Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,286
Điểm cảm xúc
594
Điểm
113
Chương 1981: Xông vào hang ổ
Lục Đình Kiêu nghe vậy, vẻ mặt liền hiện lên vẻ nghi hoặc.

Tính cách của Hàn Kiêu này nhìn có vẻ như thể là một kẻ không am hiểu chuyện đời, nhưng anh lại có cảm giác rằng người này không hề đơn giản như những gì anh ta thể hiện. Mỗi một việc mà anh ta làm, nhìn trông có vẻ kì quái hoang đường nhưng thực ra đều có ẩn ý riêng của anh ta. Tuy rằng đoán không ra ý đồ của đối phương, nhưng mà có thể xác định được đối phương không phải là địch.

Một bên khác, Ninh Tịch và Tiểu Bảo đang vui sướng chơi với hổ trắng, hai người đút từng miếng một cho nó ăn.

Sau khi đã ăn uống no say, hổ trắng nằm ườn ra mặt đất, ưỡn cái bụng ra để Tiểu Bảo mặc sức cọ tới cọ lui trên đó.

Ninh Tịch thấy vậy thì thấy moe chết đi được ý.

"Lại đây ăn cơm nào." Lục Đình Kiêu bất đắc dĩ nhìn một lớn một nhỏ đang nằm bò trên mặt đất chơi đến vui sướng.

Có thể cân nhắc đến việc cho hai người này nuôi thú cưng được rồi nhỉ?

"Dạ! Đến đây ạ!"

Ninh Tịch thế mới lưu luyến không rời, thôi không nhìn con hổ trắng đó nữa mà đi ăn cơm. Nhưng đúng lúc này, chú hổ trắng lại bật người dậy ngay lập tức, đôi mắt của nó sáng quắc nhìn chằm chằm về phía cửa, hơn nữa trong họng cũng phát ra những tiếng gầm gừ như thể đang cảnh cáo.

"Pằng!!!"

Một âm thanh đanh gọn vang lên, cửa nhà lập tức bị phá tan.

Hai người đàn ông che mặt mặc một bộ đồ đen bó sát người chớp mắt đã lao vào trong.

"Đi theo chúng tôi…"

Trong đó, có một người còn chưa nói hết câu thì đột nhiên liếc thấy con hổ trắng Bangladesh to vĩ đại đứng chình ình bên cạnh Ninh Tịch.

Với sự chuyên nghiệp và kiến thức của gã ta cũng đủ để biết sinh vật trước mặt này có nghĩa là gì. Đây không phải là con hổ trắng bình thường trong sở thú đâu!

Người đàn ông đó ngây ra mất khoảng tầm ba giây.

"Xin lỗi, chúng tôi đi nhầm nhà!" Gã ta phản ứng khá nhanh, kéo nốt tên còn lại định chạy.

Nhưng mà, hổ trắng đã gầm lên một tiếng vang trời rồi như mũi tên lao ra khỏi cung, phi đến chắn ngay trước cửa.

Tiếng gầm này ngay cả đến Ninh Tịch cũng phải khẽ run rẩy, hoảng hốt cả người, phải biết rằng ngoài thiên nhiên hoang dã, một tiếng gầm của của hổ là có thể khiến trời đất rung chuyển, chứ đừng nói đến chuyện cảm nhận tiếng gầm của hổ ở khoảng cách gần thế này.

Còn về phần gã áo đen kia sau khi phải hứng chịu tiếng hổ gầm, cả người lảo đảo, tí nữa thì mềm nhũn ngã lăn ra đất. Mắt thấy con hổ không nhào lên ngay lập tức thì hai gã lập tức vội vã chạy chối chết.

Rất nhanh chóng sau đó, hai thuộc hạ của Lục Đình Kiêu thở hồng hộc chạy vào: "Boss! Ngài không sao chứ!"

Một người nhìn thấy con hổ trắng ở cửa thì sợ đến mức giật bắn: "Đây… đây là…"

"Chuyện này là sao?" Lục Đình Kiêu trầm giọng hỏi.

"Có kẻ đột nhập... nhưng đối phương rõ ràng là lính đánh thuê chuyên nghiệp, lúc chúng tôi phát hiện ra thì bọn họ đã lẻn được vào đến đây rồi ạ!" Vẻ mặt của anh thuộc hạ đầy tự trách.

Lục Đình Kiêu hơi cau mày, thị trấn Lộc dù sao cũng là khu dân cư, anh không thể phòng thủ đến mức quá nghiêm ngặt được. Mà kể cả có phòng thủ nghiêm ngặt hơn đi chăng nữa thì chỉ cần người của đối phương phái đến có đẳng cấp cao hơn thì nhất định sẽ có khả năng vòng phòng thủ bị đột phá.

Vòng phòng thủ xung quanh đây anh đã làm đến hết mức rồi nhưng có thể thấy rằng đẳng cấp của hai người vừa rồi ít nhất cũng hạng A.

Thế lực có thể mời được lính đánh thuê hạng A... này đã không cần phải đoán nhiều nữa.

Nhìn thấy hổ trắng đang đảo vòng quanh hai bạn thuộc hạ của Lục Đình Kiêu thì Ninh Tịch vội vàng ra dắt nó về: "Bé yêu, quay lại đây nào! Bọn họ không phải là kẻ địch!"

"Đại Bạch, đến đây nào!" Tiểu Bảo vẫy tay với con hổ trắng.

