Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,612
Điểm cảm xúc
674
Điểm
113
Chương 2058: Điếc...?
Giang Mục Dã cao hơn một mét tám, nếu là trong nước thì "một cô gái" cao như vậy sẽ khiến người ta khiếp sợ. Nhưng ở Mỹ thì những cô gái có chiều cao như thế này cũng không phải ít, rất nhiều siêu mẫu cấp có bậc nữ thần trong giới cũng đạt đến chiều cao như vậy, hơn nữa những siêu mẫu theo con đường nữ thần đó thì đều có điểm chung là... ngực sân bay.

Giang Mục Dã tuy giả gái nhưng cũng không độn thêm ngực, đây cũng chính là dáng người vốn có của Giang Mục Dã. Anh chàng nhận vai này thì cũng chỉ cần giảm đi ít cân nhưng như vậy thôi cũng đã mang đến hiệu quả rất tốt, thể hiện được cái sự tinh tế của nét đẹp nam nữ khó phân.

Hiện giờ Giang Mục Dã thấy Orlando đứng chềnh ềnh ngay trước cửa mà vẻ mặt Ninh Tịch lại tỏ vẻ bất đắc dĩ thì đôi lông mày xinh đẹp nhíu chặt lại, ánh mắt lạnh lùng mang theo chút kiêu ngạo liếc xéo qua Orlando một cái rồi nhìn về phía Ninh Tịch nói: "Đạo diễn gọi bà đấy!"

"Ừ ừ ừ! Tôi đến ngay đây! Tiền bối Orlando, tôi phải đi trước đây, hôm khác nói sau nhé!" Ninh Tịch cứ như được tìm được đường sống trong chỗ chết mà phi theo Giang Mục Dã.

Hai người đi hơi xa một chút thì Giang Mục Dã giận dữ cảnh cáo Ninh Tịch: "Bà cách xa cái tên kia một chút! Tên đó chính là playboy hư hỏng có tiếng trong giới đấy!"

Ninh Tịch nghe vậy thì giật giật khóe miệng lẩm bẩm: "Không ngờ cũng sẽ có ngày lại nghe được những lời như vậy thốt ra từ miệng ông..."

Dù sao thì ai kia cũng chính là một thành viên trong cái đám đàn ông trăng hoa xấu xa đó!

"Đang nói chuyện nghiêm túc với bà đấy, có nghe không hả? Cái tên này cực thích gạ gẫm mấy nghệ sĩ Trung Quốc đấy! Chắc chắn có mưu đồ gì với bà rồi!" Giang Mục Dã trừng mắt nhìn cô.

Ninh Tịch gật đầu như giã tỏi: "Biết biết, dù sao mấy hôm nữa tôi cũng về nước rồi, tránh mấy ngày này là xong!"

Ninh Tịch nói xong thì nhìn chằm chằm Giang Mục Dã rồi ôm ngực, tỏ vẻ bối rối nói: "Baby à, đừng nhìn tôi như vậy mà! Quyến rũ quá đi!"

"Ninh Tiểu Tịch, có tin tôi đập chết bà không! Bà dám nói một câu nữa thử coi!" Lông Vàng nào đó bị tròng ghẹo thì lập tức xù lông lên.

"Ôi trời ạ, sao mà càng tức giận lại càng đáng yêu thế này!"

"Ninh Tiểu Tịch! Có bản lĩnh thì đừng có chạy!!!" Giang Mục Dã tức rồ người định đuổi theo "kẻ tội đồ" thì đột nhiên cảm thấy một ánh mắt nóng bỏng rơi vào người mình, nhưng khi anh ta xoay người lại thì chẳng nhìn thấy ai nên chỉ đành khó hiểu mà thu mắt lại.

...

Bên đoàn làm phim vừa thu xếp xong xuôi mọi chuyện, Ninh Tịch thu thập đồ đạc xong liền đi ra ngoài.

Vừa mới tới bãi đỗ xe thì cô lại nhìn thấy Orlando, dường như anh chàng này đã chờ cô rất lâu rồi.

Ninh Tịch thật muốn thắt cổ chết luôn...

"Cái kia, tiền bối Orlando, ngày kia tôi..."

"Tịch Tịch!!!" Không đợi Ninh Tịch nói xong thì Orlando đột nhiên nắm lấy tay cô, vẻ mặt kích động của anh ta cứ như thể đang chìm đắm trong một thế giới toàn các cô em.

"Ớ, sao thế?" Ninh Tịch bị bộ dạng của Orlando dọa cho chết khiếp.

"Bông hồng đen vừa nãy! Bông hồng đen vừa nãy là ai!!!"

"Hả? Hoa hồng đen?"

Cái khỉ gió gì thế! Ninh Tịch chả hiểu ra làm sao.

"Chính là người vừa nãy, tóc đen dài, áo khoác đen với quần da!" Orlando kích động quơ tay múa chân miêu tả lại.

"A... anh nói người lúc nãy... à?"

Chẳng lẽ Orlando đang nhắc tới Giang Mục Dã?

