Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,642
Điểm cảm xúc
683
Điểm
113
Chương 2065: Thằng đần kia chính là muội hả?
"Lão Đại! Cuối cùng cô cũng đã về rồi!!!"

Người đàn ông trung niên vừa nước mắt lưng tròng vừa rống to, Đường Lãng, Đường Dạ, Phong Tiêu Tiêu với Hàn Kiêu lập tức đồng loạt nhìn về phía Ninh Tịch.

Ninh Tịch tự chỉa ngón tay vào mũi mình ngơ ngác nói: "Hở? Ông gọi tôi đấy hả?"

Lúc này, tên đầu trọc đứng cạnh người trung niên kia cũng nước mắt nước mũi tung bay mà xông ra: "Lão Đại! Tôi cứ tưởng rằng cô không cần chúng tôi nữa!"

Ninh Tịch: "..."

Cái quỷ gì thế?

Ninh Tịch ngơ ngác hồi lâu mới phản ứng lại được, cô nghi ngờ hỏi: "Khoan đã... từ từ... mấy người nói rõ coi! Rốt cuộc ai là lão Đại của mấy người? Có phải nhận nhầm người rồi không?"

Người trung niên nghe Ninh Tịch nói thế thì vẻ mặt nhìn cô không khác gì đang nhìn một gã đàn ông phụ bạc: "Lão Đại! Cô quên rồi sao? Tôi là Zeus đây mà!"

Tên đầu trọc cũng lập tức tiếp lời: "Tôi là Buddy nè! Lão Đại, mạng của chúng tôi đều do cô cứu mà, lúc trước là do Jeffrey muốn chiếm lấy Solomon nhưng cô đã diệt sạch bọn chúng rồi! Không có cô thì không có Solomon! Lão Đại, cô đã quên hết những chuyện này rồi sao?"

"Ớ..." Ninh Tịch nghe mà đầu óc cứ mông lung, hoàn toàn không có chút ấn tượng nào.

Cái gì mà Buddy, cái gì mà Zeus, cái gì mà Jeffrey cơ... Sao cô không hiểu gì hết thế này?

Ngay lúc ấy, Phong Tiêu Tiêu đứng bên cạnh Ninh Tịch đột nhiên như bừng tỉnh nhớ ra cái gì mà vỗ đầu một cái: "Ôi dời! Tỷ nhớ ra rồi! Tiểu sư muội, bọn chúng nói thật đó! Lúc ấy tỷ cũng ở! Hồi đó chẳng phải em tới St. Bernard tìm tỷ sao? Cơ mà lúc đó tỷ không có nhà nên lúc muội chạy đến thì gặp phải một đám sát thủ, cuối cùng muội lại bám theo cái lũ đó mà đến chỗ của tên lão Đại ăn hại này đó. Lúc ấy, tên này suýt nữa thì bị đám đàn em muốn soán ngôi đập chết! Muội tiện tay cứu ông ta một mạng rồi cùng nhau đến hang ổ của Jeffrey..."

Nghe Phong Tiêu Tiêu thao thao bất tuyệt nhớ lại những chuyện từ thuở tám hoánh nào thì Ninh Tịch cũng dần dần nhớ lại một chút, ngay sau đó thì có chút dở khóc dở cười: "Con bà nó... hình như có chuyện thế này thật..."

"Lão Đại! Cuối cùng cô cũng nhớ lại rồi!" Tên đầu trọc gọi là Buddy kích động không thôi.

Lão Đại ăn hại kia cũng lau nước mắt nói: "Lão Đại, lúc cô không có ở đây chúng tôi vẫn luôn cố gắng phát triển bang phái! Chờ một ngày cô trở về!"

Ninh Tịch nghe hai người này há mồm ngập miệng đều gọi cô là lão Đại thì cảm thấy vô cùng nhức đầu: "Cái đó... chờ một chút đã! Không đúng, cứ cho là tôi đánh bậy đánh bạ cứu được mấy người nhưng cũng đâu có nghĩa là tôi thành lão Đại đâu?"

Cô nhớ lúc đó cái tên lão Đại ăn hại này có nói cái gì mà "Solomon là nơi kẻ mạnh làm vua", cộng thêm chuyện cô cứu bọn họ cho nên phải để cô làm lão Đại... nhưng mà, rõ ràng cô đã từ chối ngay lúc ấy rồi cơ mà!

"Từ giây phút cô cứu chúng tôi thì trong lòng chúng tôi cô mãi mãi là lão Đại!" Buddy nói bằng một giọng đương nhiên.

Lão Đại ăn hại cũng nghiêm túc "tát nước" theo: "Đúng thế!"

