Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,612
Điểm cảm xúc
674
Điểm
113
Chương 2044: Cung Thượng Trạch
Mỗi một mẫu thiết kế gã đều nắm rõ ràng quá trình và linh cảm sáng tác như lòng bàn tay, xét về độ hiểu biết với từng tác phẩm thì gã có thể chắc chắn gã không thua kém gì Cung Thượng Trạch. Nếu cậu ta muốn cùng cách này để chứng minh cậu ta mới là tác giả thì không khỏi quá ngây thơ rồi.

Ánh mắt Cung Thượng Trạch lướt qua bộ Nghê Thường Vũ Y đang được người mẫu mặc trên sân khấu, sau đó dừng lại trên người Đới Uy: "Trước khi tôi chứng minh, tôi muốn hỏi anh Đới một vấn đề."

Đới Uy: "Có thể, xin cứ hỏi."

"Để hoàn thành sáu bộ trang phục này phải vận dụng rất nhiều những kĩ thuật cổ của Trung Quốc. Nhất là kĩ thuật thêu, phải nói là tinh tế đến tuyệt vời! Nghe nói tất cả những họa tiết thêu trên bộ trang phục này đều so đích thân anh Đới hoàn thành, xin hỏi đây có phải sự thật không?" Cung Thượng Trạch lạnh lùng nói.

Đới Uy nghe vậy thì hơi nhướng mày, hừ, hóa ra thằng nhãi này muốn bắt gã ở điểm này sao!

Đới Uy vuốt cằm nói: "Không sai, vì những họa tiết thêu này có độ khó cực cao cho nên đều do tôi đích thân hoàn thành! Nếu anh Cung không tin thì tôi có thể chứng minh ngay bây giờ."

Cung Thượng Trạch, mày cho rằng ông đây lăn lộn tới ngày hôm nay mà không có bản lĩnh gì hay sao?

Nghe câu hỏi của Cung Thượng Trạch thì một số người trong nghề có mặt ở đây cũng nhỏ giọng bàn luận.

"Cung Thượng Trạch nghi ngờ những tác phẩm này không phải do đích thân Đới Uy làm ra sao?"

"Cung Thượng Trạch kia xem ra cũng chẳng ra sao, Đới Uy thật sự tinh thông thêu thùa mà, nhất là kĩ thuật thiêu Tô Châu, mấy bộ trang phục kia hoàn toàn vận dụng cách thêu của Tô Châu mà."

"Mà kể cả có chứng minh được trang phục kia không phải do Đới Uy làm thì cũng đâu thể chứng minh được thiết kế không phải của Đới Uy đâu?"

...

Cung Thượng Trạch không để ý đến những xì xào bán tán xung quanh mà nói luôn: "Không cần."

Nghe những người xung quanh bất bình dùm mình thì Đới Uy chỉ cười ha ha, hào sảng nói: "Không sao đâu, đều là người cả nên có nghi ngờ cũng là bình thường."

Đới Uy nói xong thì dùng ánh mắt đong đầy tình cảm nhìn những bộ trang phục tinh xảo kia, dường như hoài niệm mà nói: "Kĩ thuật may mặc của Trung Quốc chúng ta phải nói là bác đại tinh thâm, về mặt thủ công mỹ nghệ thì càng phải nói là tuyệt vời!"

"Tôi có một mơ ước là một ngày nào đó có thể đem văn hóa Trung Hoa bước lên võ đài thế giới. Cho nên trừ thiết kế ra thì tôi cũng có nghiên cứu sâu về mảng thủ công mỹ nghệ, quá trình tự tay đem những thứ trên mặt giấy hóa thành thật đối với tôi mà nói là một quá trình vô cùng có ý nghĩa!"

"Mặc dù một nhà thiết kế giỏi không nhất thiết phải là một thợ may giỏi, nhưng nếu có một kĩ thuật may mặc tốt sẽ khiến trang phục mình làm ra tốt hơn."

Câu nói của Đới Uy lấy được không ít cảm tình của những người đồng nghiệp.

Mà, Cung Thượng Trạch từ đầu đến cuối chỉ yên lặng đứng đó không nói một lời. Mãi cho đến khi Đới Uy nói xong, cậu đột nhiên cử động chân mà bước từ từ từng bước về phía sân khấu chữ T.

Ánh mắt của những người xa lạ kia giống như những cây gai đâm sâu vào cậu, chứng chướng ngại giao tiếp nghiêm trọng đến nỗi khiến mỗi bước chân của cậu như thể đang bước trên băng mỏng... nhưng mà, cậu không thể ngừng lại, không thể lui bước.

Bởi vì vẫn có một người đang dõi theo cậu...