Dường như nghe hiểu lời Ninh Tịch và Tiểu Bảo nói, hổ trắng vung vẩy cái đuôi, đi về phía Tiểu Bảo đang cầm tảng thịt bò trong tay.

Ninh Tịch nhìn ra ngoài cửa, chân mày cô khẽ nhíu lại.

Khoảng thời gian này dường như không được yên ổn...

Lần trước cô cũng gặp phải một lần bị bám đuôi theo dõi cuối cùng bị Hàn Kiêu giải quyết.
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,286
Điểm cảm xúc
594
Điểm
113
Chương 1982: Lừa đại thần về làm vệ sỹ
Chuyện bị theo đuôi trước đó, Ninh Tịch sợ Lục Đình Kiêu lo lắng cho nên không nói với anh. Tối ngày hôm nay, lại còn có người xâm nhập vào thị trấn Lộc, xông thẳng vào nhà hoa. Lần này, may mà có chú hổ của Hàn Kiêu ở đây, bằng không cho dù cô và Lục Đình Kiêu có đối phó được với hai người đó đi nữa, nhưng mà... Hôm nay Tiểu Bảo lại cũng ở đây, nhỡ đâu xảy ra sai sót gì, cho dù là nhỏ đi chăng nữa cô cũng không dám tưởng tượng đến hậu quả.

Trước mắt có hổ trắng ở đây, chắc tạm thời không có vấn đề gì.

"Đừng lo lắng, anh đã bảo Đường Lãng đến đây rồi, mấy ngày này em tốt nhất đừng ra khỏi nhà." Lục Đình Kiêu lên tiếng.

Ninh Tịch gật đầu: "Vâng, chúng ta đưa Tiểu Bảo về nhà chính trước đã! Còn cả anh nữa... cũng phải thật cẩn thận đấy!"

Mục đích của đối phương rõ ràng là cô, đương nhiên có khả năng lần này ngay cả Lục Đình Kiêu cũng là mục tiêu của chúng.

"Ừ."



Hai ngày yên ổn trôi qua, dường như đối phương không có dự định đánh lén lần nữa, có lẽ đang chuẩn bị cho đợt tấn công tiếp theo. Nhưng Hàn Kiêu lại không mời mà tự đến.

Hổ trắng sau khi nhìn thấy Hàn Kiêu thì cực kỳ kích động, trực tiếp bổ nhào về phía Hàn Kiêu.

"Ồ, ăn uống khá đó nha ~" Thấy Bạch Hổ khỏe khoắn hiếu động, Hàn Kiêu cười nói.

"Đương nhiên, cũng không xem là ai chăm, không bằng tặng luôn cho tôi đi, tôi nuôi cho, đỡ phải rơi vào cảnh ăn gió uống sương với anh!" Ninh Tịch càng nhìn càng không nỡ.

"Thế thì không được." Hàn Kiêu lắc đầu.

Ninh Tịch cũng chỉ nói đùa thôi, vì biết chắc là Hàn Kiêu nhất định sẽ không đồng ý.

"Hì hì, Đại thần ~~" Đột nhiên Ninh Tịch tóm chặt Hàn Kiêu lại.

"Làm gì thế? Muốn mời tôi ăn cơm à?" Hàn Kiêu đưa mắt lườm cô một cái.

Ninh Tịch nhất thời câm nín, có thể đừng có hở ra một cái là chỉ biết ăn thôi được hay không? Rất ảnh hưởng đến hình tượng sáng chói của anh đấy!

"Là thế này, tôi bị lũ sát thủ ngắm rồi, tối mấy hôm trước còn có người xâm nhập vào đây đánh lén cơ… Đại thần, cầu được bảo vệ, xin cho ôm đùi ~" Hai mắt Ninh Tịch sáng như sao.

"Không được, tôi còn có việc." Hàn Kiêu dứt khoát từ chối.

"Là việc gấp sao?" Ninh Tịch nghĩ nếu như anh ta khó xử thì đương nhiên cô cũng sẽ không ép.

"KFC ra món mới, tôi phải đi xếp hàng." Hàn Kiêu vẻ mặt rất nghiêm túc.

"Cái đệt… Đại thần à, anh đừng đùa tôi nữa được không? Hơn nữa, anh làm sao có thể nói mà không giữ lời chứ?" Gương mặt Ninh Tịch đầy vẻ lên án.

"Nói mà không giữ lời?" Hàn Kiêu không hiểu.

Ninh Tịch tìm tìm, lôi ra cái còi lúc đầu Hàn Kiêu đưa cho cô: "Có phải lúc đó anh từng nói rằng, đồng ý với tôi một chuyện, coi như anh trả nợ nhân tình cho tôi, sau đó còn đưa cho tôi cái còi này, đúng không?"

May là cái còi này vẫn còn ở đây, sau lúc đó thì Lục Đình Kiêu đã nhặt nó lại cho cô.

"Nợ nhân tình không phải đã trả rồi còn gì? Lần trước tôi đã cứu cô rồi mà!" Hàn Kiêu nói.

"Không đúng." Ninh Tịch quả quyết lắc đầu: "Lần trước có phải tôi thổi cái còi này đâu."

"Không phải cô thổi thì đã làm sao, tôi thật sự đã cứu cô rồi mà." Biểu cảm của Hàn Kiêu rất đương nhiên.

"Có phải tôi bảo anh cứu không?" Ninh Tịch hỏi ngược lại.