Đường Lãng "phụt" một cái cười một cách đê tiện nói: "Ố ồ ồ, Tiểu sư muội... hóa ra... thằng ngu kia chính là muội hả?"

Ninh Tịch: "Câm miệng!!!"

Cô đây là nằm yên cũng trúng đạn có được không?
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,642
Điểm cảm xúc
683
Điểm
113
Chương 2066: Thằng đần nào?
Zeus liếc Phong Tiêu Tiêu một cái rồi lại nhìn những người khác, ông ta kích động nói: "Lão Đại, chắc mấy người bên cạnh cô chính là mấy vị đại nhân Đường Môn đúng không!"

Ông ta vừa dứt lời thì đám tiểu lâu la với tên đeo vòng liền trợn tròn mắt lên.

Này... này là chuyện gì...

Người bọn họ muốn giết lại chính là lão Đại của Solomon bọn họ... mà mấy người còn lại đều là "sát thần" của Đường Môn...

Tên đeo vòng run lẩy bẩy, quỳ "phịch" xuống đất một cái: "Thật thật thật... thật xin lỗi... Lão Đại, tôi không biết... tôi thật sự không biết cô cùng mấy vị đại nhân..."

"Lão Đại, đây là có chuyện gì? Chuyện gì đã xảy ra vậy?" Lúc này Zeus mới chú ý tới đám Jason, ông ta không kìm được nhíu nhíu mày.

"À không có gì, lúc nãy bọn tôi đang ăn cơm, mấy người này đột nhiên nhảy ra muốn giết chúng tôi."

"Lão Đại, cô nói cái gì!!!"

"Thằng chó này muốn giết ngài?"

Jason sắp khóc tới nơi: "Lão Đại, ngài nghe tôi giải thích đi mà! Chuyện không như ngài nghĩ đâu, là tôi... là tôi lén nhận một "đơn hàng", bên kia muốn mạng của nữ nghệ sĩ người Trung Quốc có tên là Ninh Tịch, tôi không biết... không biết thân phận của cô ấy lại là..."

Ninh Tịch nghe thế thì nhướng mày: "Hả? Có người muốn mạng tôi á?"

"Vâng... đúng vậy, đối phương ra giá hơn nghìn vạn... tôi... tôi nhất thời mê tiền..."

Jason vừa dứt lời, Đường Lãng đã ôm bụng cười lăn lộn: "Phụt há há há há há há há há há... cười chết tôi mắt! Mạng của "tay súng nghìn mặt" - Đường Tịch trong truyền thuyết lại chỉ có giá hơn nghìn vạn, rồi lại còn phái người cấp này đi há há há.."

Mế! "Tay súng nghìn mặt" - Đường Tịch!!! Đường Tịch chẳng phải là nam sao???

Vẻ mặt Jason nhìn Ninh Tịch lúc này đã phải nói là kinh hoàng.

Sắc mặt Ninh Tịch phải nói là đen như đáy nồi: "Huynh đủ rồi đó nha! Đầu huynh còn chả đáng một xu nhé!"

"Hì hì, này dê con, thằng đần nào mời mày thế?" Phong Tiêu Tiêu cười hì hì hỏi.

Jason có chút khó khăn nói: "Cái này... này... đại nhân à, luật trong nghề... ngài cũng hiểu..."

Nếu gã mà nói ra tên của người thuê thì cũng không cần lăn lộn làm gì nữa.

Jason vừa dứt lời đã bị Buddy hung hăng đạp cho một đạp ngã lăn ra mặt đất: "Shit! Thằng đần này! Mẹ nó chứ, trong đầu mày chứa phân à!!!"

Jason bị đạp đau muốn chết nhưng cũng nhờ đó mà đầu óc cũng tỉnh táo lại. Hiện giờ cái mạng nhỏ của gã còn chẳng giữ nổi rồi thì quy củ trong nghề là cái vẹo gì chứ.

Trái lại, Ninh Tịch chỉ quơ quơ tay không thèm để ý nói: "Được rồi, hắn ta không nói thì tôi cũng biết là ai."

Có Đại thần Hàn Kiêu ở cạnh thì chắc chắn sẽ không còn tên mắt mù nào dám động đến cô nữa, đây có lẽ chỉ là chút tôm tép mà thôi, thậm chí có khi còn không phải người trong giới.

Tuần lễ thời trang Lorraine mới kết thúc không lâu mà cô đã bị tập kích, cộng thêm chuyện súng giả bị đổi thành súng thật khi ở đoàn làm phim Biệt Đội Điệp Viên Perak...

Ninh Tịch thử thăm dò Hói: "Chị hỏi chú, người thuê chú có phải đã từng thuê chú bắt cóc một du học sinh người Hoa, sau đó uy hiếp chị của cậu ta làm việc cho mấy người đúng không?"

