Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,300
Điểm cảm xúc
615
Điểm
113
Chương 1960: Là cái quỷ gì vậy?
"Ối mẹ ơi cứu con!!!"

Lục Cảnh Lễ đang thiu thiu ngủ, đột nhiên bên tai vang lên tiếng hổ gầm kinh người như thế dọa anh chàng suýt chút nữa thì phi thẳng xuống giường.

Lục Cảnh Lễ hoảng hồn quay đầu nhìn ra cửa sổ thì thấy một con hổ trắng khổng lồ đang đứng ngoài sân, nhìn thứ ánh sáng lành lạnh trong đôi mắt to tổ chảng kia thì cá chép nhỏ của chúng ta đần người ngay tại chỗ.

Con hổ trắng đứng ngoài cửa nhìn thấy Lục Cảnh Lễ luống ca luống xuống trong phòng thì nó lại gầm lên một tiếng như đang nói "mở cửa cho bố vào!!!".

"Anh Hai! Chị dâu! Có quỷ kìa!!! Không đúng... là hổ... là hổ thật..." Lục Cảnh Lễ không kịp mặc quần mà dùng tốc độ ánh sáng phi ra phòng ngủ chạy lên lầu hai.

"Anh Hai, chị dâu, có chuyện rồi, có chuyện lớn rồi!!!" Lục Cảnh Lễ chạy lên lầu, vừa chạy vừa gào rú không ngừng.

Lục Đình Kiêu với Ninh Tịch lúc này cũng đi ra khỏi phòng.

Hai tiếng hổ gầm kia quá mức rung động, Lục Đình Kiêu với Ninh Tịch cũng chưa ngủ cho nên nghe càng thêm rõ ràng.

"Vừa nãy đúng là tiếng hổ gầm, chắc nó đang ở gần đây, chẳng lẽ xổng từ vườn thú ra thật?" Ninh Tịch có chút kỳ quái.

"Gần cái gì! Nó chình ình ngay ngoài cửa sổ phòng em kia kìa!"

Lục Cảnh Lễ lúc nãy còn chưa tỉnh táo lại, đang mơ mơ màng màng nhìn thấy nguyên một con hổ trắng ngoài cửa sổ thì hoảng loạn đến nỗi suýt tiểu ra quần.

"Đi xem thế nào." Lục Đình Kiêu nói.

"Đi cái gì mà đi! Hổ đấy anh ơi, anh nghĩ nó là con khỉ à! Anh quên em trai anh lúc bé suýt bị hổ cắn chết à..." Cá chép nhỏ lập tức biến thành bạch tuộc bám chặt lấy anh trai cố gắng níu kéo lại.

Lục Đình Kiêu liếc mắt nhìn Lục Cảnh Lễ: "Xuống khỏi người anh ngay."

"À..." Lục Cảnh Lễ đáng thương hề hề bò xuống.

Ninh Tịch đi theo sau Lục Đình Kiêu, ba người đi tới phòng của Lục Cảnh Lễ.

Ngoài cửa sổ, ánh trăng có chút mờ ảo.

Nhờ ánh trăng, thân hình của con hổ trắng khổng lồ hiện ra dưới mắt bọn họ.

"Hổ trắng..." Lục Đình Kiêu nhíu chân mày, nơi như Đế Đô này tại sao lại có hổ trắng?

"Quỷ!!!" Bỗng nhiên, Lục Cảnh Lễ dụi dụi mắt nhìn về phía lưng con hổ, cảnh tượng kia đúng là khiến người ta giật cả mình. Lần này thì gặp quỷ thật rồi!

Nghe thế ngay cả Ninh Tịch cũng run cả người lên, nửa đêm canh ba trước cửa nhà mình đột nhiên xuất hiện một con hổ trắng đã quỷ dị lắm rồi, mà Lục Cảnh Lễ lại còn hét toáng cái từ kia lên.

Mà Ninh Tịch của chúng ta không sợ trời, không sợ đất, chỉ sợ ma...

"Là người." Lục Đình Kiêu vội vàng trấn an cô vợ nhỏ của mình, anh lần theo ánh mắt của Lục Cảnh Lễ mà quan sát "thứ" trên lưng con hổ, trên đó có một người.

"Hổ cõng người? Anh đừng có đùa mà, nói cõng quỷ còn dễ tin hơn!" Lục Cảnh Lễ bĩu môi nói.

"Rốt cuộc là cái gì vậy..." Ninh Tịch cau mày.

Lục Đình Kiêu tiến lên mấy bước rồi cẩn thận quan sát, cuối cùng cũng thấy rõ.

"Hàn Kiêu." Lục Đình Kiêu nói.

"Là cái quỷ gì thế...?" Ninh Tịch ngỡ rằng mình nghe lầm. Vừa rồi anh yêu nhà cô nói gì cơ?

"Hàn Kiêu." Lục Đình Kiêu lặp lại một lần nữa.

Nghe anh nói vậy, Ninh Tịch lập tức bước về phía trước.

"Đù!" Chờ Ninh Tịch quan sát rõ ràng, thấy rõ người đàn ông trên lưng hổ thì ngây người ra tại chỗ, đầu óc cũng trống rỗng luôn.

