Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,275
Điểm cảm xúc
592
Điểm
113
Chương 2023: Chưa bao giờ bị đánh bại
Cùng sống cùng chết, cùng tiến cùng lùi với Thịnh Thế.

Chỉ một câu nói ngắn ngủi thế thôi nhưng lại khiến cho tất mọi người ở đây đều dậy sóng.

Hơn nữa, câu này cũng đồng nghĩa với việc Ninh Tịch thẳng thừng từ chối Tô Diễn, cũng tỏ ý tuyệt đối sẽ không bao giờ chấp nhận tình cảm của Tô Diễn.

Trên kênh phát trực tiếp trên mạng, các bình luận lại ào ào dâng lên.

"Anh Tịch của mị trất"sss muốn chết!"

"Hay cho câu "cùng sống cùng chết, cùng tiến cùng lùi"! Anh Tịch quả đúng là bá khí ngút trời!

"Vẫn luôn bị người khác mắng chửi nhưng lại chưa bao giờ bị đánh bại!"

"Đời này không hối hận, chỉ yêu một mình anh Tịch!"

...

Về phần Từ Thao, khi nghe được Nữ vương đại nhân nhà mình nói thế, thật sự là cảm động đến mức sắp bật khóc tới nơi.

Giờ phút này, cá chép nhỏ nào đó đang ngồi xem trực tiếp cũng sắp khóc đến nơi rồi. Anh chàng đã tự động đổi toàn bộ chữ "Thịnh Thế" bằng tên của ông anh trai nhà mình, kết quả bị thứ tình cảm ngọt ngào của hai ông bà nhà này đập cho một phát vào mặt, suýt thì sặc máu.

Sống là người của anh trai mình, chết cũng là quỷ của anh trai mình là cái gì chứ! Òa!

...

Ninh Tịch nói xong liền gật đầu với mọi người xung quanh rồi lập tức đứng dậy ra về, tất cả mọi người đều tự động nhường đường cho cô.

Cô gái đó, dù là bất kỳ lúc nào, dù có gặp phải khốn khó và bị người ta mắng chửi như thế nào đi chăng nữa, cô gái ấy vĩnh viễn để lại trong người ta một hình ảnh mạnh mẽ kiên cường. Một cô gái như vậy, phải là người đàn ông thế nào mới xứng với cô ấy đây?

Trong đám người, Hàn Tử Huyên đã ngồi phịch luôn xuống đất, cô ta làm sao có thể ngờ được, sự thật thế nhưng lại là như vậy. Người không bao giờ có thể vực dậy chỉ có một mình cô ta mà thôi.

Mà, từ bây giờ cho đến mãi về sau, Ninh Tịch sẽ là sự tồn tại mà cô ta không có cách nào với tới được, chỉ có thể ngẩng đầu nhìn theo.

Doãn Ưu Ưu - người vốn tưởng chừng như đã nắm chắc phần thắng trong tay giờ phút này cũng hoàn toàn ngẩn ngơ, mặt mũi tái mét, trên gương mặt ngập tràn vẻ không thể tin được.

Tại sao lại như thế này! Tại sao lại như thế này?

Từ Thao chẳng phải đã nói là bọn họ căn bản là không có cách nào để rửa sạch tai tiếng cho Ninh Tịch mà?

Tại sao cuối cùng mọi chuyện lại thành ra thế này?

Tuy rằng Hàn Tử Huyên đã xong phim rồi nhưng... nhưng, Ninh Tịch không chỉ không bị đuổi ra khỏi giới giải trí mà ngược lại sau khi trải qua chuyện này danh tiếng của cô ta lại càng lên cao!

Vậy cô ta thì sao, bây giờ cô ta phải làm thế nào?

Hàn Tử Huyên và Trịnh An Như chắc chắn sẽ tra ra được chuyện này là cô ta làm, Tinh Huy tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho cô ta!

...

Dưới bãi đỗ xe, Từ Thao kích động đến mức bổ nhào vào Lương Phi Tinh đang chỉ đạo từ xa trên xe bảo mẫu: "Lương Tử à, vừa nãy cậu nghe thấy không! Nghe thấy không hả! Nữ vương đại nhân nói rằng cùng sống cùng chết, cùng tiến cùng lùi kìa!"

Lương Phi Tinh giật giật khóe miệng cứng đờ của mình, giơ tay đập cho "ông chú" kia một phát đẩy anh ta ra.

Này người anh em, ông tự kỷ quá rồi đấy! Những câu đó của bà chủ rõ ràng là đang nói cho Đại Boss nghe đấy, có biết chưa?

Từ Thao bị ăn đập cũng chẳng thèm để ý, vẫn hớn ha hớn hở đắm chìm trong niềm vui mừng: "Lần này chúng ta phải cảm ơn đám paparazzi kia đấy, nếu không phải bọn chúng lắm chuyện định đi đào scandal của Ninh Tịch ra thì cũng sẽ không có được đoạn video này!"

Cái tối hôm đó, đám paparazzi đã bám đuôi Ninh Tịch đến đại học Đế Đô, quay lại được đoạn video Ninh Tịch nói chuyện với Tô Diễn, nhưng mà lại bị vệ sĩ ngầm đi theo bảo vệ Ninh Tịch kịp thời phát hiện ra, chặn lại cái video đó.

Không ngờ, cái thứ này cũng góp phần không nhỏ cho hiện tại.

Ninh Tịch vẫn luôn không thích lẫn lộn chuyện cá nhân với công việc, nhưng mà lần này liên quan đến danh dự của cả Thịnh Thế, vậy nên cô không hề do dự mà chủ động đề nghị sử dụng đoạn video này.

