Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,286
Điểm cảm xúc
597
Điểm
113
Chương 2051: Tương lai của phong cách trung hoa
Sau khoảng thời gian im lặng ngắn ngủi thì toàn trường trở nên xôn xao, ánh mắt mọi người nhìn Đới Uy đều mang vẻ tức giận, người xem trực tiếp trong nước cũng tức điên.

[Thằng chó Đới Uy! Mày là đồ cặn bã! Đồ bại hoại! Mày khiến Trung Quốc mất hết mặt mũi rồi!]

[Đồ lừa đảo, tôi phải đem tất cả đồ của History trong tủ ra đốt sạch mới được! Đúng là ghê tởm!]

[Sao có người lại không biết xấu hổ như vậy chứ! Tốt nhất là cả đời này mày trốn ở nước ngoài đi, mày dám trở về nước thì tao mà gặp mày lần nào sẽ đánh mày lần nấy!]

Những tiếc chửi rủa ùn ùn kéo tới khiến sắc mặt Đới Uy tím lại như màu gan lợn.

Sắc mặt của Acas cũng cực kì khó coi, nhưng những chứng cỡ trần trụi lõa lồ đã chình ình ngay trước mắt thế này khiến ông ta không thể nói cái gì được nữa.

Ông ta tuyên bố ngay tại chỗ rằng Đới Uy bị đuổi khỏi Hiệp hội Thời trang, cả đời này sẽ bị cấm hoạt động.

Sau khi mọi chuyện vỡ lở, khi lời Acas lớn tiếng tuyên bố ngay giữa tuần lễ thời trang Lorraine vừa dứt...

Đới Uy đột nhiên bùng phát lên như tên đầu gấu chợ quê mà xông tới gào to: "Tao lấy thiết kế của nó thì sao! Nếu không nhờ tao thì những thiết kế của nó còn chẳng biết mốc meo ở cái góc chó chết nào đâu!"

"Nó đã hết thời rồi, trừ mấy thứ đó ra thì nó có thiết kế được cái chó gì đâu! Hiện giờ nó muốn chiếm chỗ của tao thôi! Chẳng nhờ tao thì tác phẩm của nó chỉ là một đống rác! Là giấy vụn! Là thứ chẳng đáng giá một đồng! Nó là thằng phế vật! Phế vật!"

Đới Uy càng ầm ĩ thì mọi người càng thêm phỉ nhổ, căm ghét gã mà Ninh Tuyết Lạc nãy giờ vẫn còn thấp thỏm như ngồi trên bàn chông. Cô ta chỉ hận không thể đích thân quẳng cái gã thảm hại này ra ngoài.

Mãi cho đến khi Đới Uy bị bảo vệ ném đi thì hiện trường mới yên tĩnh lại.

Cung Thượng Trạch hơi rũ mắt xuống: "Thật xin lỗi, tại tôi mà buổi biểu diễn hôm nay bị phá hỏng."

Acas có chút lúng túng, trên mặt ông là vẻ tự trách cùng áy náy: "Là do chúng tôi không điều tra rõ ràng, suýt nữa thì để loại bẩn thỉu vô liêm sỉ như Đới Uy làm bẩn giới thời trang! Những chuyện thế này vốn là trách nhiệm của Hiệp hội."

Lúc này Acas đột nhiên nhớ lại một truyện, từ rất lâu trước đây ông từng nhận được rất nhiều những email từ cùng một người chỉ để tố cáo nhà thiết kế chính của History ăn trộm tác phẩm của mình. Lúc ấy do người kia không cung cấp chứng cớ nên ông ta cứ thế mặc kệ không quan tâm.

Không ngờ hôm nay... chuyện ấy lại lấy cách thức như này để phơi bày trước ánh sáng...

Lúc này Phó hội trưởng vội vàng chạy lên dàn xếp: "Để cái loại lừa đảo thối nát này đặt chân vào thánh địa thời trang là sự sỉ nhục với toàn bộ giới thời trang này! Đối với hạng người trộm cắp thế này Hiệp hội nhất định sẽ xử phạt nghiêm khắc! Đồng thời cũng sẽ đảm bảo quyền lợi cho tất cả những nhà thiết kế thời trang tài ba có tình yêu chân thành với thời trang!"

Toàn trường vang lên tiếng vỗ tay vang như sấm.

Phó hội trường thở phào nhẹ nhõm, sau đó vội vàng chớp lấy thời cơ nói: "Lần này Tắc Linh cũng mang đến cho chúng ta bộ sưu tập mới nhất, chúng ta hãy cùng xem nhà thiết kế từng mang đến cho chúng ta cảm giác mới lạ không gì sánh được này, từng khiến chúng ta cảm nhận được nét đẹp văn hóa của Trung Hoa sẽ mang đến cho chúng ta sự bất ngờ thế nào!

Đi kèm với lời dẫn của Phó hội trưởng, sân khấu chữ T cũng đã được chuẩn bị vào đâu ra đấy, buổi biểu diễn một lần nữa được tiếp tục.

