Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,286
Điểm cảm xúc
597
Điểm
113
Chương 2037: Giới đẳng cấp thấp
Hai ngày sau, tuần lễ thời trang Lorraine chính thức khai mạc.

Hội trường lắp đèn sáng chói, các nhà thiết kế của các thương hiệu lớn đều tụ họp lại. Đây không chỉ là thời khắc được mong chờ nhất của người yêu thời trang, minh tinh người mẫu mà đó cũng là thời cơ tốt nhất để các nhà thiết kể trẻ tài năng có cơ hội lộ diện trong làng thời trang quốc tế.

Lúc này, báo chí trong nước đều đã đăng đầy tin tức, không phải nữ minh tinh nào nhận được lời mời thì là XX nào đó kinh diễm thế nào trên thảm đỏ của tuần lễ thời trang Lorraine.

Trên thực tế, với tư cách là show diễn thời trang quốc tế thì tuần lễ thời trang Lorraine này nếu không phải là sao hạng A thì cũng phải là người có lời mời từ thương hiệu hay nhà đầu tư thì mới có thể vào được.

Trong một tuần này, mỗi một thương hiệu sẽ gửi 40% giấy mời cho các báo chí thời trang có tiếng trên thế giới, 30% sẽ gửi tới các khách hàng thời trang nổi tiếng; 10% là gửi cho khách mời của thương hiệu; 10% dành cho khách hàng VIP; 10% còn lại để dự bị.

Vậy cũng là nói, ngôi sao trong làng giải trí cũng chỉ chiếm 10%, hơn nữa, hầu hết đều không có tư cách ngồi hàng đầu.

Vị trí ngồi mỗi hàng đều thể hiện rõ địa vị của người đó trong làng thời trang. Những người có thể ngồi hàng đầu đều là những vị khách tôn quý cả.

Những ngôi sao hạng bét hay những blogger có tiếng trong nước có mặt ở đây có vẻ như đều là nhận được lời mời, nhưng thực tế thì, những người này đều không có vị trí gì, tất cả đều tự bỏ tiền ra tới trước để vây quanh thảm đỏ, vờ vịt chứ thật ra đều là kẻ qua đường chẳng hiểu biết gì.

Địa chỉ của nơi tổ chức được ấn định tại Hoàng cung Lorraine.

Đỉnh Hoàng cung lúc này giăng đầy đèn pha lê trông như dải ngân hà giữa bầu trời đêm, đại sảnh phong cánh cổ xa hoa được dựng một sân khấu chữ T thật dài, hai bên sân khấu là chỗ ngồi của khách khứa.

Các minh tinh được mời tới ai nấy cũng đều cố gắng ăn mặc lộng lẫy nhất có thể, dáng vẻ tao nhã khi bước trên thảm đỏ phô bày tất cả đường nét cơ thể mình để tất cả nhiếp ảnh gia đều chụp được những bức ảnh hoàn mỹ nhất, sau đó mới ngồi về vị trí của mình.

Trước đây tuần lễ thời trang quốc tế không mở rộng thế này, nhưng sau này nhờ truyền hình trực tiếp được phổ biến rộng rãi hơn, hiện tại những người dân bình thường ở nhà cũng có thể xem trực tiếp hiện trường sôi nổi đến thế nào.

Các trang truyền hình trực tuyến của Trung Quốc tranh nhau quyền truyền hình trực tiếp, mọi người đều sôi nổi bình luận, không ngừng ca thán vì sự xuất hiện của các ngôi sao lớn trên thảm đỏ, cùng nhau bàn tán về trang phục, make up của các minh tinh.

[Hú hú hú! Tôi thấy nam thần Orlando của tôi rồi, nam thần đẹp trai quớ, đẹp quớ, đẹp quớ đi mất! Áo sơ mi hoa sếch xi quá thể đáng mà!]

[Ù! Hứa Kiều Kiều ăn mặc kiểu gì thế kia, cô ta khoác thẳng chăn bông hoa ở nhà tới đấy à? Ghê vãi!]

[Muốn thu hút kiểu này cũng liều quá rồi đấy!]

[Hình như tôi có thấy Ninh Tuyết Lạc thì phải? Không phải cô ta sớm đã rút khỏi làng giải trí rồi sao? Còn được ngồi hàng đầu nữa kìa! Mà nhé, phải biết cả giới giải trí nước mình chỉ có mình Tống Lâm là có tư cách ngồi hàng đầu thôi, bởi vì cô ấy là người đại diện LA tại Trung Quốc! Nhưng Tống Lâm dạo gần đây gần như là ở ẩn rồi, lần này chẳng thấy đến gì cả!]

[Với đẳng cấp của Ninh Tịch thì hoàn toàn có thể nhé! Nhưng mà hình như Ninh Tịch không phải người đại diện cho thương hiệu có tiếng nào cả nên không được mời thì phải?]