"Nữ vương đại nhân cẩn thận!" Từ Thao chạy vội đến mở cửa xe hộ Ninh Tịch, anh ta đang định theo lên xe cùng, thì đằng sau đột nhiên vang lên tiếng bước chân gấp gáp.

"Anh Thao, đợi đã!"

Người thở hồng hộc đuổi theo chính là Doãn Ưu Ưu.

Từ Thao nhướng mày: "Là Ưu Ưu đấy à, tìm anh có chuyện gì không?"

Trong mắt Doãn Ưu Ưu vốn tràn đầy lửa giận nhưng giờ phút này chỉ có thể cố gắng nhẫn nhịn: "Anh Thao, em có chuyện muốn nói với anh."

"Được thôi!" Từ Thao đồng ý rất dứt khoát, sau đó nói với Ninh Tịch và Lương Phi Tinh một câu, bảo bọn họ đi trước.

Ninh Tịch nhướng mày nhìn ra ngoài cửa sổ xe, còn Lương Phi Tinh thì chẳng hề để ý mà lái xe đi thẳng: "Bà chủ, đừng lo lắng, Doãn Ưu Ưu không phải là đối thủ của con cáo già Từ Thao đâu!"
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,275
Điểm cảm xúc
592
Điểm
113
Chương 2024: Con sói gian xảo
Từ Thao khoan thai tự rót cho mình một chén trà: "Bình Tây Hồ Long Tỉnh* này cũng không tồi nhỉ..."

*Tây Hồ Long Tỉnh: là một loại trà xanh nổi tiếng của Hàng Châu, tỉnh Chiết Giang, Trung Quốc.

Giờ Doãn Ưu Ưu lấy đâu ra tâm trạng để thưởng trà nữa, điện thoại của cô ta vẫn cứ réo vang mãi từ nãy đến giờ. Người gọi đầu tiên chính là Hàn Tử Huyên, sau đó là đến Trịnh An Như, tiếp đến là quản lý của cô ta, cuối cùng thậm chí ngay cả Vương Hạo Quân cũng đích thân gọi cho cô ta.

Doãn Ưu Ưu không dám nghe một cuộc gọi nào hết, lại cũng chẳng dám tắt máy chỉ đành tắt tiếng. Mặt mũi cô ta lúc này trắng bệch, hoảng loạn nhìn cái màn hình điện thoại không ngừng nhấp nháy sáng lên.

Từ Thao đương nhiên là nhìn thấy điện thoại của Doãn Ưu Ưu đang không ngừng có những cuộc gọi đến, vì thế cũng tỏ ra rất quan tâm săn sóc nói: "Ưu Ưu, anh thấy hình như em rất bận? Hay là chúng ta hẹn hôm khác nhé?"

Nghe thấy giọng của Từ Thao, Doãn Ưu Ưu mới hơi hơi bình tĩnh lại, cô ta kích động nhìn chằm chằm Từ Thao: "Anh Thao, trước đây anh chẳng đã nói là chuyện của Ninh Tịch, Thịnh Thế không có cách để giải quyết mà?"

Từ Thao nhấp một ngụm trà, vẻ mặt đầy cảm khái nói: "Quả thật là rất khó giải quyết nhưng mà... lần này rất may mắn, về sau may mà có được bằng chứng có thể chứng minh sự trong sạch của Ninh Tịch từ một gã paparazzi."

Doãn Ưu Ưu nghe thế gương mặt lập tức liền hiện lên vẻ nghi ngờ, cảm thấy cứ có cái gì đó sai sai nhưng mà bây giờ đầu óc cô ta đang rối hết lên nên không thể suy nghĩ nhiều.

Chết tiệt, vốn dĩ cứ nghĩ Ninh Tịch mà đổ thì tất cả tài nguyên của Thịnh Thế sẽ là của cô ta mới đúng. Ai mà biết được, bây giờ cô ta từ cảnh bị Hàn Tử Huyên đè đầu biến thành cảnh bị Ninh Tịch cưỡi cổ!

Nhưng mà cho dù có như thế nào thì con đường lùi duy nhất mà cô ta có hiện giờ cũng chỉ có mình Từ Thao thôi. Nếu như Từ Thao dám vong ân bội nghĩa, bỏ mặc cô ta thì Doãn Ưu Ưu này cũng không phải là kẻ dễ chọc đâu.

Doãn Ưu Ưu hít một hơi thật sâu, đè nén cơn tức trong lòng xuống, cô ta nói: "Vậy thì anh Thao, lúc nào anh mới ký hợp đồng để em quay về Thịnh Thế?"

Từ Thao nghe thế liền tỏ ra rất ngạc nhiên, thậm chí là hoang mang nhìn cô ta, anh trầm giọng nói: "Cái gì? Ký hợp đồng cho em quay về Thịnh Thế? Ưu Ưu, những câu như thế này không thể ăn nói lung tung được đâu! Bây giờ em đang yên đang lành ở Tinh Huy tốt như thế, tại sao lại đột nhiên có suy nghĩ này vậy?"

Doãn Ưu Ưu bị Từ Thao hỏi đến ngu cả người: "Từ Thao, anh nói thế là có ý gì?

Vẻ mặt của Từ Thao rất vô tội, dang hai tay nhún vai một cái rồi nói: "Ưu Ưu, anh thực không biết tại sao em lại đột nhiên nói như vậy."

Doãn Ưu Ưu không thể tin nổi, lập tức đập bàn đứng phắt dậy: "Từ Thao! Anh giật dây để tôi giúp anh lật đổ Hàn Tử Huyên, bây giờ lợi dụng tôi xong rồi thì muốn rút ván luôn đấy hả?"