Hiện giờ rõ ràng là Hàn Kiêu đang hôn mê, trên người còn có vết thương.

"Không thể nào... anh ta Hàn Kiêu á, Đại thần võ học siêu cấp á!" Lục Cảnh Lễ cả kinh.

Trong lòng mỗi người đàn ông đều có một giấc mộng giang hồ, có thể là những trò chơi tàn sát khốc liệt, hoặc là những trang truyện kiếm hiệp, hoặc những ảo tưởng hão huyền trong thực tế. Ban đầu, khi Lục Cảnh lễ biết được sự tồn tại của Hàn Kiêu thì cũng đã muốn gặp mặt vị anh hùng Lương Sơn này xem mặt mũi ngang dọc thế nào.
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,300
Điểm cảm xúc
615
Điểm
113
Chương 1961: Ngầu muốn chết
Nhưng mà, Lục Cảnh Lễ kiểu gì cũng không thể ngờ được lần đầu anh ta được gặp người thật thì người ta lại ra sân bằng phương thức này...

Cưỡi trên lưng một con hổ trắng...

Nếu không phải Hàn Kiêu còn đang hôn mê vì bị thương nặng thì lúc này chỉ sợ... là đã ngầu muốn chết!

"Chuyện này là sao?" Lục Đình Kiêu nhíu chặt lông mày.

Tất nhiên là anh biết Hàn Kiêu, cũng từng nghe Ninh Tịch kể vô số lần, lúc trước cũng là Hàn Kiêu đã cứu mạng Ninh Tịch và Tiểu Bảo.

"Không thể nào... Đại thần mà cũng bị thương á?" Ninh Tịch tỏ vẻ không thể tin nổi.

Người khác không biết thực lực của Hàn Kiêu nhưng cô thì sao có thể không biết chứ. Có là súng là đạn cũng không thể làm tên biến thái này bị thương được, ấy thế mà giờ lại đang nằm hôn mê trên lưng hổ???

"Không được, nhanh nhanh mang anh ấy vào đây!" Ninh Tịch có chút gấp gáp.

Mặc kệ Hàn Kiêu nghĩ thế nào, nhưng trong mắt cô thì Hàn Kiêu không chỉ là anh em của cô, mà còn là ân nhân của cô. Lúc trước nếu không nhờ Hàn Kiêu thì cô với Tiểu Bảo đã sớm không còn bay nhảy trên thế gian này nữa rồi.

"Không... không phải chứ!" Lục Cảnh Lễ lập tức kích động kéo Ninh Tịch lại: "Chị dâu, chị mang Đại thần vào kiểu gì, người ta đang ở trên lưng hổ đó!"

Hàn Kiêu bây giờ đang nằm trên lưng hổ đó, mang vào kiểu gì chứ? Chả lẽ chạy ra nói với hổ là "bé ngoan à, hãy để Đại thần xuống đi" sao? Hay là đem cả con hổ kia vào? Nhân tiện giải quyết vấn đề "ấm no" của nó luôn?

Nghe Lục Cảnh Lễ nói vậy thì Ninh Tịch cũng ngẩn ra, cô cũng có chút kỳ quái tại sao Hàn Kiệu lại bị thương nặng đến vậy và sao lại nằm trên lưng hổ như thế này...

"Không sao đâu, cứ mở cửa đi." Lục Đình Kiêu nói.

"Anh Hai, anh chắc chứ..." Lục Cảnh Lễ có cảm giác Ninh Tịch với Lục Đình Kiêu đều bị điên rồi.

"Con hổ này sẽ không tấn công người." Lục Đình Kiêu nói.

Ninh Tịch còn chưa kịp mở miệng, bên ngoài của sổ đã xuất hiện một cảnh tượng khiến người ta khiếp sợ.

Con hổ trắng từ từ để Hàn Kiêu xuống đất rồi từ từ lui về phía sau mười mấy mét.

"Má tôi!" Cảnh tượng này khiến Lục Cảnh Lễ trợn tròn mắt ngạc nhiên.

"Con hổ này sao lại thông minh như vậy?" Lục Cảnh Lễ khó hiểu: "Còn thông minh hơn cả chó..."

"Hổ thông minh hơn chó thì lạ lắm sao?" Ninh Tịch hỏi ngược lại.

"Cái đạo lý này thì em cũng hiểu... nhưng mà em chưa tiếp xúc với hổ bao giờ cả, em mới chơi với chó thôi." Lục Cảnh Lễ tỏ vẻ đương nhiên nói.

Lục Đình Kiêu không thèm để ý đến Lục Cảnh Lễ nữa, anh không chút do dự mở cửa phòng rồi đưa Hàn Kiêu vào trong phòng.

Con hổ trắng đứng tít phía xa vẫn không nhúc nhích, chờ đến khi nó nhìn thấy Hàn Kiêu được đưa vào nhà xong mới xoay người rời đi.

"Anh gọi bác sĩ tới đây trước, nếu không được thì sẽ đưa đến bệnh viện." Lục Đình Kiêu nói.

"Dạ..." Ninh Tịch gật đầu.

Lục Đình Kiêu đứng dậy gọi một cú điện thoại, yêu cầu bác sĩ lập tức tới đây.