Mọi người ôm ánh mắt tò mò chiếu thẳng về phía sân khấu, những người Trung Quốc đang coi trực tiếp cũng nhìn thở nhìn chằm chằm vào màn hình.

Quả thật đã rất lâu rồi bọn họ không thấy thêm tác phẩm nào từ Tắc Linh. Liệu lời nói của Đới Uy có đúng không, Cung Thượng Trạch thật sự đã hết thời sao?

Liệu phong cách Trung Hoa đã đi đến hồi kết...
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,286
Điểm cảm xúc
597
Điểm
113
Chương 2052: Kho báu vô tận
Dưới sân khấu, có người trong nghề đang nhỏ giọng phân tích.

"Từ sau khi Đới Uy dùng Vườn Xuân đưa tới cơn sốt thời trang mang phong cách Trung Hoa thì mấy năm gần đây những nhãn hàng thời trang lớn cũng thêm vào những thiết kế của họ những chi tiết mang hơi hướngTrung Hoa. Những thương hiệu ăn theo phong cách này thì càng nhiều không kể siết, tất cả những gì có thể dùng đều đã bị dùng hết!"

"Đúng vậy, muốn sáng tạo cái mới, muốn đưa ra một thứ không giống ai thật quá khó khăn!"

"Nhưng mà bây giờ đã chứng minh được tất cả những thiết kế của Đới Uy đều là của cậu ta thì tất nhiên thành tựu của Đới Uy cũng trở về với chủ nhân đích thực của nó! Chỉ cần cậu ta có thể phát huy như bình thường là cũng đủ để có một ghế vững chắc trong làng thời trang thế giới."

...

Lúc này ánh đèn xung quanh sân khấu đều được giảm xuống, tiếng nghị luận cũng ngừng lại.

Trên sân khấu chữ T, người mẫu đầu tiên chậm rãi bước ra.

Một bộ váy dài với màu chủ đạo là màu xanh đen, sau lưng là chiếc áo khoác to màu da cam rực rỡ cùng màu mực huyền bí phối hợp với nhau thành một cảnh tượng hào hùng khí thế.

"Đó là... là Đôn Hoàng!!!" Ngay lập tức có người nhận ra kêu lên.

Hoa văn họa tiết trên chiếc váy này lấy cảm hứng từ di tích lớn nhất và chứa đựng phong phú nhất về văn hóa nghệ thuật của Trung Quốc, đồng thời cũng là trung tâm Phật giáo nổi tiếng thế giới - hang đá Mạc Cao ở Đôn Hoàng!

Rất nhanh, bộ trang phục thứ hai cũng xuất hiện.

Màu chủ đạo của bộ thứ hai là màu vàng kim, trên thân váy có thêu hai con rồng đang bay cao. Ai cũng biết hoa văn rồng chính là biểu tượng cho văn hóa Trung Quốc. Giữa hình thêu rồng là hình thêu đám mây ngũ sắc, trên đuôi váy dài kéo trên mặt đất là những hoa văn uốn lượn tựa như những con sóng lớn mãnh liệt cuồn cuộn mang ngụ ý "Vạn năm thanh bình"!

Bộ thứ ba là lấy cảm hứng từ những kiệt tác sứ Thanh Hoa.

Họa tiết của cả bộ trang phục đã phục chế lại một chiếc bình Thanh Hoa thời Tống một cách hoàn mỹ, đi kèm với họa tiết sứ Thanh Hoa là những hình thêu rồng, kỳ lân, phượng hoàng cùng chim hỉ thước.

Bộ thứ tư là một chiếc váy dài màu đỏ sậm, trên thân váy có thêu tiên hạc và hoa mai khiến người xem có cảm giác như được đưa vào thế giới thần tiên trong thần thoại Trung Quốc cổ.

Bộ thứ năm, bộ thứ sáu, bộ thứ bảy...

Một bộ rồi lại một bộ cứ thế xuất hiện trước mắt mọi người, mỗi một bộ lại đại biểu cho một cảm hứng truyền thống Trung Quốc khác nhau khiến người xem choáng ngợp.

Ai cũng không ngờ được một nhà thiết kế nhìn tao nhã lịch sự, không chút sát thương như thế lại ẩn giấu một sức mạnh kinh người đến vậy, không phải chỉ một bộ mà là liên tục mười bộ đều có thể khiến thế gian này kinh diễm!

Dưới sân khấu, những nhà sưu tập có trực giác nhanh nhạy đã bắt đầu điên cuồng đi tìm cách liên lạc với Tắc Linh, chuẩn bị giành mua từng tác phẩm quý báu này. Các siêu sao trên thế giới cũng không chờ nổi mà muốn mặc ngay những bộ váy xinh đẹp này lên người.

"Đúng là không thể tin nổi!"

"Quá đẹp! Bộ nào cũng đẹp! Bộ nào cũng là độc nhất vô nhị!"

"Những thiết kế ở trình độ như này thì mỗi một bộ cũng phải mất đến mấy tháng trời! Mười bộ này cậu ta đã làm ra thế nào vậy?"

...