So Doãn Ưu Ưu tức tối không thôi thì Từ Thao lại thong dong nhàn nhã ngồi trên ghế phía đối diện, tiếp tục làm một con sói gian xảo tức chết người cũng không thèm đền mạng: "Cái này ấy à... em giúp anh hạ bệ Hàn Tử Huyên sao? Ưu Ưu sao em càng nói anh càng không hiểu gì thế?"

Doãn Ưu Ưu thực sự là tức muốn chết, cùng lúc đó cô ta cũng hiểu ra tất cả mọi chuyện.

"Từ Thao, anh biết rõ trong tay tôi đang nắm giữ nhược điểm của Hàn Tử Huyên. Đầu tiên là anh lừa tôi, khiến tôi cho rằng lần này Ninh Tịch sẽ thật sự rút lui khỏi giới giải trí. Sau đó lại tiếp tục dụ dỗ tôi rằng chỉ cần tôi hạ bệ Hàn Tử Huyên thì anh sẽ ký hợp đồng để tôi quay lại Thịnh Thế, hứa rằng sẽ chuyển tất cả tài nguyên trong tay Ninh Tịch cho tôi!!!"

"Bây giờ tôi đã đưa clip của Hàn Tử Huyên cho anh, giúp anh hạ bệ cô ta thế nhưng anh lại lật lọng!"

"Ưu Ưu, ý của em là, đoạn video clip nặc danh đó là do em gửi cho anh?" Vẻ mặt của Từ Thao phải nói là vô cùng kinh ngạc, năng khiếu diễn xuất này cho coi như là để vào giới giải trí xem chừng cũng đủ.

"Từ Thao! Đến bây giờ anh vẫn còn giả vời giả vịt với tôi! Tôi nói cho anh biết, nếu ép tôi nữa tôi sẽ để tất cả mọi người đều biết bộ mặt thật của anh!" Doãn Ưu Ưu hung dữ gào lên.
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,275
Điểm cảm xúc
592
Điểm
113
Chương 2025: Cô là cái thá gì chứ
Từ Thao ngả người ra lưng ghế, một tay khoác lên thành ghế, cười ha ha: "Hôm đó chẳng qua chỉ là tâm trạng anh không tốt muốn nói chuyện phiếm với em mà thôi, anh thực sự không biết em lại tưởng tượng ra nhiều thứ đến thế. Lại càng không biết thế nhưng trong tay em lại nắm giữ nhược điểm lớn như thế của Hàn Tử Huyên và lại còn giao nó cho anh nữa!

"Này! Ưu Ưu, sao em lại hồ đồ thế chứ? Lẽ nào em không biết thứ đó một khi đã tung ra ngoài em cũng "phăng teo" luôn theo à?"

Nói thừa! Cô ta đương nhiên là biết! Còn không phải là vì cô ta tưởng rằng lần này Ninh Tịch chắc chắn không thoát nổi, Từ Thao cũng đồng ý đến lúc đó sẽ ký hợp đồng đưa cô ta về Thịnh Thế à?

Vào giờ phút này cuối cùng thì Doãn Ưu Ưu cũng đã hiểu ra, cô ta đã bị Từ Thao "hố" một cách triệt để, từng bước từng bước một dẫn vào cái bẫy mà tên cáo già này đã giăng sẵn.

Trong đáy mắt Doãn Ưu Ưu tràn ngập vẻ độc ác và âm ngoan: "Từ Thao, nếu như tôi bị cấm hoạt động thì anh cũng đừng hòng lăn lộn tiếp được trong cái giới giải trí này nữa. Nếu để Thịnh Thế, để Ninh Tịch biết trong tình huống đó mà anh ngấm ngầm hẹn gặp nghệ sĩ của Tinh Huy như tôi, còn có ý định lôi kéo tôi, bọn họ sẽ nghĩ như thế nào?"

Biểu cảm của Từ Thao vô cùng đao đớn mà lắc đầu nói: "Ôi, đúng là thói đời lạnh bạc, lòng người dễ đổi, con gái bây giờ thế này... Ồ, đúng rồi, quên không nói với em, hôm đó lúc nói chuyện với nhau, anh không cẩn thận có ghi âm lại nè..."

Từ Thao nói rồi, liền thong thả lôi điện thoại ra bật đoạn ghi âm đó lên.

Cuộc đối thoại của hai người truyền ra từ trong điện thoại.

Doãn Ưu Ưu nghe từ đầu đến cuối, kết quả là càng nghe mặt mũi lại càng trắng bệch.

Từ Thao là gã khốn khiếp, ăn nói kín kẽ, từ đầu đến cuối đều không để lộ một nhược điểm nào, toàn bộ đều là giọng điệu cảm thán ôn lại chuyện cũ, vì nhớ đến tình nghĩa xưa mới lo cho tình cảnh của cô ta.

Đoạn ghi âm này có được tung ra ngoài đi chăng nữa thì cũng chẳng có ảnh hưởng gì đến Từ Thao cả, mà ngược lại sẽ biến thành chứng cớ cô ta cố ý đưa đoạn video clip đó cho Từ Thao.

Doãn Ưu Ưu thoáng cái đã ngã khuỵu về phía sau, hốt hoảng nói: "Từ Thao, anh đang trả thù tôi đúng không..."

Từ Thao cười khà khà: "Ha, cô không quan trọng đến mức tôi phải phí công phí sức đến mức này..."