Lục Cảnh Lễ nhìn nhìn Hàn Kiêu, tò mò mãi không thôi. Đây chính là cái tên biến thái... à không, là Đại thần mà chị dâu từng nói qua sao... Hôm nay vừa nhìn đã biết người này đúng là Đại thần, cưỡi hẳn Bạch Hổ cơ mà. Nhưng... người cỡ này thì ai có thể khiến anh ta bị thương chứ? Lúc trước chị dâu từng nói rằng đến súng đạn còn không làm anh ta bị thương được cơ mà... Dù gì thì gì Lục Cảnh Lễ vẫn thấy rất khó tin, trên đời làm gì có ai không sợ súng.

"Chị dâu, Đại thần sao lại nằm trên lưng hổ?" Lục Cảnh Lễ nhìn về phía Ninh Tịch.

"Không biết."

"Em coi như là đã được mở mang tầm mắt!" Lục Cảnh Lễ chậc chậc lưỡi.

"Đừng làm ồn..."

Bỗng nhiên, Hàn Kiêu vẫn đang hôn mê nhíu nhíu mắt, thái độ có vẻ hơi khó chịu.

"Đại thần tỉnh rồi? Anh không sao chứ?" Thấy Hàn Kiêu nói chuyện thì Ninh Tịch vội vàng xích lại.

"Không sao... chưa chết thì vẫn ổn..." Hàn Kiêu vẫn không mở mắt ra, nhưng dựa theo cách nói chuyện thì anh vẫn rất tỉnh táo.
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,300
Điểm cảm xúc
615
Điểm
113
Chương 1962: Siêu cấp biến thái
Đây là lần đầu tiên Ninh Tịch thấy Hàn Kiêu bị thương, việc Hàn Kiêu bị thương tới hôn mê thế này là điều Ninh Tịch chưa bao giờ nghĩ tới. Cô cứ ngỡ Hàn Kiêu bị thương rất nặng, nhưng giờ thấy anh ta còn nói được như vậy thì mới thở ra một hơi.

"Nhưng Đại thần này, ngực của anh còn đang chảy máu kìa..." Lục Cảnh Lễ chỉ chỉ ngực của Hàn Kiêu rồi nói.

Ninh Tịch nhìn kĩ xem thì hết hồn, đây là vết thương do vũ khí lạnh gây ra, nhìn hình dáng vết thương thì chắc là do dao găm đâm vào, chỉ cần lệch một chút thì trái tim của Hàn Kiêu chắc chắn sẽ bị đâm thủng...

Vết thương nặng như vậy mà ở trên cơ thể người bình thường chỉ sợ rằng không nhanh đưa tới bệnh viện thì đã thăng rồi. Nhưng Hàn Kiêu này thì vẫn có thể ung dung mở miệng nói chuyện.

"Không bị thương đến chỗ hiểm, chỉ mất ít dinh dưỡng thôi." Hàn Kiêu chả thèm để ý nói.

"Ra chuyện thế này này còn giả vờ ngầu làm cái gì, anh không có vấn đề gì thì tại sao lại hôn mê trên lưng hổ?" Ninh Tịch nhíu chặt chân mày.

Lục Cảnh Lễ cũng định hỏi Hàn Kiêu chuyện con hổ, nhưng còn chưa kịp nói gì thì một ông lão mặc âu phục đã gõ cửa bước vào.

Ông lão này chính là bác sĩ tư nhân mà Lục Đình Kiêu gọi tới. Vừa bước chân vào thì ông đã trông thấy Hàn Kiêu, ông chẳng kịp nói gì mà vội vàng chạy tới kiểm tra tình huống bệnh nhân.

"Ngài Lục, bệnh nhân mà ngài nói chính là người này?"

"Ừ."

"Mất máu quá nhiều, viết thương quá sâu, vị trí quá gần tim..." Ông lão kiểm tra cho Hàn Kiêu xong thì kinh hãi không thôi.

Chưa nói cái khác, nhưng nếu là người bình thường mà chịu một vết thương do vũ khí sắc bén như vậy gây ra đã đau đến kêu cha gọi mẹ rồi, chưa kể lượng máu bị mất quá nhiều, nếu không nhanh chóng chữa trị thì không trụ được bao lâu đã đi gặp Diêm Vương rồi. Nhưng người trẻ tuổi này vẫn rất bình thản, dường như anh ta không hề để ý đến vết thương của mình chút nào, ngay cả chân mày cũng không nhíu lại. Nếu có cơ hội thật muốn làm thí nghiệm xem sức chịu đựng của người này đạt đến mức độ nào.

"Tình huống thế nào?" Lục Đình Kiêu hỏi.

"Kì lạ... nhìn thì có vẻ vấn đề của người này không lớn, nhưng vết thương thế này..." Sắc mặt bác sĩ có chút nghi ngờ.

"Khử trùng vết thương, rồi khâu lại." Hàn Kiêu nói.

"Chàng trai, cậu phải đến bệnh viện thôi! Vết thương này quá nặng rồi tôi không thể xử lý được..." Bác sĩ nhắc nhở.

"Không cần."" Hàn Kiêu dửng dưng, anh vốn chính là bác sĩ giỏi nhất rồi, tình huống cơ thể mình thế nào đương nhiên chính anh là người rõ nhất.