Lượt trình diễn của Tắc Linh kết thúc, tiếng khen ngợi vang lên không dứt.

Đứng trước những tiếng thán phục này Cung Thượng Trạch nói: "Quả thật mỗi một nhà thiết kế đều sẽ gặp phải lúc không có linh cảm gì để sáng tác! Nhưng tôi vẫn cảm thấy được làm một nhà thiết kế theo phong cách Trung Hoa là một niềm hạnh phúc, văn hóa ngàn năm của Trung Hoa là một kho báu, là một nơi chứa đựng linh cảm vô tận!*"

*Lời nói của Cung Thượng Trạch được dựa theo lời nói của nhà thiết kế Trung Quốc - Hùng Anh.

Cung Thượng Trạch vừa dứt thì tiếng vỗ tay vang lên như sấm.

Những người xem trực tiếp ở trong nước cũng kích động đến rơi nước mắt. Trên sóng trực tiếp những bình luận đều hô vang lên của Tắc Linh và Cung Thượng Trạch!
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,286
Điểm cảm xúc
597
Điểm
113
Chương 2053: Giận đến phát điên
[Tắc Linh! Tắc Linh! Tắc Linh!!!]

[Cung Thượng Trạch nói hay quá!]

[Nhà thiết kế như vầy mới xứng làm đại diện của Trung Quốc chúng ta trên võ đài quốc tế chứ!]

[Hàng giả thì vẫn mãi là hàng giả! Để xem lần này tên đạo - Đới Uy kia còn nói được gì nữa!]

[Nhắc mới nhớ, rốt cuộc là nhà đầu tư mắt chó nào lại hợp tác với Đới Uy tạo ra History vậy!]

Chủ đề này vừa được nhắc đến thì có vô số những bình luận phía dưới đáp lạ.

[Còn có thể là ai chứ! Chính là cô tiểu thư giả mạo Ninh Tuyết Lạc đó! Hại tôi suýt nữa từ anti fan chuyển thành fan của cô ta!]

...

Lượt trình diễn của Tắc Linh cũng là lượt trình diễn cuối cùng.

Sau khi kết thúc, các phóng viên có mặt tại đây phần lớn đều ùa lên phỏng vấn Cung Thượng Trạch, còn một bộ phận không nhỏ các phóng viên khác thì trực tiếp chặn lại Ninh Tuyết Lạc.

Ninh Tuyết Lạc không muốn ở lại đây dù chỉ thêm một khắc, cho nên vừa mới kết thúc cô ta đã lập tức đứng lên rời đi. Nhưng các phóng viên sao có thể bỏ qua cho cô ta được chứ, cô ta còn chưa kịp đi thì các phóng viên đã bu kín.

"Cô Ninh! Nhà thiết kế chính của History lại là một kẻ chuyên đi ăn cắp tác phẩm của người khác, cô có gì muốn nói về chuyện này không?"

"Các tác phẩm trong suốt một năm nay của Đới Uy đều do lén mua lại của những nhà thiết kế khác để làm của riêng, chuyện này cô hoàn toàn không hay biết gì sao?"

"Lúc đầu khi cô hợp tác với Đới Uy để sáng lập History cô không hề biết nhân phẩm của đối phương thế nào sao?"

"Dù sao cô cũng được coi là Tổng giám đốc của History, quý công ty xảy ra tai tiếng lớn đến nỗi ảnh hưởng đến danh dự của cả Trung Quốc chúng ta, không biết cô có thấy là cần phải giải thích với mọi người điều gì hay không?"

...

Từng câu hỏi dồn dập kéo đến, một vấn đề so với một vấn đề càng khó nghe hơn. Lúc này Ninh Tuyết Lạc thật sự là rất muốn bóp chết luôn Đới Uy cho rồi.

Tuần lễ thời trang lần này đáng lẽ ra phải là sự hãnh diện của cô ta, phải là thời điểm History tỏa sáng rực rỡ. Nghê Thường Vũ Y kia đẹp đến như vậy thì đáng nhẽ ra sau tuần lễ thời trang này, quy mô của History không chỉ mở rộng gấp đôi ở trong nước mà cả thị trường quốc tế cũng càng rộng lớn hơn. Thậm chí cô ta cũng đã chuẩn bị xong số lượng cùng quy mô những cửa hàng đại diện ở nước ngoài, đến lúc đó thì History chính là nhãn hiệu thời trang hàng đầu Trung Quốc, còn cô ta chính là người sáng lập ra nhãn hiệu danh giá này!

Nhưng mà hiện giờ đã bị hủy sạch, tất cả đều bị phá hủy!

Lục phủ ngũ tạng của Ninh Tuyết Lạc đảo lộn, cô ta đã tức muốn phát điên lên rồi.

Ninh Tuyết Lạc phài dùng hết sức lực mới nhịn xuống được, sau đó hít sâu một hơi mới nói: "Thành lập một công ty thời trang chuyên về phong cách Trung Hoa là mong muốn từ trước tới nay của tôi! Vì vậy tôi đã chuẩn bị rất lâu, cũng vẫn luôn tìm kiếm một nhà thiết kế phù hợp."