Thấy Cung Thượng Trạch đột nhiên bước lên sân khấu thì mọi người đều tò mò nhìn sang, trong ánh mắt của bọn họ đã không còn kiên nhẫn.

"Tên này lại muốn làm gì đây?"

"Tuần lễ thời trang đang êm đẹp tự dưng lại có một thằng điên nhảy ra làm náo loạn hết lên cả!"

"Vừa nãy phải đem cậu ta đuổi thẳng cổ ra ngoài mới đúng!"

...

Những giọng nói bất mãn ngày càng nhiều, rốt cuộc Cung Thượng Trạch cũng đã đứng ở trước mặt người mẫu mặc Nghê Thường Vũ Y.

Những ngón tay trắng nõn đến gần như trong suốt cẩn thận nâng lên ống tay áo của bộ đồ, sau đó từ từ lộn mặt trái của ống tay ra.

Một giây sau, đôi mắt sắc như lưỡi dao của cậu thanh niên ấy bắn về phía Đới Uy.

"Như vậy, hiện tại xin anh Đới trả lời vấn đề thứ hai của tôi! Xin hỏi, vì sao trên tác phẩm của anh lại thêu tên của tôi?"

"Cái gì?" Đới Uy nghe vậy lập tức biến sắc.

Ngay lập tức, ống kính máy quay tiến sát lại phần ống tay áo mà Cung Thượng Trạch đang nâng lên.

Trên màn hình lớn sau lưng mọi người đột nhiên xuất hiện hình ảnh mặt trái của ống tay áo tinh xảo kia mà trên đó lại có một hình thêu tên theo lối chữ Lệ, gồm ba chữ - Cung Thượng Trạch!!!
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,612
Điểm cảm xúc
674
Điểm
113
Chương 2045: Sự đảo ngược khiến người ta khiếp sợ
Nhờ vào độ HD của máy quay cho nên chất liệu hoa văn của bộ trang phục, cùng với từng đường kim mũi chỉ của hình thêu hiện lên vô cùng rõ ràng.

Ba chữ "Cung Thượng Trạch" hiện chình ình ngay trước mặt mọi người ở đây và cả những người đang xem trực tiếp ở phía bên kia đại dương.

Tuần lễ thời trang Lorraine luôn có phiên dịch viên túc trực để phiên dịch. Hiện giờ nghe được lời Cung Thượng Trạch nói lại kết hợp với ba chữ ở mặt sau ống tay áo kia thì không ít người trong nghề bắt đầu hỏi những người bạn Trung Quốc của mình.

"Đó là cái gì vậy? Chữ Trung Quốc sao? Nhà thiết kế kia nói đó là tên của cậu ta?"

"Không sai, đó quả thật là chữ Trung Quốc chúng tôi, hơn nữa đó đúng là tên của nhà thiết kế kia!"

"Chúa ơi! Cái này sao có thể!"

...

Người trong giới đều biết, có rất nhiều nhà thiết kế thích lưu lại một dấu ấn của riêng mình trên tác phẩm mà họ ưng ý nhất, có thể là một kí hiệu đặc thù nào đó, cũng có thể là tên của mình hoặc là tên viết tắt.... Nhưng chưa bao giờ nghe nói có người sẽ đề tên của người khác lên tác phẩm của mình.

Lúc này hai tròng mắt của Đới Uy đã trợn lồi lên như nhìn thấy quỷ, gã nhìn chằm chằm ba chữ Cung Thượng Trạch trên màn hình mà tim đập dồn dập, mồ hôi tuôn ra như mưa.

[Ớ, đây là có chuyện gì? Trên tác phẩm của Đới Uy lại có tên của Cung Thượng Trạch là sao?]

[Chẳng lẽ có người động tay động chân?]

[Vừa nãy Cung Thượng Trạch còn cố tình hỏi Đới Uy rằng, những hình thêu trên bộ trang phục này có phải do đích thân anh ta thêu không, lúc đó Đới Uy trả lời là đúng... Chúa ơi! Này... Nghê Thường Vũ Y này chẳng lẽ thật sự do Đới Uy ăn trộm mà có sao?]

[Vậy... nguồn những thiết kế khác của Đới Uy cũng phải xem xét lại rồi!]

...

Nghe tiếng bàn luận của đám đông xung quanh, chân tay của Đới Uy tê dại lạnh lẽo như băng, gã nhìn về phía bà chủ của mình theo bản năng.

Sắc mặt của Ninh Tuyết Lạc lúc này cũng đã trở nên cực kì khó coi.