"Ngài Lục, ngài xem..." Vị bác sĩ nhìn Lục Đình Kiêu, hình như người này là bạn của Lục Đình Kiêu, nhỡ đâu có gì bắt trắc thì ông gánh không nổi.

"Anh ấy bảo ông khử trùng rồi khâu lại thì ông cứ làm theo là được." Ninh Tịch vội vàng nói. Bất kể thế nào đi chăng nữa thì bản năng của cô vẫn mách bảo cô tin tưởng Hàn Kiêu.

"Cứ làm thế đi." Lục Đình Kiêu nới.

"Vậy... được rồi..." Hết cách, vị bác sĩ kia chỉ có thể làm theo lời Hàn Kiêu, đầu tiên khử trùng làm sạch rồi sau đó khâu lại.

Cẩn thận khâu vết thương lại xong, vị bác sĩ đứng lên mượn phòng vệ sinh rửa tay rồi dặn dò thêm mấy câu nữa mới rời đi.

...

"Hàn Kiêu, rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra? Sao anh lại bị thương thành như này?"

Lục Đình Kiêu đã đưa cho Hàn Kiêu một bộ đồ, sau khi Hàn Kiêu thay quần áo xong thì Ninh Tịch lập tức xán lại gần hỏi.

"Bị người ta đánh." Hàn Kiêu tỏ vẻ sao cũng được.

"Bị người ta đánh? Ai có thể đem anh đánh thành như vậy?" Ninh Tịch kinh ngạc.

Cái tên trước mắt này biến thái cỡ nào Ninh Tịch đương nhiên cực kỳ rõ ràng, là quái vật tránh được cả đạn mà cũng có người đập tên này thành như vậy sao?

"Suýt nữa thì bị đánh chết rồi, may mà tôi đủ cảnh giác đấy, nếu không bị dao găm của tên đó găm thẳng vào tim rồi..." Tuy đang nói một chuyện rất nguy hiểm nhưng thái độ của Hàn Kiêu vẫn tỏ vẻ "Có giỏi thì tới đây đâm tao thêm mấy phát nữa nè"... quả thật rất thiếu đánh.

"Ợ, đây thật sự là loài người sao?" Lục Cảnh Lễ giật giật khóe miệng.

Bị người ta xuýt nữa thì xiên thẳng vào tim mà chỉ cần khâu lại... Ấy thế mà bây giờ nhìn bộ dạng anh ta lại giống như một người bình thường chẳng có bất cứ vấn đề gì hết. Đúng y như những gì chị dâu nói, đây là một tên siêu cấp biến thái.
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,300
Điểm cảm xúc
615
Điểm
113
Chương 1963: Tìm hổ trắng
"Ai có thể khiến anh bị thương thành như vậy được?" Ninh Tịch vẫn không nhịn được mà hỏi thành lời.

"Thôi, không nói nữa." Hàn Kiêu dường như quá lười để tiếp tục bàn chủ đề này.

"Đại thần, anh trâu chó như thế thì ai có thể đập cho thành thảm hại thế này?" Lục Cảnh Lễ nhìn Hàn Kiêu, không sợ chết mà hỏi.

"Hừ, ông đây ngủ quên nên bị đánh lén." Hàn Kiêu quăng cho Lục Cảnh Lễ một ánh mắt xem thường.

"Đại thần, anh trâu như thế mà cũng bị đánh lén á?" Lục Cảnh Lễ lấy làm khó hiểu.

"Tôi trâu như vậy, có tin tôi quăng một bàn tay là cậu thăng luôn không." Hàn Kiêu nhìn chằm chằm Lục Cảnh Lễ.

"Đại thần... cái thằng đánh lén anh đúng là một thằng vô liêm sỉ, người quang minh chính đại không làm những chuyện lén lút! Nhất là những người chuyên quyết đấu sinh tử như Đại thần thì sao có thể dùng loại thủ đoạn hèn hạ vô liêm sỉ như vậy chứ..." Lục Cảnh Lễ trở mặt lập tức tỏ vẻ ghét cay ghét đáng cái tên đánh lén kia.

"Ninh Tịch, ai đây?" Hàn Kiêu có chút khó hiểu nhìn Ninh Tịch.

"Em... em chồng tôi... vừa nãy anh ta bị con hổ kia dọa nên hơi lắm miệng tí, anh đừng để ý..." Ninh Tịch giật giật khóe miệng.

"Đúng rồi, sao anh lại được một con hổ đưa đến đây thế?" Ninh Tịch hỏi.

"Đó là bạn tôi." Hàn Kiêu ngáp một cái: "Hổ trắng Bangladesh... từ nhỏ đã theo tôi, cũng đã được bảy năm rồi."

Ninh Tịch có chút câm lặng, quả nhiên là bị cô đoán trúng rồi, tên này thật sự nuôi dã thú.

"Mà hổ của tôi đâu?" Hàn Kiêu lúc này mới nhận ra hổ không có ở đây liền nhìn xung quanh hỏi.

"Sao mấy người không để hổ của tôi vào?" Hàn Kiêu ngạc nhiên hỏi.