[Thế thì cô không biết rồi, hàng ghế đầu ngoài khách mời ra thì toàn là nhân vật trong giới, Ninh Tuyết Lạc tuy không còn là người của làng giải trí nhưng lại là người sáng lập ra History!]

[Ồ, chẳng trách!]

...

Trong ánh mắt của những nữ minh tinh xinh đẹp ngồi phía sau, Ninh Tuyết Lạc mặc bộ váy lễ phục cao cấp của History, đeo trang sức sang trọng của Winston ngồi vào vị trí hàng đầu.

Hừ, rút khỏi làng giải trí thì đã sao?

Cô ta vốn cũng chẳng thèm xem trọng cái giới đẳng cấp thấp đó.
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,286
Điểm cảm xúc
597
Điểm
113
Chương 2038: Chẳng là cái thá gì
Các phóng viên trong nước lập tức nhao nhao tới đặt câu hỏi:

"Ninh tổng, đây đã là lần thứ 3 History đại diện cho Trung Quốc tham gia sân khấu thời trang quốc tế, xin hỏi cô có cảm tưởng gì không?"

Ninh Tuyết Lạc vẫn khéo léo nở nụ cười thoải mái: "Tôi rất vinh hạnh vì nhận được sự khẳng định của các chuyên gia đối với History, cũng rất vinh hạnh vì được đại diện cho nước nhà thể hiện phong cách đặc sắc của Trung Hoa trên sân khấu thế giới, để vẻ đẹp của chúng ta được cả thế giới biết đến."

Câu trả lời của Ninh Tịch nhất thời được không ít người yêu nước tán thưởng.

"Không kể tới nhân phẩm của Ninh Tuyết Lạc thì thật ra cô ấy cũng là người rất có năng lực!"

"Thôi cũng xem như đã cống hiến để phát huy nền văn hóa Trung Hoa nước ta!"

Lúc này, bên phía chỗ ngồi của các nhà thiết kế, Đới Uy cũng nhận được sự tâng bốc của không ít phóng viên:

"Anh Đới, hai năm trước, bộ thiết kế theo phong cách Trung Hoa của History đã làm cả thế giới kinh diễm, dâng lên trào lưu phong cách Trung Hoa trong làng thời trang. Nhưng biểu hiện của năm ngoái lại không có gì đặc sắc lắm, không biết trong show diễn lần này, History liệu có lại đem đến bất ngờ nào cho mọi người không?"

Khi Đới Uy được phóng viên đặt câu hỏi, lúc đầu gã vẫn tỏ ra rất kiêu hãnh nhưng khi nghe thấy câu "năm ngoái biểu hiện không có gì đặc sắc", mặt gã bỗng cứng một chút lại sau đó lại rất nhanh đã lấy lại bình tĩnh mà nói: "Tác phẩm lần này đã tốn mất hai năm tâm huyết của tôi, tin chắc sẽ không để các vị thất vọng!"

Lúc này, không ít kí giả bỗng đồng loạt nhìn về phía cửa ra vào.

Cùng lúc đó, trên kênh phát sóng trực tiếp bắt đầu bị spam điên cuồng.

[AAA! Anh Tịch, anh Tịch, anh Tịch!]

[Anh Tịch nhà ngộ đến rồi kìa!]

...

So với các nữ minh tinh tranh nhau đọ sắc tối nay, Ninh Tịch lại chỉ mặc một bộ thiết kế đơn giản, áo vest kết hợp váy. Ngoài cổ áo và viền váy được thêu điểm xuyết vài họa tiết ra thì cô không đeo bất cứ trang sức dư thừa nào, sạch sẽ vào gọn gàng, đúng là một trời một vực với những gì truyền thông phán đoán.

Trong tuần lễ thời trang quốc tế này, vốn dĩ các khách được mời tới đều là mời đến để xem show diễn nhưng ngày càng nhiều người coi việc tới xem thành việc biểu diễn, khiến nơi này trở thành một sàn đấu danh lợi, đặt biệt là trong nước, tình trạng này lại càng nghiêm trọng hơn.

Ninh Tịch ăn mặc gọn gàng đúng mực, không long trọng đến mức nổi bật cướp mất sàn diễn, nhưng chính vì vậy cô lại khiến không ít báo chí quốc tế và những người trong ngành cảm thấy rất có hảo cảm.

Lại thêm tin tức Ninh Tịch tham gia đóng Sát Thủ nên khiến Ninh Tịch cũng nổi tiếng hơn nhiều trên trường quốc tế, lúc này không ít kí giả nước ngoài đã tiến tới phỏng vấn cô, phá vỡ tin đồn nữ minh tinh Trung Quốc bị đối xử lạnh nhạt.

Trên kênh phát sóng trực tiếp, các fan đang kích động đến độ spam bình luận điên cuồng...

Thấy Ninh Tịch xuất hiện, sắc mặt Ninh Tuyết Lạc liền sầm sì xuống ngay lập tức. Nhưng mà, khi thấy Ninh Tịch ngồi ở vị trí phía sau, đầu mày cô ta mới thoải mái giãn ra.