"Lúc trước, tôi lựa chọn hợp tác với Đới Uy cũng là vì bị các thiết kế của anh ta hấp dẫn. Những thiết kế của cậu Cung Thượng Trạch thật quá đẹp, thật sự có linh hồn cho nên vừa nhìn tôi đã biết nó nhất định sẽ nổi tiếng, nhất định có thể để cho thế giới tiếp nhận thời trang mang phong cách Trung Hoa! Mà sự thật cũng chứng minh điều đó, chúng tôi đã thành công!"

"Nhưng mà điều khiến tôi không thể ngờ tới đó chính là những thiết kế của Đới Uy lại là đồ ăn trộm của cậu Cung. Khi ấy mọi thiết kế mà anh ta đưa cho tôi đều là những thiết kế có bản quyền mang tên anh ta cho nên tôi không hề hay biết gì về chuyện này! Tôi chỉ yêu thích tài năng của anh ta mà một lòng giúp anh ta hoàn thành ước mơ."

"Tất nhiên dù thế nào thì tôi cũng là người sáng lập của History, kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt, tôi không hề đùn đẩy trách nhiệm của mình trong chuyện này! Tôi ở ngay tại chỗ này tuyên bố với tất cả các bạn đồng nghiệp và các vị khách quý, những người yêu thích thời trang và tất cả những người yêu thời trang phong cách Trung Hoa một lời xin lỗi chân thành nhất!"

Ninh Tuyết Lạc vừa nói vừa cúi người một cái thật sâu trước máy thu hình, sau đó cô ta tỏ vẻ tức giận nói: "Đối với hành động tồi tệ này của Đới Uy thì History chúng tôi tuyệt đối sẽ không nhân nhượng! Từ giờ phút này trở đi, anh ta sẽ không còn là nhà thiết kế của History nữa, mọi người có thể yên tâm! Tất nhiên..."
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,286
Điểm cảm xúc
597
Điểm
113
Chương 2054: Đào góc tường
Nói tới đây, ánh mắt Ninh Tuyết Lạc đột nhiên nhìn về phía Cung Thượng Trạch, ánh mắt cô ta tỏ vẻ vô cùng thành khẩn nói: "History luôn hoan nghênh những nhà thiết kế chân chính có tài năng, có tình yêu với thời trang! Cá nhân tôi cũng vô cùng yêu thích và thưởng thức những tác phẩm của cậu Cung Thượng Trạch, hôm nay chân tướng đã rõ ràng cho nên có thể nói ngay từ lúc đầu History đã được thành lập vì cậu Cung!"

Ẩn ý trong câu nói này của Ninh Tuyết Lạc chính là muốn đưa cành oliu ra vẫy vẫy với Cung Thượng Trạch.

Các phóng viên nhất thời kích động: "Cô Ninh, cô muốn mới cậu Cung Thượng Trạch gia nhập History sao?"

Ninh Tuyết Lạc gật đầu nói: "History vẫn luôn tập trung phát triển vào phong cách Trung Hoa và History của chúng tôi hoàn toàn phù hợp với phong cách của cậu Cung! Nòng cốt linh hồn của chúng tôi cũng chính là cậu Cung, nếu cậu ấy đồng ý gia nhập History thì phong cách Trung Hoa sẽ đạt thêm nhiều thành tựu to lớn!"

Ninh Tuyết Lạc vừa nói vừa có chút kích động. Bất kể thế nào thì History cũng là công ty hàng đầu về phong cách Trung Hoa trên thị trường, còn Tắc Linh cũng chỉ là một xưởng may mặc nhỏ lẻ mà thôi, sao có thể sánh với History cơ chứ.

Chỉ cần Cung Thượng Trạch có chút đầu óc thì hẳn là biết nên lựa chọn thế nào cho phải. Mà, cô ta chỉ cần đào được Cung Thượng Trạch thì tai tiếng lần này coi như xóa bỏ sạch sẽ, History vẫn có thể "đông sơn tái khởi" như thường, thậm chí còn có bước tiến lớn hơn hẳn khi Đới Uy còn ở!

Nghe Ninh Tuyết Lạc nói vậy thì các phóng viên lại rối rít quay sang hướng Cung Thượng Trạch.

"Cậu Cung, cậu thấy thế nào về lời mời của History?"

"Hôm nay Đới Uy đã gặp quả báo và bị trừng phạt rồi, cậu Cung liệu có suy nghĩ về chuyện gia nhập History hay không?"

"Cậu Cung..."

...

Những câu hỏi của các phóng viên vang lên không ngừng, ánh mắt của Ninh Tuyết Lạc ở đối diện cũng vô cùng nóng bỏng lộ liễu...

Cung Thượng Trạch từ lúc bắt đầu vẫn luôn cố chống đỡ, đến lúc này khi chân tướng đã rõ ràng, mọi chuyện đều được giải quyết, Tắc Linh cũng đã thành công, cuối cùng cậu cũng không phụ kì vọng của Ninh Tịch!