Ninh Tịch đỡ trán: "Cho xin đi Đại thần, không phải ai cũng biến thái như anh đâu! Đó là dã thú, anh dùng đầu ngón chân mà nghĩ xem, trong tình huống còn chưa biết rõ chuyện gì sẽ xảy ra thì ai dám để một con hổ vào nhà chứ?"

"Sợ cái gì, hổ của tôi còn thông minh hơn người đấy, không thèm ăn mấy người đâu." Hàn Kiêu lập tức đứng lên muốn chạy ra ngoài tìm hổ.

"Để anh ta nghỉ ngơi trước đi." Lục Đình Kiêu nói.

Ninh Tịch gật gật đầu, sau đó vội vàng kéo Hàn Kiêu lại: "Anh cứ nằm yên đi, đừng có làm khổ mình nữa!"

Vết thương vừa mới được khử độc và khâu lại xong sao có thể vận động mạnh chứ, nếu bây giờ mà để tên này chạy loanh quanh bên ngoài lỡ đâu vết thương rách ra hoặc nhiễm trùng thì... bỏ mẹ.

"Tôi đi tìm cho." Lục Đình Kiêu mặc áo khoác vào, người này đã từng cứu mạng Tiểu Bảo và Ninh Tịch nên về tình hay về lý thì chuyện của anh ta, anh cũng sẽ giúp một tay.

"Đi cùng anh." Lục Đình Kiêu nhìn em trai mình rồi nói.

Tin dữ từ trên trời rơi xuống, cá chép nhỏ muốn bật khóc: "Anh Hai... Đại thần không ở một mình được đâu, anh xem, anh ta bị thương nặng thế cơ mà, chờ lát nữa có khát nước hay gì gì đó thì em có thể giúp đỡ được một chút..."

Đêm đen mù mịt bắt mình ra ngoài tìm một con hổ trắng khổng lồ, đây là thứ anh ruột gì vậy!

Ninh Tịch nói: "Đình Kiêu, em đi cùng anh."

Nói xong thì quay đầu lại nói với Lục Cảnh Lễ: "Anh ở nhà trông chừng Đại thần nhé."

Lục Cảnh Lễ lập tức gật đầu như giã lạc.

Vì thế, hiện tại trong phòng khách chỉ còn lại mỗi Lục Cảnh lễ với Hàn Kiêu mắt to trừng mắt nhỏ.

"Đại thần, cái kia... có thể dạy tôi làm sao để thuần hổ được không?" Lục Cảnh Lễ chớp lấy cơ hội hỏi thăm một chút.

Hàn Kiêu: "Hổ cần thuần à?"

Lục Cảnh Lễ: "..."

...

Trong đêm tối, có hai người đang chạy khắp nơi tìm kiếm một con hổ trắng. Nếu không tìm được trước khi trời sáng, chỉ sợ đến lúc mặt trời lên sẽ kinh động tới người dân trong trấn, như thế chắc chắn sẽ gây ra hỗn loạn mất thôi.

Tìm khắp nơi chừng hơn mươi phút thì Ninh Tịch trông thấy một thân hình to to bên sườn núi, cô lấy đèn pin chiếu vào rồi lập tức kéo Lục Đình Kiêu: "Anh nhìn kìa!"

Lục Đình Kiêu xoay người kéo theo ánh sáng đèn pin cũng chiếu về hướng đó.

Phía trước mặt là một con hổ trắng cực lớn đang nằm ườn ra đất, một đôi mắt to như đèn pha đang nhìn chằm chằm Lục Đình Kiêu và Ninh Tịch.
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,300
Điểm cảm xúc
615
Điểm
113
Chương 1964: Bé yêu, về nhà với chị nhé
"Cẩn thận!" Lục Đình Kiêu lập tức kéo Ninh Tịch ra sau lưng.

Tuy trong lòng cũng biết con hổ này của Hàn Kiêu rất thông minh, thật ra thì từ lúc nó cõng Hàn Kiêu tới đây rồi làm một loạt các hành động sau đó cũng không khó để nhìn ra điều này. Nhưng đây là bản năng của loài người đối với thú dữ, luôn luôn phải có lòng cảnh giác.

"Bé ơi~"

Ninh Tịch nhìn chằm chằm con hổ rồi nhẹ nhàng gọi một tiếng thăm dò.

Nghe Ninh Tịch gọi thì con hổ kia có chút ngập ngừng, sau đó nó chậm rãi đứng lên nhìn về phía Ninh Tịch lắc lắc cái đuôi trắng như tuyết tỏ ý có nghe thấy.

Lục Đình Kiêu thấy vậy thì trong lòng không khỏi thán phục, anh có vài người bạn ở nước ngoài cũng nuôi mấy con kiểu hổ với báo này làm thú cưng, nhưng một con vật lại có thể hiểu tiếng người đến như thế này thì quả thực rất hiếm thấy.

Rất nhanh, hổ trắng đã yên lặng đi tới bên cạnh Lục Đình Kiêu và Ninh Tịch.

"Bé đừng có sợ, về nhà với chị nhé ~" Ninh Tịch không nhịn được đưa tay sờ người nó một cái.