Chết tiệt! Sao lại thành ra thế này!!! Cung Thượng Trạch là một thằng ngu, một thằng ngu không hề đề phòng gã cơ mà, làm sao gã có thể ngờ rằng nó sẽ động tay động chân trên tác phẩm chứ! Mà, hơn nữa tại sao gã đã kiểm tra vô số lần những bộ đồ này nhưng vẫn không hề phát hiện ra!!!

Đáng hận nhất là thằng oắt này còn đào sẵn một cái hố cho gã nhảy xuống, để gã nói ngay tại chỗ là những bộ đồ này đều do đích thân gã thêu... Hiện giờ có muốn đổi lời cũng không kịp nữa rồi!

Trong lúc nhất thời, đầu óc Đới Uy dường như muốn nổ tung.

Hội trưởng Hiệp hội Thời trang Lorraine cũng đi lên sân khấu tự mình kiểm tra những bộ đồ kia.

Kết quả chính là, trên mặt trái mỗi ống tay áo của sáu bộ đồ đều có thêu tên của Cung Thượng Trạch.

Hiện trường một mảnh xôn xao, còn những người dân đang coi trực tiếp trong nước cũng trợn tròn cả mắt.

Tình huống gì thế này?

Bộ sưu tập Nghê Thường Vũ Y của Đới Y thế mà lại thêu tên của Cung Thượng Trạch lên từng bộ, đùa cái gì thế?

Trên sân khấu, Acas kiểm tra xong thì dùng ánh mắt sắc bén nhìn về phía Đới Uy: "Anh Đới, anh có thể giải thích được không?"

Đới Uy giật mình lấy lại tỉnh táo, gã nuốt nuốt nước miếng cố bình tĩnh lại rồi tỏ vẻ cực kì tức giận nói: "Tại sao lại có thể như vậy! Chuyện này là không thể nào! Tại sao tôi có thể thêu tên người khác lên tác phẩm của mình chứ, những hình thêu này hoàn toàn không phải do tôi thêu lên!"
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,612
Điểm cảm xúc
674
Điểm
113
Chương 2046: Kỹ thuật đặc thù
Acas trầm mặt nói: "Nhưng, chính miệng anh vừa nói tất cả những hình thêu trên bộ trang phục này đều là do một mình anh hoàn thành."

Đới Uy không đổi sắc nói: "Quả thật là như vậy... nhưng tôi thật sự không biết tại sao trên tác phẩm của tôi lại có ba chữ Cung Thượng Trạch!"

Đới Uy quyết định thà chết chứ cũng không chịu thừa nhận.

Mọi người thấy như thế lại có chút mông lung, lưỡng lự.

"Chẳng lẽ mấy bộ này làm xong lại bị người âm thầm động tay chân?"

"Tôi thấy có khả năng lắm!"

"Nhất định là vậy, nếu không thì nói kiểu gì cũng không có xuôi!"

...

So với một người vô danh không chức không quyền như Cung Thượng Trạch thì trong tiềm thức mọi người sẽ càng tin tưởng Đới Uy hơn.

Vậy nên Đới Uy đã ám chỉ thì mọi người cũng tự nhiên nghĩ theo hướng có người động tay động chân.

Acas nghe vậy cũng trầm ngâm nói: "Đúng là không thể loại trừ khả năng có người lén lút thêu thêm những hình này vào lúc anh không biết."

Đới Uy nghe được câu trả lời như dự đoán của mình thì thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng mà, cái nhếch môi đắc ý của gã còn chưa kịp nâng lên thì Cung Thượng Trạch đã lên tiếng với một thái độ chắc chắn và vẻ mặt bình tĩnh: "Không thể nào."

Nhất thời, ánh mắt của tất cả mọi người lại tập trung lên người Cung Thượng Trạch.

Acas hơi nhíu mày hỏi: "Tại sao lại không thể?

Vì có sự lật ngược bất ngờ hồi nãy nên hiện giờ không ai dám tùy tiện nói gì nữa mà chỉ nín thở nhìn Cung Thượng Trạch, chờ đợi một câu trả lời.

Cung Thượng Trạch nâng ống tay áo lên, nói rõ ràng từng chữ một: "Bởi vì phần thêu này là do tôi dùng kĩ thuật Hai Mặt Tam Dị."

Hai Mặt Tam Dị?

Là cái quỷ gì thế?

Nghe được cái tên kì lạ kia, mọi người nhất thời lại châu đầu vào nghị luận.

"Ớ, cái gì là Hai Mặt Tam Dị?"

"Không biết nữa, tôi cũng chưa nghe bao giờ!"

"Tôi có nghe đến cách thêu hai mặt, đó là một cách thêu cực kì khó! Thêu một mặt chỉ yêu cầu một mặt thành hình còn mặt còn lại thì như thế nào cũng được, nhưng thêu hai mặt thì cả hai mặt trái phải của hình thêu đều phải là hình thù hoàn chỉnh."