Thấy chuyện lúc trước cũng bại lộ, Jason run lên một cái rồi khai bằng sạch: "Vâng... đúng thế... Lão Đại, em không dám nữa! Em lập tức từ chối "đơn hàng" này! Cũng không bao giờ liên hệ hay có quan hệ gì với bên kia nữa!"

Ninh Tịch không biết nghĩ đến cái gì mà cười một tiếng: "Cái này thì không cần đâu."
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,642
Điểm cảm xúc
683
Điểm
113
Chương 2067: Về nước
"Ớ, không cần? Ý của lão Đại là sao?" Jason yếu ớt hỏi.

"Cho chú em một cơ hội lập công chuộc tội, muốn không?"

Ánh mắt Jason sáng rực, gã ta không ngờ hôm nay mình vẫn còn có cơ hội được sống, vì vậy mà ra sức gật đầu, cảm tưởng như cái đầu của gã sắp rơi ra khỏi cổ luôn.

Sau đó, lão Đại ăn hại nào đó lại gào khóc xin lỗi Ninh Tịch, rồi bày tỏ lòng trung thành gì gì đó, bảo đảm mọi chuyện đều sẽ nghe sự an bài của cô nếu không sẽ cắt chân Jason rồi ném xuống biển cho cá ăn.

Sau khi mọi chuyện rõ ràng, Ninh Tịch cũng tính rời đi. Cuối cùng vẫn là Buddy có cơ trí, gã nhận thấy người đàn ông tóc dài nhìn có vẻ mất kiên nhẫn kia dường như là người có địa vị cao nhất trong đám người. Gã ta mon men tới gần hỏi thăm vài chuyện rồi dứt khoát túm mấy nhân viên của KFC đến làm cơm, sau đó cũng đem mặt tiền của tất cả các cửa hàng KFC sang tên coi như là lễ vật, như thế mới thành công níu chân Ninh Tịch lại.

Vì thế, đám người Ninh Tịch ở lại Solomon một đêm rồi mới rời đi.

Đại thần Hàn Kiêu sau khi cơm no rượu say rồi thì phủi mông đi thẳng. Còn Ninh Tịch thì ngậm ngùi, quyến luyến nói chia tay với Phong Tiêu Tiêu và Đường Dạ.

Sau hai ngày, công việc ở Los Angeles kết thúc thuận lợi nên Ninh Tịch lên đường trở về nước.

Chuyến đi lần này coi như có thu hoạch lớn.

...

Trung Quốc, nhà cũ của Ninh gia.

Sau khi về nước, Ninh Tuyết Lạc liền mượn cớ nhớ nhà mà trốn về nhà mẹ đẻ. Hiện giờ, cô ta thực sự không chịu nổi sự châm chọc của Trịnh Mẫn Quân.

Ninh Tuyết Lạc cố ý đưa cho Trịnh Mẫn Quân một tấm giấy mời ở tuần lễ thời trang, cho nên chuyện hôm đó bà ta cũng chứng kiến toàn bộ. Trịnh Mẫn Quân cảm thấy mất mặt nên chẳng đợi Ninh Tuyết Lạc mà một mình về nước trước.

Chờ sau khi về nước rồi thì thái độ của Trịnh Mẫn Quân đối với Ninh Tuyết Lạc cũng chẳng chừa chút mặt mũi nào nữa, đáng giận nhất là bà ta còn giả vờ như vô tình so sánh cô ta với Ninh Tịch ngay trước mặt cô ta nữa.

Cộng thêm việc tình hình của History càng lúc càng tệ nên trong khoảng thời gian này cô ta thật sự sứt đầu mẻ trán.

Ninh Tuyết Lạc âm trầm ngồi trên ghế salon trong phòng khách, ngoài cửa vang lên một loạt tiếng bước chân, Ninh Diệu Hoa và Trang Linh Ngọc đã về.

Thấy Ninh Tuyết Lạc, Trang Linh Ngọc lập tức vui vẻ nói: "Tuyết Lạc, con về rồi! Sao lại gầy thế này? Con còn đang có bầu đấy! Nhỡ có chuyện gì thì sao!"

Ninh Tuyết Lạc rũ mắt, ảm đạm nói: "Mẹ, con không sao, chỉ là... chuyện phía công ty có hơi nhiều..."

Ninh Diệu Hoa trầm giọng nói: "Chuyện History không phải lỗi do con, con không cần phải tự trách."