"Đúng, chính là cô ấy! Mũi cao, làn da mịn màng, ánh mắt linh động và cả đôi môi xinh đẹp ấy nữa... hôn lên thì tuyệt biết bao nhiêu..."

Ninh Tịch thấy Orlando càng nói càng đi theo chiều hướng kỳ quái thì đầu đầy hắc tuyến, sao cô cứ có cảm giác... là lạ chỗ nào thế nhỉ. Còn đang thầm nghĩ thì đột nhiên nghe thấy tiếng hô phấn khởi của Orlando: "Tịch Tịch! Tôi lại rơi vào tình yêu rồi! Tôi đã yêu Bông hồng đen kia mất rồi!"

Ninh Tịch: "..."

Cô vừa nghe thấy cái gì? Tai của cô... điếc rồi sao...
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,612
Điểm cảm xúc
674
Điểm
113
Chương 2059: Lông vàng của chúng ta lợi hại quá đi
Đù... Con hàng này nói yêu Giang Mục Dã mất rồi!!!

Orlando vừa dứt lời, Ninh Tịch đã đần thối mặt mà đứng ngẩn người ra đó.

Khoan đã, "lại" rơi vào tình yêu là cái khỉ gió gì thế? Có thằng nào lại quang minh chính đại nói những lời này trước mặt cô gái mình đang theo đuổi hả trời! Đạo đức tán gái vứt đâu rồi!

"Tịch Tịch, cô ấy là bạn của cô đúng không, có thể cho tôi cách liên lạc với cô ấy không?" Orlando nói với vẻ mặt ngượng ngùng: "Có được không? Tôi thật lòng mà!"

Đúng vậy! Anh thật lòng! Anh đối với cô gái nào cũng thật lòng...

Ninh Tịch còn đang bị cái tin Orlando thích Giang Mục Dã đánh cho cháy khét lẹt mà không thốt nổi nên lời. Nhưng Orlando lại cho rằng Ninh Tịch không yên tâm về mình nên ra sức giải thích cùng thuyết phục cô: "Tịch Tịch! Tôi thề mà! Tôi thật sự rất thật lòng! Cô ấy quá đẹp! Khi nãy cô ấy nhìn tôi thì ánh mắt ấy cứ như một tia sét của ái tình!"

Như tia sét của ái tình là cái cái mợ gì thế? Lúc nãy rõ ràng là Giang Mục Dã dùng ánh mắt trợn cho trắng dã nhìn anh ta mà đúng không?

Ờ, thôi được rồi... lúc Giang Mục Dã giả gái mà trừng mắt nhìn người... thật sự là quá...

Đuôi mắt nhỏ dài bướng bỉnh, kiêu ngạo lại kèm theo cả sự hoang dã chưa được thuần hóa ấy chắc chắn có thể đốt cháy lên ham muốn chinh phục của bất cứ gã đàn ông nào.

"Chưa bao giờ tôi thấy một cô gái nào như vậy! Cô ấy quá đặc biệt!" Orlando vẫn còn đang chìm trong sự kích động và phấn khởi.

Ninh Tịch: Đương nhiên anh chưa gặp bao giờ rồi, bời vì tên đó vốn không phải là con gái mà...

"Tịch Tịch, nếu không thể được ở bên cô ấy tôi nhất định sẽ sống không bằng chết! Cuộc sống này của tôi không còn bất cứ ý nghĩa gì nữa! Xin cô, cầu xin cô giúp tôi một tay được không?" Orlando tỏ vẻ đau đớn không thôi, cứ như thể chỉ cần một phút sau anh ta sẽ ngỏm luôn.

Ninh Tịch bày tỏ cô đang vô cùng bối rối. Lần này cô nên bán Lông Vàng, hay không nên bán đây?

Ninh Tịch suy nghĩ ba giây sau đó vô cùng kiên quyết gật đầu một cái: "Được thôi! Đây là số di động của người đó, số là... mà thôi, tôi sợ anh không nhớ được mất, để tôi viết luôn cho anh!"

Ninh Tịch không do dự chút nào, lấy tốc độ nhanh như chớp ghi lại số di động của Giang Mục Dã cho Orlando.

Orlando cực kì phấn khích nắm chặt mẩu giấy nhỏ kia trong tay: "Tịch Tịch! Cám ơn cô! Nếu chúng tôi kết hôn thì nhất định cô phải tới tham dự hôn lễ đấy!"

"..."

Ninh Tịch suýt nữa hộc máu.

Ôi má, mới gặp lần đầu tiên mà anh ta đã nghĩ đến chuyện kết hôn rồi ý hả? Đúng là không thể ngờ được sự quyến rũ của Giang Mục Dã khi giả gái lại to lớn như vậy, ngay cả playboy lão làng như Orlando cũng bị mê hoặc.

Lông Vàng của chúng ta lợi hại quá đi!

Lúc này Giang Mục Dã đang ở trong phòng thay đồ hắt xì liên tục: "Khốn khiếp! Thằng nào dám trù ẻo ông?"