...

Thứ mà Cung Thượng Trạch nói thì ngay cả người Hoa cũng không biết, mà dẫu có là người Hoa trong nghề cũng chỉ biết lơ mơ chứ đừng nói tới những người ngoại quốc, thế nên cả đám người cứ thế mà mơ hồ với nhau.

Ngay lúc này, có một người đàn ông trung niên mặc quần áo thô màu trắng bước lên sân khấu.

Mọi người trông thấy người này thì kích động hô lên thành tiếng: "Khúc Quan Dương!"

"Đúng vậy! Thầy Khúc nhất định sẽ biết mà!"

...

Acas đang không biết làm thế nào, bỗng thấy Khúc Quan Dương đi tới thì thở phào nhẹ nhõm: "Khúc, cái này e rằng phải làm phiền ông rồi!"

"Hội trưởng Acas khách khí quá rồi." Khúc Quan Dương gật đầu hàn huyên với Acas mấy câu, ngay sau đó ánh mắt của ông lướt qua cậu thanh niên đang đứng bên cạnh kia.

Ông gặp cậu thanh niên này lần đầu tiên là ở giải Kim Đỉnh, cậu thanh niên có phong cách thiết kế bị cho rằng là ăn cắp của Đới Uy. Nhưng đến cuối cùng, cậu ấy lại dựa vào thực lực của mình là giành lấy giải Kim Đỉnh năm đó.

Không ngờ lần gặp mặt tiếp theo lại ở trong tình huống thế này.

Ánh mắt sạch sẽ trong veo không chút gợn sóng của Cung Thượng Trạch nhìn lại Khúc Quan Dương.

Dưới con mắt trông chờ cùng tò mò của tất cả mọi người, Khúc Quan Dương nhanh chóng thu lại tầm mắt rồi tỉ mỉ kiểm tra ba chữ Cung Thượng Trạch trên từ bộ quần áo.

Thời gian trôi qua từng giây từng phút...

Không biết qua bao nhiêu lâu thì Khúc Quan Dương mới hạ ống tay áo xuống.
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,612
Điểm cảm xúc
674
Điểm
113
Chương 2047: Tất cả đều xong hết rồi
Khúc Quan Dương nhìn về phía mọi người, sau đó chậm rãi mở miệng: "Cách thêu bình thường của Trung Quốc đều là cách thêu một mặt, nhưng có một cách thêu càng khó hơn gọi là thêu hai mặt."

"Thêu hai mặt là một trong những kĩ thuật truyền thống tuyệt vời nhất của văn hóa truyền thống Trung Hoa chúng ta! Cách thêu này có thể cho ra cùng một hình giống y hệt nhau ở cả hai mặt trái và phải, hình thêu mặt trái cũng tinh xảo như ở mặt phải vậy! Khiến ai ai cũng phải ngưỡng mộ."

"Thầy Khúc, vậy cái Cung Thương Trạch nói là Hai Mặt Tam Dị là cái gì?" Có người không chờ nổi mà hỏi luôn.

Khúc Quan Dương tiếp tục giải thích: "Trong cách thêu hai mặt, còn có một cách thêu cực kì hiếm người biết đó là cách thêu Hai Mặt Dị Sắc, tên cũng như ý, tức là cách thêu này cho hai mặt trái và phải đều là cùng một hình giống nhau nhưng màu sắc lại không giống."

Nói tới đây, Khúc Quan Dương hơi dừng một chút rồi có chút kích động nói tiếp: "Cách thêu này vốn dĩ đã cực kì ít người biết đến, nhưng có một loại cách thêu còn khó hơn nữa! Cũng chính là cách thêu mà nhà thiết kế Cung vừa nói, Hai Mặt Tam Dị!"

"Hai Mặt Tam Dị là cách thêu được phát triển dựa trên Hai Mặt Dị Sắc, thành phẩm chính là hai mặt trái phải của hình thêu không giống nhau, khác về mũi kim, khác về màu sắc! Tức là trên hai mặt của cùng một vị chí có hai cách đi mũi kim khác nhau, màu sắc cũng khác biệt! Dị hình, dị kim, dị sắc (khác hình, khác mũi kim, khác màu sắc) nên mới có cái tên là Hai Mặt Tam Dị!"

"Thì ra là như vậy!"

"Thật là thần kì! Thế mà có thể ở hai mặt cho ra hai họa tiết khách nhau!"

Mọi người cảm thán không ngừng, hoàn toàn chìm đắm trong lời kể về kĩ thuật truyền thống tuyệt diệu của Trung Hoa.