Anh chỉ vì Nữ vương đại nhân nhà anh mà thôi.

Nghe được câu nói đó của Từ Thao, nghĩ đến khi xưa Từ Thao đã từng phí công phí sức hết lòng vì mình, Doãn Ưu Ưu đột nhiên suy sụp gục xuống bàn khóc nức nở.

"Anh Thao, em sai rồi... em thật sự biết sai rồi... em nhất thời bị ma quỷ ám ảnh... bị bọn họ lừa... lúc Tinh Huy lôi kéo em đi đã lừa em rằng, sẽ để em ngang hàng với Hàn Tử Huyên... lần này Tinh Huy tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho em đâu... em xin anh... xin anh hãy cứu em với..."

Từ Thao không nói một câu nào, nhìn cô gái mà mình từng dìu dắt một lần cuối cùng rồi quay người rời đi.

...

Phòng họp của Tinh Huy.

Sắc mặt của Vương Hạo Quân lúc này sầm sì đen như đáy nồi, đập bàn rầm rầm: "Doãn Ưu Ưu, đoạn clip đó có phải là cô đưa cho Từ Thao không?

"Là tôi đấy thì làm sao?"

Vốn dĩ tất cả mọi người đều cho rằng Doãn Ưu Ưu sẽ quanh co chối cãi nhưng ngoài dự đoán của tất cả mọi người, Doãn Ưu Ưu chẳng hề phủ nhận mà trực tiếp thừa nhận.

"Con khốn!" Hàn Tử Huyên ngồi bên cạnh lập tức bổ nhào vào Doãn Ưu Ưu, giáng vào cho cô ta một cái tát nặng nề vào mặt.

Gương mặt bỏng rát vì đau đờn, khiến Doãn Ưu Ưu nhớ lại mọi thứ từ khi vào Tinh Huy, nhớ lại sự chén ép của Hàn Tử Huyên đối với cô ta, nghĩ đến tình cảnh cùng đường của mình sau khi giao đoạn clip đó cho Từ Thao.

Cô ta đã chẳng còn gì nữa rồi...

Cô ta đã chẳng còn gì nữa rồi...

Nếu như không phải là Hàn Tử Huyên khinh người quá đáng, làm sao cô ta lại bị dồn ép đến nước này!

Sau vài phút im lặng, khoảnh khắc Doãn Ưu Ưu ngẩng đầu lên, "bốp" một phát, cô ta thẳng tay tát trả lại Hàn Tử Huyên.
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,275
Điểm cảm xúc
592
Điểm
113
Chương 2026: Tất cả đều đã muộn rồi
Hàn Tử Huyên không thể tin nổi đưa tay lên ôm mặt, mắt cô ta vằn lên những tia máu đỏ hồng: "Con khốn! Mày dám đánh tao! Mày là cái thá gì mà dám đánh tao!"

Doãn Ưu Ưu cười lạnh: "Ha... Hàn Tử Huyên! Câu này là tao nên nói mới phải! Mày là cái thá gì chứ! Là cái thứ ung nhọt của giới giải trí này, là thứ hàng nhái của Ninh Tịch, là kẻ thứ ba ai cũng xỉ vả... mày nghĩ giờ mày vẫn là Nhất Tỷ của Thịnh Thế chắc?"

"Cái đồ ti tiện không biết xấu hổ! Mày dựa vào cái gì mà suốt ngày đè đầu cưỡi cổ tao tác oai tác quái! Tao nói cho mày biết, tao chịu đựng đủ rồi!"

"Doãn Ưu Ưu! Mày nói lại một lần nữa xem! Mày tưởng mày là ai! Mày chẳng qua chỉ là một con chó bên chân tao mà thôi!"

Hai người ban đầu là chửi bới la hét, sau cùng thì trực tiếp túm tóc lao vào đánh nhau. Phải đến mấy người xúm lại cuối cùng mới kéo được bọn họ ra.

"Tất cả câm mồm hết cho tôi! Các người muốn làm phản đấy hả?" Vương Hạo Quân tức đến mức nổ phổi.

Những tưởng sau khi đạp đổ được Ninh Tịch rồi thì Hàn Tử Huyên và Tinh Huy sẽ không còn đối thủ nữa, ông ta cũng không còn nỗi lo về sau này nữa... nhưng, ai mà ngờ được sự việc thế nhưng lại thành ra thế này.

Ninh Tịch rửa sạch tai tiếng thì cũng thôi đi, thế nhưng... Hàn Tử Huyên lại bị tung clip nóng, gây ra scandal lớn như thế nữa.

Chính vì hai đoạn clip này mà Hàn Tử Huyên đã hoàn toàn bị hủy, bao nhiêu tài nguyên quẳng vào để xây dựng được một "trụ cột" như thế mà cứ thế nát bấy, chẳng còn chút hy vọng nào để có thể cứu vãn cả.

Giờ phút này ông ta cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn cổ phiếu của Tinh Huy điên cuồng sụt giảm.

Khi ông ta biết tin từ phía Hàn Tử Huyên, biết rằng hai cái clip đó là do chính nghệ sĩ của công ty mình giao cho Từ Thao thì quả thật ý nghĩ giết người cũng có luôn ấy chứ.

"Doãn Ưu Ưu, cô có biết là cô làm như thế sẽ tạo thành tổn thất lớn như thế nào cho công ty hay không? Rốt cuộc trong mắt cô còn tí đạo đức nghề nghiệp gì không đây!!!" Vương Hạo Quân trút hết toàn bộ cơn giận lên đầu Doãn Ưu Ưu.

