đằng trời!”

“Làm ra những chuyện thế vậy mà không có một chút hối cải nào, thái độ còn kiêu ngạo như thế, thật quá đáng quá thể!”

Lúc này không chỉ là Trang Linh Ngọc hay Ninh Diệu Hoa, vẻ mặt của cả Trịnh Mẫn Quân và Tô Hoằng Quang đều cực kỳ khó coi.

Trịnh Mẫn Quân trực tiếp xông ra mắng chửi: “Đứa con gái độc ác này! Cho dù mày có thích Tô Diễn của nhà tao đến đâu nữa, có muốn vào nhà họ Tô đến đâu nữa thì cũng không thể giết con của Tô Diễn được! Đây là cốt nhục của Tô Diễn đấy! Tại sao mày lại độc ác thế hả! Bây giờ chỉ là xuống tay với một đứa trẻ, nếu như sau này mày vào nhà họ Tô chúng tao rồi, có phải chỉ cần hơi mích lòng mày một chút là ngay đến cả chúng tao mày cũng ra tay hãm hại, có phải không?”

Tô Hoằng Quang cũng hoàn toàn không nghĩ đến là con cháu của nhà họ Trang mà phẩm tính của Ninh Tịch lại tồi tệ đến mức này.

Đây không phải chỉ là chuyện ghen tuông tranh giành nho nhỏ, đây là giết người đấy!

Giết người xong rồi thế nhưng vẫn còn tỏ ra thong dong nhẹ nhàng chẳng hề áy náy một chút nào, đứa con gái này rốt cuộc còn đáng sợ đến nhường nào?

Trang Linh Ngọc ôm lấy ngực đang đau nhức vì sự tức giận: “Cái thứ không bằng cầm thú! Đê hèn thấp kém như thế, ngay đến một phần của Tuyết Lạc cũng không bằng thế mà còn dám tơ tưởng nghĩ đến chuyện được gả vào nhà họ Tô, toan tính cướp chồng của Tuyết Lạc! Mày tự xem lại mình xem mày là cái gì! Có xứng hay không?”

Tô Hoằng Quang mặt mũi nặng nề nói: “Xin lỗi anh, Diệu Hoa, tuy rằng Ninh Tịch là con gái ruột của anh, nhưng chuyện này liên quan đến mạng người, e rằng là không thể giải quyết đơn giản như thế được!”

Trịnh Mẫn Quân lập tức kích động gào lên the thé: “Cô ta giết cháu nội tôi, đương nhiên là phải báo cảnh sát rồi!”

Ninh Tịch nghe thế khẽ nhướng mày: “Ồ, báo cảnh sát?”

Nhìn cái dáng vẻ chẳng chút nào sợ sệt vì có ô dù che chở này của Ninh Tịch, Ninh Diệu Hoa tức tối không thôi: “Súc sinh! Tao không cần biết đằng sau lưng mày có ai, có chỗ dựa như thế nào! Chuyện này mà không giải quyết xong, mày đừng hòng đi đâu hết!”

Ông ta vốn dĩ còn kiêng dè nhà họ Trang nhưng nghĩ đến gia phong nghiêm khắc của nhà họ, nếu như bên Trang gia mà biết chuyện Ninh Tịch làm, e rằng sẽ là người đầu tiên không tha cho nó.

Trang Linh Ngọc cười lạnh một tiếng: “Không sợ gì như thế này chẳng qua cũng chỉ là ỷ lại vào “kim chủ” đằng sau lưng chứ gì!”

Ngay đến Trang Linh Ngọc là mẹ ruột mà còn nói như vậy, ánh mắt của những người khác nhìn Ninh Tịch đương nhiên lại càng thêm không chút kiêng dè.

“Có tin đồn cô ta bị bao nuôi, hóa ra là thật à!”

“Người như thế này mà vẫn còn mơ bước vào nhà họ Tô chúng ta, quả đúng là nực cười!”