Hàn Kiêu nghiêm túc ngẫm nghĩ một lúc sau đó trả lời: "Không phải."

"Nếu như đã không phải là tôi thổi cái còi, cũng chẳng phải là tôi bảo anh cứu tôi... Vậy thì phần ân tình này làm sao có thể coi như là đã trả rồi… Đại thần à, anh nói xem có đúng thế không?" Ninh Tịch cười hì hì nói, biểu cảm trên gương mặt lại càng tỏ ra vẻ đương nhiên là như thế.

"Đúng…" Hàn Kiêu theo bản năng trả lời.

"Đại thần, tôi biết anh là người phân rõ phải trái nhất mà!" Ninh Tịch ngoắt cái đã khen Hàn Kiêu lên tận trời.

Nếu như có thể để Hàn Kiêu ở bên này trấn giữ, cô còn sợ sát thủ cái gì nữa! Thế cho nên cho dù nói cái gì cũng phải lừa được Đại thần sang đây!

Hàn Kiêu vốn định cãi nhưng chẳng biết cãi cái gì, Ninh Tịch nói không sai chút nào, không phải cô ấy thổi cái còi đó cũng không phải cô ấy bảo anh đến đó cứu người…

"Sao cứ có cảm giác nó sai sai thế nào ấy nhỉ…" Hàn Kiêu ngẩn ra nhìn cô nhóc đối diện.

Ninh Tịch: "Thế thì tôi bảo người đi xếp hàng mua đồ hộ anh nhé, nửa tiếng nữa sẽ mang đến đây cho anh!"

Hàn Kiêu: "Ok!"
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,286
Điểm cảm xúc
594
Điểm
113
Chương 1983: Chơi cùng đại thần
Cùng lúc này, Đường Lãng mặc một cái áo sơ mi hoa lá cành, chân xỏ dép lê, lết đến căn nhà hoa.

"Boss, anh tìm tôi có chuyện gì thế?" Đường Lãng vừa mới bước vào cửa liền mở miệng hỏi luôn.

Ninh Tịch ngó ra, nhìn về phía cửa một cái: "Nhị sư huynh, huynh đến rồi à, vốn dĩ là có chuyện... nhưng mà bây giờ thì hết rồi."

"SO ~ rốt cuộc là có chuyện gì?" Đường Lãng cạn lời, xa xôi mịt mùng như thế mà gọi anh ta chạy vội đến đây, đùa nhau à!

"Dạo này không được yên ổn, tối mấy hôm trước có sát thủ xông đến, vốn dĩ gọi huynh đến để trấn giữ." Ninh Tịch giải thích nói.

"Sát thủ…" Khóe mắt Đường Lãng liếc một cái liền thấy Hàn Kiêu đang ở cách đó không xa.

Ngay lập tức trái tim nhỏ bé của anh ta run bắn lên: "Móa móa móa móa! Sao con hàng này lại ở đây thế? Cái tên sát thủ gì gì đó chắc không phải là cái con hàng này đấy chứ!"

Ninh Tịch lườm anh ta một cái: "Đại thần là do muội mời đến để trấn giữ đấy có biết không?"

Nghe thế, Đường Lãng mới thở phào nhẹ nhõm. Nếu cái gã này mà là sát thủ thật chỉ sợ chẳng mấy ai có thể thoát được, sự tồn tại của tên này quả thật như BUG trong game ấy.

"Nếu đã có người trấn giữ rồi còn tìm huynh làm cái gì!" Đường Lãng thực sự câm nín, trời nóng như thế này anh chỉ muốn về nhà ăn dưa hấu!

"Này thằng nhóc, qua đây chơi với tôi." Đột nhiên Hàn Kiêu vươn người ra, ngoắc ngoắc tay với Đường Lãng.

Nghe thế Ninh Tịch lập tức nịnh nọt cười một tiếng: "Gọi huynh đến đây đương nhiên là có việc rồi, Nhị sư huynh, huynh mau đi chơi với Đại thần đi kìa!"

"Cái đệt!!! Ninh Tiểu Tịch! Con nhóc nhà cô lại bán tôi nữa phải không! Tôi không đánh đâu!" Đường Lãng kiên quyết lắc đầu.

Đừng đùa quá trớn thế chứ! Cái gã này, cả anh và Đường Dạ liên thủ đều không tiếp cận được hắn ta, đánh nhau với hắn ta á, anh không thèm đòn đến vậy đâu!

"Ha… nhóc con, cậu không đến thì tôi sẽ đập chết cậu đấy." Hàn Kiêu nhàm chán nói.

Đường Lãng tỏ vẻ có đánh chết anh ta thì anh ta cũng sẽ không đánh đâu.

"Đến đây nào, nếu như không được thật... thì tôi dùng một ngón tay đánh với cậu thôi vậy." Hàn Kiêu cười cười nheo mắt nói.

"Anh nói cái gì?" Đột nhiên hai mắt của Đường Lãng lóe lên.

Fuck! Hơi bị quá đáng rồi đấy! Một ngón tay? Khinh con nhà người ta vừa vừa thôi chứ!

"Tôi nói là, tôi dùng một ngón tay để đánh với cậu." Hàn Kiêu giơ một ngón tay ra.

"Nhị sư huynh, không lẽ ngay cả một ngón tay của Đại thần, huynh cũng không đánh nổi đấy chứ?" Ninh Tịch ngồi bên cạnh than thở một tiếng.