Cơ thể con hổ hơi rung rung lên, cực kì ngoan ngoãn cho Ninh Tịch sờ.

"Bé yêu giỏi quá!"

Không ngờ dùng thái độ đối với Tiểu Bảo áp dụng với con hổ này lại có hiệu quả như vậy, tất nhiên điều quan trọng nhất vẫn là trên người cô có hơi thở của Hàn Kiêu, nó lại biết cô không có ác ý nên mới ngoan ngoãn như vậy. Ninh Tịch không kìm được lại âm thầm bội phục Hàn Kiêu thêm lần nữa, tên đó làm kiểu quái gì mà lại có thể thuần phục con thú dữ đứng đầu chuỗi thức ăn thành bộ dạng này...

"Đi thôi."

Lục Đình Kiêu không dám lơi là cảnh giác mà che chắn cho Ninh Tịch, hai người một hổ đi về phía căn nhà hoa.

Lúc đi đường Ninh Tịch liên tục nghẹo đầu nhìn chằm chằm vào chú hổ trắng sau lưng, nếu không phải hình thể nó quá khổng lồ thì cô chỉ muốn ôm nó vào lòng vuốt ve thôi.

"Anh yêu, em cũng muốn nuôi một con hổ trắng!" Ninh Tịch không nhịn được nói.

"Trừ phi Hàn Kiêu giúp em thuần hóa." Lục Đình Kiêu nói.

Chó mèo bình thường thì không sao, cơ mà cái loại thú dữ cầm đầu chuỗi thức ăn thế này thì bớt chọc đến thì tốt hơn. Cho dù là nuôi từ nhỏ nhưng đợi đến lúc nó trưởng thành thì chỉ cần hơi lơ là một chút cũng có thể thành thảm kịch.

"Mời anh ta giúp em thuần hóa á? Em sợ là mời không nổi." Ninh Tịch lắc đầu, Hàn Kiêu mà giúp cô thuần hóa thì sau này nó còn là của cô sao... Nhưng mà đáng yêu quá đi!

Thấy chú hổ ngoe nguẩy cái đuôi trắng bóc, ánh mắt dịu dàng kia cứ nhìn mình chằm chằm thì Ninh Tịch cảm thấy cõi lòng của mình như đã bị cái sự đáng yêu của con hổ này làm cho tan chảy.

Mãnh thú cái quái gì chứ, đây chính là một thần thú siêu cấp đáng yêu đó!

Nuôi mèo nuôi chó gì chứ... đã nuôi thì phải nuôi hổ!

...

Lúc về đến nhà hoa thì đã qua nửa tiếng.

May mà cánh cửa căn nhà này được thiết kế là cửa đôi, nếu không chỉ sợ là có nhồi kiểu gì con hổ này cũng không chui qua được. Kể cả thế thì khi chú hổ này vào phòng cũng không được dễ dàng cho lắm.

"Ối mẹ của con ơi..." Lục Cảnh Lễ nhìn thấy con hổ trắng đang nằm chình ình trong nhà thì da đầu muốn tê dại luôn, da gà da vịt nổi khắp người.

Thỉnh thoảng khi ánh mắt của nó liếc qua Lục Cảnh Lễ thì Lục Cảnh Lễ lại run lên một cái. Cái thứ đồ chơi này mà đột nhiên phát điên thì ông đây có một trăm cái mạng cũng không đủ cho con hổ kia táp một nhát đâu.

"Bé ơi ~ Bé à"

Sau khi về Ninh Tịch cứ quấn quýt lấy hổ trắng, không ngừng sờ tới sờ lui trên người nó, lớp lông mềm mềm kia sờ cực thích!!!

"Bắt tay nào!"

Ninh Tịch nâng cái móng vuốt của con hổ lên, sờ sờ cái đệm thịt mềm mềm kia như đang tận hưởng sự sung sướng nhất trên thế gian này...

Mà điều khiến mọi người kinh ngạc nhất chính là tuy móng vuốt của nó cực kì sắc bén, nhưng lúc nó chơi đùa với Ninh Tịch thì lại chủ động thu móng vào sâu trong đệm thịt, cứ như là sợ làm cô bị thương.

"Bảo bối của chị, yêu em chết đi được!"

Ninh Tịch lăn lộn một chỗ với con hổ trắng kia, cô nâng đầu nó lên hôn một cái lên trán của nó.
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,300
Điểm cảm xúc
615
Điểm
113
Chương 1965: Tên ăn hàng không biết kiềm chế
Và ánh mắt của Lục Cảnh Lễ nhìn Ninh Tịch đã không khác gì nhìn một tên biến thái... Đáng sợ thế mà còn nói là đáng yêu, lại còn đi vuốt ve nó nữa!!!

"Hàn Kiêu, tôi quyết định rồi." Bỗng nhiên, Ninh Tịch nhìn Hàn Kiêu đang ngồi một bên gặm đào hô lên.

Hàn Kiêu không hiểu ra làm sao nhìn Ninh Tịch: "Cái gì."

"Tôi quyết định thu nhận con hổ Bangladesh này của anh, không cần cám ơn tôi đâu." Ninh Tịch ôm lấy hổ trắng không buông.