...

"Chậc chậc chậc, huynh nói nè Tiểu sư muội, muội cứ thế bán đứt người anh em của mình như thế à? Đạo đức của muội đâu rồi?" Đường Lãng lúc nãy ngồi chờ trên xe nên cũng "trơ mắt" chứng kiến hết tất cả.

Lần này tới Los Angeles, Đường Lãng coi như là vệ sĩ đi cùng đến. Mỗi lần Ninh Tịch đi đóng phim thì anh chàng đều đi cùng nên tất nhiên đã gặp Giang Mục Dã trong bộ dạng giả gái. Vậy nên khi nãy Orlando vừa mở miệng thì Đường Lãng đã biết Bông hồng đen mà anh ta nhắc tới là ai.

Rốt cuộc cũng thoát khỏi Orlando, tâm tình Ninh Tịch rất tốt nên híp mắt cười nói: "Đâu có đâu! Muội rõ ràng đang giúp anh em của mình có được không hả? Rõ ràng Lông Vàng luôn tự ti với bộ dạng giả gái của mình, muội đang giúp cậu ấy củng cố lòng tin đó chứ!"

"Huynh cảm thấy cậu ta không cần cái thứ đó đâu..." Đường Lãng tỏ vẻ vô cùng đồng tình với ai kia.
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,612
Điểm cảm xúc
674
Điểm
113
Chương 2060: Chúng ta cũng ôm một cái?
Không có Orlando dây dưa nên những ngày cuối cùng ở Los Angeles của Ninh Tịch trôi qua vô cùng bình yên thoải mái.

Chuyện Tắc Linh sắp đưa ra thị trường* cũng đã chuẩn bị đâu ra đấy, thừa dịp đang tỏa sáng ở tuần lễ thời trang Lorraine mà đánh nhanh diệt gọn, thuận lợi treo tên ở Phố Wall.

*Sắp đưa ra thị trường: đưa lên thị trường cổ phiếu.

Cùng ngày đó, Đường Lãng gào hét muốn Ninh Tịch phải chiêu đãi vì sự kiện này.

"Đường tổng này! Bữa cơm này muội nhất định phải mời, nếu không thì chẳng ra làm sao cả?" Đường Lãng sờ cằm, tỏ vẻ nhất định phải ăn bữa cơm này cho bằng được.

Ninh Tịch liếc anh ta một cái: "Dạ dạ dạ! Tất nhiên là phải mời rồi! Nhưng mà chỉ có hai chúng ta ăn mừng thì có ý nghĩa gì! Muội nghe Tam sư tỷ nói tỷ ấy với Đại sư huynh cũng đang ở Los Angeles đấy, hay là gọi bọn họ đi cùng luôn nhé? Lâu lắm rồi chúng ta không tụ họp rồi!"

Đường Lãng nhún vai một cái: "Gọi đi, huynh không có ý kiến! Hai vị kia cũng đã ngừng chiến rồi thì đám tiểu lâu la như chúng ta có vấn đề gì đâu?"

Lúc trước do quan hệ giữa Vân Thâm và Lục Đình Kiêu quá căng thẳng cho nên để tránh hiềm nghi thì mấy sư huynh muội bọn họ không hề gặp nhau, nhưng hiện giờ hai phe chẳng hiểu đã đạt thành cái hiệp định gì đó mà bắt tay hòa giải.

"Hí hí hí, vậy để em gọi ~" Ninh Tịch vui vẻ bấm điện thoại gọi cho Phong Tiêu Tiêu.

Đầu bên kia, Phong Tiêu Tiêu vừa nghe Ninh Tịch muốn mời bọn họ ăn cơm thì cực kì sáng khoái đáp ứng, hơn nữa còn cam kết nhất định sẽ lôi cả Đại sư huynh tới cùng.

Nửa tiếng sau, sư huynh đệ bốn người gặp nhau ở một đoạn đường giao nhau.

"Ôi ~ Tiểu sư muội ~ mau để tỷ ôm một cái nào ~ sư tỷ nhớ muội chết mất thôi ~~~" Phong Tiêu Tiêu vừa mới tới lập tức phi qua cho Ninh Tịch một cái ôm con gấu.

"Muội cũng nhớ tỷ lắm đó!" Ninh Tịch cũng kích động nhào tới.

Đường Lãng đứng một bên nhìn Ninh Tịch với Phong Tiêu Tiêu ôm nhau thành một cục thì nhướng mày, như cười như không nhìn về người đàn ông đéo kính gọng vàng vẫn mang khuôn mặt lạnh băng như thường lệ: "Đại sư huynh, hay là... chúng ta cũng ôm một cái nhỉ?"

Nói xong thì cười hề hề một cách bỉ ổi rồi giang hai tay ra.

Quả nhiên không ngoài dự đoán, câu trả lời của Đường Dạ là một ánh mắt như đang nhìn một thằng ngu.