Đối diện với cơn giận của Vương Hạo Quân, Doãn Ưu Ưu chỉ cười lạnh nói: "Lúc Hàn Tử Huyên một mình một cõi tác oai tác quái, công ty tại sao không nghĩ đến lời hứa lúc các người mời mọc lôi kéo chúng tôi sang Tinh Huy. Tại sao không nghĩ đến tổn thất của chúng tôi? Muốn cấm hoạt động hay đình chỉ gì thì tùy các người! Dù sao tôi ở trong cái giới này cũng đủ lắm rồi!"

Cuối cùng cô ta cũng đã sáng mắt ra rồi, cái hành vi lật lọng, phản bội của cô ta để chạy sang Tinh Huy nó buồn cười đến mức nào. Nếu như lúc đầu cô ta không phản bội Thịnh Thế thì đâu có kết cục như ngày hôm nay.

Giờ phút này, cô ta hối hận rồi, sau khi nhìn rõ tất cả mọi thứ, cuối cùng cô ta cũng hiểu được hàm nghĩa thực sự của câu lòng tham khiến người ta bất chấp tất cả... nhưng bây giờ có nói gì thì cũng đã muộn rồi.

Doãn Ưu Ưu hít một hơi thật sâu, không thèm để ý sự can ngăn của quản lý mà tông cửa đi thẳng ra ngoài, bỏ lại sau lưng tiếng gầm thét của Vương Hạo Quân cùng tiếng mắng chửi của Hàn Tử Huyên.

...

Đêm khuya.

Ninh Tuyết Lạc đột nhiên đau bụng dữ dội được đưa vào bệnh viện.

Còn nhà họ Ninh và nhà họ Tô đều đã biết chuyện xảy ra ở bữa tiệc từ thiện.

Trang Linh Ngọc tức đến mức cả người run lên bần bật: "Trịnh Mẫn Quân! Tô Hoằng Quang! Các người dạy con giỏi lắm! Nếu như Tuyết Lạc có mệnh hệ gì, tôi tuyệt đối không bỏ qua cho các người đâu!"

Trịnh Mẫn Quân vốn dĩ còn đang chột dạ vì chuyện ly hôn của Tô Diễn và Ninh Tuyết Lạc bị phát hiện, nhưng nghe thấy Trang Linh Ngọc mắng chửi cậu con trai vàng bạc của mình thì tí nữa đã xông lên đốp chát thẳng vào mặt Trang Linh Ngọc.

Câu này phải là bà ta nói mới đúng! Trang Linh Ngọc, bà dạy ra cô con gái tốt thật đấy! Rốt cuộc thì Tô Diễn nói có câu nào sai đâu, ngay từ đầu nếu như không phải con gái bà ta ưỡn ẹo dụ dỗ Tô Diễn thì Tô Diễn có thể chia tay với Ninh Tịch được sao? Nếu không phải Ninh Tuyết Lạc chen ngang, bọn họ đã sớm trở thành thông gia với nhà họ Trang rồi.

Lần này nếu như không phải Ninh Tuyết Lạc khóc lóc sướt mướt trước mặt con bé diễn viên đó thì làm sao mà bị người khác tung lên mạng được, khiến cho tất cả mọi người đều biết, mặt mũi của nhà họ Tô đều bị cô ta vứt sạch!
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,275
Điểm cảm xúc
592
Điểm
113
Chương 2027: Đổ tội
Nhưng không còn cách nào khác, bây giờ trong bụng Ninh Tuyết Lạc còn có cốt nhục của nhà họ Tô, trước đấy còn siêu âm ra được là con trai. Trong tình hình này, nhỡ dồn Ninh Tuyết Lạc vào đường cùng làm tổn thương đến đứa cháu trong bụng của bà ta thì chết dở. Dù sao bên cạnh Tô Diễn vẫn còn thằng con hoang - Tô Tuân đang rình rập đấy, có người thừa kế càng sớm thì càng có lợi cho Tô Diễn.

Cho dù có thế nào cũng phải đợi đứa bé trong bụng Ninh Tuyết Lạc ra đời đã rồi tính sau.

Nghĩ đến đó, Trịnh Mẫn Quân chỉ có thể cố nhịn và nói với giọng hòa hoãn: "Bà sui gia à, chuyện này không thể trách Tô Diễn nhà chúng tôi được! Tính nết Tô Diễn nhà chúng tôi thế nào thì anh chị cũng biết đấy, hơn nữa tình cảm giữa nó và Tuyết Lạc vẫn rất tốt, làm sao nó lại có thể làm những chuyện như đi ngoại tình được cơ chứ!"

"Nếu như con nhỏ Ninh Tịch đó không lén lút dụ dỗ Tô Diễn nhà chúng tôi thì nó làm sao lại có thể suy nghĩ dại dột như thế?"

"Con nhỏ đó ngoài miệng nói thì dễ nghe thế nhưng biết đâu cũng chỉ là đang chơi trò "lạt mềm buộc chặt". Bây giờ con nhỏ đó còn vì lợi ích của bản thân mà công khai toàn bộ truyện này lên mạng, thế này thì bảo hai nhà chúng ta sau này còn làm người như thế nào đây?”

Trịnh Mẫn Quân chỉ cần nghĩ đến thái độ lạnh lùng từ chối của Ninh Tịch với cậu con trai quý hóa của mình là đã rất không vui rồi. Nếu như không phải là vì nhà họ Trang thì nó cũng chỉ là một con hát mà thôi, có gì mà đắc ý.

Cho nên Trịnh Mẫn Như không có chút ngại ngần gì mà đổ hết tội lỗi lên đầu Ninh Tịch.