Tuy Ninh Tịch là người đại diện của không ít thương hiệu nhưng cô lại không đại diện cho hãng thời trang nào thì chắc chắn sẽ không có giấy mời của các thương hiệu thời trang lớn, còn những giấy mời lấy từ phía truyền thông thì thôi đừng nói, thậm chí có khi còn chẳng có cả chỗ ngồi.

Ninh Tuyết Lạc ung dung ngồi hàng thứ nhất, thỉnh thoảng liếc ánh mắt trào phúng về phía Ninh Tịch đang ngồi ở hàng cuối cùng.

Kể cả có đình đám trong làng giải trí thì đã sao?

Trong giới này, vẫn chẳng là cái thá gì hết!

Ninh Tuyết Lạc đang vui vẻ nói chuyện với mấy người trong giới ngồi xung quanh, bỗng chốc cô ta liền sững lại.

Bởi vì, Ninh Tịch sau khi chào hỏi vài câu với Tần Sương ở hàng cuối cùng liền đứng dậy đi về phía hàng một, sau đó ngồi luôn xuống một chỗ trống.
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,286
Điểm cảm xúc
597
Điểm
113
Chương 2039: Nghê Thường Vũ Y
Vẻ mặt Ninh Tuyết Lạc hơi nhăn nhó lại nhưng sau đó cũng rất nhanh chóng hóa thành vẻ châm biếm, khinh thường.

Không biết con khốn này lại dùng thủ đoạn gì mới ngồi được vào đây.

Hừ, dù sao giờ cô ta vẫn được coi là nữ minh tinh hàng đầu của làng giải trí Trung Quốc, những việc liên quan đến thể diện thế này vẫn cần phải giữ gìn mới được. Chỉ là, cái loại này rõ ràng không đủ tư cách nhưng lại cứ trơ mặt mà sáp tới, người tinh mắt có ai không biết đâu, có lừa cũng chỉ lừa được đám fan não tàn kia mà thôi.

Trên sân khấu, MC tuyên bố tuần lễ thời trang chính thức khai mạc, mọi người hướng hết sự tập trung về phía sân khấu chữ T.

Các thương hiệu lớn lần lượt nổi bật trước đám đông, họ mang các tác phẩm xuân hạ mới nhất của mình tới, mang đến cho mọi người một bữa tiệc đặc sắc về thị giác.

Trên kênh trực tiếp, những tiếng cảm thán, khâm phục cứ liên tiếp vang lên, mọi người ai ai cũng đều rất mong chờ vào sự xuất hiện của thương hiệu đến từ Trung Quốc.

[History của mình bao giờ mới lên! Háo hức quá!]

[Nhìn danh sách kìa, MOON cũng là của Trung Quốc mình nữa đấy!]

[MOON cũng ok, nhưng không mang bản sắc nước mình lắm, tôi vẫn thích History hơn!]

[Nghe nói lần này bên Tắc Linh cũng được tham gia đấy!]

[Hả! Chính là Tắc Linh mà lúc nào cũng bám theo phong cách của History đấy á?]

...

Hàng năm cứ vào tuần lễ thời trang, những thương hiệu từ các nước tới tham gia đều phải có sức ảnh hưởng nhất định với trong nước, hơn nữa phải là thương hiệu thể hiện được bản sắc dân tộc. Nhà thiết kế cũng phải yêu cầu đạt được tiểu chuẩn cao nhất trong nước và thông qua cuộc xét duyệt tư cách từ hội đồng thẩm định, mới có thể nhận được lời mời từ ban tổ chức.

Lần này Trung Quốc được thông qua ba thương hiệu, một là MOON - thương hiệu của Khúc Quan Dương - người được xưng là nhà thiết kế hàng đầu Trung Quốc, hai là History và ba là Tắc Linh.

Khúc Quan Dương là nhà thiết kế Trung Quốc đầu tiên tiến quân vào làng thời trang quốc tế nhưng phong cách của ông vẫn luôn theo hướng quốc tế hóa, còn History lại là thương hiệu Trung Quốc đem đến sự đặc sắc của phong cách Trung Hoa cho làng thời trang quốc tế.

Còn Tắc Linh, mới đầu họ và History còn cạnh tranh với nhau, nhưng sau một năm vắng bóng, đừng nói đến quốc tế, ngay đến thị trường trong nước cũng sắp bị quên lãng, mãi tới khi gần đây tung ra hai bộ sưu tập mới nhất mới dần lấy lại được chỗ đứng.

Nhưng lần này tham gia khó tránh khỏi việc bị mọi người coi là ăn theo, thậm chí còn bị cho là ăn theo phong cách của History, Tắc Linh hoàn toàn bị ánh sáng của History nhấn chìm.

Cái giới này là thế đấy, tất cả mọi người chỉ nhớ đến hạng nhất mà thôi.