Đường Lãng ôm láy ngực tỏ vẻ vô cùng bi thương: "Ôi, đau lòng quá đi... xem ra Đại sư huynh chẳng nhớ đệ chút nào..."

Vừa dứt lời, Đường Lãng đột nhiên bước về phía trước nắm lấy bả vai của Đường Dạ, sau đó dùng sức kéo người vào lòng mình: "Mặc dù Đại sư huynh rất tuyệt tình, nhưng mà đệ vẫn rất nhớ huynh..."

Sắc mặt Đường Dạ cứng đờ, thậm chí muốn ra tay đánh trả theo bản năng nhưng cuối cùng thì... cánh tay ngập ngừng giữa không trung hồi lâu rồi buông xuống.

Dường như Đường Lãng không ngờ kết quả sẽ như thế nên khóe môi không kìm được mà cong cong lên.

"Đi thôi, đi thôi! Muội mang mọi người đi ăn đại tiệc nào! Hôm nay muội chủ trì kiêm chủ chi, mọi người muốn ăn gì cũng được!" Ninh Tịch vui vẻ nói.

Phong Tiêu Tiêu xoa xoa khuôn mặt nhỏ bé trắng nõn của Ninh Tịch: "Ôi, Tiểu sư muội thiệt là giỏi nghen! Làm CEO, đón "dâu" bạch phú mỹ, này là bước lên đỉnh cao của cuộc sống rồi! Sau này sư tỷ rửa tay gác kiếm là có thể theo muội kiếm cơm rồi!"

"Không thành vấn đề ~"

Một nhóm bốn người vừa đi vừa trò chuyện, cùng hướng về một nhà hàng cao cấp nào đó của Los Angeles.

Đi được nửa đường, Đường Lãng còn đang cà lơ cà phất vịn vào vai Đường Dạ mà chém gió thì đột nhiên dưới đất thòi ra một cái chân, anh chàng không để ý nên bị vấp vào, lảo đảo một cái suýt nữa thì ngã sấp mặt xuống đất.

"Đệch mợ! Thằng nào đó?" Đường Lãng mắng ra tiếng.

Ở góc tường, một người đàn ông lôi thôi lếch thếch nhìn như ăn mày đang nằm đó, trên mặt được che bằng một tờ báo, còn cái chân dài của người đó chính là thủ phạm suýt cho Đường Lãng cạp đất.

Đường Lãng xắn tay áo lên, định tính sổ với người kia.

Một trận gió thổi qua, tờ báo che trên mặt người đàn ông đó rớt xuống để lộ ra một gương mặt tinh xảo đến không chân thực.

Đường Lãng trố lồi hai con mắt, vẻ mặt y như gặp quỷ: "Ối mẹ ơi! Ông nội!!! Sao... sao ông lại ở đây thế này?"
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,612
Điểm cảm xúc
674
Điểm
113
Chương 2061: Ai thắng thì nghe người đó
"Đại thần!!!" Thấy ai kia ngồi phịch ở góc tường, Ninh Tịch cũng kinh hãi.

"Nhị sư huynh, huynh có ông nội từ lúc nào thế?" Phong Tiêu Tiêu đứng một bên nghi ngờ nhìn sang, ngay sau đó thì đôi mắt cô nàng sáng rực lên: "Á đù! Nhị sư huynh, sao ông nội của huynh đẹp trai thế?"

Đường Dạ sau khi nhìn rõ mặt người đàn ông kia thì cả người lập tức bùng nổ sát khí, thần kinh cũng lập tức trở nên căng thẳng.

Ninh Tịch vội vàng chạy tới hòa giải: "Từ từ! Đây là bạn của muội, chính là Đại thần mà trước đây muội nói với mọi người đấy! Đại sư huynh, huynh đừng có dọa người như vậy được không!"

Nói xong, Ninh Tịch có chút câm nín đi đến bên cạnh Hàn Kiêu, cô nhìn cái bộ dạng cực kì giống ăn mày một cách thần kỳ của ai kia: "Đại thần, sao anh tới Los Angeles thế?"

Hàn Kiêu ôm bụng, thoi thóp thở khiến Ninh Tịch còn tưởng người này bị thương rất nặng nên lập tức trở nên khẩn trương: "Đại thần, có phải anh..."

Cơ mà còn chưa kịp dứt lời thì đã nghe được ai kia thều thào: "Đói..."

"..." Ninh Tịch nhất thời đầu đầy hắc tuyến, Đại thần lợi hại thì lợi hại nhưng kỹ năng sinh tồn vẫn là con số không, đúng là không thể hiểu nổi anh ta sống tới ngày hôm nay bằng cách nào.

Nhưng mà xa quê gặp được người quen vẫn khiến tâm tình người ta vui sướng, Ninh Tịch vội vàng nói: "Đại thần, bọn tôi cũng đang định đi ăn cơm đây, anh có muốn đi cùng không?"

"Được!" Hàn Kiêu lập tức xoay người bật dậy: "KFC?"

"Ninh Tịch: "Khụ, không phải..."