“Bây giờ đám ngôi sao minh tinh đứa nào đứa nấy đều chẳng biết thân biết phận, toàn vắt hết óc, nghĩ đủ cách để vào bằng được nhà giàu. Thủ đoạn đê tiện bẩn thỉu nào cũng dám dùng, cũng không biết tự nhìn lại xem mình là cái loại gì!”
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,297
Điểm cảm xúc
604
Điểm
113
Chương 2084: Không có hứng thú trùng hôn
Nghe đám thân thích nhà họ Tô ở xung quanh cười giễu chế nhạo, vẻ mặt của Ninh Diệu Hoa hết trắng rồi lại chuyển xanh, giờ phút này ông ta chỉ mong rằng cái vết nhơ hèn hạ này lập tức vĩnh viễn biến mất trên thế giới này.

Ông ta vốn dĩ còn do dự, nghĩ rằng chuyện xấu trong nhà không thể để truyền ra ngoài, xảy ra chuyện như thế sau cùng người mất thể diện vẫn là ông ta.

Nhưng giờ khắc này, ông ta đã hoàn toàn hạ quyết tâm phải tống Ninh Tịch vào tù, phải triệt để loại bỏ cái thứ nghiệp chướng này ra khỏi tầm mắt của tất cả mọi người. Bằng không sau này không biết nó còn gây ra bao nhiêu chuyện mất mặt nữa.

Trịnh Mẫn Quân thấy chắc chắn Ninh Tịch lần này sẽ không thoát nổi, cộng thêm cơn tức vì đứa cháu chưa ra đời đã bị hại chết, lập tức vứt luôn thể diện đi: “Ninh Tịch, mày đừng có mơ mộng hão huyền, cái loại con gái như mày, chỉ cần tao còn sống một ngày thì cả đời này mày đừng hòng lấy được Tô Diễn!”

Nghe những lời đó, Ninh Thu Đồng quả thật tức đến điên người, nếu không phải Ninh Tịch cản lại, thì bà đã sớm cho bọn họ một trận rồi.

Bà biết Tô Diễn là vết thương lòng lớn nhất của Ninh Tịch, vốn dĩ bà còn đang lo cho Ninh Tịch, nhưng thấy cô không giận dữ gì mà ngược lại còn cười như hoa.

Ninh Tịch hạ mi mắt cười khẽ một tiếng, sau đó liền ngẩng lên nhìn thẳng vào Trịnh Mẫn Quân: “Xin lỗi, tiêu chuẩn của tôi cao lắm, lệnh công tử ấy à, sợ rằng còn chưa đủ để vào mắt tôi đâu. Ngoài ra, tôi đã kết hôn từ hai năm trước rồi hơn nữa tôi cũng chẳng có hứng thú trùng hôn* đâu, Tô phu nhân, bà ảo tưởng quá.”

*Trùng hôn: kết hôn lần hai khi chưa ly hôn lần một.

“Mày… mày lớn lối lắm!!!” Trịnh Mẫn Quân tức muốn phát điên, con khốn này thế mà dám nói tiêu chuẩn của nó cao lắm, chướng mắt Tô Diễn nhà bà.

Vừa mới dứt câu, bà ta đột nhiên chú ý đến nửa câu cuối của Ninh Tịch, thoáng cái đã ngây ra: “Mày nói cái gì, mày đã kết hôn rồi?”

Khoảnh khắc câu cuối cùng của Ninh Tịch vừa mới dứt, vẻ mặt của Tô Diễn ngồi gần đó thoắt cái cũng thay đổi.

Ninh Tịch đã kết hôn rồi?

Hơn nữa còn đã kết hôn từ hai năm trước rồi?

Tô Diễn không kịp nghĩ nhiều, buột miệng hỏi ra: “Tiểu Tịch, vừa nãy em nói thế nghĩa là sao? Em đã kết hôn rồi sao? Chuyện này làm sao có thể như thế được!”