Tất cả tín đồ thời trang đang xem chương trình trực tiếp đều mong chờ sự xuất hiện của thương hiệu nước nhà, ngay cả những người trong giới quốc tế mấy năm trở lại đây cũng ngày càng quan tâm tới thời trang Trung Quốc hơn.

Sau khi kết thúc màn catwalk của thương hiệu MOON, trên màn hình cuối cùng cũng xuất hiện cái tên "History".

Vô số những người quan tâm tới thời trang Trung Quốc đều nín thở nhìn lên sân khấu, ngay đến bậc thầy thời trang Adam cũng ngồi thẳng dậy, chăm chú nhìn lên.

Theo tiếng đàn du dương, người mẫu mặc trang phục của History lần lượt bước lên sân khấu.

Khi từng người mẫu xuất hiện, cả hội trường bỗng dâng lên tiếng cảm thán kinh người, mắt ai nấy đều sáng lên.

Bởi vì, bộ sưu tập này thật sự quá đẹp!

Quan niệm "Thiện" trong nền văn hóa truyền thống Trung Hoa được thể hiện một cách rất tinh tế, mỗi bộ đều mang đậm phong cách Trung Hoa. Từng đường cong mũi chỉ đều toát lên sự hàm súc, dịu dàng cùng dạt dào của văn hóa Trung Hoa.

Đáng quý nhất là, những bộ Nghê Thường Vũ Y này lại khiến cả thế thới thấy được trí tuệ của Trung Hoa cổ xưa, từng mũi kim mũi chỉ đến nền gấm Tô Châu đều được gia công thủ công theo phương thức truyền thống.
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,286
Điểm cảm xúc
597
Điểm
113
Chương 2040: Nỗi đau như moi tim
"Oh my god! Đẹp quá đi mất!"

"Đấy chính là tài nghệ thủ công Trung Hoa trong truyền thuyết đấy à?"

"Nếu tôi không nhầm, mấy bộ này đều dùng kĩ thuật dệt gấm xuất phát từ thời Đường, công nghệ chế tác cũng vô cùng phức tạp, một đoạn ngắn thôi cũng phải tốn mất mấy tháng đấy!"

"Đặc biệt quá đi mất! Văn hóa Trung Quốc thật thần kỳ!"

Còn dân trong giới, thậm chí là cả những nhà thiết kế vốn có định kiến với phong cách Trung Hoa, lúc này cũng không nhịn được mà phải thừa nhận từng bộ đồ trên người những cô người mẫu kia thật sự quá kinh diễm.

Mà lúc này, các fan đang theo dõi trực tiếp lại càng kích động không thôi, ai nấy đều cảm thấy tự hào vô cùng.

[Oa! Đẹp đẹp đẹp đẹp đẹp quá! Văn hóa nước mình tuyệt vời ông mặt trời!]

[Đẹp quá đi mất! Đúng là History không khiến chúng ta thất vọng! Đây chính là truyền thông văn hóa cội nguồn của Trung Hoa đấy!]

[Tôi cảm thấy tôi sắp thành fan của Ninh Tuyết Lạc mất rồi!]

...

Trong tiếng tung hô ùn ùn kéo tới, không ai chú ý thấy một bóng người trong góc tối, gương mặt thanh tú ấy lúc này bỗng tái nhợt, làn môi run rẩy sắp bị cắn tới bật máu.

NGHÊ! THƯỜNG! VŨ! Y!!!

Là Nghê Thường Vũ Y của cậu!

Bản thiết kế Nghê Thường Vũ Y mà cậu tốn mất nửa năm mới có thể hoàn thành, lại tốn thêm hai năm trời tự mình đi học nghệ mà đích thân làm nên từng đường kim mũi chỉ!

Là "Nghê Thường Vũ Y" mà khi ấy Đới Uy đã lừa cậu rằng nó đã bị thiêu rụi trong phòng hàng mẫu.

Thế mà, lúc này lại xuất hiện trên sân khấu chữ T của tuần lễ thời trang Lorraine, cứ như vậy mà xuất hiện trước mắt cậu!!!

Đó không phải là niềm vui mất đi rồi tìm về được, mà thay vào đó là sự căm hận ngút trời, là nỗi đau tê tâm liệt phế khi xương máu của mình bị người ta móc mất!

...

Ngồi cách đó không xa, khi thấy tác phẩm của History xuất hiện, Ninh Tịch đã cảm thấy có dự cảm không lành, phản ứng đầu tiên của cô chính là quay qua nhìn phản ứng của Cung Thượng Trạch.

Kết quả vừa nhìn, quả nhiên sắc mặt Cung Thượng Trạch ngày càng kém, thậm chí còn có dấu hiệu như đang trên bờ sụp đổ. Cô chưa từng thấy dáng vẻ Cung Thượng Trạch kích động đến thế bao giờ?

Nguy rồi...

Xem ra tác phẩm được gọi là tốn mất hai năm tâm huyết này của Đới Uy chính là bản thiết kế của Cung Thượng Thạch.