Đường Lãng thành khẩn nói: "Ông nội, ông đừng ăn mấy thực phẩm giàu mỡ rác rưởi kia nữa được không, hôm nay chúng ta đi ăn đại tiệc đó!"

Hàn Kiêu hơi nhíu mày: "Không thích."

Đường Lãng tiếp tục khuyên: "Ông nội, cháu đảm bảo sau khi ông nếm thử rồi sẽ thích mà, sau đó cũng chẳng buồn ăn cái KFC rác rưởi kia nữa đâu!"

Hàn Kiêu: "Đánh một trận, ai thắng thì nghe người đó."

Đường Lãng lập tức nghiêng đầu nhìn Ninh Tịch: "Tiểu sư muội, chúng ta đi ăn KFC đi!"

Ninh Tịch: "..."

Phong Tiêu Tiêu: "..."

Đường Dạ: "..."

Được rồi, đúng là bọn họ đánh không lại.

Cuối cùng bữa tiệc lớn mà Đường Lãng mong chờ cứ thế biến thành thực phẩm chiên rán. Bết bát hơn chính là, gần đây chẳng có cửa hàng KFC nào cả, cuối cùng bọn họ đã đến tận cửa nhà hàng định đi rồi lại phải lòng vòng một hồi lâu mới vất vả tìm được một quán KFC ở rất xa.

...

Trong cửa hàng KFC không lớn lắm, năm người đau khổ ngồi quanh một cái bàn nhỏ.

"Đại thần, lần này anh tới Los Angeles có việc gì không?" Ninh Tịch hỏi.

Đại thần nào đó tay trái cầm gà, tay phải cầm một cái hamburger, ăn điên cuồng không thèm quan tâm bất cứ ai xung quanh.

Thấy bữa đại tiệc mỏi mắt mong chờ đột nhiên không cánh mà bay, Đường Lãng thấp giọng dụ dỗ Ninh Tịch, Đường Dạ và Phong Tiêu Tiêu: "Này này, hay là cả bốn người chúng ta cùng lên đi! Không chừng lại thắng được đấy?"

Ninh Tịch vừa ân cần dâng đùi gà lên cho Đại thần vừa lắc đầu như đánh trống bỏi: "Muốn chết thì huynh tự đi mà chết! Đừng có kéo muội theo!"

Phong Tiêu Tiêu lại nhao nhao muốn thử: "Thật sự lợi hại đến thế á, thật muốn thử xem thế nào!"

Ninh Tịch nghiêm túc nhắc nhở: "Đại sư huynh và Nhị sư huynh liên thủ cũng không đấu lại!"

"Ệ... thế thì thôi vậy..." Phong Tiêu Tiêu lập tức dừng ngay cái ý định của mình lại.

Chẳng biết đã bao lâu rồi Hàn Kiêu không ăn mà anh ta ăn như lũ quét. Ninh Tịch với Đường Lãng thấy nhiều quen mắt rồi nên cũng không sao, nhưng Phong Tiêu Tiêu với Đường Dạ thì rớt cả tròng mắt.

Nhất là Đường Dạ, vốn trong lòng anh vẫn có giữ sự đề phòng cảnh giác nhưng lúc này chỉ sợ hình tượng Hàn Kiêu trong lòng anh đã sụp đổ hoàn toàn rồi...
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,612
Điểm cảm xúc
674
Điểm
113
Chương 2062: Một đám cừu con
Bốn người đang câm nín nhìn Đại thần ăn thì đột nhiên ở cửa vang lên một tiếng "ầm" thật lớn, cửa trước bị người ta một cước đá văng.

Một đám người có thân hình cao to, cơ bắp cuồn cuộn mặc áo may ô đen đằng đằng sát khí mà xông vào cửa hàng. Bọn chúng xông lên rồi nhanh chóng bao lây lấy cái bàn Ninh Tịch đang ngồi, sau đó chúng bắt đầu gào rú với những người xung quanh: "Những người không liên quan lập tức cút ra ngoài!"

Trong tay đám người này có súng vì thế những người trong cửa hàng cũng vội vàng đứng lên chạy đi, ngay cả nhân viên của cửa hàng cũng run rẩy núp dưới gầm bàn.

Ninh Tịch cầm cái cánh gà trong tay chớp chớp mắt: "Ớ... cướp à?"

Đường Lãng thì cầm một que kem trong tay, ngả ngớn liếm liếm: "Cướp cái mông, đến vì muội đó!"

"Trừ con đàn bà này ra thì chúng mày cút hết cho tao! Đừng xem vào việc của người khác! Nếu không đừng trách súng của tao không có mắt!" Một tên đeo dây chuyền hình đầu lâu đạp cái ghế bên cạnh ngã cái rầm.

Đường Lãng tiếp tục mút kem, Phong Tiêu Tiêu thì cười đến quỷ dị, Đường Dạ thì không biến sắc ngồi ngay ngắn ở đó.

Còn Hàn Kiêu thì... vẫn đang chuyên tâm dồn sức ăn lấy ăn để, ngay cả đầu còn chẳng buồn nâng lên...