Đột nhiên được thả lỏng nên chút sức cuối cùng chống đỡ trong cậu đã tan hết. Hiện giờ Cung Thượng Trạch chỉ cảm thấy tay chân lạnh ngắt như băng, đầu cứ ong ong và cả thế giới trước mặt như đang quay cuồng.

Những gì Ninh Tuyết Lạc đang nói và cả những gì đám phóng viên vây xung quanh xì xao, Cung Thượng Trạch có thể nghe thấy nhưng lại không thể hiểu...

Ngay khi Cung Thượng Trạch gần như không trụ nổi nữa thì trên bả vai của cậu đột nhiên cảm nhận được cảm giác ấm áp vững vàng đỡ lấy mình. Cảm giác quen thuộc khiến người ta an tâm cùng hơi thở mạnh mẽ vững vàng tiến sát đến bên cạnh cậu.

"Ninh Tịch!"

Thấy Ninh Tịch từ từ đứng lên rồi bước tới bên cạnh Cung Thượng Trạch thì ánh mắt của các phóng viên lập tức chuyển qua nhân vật luôn gây chú ý bất cứ khi nào xuất hiện.

Mọi người đang tập trung truy hỏi Cung Thượng Trạch liệu có gia nhập History hay không, nhưng hiện giờ thấy Ninh Tịch bước ra thì đều trố mắt nhìn nhau. Bọn họ không hiểu tại sao lúc này Ninh Tịch lại đột nhiên đi tới chỗ này.

Ninh Tịch đứng cạnh Cung Thượng Trạch, đôi mắt xinh đẹp ấy chậm rãi nhìn quanh rồi dừng lại trên người Ninh Tuyết Lạc.

Ninh Tuyết Lạc đối diện với ánh mắt của Ninh Tịch thì đột nhiên thấy căng thẳng.

Con khốn này lại muốn làm cái gì! Chẳng lẽ muốn bỏ đá xuống giếng!

Trước ánh mắt chăm chú của tất cả mọi người, Ninh Tịch hơi rũ mắt rồi cười khẽ, sau đó cô lại ngẩng lên rồi nói: "Ninh tổng... Ngay trước mặt tôi mà đào chân tường của tôi, cô không thấy quá đáng hay sao?"

Lúc này nghe được giọng nói của Ninh Tịch, đầu óc hỗn loạn của Cung Thượng Trạch cũng tỉnh táo lại một chút, cậu ngước đôi mắt trong veo của mình lên nhìn người bên cạnh: "Bà chủ..."
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,286
Điểm cảm xúc
597
Điểm
113
Chương 2055: Người sáng lập của Tắc Linh
Cái gì!!!

Đây... đây là ý gì?

Ninh Tịch chỉ nhẹ nhàng nói một câu mà tất cả các phóng viên vây quanh cùng toàn thể những người có mặt ở đây đều phải kinh hãi. Sắc mặt Ninh Tuyết Lạc thì trắng bệch hết cả ra.

Vừa nãy Ninh Tịch nói cái gì? Cô ta đào góc tường!!!

Hình như vừa mới nghe được Cung Thượng Trạch gọi Ninh Tịch là... bà chủ? Điều này sao có thể! Nhất định là cô ta nghe nhầm rồi! Nhất định là có chỗ nào sai rồi!

"Cô Ninh Tịch! Xin hỏi lời vừa rồi của cô có nghĩa là gì?"

"Cái gì gọi là Ninh tổng đào góc tường ngay trước mặt cô?"

"Chẳng lẽ ý của cô là... cô là.. Tắc Linh..."

...

Ngay khi các phóng viên điên cuồng tra hỏi Ninh Tịch thì giọng nói trong veo réo rắt lại hơi ấm ách vang lên trong đám người huyên náo.

"Cô Ninh Tịch là bà chủ của tôi, là người sáng lập ra Tắc Linh của chúng tôi!"

Đi kèm với tiếng nói của Cung Thượng Trạch là vẻ sợ đến ngây ngẩn của tất cả mọi người, hiện trường lại xôn xao một lần nữa.

"Trời ơi! Chủ nhân phía sau của Tắc Linh lại chính là Ninh Tịch sao?"

"Thật không thể tin nổi!"

"Khó trách tại sao Ninh Tịch từ trước đến nay không bao giờ nhận làm đại diện thương hiệu cho nhãn hiệu thời trang nào! Hóa ra là vì cô ấy đã tự mở công ty rồi!"

"Người phụ trách đối ngoại của Tắc Linh từ trước giờ vẫn là Kiều Vi Lan, mà Kiều Vi Lan rõ ràng là người của Tần Sênh Nguyệt! Tôi cứ tưởng rằng ông chủ thật sự của Tắc Linh là Tần Sênh Nguyệt cơ!"

"Ninh Tịch này không chỉ đào được đàn em đắc lực nhất của Tần Sênh Nguyệt mà lại còn chiêu được thiên tài như Cung Thượng Trạch!"

...

"Cậu Cung, cậu nói là Ảnh hậu Ninh chính là bà chủ của cậu, là người sáng lập của Tắc Linh?" Có phóng viên không tin nổi bèn hỏi lại.