Ngay lúc đó, Khúc Quan Dương cũng đưa ra kết luận: "Tôi vừa mới kiểm tra rồi, hình thêu ở ống tay áo của cả sáu bộ trang phục này đều dùng cách thêu Hai Mặt Tam Dị! Cũng có nghĩa là những hình thêu này nhất định được thêu lên cùng một lúc chứ không thể có chuyện thêu thêm vào sau này!"

Khúc Quan Dương vừa dứt lời, tất cả mọi người đều đột nhiên tỉnh ngộ, nét mặt cũng tỏ ý đã hiểu ra mọi chuyện.

"Cũng có nghĩa là những hình thêu này nhất định chỉ được thêu lên trong một lần, hoàn toàn không có ai động tay động chân!"

"Vậy chẳng phải Đới Uy đang nói láo sao!"

Lúc nghe Cung Thượng Trạch nhắc đến cái tên "Hai Mặt Tam Dị" thì Đới Uy đã biến sắc rồi, giờ nghe rõ Khúc Dương nói chi tiết ra thì chỉ biết đứng chết sững ra đó. Vẻ bình tĩnh trên mặt cũng không giữ nổi nữa, mồ hôi gã tuôn ra nhễ nhại, từng giọt từng giọt rơi xuống nền nhà...

Những ánh mắt nhìn gã càng ngày càng trở nên khác thường, Đới Uy đã không còn để ý hình tượng mà đưa tay áo lên lau mồ hôi trên trán, sau đó gã vẫn tiếp tục trắng trợn nói: "Kì... kì thật là những chữ này đúng là do tôi thêu lên! Tôi rất hâm mộ nhà thiết Cung, cho nên mới thêu tên cậu ta lên để tự khích lệ chính mình!"

Đúng! Chính là như vậy!

Kể cả tác phẩm của gã có thêu tên Cung Thương Trạch thì sao?

Tác phẩm của gã, gã thêu tên ai là quyền tự do của gã cơ mà!

Nghe Đới Uy nói vậy thì Khúc Quan Dương cười lạnh một tiếng: "Hai Mặt Tam Dị là cách thêu có kĩ thuật cao nhất! Cho dù có ở đất tổ nghề thêu là Tô Châu thì trong mười vạn người thợ thêu cũng chỉ có hiếm hoi vài người biết đến nó! Nếu anh Đới đã nói những hình thêu này là anh thêu vậy không bằng anh chứng mình ngay tại đây một phen?"

Khúc Quan Dương vừa dứt lời, sợi dây hy vọng cuối cùng của Đới Uy cũng đứt cái phựt. Gương mặt gã xám ngoét lại, chân cũng đứng không vững mà ngã ngồi ra trên mặt đất...
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,612
Điểm cảm xúc
674
Điểm
113
Chương 2048: Chân tướng rõ ràng
Lúc này, đám fan trong nước vừa rồi còn thề thốt bảo vệ History, cắn xé Cung Thượng Trạch đều đang ngu hết cả người.

[Này... chuyện gì xảy ra thế này! Hóa ra Nghê Thường Vũ Y không phải do Đới Uy làm ra, mà là tác phẩm của Cung Thượng Trạch?]

[Mế của tôi! Hóa ra ngay từ đầu Đới Uy đã nói láo, thằng đó đã ăn trộm những thiết kế của Tắc Linh, ngay cả những tác phẩm thành danh của thằng này cũng là các tác phẩm của Cung Thượng Trạch! Sao có thể như vậy chứ! Tôi không tin nổi thế giới này nữa rồi!]

Bên cạnh những lời bình luận tỏ vẻ khiếp sợ thì vẫn có đám người chưa từ bỏ ý định.

[Cứ cho là Nghê Thường Vũ Y không phải là do Đới Uy tạo ra đi, nhưng như thế cũng đâu thể chứng minh bản thiết kế không phải của anh ấy vẽ ra chứ?]

Những bình luận như vậy ăn không ít gạch đá.

[Có vài người đừng đi chứng minh mình là thằng đần nữa đi! Thằng nào cũng ngu như thằng nào! Lúc này mà còn tẩy trắng cho Đới Uy à, nếu thiết kế của Nghê Thường Vũ Y không phải do Cung Thượng trạch vẽ nên vậy chẳng lẽ cậu ta làm mấy bộ đồ này ra từ không khí à?]

[Rõ ràng không phải do mình làm mà còn dám ưỡn mặt bốc phét với cả thế giới là tự mình làm, đã thế còn cố tình khoe khoang tài nghệ của mình lợi hại nữa chữ! Thấy trên trang phục có tên của Cung Thượng Trạch không những không biết hối cải mà còn thản nhiên vu tội cho người ta động tay động chân.]