Vừa nhắc đến Ninh Tịch, quả nhiên Trang Linh Ngọc lại càng tức, bà ta ôm lấy lấy trái tim đang đập dồn dập của mình: "Kiếp trước tôi đã gây ra cái họa gì mà bây giờ lại sinh ra một đứa nghiệp chướng như nó cơ chứ, tại sao nó không chịu bỏ qua cho Tuyết Lạc, không chịu bỏ qua cho nhà họ Ninh!"

Ninh Diệu Hoa ở bên cạnh thấy tình trạng của Trang Linh Ngọc kích động như vậy thì vội vàng lên tiếng: "Linh Ngọc, em đừng tức giận mà, cẩn thận không lại tổn thương đến thân mình!"

"Anh xem con nhóc trời đánh đó làm những gì đấy! Em có thể không tức được hay sao! Nó rõ ràng là đang trả thù mà, nó không muốn chúng ta sống yên ổn đây mà!"

Trong khi Trang Linh Ngọc đang khóc lóc thảm thiết thì Tô Diễn hớt hơ hớt hải chạy đến.

Chuyện Ninh Tuyết Lạc mang thai đã tạo thành đả kích không nhỏ đối với gã, lại cộng thêm cả việc Ninh Tịch cự tuyệt nên khiến gã ngày càng thêm chán nản. Quãng thời gian này gã vẫn luôn kiếm cớ đi công tác ở nước ngoài để trốn tránh, ai mà biết ở nhà lại xảy ra chuyện lớn thế này.

Sau khi biết được vì hai cái video Hàn Tử Huyên tung lên mạng mà Ninh Tịch bị quần chúng hiểu lầm, bị tất cả mọi người thóa mạ thì gã lập tức mua vé máy bay để về nước.

Kết quả là, gã còn chưa kịp làm gì, máy bay vừa mới đáp xuống phi trường thì nhìn thấy live stream của đêm tiệc từ thiện đó.

Phản ứng đầu tiên của gã là muốn chạy đi tìm Ninh Tịch, nhưng trong nhà lại gọi điện đến báo Tuyết Lạc đau bụng dữ dội phải nhập viện, kêu gã mau mau qua đó...

"Tuyết Lạc sao rồi ạ?" Tô Diễn thở hồng hộc hỏi.

Trang Linh Ngọc nhìn thấy Tô Diễn lập tức trút tất cả cơn giận lên đầu gã ta: "Trong mắt anh còn có người vợ là Tuyết Lạc này nữa không?"

Tô Diễn khẽ siết chặt nắm tay đặt hai bên mép quần, cúi đầu nói: "Con xin lỗi"

Trịnh Mẫn Quân lập tức bước lên đẩy đẩy Tô Diễn: "Được rồi, được rồi, mẹ biết con cũng chỉ là bị con nhỏ Ninh Tịch ấy nó lừa thôi. Mau đi xem xem Tuyết Lạc thế nào, nhớ giải thích rõ ràng với Tuyết Lạc, đừng để con bé hiểu nhầm..."

"Mẹ, con..." Tô Diễn lập tức nhíu mày.

Trịnh Mẫn Quân đưa mắt ra hiệu cho Tô Diễn không cho gã ta nói tiếp rồi mau chóng đẩy gã ta mau đi vào phòng bệnh, sau đó lại tiếp tục an ủi Trang Linh Ngọc và Ninh Diệu Hoa.

"Ông bà sui gia à, hai đứa nhỏ cãi cọ gây gổ cũng là chuyện bình thường thôi. Chúng ta là người lớn không nên xen vào quá nhiều thì hơn, bằng không thì lại tốt quá hóa dở. Hơn nữa hai đứa chúng nó đến con cũng có rồi, làm sao có thể ly hôn được đây? Cho dù Tô Diễn có nhất thời nông nổi nhưng vẫn còn tôi và Hoằng Quang cơ mà! Tóm lại xin ông bà sui gia cứ yên tâm, chúng tôi tuyệt đối sẽ không để cho Tuyết Lạc phải chịu thiệt thòi đâu!"
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,275
Điểm cảm xúc
592
Điểm
113
Chương 2028: Tạm thời nhẫn nhịn
Tô Hoằng Quang đứng bên cạnh cũng tung hứng theo: "Về phần Tô Diễn, nó cũng đã sớm nghĩ thông suốt rồi, chuyện mà ông bà lo lắng chắc chắn sẽ không xảy ra đâu."

Thấy thái độ thề thốt của Trịnh Mẫn Quân và Tô Hoằng Quang, vẻ mặt của Trang Linh Ngọc mới khá lên một chút.

Dù sao thì cái đứa đầu sỏ gây ra chuyện này chính cái con trời đánh Ninh Tịch kia!

Trang Linh Ngọc thở dài một tiếng nói: "Ông bà sui gia và Tô Diễn đối xử với Tuyết Lạc nhà tôi như thế nào tôi đương nhiên là biết, nhưng bây giờ chuyện đã ầm ĩ đến nước này rồi... Sau này Tuyết Lạc nhà chúng tôi làm sao có thể vác mặt đi nhìn người khác nữa đây, làm sao còn chỗ đứng trong cái giới này nữa?"

Tô Hoằng Quang lập tức nói: "Chuyện này vốn dĩ chẳng có gì to tát cả, cho dù Ninh Tịch và Tô Diễn có qua lại với nhau trước đi chăng nữa nhưng suy cho cùng cũng chỉ là chuyện xảy ra trước khi kết hôn. Tuyết Lạc và Tô Diễn hai đứa nó lấy nhau lâu như thế rồi, ngay cả con cũng có rồi... Chỉ cần hai đứa nó vẫn thương yêu nhau như trước, cùng lắm thì mọi người cùng chỉ bàn tán một vài ngày là hết thôi mà, sẽ không nói gì nhiều đâu."