Trang Linh Ngọc kéo Ninh Tuyết Lạc ngồi xuống ghế rồi tức giận nói: "Mẹ đã bảo con khốn kia nhất định sẽ đối nghịch với Ninh gia chúng ta mà con không tin! Bây giờ thì đã tin chưa! Rõ ràng là nó cố ý, mời nhà thiết kế nào mà chẳng được, hết lần này đến lần khác lại cứ phải mời người kia là thế nào! Lại còn làm Tuyết Lạc khó xử trước mặt bao nhiêu người như vậy!"

Ninh Diệu Hoa biết quan hệ của Ninh Tịch với Trang gia hiện giờ không tệ, ông ta vẫn muốn hòa giải quan hệ của hai nhà nên không biết nói gì, chỉ ho nhẹ một tiếng: "Chuyện này, đúng là Tiểu Tịch có hơi quá đáng! Bất kể thế nào thì cũng là người một nhà cả, cần gì phải làm to chuyện như vậy! Huống chi Tuyết Lạc còn đang có thai, nó không sợ Tuyết Lạc chịu đả kích rồi có chuyện gì sao!"

Trang Linh Ngọc tức giận nói: "Chỉ sợ nó còn mong thế ấy chứ!"

Ninh Tuyết Lạc tỏ vẻ nhẫn nhịn, đau khổ nói: "Mẹ, chuyện này không thể trách chị, có trách chỉ trách con không có mắt nhìn người... nhưng mà mẹ ơi, con khó chịu lắm! History là tâm huyết của con... nhưng bây giờ... tất cả đã bị phá hủy..."
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,642
Điểm cảm xúc
683
Điểm
113
Chương 2068: Song hỷ lâm môn
Bộ dạng đau khổ nhưng vẫn cố chịu đựng của Ninh Tuyết Lạc càng khiến Trang Linh Ngọc đau lòng: "Tuyết Lạc ngoan, đừng buồn, chỉ là một công ty thời trang thôi mà! Không có thì thôi, đằng nào cũng chẳng phải chuyện to tát gì! Bây giờ, chuyện quan trọng nhất con cần làm đó là phải chăm lo cơ thể mình cho tốt, sinh đứa bé ra rồi thì mọi chuyện đều có thể làm lại từ đầu!"

Ninh Diệu Hoa cũng phụ họa nói: "Mẹ con nói không sai, cái gì cũng không quan trọng bằng đứa bé."

Đây chính là mấu chốt để cô ta có thể đứng vững gót chân ở Tô gia, có Tô gia giúp đỡ thì sau này cô ta muốn mở mấy cái công ty nữa cũng chỉ là chuyện nhỏ.

Trang Linh Ngọc với Ninh Diệu Hoa đang an ủi con gái thì đột nhiên có một bà vú lạ mặt cẩn thận bưng một bát canh từ trong bếp ra: "Phu nhân, bà về rồi, cũng đúng lúc canh dưỡng thai đã nấu xong, bà mau uống đi cho nóng!"

Canh dưỡng thai...

Ninh Tuyết Lạc đang làm bộ nghe vậy thì vẻ mặt cũng cứng đờ.

Cô ta có nghe lầm không? Vừa nãy bà già kia nói... canh dưỡng thai? Cho phu nhân?

Bà vú đi tới gần mới phát hiện ra trên ghế ngoại trừ Trang Linh Ngọc ra thì còn một người nữa, bà ta cười nói: "Đây chắc là Đại tiểu thư rồi! Quả nhiên là đẹp và có khí chất y như phu nhân! Nghe nói Đại tiểu thư cũng đang mang thai, vừa hay tôi nấu cũng nhiều nên Đại tiểu thư cũng uống một bát đi!"

Ninh Tuyết Lạc ngây ngốc ngồi đờ ra đó, hoàn toàn không biết chuyện gì đang xảy ra: "Mẹ, đây là..."

Trang Linh Ngọc không ngờ bà vú lại đột nhiên đi ra, lại còn đúng lúc Ninh Tuyết Lạc đang ở nên theo bản năng sờ bụng một cái rồi xấu hổ cúi đầu, không biết nên mở miệng thế nào.

Ninh Diệu Hoa ở bên cạnh cũng có chút mất tự nhiên, ông ta ho nhẹ một tiếng rồi mới hạnh phúc nói: "Tuyết Lạc, đây là hộ lí chăm sóc dinh dưỡng cho phụ nữ có thai mà ba mời tới, mẹ con... mang thai..."

"Cái gì???"

Lời của Ninh Diệu Hoa chẳng khác nào một tiếng sấm bổ thẳng xuống đầu Ninh Tuyết Lạc.

Ninh Tuyết Lạc nhận ra mình phản ứng hơi quá khích nên vội vàng ổn định tình cảm lại, vẻ mặt cũng chuyển thành vẻ kinh ngạc vì bất ngờ: "Ba, ba mới... mới nói gì? Mẹ... mang thai?"