Cung Thương Trạch gật đầu nói: "Lúc đầu chẳng có một ai tin lời tôi cả, tôi không có chỗ để khiếu nại, trên người cũng chẳng có đồng nào mà lang thang làm ăn xin ở Los Angeles. Khi đó bà chủ phát hiện ra tôi, tin tưởng tôi! Là cô ấy mang tôi về nước, giúp tôi thành lập Tắc Linh, cô ấy vẫn luôn ủng hộ tôi đi đến ngày hôm nay..."

Phóng viên kích động hỏi tiếp: "Hóa ra là như vậy! Không biết lúc trước cậu Cung với cô Ninh Tịch quen nhau như thế nào?"

Cung Thượng Trạch hơi mím môi, vẻ mặt hơi ngừng lại như thể đang nhớ tới kỉ niệm gì đó vô cùng tốt đẹp, cậu nhẹ giọng nói: "Lúc đó cô ấy vừa mua rất nhiều quần áo của History thì đi ngang qua tôi, chắc là thấy tôi cứ nhìn chằm chằm vào mình thì cô ấy cho tôi một cái bánh sandwich..."

"Bấy giờ tôi mới phát hiện ra bộ đồ trên người cô ấy chính là những thiết kế tôi chưa hoàn thành, vẫn còn rất nhiều thiếu sót cho nên tôi không nhịn được mà nói ra. Lúc ấy tôi đang rất tức giận, rất hận khi thấy ngay cả bán thành phẩm của mình cũng bị người ta cướp lấy nên thái độ rất kém, tôi mắng thẳng là những bộ đồ kia trông quá xấu xí...

"Ai sẽ nghe một tên ăn mày nói chứ, lại còn là lời nói khó nghe như vậy... nhưng khi ấy bà chủ chỉ lẳng lẳng nghe tôi phân tích xong, rồi nghe cả câu chuyện của tôi..."

Cung Thượng Trạch nhớ lại tình huống năm đó thì đôi mắt hơi ửng đỏ. Mà toàn trường lại bị cậu thanh niên này hấp dẫn một lần nữa.

Cung Thượng Trạch hít sâu một hơi rồi mới nói tiếp: "Lúc trước, khi gặp phải đả kích lớn như vậy thì tôi đã hoàn toàn tuyệt vọng, thậm chí còn không thiết kế ra nổi bất cứ cái gì! Nhưng sự xuất hiện của bà chủ đã cho tôi hy vọng."

"Trên chuyến máy bay cùng cô ấy về nước, tôi cũng cho rằng mình sẽ chẳng thiết kế ra bất cứ cái gì được nữa. Nhưng sau khi về nước thì tác phẩm đầu tiên của tôi lại là Niết Bàn. Cũng chính tác phẩm này đã giúp tôi giành lấy giải Kim Đỉnh, để cho tôi có một sự khởi đầu mới..."

Nghe đến đây thì mọi người như bừng tỉnh: "Ồ! Hóa ra Niết Bàn lại được thiết kế ra như vậy! Bảo sao nó lại có sức rung động và gây chấn động đến vậy!"
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,286
Điểm cảm xúc
597
Điểm
113
Chương 2056: Chủ nào chó nấy
Khúc Quan Dương gật đầu một cái, ông cũng lộ ra vẻ mặt hóa ra mọi chuyện là như vậy. Ngay từ lúc ban đầu ông đã cảm thấy ẩn chứa trong tác phẩm đó nhất định là có một câu chuyện của riêng mình, nhưng ông không ngờ câu chuyện đó còn bi thảm hơn cả những gì mà ông tưởng tượng.

"Lúc mới bắt đầu thì Studio của chúng tôi gặp rất nhiều khó khăn, bà chủ hết đăng kí tên thương hiệu rồi lại chọn địa điểm lập Studio, sau đó lại còn hao tâm tốn sức mời một giám đốc thị trường chuyên nghiệp đến để mở ra cửa hàng đầu tiên của chúng tôi... Bà chủ nói, một ngày nào đó nhất định sẽ giúp tôi chứng minh trong sạch trước cả thế giới này. Và còn nói rằng trước thực lực chân chính, tất cả mọi âm mưu quỷ kế đều chỉ là mây bay! Chờ đến khi Tắc Linh đủ lớn mạnh thì kể cả tôi không có chứng cứ vẫn có người tin tưởng tôi!"

"Cho tới bây giờ, chính những lời nói của cô ấy đã giúp tôi gắng gượng đến bây giờ..."

Nói tới đây, sắc mặt Cung Thượng Trạch hơi trầm lại: "Vốn mọi chuyện đang phát triển rất tốt cho đến khi cô ấy gặp chuyện..."

Nghe tới đây thì mọi người cũng biết Cung Thượng Trạch đang nhắc đến chuyện Ninh Tịch hôn mê suốt một năm trời.