Ninh Tịch quay sang hờ hững nhìn Tô Diễn một cái: “Làm sao? Tôi kết hôn chẳng lẽ còn phải báo cáo với anh?”

Những người khác trong phòng dường như cũng không ngờ đến kết quả lại thế này, tất cả đều kinh ngạc nhìn nhau xì xào bàn tán.

“Không thể nha! Ninh Tịch thế mà đã lấy chồng rồi á? Chưa từng nghe thấy chuyện này bao giờ!”

“Nói thừa! Bọn họ hoạt động trong giới giải trí đấy, những chuyện như thế này cần phải giấu kín chứ! Kết hôn rồi thì còn giá trị gì nữa! Mới lại còn chẳng biết cô ta lấy lão già nào ấy, lấy đâu ra mặt mũi mà công bố chứ!”

“Nó chẳng sợ sệt gì như thế chắc không phải là ỷ vào lão chồng đó của nó đấy chứ?”

“Chậc, một con hát như cô ta, hơn nữa hai năm trước còn chẳng nổi như bây giờ, có thể lấy được thằng nào tốt đẹp à? Cùng lắm cũng chỉ là cái đám giàu xổi thôi!”



Ninh Tuyết Lạc nghe tin Ninh Tịch thế nhưng lại kết hồn rồi, vẻ mặt cô ta cũng thoáng hiện lên vẻ kinh ngạc nhưng mà rất nhanh chóng trở về với vẻ châm chọc trước đó, cái thứ giẻ rách đã kết hôn rồi mà còn dám nghĩ đến chuyện tranh giành Tô Diễn với cô ta.

Trên mặt Ninh Diệu Hoa cũng tràn đầy khinh bỉ và coi thường, “Ninh Tịch, tao nói cho mày biết! Tao không cần quan tâm mày lấy cái thứ gì, hay có ô dù gì, hôm nay dù có là bố của ông trời đến đây cũng vô dụng mà thôi!”

Đúng vào lúc này, những tiếng bước chân mạnh mẽ trầm ổn vang lên từ phía đằng xa đang bước lại gần.

Gần như khoảnh khắc tiếng gào rú của Ninh Diệu Hoa vừa dứt, cánh cửa phòng bệnh đã được những ngón tay thon dài đẩy ra…

Người vừa mới đến dáng người cao lớn, vẻ mặt lạnh lẽo như sương, khí thế xung quanh anh ta như thể mang theo cả hơi lạnh của mùa đông, đôi mắt sâu thẳm như hồ nước mang theo sự lạnh giá của quét qua tất cả mọi người, giọng nói trầm khàn lành lạnh văng vẳng trong tai từng người…

“Thật không?”
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,297
Điểm cảm xúc
604
Điểm
113
Chương 2085: Cầm... cầm tay
Vốn dĩ căn phòng VIP này có thể chứa được bao nhiêu thân thích bạn bè như thế chứng tỏ nó cũng khá lớn, nhưng mà khoảnh khắc người đàn ông kia bước vào không gian trong căn phòng bỗng chốc trở nên chật chội, áp lực thuộc về những người ngồi trên cao phủ chụp xuống toàn bộ căn phòng.

Lúc nhìn thấy người đến, vẻ mặt ngông cuồng tự đại của Ninh Diệu Hoa như thể bị hóa đá, đờ ra tại chỗ, không dám tin vào mắt mình nữa: “Lục…Lục…”

Bởi vì quá kinh ngạc, ngoài chữ “Lục” ra thì ông ta không thốt ra bất cứ từ nào khác nữa.