Ninh Diệu Hoa cầm lấy tay Trang Linh Ngọc kích động nói: "Đúng thế! Tuyết Lạc, con cũng biết mẹ con có chút vấn đề mà vẫn không thể mang thai được nữa, đây cũng sự tiếc nuối từ trước tới giờ của ba và mẹ! Thật ra thì, hơn một năm trước ba với mẹ vẫn luôn cố gắng tìm người mang thai hộ, nhưng vẫn chẳng thể thành công! Vốn ba mẹ cũng đã hết hy vọng, ai ngờ được mẹ con đột nhiên mang thai!"

Nói tới đây, sự kích động của Ninh Diệu Hoa khó mà che giấu nổi, cả người Trang Linh Ngọc cũng mang vẻ hạnh phúc.

Còn Ninh Tuyết Lạc thì đầu óc trống rỗng nhưng ngay sau đó cơn giận dữ lập tức xâm chiếm lấy cô ta!

Trang Linh Ngọc mang thai! Vào thời điểm này mà Trang Linh Ngọc lại mang thai!!!

Ninh Diệu Hoa cũng chỉ nghĩ Ninh Tuyết Lạc quá bất ngờ chứ cũng không để ý đến vẻ âm trầm trên mặt cô ta, ông ta vẫn đang chìm trong hạnh phúc và sung sướng: "Khoảng thời gian này con luôn quá bận rộn cho nên ba mẹ vẫn chưa kịp thông báo với con cái tin tốt này! Tuyết lạc, quả nhiên con chính là Phúc Tinh của Ninh gia chúng ta, bây giờ Ninh gia đúng là song hỷ lâm môn!"

Ha, song hỷ lâm môn*!

*Song hỉ lâm môn: cùng một lúc có cả hai việc vui.

Hay cho một câu song hỷ lâm môn!

Lục phủ ngũ tạng của Ninh Tuyết Lạc hiện tại y như bị thêu trong lửa giận.
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,642
Điểm cảm xúc
683
Điểm
113
Chương 2069: Ép cô ta đến đường cùng
Ninh Diệu Hoa cũng thành khẩn nói: "Tuyết Lạc, những năm gần đây con vất vả quá rồi! Là một đứa con gái mà cả ngày cứ phải lộ mặt bên ngoài vất vả lo lắng vì công ty! Chờ em trai con lớn lên thành người, chuyển lại công ty thì gánh nặng trên vai con có thể đặt xuống rồi!"

"Trước đây ba vẫn lo lắng chuyện ba với mẹ chỉ có mình con là một đứa con gái! Nhưng bây giờ, chờ khi ba và mẹ trăm năm rồi thì hai chị em con vẫn có thể nương tựa vào nhau, ba với mẹ cũng yên tâm!"

Ha...

Em trai...

Cũng phải ha!

Chắc chắn bọn họ đã đi làm kiểm tra biết được trong bụng quả thực là một đứa con trai, chứ nếu không thì sao lại có thể vui vẻ đến thế chứ.

Ninh Tuyết Lạc nghe từng câu từng chữ của Ninh Diệu Hoa mà trong lòng giận đến phát run.

Chờ em trai lớn lên thành người, nhận lấy công ty!

Cô ta phải phí biết bao công sức mới ép Ninh Tịch rời đi, khiến cho bọn họ nghĩ chỉ có một mình cô ta là con gái nên bọn họ mới có thể một lòng đối tốt với cô ta như vậy. Bây giờ bọn họ đã có con trai, lại còn là máu thịt của bọn họ thì Ninh gia này liệu có còn vị trí nào cho cô ta hay không?

Chắc chắn có con đẻ rồi thì kiểu gì cũng qua sông rút ván, còn nói cái gì mà nương tựa vào nhau, cái gì mà thương cô ta vất vả chứ! Có mà dùng cô ta xong rồi thì ném đi, chẳng hề suy nghĩ cho cô ta chút nào cả.

Hiện giờ cô ta ở Tô gia đã gian nan như thế mà Trang Linh Ngọc lại nhè đúng lúc này mà mang thai, đã thế đứa bé kia còn là con trai, là người thừa kế tương lai của Ninh gia, đây khác nào ép cô ta vào đường cùng đâu!

Ninh Tuyết Lạc mạnh mẽ nuốt ngụm máu uất hận này xuống, vẻ mặt cũng đổi thành kinh ngạc và nở nụ cười vui sướng nói: "Thế thì tốt quá, tốt quá rồi! Chúc mừng ba mẹ!"

Trang Linh Ngọc kéo tay Ninh Tuyết Lạc: "Cám ơn con Tuyết Lạc, con yên tâm đi! Ba mẹ chắc chắn sẽ không vì có em trai mà không thương con nữa, con mãi mãi là cô con gái quý giá nhất của mẹ!"