"Đối với tôi mà nói thì bà chủ không chỉ là cấp trên, là bà chủ của tôi mà còn là tín ngưỡng của tôi nữa! Vì cô ấy tôi mới có thể lấy lại linh cảm cùng lòng tin của mình trong thiết kế. Hiện tại thiết kế không chỉ vì bản thân tôi mà tôi còn muốn chứng minh cho cô ấy biết, cô ấy không nhìn lầm người, tôi muốn trở thành niềm kiêu ngạo của cô ấy! Nhưng trong một năm trời cô ấy mất tích thì tôi đột nhiên mất đi phương hướng, tôi cứ ngỡ bản thân mình lại bị vứt bỏ một lần nữa. Những hoài nghi và bất an nảy nở trong lòng cùng với tín ngưỡng đột nhiên biến mất khiến tôi không thiết kể nổi bất cứ một tác phẩm nào nữa... cho đến khi... cô ấy trở lại..."

Nghe đến đây mọi người cũng hiểu rõ những chuyện đã xảy ra,

Khó trách...

Khó trách suốt một năm đó Cung Thượng Trạch không cho ra bất cứ một tác phẩm nào, khó trách tại sao khi Ninh Tịch trở lại không lâu thì Tắc Linh lại lục tục cho ra mắt bộ sưu tập mới.

"Trở về nguyên dạng", đây chẳng phải là thuận theo sự trở lại của Ninh Tịch mà đặt tên hay sao?

Hóa ra linh cảm của bộ sưu tập này bắt nguồn từ Ninh Tịch!

Còn nữa, khó trách tại sao mỗi lần Ninh Tịch mặc quần áo của Tắc Linh lại khiến người ta cảm thấy vô cùng xinh đẹp, phù hợp đến vậy, thậm chí có người còn cho rằng những bộ đồ kia được thiết kế vì Ninh Tịch!

Có thể không phù hợp được sao? Ninh Tịch chính là linh cảm, là nàng thơ của Tắc Linh đó nha!

Những lời này của Cung Thượng Trạch khiến mọi người cảm thấy cực kì xúc động, cũng càng thêm khinh bỉ hành vi vô liêm sỉ của Đới Uy.

Cùng lúc đó, những người suýt nữa bị Ninh Tuyết Lạc tẩy não cũng nhất thời tỉnh táo lại. Rõ ràng ả đàn bà này đã giúp Đới Uy "trợ Trụ vi nghiệt" mà còn muốn đảo trắng thay đen, mặt dày nói History được thành lập là vì Cung Thượng Trạch. Rõ ràng chính History đã đẩy Cung Thượng Trạch đến vực sâu của sự tuyệt vọng, suýt nữa đã hủy đi một thiên tài thiết kế thời trang như này!

Những người xem trực tiếp trong nước nghe xong câu chuyện của Cung Thượng Trạch cũng bắt đầu điên cuồng spam bình luận.

[Anh Tịch của tôi quả nhiên bá khí ngút trời!]

[Ánh mắt quá sáng, nhìn người quá chính xác!]

[Câu truyện này thật sự cảm động quá, nghe Cung Thượng Trạch nói xong tôi cũng khóc! Thật cảm động!]

[Bọn họ không chỉ là bà chủ và nhân viên, bọn họ còn là những đồng bạn tốt nhất để hợp tác với nhau!]

Mọi người càng cảm thán mối quan hệ của Ninh Tịch và Cung Thượng Trạch thì càng tức giận với thái độ và hành động của Ninh Tuyết Lạc.

[Chó chết! Ninh Tuyết Lạc đúng là mặt dày không biết xấu hổ! Vừa nãy ả ta còn muốn cướp Tiểu Trạch Trạch của nhà anh Tịch chúng tôi!]

[Mợ nó chứ, Ninh Tuyết Lạc cướp cha cướp mẹ rồi lại cướp bạn trai của Ninh Tịch, bây giờ còn muốn cướp nhà thiết kế của cô ấy nữa sao! Đúng là chủ nào thì chó nấy mà!]
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,286
Điểm cảm xúc
597
Điểm
113
Chương 2057: Tiểu yêu tinh mệt rồi
Rất nhanh, các loại tin đồn bát quái của tuần lễ thời trang Lorraine cũng được truyền về trong nước.

Nhà thiết kế chính của History bị bóc trần tai tiếng, bị Hiệp hội Thời trang quốc tế “cấm cửa”. Mà, Tắc Linh ở tuần lễ thời trang Lorraine lại trình diễn một câu chuyện đẹp đẽ tràn đầy văn hóa Trung Hoa cổ xưa khiến lòng người ngây ngất. Toàn bộ truyền thông trong và ngoài nước đều tranh nhau viết về cuộc trình diễn kinh diễm toàn thế giới này, giới người mẫu cũng khen không dứt miệng về bộ sưu tập này.

Trong lúc nhất thời, Tắc Linh trở thành thương hiệu được cưng chiều nhất trong giới thời trang thế giới, đơn đặt hàng ngồn ngộn như bông tuyết rơi mãi không dừng.