"Đùa cái gì thế!" Đường Lãng tức muốn nổ phổi: "Được, là anh nói đấy nhé, một ngón tay! Nếu như ngay cả một ngón tay mà tôi cũng không đánh lại anh, tôi gọi anh là ông nội!"

Nói xong, Đường Lãng tung người lên, trong nháy mắt đã lao về phía Hàn Kiêu.

Lúc này, Hàn Kiêu vẫn đứng tại chỗ cũ không thèm động đậy, tay trái lật ra đằng sau, chỉ giơ ra đúng một ngón tay.

Khi Đường Lãng chỉ còn cách Hàn Kiêu chưa đầy nửa mét, trong mắt Hàn Kiêu lóe lên một tia sáng, ngay lập tức ngón tay điểm vào không trung.

Soạt!!!

Trong căn nhà hoa liền vang lên những tiếng rít xé gió.

Ngón tay đó của Hàn Kiêu lướt trong không khí, mang theo kình phong quét đến.

Ngón tay còn chưa đến nơi, luồng kình kinh người kia đã đến trước.

Tốc độ của ngón tay Hàn Kiêu nhanh vô cùng, không chỉ là Ninh Tịch không nhìn rõ mà đến cả Đường Lãng cũng không nhìn ra.

Chỉ trong khoảnh khắc vô cùng ngắn ngủi, ngón tay đó với thế dễ như bỡn điểm đúng vào bụng Đường Lãng.

"Bụp" một tiếng.

Đường Lãng còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra thì đã bị một ngón tay của Hàn Kiêu ấn trên mặt đất.

Vẻ mặt Đường Lãng đầy hốt hoảng, nhìn chằm chằm dáng vẻ nhàn nhã của Hàn Kiêu, trên mặt tràn ngập biểu cảm không thể tin được.

Người đàn ông lười biếng trước mặt này, căn bản chỉ tùy ý điểm một cái thế mà đã khiến anh ta không cách nào phản kháng lại được… Thật khó mà tưởng tượng nếu như người đàn ông này mà dùng hết sức, có khi nào anh ta sẽ bị một ngón tay này dí cho một phát là chết tươi luôn?

Đường Lãng trên phương diện võ học cũng được coi như là vô cùng có thiên phú nên cực kỳ tự phụ, nhưng núi cao thì còn có núi khác cao hơn, thật đúng là không phục không được.

Trong bụng Đường Lãng đang tự an ủi mình, anh ta là con người bình thường làm sao mà có thể so được với quái vật đây!
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,286
Điểm cảm xúc
594
Điểm
113
Chương 1984: Giết chết chỉ trong một giây
"Tôi thua rồi…" Đường Lãng thở dài một tiếng, con người thì làm sao có thể đánh lại quái vật được!

"Haizz, đúng là chán chết, làm trận nữa nào." Hàn Kiêu lại một lần nữa ngoắc ngoắc ngón tay với Đường Lãng.

Đường Lãng lập tức lộn người đứng dậy chắp tay trước Hàn Kiêu: "Ông nội, con không chơi nữa đâu ạ."

Dường như Hàn Kiêu cũng cảm thấy chán, ánh mắt anh ta chuyển sang Ninh Tịch: "Cô muốn làm một trận không?"

Ninh Tịch lập tức lắc đầu như trống bỏi: "Đại thần, như anh đã nói đấy thôi, tôi chính là một con gà bệnh tật, xin hãy bỏ qua cho tôi đi!"

"Thôi được rồi." Hàn Kiêu ngồi về ghế sofa, mở tivi lên xem hoạt hình.

Đúng thế, là phim hoạt hình…

Lục Đình Kiêu tan làm về nhà nhìn thấy Hàn Kiêu cũng có mặt ở đây liền cảm thấy hơi kỳ lạ.

Ninh Tịch đắc ý lén lút kéo Lục Đình Kiêu sang một bên, kể cho anh nghe mình đã lừa Hàn Kiêu tới đây như thế nào.

Lục Đình Kiêu nghe xong thật sự là dở khóc dở cười nhìn người đàn ông trông có vẻ vô lo vô nghĩ trên ghế kia.

Và anh cũng càng thêm chắc chắn về phán đoán của mình, e là Hàn Kiêu đã sớm biết có thể sẽ xảy ra chuyện, chuyện con hổ hôm đó cũng là do anh ta cố ý đưa tới.



Đêm khuya, bên ngoài căn nhà hoa có những động tĩnh khác thường.

Trong phòng khách rất tối, Đường Lãng ngồi xem hoạt hình với Hàn Kiêu cả một ngày trời, cả hai đều xem vô cùng say sưa.

"Ông nội, có người đến kìa." Đột nhiên đôi mắt Đường Lãng lóe lên sự lạnh lẽo, nhìn ra phía cửa.

Bây giờ người này đã gọi "ông nội" đến mức trơn tru ngọt xớt mà chẳng có tí trở ngại tâm lý nào.

"Thế mà cậu còn không ra mở cửa à?" Hàn Kiêu nói.

"Vâng ạ!" Đường Lãng đứng dậy, chạy bước nhỏ ra ngoài mở cửa.

"Ồ, hoan nghênh đến chơi." Đường Lãng cười nói với mấy gã mặc vest tay cầm súng đứng ở ngoài cửa.

Thấy vậy, mấy tên sát thủ lập tức đều ngẩn ra, kẻ dẫn đầu nhíu mày, giơ súng lên về phía Đường Lãng.