Ninh Tuyết Lạc thầm cười nhạt trong lòng nhưng trên mặt vẫn là vẻ vui mừng thay cho Trang Linh Ngọc, cô ta chân thành nói: "Mẹ, con biết mà! Con vẫn mong mình có em, càng muốn có em trai! Sau này con với em có thể cùng nhau báo hiếu cha mẹ rồi, còn có thể làm chỗ dựa cho con nữa!"

Nghe Ninh Tuyết Lạc nói thế thì chút bất an và băn khoăn cuối cùng trong lòng Ninh Diệu Hoa cũng tan đi, ông ta nói: "Tất nhiên là như vậy rồi! Em trai con không làm chỗ dựa cho con thì ai làm!"

Trang Linh Ngọc vốn lo Ninh Tuyết Lạc sẽ không vui nhưng lúc này thấy thái độ của cô ta như vậy thì bà ta cũng thở phào nhẹ nhõm: "Khoảng thời gian này con cứ ở nhà mấy ngày đi! Mẹ sẽ bồi bổ cho con thật tốt!"

Nụ cười trên mặt Ninh Tuyết Lạc càng thêm rực rỡ, cô ta nói với vẻ mong đợi: "Mẹ mới phải bồi bổ, nhất định phải chăm sóc em trai con thật tốt! Vừa hay em trai và đứa bé trong bụng con có thể làm bạn với nhau!"

Nhìn cảnh tượng hai mẹ con hòa thuận vui vẻ cười nói với nhau, Ninh Diệu Hoa hài lòng gật đầu một cái rồi ra vẻ người cha hiền nói: "Tuyết Lạc, thời gian này ba sẽ để ý bên Ninh thị giúp con, con không cần quan tâm đâu! Cứ ở nhà nghỉ ngơi với mẹ con cho tốt là được!"

Ninh Tuyết Lạc nghe thế thì sống lưng cứng đờ, móng tay hung hăng nghiến sâu vào lòng bàn tay.

Hừ, cô ta vất vả lắm mới đuổi được con khốn Ninh Tịch kia đi, còn lấy được cổ phần trong tay Ninh Diệu Hoa và Ninh Diệu Bang để nắm thực quyền trong công ty. Nhưng bây giờ chỉ vì một đứa bé còn chưa ra đời mà Ninh Diệu Hoa đã bắt đầu thăm dò, muốn thu hồi quyền lực trong tay cô ta để lót đường cho đứa con trai bảo bối của mình.

Đúng là một "người cha hiền" mà...
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,642
Điểm cảm xúc
683
Điểm
113
Chương 2070: Lông vàng, muốn cắn chết em
"Cám ơn ba, ba đối với con tốt quá! Nếu có kiếp sau con nhất định phải làm làm con gái của ba!" Ninh Tuyết Lạc tỏ vẻ cảm động, biểu cảm trên mặt cũng rất hồn nhiên như thể không phát hiện bất cứ điều gì.

...

Tại căn nhà hoa ở thị trấn Lộc.

Thùng thùng thùng!!!

Buổi sáng yên tĩnh đột nhiên bị những tiếng đập cửa ầm ầm phá hỏng.

Người nào đó đang đứng ở ngoài cửa gào rú đến rung trời: "Ninh Tiểu Tịch! Ninh Tiểu Tịch, bà ra đây cho tôi! Đừng có mà trốn ru rú ở trong đó! Tôi biết bà ở nhà! Mau cút ra đây cho ông!"

Ninh Tịch đang "chim chuột" với Lục Đình Kiêu trong vườn hoa nghe thấy cái giọng này thì phun cả trà ra ngoài, cô dè dặt thò đầu ra khỏi lòng Lục Đình Kiêu: "Thôi xong rồi! Bị bại lộ rồi! Lần này chắc Lông Vàng muốn cắn chết em quá!"

Lục Đình Kiêu nhìn về phía cửa rồi hỏi: "Em làm cái gì?"

"Ệ, cái này hả..." Ninh Tịch cười khan.

"Ninh Tiểu Tịch! Bà có bản lĩnh bán đứng tôi thì cũng phải có bản lĩnh ra mở cửa chứ! Mở cửa mau!" Giang Mục Dã vẫn còn đang gào rú bên ngoài.

Ninh Tịch ho nhẹ một cái rồi giải thích: "Thật ra thì... cũng không làm gì cả, chuyện chỉ là thế này... anh còn nhớ Orlando không?"

Nghe thấy cái tên này thì Lục Đình Kiêu khẽ híp hai mắt lại: "Nhớ."

Tất nhiên là nhớ!