"Thu nhận hổ của tôi?" Hàn Kiêu ngẩn ra một chút, vẫn không hiểu Ninh Tịch đang nói gì.

"Cô đang nằm mơ sao?" Chờ Hàn Kiêu phản ứng lại thì liền bĩu môi, cướp hổ của mình còn bảo mình không phải cám ơn, thổ phỉ à?

"Hàn Kiêu ộp pa à!" Ninh Tịch gọi bằng cái giọng nhũn nhẽo.

"Không có cửa đâu." Hàn Kiêu cực kì dứt khoát cự tuyệt.

"Ông nội à!"

"Không được."

"Một trăm phần KFC cao cấp!"

"Không được."

"Tôi đưa anh một cửa hàng KFC..." Ninh Tịch quyết định ra ác chiêu.

"Mười nghìn cửa hàng cũng không có cửa đâu."

Lần này thì Hàn Kiêu cũng đã chống lại được sự cám dỗ của KFC mà không buông vũ khí đầu hàng. Đối với một tên chuyên ăn hàng mà nói thì đây đúng là quyết định không dễ dàng!

...

Một đêm này, trái ngược với Ninh Tịch đang quấn lấy hổ trắng đáng yêu thì cá chép nhỏ của chúng ta đang trợn mắt nhìn trần nhà mà không cách nào ngủ nổi. Nhỡ đâu đang ngủ lại táng thân dưới miệng hổ thì phải tìm ai đòi công bằng đây.

...

Liên tiếp mấy ngày liền, Hàn Kiêu ăn ngủ tại nhà hoa, Lục Đình Kiêu cũng sắp xếp xong xuôi mọi chuyện để Hàn Kiêu có thể an tâm dưỡng thương.

Còn Ninh Tịch, vì muốn ở chung với chú hổ trắng thêm mấy ngày mà chỉ hận không thể khiến Hàn Kiêu đăng kí hộ khẩu ở đây luôn.

Sau một tuần, vết thương của Hàn Kiêu đã hoàn toàn khôi phục, đồng thời cũng cưỡng ép kéo hổ trắng rời đi. Mà trước khi rời đi anh ta còn lấy lí do cần thức ăn cho hổ trắng mà đem toàn bộ đồ ăn vặt cùng thức ăn của nhà hoa khoắng sạch.

Chờ lúc Hàn Kiêu mang hổ đi rồi Ninh Tịch mới chợt nhận ra.

Má, chưa từng nghe hổ biết ăn vặt bao giờ! Cái tên ăn hàng này đúng là không có tiết tháo!

...

Mấy ngày sau.

Giles gọi điện cho Ninh Tịch hẹn cô gặp nhau ở câu lạc bộ tư nhân lần trước.

Lúc đến nơi thì đã là buổi trưa.

Trong phòng, Giles thấy Ninh Tịch bước vào thì lịch sự kéo ghế cho cô.

Ninh Tịch cảm kích nói: "Cám ơn ngài Giles."

"Ninh Tịch đừng khách khí như vậy, nếu có thể... tôi nói là... nếu có thể... thì cô... có thể gọi tôi là "ông" sao?" Giles nhìn chằm chằm Ninh Tịch, vẻ mặt không giấu nổi sự mong đợi cùng khẩn trương.

Nghe vậy thì Ninh Tịch sửng sốt một chút, ông lão hiền hòa này đồng thời cũng là thần tượng của mình lại bảo mình gọi là ông ấy là "ông"... Điều này kiểu gì thì kiểu cũng không thể từ chối.

"Ông ạ." Ninh Tịch nghe lời gọi một tiếng.

"Cám ơn..." Đôi mắt đục ngầu của Giles ánh lên một tia sáng khó có thể hình dung bằng lời.

"Không biết hôm nay ông gọi con tới có chuyện gì không?" Ninh Tịch hỏi.

"À, có chút chuyện liên quan tới diễn viên đóng vai sát thủ nam - Carl." Giles nói về chuyện chính.

"Sát thủ nam..."

Theo trí nhớ của Ninh Tịch thì trong Sát Thủ đúng là có một vai nam phụ tên là Carl cũng khá là quan trọng, là một sát thủ chuyên giả gái làm nhiệm vụ. Nhân vật này có quan hệ khá tốt với nữ chính, hai người họ cũng thường xuyên phối hợp với nhau đi làm nhiệm vụ.

"Theo kịch bản mới thì nhân vật này là một sát thủ thần bí phương Đông gốc Hoa, võ công khá là cao cường chỉ dưới nữ chính thôi! Mà nhân vật thế này thì tìm một diễn viên người Hoa là thích hợp nhất." Giles giải thích.

Những tình tiết được sửa đổi trong Sát Thủ cũng không được tính là quá nhiều, nhưng đoạn tình tiết được sửa lại thì khá là hợp lí.
 

Hoa Tử

Sưu tầm
Tham gia
24/9/19
Bài viết
6,300
Điểm cảm xúc
615
Điểm
113
Chương 1966: Đưa tôi một cô em
"Ýcủa ông là muốn để con đề cử một diễn viên người Hoa thích hợp sao?" Ninh Tịch hỏi lại.

"Đúng vậy." Giles gật đầu.

Sự tín nhiệm của Giles đối với Ninh Tịch khiến cô có chút ngoài ý muốn.