Phản ứng của bốn người khiến đám người kia tức giận không thôi, tên đeo dây đầu lâu giận dữ thét lên: "Tóc lò xo! Lợn da vàng! Gà bệnh! Còn mày nữa thằng ẻo lả! Tao đang nói chuyện với chúng mày đấy! Có nghe không! Thèm chết à?"

Tóc lò xo - Đường Lãng: "..."

Lợn da vàng - Phong Tiêu Tiêu: "..."

Gà bệnh - Đường Dạ: "..."

Ẻo lả - Hàn Kiều: "..."

"Phụt!!! Khụ khụ khụ... Khụ khụ khụ..." Nghe tên cầm đầu kia nói vậy, Ninh Tịch phun thẳng ngụm coca trong miệng ra ngoài, ho đến sặc sụa.

Má tui... người anh em này quả là trâu chó luôn á! Chỉ một câu thôi mà đắc tội cả bốn vị thần chết...

Quả nhiên, cái tên đeo dây đầu lâu kia vừa dứt lời thì không khí trong quán ăn lập tức thay đổi.

"Tóc lò xo..." Đường Lãng sờ sờ mái tóc xoăn mà mình vẫn lấy làm kiêu ngạo, nhất thời ánh mắt đã trở nên sắc lẻm như dao.

Đôi mắt ẩn sau cặp kính gọng vàng của Đường Dạ cũng ánh lên một tia sáng lạnh lẽo.

Phong Tiêu Tiêu thì vỗ bàn đánh "rầm" một cái hùng hổ nói: "Má mày! Mày vừa nói bà mày là cái gì!"

Đại thần Hàn Kiêu vẫn rất bình tĩnh... chuyên tâm ăn phần gà gia đình thứ hai...

Sắc mặt tên đeo đây cực kì dữ tợn, gã âm trầm nói: "Nếu chúng mày muốn chết thì đừng có trách tao không khách khí! Anh em đâu, lên cho tao!"

Ninh Tịch xích người lại gần chỗ của Đại thần, sau đó yếu ớt bịt mắt mình lại.

Chắc là do bộ dạng của Đường Lãng gợi đòn nhất trong cả đám, nên gã đeo dây kia phi thẳng về phía anh chàng.

Đường Lãng vẫn không nhúc nhích mà ngồi yên ở đó, cho đến tận lúc nắm đấm của đối phương gần chạm đến mi tâm thì anh chàng mới nhẹ nhàng quơ tay một cái bắt lấy bàn tay của gã đeo dây kia.

Những âm thanh của xương bị vặn gãy vụn vang lên khiến người ra rùng cả mình.

"Aaaaa..." Tiếng thét của tên đeo dây vang lên thảm thiết.

Phía bên Đường Dạ thì, chắc bọn chúng cũng nghĩ rằng người đeo mắt kính này là con gà bệnh yếu ớt nhất cho nên đa phần bọn chúng đều chọn chạy lên tấn công anh...

Kết quả cuối cùng thật sự máu tanh đến độ Ninh Tịch cũng không dám nhìn...

Trong cửa hàng nhỏ "binh binh, hự hự" một trận, tiếng quỷ khóc sói tru thi nhau vang lên, cảnh tượng giống y như ở địa ngục Tu La.

Một đám đàn ông to con hung thần ác sát nằm trên đất kêu cha gọi mẹ, tên đeo dây đầu lâu lúc nãy còn gào rú hiện giờ đã bị Đường Lãng đạp một đạp bay tít ra tận đâu đó, tiếp theo đó Phong Tiêu Tiêu lại lập tức tặng cho cơ thể gã một cú đạp trở lại, cuối cùng gã chẳng khác nào quả bóng da bị hai người đạp qua đạp lại, đạp đến choáng váng cả đầu óc.

Ninh Tịch chậc chậc lưỡi nhìn cảnh tượng thê thảm này mà lắc đầu một cái.

Đám người này... chẳng lẽ bị ngu à?

Y như một đám cừu non béo tốt tung tăng nhảy vào ổ sói...
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,612
Điểm cảm xúc
674
Điểm
113
Chương 2063: Đi thôi! Đi ăn cướp!
Một tên tiểu lâu la đang run rẩy núp dưới gầm bàn thò đầu ra rồi lẩy bà lẩy bẩy chĩa súng về phía Ninh Tịch.

"Đoàng!!!"

Ngay khi tiếng súng vang lên thì một luồng gió đáng sợ quét qua trước người Ninh Tịch, tên tiểu lâu la kia trợn tròn mắt nhìn viên đạn của mình bị một luồng gió làm lệch đường đạn khiến nó ghim thẳng vào bức tường phía sau, mà luồng gió kia cũng đem toàn bộ những đồ vật còn lại trên bàn thổi sạch, văng ra đầy đất.

Tên tiểu lâu la đang sững người thì đột nhiên đối diện với một gương mặt cực kì xinh đẹp nhưng lại đủ để khiến đáy lòng gã rét lạnh.