Thậm chí, không chỉ là bản thiết kế... mà ngay đến cả quá trình may... nói không chừng cũng chính là tự tay Cung Thượng Trạch chế tác nên.

Cô nhớ cô từng nghe Cung Thượng Trạch nói không chỉ một lần, tác phẩm hoàn mĩ nhất cuộc đời này của cậu đã bị hủy trong một vụ cháy.

Bộ sưu tập đó có tên "Nghê Thường Vũ Y".

Chẳng lẽ...

...

Tác phẩm của History lần này lại một lần nữa khiến cả thế giới phải trầm trồ, truyền thông trong nước đã ùa lên muốn được phỏng vấn Đới Uy - nhà thiết kế hàng đầu này.

Một phóng viên XX của nước ngoài nói: "Anh Đới, tác phẩm lần này của anh thật sự quá tuyệt vời, không biết linh cảm của anh bắt nguồn từ đâu?"

Đới Uy mỉm cười, ngào nghễ đáp: "Cảm hứng đến từ văn hóa năm nghìn năm lịch sử của Trung Quốc thân yêu của tôi!"

Phóng viên YY của Trung Quốc kích động: "Anh Đới nói hay quá, xin hỏi những bộ đồ này dùng những kĩ thuật cổ nào, nghe nói là tự thay anh chế tác, là vậy sao?"

Đới Uy vuốt cằm nói: "Tôi dùng lụa, gấm Tô Châu và kĩ thuật thêu bàn kim để thực hiện, bản thiết kế do chính tôi độc lập hoàn thành nhưng phần chế tác là do tôi và đội ngũ cùng hoàn thành, họ cũng đã bỏ ra rất nhiều công sức."

"Anh Đới khiêm tốn quá, mọi người đều biết, bản thiết kế chính là linh hồn của bộ quần áo mà! Ngoài ra, bản thiết kế lần này của anh còn xuất sắc hơn cả bộ sưu tập "Vườn xuân" hai năm trước, không biết chủ đề của bộ sưu tập lần này có tên là gì?" Phóng viên hỏi.

Đới Uy liền trả lời ngay lập tức: "Nghê Thường Vũ Y."
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,286
Điểm cảm xúc
597
Điểm
113
Chương 2041: Là thiết kế của tôi
Nghe được bốn chữ này, đôi mắt Ninh Tịch lập co rút lại để lộ ra hơi lạnh thấu xương.

Thật sự là Nghê Thường Vũ Y.

Tên Đới Uy này còn phách lối tới mức không thèm đổi tên, khó trách tại sao Cung Thượng Trạch lại có vẻ mặt khó coi đến vậy.

Ninh Tịch nhìn cậu trai đang hừng hực lửa giận thì hơi trầm ngâm một chút, sau đó cô cầm di động lên soạn một tin nhắn ngắn rồi gửi đi.

Cung Thượng Trạch cảm nhận được di động của mình rung lên thì cố gắng đè cơn tức giận đến mờ mắt xuống mà mở tin nhắn kia ra.

Khi đọc xong tin nhắn ấy, cơn giận trong lòng như được trấn an lại, khiến Cung Thượng Trạch trở về trạng thái bình thường.

...

Tiếng thở dài thán phục vang lên không ngừng, trên kênh trực tiếp vẫn liên tục xuất hiện những bình luận khen tặng, Đới Uy đang được truyền thông vây quanh vẫn còn đang vênh mặt đắc ý...

Thì trong góc, một cậu thanh niên từ từ tháo khẩu trang xuống rồi từ từ đứng lên, thân hình ấy đứng thẳng tắp trong cả đám người rồi gằn từng chữ nói:

"Nghê Thường Vũ Y, là thiết kế của tôi! Là tác phẩm do chính tay tôi làm nên!""

Giọng nói ấy giống như một chậu nước lạnh hắt thẳng vào ngọn lửa đang cháy hừng hừng, toàn trường đột nhiên lặng ngắt như tờ, thậm chí có thể nghe được cả tiếng kim rơi. Ánh mắt của tất cả mọi người chuyển từ Đới Uy sang cậu thanh niên có ánh mắt lạnh lẽo kia.

Khuôn mặt của cậu thanh niên này rất tinh xảo tuấn tú nhưng sắc mặt lại có chút nhợt nhạt. Ngọn lửa hừng hực trong đôi mắt của cậu ta dường như có thể thiêu rụi cả một tòa cung điện.

Đới Uy đang hưởng thụ cảm giác đứng trên đỉnh vinh quang thì đột nhiên nghe thấy giọng nói ác mộng đấy, nó giống như tiếng một tiếng sấm bất thình lình bổ xuống đầu của gã.

Khi gã xoay người lại để thấy rõ người thanh niên kia thì gã lập tức đờ đẫn cả người ra.

Cung... Cung Thượng Trạch!!!