Vai sát thủ Carl này cũng được coi là một nhân vật khá quan trọng, bất cứ một nam diễn viên trong nước nào có thể nhận được vai này thì bất kể thân phận hay địa vị của người đó như nào cũng được dâng lên kha khá, tầm quan trọng thì chẳng cần nói cũng biết. Quyền lợi lớn như thế mà Giles lại trao vào tay cô...

"Nếu như là vai sát thủ này thì con nghĩ rằng tướng mạo của và khí chất của diên viên là quan trọng nhất, huống chi nó còn ảnh hưởng đến cốt truyện! Mặt khác người đó cũng phải là một nghệ sỹ hàng đầu để có thể dễ thâm nhập thị trường điện ảnh Trung Quốc, trong những nghệ sĩ mà con biết thì có một người khá là phù hợp!" Ninh Tịch trầm tư trong chốc lát rồi mới lên tiếng.

"Vậy thì không thể tốt hơn nữa." Giless lấy ra một bản hợp đồng rồi đưa cho Ninh Tịch.

"Đây là hợp đồng, cát xê cùng những điều khoản khác đều được ghi rõ trên đây, làm phiền con nhé." Giles nói.

Vừa nhận lấy hợp đồng thì Ninh Tịch đã sợ ngây người.

Cái này... cái này lại giao cho cô? Rõ ràng cô mới chỉ nói mấy câu thôi mà? Liệu sự tín nhiệm này có hơi quá không thế?

Để cẩn thận Ninh Tịch vẫn từ chối một chút, nhưng Giles lại vô cùng tin tưởng phó thác cho cô. Cuối cùng, Ninh Tịch không thể từ chối nên tiếp nhận lấy hợp đồng.

Dù sao thì cô cũng có lòng tin vào người mà cô đề cử.

...

Sau khi rời khỏi đó thì Ninh Tịch không hề chần chừ mà đi thẳng tới một căn biệt thự nào đó ở Đế Đô, rồi gõ cửa phòng Giang Mục Dã.

Giang Mục Dã mặc đồ ngủ, chân đi dép loẹt quẹt, đầu chỉa chỉa khắp nơi như cái ổ gà, trong tay vẫn còn cầm điều khiển trò chơi đi ra mở cửa.

Thấy người đến là Ninh Tịch thì anh chàng ngẩn ra một hồi vì không ngờ cô sẽ đến đây, chờ lúc phản ứng được thì lại giận dữ nói: "Ôi, mợ Cả đấy à, ngọn gió nào thổi mợ tới đây thế này?"

Cái đồ trọng sắc khinh bạn, cơn giận của ông đây còn chưa nguôi đâu!

Ninh Tịch chẳng trả lời mà thò đầu vào bên trong ngó ngó, sau đó thần bí hỏi: "Bên trong... có ai không..."

"Có em gái cô ý!" Giang Mục Dã nghe vậy lập tức trợn trắng hai mắt.

Ông đây là loại người thác loạn thế sao?

"Chẳng phải ông nói dạo này đang hẹn hò với người đẹp nào sao, tôi sợ quấy rầy đến hạnh phúc của cháu chắt trong nhà nên nào dám qua đây!" Biết trong phòng Giang Mục Dã không có cô gái nào thì Ninh Tịch chẳng thèm ngại mà đẩy anh ta ra rồi ngang nhiên đi vào nhà.

Giang Mục Dã đóng cửa phòng, nhảy lên ghế salon, tiếp tục lắc lư, điều khiển cái máy trong tay mà chơi game tiếp.

"Đừng chơi nữa, có chuyện quan trọng tìm ông đây." Thấy Giang Mục Dã chơi game đến hăng say thì Ninh Tịch cắt ngang.

"Lát nữa rồi nói, ông đây chơi cả đêm rồi, đang tới lúc quan trọng đấy!" Giang Mục Dã cực kì tập trung.

"Đây là ông ép tôi đấy nhá!"

Ninh Tịch bước lên chắn ngang mặt của Giang Mục Dã, thừa lúc anh ta không chú ý mà rút nguồn máy chơi game.

Giang Mục Dã gầm rú nhảy vọt lên: "Ninh Tiểu Tịch! Bà có đưa một cô em cho tôi thì hôm nay bà cũng không xong đâu nhé!"

Ninh Tịch đầu đầy hắc tuyến: "Đưa cái em gái ông ý! Nghĩ hay quá ha! Cơ mà chuyện tốt thì có một chuyện đây!"

"Bà tìm tôi thì có chuyện tốt quái gì? Không hành hạ tôi đã là tốt lắm rồi!" Giang Mục Dã hừ hừ nói.

"Lần này tôi tìm ông là có chuyện cực kỳ quan trọng đây, tìm ông diễn một nhân vật." Ninh Tịch nghiêm túc nói.

"Nhân vật... nhân vật gì?" Giang Mục Dã nghe vậy mới tỏ ra nghiêm chỉnh, có chút khó hiểu mà nhìn Ninh Tịch.

Nhân vật gì có có thể khiến Ninh Tịch đích thân chạy tới tìm mình? Ông đây còn thiếu vai diễn sao?
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top