Một giây sau, gã bị đôi tay cứng như sắt của người nào đó túm lấy lôi ra khỏi gầm bàn, sau đó bị ném "bịch" xuống đất, ở giữa những đồ ăn thức uống rơi vương vãi kia.

"Ai - cho - cậu - lãng - phí - thức - ăn - hả?" Giọng nói của người đàn ông này như thể giọng nói của một ác ma bò lên từ địa ngục!

"Alo, cảnh sát đấy à, đúng thế, chỗ chúng tôi bị.... Ớ..."

Nhân viên cửa hàng vốn đang núp dưới gầm bàn lén lút gọi điện thoại nhưng trong lúc vô tình, cô liếc mắt nhìn thấy tình cảnh hiện tại thì ko nói nổi một chữ.

"Alo.. alo? Xin hỏi bên cô bị cái gì? Là cướp sao?" Đầu bên kia cảnh sát truy hỏi lại.

Người nhân viên nhìn bốn vị "sát thần" đang đứng trong tiệm thì đờ đẫn cả ra, cô khó khăn nuốt nước miếng: "Thật... thật xin lỗi... chắc là tôi uống nhiều quá rồi..."

Nói xong lập tức cúp điện thoại.

"Tha mạng... tha mạng... các anh các chị tha mạng ạ... bọn em có mắt mà không thấy Thái Sơn..." Tên đeo dây đầu lâu xương tay đã vỡ nát, mặt mũi thì sưng như cái đầu heo, hoàn toàn không còn nhận ra khuôn mặt nguyên bản của gã nữa, đến cả nói chuyện cũng khó khăn.

Đệt! Sớm biết thế này thì hắn đã không tham chút tiền của con khốn kia rồi, gã nào biết bên cạnh Ninh Tịch lại có mấy nhân vật hàng khủng như thế này chứ!!

Mặc dù gã chỉ là kẻ cầm đầu của một nhóm nhỏ trong bang, kiến thức cũng hạn hẹp nhưng ít nhất gã vẫn biết lai lịch của bốn người này chắc chắn không đơn giản. Đặc biệt là người đàn ông có khuôn mặt xinh đẹp còn tránh được cả đạn kia nữa, chắc chắn không phải người Trái Đất rồi!

"Người của ai? Tự khai mau!" Đường Lãng ngồi xuống, giơ chân đạp một cái ghế.

Gã đeo dây đầu lâu nghe tiếng roi quất vun vút của Phong Tiêu Tiêu vang lên thì nhanh nhẩu trả lời: "So... Solomon! Em là người của bên Solomon ạ!"

Tên đeo dây vốn đang ôm may mắn có thể dùng cái tên Solomon để trấn áp đám người này. Cơ mà, vừa dứt lời đã nghe Đường Lãng sâu xa nói: "Đúng dịp gần đây tao đang ngứa tay, diệt một bang chơi chơi cho đỡ ngứa cũng được đấy!"

Solomon? Hình nghư nghe hơi quen quen thì phải? Ninh Tịch hơi nhíu mày, nhưng cô cũng không nghĩ nhiều mà nói luôn: "Solomon? Chưa từng nghe qua! Lão Đại cái bang đó là ai thế? Chắc không phải thằng ngu đấy chứ!"

Người lăn lộn trong giới ngầm này có thể không biết nhân vật cỡ Đại thần như Hàn Kiêu nhưng ít nhất cũng phải nhận ra Đường Lãng, Đường Dạ, Phong Tiêu Tiêu chứ? Cứ cho là muốn đối phó với cô đi chăng nữa thì cũng phải điều tra rõ về những người bên cạnh cô chứ? Đúng là tìm chết mà!

"Kệ nó đi, đến hang ổ của nó rồi nói sau! Dù sao thì cũng đang rảnh!" Phong Tiêu Tiêu hào hứng nói, đúng là gần đây chẳng có chuyện gì để làm, cô cũng ngứa tay muốn chết..

Hàn Kiêu cau mày nói: "Tôi còn chưa ăn no."

Ninh Tịch vội vàng trấn an: "Đại thần, chúng ta đi cướp của... à nhầm, chúng ta đi thu chút tiền bảo hộ... à mà nói thế này chắc anh cũng không hiểu đâu... tóm lại là chúng ta đi lấy tiền, đến lúc đó anh muốn ăn bao nhiêu suất KFC cũng được!"

Hàn Kiêu: "Đi!"
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,612
Điểm cảm xúc
674
Điểm
113
Chương 2064: Lão đại, cô đã về rồi
Thế là một nhóm năm người đè tên cầm đâu cùng một đám lâu la của hắn đi đến cái chỗ gọi là Solomon gì gì đó.

Trên đường đi, Đường Dạ trầm ngâm mói: "Nếu như Solomon mà bọn họ nói chính là Solomon mà huynh biết thì nó hẳn là cái tổ chức đã từng có quy mô lớn nhất châu Âu! Nhưng mà hiện tại đã sa sút rồi, lão Đại đang tại vị bây giờ cũng là người yếu nhất từ trước tới nay! Năm xưa còn suýt bị trợ lí soán vị... Đường Tịch, sao muội lại trêu chọc tới Solomon thế?"