Còn History lại vì tai tiếng oanh động này mà cổ phiếu tụt dốc không phanh, các đại lý cũng vội vàng hủy hợp đồng. Ninh Tuyết Lạc lập tức bay về nước trong đêm, vội vàng nhờ người tìm quan hệ khắp nơi định cứu History nhưng hiệu quả chẳng đáng là bao.

...

Los Angeles, tại một phim trường nào đó.

Những cảnh quay cuối cùng của bộ phim Sát thủ cũng đã kết thúc.

Tiếng "qua" của đạo diễn vừa dứt thì toàn thể nhân viên đã kích động mà vỗ tay rầm rầm rồi ôm nhau nói lời tạm biệt.

Ninh Tịch đang đắm chìm trong nỗi thương cảm của việc chia li khi đóng máy thì đột nhiên một thanh âm vang lên sau lưng khiến cô tê dại cả da đầu.

"Helu ~~~ Tịch Tịch yêu dấu ~ cuối cùng cũng đóng máy rồi! Chúc mừng em nha ~"

"Khụ, cám ơn tiền bối Orlando rất nhiều!" Ninh Tịch định tránh đi những đã không kịp rồi.

Orlando dùng đôi chân dài cả mét chặn Ninh Tịch lại ngay trước cửa, đôi mắt hoa đào kia lấp la lấp lánh không biết ẩn chưa bao nhiêu sự háo hức mong đợi: "Baby, có phải tối nay cưng rảnh rỗi rồi không?"

Ninh Tịch nhéo nhéo mi tâm: "Khụ, tối nay tôi muốn cùng mọi người ăn bữa cơm chia tay."

Vẻ mặt của Orlando lập tức đổi thành vẻ thất vọng: "Ôi, thật đáng tiếc, vậy ngày mai thì sao? Ngày mai có thể chứ?"

Ninh Tịch khổ sở nói: "Xin lỗi, ngày mai tôi hẹn với Lilian rồi."

"Vậy ngày kia thế nào?" Orlando vẫn kiên nhẫn không chịu từ bỏ.

"Này..." Ninh Tịch nhức đầu vô cùng.

Gần đây phía bên đoàn làm phim Biệt Đội Điệp Viên Perak cũng thả tin bộ phim sắp chuẩn bị trình chiếu, cộng thêm việc lúc này cô cũng đang ở Los Angerles nên đạo diễn Martin cũng cũng kéo cô qua họp mấy lần, trường hợp như thế cũng khó mà không đụng mặt vai chính Orlando.

Từ hơn một năm trước, Orlando vô tình dùng súng làm cô bị thương nên đến giờ vẫn luôn liên lạc với cô, nhưng mà cô ngủ nguyên một năm nên chẳng hay biết gì. Mãi cho đến một khoảng thời gian rất lâu sau khi tỉnh dậy, trong một lần vô tình kiểm tra hộp thư cô mới thấy Orlando gửi cho mình rất nhiều email xin lỗi.

Sau đó gặp lại thì Orlando mời cô ăn một bữa cơm, cũng lại nói xin lỗi cô một lần nữa.

Chuyện súng giả bị đổi thành súng thật lần đó cũng đã điều tra rõ ràng, không hề liên quan đến Orlando nên tất nhiên Ninh Tịch cũng chẳng để ý làm gì.

Vốn là chuyện tới đây cũng nên chấm dứt, nhưng chẳng hiểu tại sao cái tên... playboy này... lại cứ xoay vòng vòng quanh cô...

Sau đó thì tên ngày ngày nào cũng đến khách sạn chặn cô, giờ thì chạy thẳng đến đoàn làm phim luôn.

Dẫu sao vẫn còn một khoảng thời gian rất dài để tuyên truyền cho Biệt Đội Điệp Viên Perak, bọn họ vẫn phải thường xuyên hợp tác với nhau nên cô cũng không tiện nói gì quá khó nghe. Nhưng cái tên Orlando này lại đeo bám quá dai, cô từ chối nhiều lần rồi mà cũng chẳng có hiệu quả gì.

Lúc này khi đối mặt với ánh mắt tha thiết của gã đàn ông được các chị em bạn dì gọi là "Tiểu yêu tinh" này, Ninh Tịch bày tỏ cô bất lực lắm rồi.

Ngay lúc Ninh Tịch còn đang vắt hết óc nghĩ xem tìm cớ gì để từ chối sự dai dẳng của Orlando thì sau lưng vang lên một tràng tiếng bước chân.

"Tìm bà nửa ngày cả thấy đâu, sao tự dưng lại chạy tới đây một mình?"

Người đến là Giang Mục Dã với một mái tóc đen dài tới tận eo, rèm mi chớp chớp, đôi môi đỏ như cánh hoa. Lúc này Giang Mục Dã đang mặc một bộ đồ đua xe bó sát người cùng giày đinh, tư thế oai hùng mà mạnh mẽ. Anh chàng khoanh hai tay trước ngực còn giọng điệu thì vô cùng mất kiên nhẫn, đôi mày xinh đẹp hơi nhíu lại nhìn về phía Ninh Tịch cùng Orlando đang đứng cạnh cô.
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top