Không thể nào, sao lại có thể là Cung Thượng Trạch! Đây là chuyện tuyệt đối không có khả năng!

Rõ ràng tên đó đã thành tên ăn xin rồi cơ mà, rõ ràng tên đó đã phải biến thành tên thần kinh, điên khùng mà chết ở cái xó xỉnh nào đó rồi chứ. Tại sao lại có thể mũ áo chỉnh tề mà xuất hiện chình ình ở tuần lễ thời trang Lorraine!

Những người khác đều đang tập trung ánh mắt trên người Cung Thượng Trạch, cho nên không ai chú ý tới vẻ mặt chợt lóe lên rồi biến mất một cách bất thường của Đới Uy.

Các phóng viên và khách quý có mặt tại đây đều trố mắt nhìn nhau.

Có phóng viên mang vẻ mặt bất thiện hỏi: "Anh này, xin hỏi anh là ai vậy?"

Cái mà Cung Thương Trạch không giỏi nhất chính là việc trao đổi hay tiếp xúc với người khác, ngay cả lúc tham dự những sự kiện thế này cũng phải đeo khẩu trang che kín mặt mũi mới có chút cảm giác an toàn, cho nên đừng nhắc tới chuyện cậu ta có thể mở miệng nói chuyện dưới ánh mắt của biết bao con người thế này.

Tay của Cung Thượng Trạch ẩm ướt mồ hôi, mãi cho đến khi cảm giác được một ánh mắt từ đầu tới cuối luôn chiếu sáng dẫn đường cho cậu...

"Tôi là X - nhà thiết kế chính của Tắc Linh, tên tiếng Trung của tôi là Cung Thượng Trạch!" Cậu thanh niên trả lời rõ ràng từng chữ.

Cung Thượng Trạch vừa dứt lời thì hiện trường lại vang lên một trận xôn xao nghị luận không ngừng.

"Nhà thiết kế chính của Tắc Linh?"

"A! Hóa ra cậu ta chính là nhà thiết kế X chưa bao giờ lộ mặt trong truyền thuyết!"

"Nhưng mà cậu ta vừa mới nói vậy là có ý gì? Cậu ta nói... Nghê Thường Vũ Y là thiết kế của cậu ta, là tác phẩm do chính tay cậu ta làm nên? Đây chẳng phải là chuyện hoang tưởng rồi sao? Tác phẩm của History tại sao lại do nhà thiết kế của Tắc Linh làm ra chứ?"

....

Đới Uy gắt gao nhìn chằm chằm vào cậu thanh niên mà gã không gặp suốt hai năm qua. Cậu thanh niên đó không hề có bất kì một sự sa sút nào, trái lại một thân trang phục tinh xảo và thái độ rụt rè sợ sệt trước người lạ cũng biến mất tăm mất tích, thay đổi nhiều đến mức gã cũng suýt chút nữa không nhận được ra.
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,286
Điểm cảm xúc
597
Điểm
113
Chương 2042: Ăn cắp bản thiết kế
Điều càng khiến gã không ngờ tới chính là Cung Thượng Trạch lại là nhà thiết kế chính của Tắc Linh! Hóa ra kẻ luôn đối nghịch với gã từ trước đến giờ lại chính là thằng nhãi này!

Khó trách... Khó trách! Khó trách tại sao phong cách thiết kế của Tắc Linh lại giống với phong cách của Cung Thượng Trạch đến vậy, vì người đó chính là cậu ta!

Đúng là mạng lớn thật mà!

Trong mắt Đới Uy ánh lên vẻ độc ác, sự khiếp sợ và hoảng hốt lúc đầu dần dần hóa thành sự khinh thường, chẳng có chút lo sợ gì.

Ha ha, A Trạch, mới hai năm không gặp mà mày vẫn ngây thơ như ngày xưa! Mày cho rằng chỉ dựa vào Tắc Linh là có thể đạp ngã tao sao?

Mày cho rằng nói một câu Nghê Thường Vũ Y là của mày thì mọi người sẽ tin tưởng mày sao?

Mà trong thực tế thì, mọi chuyện cũng xảy ra đúng như những gì mà gã dự đoán...

Không chỉ mọi người có mặt tại đây dùng ánh mắt khác thường nhìn Cung Thương Trạch mà những bình luận trên kênh trực tiếp lại càng thêm khó nghe...

[Mợ nó! Cái thằng này từ đâu chui ra thế! Nó muốn nổi tiếng đến phát điên rồi à? Suốt ngày ăn cắp mẫu của History thì cũng thôi đi! Bây giờ lại nói là những thiết kế này là của nó luôn!]

[Vô liêm sỉ!!! Nếu không phải nhờ công của History khiến cho thế giới biết đến phong cách Trung Hoa thì Tắc Linh làm gì có cơ hội được mời tham gia tuần lễ thời trang chứ!]

[Mất hết thể diện với bạn bè quốc tế rồi! Mau cút khỏi tuần lễ thời trang đi, đừng có làm mất mặt thêm nữa!]