Ninh Tịch nhún nhún vai tỏ vẻ vô tội: "Muội có biết gì đâu! Hoàn toàn chẳng biết muội chọc bọn họ chỗ nào luôn!"

Phong Tiêu Tiêu không thèm để ý mà khoát khoát tay: "Lôi lão Đại của cái đám ngu đần này ra hỏi một chút là biết rồi còn gì?"

Đến cửa trụ sở chính của Solomon, Đường Lãng đạp thẳng cái tên đeo dây nện vào cửa, phát ra một tiếng động cực lớn.

Rất nhanh, một tràng tiếng bước chân cùng những tiếng kinh hô nhốn nháo vang lên, người ở bên trong cũng bị kinh động mà xông ra.

"Thằng nào!!!" Một tên đàn ông người da trắng cao đến hai mét vọt ra, gã thấy tên đeo dây đang nằm co giật trên đất thì sắc mặt trở nên cực kì âm trầm: "Jason! Mày làm sao thế này?"

Nói xong thì ánh mắt bất thiện của gã chĩa thẳng về phía đám người Ninh Tịch: "Chúng mày là ai! Dám động đến người của Solomon! Chán sống rồi à?"

Jason nghe thấy thế thì sợ đến run lẩy bẩy: "Joseph, mày nói nhỏ thôi... nhỏ thôi..."

Dứt lời, gã đầu lâu ghé đầu vào thì thầm mấy câu gì đó với Joseph, vẻ mặt cực kì sợ hãi.

"Cái gì..."

Thấy hai người kia cứ thì thầm to nhỏ, Đường Lãng không nhịn được ngáp một cái: "Lão Đại của chúng mày là ai, bảo thằng đó ra đây nói chuyện!"

Nghe Jason nói xong, ánh mắt của Joseph cũng trở nên cẩn thận hơn nhiều: "Lão Đại của bọn tôi mấy người muốn gặp là gặp chắc? Mấy người là ai? Nói tên đi!"

Phong Tiêu Tiêu quất quất cây roi trong tay: "Tên của bà, chúng mày chưa đủ tư cách để biết đâu."

Joseph liếc cây roi trong tay Phong Tiêu Tiêu thì biến sắc, ngay sau đó gã chú ý đến cặp kính gọng vàng trên mặt Đường Dạ, sau đó trắng bệch nhìn mái tóc xoăn tít đã thành dấu hiệu nhận biết của Đường Lãng, đôi chân của gã như nhũn ra đến nơi rồi: "Các người... chẳng lẽ các người... chẳng lẽ mấy ngài là..."

Đệch! Mấy người này không phải mấy vị trong truyền thuyết kia đấy chứ... Nhưng mà... mấy dấu hiệu nhận biết này đều đúng hết!

Hình như chỉ thiếu một "tay súng nghìn mặt" - Đường Tịch mà thôi...

Chẳng... chẳng lẽ mỹ nhân nhìn yếu đuối nhu nhược kia chính là Đường Tịch giả trang sao? Thế người đàn ông tóc dài bên cạnh mỹ nhân kia là ai?

Nếu thật sự là bốn người ấy thì người có thể đi cùng bọn họ chẳng phải sẽ có một thân phận còn đáng sợ hơn sao?

Joseph đã không dám suy nghĩ gì hơn.

Ngay tại lúc đó, sau lưng vang lên những tiếng bước chân vững chắc, có mấy người đang sải bước từ bên trong đi ra.

Một người đàn ông trung niên đi đầu, bên cạnh ông ta là một gã đàn ông đầu trọc.

"Lão Đại!" Thấy người đàn ông trung niên kia, Joseph và Jason cùng cả đám lâu la lập tức đổi thành vẻ mặt cung kính mà cúi đầu kêu một tiếng.

Đường Lãng thấy chính chủ đã bước ra thì nhướng mày hỏi: "Ông chính là lão Đại của Solomon sao?"

Người trung niên nọ trầm mặt nhìn cả năm người tới gây sự, ông ta đang muốn mở miệng nói chuyện thì ánh mắt vô tình rơi vào cô gái mặc váy hồng đứng giữa năm người, nhìn bộ dáng yểu điệu đáng yêu của cô thì ông ta lập tức biến sắc.

Người trung niên cứ như bị sét đánh cho cháy khét lẹt, con mắt trợn to nhìn chằm chằm Ninh Tịch không dời mắt. Đôi mắt vốn hung ác bỗng dưng lại nổi lên một tầng hơi nước, giống như con thú cưng bị chủ nhân vứt bỏ lâu ngày tìm lại được chủ nhân của mình, vừa kích động mà vừa tủi thân nhìn cô chằm chằm: "Lão Đại! Cuối cùng cô cũng đã về rồi!!!"
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top