Phản ứng của Đường Lãng cũng vô cùng nhanh, cùng lúc gã đàn ông đó giơ tay lên đã sải bước chạy đi, né ra.

"Ông nội, có người không nể mặt ông này!" Đường Lãng gào lên thật to với Hàn Kiêu đang ngồi trên sofa.

Cơ mà vừa mới dứt lời nhìn lại thì phát hiện Hàn Kiêu đã chạy đâu mất từ lúc nào rồi.

"Đệt, cái tốc độ quỷ quái gì thế này…" Đường Lãng nhìn chằm chằm vào Hàn Kiêu đang đứng trước cửa, không nhịn được mà rùng mình một cái.

"Cái thứ đồ chơi này giết chết được người à?" Hàn Kiêu đứng trước mặt mấy tên đó nhìn chằm chằm vào cái họng súng đen ngòm.

"Muốn chết hả thằng kia!" Trong mắt kẻ cầm súng lóe lên sự lạnh lẽo, giương họng súng về phía Hàn Kiêu kéo cò súng.

"Pằng!"

Một tiếng vang lớn quanh quẩn trong căn nhà hoa.

"Cái gì…"

Mấy gã sát thủ quay ra nhìn nhau, bọn chúng chỉ nhìn thấy người đàn ông mang dáng vẻ biếng nhác đó, giơ một ngón tay ra điểm một cái thế là đã khiến họng súng quay ngang sang một bên khác.

Phát súng của gã đó không đánh chết Hàn Kiêu mà ngược lại giết chết mất một tên đồng bọn đứng đằng trước.

"Trẻ con thì đừng có nghịch súng, nhìn đi này, xảy ra chuyện rồi đấy." Hàn Kiêu lắc đầu.

Anh vừa mới mở miệng thì mấy kẻ khác cũng đồng loạt rút súng ra.

"Đưa tôi mượn xem nào." Hàn Kiêu cướp lấy súng của một trong số những tên sát thủ đó.

"Pằng!"

Hàn Kiêu chớp mắt một cái đã bóp cò, bắn vài phát liên tiếp.

Mà mỗi một phát súng đều bắn vào đùi của mấy tên sát thủ...

Từng tiếng kêu thảm thiết vang lên trong đêm khuya.

"Thật ngại quá… bắn trật rồi, rồi bắn lại nhé!"

Hàn Kiêu giơ súng lên, nhắm vào mấy cái đầu mà bóp cò.

"Pằng!"

"Pằng!"

"Pằng!"



Sau mấy tiếng súng, đầu của mấy gã sát thủ đã bị bắn thủng sọ, chết thảm ngay tại chỗ.

"Lần này bắn mới chuẩn này." Hàn Kiêu liếc nhìn mấy cái xác trên mặt đất, rồi tiện tay quẳng luôn cái súng ra ngoài cửa.

"Chướng mắt quá, dọn dẹp đi." Hàn Kiêu lại quay về với cái sofa, xé gói khoai tây chiên ra tiếp tục xem hoạt hình tiếp.

"Vâng ạ, ông nội nói gì, con nghe ông tất ~" Đường Lãng nhanh tay nhanh chân kéo mấy cái xác ra ngoài.
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,286
Điểm cảm xúc
594
Điểm
113
Chương 1985: Chân không thiếu đồ trang sức
Mấy tay sát thủ mà Kiều Dịch phái ra, mấy ngày hôm nay cũng đã đi được mấy nhóm. Nhưng mà... hễ cứ đến thị trấn Lộc rồi liền không có bất kỳ tin tức gì, như thể bốc hơi giữa nhân gian luôn rồi.

"Chú Kiều, xem ra bên Lục gia có đề phòng, mấy đợt sát thủ phái đi trước đó cũng chỉ có hai người trốn được về, nói rằng ở thị trấn Lộc có một con hổ trắng." Phong Tấn trầm ngâm nói.

"Hổ trắng?" Vẻ mặt Kiều Dịch đầy nghi hoặc, có lẽ nào mấy đợt sát thủ trước đều bị con hổ trắng này xử lý hết?

"Chú Kiều, tôi cho rằng, có thể để thế lực của bên ông trùm châu Âu hành động rồi." Phong Tấn nói.

Nghe thế, Kiều Dịch liền lắc đầu, nếu như ngay cả chút chuyện nhỏ nhặt thế này đều không làm tốt, thậm chí còn cần đến thế lực bên phía ông trùm châu Âu điều động tới, chỉ sợ thế này có chút không quá thỏa đáng.

"Lại điều thêm mấy tay sát thủ nữa đến thị trấn Lộc." Trong mắt Kiều Dịch lóe lên vẻ lạnh lẽo.

Nếu như lần này vẫn không được, vậy thì đích thân ông ta phải ra mặt rồi, cho dù là thế nào, cũng phải xử lý sạch đám người Lục Đình Kiêu!



Mấy ngày hôm nay, Hàn Kiêu ở lại thị trấn Lộc để trấn giữ thế nên tất cả các sát thủ đều bị anh ta nhẹ nhàng giải quyết hết.

Mỗi ngày, Đường Lãng đều chỉ ngồi trên sofa ăn dưa hấu, nhìn đám sát thủ không biết sống chết kia lao đầu đến nạp mạng, sau đó đứng dậy làm công tác dọn dẹp, cũng thoải mái muốn chết.

"Này nhóc, ra đây chơi!"