[Còn cả lúc bị vạch trần là Hai Mặt Tam Dị không thể bị táy máy tay chân thì lại không biết xấu hổ nói ra cái lí do nực cười là thêu tên Cung Thượng Trạch để khích lệ chính mình! Má ơi cứu rỗi linh hồn con đi.]

[Dẫu có là nhà thiết kế chính của một nhãn hiệu, được cho là tiên phong cho phong cách Trung Hoa nhưng lại ăn gian nói dối ngay từ đầu, người như vậy còn có thể tin được mấy phần? Những tác phẩm trước đây của anh ta liệu có đúng là của anh ta không vậy, thật đáng nghi ngờ! Tóm lại lần này tôi đứng về phía Cung Thượng Trạch!]

Sau đó không ít người hỏi.

[Nhưng mà tại sao thiết kế của Cung Thượng Trạch lại bị Đới Uy ăn cắp chứ? Không những bị Đới Uy đăng kí bản quyền mà ngay cả tác phẩm đã hoàn thành cũng rơi vào tay gã ta nữa! Thật sự là kì lạ quá mà!]

...

Không chỉ những người đang coi trực tiếp mà ngay cả những người đang có mặt tại đây cùng với những người trong nghề cũng đều lấy làm kì quái với vấn đề này.

Nhất thời, ngay cả ánh mắt của Acas và Khúc Quan Dương cũng rơi vào Cung Thượng Trạch.

Đối diện với ánh mắt của toàn thế giới thế này thì trong lòng Cung Thượng Trạch nổi sóng không thôi.

Cậu đợi lâu như thế, nhẫn nhịn lâu như thế cuối cùng cũng có người chịu nghe bí mật này, cuối cùng cậu cũng có quyền lên tiếng...

Cậu thanh niên hít sâu một hơi rồi chậm rãi nói.

"Năm đó, tôi với Đới Uy cùng nhau sáng lập một Studio thiết kế trang phục, đặt tên là Nghê Thường. Vì tôi không giỏi xã giao hay quan hệ với người khác cho nên tôi chỉ phụ trách thiết kế, còn Đới Uy phụ trách tất cả mọi thứ liên quan đến việc vận hành của Studio."

"Studio của chúng tôi lúc mới bắt đầu chẳng có lấy một người hỏi han, nhưng về sau càng ngày càng được nhiều người biết đến. Sau đó chúng tôi mới đem Studio chuyển ra nước ngoài để tìm kiếm một mảng trời rộng lớn hơn."

"Dần dần cũng có không ít nhà đầu tư muốn hợp tác với chúng tôi. Tôi luôn coi Đới Uy là người hợp tác mà mình tin tưởng nhất cho nên không hỏi bất cứ thứ gì liên quan đến cách hoạt động Studio mà chỉ chuyên tâm vào sáng tác, tất cả các thiết kế cũng giao cho anh ta cả."

"Nhưng... tôi không ngờ anh ta lại sớm âm thầm đem tất cả những thiết kế của tôi đi đăng kí quản quyền dưới tên mình, sau khi cướp lấy tất cả các thiết kế của tôi thì lại cướp luôn cả Studio! Anh ta đem tôi cùng Nghê Thường xóa bỏ sạch sẽ, một mình đi gặp nhà đầu tư rồi thành lập ra History!"
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,612
Điểm cảm xúc
674
Điểm
113
Chương 2049: Giãy chết
"Nghê Thường Vũ Y là tác phẩm tôi mất đến hai năm để hoàn thành, tôi tạo ra nó vì mong ước có thể một ngày nào đó mình sẽ tham dự tuần lễ thời trang."

"Rồi, phòng để hàng của chúng tôi đột nhiên gặp hỏa hoạn! Lúc ấy Đới Uy nói với tôi rằng toàn bộ bộ sưu tập Nghê Thường Vũ Y đều đã bị thiêu rụi... cho tới hôm nay tôi mới biết, hóa ra Nghê Thường Vũ Y của tôi không hề bị thiêu rụi mà là bị anh ta chiếm đoạt!!!"

Hiện trường im lặng đến nỗi không nghe thấy bất kì một thanh âm nào, tất cả mọi người đều nghe thấy thanh âm của cậu thanh niên đang run lên vì tức giận, tâm trạng của bọn họ cũng theo lời kể của cậu mà sôi trào.

Cung Thượng Trạch ngừng một chút, ngay sau đó lại tiếp tục nói: "Có lẽ... tôi nên cảm ơn sự tham lam của anh ta, nếu không thì tôi đã chẳng thể chứng minh sự trong sạch của mình."