Trong biển tiếng mắng chửi cũng có một ít cư dân mạng còn lý trí mà đưa ra những hoài nghi:

[Liệu có ẩn tình gì không? Nhà thiết kế của Tắc Linh chỉ cần không mất não thì chắc chắn sẽ không làm ra cái chuyện vô căn cứ trong trường hợp này đâu?]

[Thật ra thì thiết kế của Tắc Linh cũng đẹp lắm, lần này còn được tuần lễ thời trang Lorraine mời nên chắc hẳn giới thời trang quốc tế cũng khẳng định cái nhìn về Tắc Linh rồi! Bọn họ thực sự không cần làm mấy chuyện này đâu mà?]

Cơ mà những bình luận tương tự như này đều bị fan của History nhanh chóng đè xuống:

[Một nhà thiết kế trộm cắp chỉ biết đi ăn trộm của người khác thì sẽ có não à? Tôi cứ tưởng mình ngu lắm rồi, ai ngờ còn có người ngu hơn mình!]

[Cả năm trời thằng đó có thiết kế được cái gì đâu, tác phẩm gần nhất còn ăn theo phong cách của History nữa kìa, thậm chí tác phẩm đoạt giải Kim đỉnh năm đó cũng hao hao giống phong cách của History đó!]

[Thằng ăn trộm nếm được ngon ngọt cho nên bây giờ tính được voi đòi tiên nói History trộm thiết kế của nó! Tại sao trên đời lại có người không biết xấu hổ đến như thế?]

...

Lúc này những người tại hiện trường cũng đã bàn luận sôi nổi, ánh mắt nhìn Cung Thượng Trạch cũng có chút khác thường.

Có phóng viên hỏi: "Anh Cung, anh vừa nói Nghê Thường Vũ Y là tác phẩm của anh, không biết anh nói vậy là có ý gì?"

Cung Thượng Trạch: "Ý trên mặt chữ, Nghê Thường Vũ Y là của tôi! Đới Uy ăn cắp thiết kế của tôi... không chỉ có Nghê Thường Vũ Y mà ngay cả Vườn Vuân cũng là thiết kế của tôi."

"Anh nói cái gì..." Vẻ mặt phóng viên đặt câu hỏi rất chi là khó tả. Bộ sưu tập Vườn Xuân đã giúp Đới Uy thành danh hai năm trước cũng là thiết kế của người này.

"Hoa Sen Mới Nở, Rừng Sâu, Cuối Thu..." Cung Thương Trạch đọc một hơi hết mười mấy chủ đề các bộ sưu tập của History lại thêm thời gian sáng tác của từng bộ sưu tập ra rồi nói: "Tất cả những thiết kế đó đều do Đới Uy ăn cắp của tôi!"

Đới Uy đứng trong góc nghe Cung Thượng Trạch nói vậy thì suýt cười ra tiếng. Trên mặt gã là vẻ đồng tình cùng tiếc nuối, cứ như thể gã đang nhìn một con côn trùng biết rõ mình sẽ chết những vẫn cố giãy dựa đến hơi thở cuối cùng.

Aiz, gã biết mà, cái thằng này chẳng thể khiến gã phải thấy sợ hãi, chẳng cần gã phải ra tay thì chính nó cũng sẽ tự chơi chết mình.

Ngày hôm này, người tự xưng là nhà thiết kế chính của Tắc Linh - Cung Thượng Trạch đưa ra một thông tin quá kinh người. Người tiên phong cho phong cách Trung Hoa, nhà thiết kế thiên tài mà ngay cả bậc thầy trong làng thời trang cũng từng tán dương lại thành kẻ trộm cắp, những tác phẩm kinh điển của nhà thiết kế đó đều là ăn cắp?
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,286
Điểm cảm xúc
597
Điểm
113
Chương 2043: Nếu tôi có thể chứng minh
Phóng viên lập tức truy hỏi: "Nếu những chuyện này là thật thì tại sao anh chưa bao giờ nhắc tới, hơn nữa anh có chứng cớ gì để chứng minh những thiết kế đó là do Đới Uy trộm của anh không?"

Cung Thượng Trạch: "Không có."

Phóng biên: "Ớ..."

Mọi người nghe thấy câu trả lời của Cung Thượng Trạch xong đều cảm thấy câm nín, trên kênh trực tiếp cũng đang chửi bới loạn cả lên.

[Đệch mợ! Đúng là có sống lâu mới thấy đủ loại người! Một thằng không có não mà vẫn tồn tại được kìa!]

[Mày nói sao chép thì chính là sao chép, mày nói trộm thì chính là trộm, mày nói của mày là của mày, thế tao nói tao là chính là bố mày thì sao!]

[Đã kém hơn người ta rồi cũng đừng nên bôi đen người ta bằng một cách ngu si như thế chứ?]

[Cái nhãn hiệu nhỏ không ra làm sao này tại sao lại được chọn vậy chứ, như thế này khác nào làm mất mặt Trung Quốc chúng ta!]