Người đã từng mơ ước vợ của mình thì anh sao có thể không nhớ chứ?

Trong lòng anh còn có một cái danh sách đây.

Tất nhiên là cái danh sách này cực kì... dầy...

Cũng thiệt thòi cho trí nhớ siêu phàm của Lục Đại Boss, đem đám người này ghi nhớ hết sạch.

"Ừm, chẳng phải là cái phim Biệt Đội Điệp Viên Perak sắp chiếu rồi sao! Lần này em đến Los Angeles làm việc khó tránh khỏi đụng mặt Orlando, kết quả là cái tên dở hơi đó lại phát bệnh! Em nghĩ sau này còn phải cộng tác với nhau lâu dài cho nên cũng không thể làm gì quá mức! Lúc em đang rầu rĩ thì anh thử đoán xem chuyện gì xảy ra?"

Ninh Tịch nói tới đây thì hai mắt sáng lấp lánh, có chút thừa nước đục thả câu nói.

"Chuyện gì?" Ngón tay Lục Đình Kiêu vuốt nhẹ những sợi tóc mềm mại của cô, ánh mắt chuyên chú nhìn bộ dạng dưng phấn sinh động của cô.

Ninh Tịch kích động nói: "Sau đó Orlando chạy tới đoàn làm phim Sát Thủ tìm em, kết quả lại gặp trúng Giang Mục Dã! Là gặp trúng Giang Mục Dã đang giả gái!"

Câu sau Ninh Tịch cố ý lên giọng hết mức có thể.

Lục Đình Kiêu nhướng mày: "Yêu từ cái nhìn đầu tiên?"

Ninh Tịch vỗ đùi cái đét: "Anh yêu quá thông minh!"

Lục Đình Kiêu có chút dở khóc dở cười, tình huống như thế... quả thật... khó mà tưởng tượng...

"Anh không biết chứ, Orlando vừa nhìn thấy Giang Mục Dã giả gái thì đã thề thốt yêu này yêu nọ rồi, còn xin em giúp anh ta nữa! Thậm chí còn bảo sau này bọn họ kết hôn nhất định sẽ mời em! Anh xem người ta đã nói chân thành thế rồi thì đương nhiên em phải đồng ý rồi... anh nói xem, hí hí hí..."

Lục Đình Kiêu: "..."

Ninh Tịch đang đắc ý thì cái cằm xinh đẹp đột nhiên bị những ngón tay hơi chai nâng lên, tiếp theo đó chính là một nụ hôn sâu đến triền miên.

Tự dưng được Đại ma vương hôn thì Ninh Tịch chớp chớp đôi mắt xinh đẹp của mình, chẳng hiểu gì cả, sao tự nhiên lại hôn cô?

Nhưng mà vấn đề này không quan trọng, Ninh Tịch ngây người ra một lúc liền đáp trả lại nụ hôn.

Một lát sau, Lục Đình Kiêu dán hơi thở gấp lên tai cô nói: "Phần thưởng."

Ninh Tịch ngu ngơ ba giây mới hiểu được ý của Lục Đình Kiêu là gì.

Ồ, ý của anh yêu là đang khen cô ngoan ngoãn tự chặn hoa đào sao?

Thật là khâm phục khả năng lí giải của mình quá đi!

Vào lúc này, phía bên ngoài cửa.

Chó độc thân nào đó vẫn đang đứng "gâu gâu" một cách thê thảm: "Ninh Tiểu Tịch, bà là đồ không có nhân tính! Tình bạn bè của chúng ta đến đây chấm dứt rồi!"

Ninh Tịch nhỏ giọng nói: "Hừ, không làm được bạn bè thì vẫn làm mợ Cả mà..."
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,642
Điểm cảm xúc
683
Điểm
113
Chương 2071: Tình địch biến thái đến mức đáng sợ
Cuối cùng, Lông Vàng mắc bệnh dại nào đó vẫn xông vào được.

"Ninh Tiểu Tịch, bà có bản lĩnh thì đừng có mà trốn sau lưng cậu tôi!"

Ninh Tịch bĩu môi một cái: "Tôi có ngu đâu mà không biết trốn?"

Nói xong còn không sợ chết mà đổ thêm dầu vào lửa: "Này này, Giang Mục Dã, rốt cuộc Orlando đã làm gì ông mà khiến ông tức đến thế hả?"

Giang Mục Dã ôm ngực, suýt nữa thì hộc máu: "Ông đây rõ ràng là bị làm cho tức chết có được không hả!!!"

Ninh Tịch nhỏ giọng lầu bầu: "Xin nhờ, ông là đàn ông thì sợ tên đó cái quái gì! Anh ta ăn thịt ông được chắc! Hai tên cặn bã gặp nhau nhất định có một tên mạnh hơn! Tôi cảm thấy với công lực của ông thì có thể giết chết anh ta trong nháy mắt!"