"Khi anh ta trở thành nhà thiết kế chính của History, dùng Vườn Xuân mà nổi tiếng toàn thế giới, trở thành nhà thiết kế tiên phong cho phong cách Trung Hoa, trở thành niềm kiêu ngạo của người Hoa thì... tôi chỉ là một thằng không xu dính túi, đang vật vạ ăn xin trên những con phố ở Los Angeles."

"Thử hỏi ai sẽ tin lời của một thằng ăn mày chứ?"

"Cho dù sau đó tôi có trở thành nhà thiết kế chính của Tắc Linh thì cũng vì History được thành lập trước mà Đới Uy lại dùng các tác phẩm của tôi, cho nên dẫn đến việc tất cả mọi người đều nói những tác phẩm sau này của tôi đều bắt chước phong cách của Đới Uy..."

Nghe đến đây, mọi người đã tức giận đến cực độ.

[Trời ơi! Quả thật... quả thật quá là vô liêm sỉ!]

[Khó trách tại sao phong cách của History và Tắc Linh lại giống nhau đến vậy! Không ngờ chân tướng lại như thế này! Những tác phẩm của History vốn là do Cung Thượng Trạch thiết kế ra thì có thể không giống nhau được sao?]

[Mẹ kiếp! Thế mà tôi vẫn luôn giúp History nói Tắc Linh là đồ bắt chước!]

...

Khúc Quan Dương nghe lời kể của Cung Thượn Trạch cũng thấy cảm khái.

Lúc trước ở giải Kim Đỉnh ông đã cảm thấy quái lạ, không hiểu tại sao phong cách thiết kế của History và Tắc Linh lại giống nhau đến thế, không phải chỉ là gần giống mà dường như chúng được thiết kế ra từ cùng một người. Hóa ra phán đoán ban đầu của ông không sai, sự thật đúng là hai tác phẩm đó được cùng một người sáng tạo ra.

Về sau, mặc dù History vẫn giữ vững phong cách của mình nhưng Khúc Quan Dương luôn cảm thấy những mẫu thiết kế đó đều thiếu linh khí, e là lúc đó những thiết kế mà Đới Uy trộm được đã dùng hết, cho nên những tác phẩm sau này đều không phải những tác phẩm của Cung Thượng Trạch.

Acas nhìn về phía Đới Uy vất vả lắm mới đứng lên được trong góc: "Đới Uy, đối với những tố cáo của Cung Thượng Trạch, anh còn có điều gì muốn nói không?"

Tròng mắt của Đới Uy trợn lồi, lồng ngực của gã phập phồng lên xuống.

Không thể... gã tuyệt đối không thể bị hủy như vậy...

Kể cả gã có nói láo, kể cả Nghê Thường Vũ Y không phải tự gã làm ra thì gã vẫn có thể "đông sơn tái khởi". Nhưng một khi tất cả những thiết kế đều bị nói là trộm cắp của người khác thì gã xong thật rồi!

Vì vậy, Đới Uy lớn tiếng nói: "Cậu ta ngậm máu phun người! History là so tôi sáng lập, mỗi một thiết kế đều do chính tay tôi làm ra! Nghê Thường Vũ Y chỉ vì kỹ thuật quá phức tạp nên tôi mới lén lút mời người chuyên nghiệp đến hoàn thành khâu thêu mà thôi! Về sự nói dối này tôi chỉ có thể nói xin lỗi!"

"Nhưng ai mà biết người nhận việc thêu này lại là Cung Thượng Trạch, lại còn bị cậu ta chơi xấu, cố ý thêu tên mình lên đó! Thậm chí còn vu khống các thiết kế của tôi là trộm cắp của cậu ta, thật hoang đường! History đã thành lập được ba năm, tôi phải trộm đến bao nhiêu mẫu thiết kế mới có thể khiến History vẫn luôn giữ vững cái danh "nhãn hiệu thời trang mang phong cách Trung Hoa hàng đầu chứ"!"
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,612
Điểm cảm xúc
674
Điểm
113
Chương 2050: Tên lừa đảo, miệng chỉ biết nói dối
Acas nghe vậy thì lập tức trầm tư.

Phải biết rằng, Đới Uy là do một tay ông cất nhắc, lúc đầu cũng do chính ông tiến cử Đới Uy cho Adam và cũng là chính ông đã kết nạp gã vào Hiệp hội Thời trang Quốc tế lại còn để cho gã một vị trí khá trọng yếu nữa.