...

"Xì..." Nhìn phản ứng của mọi người, Đời Uy cười nhạt một cái, gã đang cảm thấy cực kì sung sướng. Đúng là phải cảm ơn thằng ngốc tự đến cửa tìm chết này, thế là từ nay về sau gã chẳng còn lo bất cứ mối họa nào nữa rồi.

"Anh Đới, anh Cung này tố cáo anh như thế thì anh thấy thế nào?" Đám phóng viên bắt đầu quay sang hỏi Đới Uy.

Đới Uy nghe vậy cũng chỉ thở dài một tiếng tỏ vẻ đau lòng, gã nhìn về phía Cung Thượng Trạch rồi nói: " Anh Cung, cũng đâu phải chỉ có một người nói anh bắt chước phong cách của tôi đâu. Nhưng dù gì thì cũng đều là những nhà thiết kế có tình yêu với phong cách Trung Hoa, cùng đi trên một con đường cho nên tôi mới kính trọng cái sự cố gắng vì truyền thống văn hóa của anh, cũng chưa bao giờ nói gì về vấn đề này. Không ngờ anh lại dựa vào đó mà đổi trắng thay đen, lại chọn cách thế này để đả kích tôi! Vốn sinh cùng một gốc, sao nỡ thiêu đốt nhau*".

*Vốn sinh cùng một gốc, sao nỡ thiêu đốt nhau: Câu thơ trong bài thơ Thất Bộ Thi, là bài thơ ám chỉ cảnh anh em tương tàn. Tào Phi từng ra lệnh cho Tào Thực trong bảy bước phải làm một bài thơ với đề anh em, không xong thì sẽ chém đầu. Tào Thực bước đi bảy bước và làm bài thơ này. Phi nghe xong, có ý thẹn liền tha tội chết cho Thực.

Lời này của Đới Uy đem suy nghĩ của mọi người dẫn đến đỉnh điểm của một suy nghĩ khác, thậm chí có vài nhân viên chính phủ đã bắt đầu không nhìn nổi.

Lúc này Acas - hội trưởng của Hiệp hội Thời trang Lorraine đức cao vọng trọng trọng đột nhiên trầm giọng nói: "Anh Cung, theo như tôi biết thì mỗi một thiết kế của nhà thiết kế Đới Uy đều được đăng kí bản quyền, mà chuyện đăng kí bản quyền là không thể nào làm giả. Cho nên, chuyện anh ta sao chép hay ăn cắp là không có khả năng! Trừ phi anh có bằng chứng là anh thiết kế những mẫu thiết kế đó tại thời điểm sớm hơn."

Cung Thượng Trạch nghe vậy thì trầm mặc không nói gì.

Tất cả mọi thứ của cậu đều bị Đới Uy cướp sạch sẽ, bản thiết kế sơ bộ, máy tính, ngay cả bút danh ban đầu cũng bị gã ta cướp mất... đến cả chuyện đăng kí bản quyền lúc trước cũng là do gã ta đi làm. Vậy nên sau khi mọi chuyện xảy ra, nếu như Cung Thượng Trạch có đem những thiết kế sơ bộ kia ra dùng mà Đới Uy lại đăng kí bản quyền trước thì khác nào tự nói là cậu ăn cắp của Đới Uy đâu, làm như vậy thì có nhảy vào sống Hoàng Hà cũng không sạch tội.

Nhìn vẻ mặt của Cung Thượng Trạch thì Acas càng thêm nghiêm nghị, ông cảnh cáo: "Có lẽ cậu luôn bị History đè ép cho nên mới có bất mãn, hoặc là luôn bị nói sao chép phong cách của History nên mới tức giận. Nhưng mà cậu không có chứng cứ lại đi ngậm máu phun người giữa sự kiện như hôm nay thì cậu có biết hậu quả là gì không?"

"Nếu cậu không thể đưa ra một lời giải thích hợp lí thì chúng tôi sẽ rút lại tư cách khách mời của Tắc Linh, mà cá nhân cậu cũng bị Hiệp hội thời trang từ chối thừa nhận!"

"Nếu như tôi có thể chứng minh những gì tôi nói là thật thì sao?"

Đối mặt với chỉ trích của đối phương và ánh mắt khinh bỉ của tất cả mọi người, Cung Thượng Trạch vẫn không hề giao động.

Ánh mắt trong suốt mà kiên định của cậu thanh niên này khiến Acas hơi ngập ngừng, sau đó ông lập tức mở miệng nói: "Nếu cậu có thể chứng minh những gì cậu nói là sự thật thì tôi có thể cam đoan rằng tôi có thể thay mặt cho Hiệp hội mà cho cậu một phán quyết công bằng."

"Được." Cung Thượng Trạch gật đầu.

Đới Uy dửng dưng nhìn cậu thanh niên, giữa hai lông mày không hề có chút sợ hãi.
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top