Hàn Kiêu ngáp một cái, vẻ mặt lười biếng nhìn chằm chằm vào Đường Lãng đang ăn dưa hấu nói.

"Ông nội, đừng đùa nữa, ông ăn dưa hấu không?" Đường Lãng đầy nịnh nọt đưa cho Hàn Kiêu một miếng dưa.

"Ăn." Hàn Kiêu gật đầu, nhận lấy miếng dưa Đường Lãng đưa đến gặm sạch.

Từ lần trước trở đi, Đường Lãng không chịu "luyện tập" với Hàn Kiêu nữa.

Anh ta chỉ là một con người thôi làm sao có thể chịu được nửa chiêu dưới tay quái vật này chứ, tự chuốc khổ vào thân ấy à, làm một lần là đủ rồi, đứa nào muốn thử lần thứ hai thì đó chính là thằng ngu.

"Có người đột phá vòng phòng thủ của thị trấn Lộc…" Nửa đêm nửa hôm, Ninh Tịch xuất hiện dưới phòng khách lên tiếng nhắc nhở.

"Ông nội, lại có người không nể mặt ông kìa, rõ ràng biết có ông ở đây trấn giữ thế mà cứ hai ba hôm lại chạy đến đây gây sự, con không hiểu bọn họ nghĩ thế nào nữa, nếu như có người không nể mặt con như thế, con nhất định sẽ xé xác hắn thành tám mảnh." Đường lãng nhìn Hàn Kiêu, cười cười nói.

Hàn Kiêu vắt chân chữ ngũ ngồi rung đùi, dường như không nghe thấy lời của Đường Lãng.

Nửa phút sau, Hàn Kiêu lại cầm lên một miếng dưa hấu nữa, vừa gặm vừa nói: "Hai người ra ngoài cho mát đi!"

"Trong phòng có điều hòa, còn mát hơn bên ngoài." Đường Lãng vô thức nói.

Cơ mà, vừa mới dứt lời, vẻ mặt của anh thoáng cái đã thay đổi.

Lần này chỉ sợ có không ít sát thủ đến, đợi lát nữa nếu như xảy ra đấu súng vậy thì đúng là nghiêm trọng.

Anh ta và Ninh Tịch lại không phải quái vật đó, nhớ đâu ăn đạn thì đúng là xong phim.

"Ông nội nói đúng lắm, bên ngoài vẫn mát hơn…" Đường Lãng lập tức kéo Ninh Tịch chạy khỏi căn nhà hoa.



Một tiếng đồng hồ sau, quả nhiên trong căn nhà hoa vang lên tiếng súng ầm ầm.

Lại thêm 15 phút nữa trôi qua, đợi sau khi tiếng súng hoàn toàn biến mất, Ninh Tịch và Đường Lãng mới quay về.

Hàn Kiêu vẫn nằm trên sofa gặm dưa hấu như cũ, còn phòng khách từ trong ra ngoài lại toàn là thi thể…

Đường Lãng xuất hiện, Hàn Kiêu đưa mắt nhìn anh ta một cái.

"Dạ, con biết rồi ạ…" Đường Lãng nịnh nọt cười, giống như một con ong chăm chỉ kéo hết mấy cái xác ra khỏi căn nhà hoa, thuận tiện lau chùi sạch sẽ.

"Đại thần, xin được ôm đùi ~" Ninh Tịch hai mắt sáng rực nhìn chằm chằm Hàn Kiêu.

"Trên chân tôi không có thiếu đồ trang sức." Hàn Kiêu phũ phàng nói.

"Tôi bảo này, lúc nào thì tôi mới có thể đi được đây?" Không đợi Ninh Tịch trả lời, Hàn Kiêu đã quăng miếng vỏ dưa hấu vào trong thùng rác, nhìn Ninh Tịch hỏi.

Vẻ mặt Ninh Tịch tràn đầy ý cười sâu xa, nhìn chằm chằm Hàn Kiêu, đã đến đây rồi, còn muốn chạy sao, không dễ thế đâu nha!

"Đợi đến khi nào không có tên sát thủ nào dám đến đây nữa…" Ninh Tịch cười hì hì nói.

Hàn Kiêu lại thở dài một tiếng, trong lòng đầy oán hận, anh ta cuối cùng lại trở thành bảo mẫu. Thôi vì nể mặt đồ ăn ở bên này ngon đấy!
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,286
Điểm cảm xúc
594
Điểm
113
Chương 1986: Đại sư huynh mọc sừng rồi
Hàn Kiêu mấy lần định đi nhưng mà đều bị Ninh Tịch dùng thức ăn ngon kịp thời giữ lại.

Đối với Ninh Tịch mà nói, vị Đại thần này thì chỉ cần dùng mấy bữa ăn ngon là có thể xử lý được. Nếu như ngại phiền phức, gọi mấy phần suất ăn gia đình của KFC là tiết kiệm được luôn cả công xuống bếp nấu nướng.

...

"Bé ơi, bé cưng ơi ~"

Ngày hôm sau Ninh Tịch tay cầm miếng thịt bò Mỹ, vẫy vẫy trước mặt hổ trắng trong phòng khách.

Hổ trắng thấy thế liền đứng dậy luôn, hăng hái vẫy cái cái đuôi trắng to đùng đi về phía Ninh Tịch.

"Bắt tay nào ~" Ninh Tịch dụ dỗ nói.