Nếu Đới Uy quả thật giống như những gì Cung Thượng Trạch nói thì ông ta làm hội trưởng cũng không thể nào thoát tội. Vì thế Acas cẩn thận xác nhận lại lời của Cung Thượng Trạch một lần nữa: "Cậu Cung, cậu có thể chứng minh Nghê Thường Vũ Y và những tác phẩm khác của Đới Uy đều là của cậu không?"

Ninh Tuyết Lạc ngồi tại chỗ thấy tình hình có vẻ có thể xoay chuyển thì sự căng thẳng mới thoáng bình tĩnh lại một chút.

Mà ở một chỗ ngồi khác, ngón tay trắng nõn của Ninh Tịch hơi nâng trán, cô cười khẽ một tiếng: "Chậc, đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ..."

Ninh Tịch nhỏ giọng lẩm nhẩm, sau đó tỉnh bơ lấy di động gửi đi một tin nhắn.

Rất nhanh, trong đại sảnh có một nhân viên vội vàng chạy tới cạnh Acas, sau đó không biết nhỏ giọng nói gì đó với ông ta, khiến ông ta hơi nhíu mày, ông ta trầm mặc hồi lâu rồi cuối cùng vẫn gật đầu một cái.

Một lát sau.

Dường như mọi chuyện chỉ đang chờ thời khắc giãy dụa này của Đới Uy, màn hình to đột nhiên xuất hiện vô số mẫu thiết kế.

Tất cả mọi người đang bàn luận sôi nổi đều ngẩng đầu nhìn lên, Đới Uy cũng nhìn chằm chằm vào đó. Trong lòng gã dần dần xuất hiện một cảm giác cực kì bất an...

Trên màn hình xuất hiện một loạt tác phẩm kinh điển của History.

Những thiết kế phía bên phải là của Đới Uy, mà những mẫu thiết kế y hệt nằm bên trái lại có ký tên là Cung Thượng Trạch.

Thiết kế của hai bên thoạt nhìn thì như thể giống y hệt nhau, nhưng nhìn kỹ vẫn thấy những điểm khác nhau nho nhỏ. Mà, những điểm khác nho nhỏ ấy không khác nào vẽ mắt cho rồng, khiến tất cả mọi đều sáng mắt.

Người trong nghề sao có thể không nhìn ra đây là chuyện gì chứ, sợ rằng những thiết kế mà Đới Uy mang đi chỉ là bán thành phẩm mà thôi. Nhưng hiện giờ, những thiết kế này đã được tác giả đích thực của nó sửa lại một cách hoàn thiện.

Chuyện đã đến mức này nhưng còn lâu mới kết thúc.

Tiếp theo đó, trên màn hình xuất hiện những thiết kế trong một năm gần đây của Đới Uy. Những thiết kế này mặc dù có phong cách không sai lắm, nhưng kể cả người ngoài ngành vẫn có thể nhìn ra những thiết kế này không có linh khí.

Bên cạnh nó cũng vẫn là những mẫu thiết kế giống y hệt, nhưng người kí tên trên các mẫu thiết lế lại không giống nhau.

"Ớ, chuyện gì thế này?"

"Những thiết kế giống nhau nhưng... chữ kí lại khác nhau, có ý gì?"

...

Khi Đới Uy nhìn đến những mẫu thiết kế giống nhau y như đúc nhưng lại có chữ ký của những người khác nhau thì mặt gã lập tức không còn chút máu, trong mắt cũng hiện lên vẻ bối rối...

Gã còn chưa kịp phản ứng lại thì ngay sau đó trên màn hình chiếu một đoạn clip, trong đoạn clip đó có một người đàn ông đeo khẩu trang.

Giọng nói rụt rè sợ hãi của người đàn ông đó vang lên rõ ràng trong đại sảnh: "Bắt đầu từ một năm trước, Đới Uy bảo tôi âm thầm giúp anh ta tìm một lượng lớn những nhà thiết kế theo phong cách Trung Hoa! Bọn họ đều nộp những tác phẩm của mình lên theo từng tháng, sau đó Đới Uy sẽ chọn tác phẩm anh ta thích nhất rồi trả số tiền rất lớn cho bọn họ! Những nhà thiết kế kia phần lớn đều là những người không có quan hệ gì, lại nghèo khổ vất vả cho nên những việc thế này bọn họ cầu còn không được! Đây là ghi chép giao dịch của Đới Uy với tôi suốt một năm nay, những thiết kế trong một năm này của anh ta đều do tôi đi mua cho anh ta..."

Tin tức kinh thiên động địa... cứ như thế hé lộ ra ánh sáng.

Nhà thiết kế chính của History lại là một tên ăn cắp, một lên lừa đảo chỉ biết nói láo, thậm chí hắn ta còn không biết thiết kế mà chỉ biết dùng những tác phẩm của người khác mà thôi!
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top