Giang Mục Dã nghiến răng nghiến lợi: "Tôi thật cám ơn lòng tin của bà đối với tôi quá!"

"Dù sao thì Orlando cũng ở tít tận Mỹ cơ mà..." Ninh Tịch vẫn còn cố gắng giãy dụa.

"Đuỵt, ngày kia Biệt Đội Điệp Viên Perak khởi chiếu rồi, tên kia khoảng thời gian này sẽ tới đây!" Giang Mục Dã sắp sụp đổ đến nơi rồi.

Ninh Tịch bấy giờ mới ngớ ra, vỗ ngực cảm thán như vừa sống sót sau cơn tai nạn: "Đúng nha! Mợ nó may quá may quá..."

May mà Giang Mục Dã giúp cô cản một kiếp này!

"Ninh Tiểu Tịch!" Giang Mục Dã lại bắt đầu phát rồ, quả nhiên con nhỏ này đem anh ra làm bia đỡ đạn mà.

Ninh Tịch bị gào thét cho tóc gió tung bay.

Ngay lúc ấy, Lục Đình Kiêu giơ tay ôm cô vợ bé nhỏ của mình vào lòng rồi nhìn về phía Giang Mục Dã: "Mẹ cháu vừa mới gọi điện cho cậu."

Lục Đình Kiêu vừa lên tiếng thì Giang Mục Dã lập tức bật trạng thái chiến đấu luôn: "Hả! Mẹ cháu! Mẹ cháu nói gì với cậu?"

Mỗi lần mẹ anh ta đến tìm Lục Đình Kiêu thì chắc chắn không có chuyện gì tốt!

Quả nhiên, Giang Mục Dã vừa nghĩ tới thì đã thấy Lục Đình Kiêu điềm tĩnh mở miệng nói: "Bàn chuyện kết hôn của cháu."

"Đờ!" Giang Mục Dã nhất thời nguyền rủa một tiếng, mẹ của anh có thôi đi được không. Biết rõ anh ta sợ nhất là Lục Đình Kiêu cho nên lần nào cũng cầm Lục Đình Kiêu ra dọa để ép Giang Mục Dã kết hôn.

"Cậu đã giúp từ chối rồi, bây giờ là lúc cháu cần tập trung vào sự nghiệp, chuyện kết hôn không cần vội vàng."

Giang Mục Dã mặt mày xám ngoét, đột nhiên nghe được lời này thì có cảm giác như mình được ánh sáng của Đức Phật chiếu rọi, kích động đến suýt rơi cả nước mắt: "Đúng đúng đúng! Cậu nói quá đúng!"

Phải biết là, trước mặt mẹ Giang Mục Dã chỉ có lời của Lục Đình Kiêu là chân lý. Có "lời vàng ý ngọc" này của Lục Đình Kiêu thì ít nhất trong vòng một năm nữa anh cũng không cần lo bị ép cưới!

Giang Mục Dã cẩn thận cân nhắc vụ "mua bán" này, rồi quả quyết cảm thấy... mình không hề thua thiệt!

"Hừ, được rồi, lần này coi như ông đây trượng nghĩa giúp bà làm bia đỡ đạn một lần!"

"Woa, anh yêu quá tuyệt vời ~"

Giang Mục Dã vừa mới xuôi cơn tức xong lại thấy ai kia ôm chặt lấy anh yêu nhà mình mà hôn lấy hôn để.

Thôi cho xin đi! Người hy sinh là ông đây đấy, người giúp bà cũng là ông đây nhé, này này!

Thôi kệ đi...

Hu hu hu lòng chua xót quá!

Giang Mục Dã nhìn hai tên già đầu kia cứ "chít chít meo meo" mà giận đến đau cả phổi.

Nhưng chẳng biết anh chàng nghĩ đến cái gì mà đột nhiên hoảng hốt một chút...

Không biết bắt đầu từ lúc nào...

Khi thấy hai người họ ở chung một chỗ mà Giang Mục Dã đã không còn thấy chua xót khó chịu nữa, hoàn toàn chỉ có cảm giác như đang đối với bạn thân hay người thân mà thôi...

Hừ, Lục Đình Kiêu, ánh mắt của người cậu này cũng quá sắc bén đi! Sợ là cậu ấy đã sớm nhìn ra mình hoàn toàn không còn nguy hiểm nên mới có lòng tốt giúp mình từ chối vụ coi mắt đây mà!

Hay lắm, tình địch biến thái đến mức đáng sợ, mà người ông đây thích lại càng biến thái cho nên ông đây có thua cũng đáng...

...
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top