Con hổ trắng nghiêng đầu, nghệt mặt nhìn chằm chằm Ninh Tịch.

"Cái này không tệ đâu!"

Ninh Tịch đang chuẩn bị cho hổ ăn thì đột nhiên Hàn Kiêu xuất hiện ngay bên cạnh cô cướp lấy mấy túi thịt bò Mỹ trên tay cô.

"Đại thần... đây là thức ăn của hổ trắng mà... còn sống đấy!" Ninh Tịch dở khóc dở cười nói.

"Nhóc con."

Hàn Kiêu phất tay quăng túi thịt bò cho Đường Lãng đang ở cách đó không xa.

"Vâng ạ, ông nội chờ tý!" Đường Lãng hớn hở chạy vào phòng bếp, nhanh tay nhanh chân rán thịt bò.

"Hai người..." Ninh Tịch nhìn Hàn Kiêu, rồi lại quay ra nhìn Đường Lãng

Hai cái tên này, đúng là cấu kết với nhau làm chuyện xấu mà!

Đặc biệt là Đường Lãng, cmn chứ, thế mà huynh ấy lại xuống bếp tự tay nấu nướng cho Hàn Kiêu cơ đấy... xuống bếp đấy!

Đột nhiên cô có cảm giác Đại sư huynh nhà mình bị cắm sừng...

"Khó ăn chết được." Hàn Kiêu ăn một miếng lập tức mất hết cả hứng thú.

Đúng lúc này hổ trắng đi đến trước mặt Hàn Kiêu, ánh mắt nhìn chằm chằm vào miếng thịt bò trong tay Hàn Kiêu.

Thấy thế Hàn Kiêu liền quẳng luôn miếng thịt bò xuống đất, hổ trắng liền vung vẩy cái đuôi, một miếng nuốt chửng cả tảng thịt bò.

Nhưng mà... chỉ trong vòng có hai tích tắc mà miếng thịt bò lại được hổ trắng nôn ra nguyên xi.

"Không đến nỗi nào mà..." Đường Lãng cởi tạp dề ra, vẻ mặt có hơi xấu hổ.

Ninh Tịch: "..."

...

Cùng lúc đó, trong thị trấn Lộc.

Một ông lão người châu Âu chống gậy batoong nhìn về phía người đàn ông trung niên da đen phía sau, bình tĩnh hỏi: "Yorick, có thuận lợi không?"

Gã da đen vẻ mặt không biểu cảm nói: "Một lũ vô dụng mà thôi, xem ra những người bảo vệ ở nơi này cực kỳ bình thường."

"Đừng có sơ ý, bên trên thế nhưng lại để chúng ta hành động, chỉ sợ không phải đơn giản." Ông già da trắng kia nói.

Hai người này đều là sát thủ trên bảng Paroda, thứ hạng cũng nằm trong top đầu.

"Đám người mà Kiều Dịch phái đi đều là một đám rác rưởi." Người đàn ông da đen được gọi là Yorick ấy dùng khăn giấy lau lau vết máu trên tay.

"Nếu như thế lực của ông trùm không muốn chiếm lấy châu Á thì làm sao có thể để mắt đến gã giật dây - Kiều Dịch này, ngay cả chuyện nhỏ nhặt thế này cũng không làm xong, còn phải để chúng ta ra tay, thật đúng là buồn cười." Yorick ngồi xổm xuống, lại lau lau bụi bẩn bám trên giày.

"Vẫn nên cẩn thận một chút thì hơn, nhiệm vụ được phía trên giao xuống, không thể thất bại được." Ông già da trắng cười khẽ, đi về phía căn nhà hoa.

...

Khoảng chừng nửa tiếng sau, trước cửa của căn nhà hoa, Yorick lôi một khẩu súng tiểu liên ra.

"Yorick, đừng thô lỗ như thế chứ, chúng ta đến hỏi thăm cơ mà." Ông lão da trắng nói.

Yorick nhún vai, lại cất khẩu tiểu liên vào.

"Xin hỏi có ai ở nhà không?" Ông lão da trắng gõ cửa cực kỳ lịch sự.

Rất nhanh chóng, Ninh Tịch đi ra mở cửa, có chút nghi ngờ nhìn chằm chằm vào ông lão vẻ mặt hiền hòa trước mắt.

"Xin chào, xin được lượng thứ vì mạo muội đến đây quấy rầy." Ông già da trắng đó nhìn Ninh Tịch cười khẽ.

"Ông là?" Ninh Tịch hỏi.

"Làm gì đấy?" Đường Lãng cầm nửa miếng dưa hấu trong tay đi đến.

"Xin chào các vị, cho tôi hỏi cô đây là cô Ninh Tịch đúng không?" Ông già kia cười nói.

"Tôi là Ninh Tịch." Ninh Tịch nói.

"Chào cô, Ninh Tịch... cô còn di ngôn gì muốn để lại không?"

Nói rồi, ông ta rút từ trong người ra một con dao phẫu thuật, nét cười hiền hòa trên mặt lại càng sâu hơn.
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,286
Điểm cảm xúc
594
Điểm
113
Chương 1987: Có thể để người ta một chút mặt mũi được không?
Thấy ông già trước mặt đột nhiên rút ra một con dao phẫu thuật sắc bén sáng lóa thì Ninh Tịch theo bản năng vô thức lùi về phía sau.

Dù có phản ứng chậm đến mấy đi chăng nữa, giờ phút này cũng đã nhận ra, lão da trắng và gã da đen trước mặt này đều là sát thủ.