"Lát nữa tôi sẽ nói chuyện với Tô Diễn, bảo nó lên tiếng nói rõ ràng mọi chuyện, nhất định sẽ xử lý tốt chuyện này, ông bà sui gia cứ yên tâm đi."

Trang Linh Ngọc và Ninh Diệu Hoa nghe vậy mời gật đầu tỏ vẻ hài lòng.

...

Trước khi Tô Diễn vào phòng bệnh gặp Ninh Tuyết Lạc, Tô Hoằng Quang đã gọi anh ta ra một góc nói chuyện.

"Ba."

Tô Hoằng Quang nhìn con trai mình, thở dài một tiếng: "Tô Diễn, chuyện lần này nói nhỏ không nhỏ nhưng lớn thì cũng không hẳn, con phải biết rằng đối với một người thừa kế của gia tộc mà nói, hôn nhân đối với hình ảnh của con rất quan trọng đấy."

"Con biết rồi ạ." Vẻ mặt Tô Diễn phờ phạc mệt mỏi gật đầu.

"Bây giờ tất cả mọi người đều biết chuyện Tuyết Lạc đang có thai, cho dù chuyện con và Ninh Tịch trước đây từng qua lại bị tung ra ngoài, nhưng trong tình hình này mà lại ly hôn với Tuyết Lạc... Ruồng bỏ một phụ nữ đang mang thai, chuyện này mà truyền ra ngoài chắc chắn sẽ gây ra ảnh hưởng rất lớn đến danh tiếng của nhà họ Tô chúng ta."

"Bây giờ về phía Ninh Tuyết Lạc con nhất định phải trấn an tâm trạng con bé cho tốt. Còn về phía Ninh Tịch để tránh bị nói ra nói vào, trong khoảng thời gian này tốt nhất con đừng nên tiếp xúc quá nhiều với nó." Tô Hoằng Quang đang nghiêm khắc nhắc nhở Tô Diễn, bây giờ không phải lúc thích hợp để ly hôn.

Tô Diễn nghe thế đồng tử mắt liền thu hẹp lại, vốn dĩ chuyện Tuyết Lạc mang thai đã khiến gã ta không còn mặt mũi nào mà đối diện với Ninh Tịch nữa rồi, lần này cô vì gã mà suýt nữa bị đẩy vào đường cùng, gã làm sao có thể nhắm mắt làm ngơ đây?

Tô Hoằng Quang vỗ vỗ vai con trai, trấn an con trai mình với giọng nói đầy ám chỉ: "Tô Diễn, ba biết rõ tâm tư của con nhưng muốn làm được chuyện lớn thì phải biết nhẫn nhịn chuyện nhỏ. Bây giờ trước tiên phải đợi Tuyết Lạc bình an sinh đứa bé ra đã rồi mới tính, con hiểu chưa?"

Tô Diễn hít một hơi thật sâu, cố gắng dìm tâm tình đang đầy bão tố của mình xuống: "Ba, con hiểu rồi!"

...

Trong phòng bệnh.

Hai mắt Ninh Tuyết Lạc đỏ hồng, thần sắc hoảng hốt ngồi dựa vào thành giường.

Nghe thấy ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân quen thuộc, cô ta từ từ quay sang, khoảnh khắc nhìn thấy người đàn ông đó, nước mắt cô ta như thể đã đè nén trong lòng bao ngày bỗng chốc rơi xuống như mưa: "Anh Diễn..."

Nhìn thấy người phụ nữ đang mang trong người cốt nhục của mình, Tô Diễn chật vật né tránh tầm mắt của cô ta, gã im lặng một lúc lâu cũng chỉ nói ra được một câu: "Xin lỗi."

Chỉ một câu xin lỗi chứ không có bất cứ lời giải thích nào, điều này cũng đồng nghĩa với việc thừa nhận tất cả mọi chuyện.

Ninh Tuyết Lạc siết chặt nắm đấm dưới lớp chăn và che đi vẻ độc địa nanh ác trong mắt, thần sắc trên gương mặt lại càng thêm đau đớn, cô ta cười khổ nói: "Thực ra em nên biết... em nên biết sớm hơn mới đúng... chị xinh đẹp như thế... ưu tú như thế... cho dù em có cố gắng đuổi theo thế nào cũng không đuổi kịp... rồi sẽ có một ngày... anh vẫn sẽ quay về bên cạnh chị ấy... Cho dù là quá khứ hay là hiện tại, em chưa bao giờ tranh giành với chị bất cứ cái gì... Nếu như có thể, em đồng ý... em đồng ý tác thành cho hai người..."
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,275
Điểm cảm xúc
592
Điểm
113
Chương 2029: Vùng vẫy giãy chết
Nói đến đó, Ninh Tuyết Lạc liền khóc không thành tiếng, những ngón tay run rẩy vuốt ve cái bụng của mình: "Diễn, chỉ cần anh hạnh phúc... thì em có thể làm bất cứ điều gì... nhưng mà, Diễn... em không có cách nào cả... con của chúng ta... con của chúng ta làm thế nào bây giờ..."

Tô Diễn ngồi xuống bên giường, dùng ngón tay lau đi những giọt nước mắt trên mặt Ninh Tuyết Lạc nhưng trong lòng gã lại là một sự chản nản chết lặng, gã bình thản nói: "Đừng nghĩ lung tung nữa, anh và Tiểu Tịch đã không còn khả năng nào nữa rồi."