Mà cái đám thân thích vừa này còn chỉ chỉ trỏ trỏ châm chọc chế giễu Ninh Tịch đủ kiểu giờ thì như thể bị ai đó bóp cổ mà nín thin thít, không thể tin nổi người đàn ông cao quý xa vời chỉ sống trong những truyền thuyết và câu chuyện phiếm. Mặc dù bọn họ có là giới nhà giàu thượng lưu, nhưng cả đời này cũng chưa chắc đã có cơ hội được gặp người đàn ông này một lần, thế nhưng bây giờ người đó lại sống sờ sờ xuất hiện trước mặt bọn họ…

Mấy năm trước, thậm chí đến tướng mạo của vị này còn chẳng biết mấy, mãi cho đến hai năm nay có vài lần Lục Đình Kiêu xuất hiện trước công chúng mới được hé lộ, bị các thiên kim tiểu thư của các nhà trong Đế đô dán đầu giường, đặt cho danh hiệu “người chồng quốc dân”, danh tiếng lớn đến mức đè bẹp cả các Ảnh đế lẫn đám Tiểu thịt tươi.

Mà người thật còn đẹp hơn gấp trăm lần so với cái ảnh mờ mờ trong tư liệu kia, đặc biệt là khí thế xung quanh anh thật sự có thể khiến người ta kinh sợ đến mức cả người run bần bật.

Lúc này, anh nhìn trông có vẻ phong trần mệt mỏi sau một chuyến đi dài, đi theo sau anh là một trợ lý với gương mặt lạnh băng băng, mà bên ngoài phòng bệnh là hai hàng vệ sĩ mặc áo đen vũ trang đầy đủ.

Cảm giác buốt giá nhanh chóng tỏa ra trong không khí…

“Trời… trời ạ là… là… là Lục… Lục Đình Kiêu… tôi có phải đang nằm mơ không vậy…”

Không biết qua bao lâu cuối cùng cũng có người tỉnh táo lại từ trong sự ngỡ ngàng.

Tất cả những người khác cũng sực tỉnh theo: “Mau véo tôi một cái, véo tôi một cái đi!”

“Ôi, đẹp… đẹp trai quá đi mất! Còn đẹp trai hơn gấp bội so với trong ảnh ý!”

“Tôi điên mất thôi! Rốt cuộc là chuyện gì thế này… tại sao Lục Đình Kiêu lại đến đây vậy?”



Không chỉ những người đó mà cả Ninh Tịch cũng rất kinh ngạc, không ngờ Lục Đình Kiêu lại đột ngột xuất hiện, lại còn… xuất hiện bằng cách phô trương thế này nữa.

“Ơ… chẳng phải anh bảo là ngày kia mới về mà?” Ninh Tịch vô thức buột miệng hỏi.

Ánh mắt gần như có thể khiến tất cả mọi người đông cứng khi quay sang người con gái ấy lập tức như thể tuyết tan đầu xuân, anh không đáp mà chỉ cau mày nhìn cô chằm chằm.

Anh cởi áo khoác ngoài ra rồi sải bước đi đến trước mặt cô.

Trước hết là vuốt ve bàn tay nhỏ nhắn của cô sau đó khoác chiếc áo lên bờ vai gầy của cô, giọng nói có vẻ không vui: “Không phải đã bảo em nhiệt độ mấy ngày hôm nay giảm còn gì?”

Ninh Tịch cúi đầu nhìn bộ quần áo ấm áp đang mặc trên người: “Em mặc nhiều lắm mà…”

Lục Đình Kiêu vuốt vuốt những ngón tay của cô gái nhỏ: “Tay em lạnh.”

Ninh Tịch: “…”

Được rồi, trên đời này có một kiểu lạnh gọi là ông chồng nhà cô cảm thấy cô lạnh.

Giờ phút này biểu cảm của tất cả mọi người trong phòng bệnh: “!!!”

Cầm… cầm tay kìa!!!

Lục Đình Kiêu còn đích thân khoác áo cho Ninh Tịch nữa, sự thân mật cưng chiều trong giọng nói quả thật có thể khiến người ta tan chảy ra được ý!

Lục Đình Kiêu và Ninh Tịch?

Thật sự là điên mất thôi!

Thế này… tình huống này rốt cuộc là như thế nào!

Nhưng mà tiếp sau đó còn có chuyện khiến bọn họ càng kinh ngạc hơn nữa.
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.

Bạn nên xem

Top