"Ông là... gã Bác Sĩ Tử Vong đứng thứ 10 trên bảng sát thủ Paroda??" Đường Lãng đột nhiên nhíu mày.

"Cậu nhóc, cậu biết tôi sao." Bác Sĩ Tử Vong cười hỏi.

Thấy ông ta thừa nhận thân phận mình, Đường Lãng lại như hít phải một hơi lạnh.

Bác Sĩ Tử Vong là biệt hiệu của lão già này, tên tuổi của ông ta vô cùng có uy lực ở thế giới ngầm Âu - Mỹ. Khi còn trẻ, ông ta là một vị bác sỹ ngoại khoa vô cùng có danh tiếng. Sau này không biết đã xảy ra chuyện gì, ông ta đã dùng chính dao mổ của mình cắt đứt đầu con gái và vợ mình, là một gã biến thái vô cùng.

Từ đó về sau ông ta trở thành một tay sát thủ, danh hiệu mà người bên ngoài tặng cho ông ta chính là Bác Sĩ Tử Vong.

Trái tim của Đường Lãng run lên, nếu như lão già này là Bác Sĩ Tử Vong vậy thì người đàn ông da đen bên cạnh ông ta là cộng sự của ông ta, kẻ đứng thứ 7 trên bảng sát thủ Paroda "Tên mổ bụng có tật thích sạch sẽ."

Nhân vật có thể sai hai kẻ trong top mười bảng xếp hạng Paroda đến Trung Quốc để ám sát, e rằng chỉ có thế lực của ông trùm châu Âu mà thôi...

"Hai vị, xin hỏi còn di ngôn gì không, nếu như không có thì chúng ta có thể bắt đầu được rồi." Bác Sĩ Tử Vong cười nói.

Đúng lúc này, Đường Lãng hét lên thật to nói: "Ông nội ơi! Có người lại không nể mặt ông nữa rồi này!"

Hàn Kiêu tay cầm một cái đùi gà, mồm toàn dầu mỡ, chân đang xỏ dép lê của Ninh Tịch, vừa ăn vừa đi ra.

"Lão già, có ngon thì đứng chạy, ông nội tôi đến rồi đấy, lão cứ chờ mà xem."Thấy Hàn Kiêu lê dép đi ra ngoài, vẻ nghiêm trọng trên gương mặt của Đường Lãng cuối cùng cũng biến mất, bắt đầu gặm tiếp nửa miếng dưa còn lại.

"Ai đấy!" Hàn Kiêu đi đến bên cạnh Ninh Tịch.

"Chính là cái lão đen sì này này, còn cả lão già trắng trắng này nữa!" Đường Lãng vừa ăn dưa hấu vừa chỉ chỉ vào Bác Sĩ Tử Vong và cộng sự của ông ta - Yorick.

"Các người là ai nào?" Hàn Kiêu cướp miếng dưa từ trong tay Đường Lãng, vừa ăn vừa hỏi.

Nhìn thấy hai tên quần chúng vừa xem kịch vừa gặm dưa này, Ninh Tịch quả thật không còn gì để nói.

Má nó chứ, đây là sát thủ top 10 của bảng Paroda đấy, dù gì thì các anh cũng phải để cho người ta một ít thể diện chứ!

Sau khi nhìn thấy Hàn Kiêu ra mặt, vẻ điên cuồng ánh lên trong đôi mắt bệnh hoạn của lão già da trắng thoáng cái đã biến mất.

Đặc biệt là Yorick, vội vàng cất khẩu tiểu liên đi, trên gương mặt lạnh băng bỗng nhiên hiện lên nụ cười như thể đang lấy lòng: "Ôi, là Kiêu gia đó à, thế nào mà lại là ngài nha!"

Trán Yorick rịn ra một lớp mồ hôi lạnh, mẹ... mẹ nó chứ, đám bên trên đang đùa quá trớn rồi đấy? Không có ai nói với các người rằng, cái gã Hàn Kiêu biến thái này cũng đang ở đây à???

"Các người là ai?" Hàn Kiêu vừa ăn dưa vừa hỏi.

"Kiêu gia, ngài xem trí nhớ của ngài kìa... Tôi là Yorick..." Yorick vội vàng cười cầu hòa nói.

"Ồ." Hàn Kiêu nghĩ nghĩ, nhưng nghĩ mãi không ra.

"Trước đây tôi không có mắt đắc tội với ngài, ngài đại nhân đại lượng, đánh gãy một cái chân của tôi sau đó tôi được bạn tôi chữa khỏi rồi." Yorick nhìn lão già da trắng bên cạnh nói.

Đại khái là hai năm trước, gã ta và Bác Sĩ Tử Vong nhận một nhiệm vụ ám sát, giữa đường gặp phải Hàn Kiêu.

Kết quả là suýt nữa thì bị Hàn Kiêu đập cho nhừ tử...

Yorick bị đánh gãy một chân, sau đó được Bác Sĩ Tử Vong nối xương lại cho.

"Ông cầm dao phẫu thuật chỉ vào tôi là có ý gì đây?" Hàn Kiêu nhìn về phía Bác Sĩ Tử Vong.

"Ồ... tôi... tôi..." Lão già kia lập tức run bắn lên, sau đó lập tức dùng con dao khua khua dưới cằm mình một cái: " Kiêu gia đừng hiểu lầm, tôi chỉ cạo râu thôi..."
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top