Trước đây, mỗi lần Ninh Tuyết Lạc khóc lóc trước mặt gã ta, gã ta đều có thể sinh ra một nguồn sức mạnh vô hạn và cảm giác muốn được bảo vệ, che chở cho cô ta bằng bất cứ giá nào.

Nhưng mà hiện tại, nước mắt của cô ta đối với gã mà nói giống như một cái đầm lầy đầy tràn đầy độc tố giam cầm gã, khiến gã không thể nào thở nổi, chỉ muốn thoát ra.

Nghe thấy Tô Diễn nói thế, vẻ mặt của Ninh Tuyết Lạc chẳng khá lên chút nào ngược lại còn tái mét.

Chỉ vì bây giờ gã ta và Ninh Tịch không còn khả năng nào nữa thôi sao?

Nếu như gã ta và Ninh Tịch vẫn còn có khả năng thì sao?

Nếu như cô ta không mang thai?

Hay là chờ đến khi con của cô ta được sinh ra?

Thế chẳng phải gã ta sẽ lập tức đá đít cô ta đi, để bưng Ninh Tịch về nhà hay sao.

Nghĩ đến đó, những ngón tay Ninh Tuyết Lạc đặt trên bụng đột nhiên vặn xoắn lại.

...

Hai hôm sau.

Tô Diễn đăng một status lên weibo cá nhân, nội dung chỉ có bốn chữ: [Mưa gió đồng lòng]

Đi kèm là một bức ảnh gã ta nắm tay Ninh Tuyết Lạc, mười ngón tay đan xen vào nhau.

Hai hôm nay, fan của Ninh Tịch và một số người qua đường đã mắng chửi Tô Diễn và Ninh Tuyết Lạc không ra một cái gì. Nhưng mà dù sao Ninh Tuyết Lạc cũng là phụ nữ có thai, người ta cũng kết hôn lâu rồi, bây giờ Tô Diễn còn tỏ rõ rằng sự lựa chọn của anh ta là gia đình. Thế nên, mọi người cho dù có bất bình thay cho Ninh Tịch thế nào đi chăng nữa nhưng nhúng tay quá nhiều vào chuyện nhà người ta cũng không hay. Vì vậy, những tiếng mắng chửi trên mạng cũng dần dần biến mất.

Trong khoảng thời gian này, Doãn Ưu Ưu đột ngột đăng lên một thông báo, tuyên bố rằng cô ta sẽ vĩnh viễn rút khỏi giới giải trí.

Nếu như tin tức này đến một mình thì cũng đủ để khiến giới giải trí dậy lên một cơn chấn động. Nhưng mà, vì cái tít "Hàn Tử Huyên bị cấm hoạt động" hoàn toàn đã chiếm hết đất thông tin nên chuyện Doãn Ưu Ưu rút khỏi giới giải trí chẳng qua cũng chỉ khiến mặt hồ nổi nên những gợn sóng nhỏ, rất nhanh sau đó sự chú ý của mọi người đã chuyển hết sang cho Hàn Tử Huyên.

Lần này hình tượng của Hàn Tử Huyên đã bị hủy hoại hoàn toàn, bị cả giới giải trí phong sát, cho dù cô ta vẫn không cam chịu chạy đôn chạy đáo khắp nơi nhưng bây giờ ngay đến công ty giải trí mạt hạng nhất cũng không muốn nhận cô ta, còn về phía Ninh Tuyết Lạc đã hoàn toàn không liên lạc được.

...

Quảng trường trung tâm Đế Đô.

Hàn Tử Huyên đeo một cái kính râm to bản, bịt kín từ đầu đầu đến chân rồi mới xuống xe.

Dịch Húc Đông đột nhiên gửi tin nhắn đến hẹn gặp cô ta.

Bây giờ Dịch Húc Đông đã không còn là Tổng giám đốc của Thịnh Thế nữa, ông ta tự mở một công ty giải trí nhưng mà làm ăn cũng chẳng ra sao, vẫn cứ lỗ vốn, nếu như không phải vợ ông ta vẫn luôn đổ tiền vào thì đã sớm đóng cửa rồi.

Hàn Tử Huyên cực kỳ coi thường Dịch Húc Đông, nhưng bây giờ cô ta đã rơi vào đường cùng rồi, tất cả tiền tiết kiệm được kể từ khi cô ta debut đều đã lấy ra để trả tiền bồi thường hợp đồng rồi, ngay cả căn nhà đứng tên cô ta cũng bị tòa án thu hồi. Đã quá quen với cuộc sống giàu sang sung sướng nên cô ta không thể sống nổi sống được cuộc sống nghèo hèn như thế này, dù chỉ là một ngày.

Mà, Trịnh An Như lại coi cô ta như một con phò để bán cho đám nhà giàu mới nổi và những lão chủ mỏ than mà trước kia cô ta vẫn coi thường, như vậy thì cô ta làm sao mà chịu nổi chứ.

Hàn Tử Huyên cẩn thận nhìn ngó xung quanh, sau đó nhanh chóng đi đến một nhà hàng cách đó không xa.

Nhưng mà, cô ta vừa mới xuống xe đi được mấy bước, trước mặt đột nhiên tối sầm lại.

Ngẩng đầu nhìn lên thì thấy trước mặt là hai gã cao to, vẻ mặt hung hãn đang ngăn cô ta lại. Hàn Tử Huyên thoắt cái mặt đã tái mét, vô thức lùi về phía sau một bước: "Các anh..."
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top